Nếu bạn thích tác phẩm của chúng tôi, hãy theo dõi chúng tôi trên các nền tảng mạng xã hội, tham gia kênh Discord và cân nhắc ủng hộ chúng tôi trên Patreon nhé:
https://discord.gg/e4BJxX6https://www.patreon.com/CClawTrans
“…Ủa? Cậu… thật sự không thích con trai à?”
Vào ngày 13 tháng 8, khi câu hỏi ấy bất ngờ hướng về phía tôi, ngụm trà lúa mạch trong miệng tôi phụt ra với tốc độ tên bắn.
“H-Này! Cậu làm cái gì vậy!?” Một giọng nói the thé từ trong bếp vọng ra.
Chủ nhân của giọng nói ấy sở hữu mái tóc gợn sóng được tết thành hai bím tóc xinh xắn, cùng một thân hình mảnh mai. Nàng khoác chiếc tạp dề màu vàng bên ngoài bộ trang phục đậm chất mùa hè. Đó là Usami Masamune, bạn học cùng khối hai tại Học viện Rouran. Ngay lúc này, nàng đã ném một chiếc giẻ lau về phía tôi.
“Nhanh lên dọn dẹp đi, không là nó sẽ để lại vết ố đấy.”
“…Rồi rồi.” Tôi vừa nói vừa chụp lấy chiếc giẻ lau, rồi cẩn thận lau sạch sàn nhà.
Dù sao cũng không thể làm bẩn nhà người khác được. Mà đúng vậy, tôi đang ở nhà riêng của Usami Masamune. Nàng thuê một căn phòng nhỏ trong một chung cư ở ngay khu tôi sống. Nếu bạn thắc mắc vì sao tôi lại đến đây vào lúc này, thì để tôi giải thích. Tôi tới đây để thực hiện lời hứa mà chúng tôi đã giao kèo trong ngày hội văn hóa, đó là tôi sẽ được ăn món ăn do chính tay nàng nấu.
“Cái đồ ngốc, trời nóng như vầy mà tôi đã cất công làm cho cậu đồ uống lạnh, vậy mà cậu lại lãng phí nó như thế sao?” Masamune làu bàu khi khuấy đều rau trong nồi lẩu nóng hổi.
Nghĩ thế nào cũng thấy, đó là lỗi của cậu đấy chứ, tự dưng lại buột miệng nói ra mấy lời kỳ cục như thế. Bảo tôi làm sao giữ được miệng cho đặng chứ.
Hôm nay là ngày 13 tháng 8, chúng tôi đang ở giữa kỳ nghỉ hè vẫn còn tiếp diễn. Thời kỳ đầu hè đã qua lâu rồi, giờ đã là giai đoạn cuối cùng trước khi nó tạm biệt chúng tôi cho đến tận năm sau. Thay vào đó, những ngày này tràn ngập cái nóng bức khó chịu và nhiệt độ oi ả đến mức có thể làm tan chảy cả nhựa đường – giữa hè đã đến.
Chưa kể năm nay dường như còn nóng hơn cả năm ngoái, mặt đường nóng ran bốc lên từng luồng hơi nóng hầm hập, biến chúng tôi thành những miếng thịt BBQ tươi sống. Ngay cả việc đi bộ đến đây thôi cũng đã rút cạn hết sức lực tinh thần của tôi rồi.
“Mà sao lại là hôm nay trong tất cả các ngày vậy?”
Gọi tôi đến vào một ngày hè nóng bức, lại đúng vào giữa trưa – thời điểm nóng nhất trong ngày… Chưa kể lời hứa đó đã gần một tháng rồi. Thôi thì ít nhất tôi cũng được ngồi trong căn phòng mát lạnh nhờ có điều hòa.
“T-Tôi đâu có thể làm khác được. Tôi phải chuẩn bị nhiều thứ lắm chứ. Với lại, tôi đâu biết phải nấu món gì…” Masamune lảng tránh ánh mắt tôi, rồi lại quay mặt về phía nồi.
Chuẩn bị cái gì mà… cả tháng trời ư?
“Chưa kể cậu còn bắt tôi đợi trước cửa phòng cả tiếng đồng hồ, để tôi rang khô ngoài trời đấy.”
“Ưm… Im đi, đồ ngốc! Đã bảo là phải chuẩn bị thì là phải chuẩn bị!”
“Lại cái điệp khúc đó nữa…”
Vậy thì sao? Cậu đã bảo tôi đừng đến muộn khi gửi địa điểm và thời gian, vậy mà tôi lại bị thế này đây? Tôi nghiêm túc nghi ngờ rằng mình không hề sai, nhưng… có phải cậu đã thử đồ cho đến phút chót không? Ý tôi là, tôi có thể thấy rõ ràng cô ấy đã chăm chút cho vẻ ngoài của mình đến mức nào. Tôi thì mặc một chiếc áo phông và quần jeans đơn giản, trong khi cô ấy lại diện một chiếc áo camisole hồng dễ thương với váy ngắn màu trắng. Thêm vào đó là đôi tất ngang gối ôm sát đôi chân thon dài và khỏe khoắn… Tôi thực sự không biết nên nhìn vào đâu. Cô ấy trông khác hẳn so với vẻ thường ngày ở trường, và… cũng không tệ chút nào. Hơn cả thế nữa…
“Này, cho tôi hỏi một chuyện được không?”
“Gì? Lại còn than vãn gì nữa à?”
“Không. Tôi chỉ thắc mắc, không phải cậu từng nói là mình sống khá chật vật sao?”
Khi chúng tôi đi hẹn hò trong lễ hội trường, cô ấy còn nói rằng bánh mì với mayonnaise ngon lắm mà…
Phải rồi. Chuyện này tôi không thích nhắc tới đâu, nhưng mà tôi nghèo lắm. Hôm nay tôi mua bao nhiêu nguyên liệu, cậu phải trả tiền hết đó."
"Tôi không ngại đâu, nhưng mà… thế còn mấy thứ khác thì sao?"
"...Ý cậu là sao?"
"Ý tôi là, nhìn cái chỗ cậu ở đi. Đây chắc chắn là một căn phòng đắt tiền, đúng không?" Tôi vừa nói vừa nhìn quanh.
Đó là một căn phòng rộng khủng khiếp, đủ lớn để tổ chức một bữa tiệc nhỏ, với trần nhà đắt tiền, đồ đạc sang trọng và một nhà bếp hiện đại. Chưa kể, tôi chẳng thấy cái giường nào, nghĩa là cô ta có một phòng ngủ riêng. Thêm vào đó là màn hình giám sát và khóa tự động ở lối vào căn hộ, và việc căn phòng này nằm trên tầng 11, tức là tầng cao nhất, ngay góc tòa nhà.
Thật tình mà nói, cảm giác như tôi lạc vào xứ sở của giới thượng lưu vậy. Nếu mà gọi cái này là nghèo thì chắc thi sĩ nổi tiếng về sự nghèo khổ là Yamanoue no Okura sẽ lôi cổ cậu lên mà tẩn cho một trận đấy!
