Chuyến hành trình trên không diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Không bị bầy Wyvern tấn công như dạo nọ, phi thuyền cũng không rơi giữa đường, không phải chịu trận trước mấy màn hài lãng mạn của đám có gấu, con tàu lơ lửng trên bầu trời cứ thế nhắm thẳng mục tiêu mà tiến.
Theo xác nhận của thuyền trưởng, hành trình một chiều sẽ mất khoảng vài ngày.
Cứ đà này thì dọc đường chắc sẽ yên ổn thôi.
Sự việc xảy ra ngay lúc tôi bắt đầu suy nghĩ một cách an yên như thế.
「Không tặc, ư?」
「Vâng……」
Khi tôi đang nằm ườn trong phòng riêng trò chuyện với Goggoru-chan, thuyền trưởng đã đến xin ý kiến. Ông ấy trạc tầm giữa tứ tuần. Một quý ông trung niên điển hình với mái tóc vàng vuốt ngược ra sau đầy ấn tượng. Từ "quý ông phong độ" cực kỳ hợp với ông ấy.
Chỉ là, biểu cảm của ông ấy trông vô cùng nghiêm trọng, người ngoài nhìn vào cũng thấy được đây là chuyện đại sự. Nếu trên biển ta chạm trán hải tặc, thì trên trời thứ ta chạm trán gọi là không tặc. Nghe nói những kẻ thuộc hạng đó hiện đang bám theo phía sau chúng tôi.
「Phi thuyền là thứ bay nhiều nhan nhản vậy sao?」
「Vì nó là món đồ khá đắt đỏ nên số lượng không nhiều như tàu thuyền trên biển đâu ạ.」
「Vậy mà cũng làm ăn được nhỉ. Chắc hẳn đối phương cũng phải có tàu mới làm được nghề này.」
「Dù vậy nhưng chắc là do lợi nhuận thu được từ một con tàu là rất lớn.」
「Ra là vậy.」
Chà, chắc bắn một phát Fireball là đuổi được chúng đi thôi.
Không lẽ chuyện này cũng là do chỉ số LUC thấp tè dạo gần đây gây ra sao.
Nghĩ vậy thấy cũng hơi sợ.
「Ngài Bá tước đã dặn dò tôi rằng Tanaka nam tước là một pháp sư vô cùng cao tay. Nói ra điều này thật vô cùng ái ngại, nhưng mà, ờm, ngài có thể vui lòng giúp đỡ chúng tôi được không ạ……」
「Ra boong tàu là xác nhận được tình hình nhỉ?」
「Ng-Ngài sẽ ra tay giúp chứ ạ!?」
「Con tàu này là đồ mượn của Richard-san mà. Tôi không thể để nó bị trầy xước được.」
「Cảm ơn ngài rất nhiều!」
Để Goggoru-chan lại trên giường, tôi cùng thuyền trưởng rời khỏi phòng. Cái cảm giác giống như người đàn ông để lại cô gái trong phòng sau khi xong chuyện rồi đi làm sớm thế này, trông "dandy" hết sảy con bà bảy luôn nhỉ.
Dù thực tế là tôi có làm ăn được gì đâu.
*
Ra đến bên ngoài, quả nhiên tôi đã xác nhận được có một chiếc phi thuyền đang bám theo phía sau.
「Kích thước cũng không lớn lắm nhỉ.」
「Việc đóng phi thuyền có chi phí tăng vọt tỷ lệ thuận với quy mô. Trong đó, việc điều nguồn ma thạch tạo ra lực nâng là vấn đề lớn nhất. Có tin đồn rằng trong tương lai gần con người có thể tổng hợp nhân tạo được, nhưng suốt mấy chục năm qua vẫn chưa có tiến triển gì cả.」
「Ra vậy.」
Một bình luận bâng quơ lại mang đến khá nhiều kiến thức.
Tóm lại là ma thạch lớn vô cùng quý hiếm.
「……Ờm, vậy thì, th-thế nào ạ?」
「Xem nào……」
So với con tàu mà Ma đạo quý tộc kéo đến làm phương tiện đi tiêu diệt rồng thì chiếc này nhỏ hơn một vòng. Có vẻ như nó được chế tạo hoàn toàn chỉ với mục đích bay lượn. Chắc là không được thiết kế để vận hành đường dài. Đúng là hàng dành cho không tặc.
「Tuy có pháp sư chuyên trách lo việc phòng thủ, nhưng ngặt nỗi pháp sư bên địch là một tay lão luyện, nên có báo cáo rằng chúng tôi sẽ không cầm cự được lâu. Vì vậy nếu được Tanaka nam tước ứng phó thì……」
「Tôi hiểu rồi.」
Thả nhanh một quả Fireball cho xong chuyện vậy.
Cảm giác chúng sẽ chìm nghỉm dễ dàng hơn rồng nhiều. Điều cần chú ý là điểm rơi của chúng, nhưng hiện tại, nơi chúng tôi đang đi qua là vùng hoang vu không bóng người. Dù có rơi xuống đâu thì cũng chẳng gây ra thiệt hại gì đáng kể.
Khoan đã nào, nếu là loại ma thạch quý hiếm đến thế, thì hay là mình chủ động tấn công rồi trấn lột luôn nhỉ. Dù sao đối phương cũng là kẻ bất lương, hôi của một hai món chiến lợi phẩm chắc cũng chẳng vấn đề gì đâu ha.
Không, phải nói đó là thù lao chính đáng mới đúng.
Trong lúc tôi đang suy tính như vậy, bất chợt từ con tàu bám đuôi vang lên tiếng nói.
「Phi thuyền đằng kia! Nếu không muốn rơi thì dừng lại ngay! Bên này có mạo hiểm giả hạng S đang tham chiến đấy. Những đòn tấn công vừa rồi chỉ là cảnh cáo thôi. Nếu các ngươi không chịu dừng lại, bọn ta sẵn sàng bắn hạ trong một nốt nhạc!」
Một gã đàn ông đang đứng ở mũi tàu.
Mũ ba sừng, áo sơ mi trắng có cổ, áo khoác dài, bịt mắt đen bên phải, trên má là một vết sẹo chữ thập lớn, một diện mạo gợi nhớ đến hình ảnh hải tặc một cách lộ liễu. Tôi ngờ ngợ nhìn xuống cánh tay hắn, quả nhiên từ khuỷu tay phải trở xuống là một cái móc câu.
Tuổi đời chắc tầm giữa hai mươi. Đối lập với mái tóc dài xõa ngang vai, phần cằm được cạo râu sạch sẽ làm tôn lên vẻ trẻ trung. Và, nhìn từ xa cũng không thể nhầm lẫn được, hắn là một soái ca. Một gã Hook chết tiệt. Trông ngầu vãi chưởng ra ấy chứ.
「Bọn chúng thường hay nhắm vào tàu bè lắm sao?」
Con tàu chúng tôi đang đi là loại phi thuyền dành cho quý tộc khá đắt tiền. Lũ không tặc đương nhiên cũng muốn chiếm đoạt nó trong tình trạng nguyên vẹn. Tâm ý "phá hỏng thì phí của" cũng được thể hiện qua lời cảnh cáo vừa rồi.
「Theo kinh nghiệm của tôi thì dù có rơi xuống, ma thạch thường vẫn vô sự nên là……」
「Ra thế.」
Có vẻ cuối cùng chúng vẫn sẽ bắn thôi.
Nếu đã vậy thì kết thúc chuyện này trước khi tàu bị trầy xước nào.
Nếu vận dụng ngược lại lời của thuyền trưởng, thì dù mình có bắn rơi đối phương, vẫn có thể thu được những bộ phận có giá trị. Vậy là có quà mang về rồi. Nếu đổi thành đồ gia dụng các kiểu rồi mang đến Thành phố Rồng, chắc chắn thị trưởng sẽ vui lắm đây.
Động lực dâng trào rồi.
「Không nghe thấy ta nói gì sao!? Dừng lại ngay! Dừng lại thì ta sẽ tha mạng cho. Nhưng nếu không dừng, toàn bộ thuyền viên cùng con tàu sẽ tan xác giữa trời đấy!」
Tên không tặc vẫn đang gào thét thế này thế nọ.
Đối phương là tội phạm nên chẳng cần bận tâm làm gì. Êii, quất thôi.
Bước lên vài bước, rồi Let's Magic.
「Fireball!」
Tôi tung ra một đòn với tâm thế nhẹ nhàng.
Đường kính khoảng mười mét, hơi to một chút.
Thế rồi, chuyện gì xảy ra đây.
「Quay xe! Bẻ lái sang phải!」
Quả Fireball tôi phóng đi nhắm thẳng trực diện. Nó lao vút về phía mũi tàu, nhưng chiếc máy bay địch đã rung lắc dữ dội và lách qua trong gang tấc. Có vẻ như đã bị né được rồi. Thiệt hại gây ra chỉ là sém một chút ở bên sườn.
Cái gì cơ, cũng khá đấy chứ.
「Không thể nào! Với thân máy đó mà có thể xoay chuyển đến mức ấy sao……」
Bên cạnh tôi, thuyền trưởng cũng đang kinh ngạc.
Xem ra đó là một kỹ thuật thượng thừa.
「Đó là kỹ thuật gì ghê gớm lắm sao?」
「Với loại phi thuyền ưu tiên tính chuyển động thẳng như kia, cú ngoặt gấp vừa rồi là kỹ thuật gần như bất khả thi. Chắc chắn phải có kẻ cực kỳ am hiểu việc điều khiển tàu đang lái. Lần đầu tiên tôi thấy pha xử lý ngoạn mục đến thế.」
Ra là vậy, giới phi thuyền cũng lắm điều thú vị nhỉ.
Gương mặt thuyền trưởng đã chuyển sang chế độ của dân trong nghề.
