Nếu bạn thích tác phẩm của chúng tôi, vui lòng theo dõi chúng tôi trên mạng xã hội, tham gia Discord và cân nhắc ủng hộ chúng tôi trên Patreon:
https://discord.gg/e4BJxX6https://www.patreon.com/CClawTrans
Tập 1 và 2 đã được dịch rồi, tại sao không dịch tiếp Tập 3 đi chứ!?!?!? Vì tiếng Anh và tiếng Nhật của tôi không được tốt bằng người dịch trước (vâng, tôi không phải người bản xứ của cả hai ngôn ngữ này đâu), nên tôi muốn bắt đầu lại bộ truyện này từ đầu. Hơn nữa, đã gần 4 năm kể từ chương cuối cùng rồi, nên đừng có mà lằng nhằng nữa!
Minh họa chất lượng cao được cung cấp bởi:
https://twitter.com/kyo_2b/status/1396664561093300226
Konoe Subaru—một cái tên mà có lẽ mọi học sinh ở Học viện tư thục Rouran này đều biết đến. Từ việc giỏi cả văn lẫn võ, có khuôn mặt và vóc dáng thu hút, cho đến dung mạo tuyệt thế vô song cùng trí tuệ thiên tài trong mọi lĩnh vực. Nếu cậu ta là con gái, có lẽ đã khiến mọi nam sinh trong trường này đều phải đổ gục rồi — Tóm gọn lại, cậu ta đẹp đến điên rồ.
Cậu ấy là một học sinh đáng ghen tỵ, với điểm số cũng hoàn hảo không tì vết. Người ta thường dùng từ "hoa khó với" để hình dung những người như vậy, nhưng Konoe thì khác, cậu ấy tựa như một đóa hồng đơn độc nở trên đỉnh Everest. À, tôi đã nhắc đến biệt danh của cậu ấy chưa nhỉ, "Subaru-sama"? Các cô gái gọi cậu ấy như vậy vì ngưỡng mộ và yêu mến, còn các chàng trai thì vì ác ý và ghen tị. Từ góc nhìn của một người bình thường như tôi, cậu ấy chẳng giống cùng loài với mình chút nào.
Tuy nhiên, giờ vẫn chưa phải lúc để kinh ngạc đâu. Điều thực sự không thể tin nổi chính là nghề nghiệp của tên đó… Cậu ta là một Quản gia. Đúng vậy, một Quản gia. Nghề nghiệp của Konoe Subaru, không nghi ngờ gì nữa, chính là một Quản gia.
……Chà, bạn biết đấy. Lần đầu nghe thấy chuyện này, tôi cũng phải nghi ngờ tai mình. Quản gia? Cái quái gì thế. Thật sao? Cái nghề nghiệp như vậy còn tồn tại trong thời đại này ư? Hơn nữa, cậu ta vẫn đang đi học như một học sinh bình thường. Cậu ta có phải là một món quà từ thiên đường để cho chúng ta thấy con người mình chẳng đáng giá gì không?
Đó gần như là phản ứng đầu tiên của tôi khi nghe về Konoe. Đúng vậy, ai cũng có cảm giác tương tự lúc đầu. Quản gia là một "loài" hiếm đến mức khó tin. Tuy nhiên, cảnh tượng ấy chính là minh chứng rõ ràng nhất. Một khi bạn tận mắt thấy Konoe gọi cô bạn cùng lớp Suzutsuki Kanade là "Tiểu thư", bạn chỉ có thể chấp nhận và tin vào cái câu chuyện hoang đường này mà thôi.
Chết tiệt, tôi ghen tị quá đi mất. Ghen tị đến phát điên. Cậu ta đã nổi tiếng với con gái rồi, chưa kể còn là Quản gia của cái cô Suzutsuki Kanade kia nữa ư? Sao tôi có thể không nhìn cậu ta bằng ánh mắt đầy đố kỵ chứ? Bạn có thể trách tôi không cơ chứ, tôi đang sống một cuộc đời học sinh cấp ba cô đơn và nhàm chán, bầu không khí tình yêu màu hồng đã bị thay thế bằng một làn sương mù xám xịt và ảm đạm, không có bất kỳ sự kiện thú vị nào xuất hiện. Tất nhiên, không phải tôi không thích con gái, hay là lại "cong" theo kiểu kia đâu.
Chỉ là, do thể chất của tôi—vì một điều gì đó ngoài tầm kiểm soát của mình, hoàn toàn là do cái cơ thể đáng ghét này, tôi đơn giản là không thể lại gần phụ nữ, và gặp rắc rối khi đối phó với họ. Đó chính là lý do vì sao Konoe Subaru lại là một người chói lọi đến thế khi nhìn vào. Tôi chắc chắn rằng mình có lẽ sẽ không bao giờ có bất kỳ liên quan gì đến tên đó trong suốt quãng đời học sinh còn lại.
Ngay cả khi tôi lên năm thứ hai, và Konoe Subaru thực sự trở thành bạn cùng lớp của tôi, tôi vẫn không hề nghi ngờ gì trong tâm trí. Đúng vậy—cho đến khi tôi mở cánh cửa đó.
♀×♂
“—A.”
Này là tại tôi bất cẩn. Chỉ vì một giây lơ đễnh thôi mà. Lễ khai giảng mới diễn ra khoảng một tuần trước đó, và hôm nay chỉ là một buổi chiều bình thường, khi tiết học đã tan hết. Vừa mở toang một buồng vệ sinh nam mà chẳng thèm gõ cửa, thì đã có người ở trong đó rồi.
Đập vào mắt tôi là một thân hình mảnh mai, thanh thoát như được tạc nên. Bộ đồng phục trên người cậu ta khác hẳn với học sinh bình thường, trông sang trọng hơn nhiều. Mái tóc dài duyên dáng được búi gọn sau gáy, khuôn mặt thanh tú tựa búp bê cổ điển. Và, cái dung mạo cứ như một tác phẩm nghệ thuật này, lại quen thuộc đến lạ thường.
“…Konoe Subaru?”
Theo phản xạ, tôi bật ra cái tên đó. Tiêu rồi. Chuyện gì thế này? Chắc cậu ta quên khóa cửa ấy mà. Khi tôi bất ngờ mở cửa, Konoe đang ở bên trong, chớp mắt bối rối nhìn tôi, miệng há hốc kinh ngạc.

Ít nhất thì cậu ta không hét toáng lên, thật may quá. Mặc dù các lớp học đã tan, nhưng vẫn có vài người còn ở lại trường. Tôi chẳng thể biết người ngoài sẽ nghĩ gì khi chứng kiến cảnh này. Chưa kể, đó lại là Subaru-sama cơ đấy. Nghe đồn ở Học viện Rouran này có một Hội fan Konoe đang ngày càng lớn mạnh, và như bất kỳ hội nhóm nào, cũng có vài thành phần cực đoan, thề sẽ nhấn chìm bất cứ ai làm điều xấu với Subaru-sama xuống vịnh Tokyo.
Nếu một trong số mấy tên đó vô tình chứng kiến cảnh này thì sao? Tôi sẽ bị xử tử tại chỗ mất. Tôi sẽ bị đưa ra xét xử như phù thủy, bị thiêu sống trên giàn hỏa. So với cảnh đó thì tình huống hiện tại đâu có tệ đến thế. Về cơ bản, tôi chỉ cần xin lỗi là được. Ahaha, xin lỗi nhé, tôi chỉ lỡ tay mở cửa thôi mà. Không có ý xấu đâu, biết mà… Ừ, cứ nói thế với giọng điệu nhẹ nhàng, và giả vờ như không có gì xảy ra cả.