"Tôi biết sao được. Đây là chỗ tốt nhất rồi."
"Tốt nhất? Ý tôi là, vị trí ở đây tiện lợi thì miễn bàn, nhưng mà vẫn..."
Tôi lau xong sàn nhà, tiếp tục câu chuyện trong khi nhấp thêm ngụm trà. Đúng là một vị trí tuyệt vời thật. Gần ga tàu, cũng không quá xa trường học.
"Không hẳn. Mặc dù cậu nói đúng, vị trí này khá tuyệt." Masamune giải thích với giọng điệu có phần khoe khoang.
Không hẳn sao? Một dấu hỏi to đùng hiện lên trên đầu tôi khi tôi nghiêng người, thì Masamune liền cười rạng rỡ giải thích.
"Phù phù, chịu thôi, tôi sẽ giải thích cho cậu nghe, đồ gà ngốc. Nơi này đúng là một vị trí tuyệt vời. Điều kiện tốt, phòng đẹp, đồ đạc sạch sẽ gọn gàng. Tuy nhiên, đó không phải là điểm quyến rũ nhất của nó. Động lực lớn nhất để tôi chọn nơi này... là tiền thuê nhà."
"...Tiền thuê nhà?"
"Đúng vậy. Tiền thuê ở đây cực kỳ rẻ. Không tính tiền cọc, chỉ có 4.000 yên một tháng thôi."
Nghe những lời đó, tôi lại một lần nữa mất bình tĩnh. Tuy nhiên, lần này trà không phun ra từ miệng mà lại từ mũi tôi. Chắc sau này tôi phải đi làm ở rạp xiếc quá.
"Oái, cậu làm gì vậy? Cậu bị dị ứng trà lúa mạch à?"
"Im đi! Đây không phải là phản ứng với trà!"
Thế thì dị ứng kỳ quái kiểu gì vậy? Ngay cả một người mắc chứng sợ phụ nữ như tôi nghe xong cũng phải sốc. Không, cái đó không quan trọng lúc này, được chưa.
"...Masamune-san, 4.000 yên một tháng có hơi phi thực tế không?"
Chưa kể còn không có tiền cọc... trong một căn hộ cao cấp thế này. Kiểu giảm phát gì đang diễn ra vậy?
"Tôi cũng sốc lắm chứ, nhưng mà... nghe lý do thì thấy cũng hợp lý."
"Lý do?"
"Đúng vậy. Bất kể ai chuyển đến đây, họ đều sẽ chuyển đi trong vòng một tháng."
"..."
Mặc dù đã là tháng Tám, tôi vẫn cảm thấy một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi muốn tin rằng đây là do điều hòa hoạt động hơi quá mức, nhưng tiếc thay, không phải vậy.
"Môi giới bất động sản nói với tôi rằng, khoảng hai năm trước, người phụ nữ từng sống ở đây... cậu biết đấy."
"Tôi không biết!?"
"Ể? Gà ngốc, cậu tò mò à?"
"Không, tôi không sao! Tôi xin rút lại lời vừa nói!"
"2 giờ sáng... bạn trai ngoại tình... sự thất vọng tăng dần... con dao... treo cổ..."
"Kyaaaaaaaaaaaaaaaah!?"
"Oái, cậu không cần phải hét lên như thế đâu. Tôi đùa thôi. Tôi không rõ hoàn cảnh, nhưng đó là sự thật cô ta đã làm thế."
"..."
"Dù sao thì, là như vậy đấy. Tất cả những người từng sống ở đây trước đó đều sớm chuyển đi."
"Họ đều chuyển đi..."
Vậy ra đây là... một căn nhà ma ám à?
"Tôi nghe những câu chuyện như 'Cô ta sẽ bò lên gối bạn lúc 3 giờ sáng' hay 'Mặc dù tôi sống một mình, nhưng khi về nhà lại thấy một cái cốc trên bàn' hay 'Tôi không hiểu sao không thể chụp được bất kỳ bức ảnh nào trong căn phòng này' và vân vân."
"...H-Hả."
“Người ta đồn rằng căn phòng này xảy ra mấy chuyện ma quỷ thế này thế nọ. Có người còn bỏ của chạy lấy người giữa đêm nữa là. Thế nên giá thuê mới rớt thảm hại đến mức này.”
“C-Cậu... Cậu thật sự sống được trong căn phòng như vậy sao?”
“Thoải mái. Tôi chẳng tin mấy cái thứ nhảm nhí đó.”
“Thế mới chết chứ!?”
“Đằng nào thì họ cũng chỉ phóng đại thôi. Tôi còn tìm thấy mấy lá bùa lạ lẫm dán trong tủ quần áo ở phòng ngủ nữa kia.”
“Bùa á?”
“Trên đó có viết ‘Ác linh, hãy biến đi!’.”
“Thế thì còn gì dễ hiểu hơn!”
Mà mấy thứ đó có tác dụng gì đâu chứ!? Nếu có thì chắc những người thuê trước đã chẳng bỏ đi rồi.
“Tôi thấy vướng víu nên gỡ bỏ hết rồi.”
“Cậu gỡ bỏ hết á!?”
“Trông chúng chẳng dễ thương chút nào, nên tôi vứt vào thùng rác dễ cháy.”
“Nhặt lại ngay đi chứ!”
“Muộn rồi, tôi vứt từ năm ngoái rồi. Mà cũng có thấy gì xảy ra đâu sau khi gỡ bỏ.”
“Chẳng có gì xảy ra ư...”
“Màn đêm buông xuống, trên màn hình TV chỉ hiện lên mấy dòng chữ ‘Đêm nay đến lượt mi’ thôi, có thế thôi à.”
“Áaaaaaaaaaaaaaaaaa!?”
Thế mà lại bảo là có thế thôi á!? Hèn chi mình vừa bước vào đã thấy bồn chồn. Cứ tưởng là do bước chân vào phòng con gái nên hồi hộp, hóa ra là vì bầu không khí đáng sợ này.
“Sao, cậu sợ à?”
“Ư-Ưm, hơi hơi chút? Gia đình bọn tôi cũng chẳng dám dây vào mấy chuyện huyền bí này.”
Hệ thống giáo dục của gia đình tôi tuy có thể là kiểu “Con của gió” hay “Kẻ hủy diệt!” đi chăng nữa, nhưng hễ là chuyện mà bạo lực không giải quyết được thì cả nhà tôi đều sợ chết khiếp. Tôi thì còn đỡ, chứ Kureha mà nghe được bất cứ chuyện ma quỷ nào là y như rằng mất ngủ cả đêm, ôm gối nằm khóc thút thít trên giường tôi. Đúng là có những lúc em ấy mong manh lạ thường.
“Tất nhiên là tôi có sợ một chút, nhưng tôi nghĩ mình vẫn chịu đựng được thêm một thời gian nữa.”