「Chẳng lẽ số lượng cánh bên ít đi là để, dù phải hy sinh sự ổn định khi vận hành thông thường, nhưng lại tăng cường khả năng xoay trở khi có biến, ra là vậy, thế thì hợp lý rồi. Do đó bằng cách nghiêng thân tàu, hắn đã thực hiện cú né tránh khẩn cấp. Tuy nhiên, nếu làm thế thì bên trong tàu……」
Thuyền trưởng bắt đầu lẩm bẩm trong khi nhìn chằm chằm vào phi thuyền của không tặc.
Mặc cho tính mạng đang bị đe dọa, ông ấy có vẻ đang chìm đắm vào việc phân tích đối thủ. Người này, đúng là loại đó rồi. Cùng một giuộc với Ma đạo quý tộc. Nếu có khác biệt thì chỉ là đối tượng quan tâm là ma thuật hay phi thuyền mà thôi. Chẳng phải ngẫu nhiên mà Richard-san giao con tàu cho ông ấy.
Gửi đến ông ấy một lời "Attention Please" từ cái mặt nước tương này.
「Có thể sẽ có chấn động đấy. Hãy cẩn thận.」
「Hả? Nh-Nhưng mà, Fireball đã trượt……」
Fireball nhà tôi là loại có chức năng đuổi theo mục tiêu (homing).
Quả cầu lửa quay đầu hình chữ U ở phía sau, và ngay lúc này đang tóm lấy cái mông của phi thuyền địch.
Một tiếng nổ lớn vang lên cái "Rầm". Đồng thời ngọn lửa bùng lên nhuộm đỏ cả bầu trời như muốn nuốt chửng chiếc phi thuyền nhỏ bé. Tốc độ bay mất đi trong nháy mắt, và giờ chỉ còn nước rơi tự do. Độ cao giảm xuống nhanh chóng.
Chẳng mấy chốc, "Rầm rầm", cùng với tiếng địa chấn trầm đục, chiếc phi thuyền lao xuống mặt đất.
「Không thể nào…… Một chiếc tàu bọc thép được bảo vệ bởi lá chắn, lại bị hạ chỉ với một đòn F-Fireball……」
「Tôi muốn thu hồi ma thạch, ông cho tàu hạ xuống đất được không?」
「V-Vâng! Tôi rõ rồi ạ!」
Tôi lỡ tay bắn hạ hơi bị hoành tráng quá.
Hy vọng cái gọi là ma thạch vẫn còn nguyên vẹn.
*
Tôi nhờ thuyền trưởng cho phi thuyền đáp xuống đất.
Tôi cùng Goggoru-chan và Edita-sensei, ba người cùng nhau đi đến chỗ xác chiếc phi thuyền bị rơi để kiểm tra. Tôi muốn cô giáo ở lại trông nhà, nhưng cô ấy cứ khăng khăng đòi đi theo, với tâm thế "dù có chuyện gì ta cũng sẽ bảo vệ cậu".
Tiện thể thì nhóm thuyền trưởng và các thuyền viên khác sẽ túc trực trên phi thuyền để có thể cất cánh bất cứ lúc nào.
「……Trông thảm thương quá nhỉ.」
「Nói thế chứ người bắn rơi nó là ngươi mà?」
「Thì, ừm, đúng là vậy.」
Cách nói chuyện không chút kiêng nể của Edita-sensei làm tim tôi hơi nhói.
Cảm giác giống như hiện trường tai nạn máy bay vậy.
Từ lớp giáp cho đến khung sườn đều nát bấy nhầy nhụa, chẳng ra hình thù gì. Dù vậy, phần còn giữ lại được chút độ phồng kia có lẽ là khu vực trung tâm của con tàu. Lỡ mà xê dịch đống vật liệu nền, rồi từ bên dưới lòi ra cái xác bẹp dí nhớp nháp thì tởm lắm.
「Heal!」
Tạm thời cứ niệm phép hồi phục cái đã. Loại diện rộng.
「Đối phương là giặc cướp mà? Cần gì phải bận tâm chứ.」
「Tại tôi nhát gan nên muốn hợp thức hóa hành động của mình ấy mà.」
Kiểu như "mình đâu có làm gì sai đâu".
Quả nhiên tiêu diệt nguyên cả một chiếc phi thuyền thế này, lương tâm cũng thấy hơi cắn rứt. Hơn nữa lần này là từ vị thế áp đảo hoàn toàn, cứ như bấm nút một cái, chẳng tốn chút công sức nào đã bắn hạ được rồi. Giá mà như hồi gặp mấy cô tinh linh, bị giết hụt một lần thì đã khác.
「……Đúng là tên đàn ông phiền phức.」
「Vậy sao.」
Vẻ mặt cô giáo chuyển sang ngán ngẩm.
「Tóm lại là, có khả năng những kẻ sống sót sẽ phản công. Hai người hãy lùi lại phía sau. Edita-san nếu có thể thì hãy ở gần Rocoroco-san giúp tôi, tôi sẽ rất cảm kích. Cô ấy mạnh ngang ngửa với ma tộc chỗ Doris-san đấy.」
「C-Cái gì cơ!?」
Cô giáo nhìn Goggoru-chan với vẻ mặt kinh ngạc.
「Sao vậy ạ?」
「……Mạnh đến thế sao? C-Cô bé tộc Goggoru này ấy.」
Hai nàng Lolita trắng và đen trao nhau ánh mắt.
「Nếu đánh tay đôi thì chắc chỉ có Christina-san là thắng được cô ấy thôi. Tất nhiên, Rocoroco-san là người rất thục nữ nên tôi nghĩ sẽ không có chuyện đó đâu.」
「V-Vậy sao……」
Edita-sensei sợ hãi hoàn toàn trông dễ thương thật.
Đôi mắt mở to "Oa" lên kia đúng là cực phẩm.
「……Gì?」
Edita-sensei nhìn chằm chằm vào Goggoru-chan.
Đáp lại, cô bé lẩm bẩm một tiếng nhỏ.
Được cô ấy chủ động bắt chuyện, xem ra cô giáo cũng được yêu quý phết đấy chứ. Với tư cách là người chăm sóc cô ấy, tôi thấy hơi ghen tị rồi đấy. Kiểu như "chỉ mình tôi mới được ở bên Goggoru-chan thôi", thực ra tính chiếm hữu của tôi cao lắm.
Vừa nghĩ vẩn vơ thế thôi mà dạo gần đây đã bị "bóc mẽ" ngay lập tức.
「……Muốn độc chiếm à?」
「Không, Rocoroco-san mở rộng quan hệ bạn bè là điều tốt mà.」
「Thật không?」
「Làm thế nỗi cô đơn của em sẽ được xoa dịu tốt hơn.」
Nếu được thì xin hãy kiềm chế giùm.
Tôi muốn Goggoru-chan là của riêng tôi cơ.
Yêu Goggoru-chan lắm.
「…………」
「Đằng nào?」
「……Xin lỗi, làm ơn đừng bắt nạt tôi nữa.」
Biết làm sao được.
Goggoru-chan dễ thương quá mà lị.
Đang tán gẫu Goggoru-talk như thế thì lần này đến lượt Edita-sensei chen vào.
「N-Này, đang nói chuyện gì đấy!?」
「Không có gì đâu ạ, chuyện bên này thôi. Mong Edita-san sau này hãy hòa thuận với Rocoroco-san nhé. Tất nhiên tôi không ép, giữ khoảng cách cũng quan trọng. Lần này dù nói là ở gần, nhưng mong cô hãy ý thức khoảng cách sao cho ngọn giáo không vươn tới được ấy.」
Cơ mà, chuỗi tình huống này, trông hơi giống Harem nhỉ. Cảm giác như được hai nàng Lolita tranh giành, tâm trạng tôi đang rất tốt. Nếu giữa tôi và hai người họ có mối quan hệ xác thịt "Love Love" nữa thì đúng là Happy vạn sự như ý luôn. Tôi tự tin mình sẽ thăng thiên mất.
Hồi còn đi học giáo dục bắt buộc, tôi cũng từng có một trải nghiệm tương tự. Được hai bạn nữ bắt chuyện cùng lúc, kiểu "Này này, tớ chỉ có một thân một mình thôi nhé?", khoảnh khắc sung sướng đó. Nghĩ lại thì đó chính là đỉnh cao của cuộc đời tôi. Dù thực tế là bị nhờ trực nhật và làm hộ giấy tờ.
「Hiểu rồi. M, Mà, vừa phải thôi nhé. Vừa phải thôi……」
「Vâng, nhờ cô cả đấy.」
Cô giáo tóc vàng Loli mũm mĩm thu hẹp khoảng cách với Goggoru-chan bằng vẻ mặt nghiêm trang.
Thấy vậy, Loli da ngăm đưa ra lời khuyên.
「Quanh chỗ hòn đá kia lăn tới là an toàn.」
「Đá? Hòn đá đang lăn ở kia à? Cái hòn trông hơi to to ấy hả.」
「Đúng.」
「H-Hiểu rồi.」
Cùng là Lolita với nhau, nếu hai người hòa thuận thì tôi hạnh phúc lắm.
「Vậy tôi đi xem tình hình chiếc phi thuyền đây.」
Để lại hai nàng Loli trắng đen đang "kya kya ufu fu", tôi một mình hướng về phía xác chiếc phi thuyền. Để chắc ăn, tôi vừa đi vừa kích hoạt phép vô địch khiến cơ thể lấp lánh ánh sáng. Kinh nghiệm từ lần bị em gái Dark Elf mũm mĩm chém bay đầu vẫn còn nguyên giá trị.
Đầu tiên, tôi nhắm vào khu vực còn phồng to nhất, dùng ma thuật bay nhấc bổng vài mảnh vỡ lên.
Và thế là trúng ngay phóc.
Từ trong đống đổ nát, một viên ngọc khổng lồ lộ ra.