Nghe có vẻ ổn, giờ thì bắt tay vào hành động thôi. Tôi sẽ phá vỡ sự im lặng này, và làm cho kim đồng hồ đóng băng kia chuyển động trở lại!
“A-Ahaha, xin lỗi nhé, t-tôi chỉ lỡ tay mở cửa thôi…”
Vì quá căng thẳng như thể đang thuyết trình vậy, miệng tôi không thốt ra lời nào rành mạch. Cảm thấy lúng túng, tôi cố gắng rời mắt đi, nhưng ánh mắt lại vô tình trôi dạt đến đùi của Konoe. Chết tiệt, đúng là đôi chân của con trai nhưng lại quyến rũ chết người. Làn da cậu ta trắng muốt như sứ. Chắc cậu ta đang chuẩn bị kéo quần xuống. Mặc dù không cố ý, nhưng ánh mắt tôi cứ dán chặt vào vẻ đẹp này.
—Tuy nhiên.
“…Hửm?”
Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy mình như nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy. Khoan đã, sao cái tên này lại mặc cái quần lót kỳ quặc thế kia? Nói thế nào nhỉ… hình dáng nó thật kỳ cục. Nó gần như… giống hệt quần lót của con gái…
“—!”
Suy nghĩ của tôi dừng lại ở đó. Như thể mạng sống của mình đang bị đe dọa, tôi sập mạnh cánh cửa lại. May mắn thay, Konoe không có phản ứng đặc biệt nào. Cậu ta có lẽ vẫn còn sốc thì phải. Ý tôi là, tôi hiểu mà. Chứng kiến cảnh đó cũng đủ sốc đối với chính tôi rồi.
Tôi bỏ lại nhà vệ sinh đằng sau, và rửa tay ở cái b_ồn_ rửa gần nhất. Vì tôi còn chưa kịp giải quyết xong chuyện riêng tư, nên có lẽ chẳng cần rửa tay làm gì, nhưng tôi thậm chí chẳng có nổi 1mg bình tĩnh cần thiết để bận tâm đến chuyện đó.
Một con mèo. Đó là một con mèo đáng yêu. Quần lót với hình một nhân vật mèo dễ thương được in lên. Hơn nữa, cái hình tam giác đó…
“Không, bình tĩnh lại nào.”
Không thể nào là như vậy được. Tôi tháo kính ra, rồi dụi mắt. Nếu những gì tôi vừa thấy không phải là do mắt tôi trêu đùa, hay là ảo giác gì đó, thì có lẽ cặp kính của tôi đã hỏng rồi. Tuy nhiên, liệu độ cận của kính có thể đột nhiên kém đi như thế không? Khoan đã, ban đầu tôi vào nhà vệ sinh để làm gì ấy nhỉ?
Chắc tại món kimchi tôi ăn sáng hôm nay rồi. Con Kureha chết tiệt, cứ thế mà lờ đi cái hạn sử dụng như không có gì. Nó còn ngụy biện rằng màu may mắn của tôi hôm nay là màu đỏ, nhưng làm gì có chuyện đó… Khoan đã, chuyện đó giờ không quan trọng. Vấn đề – à không, vấn đề lớn ở đây là…
“Sao Konoe… lại mặc quần lót chứ?”
Dù đã tận mắt chứng kiến, tôi vẫn khó mà tin nổi. Nghĩa là, chúng ta đang nói về Konoe… Konoe Subaru đấy. Đúng là cậu ấy trông cực kỳ giống – không, thậm chí còn đáng yêu hơn cả con gái bình thường, nhưng việc cậu ấy mặc quần lót thì hoàn toàn không cần thiết chút nào. Hay là sao đây? Có phải gia đình cậu ấy có cái truyền thống kỳ cục nào đó, rằng đàn ông phải mặc đồ lót nữ nếu không sẽ bị nguyền rủa hay sao?
“…Thôi đi. Làm gì có chuyện đó.”
Nhưng nếu không thì là gì chứ? Trong đầu tôi rối như tơ vò, cố gắng xử lý đống thông tin dồn dập này. Subaru-sama, nhà vệ sinh, quần lót, mèo, meo meo meo… Mấy suy nghĩ cứ chạy loạn xạ. Đầu tôi sắp nổ tung với mớ từ khóa này rồi – Rồi bỗng nhiên, một sự thật như được thần linh mách bảo chợt lóe lên trong đầu tôi.
“…!” Tôi bất giác vỗ hai tay vào nhau.
…Gì chứ, nghĩ lại thì đơn giản quá mà. À, tôi đúng là ngốc. Sao mình không nghĩ ra điều đó sớm hơn nhỉ? Sự thật thì lúc nào cũng chỉ có một. Và, nó đơn giản đến không ngờ – Cậu ta là một kẻ biến thái. Đúng vậy, Konoe Subaru có sở thích mặc đồ phụ nữ.
“……”
Không, bình tĩnh lại đi, Sakamachi Kinjirou. Xem xét lại suy nghĩ đó đi. Chúng ta đang nói về Subaru-sama đấy. Không thể nào cậu ấy lại như thế được.
“…Nhưng mà, cậu biết đấy.”
Đó là lời giải duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra. Konoe Subaru chắc hẳn đang cảm thấy một loại kích thích hoặc hưng phấn nào đó từ việc mặc đồ con gái, và cậu ấy lấy đó làm thỏa mãn. Nếu không thì vì lý do gì cậu ấy lại mặc chiếc quần lót đó chứ?
“…Sao lại có chuyện này được? Subaru-sama là một tên biến thái sao?”
Đối mặt với sự thật đáng kinh ngạc này, đầu óc tôi trở nên trống rỗng. Tôi chỉ biết rằng mình phải giữ bí mật này đến khi chết. Nếu thông tin này bị rò rỉ thì sao? Hầu hết các cô gái có lẽ sẽ mất hết ý chí sống, trở thành những kẻ bất hảo, và trong trường hợp xấu nhất, cô giáo chủ nhiệm sẽ cảm thấy tội lỗi mà thậm chí còn tự treo cổ. Hơn nữa, việc phán xét sở thích của người khác không phải chuyện của tôi. Tôi muốn tôn trọng sự riêng tư của cậu ấy. Ai cũng có bí mật riêng của mình. Đúng vậy… tôi cũng không phải ngoại lệ.
Tôi vặn vòi nước, khóa nguồn nước lại. Đã đến lúc về nhà rồi. Cú sốc này chắc hẳn đã khiến tôi quên béng đi cơn đau bụng do ăn kimchi. Tôi nên coi đây là một dấu hiệu và về nhà, ăn tối, tắm rửa rồi ngủ thôi… Quên hết mọi thứ mình đã thấy hôm nay đi, ừ đấy. Với quyết tâm đó trong đầu, tôi bắt đầu bước xuống hành lang—
“—Anh đã thấy rồi, phải không?”
Tôi nghe thấy một giọng nữ trung có phần hơi cao đối với một cậu con trai. Khi ánh hoàng hôn chiếu vào hành lang từ cửa sổ, không còn một ai khác xung quanh tôi – ngoại trừ một người duy nhất, được nhuộm trong sắc cam êm dịu.
“Jirou… Sakamachi Kinjirou. Đó là tên của anh, phải không?”
Búp bê với giọng nói trong như chuông ngân – Konoe Subaru gọi tên tôi. Cậu ấy nghe có vẻ không vui và khó chịu, nhưng biểu cảm lại bình tĩnh và không hề gây khó chịu. Đây là vẻ mặt thường thấy của Konoe. Ít nhất thì cậu ấy cũng xem tôi như một người bạn cùng lớp. Tuy nhiên, so với chủ nhân Suzutsuki của mình, cậu ấy gần như đối xử lạnh nhạt với tất cả mọi người. Cứ như thể ngoài chủ nhân của cậu ấy ra, không còn con người nào khác tồn tại vậy.