“Cậu đáng ngưỡng mộ thật đấy.”
“Hừm, tôi không muốn nghe điều đó từ cái tên sáng nào cũng bị em gái biến thành bao cát đấm bốc đâu.”
Ừ thì cô ấy nói cũng chẳng sai. Một bên là ma ám, một bên là em gái “ám” mình mỗi sáng. Thật khó chọn xem cái nào tệ hơn. Hay là em gái tôi đã bị quỷ ám rồi? Satan, là ngươi đó à?
“Khoan đã, không phải cậu nói là bố mẹ chỉ chu cấp một khoản sinh hoạt phí tối thiểu cho cậu thôi sao?”
Masamune từng nhắc là cô ấy sống một mình do hoàn cảnh gia đình, nhưng ít nhất thì tiền sinh hoạt và tiền thuê nhà cũng phải có chứ.
“Đúng vậy, nhưng... tôi không muốn dùng số tiền đó.”
“Không muốn dùng á?”
“Tôi cần tự kiếm tiền. Giờ tôi đã tìm được một công việc bán thời gian mới, chắc sẽ ổn thôi. Tôi cũng đã dùng một ít rồi, nhưng sau này khi tìm được một công việc tử tế, tôi sẽ trả lại hết.” Masamune nói với giọng kiên quyết.
...Chà, sao cô ấy lại có thể ngầu đến vậy chứ? Tư duy của cô ấy thật kiên cường, đầy nhiệt huyết, khiến tôi dù bằng tuổi cũng phải nể phục. Vì từ trước đến nay tôi chỉ gặp những người như Suzutsuki hay Konoe, những người được hưởng phúc từ hoàn cảnh xung quanh, nên thấy một người thực sự nỗ lực như vậy quả là một cảnh tượng mới mẻ. Nó khiến tôi muốn ủng hộ cô ấy. Chắc tôi cũng cần học hỏi từ cô ấy.
“Đây, xong rồi.” Masamune bưng ra một đĩa thức ăn và một bát cơm nhỏ.
...Hửm? Món này là...
“...Ăn nhanh đi. Cậu bảo tôi mời mà, đúng không?”
“Ừ thì... Nhưng, sao lại là món này?”
Món ăn nghi ngút khói trên đĩa đặt trước mặt tôi... là thịt hầm khoai tây.
“Tôi đọc trong sách nói rằng con trai ai cũng thích thịt hầm khoai tây.”
“Sách gì thế? Cổ lỗ sĩ quá vậy.”
“Ư-Ưm... Sách viết vậy mà... Hay, cậu không muốn ăn đồ tôi nấu à?”
“Thôi đi mà...”
Đừng nhìn tôi với ánh mắt như sắp khóc vậy chứ. Trông như thể tôi đang bắt nạt cậu vậy.
“...Biết rồi.”
Cô nàng dường như sắp òa khóc thật nếu tôi chối từ, nên tôi đành gắp một miếng thịt đưa lên miệng. "Xin phép xơi!"
"...Hửm?"
Ôi, thật bất ngờ… Không, phải nói là ngon tuyệt! Món này nêm nếm vừa vặn, thịt mềm tan, hành tây cũng vừa chín tới. Chưa kể sợi mì shirataki còn góp thêm hương vị đậm đà.
"...Thế nào rồi?" So với giọng điệu tự tin thường ngày của Masamune, lần này cô nàng lại tỏ vẻ lo lắng đến lạ.
Ngẩng đầu nhìn sang, tôi thấy cô bé đang dán mắt vào mình, chờ đợi.
"Ngon lắm. Ngon đến mức cậu có thể mở tiệm ăn luôn đấy." Tôi nói, rồi gắp thêm cơm.
Cơm nấu cũng vừa tới, không quá mềm mà cũng chẳng quá cứng. Chà, hóa ra cô bé này nấu ăn giỏi thật…
"T-Thật hả? Vậy thì, khen tớ thêm đi!" Masamune thở phào một tiếng, rồi tự gắp một ít thịt kho.
Đúng là thật thà hết sức. Chắc cô bé vừa ngượng vừa mừng khi được khen tài nấu nướng. Tôi thấy má cô bé ửng hồng kìa. Mà "khen tớ thêm đi" ư. Có khi nào tôi phải hét lên kiểu "Tuyệt tác ẩm thực!" mới đủ làm cô bé hài lòng không nhỉ? Kiểu này không khéo lại bị đá cho một phát. Thôi, có còn hơn không.
"Này, Usamin."
"Gì thế, đồ gà ngốc."
"Đừng lạnh nhạt thế chứ. Món thịt kho khoai tây này ngon bá cháy luôn. Tớ muốn rước cậu về làm vợ."
Nghe tôi nói xong, mặt Masamune đỏ bừng như gấc. Chính xác hơn là cô bé phì cả cơm trong miệng ra, rồi ho sặc sụa, vội vàng hít thở.
"...C-Cậu nói cái quái gì thế hả!"
"Nói cái quái gì? Ví dụ?"
"C-Cái đoạn cậu muốn rước tớ về làm vợ đó!"
"Hả? Có gì lạ đâu?"
Thì đấy, ở nhà làm gì có ai nấu ăn ngon cho tôi đâu. Nếu có cô bé này nấu cho tôi thì... Hửm? Khoan đã, giờ cô bé cứ giống quản gia hơn là vợ ấy nhỉ. Nhưng mà, nếu tôi nói ra chắc cô bé đạp tôi mất.
"Xin lỗi, tớ dùng sai từ."
"Đúng rồi! Cứ làm quá lên!"
"Ừ. Làm vợ thì quá. Thay vì thế thì… Ừ, tớ rất muốn có cậu làm hầu gái."
Vừa dứt lời, một cái khăn lau bàn đã tát thẳng vào mặt tôi – Ái chà, con bé này làm cái gì thế! Tôi đã cố gắng sửa lời rồi mà!
"Đồ ngốc! Đồ gà ngu xuẩn! Sao cậu lại nói mấy lời bậy bạ vậy hả!"
"Bậy bạ gì cơ?"
"Là hầu gái đó, cậu biết không!? Mặc mỗi cái tạp dề, rồi nói 'Xin chủ nhân tha tội!', đúng không!?"
"Cậu đang có những tưởng tượng bệnh hoạn gì thế hả!?"
"Ế? Khoan… cậu còn muốn tớ nói 'Chào mừng chủ nhân về nhà' nữa à?"
"Không phải!"
"Trời ạ, bắt tớ nói 'Ngài muốn tắm không? Hay ăn tối? Hay là… em?' thì quá đáng lắm rồi đó…"
"Tôi thực sự bất ngờ về việc suy nghĩ của cậu có thể mục nát đến mức nào đấy!"

Tôi hoàn toàn quên mất. Người chúng ta đang nói đến là Usami Masamune mà. Mọi suy nghĩ và ý tưởng của cô bé đều như bị nguyền rủa vậy.