「Cái này đúng là……」
Thạch anh tím thường được bán ở quầy lưu niệm trong bảo tàng đá quý. Đây là phiên bản khổng lồ của thứ đó. Hình trụ. Kích thước chắc tầm cao hai mét, rộng một mét. Càng vào sâu bên trong màu tím càng đậm.
Kích thước khác với viên tôi từng ngắm khi tiêu diệt rồng đỏ. Viên kia to hơn một chút. Màu cũng đỏ rực rỡ. Nghĩ đến việc trong cơ thể Loligon cũng có thứ tương tự, tự nhiên thấy lòng cứ lâng lâng.
「……Thu hồi nhanh rồi về thôi.」
Do cao hứng bắn Heal nên có khả năng tàn quân sẽ đánh lén.
Nhanh tay dùng phép bay nhấc ma thạch lên rồi rút lui nào.
Vừa quay gót định bước đi. Thì chân tôi giẫm phải vật gì đó cứng cứng.
Gì thế nhỉ.
「……Mặt dây chuyền?」
Một chiếc mặt dây chuyền nhỏ xinh làm bằng kim loại rơi dưới đất. Có khắc gia huy gì đó, một món đồ tỏa ra khí chất đáng giá. Nếu mang ra tiệm cầm đồ, chắc cũng đổi được vài đồng bạc Penny đấy chứ.
「…………」
Tiện tay cầm luôn vậy.
Có khi bù đắp được chút vốn vận hành Thành phố Rồng.
Nguy thật, không tặc.
Kiếm được đồ có giá trị dễ dàng thế này, khéo nghiện mất thôi.
*
Lênh đênh trên tàu thêm một đêm nữa, sự cố xảy ra vào ngày hôm sau.
「C-Cái này là……」
Vào buổi sáng, khi tôi đang chỉnh trang diện mạo trước gương. Đang dùng tay chải lại mái tóc rối sau khi ngủ dậy, bỗng nhiên tôi cảm thấy có gì đó sai sai trên đầu. Khi vuốt phần tóc mai, tôi thấy có một chỗ trơn tuột lạ thường.
Nếu là thời còn làm nô lệ tư bản, vào buổi sáng bận rộn thì chắc tôi cũng chẳng để ý lắm mà cho qua. Tuy nhiên, hiện tại đang giữa chuyến du hành trên không chẳng có gì làm. Tự nhiên tôi chú ý đến nó, ngón tay vuốt đi vuốt lại vài lần.
Kết quả, tôi phát hiện ra.
「……Bị hói rồi.」
Trên cái đầu phản chiếu trong gương của tôi, cách trán về phía bên phải mười mấy xăng-ti-mét, tôi phát hiện ra một đốm hói mười yên. Hay còn gọi là rụng tóc từng mảng (Alopecia areata). Chỗ bị rụng sạch trơn đó, khi dùng phần thịt ngón tay xoa vào, cảm giác láng mịn lạ thường.
Người ta bảo có một thì sẽ có hai có ba. Tôi hoảng hốt kiểm tra toàn bộ mái tóc. Và rồi, tôi phát hiện thêm một đốm hói mười yên to tương tự ở gần gáy. Có vẻ như nó đã phát bệnh ở hai chỗ.
「Thật à trời……」
Đã xấu trai lại còn hói thì cười sao nổi.
Game Over cuộc đời rồi.
Có lẽ phản ứng phụ của cuộc sống đầy căng thẳng gần đây giờ mới ập đến. Nghĩ lại thì đúng là những ngày tháng bận rộn. Vì có ma pháp hồi phục nên dù có bị cảm hay gì cũng không suy sụp thể chất, thành ra tôi đã cố quá sức còn hơn cả thời trẻ.
Việc nhận ra bí dược hồi xuân - mục tiêu trước mắt và cũng là niềm hy vọng - đang ở nơi ngoài tầm với cũng là một cú sốc lớn. Có khi hành động làm không tặc ngày hôm qua, dù bản thân không ý thức được, cũng đã trở thành gánh nặng tâm lý.
Từng chuyện một thì không đáng kể, nhưng những áp lực nhỏ nhặt tích tụ lại, ngay khoảnh khắc này, đã ban tặng cái kết cục "rụng tóc từng mảng" cho gã trung niên này. Hơn nữa, ở thế giới này làm gì có thuốc tiện lợi như Steroid.
Làm sao đây. Biết làm sao bây giờ.
Hói là nguy lắm đấy, hói ấy.
Hơn nữa, rụng tóc từng mảng đa ổ, nếu tiến triển thì sẽ hói theo kiểu cực kỳ tởm.
「Không khoan đã, vẫn còn quá sớm để bỏ cuộc.」
Dù không có Steroid, mình vẫn còn ma pháp hồi phục mà.
Tiếc từng giây suy nghĩ vẩn vơ, bị nỗi sợ hãi thúc đẩy, tôi tung ngay Sanctuary.
「Hự hự hự!」
Dồn toàn bộ tâm trí, tôi bắn ma pháp hồi phục vào chính cơ thể mình. Vòng tròn ma pháp hiện lên trên sàn phòng rửa mặt tỏa sáng rực rỡ. Ánh sáng trắng xóa phát ra từ những hoa văn hình học bao trùm lấy cái đầu của gã hói một cách dịu dàng.
Được rồi, được rồi, cảm nhận rõ rệt rồi.
Cảm thấy chân tóc đang được kích thích.
Heal thật kỹ lưỡng.
Tôi dành đủ thời gian đắm mình trong ánh sáng.
Một lúc sau, tuy chẳng có căn cứ gì nhưng tôi cảm thấy chữa thế này chắc ổn rồi, khi cảm giác thỏa mãn dâng lên trong lòng, tôi thu hồi vòng tròn ma pháp. Ánh sáng trắng xóa biến mất, trả lại sự yên tĩnh cho phòng rửa mặt.
Tôi đưa tay lên đầu mình trong gương. Rụt rè, tôi vén tóc xung quanh lên để lộ vùng bị bệnh nhằm kiểm tra. Làm ơn, mọc đi mà, xin đấy. Tôi nhìn vào gương với tâm trạng cầu khẩn như thế.
「Ồ……」
Thế rồi, chuyện gì xảy ra đây.
Đang mọc. Nó đang mọc đàng hoàng kìa.
Những nang tóc tưởng như đã chết đang mọc tóc lên đầy sức sống.
「Tốt quá rồi……」
Vì quá an tâm, tôi lỡ buông tiếng thở dài thườn thượt.
Lọn tóc ấy sao mà yêu thương đến thế, bất giác ngón tay tôi vươn tới vùng bị bệnh. Từ giờ tao sẽ trân trọng mày đàng hoàng. Tao sẽ chú ý ăn uống tốt cho tóc tai. Như để dặn dò, tôi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc vừa mới mọc.
Thế rồi, chẳng gặp chút kháng cự nào, pựt.
「A……」
Mấy sợi tóc vừa mới mọc, ngay lập tức đã quấn vào ngón tay tôi vài sợi.
Cái quái gì thế này.
Sống lưng tôi lạnh toát.
Đáng sợ hơn bất kỳ bộ phim kinh dị nào tôi từng xem.
「…………」
Cái này là vậy rồi. Có lẽ là nếu không Heal liên tục thì không được. Giống như căn bệnh mà Lỗ-●-Hoàng-Gia của Đế quốc Penny từng mắc phải dạo nọ, dù triệu chứng khác nhau nhưng tình huống thì y hệt. Nếu không niệm phép hồi phục với tần suất dày đặc thì không thể giữ nang tóc ở lại da đầu được.
Chắc là chỉ vài ngày nữa, tình trạng sẽ quay lại như lúc nãy thôi.
Nếu muốn tóc trở lại hoàn toàn, phải điều trị tận gốc. Chữa triệu chứng thì chỉ lặp lại chuyện vừa rồi thôi. Hơn nữa kẻ địch lại là Stress - thứ không nhìn thấy được, nên tính chất còn tệ hại hơn cả lời nguyền có nguyên nhân rõ ràng.
「……Làm sao bây giờ.」
Sốc thật sự đấy.
Tóc rụng lại là chuyện gây sốc đến mức này sao. Tôi không ngờ qua tuổi ba mươi lăm rồi lại có ngày nhận được bài học cay đắng thế này. Nó chấn động ngang ngửa, à không, còn hơn cả khoảnh khắc tôi hiểu ra Goggoru-chan đọc được suy nghĩ của mình.
Đâu thể nào khoác ma pháp hồi phục lên người suốt 24/7 được.
「…………」
Toang rồi. Cuộc đời gã trung niên toang thật rồi.
Đến cả thế giới Fantasy kiếm và phép thuật mà còn là bệnh nan y, thì nghiệp chướng này sâu dày quá thể đáng. Ngay cả ở thế giới cũ, tôi cũng lờ mờ cảm thấy sai sai rồi. Y học phát triển đến mức chữa lành bệnh chết người chỉ trong vài ngày, vậy mà lại không ngăn được việc rụng tóc.
Đúng là "Bệnh đến chết" (The Sickness Unto Death) theo nghĩa xã hội luôn.
「Không, đợi đã nào……」
Vẫn còn quá sớm để bỏ cuộc chăng.
Nghề nghiệp hiện tại của mình là gì? Là Giả kim thuật sư.
Đúng vậy, nếu ma pháp không được thì dùng thuốc để đối phó.
Chữa được bệnh nan y mà lại không chữa được hói đồng xu thì vô lý.
「……Vụ này thì, phải nghiêm túc làm giả kim thuật thôi.」
Không phải chuyện hồi xuân nữa.
Tóc, phải làm gì đó với tóc tai cái đã.