Thêm nữa là trong giọng nói và ánh mắt của cậu ấy chứa đầy áp lực. Không hiểu sao, nhiều cô gái trong lớp chúng tôi lại nghĩ điều này là ‘ngầu và tuyệt vời’, la hét phấn khích các kiểu, nhưng tôi thì thật sự không thể đồng ý với điều đó ngay lúc này.
…Tôi sẽ bị giết mất. Cứ thế này thì tôi chết chắc rồi. Không hiểu sao, cảm giác này cứ choán hết đầu óc tôi.
“Nếu cậu cứ định im lặng, vậy tôi sẽ hỏi lại một lần nữa.”
Thế là, sự im lặng đã trở thành một lựa chọn tồi tệ, khi Konoe chầm chậm hé đôi môi tựa cánh hoa.
“Cậu—đã thấy quần lót của tôi, đúng không?”
Phù! Sóng biển Nhật Bản lạnh giá cuộn trào, dội thẳng vào bờ cát trái tim tôi. Cái quái gì thế này… Đáng sợ thật. Càng đáng sợ hơn nữa là cái điều hắn ta đang nói nghe ngu xuẩn đến mức khó tin. Còn màu may mắn của tôi là màu đỏ thì sao? Tôi cứ thấy nó lạc đề quá nhiều rồi đó…
“Ư-Ưm… Cậu đang nói chuyện gì vậy? T-T-Tôi có thấy gì đâu?”
Tôi buột miệng nói dối không chớp mắt. Này, cậu có thực sự mong tôi nói: “Đúng vậy, tôi thấy rõ mồn một. Thấy hoàn toàn luôn. Quần lót của cậu dễ thương phết nhỉ?” không? Tuyệt đối không đời nào! Chẳng khác gì tôi đang breakdance trên một bãi mìn cả.
“Hừm, vậy ra cậu đã thấy nhưng lại vờ như không thấy, tôi hiểu rồi.” Giọng hắn ta vẫn thờ ơ như mọi khi.
Cứ việc! Đến nước này rồi, tôi sẽ tiếp tục đóng vai kẻ ngốc. Dù cậu có ném vào tôi bất cứ loại tra tấn kiểu Đông Đức nào đi chăng nữa, sự im lặng của tôi cũng sẽ không bao giờ vỡ tan. Tôi sẽ cho cậu thấy sự phản kháng bất khuất của tôi trước quyền lực tuyệt đối!
“Thôi bỏ đi. Cậu đã thấy rõ mồn một rồi, phải không? Cảnh tượng đó đã in sâu vào mắt cậu rồi, đúng không? Cậu đã cố tình mở cánh cửa đó ra để nhìn thấy quần lót của tôi, tôi biết mà.”
“Mẹ kiếp, tôi không có! Ai lại muốn nhìn quần lót của cậu chứ! Tôi là người trưởng thành rồi! Sao tôi có thể hứng thú với mấy cái quần lót có in hình nhân vật hoạt hình được!”
“……Vậy, tôi xin lỗi sao? Nhưng, làm sao cậu biết được họa tiết trên quần lót của tôi? Tôi tưởng cậu nói là không thấy gì cơ mà?”
“……”
Tiêu rồi! Đó là một câu hỏi gài bẫy!
“B-Bình tĩnh nào! Đó chỉ là một phản ứng bất chợt thôi!”
“Im đi, đồ biến thái. Cậu không còn nhân quyền nữa rồi.”
“Làm gì có! Tôi nhìn quần lót của cậu đâu phải vì muốn!”
“Ồ? Vậy cậu đang nói rằng sự việc vừa rồi chỉ là một tai nạn thôi ư?”
“Tất nhiên! Tôi sốc khi thấy cậu mặc cái quần lót đáng yêu như vậy, mắt tôi cứ thế dán chặt vào chúng thôi!”
“…Đủ rồi, tôi hiểu rồi. Tôi hoàn toàn hiểu cậu là loại người như thế nào.” Konoe trừng mắt nhìn tôi.
Ư… Cái nhìn gì đây chứ. Một ánh mắt lạnh lẽo như thể đang nhìn một kẻ biến thái tình dục vậy. Chết tiệt, cậu đang nói tôi đã làm gì sai chứ…!
“Mẹ nó! Cậu chỉ nói những gì cậu muốn! Nếu tôi là biến thái, thì cậu mới là kẻ bệnh hoạn tột độ! Cậu đang mặc quần lót nữ để—”
Đến đó, tôi im bặt. Hay đúng hơn, tôi bị buộc phải ngậm miệng. Không một lời cảnh báo nào, Konoe vung nắm đấm phải, cướp đi toàn bộ không khí trong phổi tôi.
“Guhaha!?”
Một cú đấm trực diện vào người tôi. Vì cú đấm giáng thẳng vào một huyệt đạo hiểm yếu, cơ thể tôi gập lại thành hình chữ く—Xong rồi. Nó sẽ ra hết. Tất cả mọi thứ trong dạ dày tôi sẽ bị ép phải trào ra ngoài với tốc độ này.
Ngay sau khi lên lớp, tôi sắp nôn mửa khắp hành lang rồi. Đây là kiểu trừng phạt gì vậy? Tôi không muốn bắt đầu một học kỳ mới với cái chuyện vớ vẩn kiểu đó! Tôi cố nuốt lại ham muốn và sự thôi thúc muốn nôn hết ra ngoài, và điều hòa lại hơi thở của mình.
“…Tôi ngạc nhiên đấy. Ít nhất thì cú đấm đó cũng phải khiến cậu bất tỉnh, đủ mạnh để làm cậu nôn ra máu. Khá lắm vì đã sống sót được cú đó.”
“….”
Đồ khốn. Đừng có làm thế với bạn cùng lớp thân thiện của cậu chứ. À phải rồi, tôi từng nghe tin đồn rằng Konoe được huấn luyện võ thuật phòng thân, như một cách để bảo vệ chủ nhân của hắn. Ừ, cú đó rõ ràng nhắm vào các huyệt đạo hiểm yếu của tôi. Tuy nhiên, nhờ một vài hoàn cảnh đặc biệt trong gia đình, tôi đã được tập luyện để chịu đựng những loại tấn công này từ khi năm tuổi. Tôi biết đây không phải là điều đáng tự hào, nhưng tôi có một cơ thể khá bền bỉ và khỏe mạnh.
“Hết cách rồi. Chắc tôi phải nghiêm túc đây.”
“Hả?”
“Nói cho cậu biết, cú đấm vừa rồi mới chỉ là một nửa sức mạnh của tôi thôi.”
…Cậu là nhân vật chính trong mấy bộ truyện tranh hành động đấy à? Với lại, có cần thiết phải đấm tôi thế không?
Hừ, chuyện đó còn phải hỏi à? Cậu đã biết bí mật của tôi rồi. Tôi cần phải xử lý cái mầm mống này.
Hả?
Cái quỷ quái gì thế này? Mình sắp chết à? Chỉ vì lỡ thấy cái quần lót mà bị giết sao?
Không cần phải sợ. Tôi sẽ không tước đoạt mạng sống của cậu đâu, mà chỉ là xóa bỏ ký ức của cậu thôi. Nhà tôi có một phương pháp xóa ký ức được truyền lại từ đời này sang đời khác.