"Xin lỗi, tớ sai rồi, làm ơn chúng ta đổi chủ đề đi."
Đây là khu chung cư. Tường có thể không quá mỏng, nhưng nếu có ai đó tình cờ nghe được cuộc trò chuyện này, họ chắc chắn sẽ hiểu lầm.
"Ừ-Ừ. Phải rồi, thế thì..." Masamune suy nghĩ gì đó. "Cậu thích con trai đúng không?"
"..."
...Ôi thôi. Lại quay về chuyện đó rồi à. Tin đồn đó vẫn đang lan truyền đến tận bây giờ – cụ thể là Sakamachi Kinjirou thích con trai.
"Nghe này, tớ không biết phải nói bao nhiêu lần nữa, nhưng tớ không thích con trai, tớ không thích đam mỹ."
"Nhưng... cậu không phải đang hẹn hò với Subaru-sama sao..."
"Không, đó không phải..."
À ừ nhỉ, đúng là mình từng nói vậy, dù tất cả chỉ là để che giấu bí mật của Konoe mà thôi. Konoe Subaru là quản gia giả gái của ái nữ Chủ tịch hội đồng quản trị học viện, tiểu thư Suzutsuki Kanade. Vì cô ấy có tình cảnh khó nói, sẽ rất phiền toái nếu thân phận nữ nhi của cô ấy bị bại lộ, nên tôi đành nói dối rằng tôi và Konoe là một cặp đôi nam.
Haizzz… chuyện này cũng rắc rối thật. Nếu muốn xóa bỏ hiểu lầm kia, tôi sẽ phải tiết lộ chuyện Konoe là con gái… Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ cách giải quyết thì Masamune chợt khẽ thì thầm một tiếng “…À”.
“Tôi hiểu rồi. Tôi không muốn xen vào chuyện riêng của người khác. Ai mà chẳng có một hai bí mật không thể nói với ai.”
“……”
Hình như tôi đã thuyết phục được cô ấy mà chẳng cần nói một lời nào. Chắc điều này lại gây thêm một hiểu lầm không đáng có nữa, nhưng thôi kệ. Miễn là bí mật của Konoe được an toàn thì kết quả thế nào cũng chẳng quan trọng.
“À, còn một chuyện nữa tôi muốn hỏi… Được không?” Cô ấy lên tiếng với giọng hơi bồn chồn.
“Cứ tự nhiên. Miễn là không liên quan đến việc tôi là người đồng tính là được.”
“…V-Vậy thì tôi hỏi đây.” Cô ấy khẽ hít một hơi. “Có thật là cậu đã tỏ tình với Suzutsuki Kanade trong lễ hội trường không?”
“……”
Cái con thỏ đáng ghét đó. Sao cứ thích bới móc hết nỗi đau này đến nỗi đau khác thế không biết.
“…Masamune này. Chuyện này chỉ là giữa chúng ta thôi nhé, nhưng lời tỏ tình đó hoàn toàn là giả dối. Đó là lựa chọn duy nhất tôi có thể làm để sống sót khỏi tình huống đó.”
Tôi sắp bị hơn trăm thành viên hội người hâm mộ Subaru-sama tấn công đến nơi rồi. Tôi cũng đâu muốn tỏ tình kiểu đó, nhưng còn hơn là chết. Mặc dù tôi không ngờ lại bị từ chối phũ phàng đến thế.
“T-Thật á!? …À, ơn trời.”
“? Sao cậu lại vui vẻ thế?”
“! K-Không có gì! Đừng bận tâm tôi làm gì!” Masamune nói, rồi tu một hơi cạn sạch cốc trà.
Không biết họ đã từng gặp nhau trực tiếp chưa nhỉ? Suzutsuki là thủ lĩnh kiêm người sáng lập Hội người hâm mộ Subaru-sama [S4] ở Rouran, còn Masamune là một thành viên của hội đó. Nếu vậy thì họ gặp nhau cũng chẳng có gì lạ… Nhưng mà, tôi nghi ngờ họ có thể hòa thuận được với nhau lắm.
“Dù sao thì, chúng ta ăn xong rồi, giờ thì bắt đầu thôi.”
Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy, Masamune đã nhanh chóng đứng dậy.
“Hả? Chúng ta định đi trừ tà hay gì à?”
Ít nhất cũng nên đưa theo một thầy cúng từ miếu gần đó chứ. Mà thôi, tôi cũng chẳng tin tưởng gì cái miếu đó, bốc quẻ toàn ra xui xẻo không à. À mà, năm nay tôi bốc được quẻ cực xấu về chuyện phụ nữ. Kiểu như ‘Năm nay không nên dây dưa với phụ nữ’ hay gì đó. Thật sao? Giờ mới nói cho tôi biết à? Tôi lúc nào cũng gặp vận xui với phụ nữ, từ bé đã vậy rồi, chắc kiếp trước cũng thế.
“Cậu nói gì vậy, đồ gà ngốc. Tôi đang nói về việc chữa bệnh cho cậu.”
“Chữa bệnh?”
“Chữa bệnh chứng sợ phụ nữ của cậu chứ gì. Cứ để đó cho tôi. Tôi đã nghĩ ra một chương trình hoàn hảo rồi.” Masamune ưỡn ngực lên giải thích.
À à, cô ấy đúng là có nói chuyện đó trước đây. Nhưng sau vụ lễ hội trường thì cô ấy chẳng nhắc gì đến nữa, nên tôi quên béng mất.
“Trước khi bắt đầu chữa trị, có một chuyện tôi muốn xác nhận. Mỗi khi cậu chạm vào con gái, cơ thể cậu sẽ phản xạ chảy máu mũi, và vào những lúc tệ nhất, cậu sẽ mất ý thức, đúng không?”
“Đúng vậy, dù tôi rất đau khổ khi phải thừa nhận. Mà, khi tiếp xúc da trực tiếp thì triệu chứng còn xuất hiện nhanh và dễ dàng hơn nhiều.”
Tất nhiên, thời gian để tôi thực sự chảy máu mũi và ngất xỉu còn tùy thuộc vào tình trạng thể chất và tinh thần của tôi nữa, nên nó thực sự là tùy từng trường hợp.
“Hmm, tôi hiểu rồi. Vậy thì, chương trình chữa trị của tôi chắc chắn sẽ hiệu nghiệm thôi.”
“Cậu chắc không? Tôi không muốn cậu cứ sốc điện tôi mỗi khi triệu chứng của tôi tái phát đâu đấy.”
"Yên tâm đi. Mị đâu có làm thứ nguy hiểm giữa thanh thiên bạch nhật như vậy đâu."
Vừa dứt lời, tim tôi vẫn đập thình thịch. Thật choáng váng làm sao - Masamune bỗng đặt tay lên khóa kéo chiếc váy ngắn cũn cỡn.
"M-M-Mày! Mày định làm cái quái gì vậy!?"