May mắn là nơi chúng tôi đang hướng đến là Thành phố Học viện. Chắc chắn việc nghiên cứu dược phẩm ở đó cũng rất thịnh hành. Tức là tại đó, biết đâu tôi có thể kiểm tra được một hai công thức thuốc mọc tóc. Hoặc thậm chí là loại thuốc đã được thực tiễn hóa.
Dù sao thì đây cũng là Fantasy kiếm và phép thuật mà lị.
Lần này tôi nhất định phải sở hữu cho bằng được, thuốc kích thích mọc tóc.
*
【Góc nhìn của Sophia-chan】
Hôm nay cô hầu gái vẫn chăm chỉ làm việc trong phòng làm việc.
Dạo gần đây, so với những việc như pha trà hay giặt giũ, thì thời gian tôi ngồi bàn xử lý giấy tờ đã tăng lên. Tôi không khỏi có chút nghi ngờ về ý nghĩa tồn tại của mình với tư cách là một hầu gái.
Liệu bộ váy tạp dề đang mặc này có ý nghĩa gì không đây. Nghi vấn cứ mãi không dứt. Nhưng hiện tại tôi chỉ biết hoàn thành công việc được giao. À không, nói là được giao thì cũng không hẳn, mà kiểu như cứ thế mà làm thôi, kiểu kiểu vậy.
Đang lúc tôi vừa lo nghĩ vẫn vơ vừa đánh vật với đống giấy tờ như thế.
「Ohohohohohohohohohoho!」
「Ư!?」
Cánh cửa phòng bật mở cái "Rầm" đầy uy lực. Đồng thời một điệu cười lớn vang vọng khắp phòng làm việc.
Là Doris-sama. Doris-sama đã đến.
Dạo gần đây, ngày nào cô ấy cũng đến chơi. Vậy mà tôi vẫn chưa quen được với điệu cười "Ohoho" đột ngột của cô ấy chút nào.
「Sophia! Ta đi ra ngoài một chút đây!」
「C-Cô định đi đâu ạ?」
Tôi cứ tưởng hôm nay cô ấy cũng đến giết thời gian giống hôm qua.
Tuy nhiên, có vẻ như không phải vậy.
「Thành phố Học viện! Nghe nói có một cuộc hội họp lớn ở đó!」
「Hội họp, ạ?」
「Cha ta gửi liên lạc bảo nếu rảnh rỗi thì đi xem thử đi.」
「R-Ra là vậy……」
Quả thật Doris-sama dạo gần đây trông rất rảnh rỗi.
Có lẽ người tận hưởng suối nước nóng ở Thành phố Rồng nhiều nhất chính là vị quý tộc này đây.
「Cô định đi ngay bây giờ sao?」
「Ta sẽ xuất phát ngay. Nhưng mà, phải ghé qua Kalis giữa đường cái đã.」
「Hả? Hướng đi có vẻ ngược đường mà……」
Cái tên Thành phố Học viện tôi cũng có biết. Nơi đó nổi tiếng với những nghiên cứu và phát minh đủ thứ chuyện, đứng đầu là ma thuật. Tôi chưa từng đặt chân đến đó, nhưng nếu chỉ là vị trí đại khái thì một hầu gái như tôi cũng nắm được trong phạm vi kiến thức thường thức.
「Tại con nhỏ Liz cứ nằng nặc đòi ta dẫn đi theo.」
「Hả? Ơ kìa, Ester-sama đang ở thủ đô mà……」
Dạo gần đây tôi không thấy mặt cô ấy.
「Giữa thủ đô và Tricklis có thiết bị truyền tín hiệu ma lực được lắp đặt mà phải không?」
Tín hiệu ma lực.
Tôi từng nghe nói rồi. Nghe đâu có thể dùng ma đạo cụ cực kỳ đắt tiền để nói chuyện với nơi xa. Nhờ đó mà Tricklis và thủ đô có thể liên lạc với nhau nhỉ. Vì là thành phố gần biên giới, nên chắc đó là sự chuẩn bị cần thiết phòng khi có biến.
Nhớ lại hồi chiến tranh, Ester-sama cũng dùng công cụ như vậy để trao đổi việc điều phối vật tư từ Tricklis với thủ đô. Tuy không trực tiếp thấy cảnh đó, nhưng tôi nhớ rõ cô ấy đã bàn bạc chuyện đó với Fahren-sama.
「R-Ra là vậy.」
Tiểu thư tóc khoan đã đến Tricklis từ lúc nào không hay.
Quả thật nếu đi cùng anh chàng ma tộc đẹp trai kia thì việc đi đi về về chắc đơn giản lắm. Nhưng mà, vị này thực sự là tù binh sao. Tự do quá mức. Khiến người ta suýt quên mất cô ấy là người nước khác.
「Tên là Allen thì phải? Nghe đâu nhỏ đã làm lành với chàng kỵ sĩ mà nhỏ từng hẹn hò trước khi bắt đầu đuổi theo tên lãnh chúa ở đây. Nhờ ơn đó mà bị cha coi như cái gai trong mắt, nên muốn cùng nhau bỏ trốn ra nước ngoài đấy.」
「……Hả?」
Chuyện này tôi mới nghe lần đầu.
Ester-sama chán Tanaka-san rồi sao. Tôi cứ đinh ninh cuối cùng hai người họ sẽ thành đôi chứ. Dù sao thì Tanaka-san cũng là người dễ mềm lòng, nên nếu Ester-sama dùng biện pháp mạnh thì tôi nghĩ chắc một phát ăn ngay thôi.
Nhưng mà, đúng rồi nhỉ. Allen-sama cũng đẹp trai mà.
Tanaka-san, cá mất là con cá to đấy nhé.
「Ta định bảo với Liz là mình sẽ đi vắng một thời gian, nhưng nếu đã vậy mà nhỏ còn đòi đi theo thì đúng là, thật tình, vẫn là con đàn bà lẳng lơ như mọi khi nhỉ? Chắc định nhân lúc không có mắt cha mẹ mà 'xõa' thỏa thích đây mà.」
「Không, cái đó, chuyện đó thì là……」
Dù sao tôi cũng không thể đồng tình ngay trước mặt được.
Tôi cũng khá kính trọng Ester-sama mà.
Tanaka-san, anh mất cá to thật rồi đấy.
「Thế nên là, cứ mong đợi quà cáp đi nhé.」
「Q-Quà ạ?」
「Sao cơ? Sophia không cần quà của ta sao?」
「Kh-kh-kh-không dám ạ! Tôi sẽ rất mong chờ ạ!」
「Ohohoho! Vậy ta đi đây!」
「V-Vâng, đi đường bình an ạ!」
Cũng như lúc xuất hiện, Doris-sama rời khỏi phòng làm việc một cách ồn ào.
Tiếng bước chân lạch bạch chả mấy chốc đã không còn nghe thấy nữa.
Dù là người nước khác, lại còn là quý tộc, nhưng lại cất công báo tin xuất phát cho một thường dân như tôi, cô ấy thật sự rất rộng lượng. Những hành động nhỏ nhặt thường ngày thế này của cô ấy khiến người ta dễ rung động lắm.
Tuy tính cách có hơi kỳ quặc một chút.
*
Gã hói đang than khóc vì sự kém cỏi của nang tóc đã giác ngộ ra sự cao quý của giả kim thuật.
Tuy nhiên, lời giải lý tưởng nhất cho căn bệnh của bản thân là loại bỏ nguyên nhân gốc rễ dẫn đến rụng tóc. Đó chính là giải phóng khỏi Stress. Chỉ cần không có stress thì không cần chế thuốc mọc tóc. Cũng chẳng cần phải luyện giả kim thuật làm gì.
Chuyện giả kim thuật này nọ, đợi đến Thành phố Học viện rồi tính sau cũng được. Nghe cái tên là biết chắc chắn cơ sở vật chất kiểu thư viện cũng rất phong phú. Nghiên cứu viên nghiên cứu thuốc mọc tóc chắc cũng phải có một hai người chứ. Hoặc thậm chí là loại thuốc đã được thực tiễn hóa.
Khi suy nghĩ như vậy, điều mà bản thân - kẻ đang ở trên trời - nên ưu tiên là không để tích tụ thêm stress nữa. Tôi nghĩ rằng việc kiềm chế triệu chứng dù chỉ một chút và giữ gìn được càng nhiều nang tóc cho ngày mai mới là điều quan trọng nhất.
Cụ thể hơn, tôi nảy ra ý định tập thể dục.
Trước đây tôi nhớ đã đọc trong cuốn sách nào đó. Rằng con người có thể giải tỏa stress bằng cách vận động. Hơn nữa, Dihydrotestosterone - nguyên nhân gây hói - trong một số trường hợp cũng bị ức chế nhờ vận động. Nghe bảo, vận động là thuốc đặc trị cho bệnh hói.
「Hộc, hộc, hộc……」
Thế nên, hiện tại trai xấu đang trong quá trình chạy bộ (running).
Tôi đang chạy vòng quanh boong tàu phi thuyền theo chiều kim đồng hồ.
Nhớ lại thì dạo gần đây tôi hay ỷ lại vào phép bay, ít khi đi bộ quãng đường dài. Khác hẳn với hồi chạy đôn chạy đáo khắp vùng chiến sự làm tay sai cho lão Neumann, giờ công việc bàn giấy cũng tăng lên. So với hồi mới đến Đế quốc Penny, lượng vận động chắc chắn đã giảm đi.
「Hộc, hộc, hộc……」
Tuy nhiên, chạy bộ thế này cũng xa xỉ phết.
Không ngờ có ngày tôi lại chạy quanh trên bầu trời.
Cảnh sắc thế này chẳng phải tuyệt vời sao.
「N-Này, cậu đang làm gì đấy?」
Đang chạy thì tôi bị Edita-sensei phát hiện.
Cô ấy đang nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực.