C-Cái gì vậy chứ… Đừng có hù dọa tôi. Mà, đó là phương pháp gì thế?
Đấm cậu.
—Cái gì?
Cậu không nghe rõ à? Tôi sẽ đấm cậu. Tôi sẽ tiếp tục đánh cậu cho đến khi cậu quên hết mọi thứ đã nhìn thấy. Đó chính là kỹ thuật xóa ký ức của quản gia.
Tôi sẽ chết mất! Cậu chắc chắn sẽ tước đoạt mạng sống của tôi bằng cách đó! Hơn nữa, chuyện đó thì liên quan gì đến quản gia chứ!?
Đừng lo, tôi sẽ kết thúc nhanh thôi. Khi cậu tỉnh dậy, cậu sẽ nằm an toàn trên giường bệnh. Rồi cậu sẽ tự hỏi: "Ơ? Mình đang ở đâu đây?", và mọi chuyện sẽ được giải quyết êm đẹp. Kết thúc có hậu, đúng không?
Mặc xác cậu! Tôi sẽ thành tàn phế mất! Tất cả những ký ức quý giá của 16 năm cuộc đời tôi sẽ bị xóa sạch sành sanh!
Không cần sợ. Tôi sẽ đến thăm cậu hai lần một tháng. Đương nhiên là không mang quà gì đâu.
Ít nhất cũng mang cho tôi chút gì đi chứ! Cậu quan tâm người mà chính mình biến thành tàn phế đến vậy sao!?
Ừm, được thôi. Tôi sẽ mang cho cậu vài cuốn tạp chí khiêu dâm. Cậu thích thể loại gì, "MILF" à?
Giờ thì cậu còn hiểu lầm cả sở thích của tôi nữa…!
…Sao cơ? Vậy… còn lớn tuổi hơn thế nữa à? Phù, không ngờ bạn cùng lớp tôi lại là một "anh hùng" như vậy. Thôi được, tôi sẽ tiếp tục truyền bá huyền thoại của cậu, vậy nên cậu cứ an nghỉ nhé, Sát Thủ Bạc!
Đừng có đặt cho tôi cái biệt danh vớ vẩnnn đó!
Keng một tiếng, tôi nghe thấy hình tượng Konoe Subaru trong đầu mình vỡ tan tành thành trăm mảnh. Tên này bị điên rồi. Tuy có khuôn mặt dễ thương, nhưng sâu bên trong thì lại hết thuốc chữa. Giờ phải làm sao đây? Ngay cả khi tôi nói rằng tôi sẽ giữ bí mật, tôi nghi ngờ Konoe hiện tại sẽ chẳng thèm nghe tôi nói. Mà bị đánh hội đồng thì cũng không phải lựa chọn hay.
…Thôi được, tiến lên. Tôi vươn vai, và chậm rãi đứng dậy.
Konoe chắc hẳn đã cảm thấy tôi có gì đó thay đổi, bởi vì hắn ta khẽ ‘Hả’ một tiếng.
Sao, cậu định chống trả à?
Đương nhiên rồi, tôi đâu có thích đau đớn chứ. Vì vậy, ít nhất tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để phản kháng.
—Tôi thích sự quyết tâm đó. Cậu đã khơi dậy sự hứng thú của tôi, Sát Thủ Bạc!
…Nghiêm túc đấy, ít nhất cũng bỏ cái biệt danh đó đi.
Nói xong, Konoe siết chặt nắm đấm, và lùi lại một bước, tạo khoảng cách giữa chúng tôi, rồi vào tư thế chiến đấu. Hắn ta đang bảo tôi tiến lên. Tôi cảm thấy áp lực và sát khí đang bò dọc trên da mình. Đáp lại sự quyết tâm này, tôi bước lên một bước — Đúng vậy, tôi đang bước về phía ngược lại.
Cái gì—
Khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy một tiếng thở nhẹ, tràn đầy bối rối và kinh ngạc. Tuy nhiên, đã quá muộn rồi. Cơ thể tôi đã quay lưng lại, và bắt đầu chạy. Chạy trốn, đó là tất cả những gì tôi đang làm. Có thể không giống vậy, nhưng tôi thực sự tự tin vào tốc độ của đôi chân mình khi bỏ chạy.
T-Thằng khốn! Mày dám chạy trốn à!? Tôi nghe thấy giọng Konoe từ phía sau lưng.
Hắn ta chắc chắn đã bối rối.
Xin lỗi về chuyện này, nhưng tôi thực sự không thích đau đớn! Tôi hét lên, và chạy hết tốc lực xuống hành lang vắng ngắt.
Chạy, chạy, chạy. Chạy đến nơi hắn ta không thể đuổi kịp tôi nữa. Một nơi mà hắn ta không thể làm tổn thương tôi. Và sau đó, tôi sẽ bình tĩnh nghĩ cách cứu lấy mạng mình.
Mơ đi mà để mày chạy thoát!
Ái chà, hắn ta thật sự đang đuổi theo mình. Tiếng bước chân cứ thế dồn dập, và áp lực dần dần ập tới. Cảm giác lúc này chẳng khác nào phe kháng chiến trong Thế chiến thứ hai, cái sự hồi hộp này khiến tim tôi đập loạn xạ.
“Đàn ông lên mà đánh nhau đi! Nếu chịu chiến đấu, ta sẽ nhẹ nhàng kết liễu ngươi trong một chiêu!”
“Nhẹ nhàng cái kiểu gì!? Với lại, cái mặt yểu điệu thục nữ như ngươi mà còn đòi ta ‘đàn ông lên’ à!?”
“N-Nói cái gì!? Ngươi vừa nói lời không nên nói đấy nhé!? Đứng yên đó! Ta sẽ xé xác ngươi trong hai giây, đồ Sát Thủ Bạc!”
“Biết bao nhiêu lần rồi, bỏ cái biệt danh đó đi dùm cái!”
Áp lực khổng lồ khiến cơ lưng tôi căng cứng. Nhanh quá. Cứ như bị sói rượt vậy. Hiện tại chúng tôi đang ở tầng hai, về lý thuyết thì tôi có thể chạy xuống tầng một, nhưng cầu thang thì nguy hiểm lắm. Hắn ta nhất định sẽ nhảy xuống và vồ lấy tôi. Nếu đã vậy thì…!
Tôi phớt lờ cầu thang, thay vào đó phóng thẳng vào một phòng học gần đó. Một mùi hóa chất nồng nặc lập tức xộc vào mũi. Đây là phòng thí nghiệm khoa học. Không phải tôi cố ý chọn căn phòng này, nhưng nó cũng đủ để tự nhốt mình vào. Tôi nhanh chóng đóng sầm cửa lại, rồi chốt khóa luôn. Được rồi, giờ chỉ cần chặn cửa cho hắn không thể mở được, rồi nhảy ra ngoài cửa sổ thôi. A, đúng lúc thật, tôi vừa nhìn thấy một mô hình người (tôi nghĩ nó tên là Johny). Tuyệt vời, tôi sẽ dùng thứ này để chặn—
*Rầm!*
Đúng lúc tôi định túm lấy mô hình, một tiếng nổ lớn vang vọng khắp phòng thí nghiệm. Bị một linh cảm tồi tệ kinh khủng tấn công, tôi quay về phía phát ra tiếng động, thì thấy cánh cửa đang lướt trong không trung. Konoe đã dùng chân đá bay nó ra.
“Oàaaaaah!?”
Tôi né tránh cánh cửa đang bay về phía mình, và nhìn thấy các bộ phận bên trong mô hình người rơi vãi xuống sàn. Chết tiệt, ruột kết và gan bị hủy hoại hết rồi.