"Hả? Tháo ra cho mà xem chứ sao~. Oa, đừng nhìn chằm chằm như thế chứ~?"
"Câm miệng, đần thỏ!"
Khi một cô gái tuổi teen đột nhiên cởi đồ ngay trước mặt, làm sao tôi có thể ngoảnh mặt đi... À không, sai rồi! Bình tĩnh nào. Giờ không phải lúc làm cậu trai tuổi dậy thì máu cứng. Thế nhưng, chiếc váy đã rơi xuống sàn, để lộ đôi chân thon thả, cùng bắp đùi nảy nở của Masamune. Và cả lằn gợi cảm của chiếc nội y màu tím nhạt nữa. Toàn thân cậu ta...
"...Khoan đã?"
Hình như thứ này trông giống đồ bơi hơn là đồ lót á...
"Lừa được rồi nhỉ? Tiếc quá, đây là đồ bơi đó~. Câu lạc bộ tụi tớ sắp đi tuần tra biển, nên tớ dùng tiền làm thêm mua đồ bơi mới. Thế nào? Cậu bất ngờ phải không?" Masamune cười như đứa trẻ vừa giở trò khăm thành công.
Con thỏ tai ác này! Làm ơn ai đó bật max máy lạnh lên! Hiện tượng ấm lên toàn cầu? Kệ đi! Cứu não tôi trước đã!
"Tháo nốt nhé!"
Nói rồi Masamune tung tay lên cao, nhẹ nhàng lột bỏ đồ trên người. Đôi tất dài cũng bị tống khứ. Cuối cùng hiện ra là bộ bikini lụa tím phớt. Màu sắc này hợp với cậu ta đến lạ. Những hạt ngọc trên dây kéo xinh xắn, khi kết hợp với thân hình mảnh mai của Masamune lại càng tôn lên vòng một... Tôi chết mất.
"Thế nào? Trông ổn chứ?"
Dường như bản thân Masamune cũng ngượng nghịu, cậu ta e thẹn cúi mặt, má ửng hồng. Chết chưa, giờ tôi mới chính là kẻ gặp nguy hiểm đây nè.
"Ờ... trông cũng... hợp đó."
Tàm tạm thì tôi khen thật lòng vậy. Chứ bảo "Thẩm mỹ cách mạng lần n!" thì hơi lạc quẻ.
"Th... thật á? Cảm ơn nha. Mai đi tập huấn nên muốn nghe đánh giá thật mà."
"Tập huấn... với CLB Thủ công á?"
Hôm qua Kureha đã soạn đồ chuẩn bị đi. Nghe nói cả đám sẽ ra đảo hoang sống sót một tuần. Quá khứ Tuần Lễ Vàng đã cho tôi đủ hiểu CLB Thủ công "thủ đoạn" ra sao rồi. Chắc tuần này sẽ chuyển từ thủ công mỹ nghệ sang săn cá mập mất.
"Mà sao tụi mày đi đêm thế? Sáng dậy sớm có phải hơn không?"
Nghe Kureha nói chuyến đi sẽ khởi hành lúc nửa đêm. Kiểu như 'Lặng lẽ xuất quân giữa màn đêm! Phấn khích ghê!' nhưng mà tôi vẫn thấy dị thiệt.
"Hình như trường không phê duyệt, nên tụi tớ phải đi chui."
"Thế kinh phí với phương tiện đi lại đâu ra?"
"Cũng vì vậy nên mới phải đi giữa đêm. À... theo 'Cẩm Nang Ảo Thuật Hè Kì Thú', 1 giờ sáng lẻn vào thùng xe tải vận chuyển. 2 giờ xe tải ra cảng, đổi sang tàu hàng. Đến gần đảo thì chôm luôn xuồng cứu sinh bỏ chạy..."
"Dừng! Mày nói càng nhiều tao sợ càng gặp ác mộng!"
CLB Thủ công gì mà kinh hoàng vậy. Toàn những thứ rợn người chẳng kém buôn người. Điệp viên còn không mạo hiểm bằng. Làm anh trai, tôi chỉ biết nguyện cầu cho đứa em gái trở về bình an.
"À này, sao mày mua đồ bơi mới? Hai tháng trước không vừa mua rồi sao?"
---
**Bảng tham chiếu lựa chọn từ:**
* "Shut up, you stupid rabbit!" → "Câm miệng, đần thỏ!" (giữ đặc trưng nhân vật hay chửi "thỏ")
* "This ain’t the time" → "giờ không phải lúc" (văn nói tự nhiên)
* "Global warming? Don’t care" → "Hiện tượng ấm lên toàn cầu? Kệ đi!" (đảo ngữ tăng tính phản ứng tức thời)
* "It’s a revolution of taste!" → "Thẩm mỹ cách mạng lần n!" (dịch ý có bối cảnh meme, giữ nguyên phong cách reference của nguyên tác nhưng chuyển thành việt ngữ phổ thông)
* "Shocked, hm?" → "Cậu bất ngờ phải không?" (giải nghĩa kiểu phiên dịch tự nhiên)
* "in the shadows" → "đi chui" (diễn đạt gần gũi)
* "hella weird" → "dị thiệt" (tiếng lóng phù hợp với nam chính độ tuổi teen)
* "human trafficking" → "buôn người" (dùng thuật ngữ phổ biến trong ngữ cảnh tiêu cực)
* "uninhabited island" → "đảo hoang" (ngắn gọn)
**Giải pháp xử lý đoạn dài:** Chia cắt đoạn thoại dài nhất theo đơn vị cảm xúc:
- Dồn dập khi hoảng loạn: dùng nhiều dấu "..." và dấu "?" liên tiếp
- Nhịp đều diễn tả sự giải thích dông dài: ngắt câu theo khẩu độ diễn thuyết của cô gái điệu đà để tạo bối cảnh vui-nhộn và tăng tiết tấu dịch thuật giữa đoạn đối đáp, đây là cách để biến những lời dài dòng thành đoạn thoại thuần Việt và giữ nguyên kiến trúc của văn bản.
**Xử lý cảm xúc hỗn loạn:** Mô phỏng lại giọng nói chuyển từ ngớ ngẩn sang hoảng sợ đến ngượng ngùng bằng vốn từ mở rộng. Sử dụng cả tính thán từ và cách nói giảm bớt đi sự tức giận để làm dịu tính căng thẳng của đoạn văn bằng nhịp điệu nhanh-chậm xen kẽ.
**Giải quyết chất trào phúng:** Tích lũy yếu tố gây hài tiềm ẩn như từ "dị thiệt" thay vì dịch sát "kỳ lạ". Hoặc sử dụng câu ngắn với các hình ảnh ngữ nghĩa có tính giải trí cao như "săn cá mập" làm cho đoạn thực tế sinh động và giữ nguyên ý đồ biếm họa của nguyên bản.
“À, bộ đồ bơi thi đấu đó à? Cũng được thôi, nhưng tôi thấy cái đó không dùng để ‘chữa bệnh’ cho cậu được đâu.”