「Ồ, Edita-san.」
Vừa giảm tốc độ, tôi vừa hướng về phía cô ấy. Không, định hướng tới thì tôi phanh lại (idling) ở khoảng cách vài mét. Trai xấu đầm đìa mồ hôi lúc này e rằng hôi rình. Không thể lại gần được, nên tôi dậm chân tại chỗ nhẹ nhàng và giữ khoảng cách thích hợp.
「Cứ ru rú trong phòng thì người nó ì ạch lắm, nên tôi định vận động chút ấy mà.」
「……Vậy sao.」
Đương nhiên tôi không đời nào thú nhận thật lòng là để trị hói. Thành ra cách nói chuyện có hơi mang vẻ đá xoáy Edita-sensei một chút. Nhưng mà, chuyện này cũng đành chịu thôi. Tôi cũng chẳng nghĩ ra lý do nào hay ho hơn.
「Cô có việc gì cần tìm tôi sao?」
「À không, cũng không hẳn là có việc gì……」
「Vậy thì xin lỗi nhé, cho tôi chạy thêm một lát nữa.」
「Ư, Ừm.」
Xin phép cô giáo xong, gã mặt nước tương tiếp tục chạy bộ.
Boong tàu phi thuyền có diện tích cũng khá rộng. Nếu có lưới và cột thì chắc chơi Tennis cũng dư sức thoải mái. Có vẻ như có tác động ma thuật nào đó, nên không bị gió mạnh khi bay tạt vào. Khá là dễ chịu.
Vận động lại được một lúc, cô giáo đột nhiên lên tiếng.
「Chạy!」
「……Edita-san?」
「T-Tôi cũng chạy nữa!? Vận động!」
「…………」
Lại bắt đầu đòi hỏi kỳ lạ rồi.
Cô giáo Loli tóc vàng mũm mĩm này khá dễ bị ảnh hưởng bởi xung quanh. Chắc là người kiểu thấy người khác làm gì thì mình cũng muốn làm theo. Nếu dẫn đi Happening Bar chắc cô ấy sẽ năng nổ lắm đây.
Quả nhiên đời người ai cũng muốn đi thử Happening Bar một lần cho biết nhỉ.
「Thất lễ nhé!」
Nói dứt lời, cô giáo tóc vàng Loli mũm mĩm bắt đầu chạy song song bên cạnh gã mặt nước tương.
Dáng vẻ vung tay đều đặn lọt vào tầm mắt tôi liếc ngang liếc dọc. Mái tóc vàng óng ả nhấp nhô liên hồi theo chuyển động cơ thể. Dáng vẻ tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời trông thật đẹp. Khác một trời một vực với mái tóc đen bẩn thỉu của gã trai xấu.
Hơn nữa, khuôn mặt nhìn nghiêng của cô giáo trông oai phong và ngầu lạ lùng. Tư thế nhìn thẳng về phía trước với ánh mắt nghiêm túc trông trưởng thành hơn thường ngày, khiến tôi bất giác rung động. Đường nét xương hàm tuyệt vời. Ngầu vãi. Muốn bị cưỡng bức ghê.
Sau đó một lúc, hai người cùng chạy quanh boong tàu.
Thời gian chắc khoảng vài phút.
Quãng đường càng dài, vẻ mặt của cô giáo càng trở nên khắc khổ.
Khuôn mặt nhìn nghiêng ban đầu còn thong dong, giờ đã tới giới hạn rồi. Chẳng biết từ lúc nào toàn thân đã đầm đìa mồ hôi. Không chỉ trán mà mồ hôi còn chảy ròng ròng xuống má. Từ cổ trở xuống cũng vậy, dưới lớp áo mỏng, màu da lộ ra mờ ảo. Mọng nước vãi chưởng (Juicy).
「Hộc, Hộc, Hahi…… Hộc, Hộc……」
Tiếng thở dốc khổ sở của cô giáo kích thích hơn tôi tưởng tượng.
Chỉ là chạy song song bên cạnh thôi mà cảm giác cứ như đang cưỡng bức ấy. Thử tăng tốc lên một chút, cô giáo liền liều mạng bám theo. Đúng là người hiếu thắng. Vừa thấy dáng vẻ đó đáng yêu, vừa thấy muốn bắt nạt cô ấy thêm nữa, thật kỳ lạ.
Nhờ đó mà thể trạng của gã mặt nước tương đang ở mức tuyệt hảo. Cảm giác chạy bao nhiêu cũng được. Cảm thấy chất gây mệt mỏi đang bị tống khứ khỏi toàn thân. Đây chính là cái gọi là Runner's High (Cảm giác hưng phấn khi chạy bộ) sao. Tôi muốn tặng một nụ hôn lưỡi nồng nàn vào cái miệng đang hé mở thở hổn hển đều đặn kia của cô giáo.
「Oái……」
Đang chạy thì cô giáo vấp ngã ở chỗ chẳng có gì.
Ngã oạch một cái vô phương cứu chữa.
「Edita-san!」
「Ư ư ư……」
Cô giáo co người ôm lấy đầu gối.
Trông đau lắm.
Kìm nén cảm giác muốn ngắm nhìn mãi, trai xấu lập tức tung Heal.
「Cô không sao chứ?」
「X-Xin lỗi. Chân tôi loạng choạng quá……」
「Nghỉ một chút đi nào. Mấy cái này mà bắt đầu đột ngột thì hại người lắm. Lúc đầu nên bắt đầu từ đi bộ nhanh, rồi nâng dần rào cản lên theo từng giai đoạn. Làm thế thì cơ thể sẽ tự nhiên thích nghi theo thôi.」
「……Ừm.」
Cô ấy khẽ gật đầu trong tư thế ngồi xổm trên boong tàu.
Vẻ mặt trông có vẻ không được khỏe.
「Cô sao thế? Chẳng lẽ thấy khó chịu trong người à?」
「À không, không có chuyện đó đâu. Heal của ngươi lợi hại thật.」
「Vậy sao? Thế thì tốt rồi……」
Cô giáo mồ hôi nhễ nhại, không chỉ trán hay mặt, mà nách, ngực, đùi, mọi ngóc ngách trên cơ thể đều ướt sũng. Tóc cũng ẩm ướt bết lại. Nhờ đó mà mùi cơ thể quyến rũ cứ thế cù vào mũi gã trai xấu dù muốn hay không.
Theo nhịp thở, bộ ngực khiêm tốn cứ phồng lên xẹp xuống. Ngắm nhìn dáng vẻ đó, tôi bị thôi thúc bởi ham muốn được ôm chặt lấy cô ấy từ chính diện. Muốn cảm nhận mồ hôi của cô giáo Loli tóc vàng mũm mĩm bằng cả cơ thể. Muốn dùng mồ hôi của cô giáo để duy trì thân nhiệt bình thường của mình.
「Cơ mà, sao tự nhiên cô lại muốn vận động thế?」
「Chuyện đó, th-thì là, dạo này ta cũng toàn ru rú trong phòng mà!」
「Ra vậy.」
「Ta nghĩ ít nhất trong chuyến đi rảnh rỗi này cũng nên vận động chút đỉnh.」
「Điều đó tốt mà.」
「Ư, Ừm!」
Cảm giác hơi đột ngột. Nhưng, chính chủ đã có hứng thì mình cũng chẳng nên hỏi đi hỏi lại làm cụt hứng người ta làm gì. Với gã mặt nước tương này, nếu cô giáo cùng chạy bộ, động lực sẽ tăng vùn vụt như lươn leo dốc.
Nhờ vậy mà việc chạy bộ mỗi ngày có vẻ sẽ vui lắm đây.
*
Đó là chuyện xảy ra vào bữa tối cùng ngày bắt đầu chạy bộ.
「À, xin lỗi nhưng ta không cần thêm nữa đâu. Cứ dọn đi là được.」
Cô giáo đã phán một câu như vậy với cô hầu gái đang phục vụ bữa ăn. Bữa tối full-course (đầy đủ các món) được phục vụ hàng đêm trên tàu FitzClarence. Nhớ lại thực đơn hôm qua thì đây là yêu cầu đưa ra khi bữa ăn còn chưa dọn lên được một nửa.
「Edita-san, cô thấy không khỏe à?」
「Kh-Không, không phải thế đâu?」
Tiện thể thì địa điểm là tại phòng ăn nằm ở vị trí cao trên phi thuyền. Cũng giống như phòng ngủ của chúng tôi, đây là một căn phòng được xây dựng theo kiểu dinh thự quý tộc. Cảnh sắc nhìn từ cửa sổ lớn đẹp tuyệt vời. Bàn ghế và các vật dụng nội thất đều là hàng đắt tiền.
「Nhưng mà, món chính vẫn chưa được dọn lên mà.」
「Ta không đói lắm. Tại lỡ ăn vặt một chút rồi ấy mà!」
「Ra là vậy.」
Vừa dứt lời, bụng cô giáo Loli tóc vàng mũm mĩm kêu lên cái "Ọt".
Một tiếng bụng kêu thật sự rất ấn tượng.
Vang vọng đến tận chỗ Goggoru-chan đang ăn cơm trên sàn nhà ở góc phòng. Nghe thấy tiếng bụng kêu dễ thương, ánh mắt nãy giờ đang hướng vào đĩa thức ăn trên tay bỗng chốc chuyển sang nhìn Edita-sensei. Nhìn chằm chằm.
Nhân tiện thì trong chuyến đi lần này, gã mặt nước tương đã chuẩn bị sẵn bàn ghế riêng cho cô ấy. Đã chuẩn bị trước đàng hoàng. Tuy nhiên, chẳng hiểu sao cô ấy lại ngồi bệt xuống sàn dùng bữa.
Có khi nào là do đọc được việc gã mặt nước tương hưng phấn khi thấy cô ấy ăn cơm trên sàn, nên cô ấy làm thế để đá đểu chăng. Nhưng mà, dù là vậy thì cũng đành chịu thôi chứ biết sao. Goggoru-chan thuộc tính nô lệ siêu dễ thương. Lần nào ăn cơm tôi cũng thấy hưng phấn.