“Bắt được ngươi rồi.”
Bước trên đống ruột non màu hồng đào, người quản gia ung dung bước vào phòng thí nghiệm. Cái tình huống siêu thực gì thế này? Chết tiệt, hết cơ hội rồi sao. Tôi không thích dùng bạo lực với cái khuôn mặt đáng yêu kia, nhưng Konoe dù sao vẫn là con trai. Tôi chẳng cần phải nương tay.
Tôi tóm lấy chân của mô hình người đang nằm trên sàn, rồi nhấc bổng nó lên. Được rồi, đây là một sân tập đánh bóng chày. Tôi đang nhắm đến cú homerun. Không cần bất kỳ giải thưởng nào, nhưng tôi sẽ vung nó như thể mạng sống mình phụ thuộc vào vậy!
“Uraaaaah!”
Tôi dùng hết sức vung mạnh mô hình người. Từ góc nhìn của người ngoài, chắc họ sẽ nghĩ tôi bị điên, nhưng đây là tất cả những gì tôi có thể làm. Phần đầu của mô hình người xé gió lao đi, nhắm thẳng vào Konoe—
“Đừng có xem thường ta!”
Một tiếng gầm giận dữ vang lên, theo sau là một tia chớp. Cú đấm thẳng bằng tay phải của Konoe đã đẹp mắt thổi bay đầu của mô hình. Cái đầu vừa bị cắt lìa vỡ tan kính cửa sổ, rồi rơi thẳng xuống khoảng không bên ngoài.
“Ơ-Ơ kìa!?”
“Kyaaaaaaaaaaa, là một cái đầuuuuuu!”
Tôi nghe thấy tiếng hét thất thanh của một cặp đôi nam nữ đến từ hành lang. Có vẻ như một cặp tình nhân đang trên đường về nhà đã được "chào đón" bằng cái đầu đó. Chắc họ cảm thấy như vừa bước vào một địa ngục không lối thoát, nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí nào mà bận tâm nữa.
…Haizz, đúng là thảm hại. Tôi không thể lùi bước thêm được nữa. Tốt hơn hết là quyết tâm thôi. Tôi nghiến răng trong lòng, từ từ nắm chặt tay lại, giơ hai cánh tay lên để bảo vệ đầu mình. Tôi đã có kinh nghiệm trong chuyện này, phong cách này hợp với tôi nhất. Tôi không phải là kẻ nghiệp dư hoàn toàn đâu nhé.
“Vậy là cuối cùng ngươi cũng có động lực rồi sao?”
Như để đáp lại sự quyết tâm của tôi, Konoe cũng vào thế chiến đấu. Ánh mắt hắn sắc bén đến mức như muốn đâm xuyên qua da thịt tôi. Cuối cùng, như để tuyên bố bắt đầu cuộc chiến của chúng tôi, miệng hắn mở ra, đôi môi khẽ mấp máy.
“Lần này, ta sẽ xử lý ngươi một cách đàng hoàng. Ta sẽ dùng ‘Quyền Quản Gia’ chỉ dành riêng cho ngươi thôi.”
“…”
Trời ơi, cái gì mà nghe tệ hại vậy! Rốt cuộc cái đó nghĩa là sao chứ? Anh chỉ đặt tên theo nghĩa đen thôi à? Tôi cứ tưởng lần này anh ta cuối cùng cũng có một cái tên nghe ngầu một chút chứ.
“Không phải tôi để tâm đâu, nhưng anh đúng là chẳng có tí khiếu đặt tên nào hết, nhỉ.”
“Cái… cái gì cơ! Nó ngầu mà, phải không!? Nhìn này, Quản gia Knuckle!”
“Không, nó dở tệ luôn ấy.”
Khi tôi thành thật nói ra ấn tượng của mình, Konoe gào lên, khuôn mặt đỏ bừng như gấc. Cậu ta… đang xấu hổ à?
“Ư… đây là lần đầu tiên tôi bị sỉ nhục như vậy đấy. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu đâu. Cậu sẽ được nếm thử chiêu tất sát của tôi.”
“Chiêu tất sát?”
“Đúng vậy… tôi đặt tên nó là ‘Tận Thế’!”
“Nghe có vẻ to tát thật đấy!”
Anh định hủy diệt Trái Đất à? Thế thì anh cũng chết theo luôn chứ?
“Ừm, không nói điêu đâu, mấy cái tên của anh hơi bị… không ổn chút nào.”
“C-Câm miệng! Đừng có keo kiệt với mấy cái tên của tôi!”
“…Xin lỗi. Lỗi tại tôi. Chắc anh đã cố gắng lắm để nghĩ ra cái tên đó, phải không?”
“Cái… cái gì mà cậu lại nhìn tôi với ánh mắt khinh thường thế! Đừng có đối xử với tôi như thằng ngốc!”
Chết tiệt… mình cứ nghĩ nó ngầu lắm cơ… Mình đã nghĩ về nó cả tuần liền – Konoe nói, bĩu môi như một đứa trẻ con… Xin lỗi, nhưng mà… Tên này dễ thương quá. Thái độ hiện giờ của cậu ta tạo ra một khoảng cách lớn so với vẻ mặt điềm tĩnh thường ngày, và nó thực sự đang làm tôi xao xuyến—K-Không, dừng lại. Nếu tôi còn đi xa hơn nữa, tôi sẽ nhảy tót lên cái bậc thang tới tuổi trưởng thành mất. Tất nhiên, là theo một con đường khác hẳn với người bình thường. Tôi tuyệt đối muốn tránh cái số phận đó…!
Tôi hít thở điều hòa, rồi đổi hướng suy nghĩ. Lâu lắm rồi tôi mới có một trận "khẩu chiến" như thế này. Và vì đang nghĩ vậy, tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn.
“——”
Áp lực tràn ngập căn phòng thí nghiệm. Tôi nghe rõ tiếng thở của chính mình hơn, và cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Không khí trở nên căng thẳng, và giữa lúc đó—tôi rút ngắn khoảng cách giữa chúng tôi để ra đòn trước, thì… tôi nhận ra. Cái kệ cạnh Konoe hẳn đã mất thăng bằng do cuộc “khẩu chiến” trước đó của chúng tôi, bởi vì một cái cốc thủy tinh lớn sắp sửa rơi xuống bất cứ lúc nào.
Konoe rõ ràng không hề nhận ra. Có lẽ vì cái góc cậu ta đang đứng. Cuối cùng, như một sợi chỉ bị cắt đứt, cái cốc tự nhiên rơi xuống—
“Tránh ra!”
Theo phản xạ, cơ thể tôi tự động di chuyển. Vì tiếng thét bất ngờ của tôi, miệng Konoe há hốc, hoàn toàn kinh ngạc. Cậu ta vẫn chưa nhận ra à!? Cứ thế này thì—nó sẽ trúng cậu ta mất. Cái cốc thủy tinh đó sẽ rơi thẳng vào đầu cậu ta—
“Chết tiệt!”
Làm ơn, hãy kịp đi. Với những lời cầu nguyện đó trong tâm trí, tôi dùng hết sức đẩy Konoe xuống. Tôi cảm thấy một cú va chạm, theo sau là tiếng thủy tinh vỡ. Quay lại, những mảnh thủy tinh vương vãi khắp sàn, ngay phía sau chúng tôi. Chết thật, suýt nữa thì toi đời. Nhận ra rằng chúng tôi đã thoát khỏi nguy hiểm này, tôi thở phào nhẹ nhõm—
“Ực…”
Tôi nghe thấy một tiếng rên rỉ bên dưới. Nhìn xuống, tôi thấy Konoe đang bị tôi đè xuống đất. Tôi lo lắng rằng cậu ta có thể bị thương ở đâu đó, nên tôi cố gắng di chuyển ra xa, nhưng—Đúng khoảnh khắc đó, tim tôi như ngừng đập. Konoe bên dưới tôi—sở hữu một thân hình mảnh mai như búp bê, một đường nét cân đối, và đôi mắt như pha lê… Chết tiệt, mình đang nhìn thấy sinh vật dễ thương nào thế này?