“……”
Khoảnh khắc ấy, lòng tôi dậy sóng dữ dội, cứ như thể đang đứng giữa một trận địa chiến tranh du kích. Một linh cảm chẳng lành ập đến. Chương trình "trị liệu" mà cô ta đang nghĩ tới, không lẽ nào…
“Nào, bắt đầu thôi, đồ gà ngốc. Cố gắng lên—và chịu đựng đi nhé.”
Tôi cố gắng thoát thân, nhưng đã quá muộn. Như một con thỏ vồ lấy mồi, cô gái nhảy bổ vào tôi, hai bím tóc đung đưa qua lại.
“…!? Con ranh con!”
“Fufu, thế nào? Cách này chắc chắn sẽ chữa khỏi bệnh sợ con gái của cậu, phải không?” Vừa cười toe toét, Masamune vừa siết chặt vòng tay quanh lưng tôi.
Tôi cảm thấy thứ gì đó với độ đàn hồi như hai viên kẹo dẻo đang ép chặt vào ngực, khiến cả người tôi rùng mình. Cô ta nói không sai…! Nếu cô ta cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ bị ép phải quen với cơ thể con gái mất…!
“Cái đồ thỏ chết tiệt! Đây là trị liệu sốc chứ còn gì nữa!”
“C-cậu nói gì vậy! Tôi đang bỏ qua cả sự ngượng ngùng của bản thân để giúp cậu đấy! Cậu không thấy tôi nghiêm túc đến mức nào sao!?”
“Nghiêm túc cái nỗi gì!? Khóa huấn luyện này còn khắc nghiệt hơn cả những gì lão già trong ‘Ngôi Sao Khổng Lồ’ sử dụng nữa!”
“Tôi không thể dừng lại lúc này! Nhìn xem, tôi đã mua một bộ đồ bơi hở rất nhiều da thịt để cậu có thể trực tiếp cảm nhận tôi đó!”
“Vì cái lý do đó á!?”
“Tôi cũng siêu ngượng mà, cậu biết không? Tôi đã mất cả tháng trời mới gom đủ can đảm để làm chuyện này đấy.”
“Vậy ra đó là lý do mà cô mất nhiều thời gian đến thế á!?”
Tất cả chỉ để câu giờ cho bản thân cô ta sao!? Chết tiệt, tôi không nghĩ cô ta lại chuẩn bị một bộ đồ bơi thế này…!
“…Hửm?”
Khoan đã. Cô ta nói về việc tiếp xúc trực tiếp da thịt, nhưng…
“Này, Masamune. Cho dù cô có mặc đồ hở hang để chúng ta tiếp xúc da thịt nhiều nhất có thể… thì chẳng phải điều đó sẽ mất hết ý nghĩa khi tôi vẫn còn mặc quần áo sao?”
Hiện tại, tôi vẫn đang mặc áo phông, trong khi bị Masamune trong bộ bikini bám chặt. Nói đúng ra, chúng tôi đâu có tiếp xúc da thịt trực tiếp đâu…
“…À.”
Vì những lời của tôi, Masamune há hốc miệng kinh ngạc, như thể vừa nhận ra điều gì đó. Sau đó, mắt cô ta bắt đầu rưng rưng, cơ thể run rẩy, rồi mím chặt môi.
“C-cậu đã tính toán điều này đúng không!?”
“Không không không không! Cô đúng là đồ ngốc!”
“Im đi, đồ gà ngốc! Chuyện này có nghĩa là tôi đã cởi bỏ quần áo vô ích rồi!”
“Kể cả cô có giận tôi vì chuyện đó thì cũng đâu phải lỗi của tôi!”
“À, đúng rồi. Miễn là tôi cứ mạnh tay lột đồ cậu ra…”
“Đừng có mơrrr!”
Trong khi cô ta vẫn bám chặt lấy tôi, chúng tôi lao vút trên sàn nhà. Cho dù đây là chủ đề mùa hè đi chăng nữa, tôi cũng không muốn cùng cô ta nhảy điệu múa lễ hội nào cả. Tôi thà nhảy mấy điệu múa lửa Hawaii còn hơn.
“Khục!?”
Quanh vùng mũi, tôi cảm thấy một thứ gì đó ấm áp. Cùng lúc đó, toàn thân tôi nổi da gà. Chắc chắn, đây là những triệu chứng của chứng sợ con gái của tôi. Mặc dù áo phông của tôi đang chặn đi rất nhiều, nhưng nếu cô ta cứ bám víu lấy tôi một cách tuyệt vọng như thế, thì việc tôi gục ngã chỉ còn là vấn đề thời gian.
“C-cô! Buông ra ngay!”
“T-Tại sao! Cậu đang nói rằng phương pháp điều trị của tôi chẳng đáng giá gì sao!?”
“Tôi có nói thế bao giờ đâu!”
“Vậy thì có vấn đề gì… À, ngực tôi á!? Ngực tôi không đủ đẹp để cậu thích sao!?”
“Chuyện đó từ đâu ra vậy!?”
“Thật tàn nhẫn… Cậu không biết tôi buồn vì nó đến mức nào đâu… Tôi uống sữa mỗi ngày đó.”
“Tôi phải làm gì với cái thông tin đó đây!?”
Với lại, tôi nghĩ kích cỡ của cô đủ lớn rồi, cô không cần phải lo lắng về… Khoan đã, đây không phải lúc để nghĩ về chuyện đó! Ý thức của tôi đang dần mất đi. Cứ thế này, tôi sẽ bị chảy máu mũi, rồi ngất xỉu mất—
“………Được rồi, thế là đủ rồi.”
Masamune dường như nhận ra sức lực tôi đang hao mòn dần, thế là cô ấy dịch người ra xa một chút… Gần đến phát sợ. Chỉ một chút nữa thôi là tôi đã đi gặp ông bà tổ tiên rồi. Dịp này mà đi thì cũng chẳng hay ho gì. Lại còn có nguy cơ nằm trong mồ, để Masamune đến thăm viếng. May mà năm nay vẫn còn sống nhăn răng.
Thôi thì, còn sống là còn tốt. Khi cái "tử kỳ" kia biến mất khỏi đầu, tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Đồ gà nhát, cậu định nằm bệt dưới đất đến bao giờ nữa?" Một giọng nói chói tai chợt vang lên.
Tôi ngẩng đầu lên, Usami Masamune đang đứng sừng sững trước mặt. Sau màn "tỷ thí" vừa rồi, cô ấy vẫn còn thở hổn hển, nhưng ánh mắt nhìn xuống tôi lại có vẻ hơi hả hê, ác độc.
"...Mười hiệp."
"...Hả?"
"Như tôi đã nói, chúng ta sẽ làm thêm mười lần nữa. Nếu vẫn chưa ổn thì cứ làm đi làm lại, không ngừng nghỉ."