Báo hại cô hầu gái phục vụ trông cực kỳ khó xử.
「…………」
「……Edita-san?」
Dù có hỏi, cô giáo cũng không trả lời.
Thay vào đó khuôn mặt cô ấy đỏ bừng vì xấu hổ.
Ngay cả gã trai xấu kém giao tiếp như tôi, bị lộ liễu thế này cũng hiểu được. Có vẻ Edita-sensei bắt đầu ăn kiêng (diet) rồi. Hơn nữa đây có vẻ là cách bắt đầu khá cực đoan.
「Th-Thất lễ nhé!」
Nói rồi cô ấy đứng dậy rời khỏi phòng ăn.
Đúng là cô giáo, hễ nghĩ là làm thẳng tuột. Đã quyết làm là dốc toàn lực, ý chí đó tôi cũng thấy được.
Với cô ấy như vậy, trai xấu biết gọi lại thế nào đây.
Trong lúc đang phân vân đủ đường, bóng dáng cô ấy đã biến mất ngoài hành lang.
「……Elf đang đói bụng.」
「Vâng, chắc chắn là vậy rồi.」
Cảm ơn nhận xét sắc sảo của Goggoru-chan.
Cô giáo đói bụng, chắc chắn là món khoái khẩu của trai xấu.
Tuy nhiên, đây cũng đồng thời là chuyện đại sự.
Thân hình mũm mĩm của Edita-sensei đang đứng trước nguy cơ tồn vong.
*
Chế độ ăn kiêng của cô giáo bắt đầu từ hôm qua. Nội dung cực kỳ khắc nghiệt.
Đầu tiên là xem lại chế độ ăn uống. Sáng trưa tối đều giảm lượng ăn, trông khổ sở vô cùng. Dù ngồi vào bàn ăn, bụng kêu ọc ọc mà vẫn lặng lẽ nhâm nhi trà, dáng vẻ ấy trông thật nực cười. Nhờ thế mà cô giáo dễ thương không chịu được.
Nhân tiện thì về tiếng bụng kêu, có vẻ cô ấy đã "mặc kệ đời" rồi.
「Edita-san, ít nhất bữa sáng cũng nên ăn chút gì chứ?」
「Không, không cần.」
「Thật sự ổn chứ?」
「Bữa sáng đã gắn ở đây rồi. Ở đây này.」
Cô ấy vừa nói vừa xoa bụng mình.
Có vẻ cô ấy đang bận tâm đến mỡ bụng. Đó là chiếc bụng Loli tương xứng với ngoại hình, tràn đầy sức hấp dẫn nữ tính. Gã trai tân này cực kỳ thích cái bụng đó của cô giáo. Nhưng bản thân cô ấy lại không ưng ý, cứ lấy ngón tay véo véo nắn nắn.
Kết quả, bữa sáng là thứ bị xem xét lại triệt để nhất. Có vẻ cô ấy định chỉ uống trà cho qua bữa, nên trước mặt cô giáo không hề có đồ ăn. Điều này khiến cả nhóm hầu gái phục vụ bữa ăn cũng bối rối. Mới hôm trước còn ăn ngon lành thế kia mà.
「Cố quá là hại người đấy ạ.」
「Ta đâu có cố. Thế này là bình thường. Elf bình thường.」
「…………」
Elf bình thường là cái gì không biết.
Và rồi, sau khi uống xong tách trà thay bữa sáng, thực đơn ăn kiêng tiếp theo của cô giáo chuyển sang vận động. Có vẻ hôm nay cũng giống hôm qua, cô ấy định chạy bộ. Khi gã trai xấu ra boong tàu, cô ấy đã đi theo phía sau.
Đáp lại việc tôi bắt đầu chạy, cô ấy cũng chạy song song bên cạnh.
Vốn là người lười ra ngoài lại còn mũm mĩm cực độ, vận động với cô giáo đúng là cực hình. Vừa mới chạy được một chút, hơi thở đã trở nên gấp gáp, bắt đầu hổn hển khổ sở. Cái miệng xinh xắn chu ra phía trước, đôi môi bóng bẩy ướt đẫm nước bọt vừa thở dốc, nghĩ kiểu gì cũng muốn hôn lưỡi.
Báo hại gã trai xấu cũng chẳng yên lòng. Việc chạy bộ vốn bắt đầu với mục tiêu "giải tỏa stress", giờ lại đang hành hạ nang tóc ở chỗ không đâu. Thế này thì chẳng hiểu chạy bộ để làm cái quái gì nữa.
「Edita-san, cô chạy theo tốc độ của mình thì thế nào?」
「Cái gì chứ, ch-chừng này thì nhằm nhò gì!」
「Chạy chậm trong thời gian dài nghe bảo hiệu quả giảm cân tốt hơn đấy.」
「Hả, thật sao?」
「Tôi nhớ là có nghe chuyện như thế.」
「……Vậy à.」
Nghe lời gã mặt nước tương, cô giáo từ từ giảm tốc độ lại.
*
Edita-sensei rất thích ăn vặt. Đặc biệt là đồ ngọt.
Cho đến hôm qua, cô ấy không bao giờ bỏ qua tiệc trà buổi chiều. Đồ nhắm trà đương nhiên là đồ ngọt. Nào là bánh kem đầy ắp kem tươi, nào là bánh tart chất đầy trái cây, cô ấy đã dốc toàn lực để duy trì lượng mỡ đó.
Thế nhưng, cô giáo hôm nay chỉ toàn nhâm nhi trà.
「……Elf không ăn bánh kem?」
「Không ăn. Elf không ăn bánh kem.」
「…………」
Chứng kiến cảnh đó, đến Goggoru-chan cũng phải chen vào một câu.
Nhân tiện thì địa điểm là khu vực sân thượng ngoài trời được bố trí ở một góc boong tàu.
Tại chiếc bàn đặt ở trung tâm, Goggoru-shi đang mổ xẻ chiếc bánh kem ăn nhẹ. Đối diện là gã mặt nước tương đang ngồi, cũng thưởng thức món tương tự. Một chiếc bánh ngọt ngào, mềm mại với lớp cốt bánh bông lan kiểu Chiffon, phủ đầy kem tươi.
Dù ném ánh nhìn thèm thuồng vào nó, Edita-sensei vẫn cố gắng chịu đựng. Nhờ thế mà chỉ riêng hôm nay, vị trí của cô giáo và Goggoru-chan bị đảo ngược. Cô giáo đứng ở góc sân thượng, hướng ánh mắt đầy khao khát về phía này trông cực kỳ đáng yêu.
「Ăn một chút chắc cũng được mà nhỉ?」
「Bánh kem là thứ trẻ con ăn. Elf người lớn không ăn mấy thứ đó.」
「Vậy sao?」
「Đúng vậy.」
Vì quá Loli nên thỉnh thoảng tôi suýt quên, nhưng Edita-sensei cũng khá nhiều tuổi rồi nhỉ. Nhìn hoàn toàn không giống chút nào, có khi nào cô ấy khai gian tuổi ngược không ta.
「Cũng không cần phải bày vẽ thêm bữa ăn, làm phiền thuyền viên làm gì đúng không?」
「Một phần ăn khác biệt thì có phiền phức gì to tát đâu chứ?」
「Nguyên liệu cũng tốn tiền mà. Còn xả rác nữa.」
「Thì đúng là vậy nhưng mà……」
Tiện thể thì rác và chất thải phát sinh trên phi thuyền nghe nói cứ thế mà xả thẳng xuống mặt đất. Cái nét hào sảng đối với môi trường kiểu thế giới Fantasy này, gã mặt nước tương cũng không ghét lắm đâu. Không hổ danh là phương tiện của quý tộc.
「Ta có trà là đủ rồi. A, trà ngon tuyệt. Cái này ấy.」
Edita-sensei đứng nghiêng tách trà.
Tôi không nghĩ lượng thịt sẽ tăng giảm đáng kể chỉ trong vài ngày. Tuy nhiên, dáng vẻ mất đi sự năng động, hay khí thế, cộng thêm bối cảnh đang ăn kiêng, khiến người ta ảo giác rằng độ mũm mĩm vốn có đang bị tổn hại nghiêm trọng.
Bản sắc (Identity) của cô giáo đang gặp nguy.
Quả nhiên tôi thấy Edita-sensei cứ như bây giờ là vừa đẹp. Lỡ mà vận động các kiểu rồi đốt cháy mất lớp mỡ quý giá thì to chuyện. Độ mũm mĩm được duy trì ở mức tuyệt妙 từ lúc gặp nhau đến nay mới chính là thứ gợi cảm tột cùng và khiến tôi khao khát từ tận đáy lòng.
Nếu cô giáo ăn kiêng thành công và trở thành người phụ nữ như cây ngưu bàng (gầy tong teo), gã mặt nước tương sẽ buồn lắm. Buồn quá mức nên chắc tôi buộc phải cống hiến cả đời này để phát triển bánh kẹo ngọt và ngon mất thôi. Cặp đùi mũm mĩm của cô giáo là minh chứng cho sự phong phú trong tâm hồn của trai xấu.
「Edita-san. Món bánh này, thực ra là món cực kỳ hiếm đấy.」
「Hiếm chỗ nào? Trông cứ như bánh kem bình thường mà……」
「Nghe nói cái này dùng loại nguyên liệu mà ăn bao nhiêu cũng không béo đấy.」
「C-Cái gì cơ!?」
Đôi mắt cô ấy mở to.
Thực ra là nói điêu đấy. Đây là loại bánh ăn vào là béo. Chất tạo ngọt nhân tạo hay gì đó không tồn tại ở thế giới này đâu. Vốn dĩ Protein hay Axit Amin, sự tồn tại của mấy thứ đó ở thế giới Fantasy này còn đáng ngờ nữa là.