Trên hết, một mùi hương ngọt ngào bay lên mũi tôi. Mặc dù là con trai, nhưng nó có thể làm tan chảy cả não bộ của tôi. Cái sự mềm mại trong lòng bàn tay này, với độ đàn hồi vừa phải, như thể nó đang nuốt chửng bàn tay tôi—
“…Hả?”
Không, chờ một chút. Sự mềm mại này không phải là hơi quá mức sao? Vì tò mò, tôi lướt ngón tay dọc theo ngực trái mềm mại của Konoe… Kỳ lạ, quá đỗi kỳ lạ. Tại sao—cậu ta lại có ngực, dù là đàn ông?
“Kyaaaaaaaaa!?” Konoe hét lên một tiếng the thé đủ để biến thành con gái.
Đồng thời, tôi ăn trọn một cú đấm thép.
“Gueah!”
Cú đấm móc của Konoe trúng chuẩn vào cằm, khiến tôi rên lên một tiếng và ngã lộn nhào về phía sau. Trong cái rủi có cái may, tôi bằng cách nào đó đã kịp lộn nhào xuống sàn, tránh được những mảnh kính vỡ.
“Đau quá…”
Tôi cố gắng chịu đựng cơn đau hành hạ, nhẹ nhàng xoa cằm ở đúng chỗ bị đánh. Nhưng rồi lòng bàn tay tôi vẫn vương lại cảm giác nhờn nhợt, ấm ấm—Khoan đã, nhờn nhợt và ấm ấm ư? Nghĩ có gì đó không ổn, tôi cúi xuống nhìn. Lòng bàn tay tôi đỏ thẫm.
Máu. Mũi tôi đang chảy máu. Từng giọt máu đỏ tươi rơi tí tách xuống tay. Kỳ lạ thay, dù bị đấm vào cằm, nhưng lại là mũi tôi chảy máu.
“Gì… sao… tại sao lại thế này…”
Tại sao mũi tôi lại chảy máu dù tôi còn chưa chạm vào con gái cơ chứ?
“…M-Mày chạm vào họ.”
Tôi nghe thấy một giọng nói run rẩy. Khi tôi rời mắt khỏi bàn tay dính máu, Konoe đang ôm chặt lấy ngực bằng cả hai tay, mặt đỏ bừng, run lên vì giận dữ. Trông cậu ta thậm chí còn như sắp khóc.
“Đ-Đừng nói là…” Tôi cảm thấy giọng mình cũng run không kém.
Làm sao có thể trách tôi được? Chúng ta đang nói về Subaru-sama đó. Chàng trai đẹp trai số một của ngôi trường này, được mọi nữ sinh ngưỡng mộ. Thế mà, chỉ có một khả năng duy nhất để giải thích chuyện này—
“Cậu… là con gái ư?”
Trong đầu tôi, một bản hòa tấu của Beethoven đang vang lên. Tên của bản nhạc là ‘Định mệnh’. Chính là bản nhạc mà ai cũng biết ấy, cái bản có tiếng “Đa đa đa đàaaa” ấy. Dù sao thì, là con gái ư. Konoe Subaru hóa ra lại là con gái. Chà, ai mà có thể tưởng tượng được một cô gái đáng yêu như vậy lại mặc quần áo con trai và đi học cấp ba chứ.
Chắc chắn đây là một trò đùa. Tôi hiểu rồi, khoảng hai giây nữa, vài người với những tấm biển sẽ nhảy ra, trêu chọc tôi rằng ‘Ahaha! Đồ ngốc, mày thực sự mắc bẫy rồi, hehe~!’. Tôi biết mà. Vâng, tôi sẽ không bận tâm đâu. Làm ơn, hãy là như vậy đi. Nào, máy quay ở đâu?
“—Tao sẽ giết mày.”
Ngay khoảnh khắc đó, tôi suýt nữa đã hét lên. Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Toàn thân tôi đang gào thét vì khiếp đảm và sợ hãi. Đứng trước mặt tôi là Konoe, tay cầm một bình cứu hỏa đỏ tươi.
“—Khoan đã, bình cứu hỏaaa!?”
Không thể nhầm lẫn được. Cô ấy thực sự đang cầm một cái. Ngay cả một đứa trẻ mẫu giáo cũng có thể nhận ra. Chắc nó được treo trên tường phòng thí nghiệm khoa học này. Nó làm bằng kim loại, màu đỏ, và đang run bần bật trong tay Konoe.
“X-Xin chờ một chút, Konoe-san. Nếu cậu đánh tôi bằng cái đó, tôi không nghĩ thứ duy nhất cậu xóa được là ký ức của tôi đâu…”
“Phải, đúng vậy. Đồ biến thái như mày không được phép tồn tại trên đời này.”
“T-Đó là tai nạn! Tôi đã nói là không cố ý mà!”
“Tai nạn là sao? Mày… Mày chạm vào ngực tao, rồi chảy máu mũi ngay sau đó vì quá kích thích…!” Konoe gầm lên trong giận dữ.
“Cậu sai rồi! Mũi tôi chảy máu không phải vì tôi kích thích! Cái này là do cơ thể tôi—”
“Từ chối. Đừng lo, tao sẽ chôn xác mày vào bức tường này. Sau này, tao sẽ trở thành giáo viên để trông chừng xác mày, đảm bảo không ai tìm thấy.”
Ể, chuyện gì đang xảy ra vậy? Konoe đang lên kế hoạch trở thành tội phạm chuyên nghiệp! Hông tôi nhũn ra vì nỗi kinh hoàng tràn ngập khắp cơ thể. Áaa, làm ơn di chuyển đi! Tôi cầu xin cậu, làm ơn—!
“Giờ thì, đây là kết thúc. Nghiến răng đi, và chào đón cái chết khi mày tràn ngập tuyệt vọng.”
Tôi đã nhận được lời tuyên bố tử hình. Theo tử vi buổi sáng của tôi, màu may mắn hôm nay của tôi phải là màu đỏ. Có lẽ tôi không nên xem TV một thời gian nữa. Bình cứu hỏa màu đỏ hiện lên trong tầm mắt tôi.
Đây là những suy nghĩ của tôi ngay khoảnh khắc cú va chạm giáng xuống đầu.
“Áaaaaaaaaaa!”
Ý thức tôi bỗng chốc quay trở lại. Vẫn nằm đó, tay trái tôi ấn nhẹ lên lồng ngực nơi trái tim đang đập thình thịch. Phải rồi, tôi tỉnh giấc vì tiếng thét của chính mình.
“…Kiểu tỉnh giấc này thật kinh khủng.”
Đúng là kinh khủng thật. Ai mà muốn tỉnh dậy trong tình cảnh thế này chứ. Cơ mà, đó là một giấc mơ gì vậy chứ. Subaru-sama hóa ra lại là con gái, mà tôi chỉ vì phát hiện ra điều đó mà bị giết… Chỉ cần nhớ lại nội dung giấc mơ thôi cũng đủ khiến nỗi sợ hãi và kinh hoàng tràn ngập khắp cơ thể tôi. Một cơn ác mộng thật sự. Cảm giác cứ như tôi vừa xem một cảnh trong phim “The Exorcist” dưới góc nhìn thứ nhất vậy.