"K-Không ngừng nghỉ..."
"À, không được làm mấy chuyện bậy bạ đâu nhé. Nếu cậu dám thử, tôi sẽ làm chuyện còn 'kinh khủng' hơn nữa, khiến cậu bất tỉnh nhân sự ngay lập tức."
"..."
"Đừng lo, tôi cũng thấy ngượng chứ, nhưng đây là để chữa bệnh sợ phụ nữ của cậu, nên tôi sẽ cố gắng chịu đựng. Dù sao thì chúng ta cũng... là bạn mà." Masamune gật gù như thể muốn tự thuyết phục chính mình.
"Limbo" – Không hiểu sao, từ ngữ cổ lỗ sĩ mà lạ lùng này bỗng hiện lên trong đầu tôi. Trước mắt tôi, Masamune đã lao tới, ôm chầm lấy tôi như một cú lặn. Tôi nhớ ra rồi... Hôm nay là ngày 13 tháng 8 – thứ Sáu. Lẽ ra tôi phải nhận ra điều này ngay khi rời khỏi nhà... rằng hôm nay lại là Thứ Sáu ngày 13.
♀×♂
Điều này có thể hơi đột ngột, nhưng việc ve sầu chỉ bay trong bảy ngày dường như là một điều mê tín. Thực tế, rất khó để chứng kiến ve sầu trưởng thành giao phối, nhưng dường như có những con ve sầu bay lượn thậm chí mỗi tháng. Dù sao thì, ngay cả khi chúng chỉ bay vào ngày thứ bảy, tôi cá rằng chúng cũng tận hưởng cuộc sống của mình hơn tôi lúc này.
"...Nóng quá."
Những lời này bật ra khỏi môi tôi khi tôi bị một đợt sóng nhiệt ập vào ngay giây phút bước chân ra khỏi biệt thự. Mặc dù chân tôi chắc chắn đã chạm xuống nền nhựa đường nóng bỏng, tôi vẫn không thể không lảo đảo. Chắc là thiếu máu. Sau khi đợt "trị liệu" kinh hoàng của "Bác sĩ" Masamune kết thúc, tôi tự nhủ rằng trong tình trạng hiện tại, tốt nhất là nên về thẳng nhà.
Ngay cả một cầu thủ bóng chày đã lọt vào loạt trận quốc gia Nhật Bản cũng khó mà chịu đựng đến cuối cùng như vậy. Chưa kể, mỗi lần cô ấy bám víu lấy tôi, tôi lại chảy máu mũi. Đến cuối cùng, Masamune còn tỏ vẻ rất hài lòng, nói: "...Được rồi, thế này chắc chắn đã giúp ích rất nhiều cho cái tính nhát gan của cậu", nhưng thật sự đáng sợ là mọi thứ cô ấy làm đều mang lại hiệu quả ngược lại. Ngay cả việc chiều theo buổi tập sáng của một vị tướng quân nhóc con khó tính nào đó cũng không mệt mỏi bằng thế này.
Lúc này là 3 giờ chiều. Nhiệt độ ngoài trời hôm nay đang đạt đỉnh điểm. Đi bộ ngoài đường vào lúc này gần như là tra tấn, nhưng tôi chỉ muốn thoát khỏi cái biệt thự địa ngục đó càng nhanh càng tốt.
"Ưm..."
Không chịu nổi ánh nắng chói chang, tôi nheo mắt bước đi. Cứ đà này, tôi có thể gục xuống vì thiếu máu và say nắng mất, đó đúng là sự kết hợp tồi tệ nhất. Cảm giác như toàn bộ máu trong người tôi đang bốc hơi. Tôi muốn bổ sung nước, nên hướng tới một máy bán hàng tự động ở góc phố. Đối với tôi, nó trông như một ốc đảo giữa sa mạc Sahara vậy.
Giờ thì, mình nên mua gì đây... Tôi rút ví ra kiểm tra số tiền mình có, nhưng thật sốc, tôi chỉ còn đúng 20 yên. Chết tiệt, cứ tưởng mình có thể tự thưởng cho bản thân một thứ gì đó ngon lành, nhưng lại không có đủ tiền. Món thịt hầm khoai tây kia vừa rồi đã tốn của tôi quá nhiều.
"...Chết tiệt."
Chắc là tôi phải chịu đựng thêm một chút nữa thôi. Với quyết tâm ấy trong đầu, tôi lại một lần nữa đặt chân lên con đường nhựa nóng bỏng. May mắn là chỉ cần đi thêm một đoạn nữa, tôi sẽ về tới khu phố của mình, vậy nên vẫn còn chút hy vọng. Chỉ cần về đến nhà là mọi chuyện sẽ ổn thôi. Dù sao thì Kureha cũng đi trại huấn luyện từ hôm nay rồi. Hơn nữa, là đi cả tuần cơ đấy. Vậy là thiên đường mà tôi đã đánh mất trong Tuần Lễ Vàng sẽ lại mở ra trước mắt, thậm chí còn tuyệt vời hơn.
Và, kỳ nghỉ hè năm nay cũng đặc biệt với tôi nữa. Dù sao thì mẹ cũng không có nhà. Người phụ nữ chu cấp đáng kính của tôi đã biến mỗi kỳ nghỉ hè trong đời tôi thành một kiểu địa ngục khác nhau. Đó sẽ là những buổi tập luyện từ sáng đến tối mịt. Năm ngoái, tôi đã khóc lóc than vãn “Nóng thế này rồi, để con đi đi mà!”, thế là bà ấy lôi tôi đến căn biệt thự nghỉ hè của mình ở Sakhalin, phía Bắc Hokkaido, để luyện tập. Lúc bà ấy bảo “Đi cướp thức ăn quân đội Nga đi!” thì tôi thực sự tưởng máu mình đông cứng lại rồi.
Đó là lý do vì sao tôi nhất định sẽ dùng kỳ nghỉ hè này để tận hưởng tự do của bản thân, và vui chơi hết mình. Chắc là sẽ nhanh chóng hết thôi nếu chỉ quanh quẩn ở nhà hoặc đi chơi với Kurose và bạn bè, nhưng nó vẫn tốt hơn bất cứ điều gì tôi từng trải qua, vậy nên tôi sẽ không để bất cứ ai cướp đi khoảng thời gian này của tôi…!
Những suy nghĩ đó choán đầy đầu tôi, thế là tôi đành chịu đựng cơn đau rát nơi cổ họng khô khốc, lê bước dưới ánh nắng chói chang, thì —
“…Jirou, muốn uống một ngụm không?” Đột nhiên, một giọng nữ trầm ấm vang lên bên cạnh tôi.
Tôi quay đầu về phía giọng nói một cách giật mình, chỉ thấy một cô bạn cùng lớp đang nhìn tôi với vẻ mặt sảng khoái bất chấp cái nóng như thiêu đốt này. Đôi mắt trong suốt của cô ấy sáng long lanh, mái tóc màu cam lấp lánh dưới ánh mặt trời. Để chống chọi với cái nóng, cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay cài cà vạt, bên dưới là quần lửng mang phong cách tomboy, càng làm tôn lên vóc dáng mảnh mai của cô — Konoe Subaru.