Nhưng mà, đã thế này thì dù có phải dùng thủ đoạn cũng phải bắt cô giáo ăn mới được.
「D-Dùng cái gì vậy? Chuyện đó có thể sao!?」
「Vâng, có thể chứ, Edita-san.」
「Vậy thì giải thích đi, g-giải thích thử xem nào!」
「Chắc Edita-san cũng biết, cơ thể người có thịt là do những thứ nạp vào từ miệng được sử dụng trong cơ thể, và phần dư thừa chưa dùng đến ngay sẽ được tích trữ để dùng cho tương lai.」
「Ư, Ừm. Đúng vậy.」
「Vì thế, nói tóm lại là chỉ cần không bị tiêu hóa là được. Nếu không bị tiêu hóa, nó sẽ không tích tụ thành thịt trong cơ thể. Tiêu hóa hay không và việc lưỡi cảm thấy ngọt hay không, hai chuyện đó hoàn toàn khác nhau.」
「Ư!?」
Lời nói dối cũng là phương tiện.
Tất cả cũng chỉ để cô giáo ăn bánh kem.
「Cô thấy thế nào?」
「Quả đúng là vậy! A, ta nghĩ đúng như lời ngươi nói!」
「Thế nên xin mời, hãy ăn chiếc bánh này đi ạ.」
Tôi mời cô ấy chiếc bánh trông có vẻ béo ngậy. Tôi không biết thế giới này dùng con đường chuyển hóa nào để tích mỡ vào cơ thể người. Chỉ là, đây là đĩa bánh khiến người ta buộc phải nghĩ "ăn cái này vào là béo chắc". Thực tế, tôi định bỏ dở một nửa.
Đàn ông qua tuổi ba mươi là tự nhiên bắt đầu béo lên đấy. Anh đồng nghiệp đẹp trai nổi tiếng với thân hình "mảnh khảnh cơ bắp" (hosomacho) ở chỗ làm cũng bảo, sắp tứ tuần rồi nên ngày nào cũng nhịn bữa tối. Không khỏi thắc mắc hạnh phúc của con người là gì.
「Nhưng cái bánh này, ch-chắc chắn là loại bánh sẽ bị tiêu hóa đúng không?」
「…………」
Gì vậy, cô giáo tóc vàng Loli mũm mĩm.
Nhạy bén phết đấy chứ.
Không hổ danh là người sở hữu cặp đùi mũm mĩm.
「……Đúng thế chứ gì?」
「Sao cô lại nghĩ vậy?」
「Bữa ăn nhẹ ngày đầu tiên cũng có bánh kem, nhưng ta không nhớ là bị khó tiêu. Nếu bảo cái đó với cái này là khác nhau thì chịu, nhưng nhìn qua thì kem và cốt bánh trông chẳng khác gì thứ ta từng ăn.」
「Quả nhiên là Edita-san, cô đã thấu hiểu rồi sao.」
「Cái gã kỳ lạ lại mang đến nhận thức kỳ lạ ở chỗ kỳ lạ, chính là ngươi đấy.」
「Tôi lo lắng thôi mà. Edita-san.」
「Ngươi không cần bận tâm. Bụng có mỡ thế này tức là, như lời ngươi nói, trước mắt vẫn còn sống được. Chỉ bỏ bữa vài ngày, Elf không phải sinh vật mong manh đến mức bị làm sao đâu. Cấu tạo còn bền bỉ hơn con người nhiều.」
「Nhưng mà Edita-san trông có vẻ khổ sở mà.」
「Nhưng mà, điều đó thì ngươi cũng vậy thôi?」
「……Cả tôi nữa sao?」
Cái gì thế này.
Nhận được câu hỏi bất ngờ, tôi ấp úng.
Cô ấy hiểu gì về gã mặt nước tương này chứ.
「Ta về phòng suy nghĩ chút đây. Xin lỗi đang nói dở, nhưng ta xin phép.」
「A, vâng.」
Trong lúc đó, cô giáo đứng dậy.
Và rồi, chẳng hề ngoảnh lại, cô ấy lặng lẽ rời khỏi sân thượng.
*
Đã vài ngày trôi qua kể từ khi Edita-sensei bắt đầu ăn kiêng.
Tôi cứ tưởng một hai ngày là cô ấy sẽ bỏ cuộc, nhưng cô giáo sở hữu tinh thần thép hơn tôi tưởng tượng. Suốt mấy ngày liền, bữa sáng chỉ uống một tách trà. Giờ ăn nhẹ, bánh kẹo được dọn ra cô ấy đều "No Thank You". Bữa trưa và tối cũng chỉ ăn chưa đến một nửa.
「……Bữa tối nay đặc biệt thịnh soạn nhỉ?」
Nhìn bữa tối bày trên bàn, cô giáo nói.
Là do gã trai xấu lo ngại cho sự tồn vong của thân hình mũm mĩm kia đã nhờ đầu bếp đấy. Làm ơn hãy làm bữa ăn nào chắc bụng nhất có thể, Volume (khối lượng) lớn vào. Cố gắng để béo lên. Đặc biệt là dồn vào đùi và mông ấy.
Thế là món được dọn ra gợi nhớ đến thực đơn gấp đôi ngày thường.
Quả nhiên Edita-sensei cũng nhận ra, cô ấy đang nhìn tôi.
「Ăn cho bõ công cũng tốt mà nhỉ.」
「……Là chỉ thị của ngươi à?」
「Không dám đâu ạ. Chẳng phải đã có trong dự định từ đầu rồi sao.」
Xin mời cô giáo, hãy lấy lại lượng Calo đã mất trong mấy ngày qua.
Nếu cô có thể tích trữ thỏa thích mỡ dưới lớp da đó thì tôi hạnh phúc lắm.
「…………」
「…………」
Ánh mắt của gã mặt nước tương và Edita-sensei giao nhau.
Tâm tư của nhau giao thoa.
Mặt khác, Goggoru-chan vẫn điềm nhiên ăn uống, mặc kệ sự đời. Chắc là hao xăng lắm đây. Từ khi đón về Thành phố Rồng, cô ấy vẫn tiếp tục cuộc sống "ăn rồi ngủ", nhưng cơ thể chẳng thấy dấu hiệu béo lên chút nào.
Ngồi bó gối trước bàn ăn ở góc phòng. Trên tay chân gập lại nổi lên những đường nét cơ bắp và gân mờ nhạt. Tứ chi săn chắc đó gợi ý rằng cô ấy là một "Reverse Raper" (Kẻ cưỡng bức ngược) bẩm sinh. Dù có giãy giụa thế nào cũng muốn bị dùng sức mạnh đè nghiến xuống.
「Nào, bữa ăn hiếm có. Ăn khi còn nóng thôi.」
Thúc giục Edita-sensei, tôi chủ động động đũa vào bữa ăn trước mặt. Suy nghĩ theo kiểu trung niên, bữa ăn nhiều calo là con dao hai lưỡi. Dù vậy, không gì thay thế được thân hình mũm mĩm của cô giáo. Chỗ này phải tiên phong động đũa thôi.
Và sự việc xảy ra trong bữa ăn đó.
「……Vậy nhỉ.」
Lẩm bẩm bâng quơ, Edita-sensei đưa tay chải tóc.
Cô ấy vén mái tóc rủ xuống bên mặt lên.
Thế rồi, chuyện gì xảy ra đây.
Quấn vào đầu ngón tay cô ấy, hàng chục sợi tóc rụng ra êm ru không một tiếng động.
「Ư……」
Trai tân giật mình thon thót.
Trên tay cô giáo, những sợi tóc vàng óng ả đang quấn vào vô số kể. Dù mới trải nghiệm trên da đầu mình vài ngày trước, nhưng tôi vẫn hoảng hốt. Vì đối phương là Edita-sensei. Khác hẳn với mái tóc đen bẩn thỉu của gã mặt nước tương.
「E-Edita-san, tóc……」
「Hử? À……」
Trai xấu luống cuống.
Trái lại, cô giáo thì bình tĩnh đến lạ.
Cô ấy nói một cách thản nhiên.
「Rụng nhiều phết nhỉ.」
Rụng một cách ngoạn mục luôn ấy chứ. Rụng nhiều đến mức người nhìn như tôi cũng thấy đau lòng, số lượng quấn trên đầu ngón tay cô ấy chẳng khác gì gã trai xấu vừa trải nghiệm rụng tóc từng mảng mấy ngày trước.
「Ng-Ngay lập tức phải Heal……」
Tôi bật dậy theo phản xạ.
Chắc chắn là do hạn chế ăn uống đột ngột nên ảnh hưởng đến tóc tai. Về cái hói do stress, dạo gần đây đã biết là dùng Heal cũng không chữa khỏi hoàn toàn, thì đây là sự khiếm khuyết cơ thể đáng lo ngại hơn cả vết thương chí mạng. Gọi là bệnh nan y cũng không quá lời.
Vậy mà, cô giáo có vẻ chẳng bận tâm chút nào.
「Thế này thì nhẹ đầu hơn chút nhỉ.」
「Không không không, không nhẹ đâu. Chỗ đó có liên quan gì đâu chứ.」
「Sao thế? Sao lại hoảng hốt thế?」
「Không, th-thì là……」
Vì cô giáo tóc dày, vì cô có nhiều tóc, nên cô không có cảm giác khủng hoảng đúng đắn đấy thôi. Chính vì là gã trai xấu đang bị dồn vào đường cùng ngay lúc này, nên tôi mới hiểu được tình huống đó nguy cấp đến mức nào.