“…Chắc phải dậy thôi.” Tôi thở dài một tiếng, lầm bầm.
Tôi đeo chiếc kính cạnh gối, tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn. Giờ này là mấy giờ rồi nhỉ. Tôi không muốn bị muộn học ngay sau khi năm học mới bắt đầu, điều đó sẽ để lại ấn tượng không hay.
“…Khoan đã, gì thế này?”
Khi tầm nhìn đã khôi phục, tôi mới nhận ra khung cảnh xung quanh mình thật kỳ lạ. Trước hết, đây không phải phòng tôi. Trên trần nhà, tôi thấy những bóng đèn huỳnh quang dài và hẹp. Chúng chiếu sáng cái kệ đựng thuốc, cũng như một chiếc giường trắng lớn. Nơi này rõ ràng khác hẳn căn phòng tôi vẫn thường ở. Đây là phòng y tế.
Không thể nhầm lẫn được. Tôi đã đến đây vài lần rồi nên biết rõ. Đây chính là phòng y tế của trường chúng tôi. Nhưng, sao tôi lại ở đây, mới vừa tỉnh dậy? Trước mắt, tôi quyết định ngồi dậy. Các tế bào não tôi dần tỉnh táo hơn, và tôi muốn kéo chiếc chăn đang đắp trên người ra bằng tay phải. Tuy nhiên, cùng với một tiếng kêu lạch cạch kim loại, tay tôi không thể nhúc nhích nhiều.
“…Tiếng kim loại lạch cạch?”
Đó là một âm thanh kim loại chói tai. Đồng thời, tay phải tôi không hề dịch chuyển. Cảm thấy có gì đó không ổn, tôi cúi xuống nhìn. Ở đó, tôi thấy một chiếc vòng bằng kim loại bạc – Còng tay. Vật dụng cùm kẹp này đang giữ chặt tay phải tôi, nối vào một trụ giường, như thể chúng là đôi tình nhân vậy.
“……”
Ờm, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Tôi vẫn còn đang mơ à? Nếu vậy thì đây là một giấc mơ khá kinh khủng đấy. Freddy Krueger có thể nhảy bổ ra bất cứ lúc nào. Tôi đang tự hỏi làm cách nào để thoát khỏi tình cảnh này, cố gắng rút tay phải ra khỏi còng. Chết tiệt, không thoát ra được. Đúng như dự đoán, không nhúc nhích chút nào. Đây có phải là cảm giác của một chú chó hoang sau khi đột nhiên bị đeo vòng cổ không? Nỗi lo lắng này thật khó chịu.
Nhưng mà, chó sướng thật. Dù có bị vòng cổ siết quanh cổ thì chúng vẫn được ăn. Chúng sướng hơn tôi bây giờ nhiều.
“—!”
Bỗng nhiên, tôi cảm thấy một cơn đau nhói. Cơn đau đầu dữ dội ập đến. Tôi vô thức dùng tay trái cố gắng xoa dịu cơn đau. Kỳ lạ, cảm giác như tôi vừa bị vật cứng đập vào và chịu tổn thương từ cú va chạm…
“…Hửm?”
Khoan đã. Vì tôi có thể cử động tay trái, nghĩa là nó không bị còng phải không? Tôi cử động tay trái lần nữa. Ồ, đúng rồi. Vậy là chỉ có tay phải tôi bị còng thôi. Tay trái tôi hoàn toàn tự do. Sau khi xác nhận tình hình này, tôi dùng tay này gạt bỏ tấm chăn đang đắp trên người.
“…!?”
Ngay lập tức, tôi suýt bật ra tiếng thét thứ hai. Có một cô gái. Cô ấy sở hữu mái tóc đen nhánh, được thắt gọn hai bên, đang ngủ say sưa, khẽ rúc vào người tôi.
Gyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?
Một tiếng thét suýt vọt ra khỏi miệng tôi nhanh như xe F1, nên tôi cố ép chặt hàm răng lại. Hơi thở tôi ngừng lại. Không, tệ hơn, tim tôi suýt ngừng đập. Dù sao thì, cô gái nằm cạnh tôi (trong bộ đồng phục của cô ấy) quá đỗi quen thuộc. Giống như Konoe, cô ấy mặc một bộ đồng phục khác biệt so với học sinh bình thường, mang hơi hướng quý tộc hơn. Thông thường, điều đó sẽ vi phạm quy định về trang phục, nhưng xét đến những người chống lưng cho cô ấy, thì việc nhà trường giữ im lặng cũng là điều dễ hiểu.
Nếu Konoe được mọi nữ sinh ở Học viện Rouran yêu mến và ngưỡng mộ, hẳn cô ấy sẽ là một thần tượng được tất cả mọi người ủng hộ, cổ vũ. Cô ấy sở hữu vóc dáng tuyệt mỹ cùng nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, đúng chuẩn một tuyệt sắc giai nhân băng giá. Phong thái của cô ấy cũng hoàn toàn phù hợp với hình tượng đó. Với trí tuệ sắc bén cùng thành tích học tập hoàn hảo, cô ấy là học sinh danh dự xuất sắc không ai sánh kịp—Suzutsuki Kanade.
Đúng vậy, chính là chủ nhân của Konoe, người được Konoe tận tụy gọi là “Tiểu thư”, và cũng là cô con gái duy nhất của Chủ tịch hội đồng quản trị học viện chúng tôi—tiểu thư gia tộc chính của nhà Suzutsuki—đang ngủ ngay bên cạnh tôi đây.
Tiện thể nói thêm, dù chúng tôi cùng lớp nhưng chưa bao giờ trò chuyện cả. Điều này cũng dễ hiểu thôi. Tôi là một gã trai bình thường nhan nhản khắp nơi, còn cô ấy là hoa khôi số một của trường. Khoảng cách giữa chúng tôi sâu thẳm như Vực Mariana vậy. Vậy thì… tại sao cô ấy lại đang ngủ cạnh tôi cơ chứ?
“Ưm…” Một tiếng rên khẽ thoát ra từ đôi môi cô ấy.
…Tiêu rồi. Mồ hôi lạnh toát ra sau lưng tôi. Cô ấy là con gái, đang ngủ ngay cạnh tôi, gần đến mức hơi thở sắp chạm vào tôi rồi. Nếu một người con gái lại gần tôi đến thế…
“…Ưm. Ôi chao, cậu dậy rồi à, Sakamachi-kun.”
Giọng cô ấy nghe thật trang nhã. Cô ấy mở to mắt, quan sát cơ thể tôi rồi rời khỏi giường.
“Cậu không sao chứ? Chiếc còng tay đó không làm cậu đau chứ. Tớ nghĩ kích cỡ này là vừa rồi.”
“…Cái gì?”
……Khoan đã. Cô ấy vừa nói đúng những gì tôi nghĩ phải không?
“Đừng lo lắng, Sakamachi-kun.” Khi tôi còn đang ngơ ngác trước tình hình, Suzutsuki vẫn tiếp tục với giọng điệu bình thản như thường lệ. “Ca phẫu thuật đã thành công tốt đẹp.”
“…Ể?”
“Với điều này, cậu đã trở thành một trong số chúng ta, những Shocker2.”
“Cáiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!?” Tôi sững sờ.
Phẫu thuật… phẫu thuật thẩm mỹ ư? Còn nữa, Shocker… Mình nên làm gì đây, hình như tuổi đối tượng của Suzutsuki Kanade cao hơn mình tưởng rồi.