Cô ấy là hoàng tử số một của trường chúng tôi, đồng thời cũng là một quản gia, và giờ đây đang chìa cho tôi một chai nước uống thể thao.
“…Cảm ơn.” Tôi nói, rồi đón lấy chai nước uống thể thao, tu ừng ực không chút chần chừ.
Ưm, tuyệt vời. Nó có một chút vị lạ, nhưng có lẽ là sản phẩm mới chăng?
“Cảm ơn cậu nhiều nhé. Mà, sao cậu lại ở đây?”
Nhìn xung quanh, tôi không thấy cô chủ Suzutsuki của cô ấy đâu cả. Bình thường hai người đó luôn đi cùng nhau, nhưng có lẽ họ có việc riêng.
“Tôi có chút việc ở chỗ cậu, Jirou.”
“Chỗ tôi? Sao vậy?”
“Cũng không có gì to tát lắm đâu, nhưng…” Không hiểu sao, Konoe lại lảng tránh ánh mắt tôi một cách lúng túng.
Không phải là chuyện bài tập hè chứ? Thật buồn là tôi sẽ không bị làm phiền bởi chuyện đó trong một thời gian nữa, tôi muốn tận hưởng những ngày tháng bình yên. Đừng nhắc tôi, làm ơn.
“Bỏ chuyện đó sang một bên…” Rồi, Konoe đột nhiên nhìn tôi một cách nghiêm túc. “Còn cậu thì sao, Jirou… cậu làm gì ở quanh đây vậy?”
“…Eh?” Vô thức, giờ đến lượt tôi lảng tránh ánh mắt.
Đứng trước mặt tôi là Subaru-sama, nhìn thẳng vào tâm hồn tôi, khiến mọi phần cơ thể tôi đông cứng lại.
“Chưa kể cậu còn có mùi hầm.”
“!”
“Và, tôi ngửi thấy mùi của một cô gái khác từ cậu.”
“Thật sao!?”
“…Jirou, cậu hẹn hò với ai đó sau lưng tôi sao?” Quản gia-kun không dám rời mắt khỏi tôi.
Tôi cảm thấy mồ hôi đang chảy dài trên má, nhưng tôi nghi ngờ đây không phải vì cái nóng mùa hè… Tôi phải làm gì đây, tôi cảm thấy tốt hơn hết là không nên kể cho Konoe về những gì mình vừa trải qua. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi bất cẩn nói “Một cô gái mặc đồ bơi cứ bám riết lấy tôi trong một căn phòng kín cho đến khi mũi tôi chảy máu”, hả? Cô ấy sẽ nghĩ tôi bị điên vì nóng mất.
Huống hồ Konoe vốn không có thiện cảm gì với Masamune. Ban đầu chỉ là vì cô ấy là nguyên nhân khiến tôi và Konoe cãi nhau trong lễ hội trường, nhưng dạo này tôi cảm giác thái độ thù địch của Konoe lại có lý do khác. Chẳng hạn, đôi khi tôi dùng bữa trưa với Masamune, thì Konoe lại ra mặt khó chịu ra trò. Chắc là cô ấy không thích việc bạn mình bị "cướp" mất nhỉ. Dù sao thì chuyện xảy ra hôm nay... tuyệt đối phải giữ kín.
"...Thôi kệ đi."
"Hả?"
Tôi ngạc nhiên khi thấy Konoe bất ngờ dừng tấn công.
"Suy cho cùng, cậu cũng có cuộc sống riêng tư mà. Đào bới bí mật của người khác thì không phải là phong thái của một quản gia lịch thiệp." Konoe tự tin ưỡn ngực, nở một nụ cười rạng rỡ.
...Thoát rồi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lau đi lớp mồ hôi lạnh trên người. Không thể mất thêm chất lỏng nào nữa, nếu không tôi sẽ chết vì mất nước mất.
"À phải rồi, chuyện gì mà cậu nói ban nãy vậy?"
Ý tôi là, cô ấy đã đích thân đến đây chứ không chỉ gọi điện thoại, nên tôi đoán chắc hẳn là chuyện quan trọng...
"Ừ. Chuyện là, có điều này tôi cần nói với cậu..." Nói rồi, Konoe hít một hơi thật sâu. "—Chúng ta cùng bỏ trốn đi."
"......Hả?"
Những lời này như một cú sốc quá lớn, khiến tôi đờ đẫn cả người. Bỏ trốn? Chẳng lẽ là cái kiểu bỏ trốn mà tôi đang nghĩ đến sao? Cái kiểu đôi nam nữ cao chạy xa bay khi cuộc hôn nhân không được chấp thuận ấy? Nhưng tại sao lại là Konoe và tôi chứ? Chúng tôi thậm chí còn chưa hẹn hò mà.
"Tôi biết những gì tôi nói ra thật đột ngột, nhưng tôi cần cậu, Jirou." Konoe tiến lại gần tôi, ngước nhìn lên.
Có thể chỉ là do tôi tưởng tượng, nhưng đôi mắt cô ấy trông ướt át một cách lạ lùng... Này này này, rốt cuộc đây là tình huống gì vậy? Konoe lúc nào cũng giữ vẻ điềm đạm, nhìn cô ấy luống cuống thế này lại càng khiến tôi lo lắng hơn. Và cái nóng hầm hập xung quanh cũng chẳng giúp tôi bớt choáng váng chút nào.
"...Hả?"
Ngay lúc đó, hai đầu gối tôi bỗng mất hết sức lực. K-Kỳ lạ thật, vừa nãy tôi còn thấy khỏe re mà...
"...Không sao đâu, cậu sẽ chỉ hơi buồn ngủ một chút thôi." Konoe gật đầu khi nhìn tôi.
C-Con nhỏ đó, chẳng lẽ cô ta...!
"C-Cậu..."
Tôi cố gắng hỏi cô ấy, nhưng không thể gom đủ sức lực để làm vậy. Chắc chắn là do cái chai nước uống thể thao ban nãy, đúng không? Chết tiệt, đáng lẽ mình nên ở lại cái căn hộ đáng nguyền rủa đó thì hơn. Nhưng, Konoe sẽ không đời nào làm chuyện như vậy theo ý muốn của bản thân. Nếu vậy, kẻ chủ mưu phải là...
"Xin lỗi cậu, Jirou." Konoe nhìn tôi với ánh mắt đầy hối lỗi. "Một quản gia không thể làm trái lệnh chủ nhân."
Tôi nghe thấy những lời đó khi ý thức dần trôi đi.
"......"
Tôi biết ngay mà. So với mấy con ma, cái bà cô tiểu thư chết tiệt đó còn đáng sợ hơn nhiều.
0 Bình luận