「Tôi thấy Edita-san hiện tại mới vô cùng quyến rũ.」
「Thật sự là vậy sao?」
「Thật mà lị.」
「Nhưng mà, đ-đó chỉ là ý kiến của ngươi thôi đúng không? Không phải ý kiến của ta.」
「Cô nói đúng. Đó hoàn toàn là ý kiến của tôi.」
Lời lẽ của cô giáo sao mà vòng vo thế nhỉ.
Rốt cuộc là sao.
「Nếu vậy, ta cũng có thể nói ra ý kiến của bản thân mình.」
「……Cô giáo?」
Giơ những sợi tóc quấn trên đầu ngón tay lên, cô giáo nói.
「Cái này có bao nhiêu giá trị chứ?」
「Ư……」
Câu nói đó với gã trai tân dạo gần đây, nghe có chút kích động.
Bởi vì, nang tóc mà.
Cái kết cục của những nang tóc đã rụng rơi thảm hại.
「Sao thế?」
「Không, cũng không có gì đâu ạ……」
「Chỉ là, ừm, sao nhỉ? Sự quan tâm của ngươi làm ta vui lắm. Hôm nay ta sẽ về phòng nghỉ ngơi. Nếu đói thì ta sẽ tự lo liệu, nên ngươi không cần bận tâm quá đâu.」
「…………」
Cô giáo lặng lẽ rời khỏi bàn ăn tối.
Bóng dáng ấy biến mất sau cánh cửa, khuất khỏi tầm mắt chúng tôi.
Tiếng bước chân cộc cộc cũng tắt dần.
Với tư cách là gã hói "đương đại", tôi muốn đuổi theo ngay lập tức để thuyết giảng về tầm quan trọng của nang tóc và sự tuyệt vời của cặp đùi mũm mĩm. Tuy nhiên, khi gã trai xấu vừa nhổm mông dậy, ngay bên cạnh vang lên tiếng "khoan đã".
「……Hói?」
「Hự……」
Là Goggoru-chan.
Vị Lolita da ngăm này đã đọc tâm trí tôi suốt mấy ngày liền. Việc chọt đúng tim đen cũng là đương nhiên. Nhưng mà, hỏi thẳng thừng thế này làm tôi giật bắn cả mình. Cô không nghĩ là cần sự chuẩn bị tâm lý sao, Goggoru-san.
「Nếu bảo không để tâm thì là nói dối.」
「…………」
Tôi giả vờ như không có gì và trả lời.
Thế là cô ấy di chuyển từ góc phòng đến dưới gầm bàn. Chẳng biết nghĩ gì mà cô ấy bò bốn chân, nhặt những sợi tóc của cô giáo rơi trên sàn. Rồi cô ấy chìa nó ra cho gã mặt nước tương. Là vài sợi tóc vàng trong số vừa rụng lúc nãy. Thứ rơi ra từ tay cô giáo lúc rời đi.
Lúc bò bốn chân, suýt nữa thì nhìn thấy bên trong váy rồi, tiếc thật.
「Đây.」
「Tóc của Edita-san thì sao?」
「…………」
Ý là nhìn kỹ vào đi chứ gì.
Nghe lời cô ấy, trai xấu cúi xuống nhìn.
Và rồi, tôi chợt nhận ra.
「Nang tóc……」
Ở một đầu sợi tóc không thấy nang tóc đâu. Dù kiểm tra thế nào cũng không tìm thấy nang tóc. Thay vào đó, có thể xác nhận được vết cắt sắc bén do dao hay vật gì đó tạo ra. Tôi kiểm tra tất cả số tóc được đưa cho, sợi nào cũng y như vậy.
Điều đó có nghĩa là gì.
「Lời của Elf không có dối trá.」
「…………」
Đúng như lời Goggoru-chan nói.
Cái quái gì thế này.
Hóa ra gã trai xấu này cứ tưởng mình đang quan tâm đến bạn đồng hành, ai dè lại được người ta quan tâm ngược lại. Hơn nữa lại còn dùng chính cơ thể mình để khuyên giải thế này, đúng chất Edita-sensei, tôi muốn giao cấu sống từ tận đáy lòng.
「Tôi trông có vẻ bận tâm đến thế sao?」
「……Khá là.」
Thật à. Tôi cứ tưởng mình giả vờ bình thường rồi chứ.
Hơn nữa khi trả lời, Goggoru-chan trông có vẻ hơi do dự. Đến cả cô bé trước mặt cũng phải giữ ý với tôi. Về khoản giao tiếp, tôi cứ đinh ninh mình đang ở thế thượng phong, giờ thấy xấu hổ quá, Goggoru-chan hãy cưỡng bức ngược tôi đi.
Tóm lại, cô giáo tóc vàng Loli mũm mĩm đã đóng vai tấm gương phản chiếu (phản diện giáo sư) cho gã mặt nước tương, dốc sức để xua tan nỗi lo âu của tôi. Hơn nữa tối nay, chắc là dùng ma thuật hay gì đó, cô ấy đã hy sinh cả mái tóc của mình.
「…………」
「…………」
Tôi cứ đinh ninh là cô ấy bận tâm chuyện mỡ bụng. Báo hại ngay từ ngày đầu tiên ăn kiêng, tôi đã giảng giải này nọ ra vẻ ta đây, giờ thì xấu hổ không để đâu cho hết. Đúng là hói là loài sinh vật nghiệp chướng sâu dày.
Tại sao cái thứ này lại là gen trội chứ.
Những loài vượn người ngày xưa, khi lông tay lông chân mất dần đi, liệu có trải qua những dằn vặt thế này không. Lông tay mày hói à? H, Hói đâu mà hói! Rồi dù thế vẫn không bị đào thải, di truyền cái làn da trơn láng đến tận ngày nay sao.
Nếu vậy thì tôi cảm nhận được sức mạnh của Hói trong lịch sử đấy, Homo Sapiens.
"Last One Mile" (Dặm cuối cùng) của sự tiến hóa nhân loại đang diễn ra ngay trên đầu tôi đây.
「Cảm ơn nhé, Rocoroco-san.」
「…………」
Trước lời của gã mặt nước tương, Goggoru-chan không đáp lại.
Ý là đó không phải lời nên nói với tôi, chắc vậy.
*
Ngày hôm sau, Edita-sensei đã ăn hết bữa sáng giống như chúng tôi.
Và rồi đến giờ trà sau bữa ăn.
Gã mặt nước tương khéo léo bắt chuyện với cô giáo.
「Edita-san, hôm qua cảm ơn cô nhé.」
「……Chuyện gì cơ?」
Thế là cô ấy trả lời với thái độ lạnh nhạt. Cái kiểu hành xử như muốn nói "Ngươi đang nói cái quái gì vậy?" chắc chắn là sự quan tâm theo cách riêng của cô giáo. Ít nhất cô ấy chắc chắn đã nắm rõ gã mặt nước tương đang phiền não chuyện gì và ở mức độ nào.
Có khi nào cô ấy đã nhìn thấy cảnh tôi loay hoay trước gương không. Gương soi ấy mà, cứ ngắm nghía là thời gian trôi qua lúc nào không hay, đáng sợ thật. Cá nhân tôi thích cái gương trong nhà tắm. Nó biết ý lờ đi những chỗ xấu xí của gã trai xấu hơn mấy cái gương khác một chút.
「Chuyện đó ấy mà, nói sao nhỉ……」
Nên trả lời thế nào đây.
Khi gã mặt nước tương đang bối rối, cô giáo rời khỏi ghế.
Rồi cô ấy nhìn ra boong tàu ngoài cửa sổ và nói.
「Nào, vậy thì vận động sau bữa ăn thôi.」
「Hả? Hôm nay cũng chạy sao?」
「……Không được à?」
「Kh-Không, tôi không nghĩ là không được, nhưng mà……」
Có vẻ cô ấy đã bỏ việc hạn chế ăn uống, nhưng việc vận động thì vẫn tiếp tục.
Tất nhiên, bản thân việc đó tôi nghĩ không có gì xấu.
「Ngừng than vãn và buông thả bản thân theo sự lười biếng là hai chuyện khác nhau.」
「…………」
Một câu nói rất đậm chất cô giáo.
Dù cô giáo luôn có cách nói chuyện phũ phàng ấn tượng, nhưng khi nói chuyện thế này, tôi hiểu được cô ấy đã suy nghĩ thấu đáo cho đối phương rồi mới cất lời. Cái tính hay lo chuyện bao đồng đó, với gã trai xấu lại trông cực kỳ quyến rũ.
Dù sao thì cô ấy cũng đang cảm thấy tự ti về cái bụng của mình, chắc là vậy. Khi bị nhìn bằng ánh mắt kiên định, ngước mắt lên nhìn, tôi cảm thấy khoảng cách bị nới rộng do vụ việc hôm qua đã quay trở lại vị trí cũ.
Cất công cho tôi thấy cả mặc cảm của bản thân, đúng là cô Elf tốt bụng như mọi khi. Thế này thì đổ đứ đừ mất thôi.
「Nếu là chuyện đó, thì cho tôi tham gia cùng nhé.」
「Ư, Ừm!」
Dù bảo đừng bận tâm, nhưng con người là loài sinh vật hễ nói là lại bận tâm. Thế nên sáng nay gã mặt nước tương cũng Heal kỹ lưỡng lên đầu rồi mới ngồi vào bàn ăn sáng, và cô giáo cũng đang mong muốn vận động sau bữa ăn thế này đây.
Chỉ là, quá bận tâm mà lơ là những chuyện khác thì không tốt.
Chuyện nhỏ nhặt thế thôi mà khó thực hiện phết, khổ thật đấy.
「……Tôi cũng chạy.」
「Rocoroco-san chạy thì chỗ này có hơi chật chội đấy……」
Lòng người đúng là khó mà như ý được.
Chỉ là, ừm, sao nhỉ.
Cùng chia sẻ nỗi niềm với nhau, tôi cảm giác mình đã thân thiết với cô giáo hơn trước một chút.
0 Bình luận