“Giờ thì cậu đã được biến đổi, không còn là một con người bình thường nữa. Nào, thử hét lên ‘Biến hình!’ xem nào. Sức mạnh bí ẩn đang ngủ yên trong cậu sẽ được giải phóng đấy.”
“C-Cô nói cái gì cơ!? Đ-Được rồi, để tôi thử! …Biến hình!” Tôi đầy nhiệt huyết hét lớn, trong khi vẫn ngồi nguyên trên giường.
Sự im lặng bao trùm. Một sự im lặng lạnh lẽo đủ sức đóng băng cả phòng y tế… Đương nhiên, không có gì xảy ra cả. Làm gì có chuyện tôi cứ thế mà biến hình được. Thiệt tình, mình đang làm cái quái gì thế này. Thật là quá xấu hổ. Mình học cấp ba rồi mà lại hét toáng cái đó lên…
“Phù… ahahaha…”
Tôi nghe thấy một tiếng cười khúc khích khẽ khàng. Tôi không thể tin được… Suzutsuki đang cười. Cô ấy ôm bụng, dường như sắp nghẹt thở đến nơi.
“Khụ… Phù phù… Hét biến hình… ở trường cấp ba…: À há, ahaha. Tuyệt vời. Tớ ước gì có thể biến cảnh tượng đó thành một bức tranh tường để lại cho thế hệ sau chiêm ngưỡng.”
“……”
Ưm, tôi có vài câu hỏi đấy nhé. Đây thật sự là Suzutsuki Kanade sao? Phải nói thế nào nhỉ, ấn tượng của cô ấy hoàn toàn khác với những gì tôi thấy ở trên lớp. Suzutsuki thường ngày… ừm… luôn duyên dáng, như một tiểu thư quyền quý sống ẩn dật. Ý tôi là, cô ấy vẫn xinh đẹp như trước đây thôi.
“Vậy… Suzutsuki-san, tôi có thể hỏi một chuyện không?”
“Phù phù, chuyện gì vậy, Sakamachi-kun. Hay là, cậu muốn tớ gọi cậu là ‘Jirou’ như mọi người trong lớp?”
“Tôi thật sự không quan tâm…”
Jirou đã là biệt danh của tôi từ rất lâu rồi. Cũng khá rõ ràng, vì tên đầy đủ của tôi là Sakamachi Kinjirou.
“Cảm ơn nhiều, Jirou-kun. Chắc cậu có rất nhiều câu hỏi, cứ hỏi thoải mái nhé.” Suzutsuki mỉm cười dịu dàng.
…Sao lại có chuyện này được chứ? Trong giây lát, tôi đã bị cô ấy mê hoặc. Rốt cuộc, cô ấy vẫn là Suzutsuki, hoa khôi số một của trường này. Danh hiệu đó đâu phải chỉ để trưng bày. Chỉ nói chuyện bình thường với cô ấy thôi cũng đủ khiến tôi căng thẳng rồi.
“V-Vậy thì, tôi hỏi nhé? Có phải cô là người đã còng tay tôi không?”
“Đúng vậy. Nhưng cậu phải cẩn thận đấy, nếu cậu tháo thứ đó ra, thì phong ấn trên cánh tay phải của cậu sẽ bị gỡ bỏ đấy.”
Cái kiểu tình tiết truyện tranh shounen gì thế này? Chẳng lẽ tôi là vị thần cận chiến nào đó trong mấy bộ anime chiến đấu à?
“…Thôi được rồi, chuyện bên đó tạm gác lại. Tiếp theo, tại sao cô lại ngủ bên cạnh tôi?”
“Ôi chao, tôi không nên sao? Tôi chỉ chợp mắt một lát thôi mà.”
“Chỉ chợp mắt một lát thôi sao…”
Chết tiệt, cô ta thản nhiên trả lời câu hỏi của tôi. Cô ta không biết ngượng à? Không biết xấu hổ sao? Tôi là một nam sinh trung học khỏe mạnh đấy nhé.
“Đừng lo lắng, tôi không hề có ý định tấn công cậu bằng bàn tay duy nhất của mình đâu.”
“Cô nghĩ tôi là loại người gì vậy hả, này!?”
Ai lại làm cái chuyện đó chứ. Hơn nữa, trong phòng y tế này rõ ràng còn có một cái giường nữa mà. Mấy tấm rèm che kín mít nên tôi chẳng nhìn thấy gì bên trong, nhưng tôi dám chắc là nó trống. Cô ta hoàn toàn có thể sang đó mà ngủ.
“…À phải rồi, cô y tá Nakamoto-sensei đâu rồi?”
Nhìn đồng hồ, đã quá 6 giờ tối rồi. Ngay cả vào giờ này, y tá phòng y tế cũng phải có mặt chứ. Trừ khi cô ấy bỏ bê công việc.
“À, tôi đã nhờ cô ấy giúp đỡ một chút.”
“Giúp đỡ?”
“Đúng vậy. Sau khi tôi cho cô ấy vài cái tát liên tiếp vào mặt, cô ấy bắt đầu khóc lóc và rời khỏi phòng y tế.”
“Cô đang làm gì một cô giáo hiền lành, nhân hậu vậy hả!?”
Đó không phải là giúp đỡ, đó là bạo lực trắng trợn rồi! Tôi thấy tội nghiệp cho cô ấy quá. Cô giáo Nakamoto là một người trẻ tuổi và khá nhút nhát. Chắc chắn giờ này cô ấy đang nức nở trong xe của mình cho mà xem.
“Không cần lo lắng, tôi không dùng lòng bàn tay để tát cô ấy đâu.”
“Hả?”
“Đúng vậy, khi tôi tát vào má cô ấy vài cái bằng một cuộn tiền giấy, cô ấy đã bật khóc và chạy ra khỏi phòng y tế.”
“Cô hối lộ cô ấy! Đó gọi là hối lộ!”
“Khi tôi hỏi về cậu, cô ấy chỉ nói ‘À, tôi không quan tâm đến cậu ta!’, rồi đưa chìa khóa cho tôi.”
“Tôi bị bán đứng rồi! Quyền con người cơ bản của tôi bị vứt bỏ!”
“À mà, tôi đã mất 10.000 yên đấy.”
“Rẻ thế! Giá trị con người tôi chỉ có thế thôi sao!?”
“Cậu đang nói gì vậy? Mạng người là vô giá mà.”
“Cô vừa làm điều đó đấy, và cô còn mua cả tôi nữa!”
Với lại, cô bảo là một cuộn tiền giấy, nhưng cô đang dùng tờ 1.000 yên đúng không!? Cô giáo phòng y tế sẽ làm gì với số tiền đó chứ, chỉ để bán đứng học sinh của mình…
“Cô giáo Nakamoto… Cô ấy chắc phải có nhiều chuyện cần giải quyết vì cô ấy còn trẻ.”
“Có lẽ vậy. Nhưng, đến đây thì mọi chuyện đã rõ ràng rồi đúng không? Hiện tại, tôi đang nắm giữ quyền lực sinh tử đối với cậu đấy.” Môi của Suzutsuki khẽ nhếch lên.
…Đáng sợ thật. Bản năng của tôi đang gào thét vì sợ hãi. Cảm giác như tôi đang ngồi trước mặt một nữ ma cà rồng vậy. Cô ta có thể vồ lấy tôi bất cứ lúc nào. Aizz, sợ quá đi thôi.
“Giờ thì, tôi nên bắt đầu từ đâu nhỉ? Có lẽ là tai của cậu chăng?”
“Tai!? Cô định làm gì với tai của tôi!?”
“Fufu, tôi đùa thôi. Tôi đâu có dã man đến thế. Tất nhiên chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc thiến cậu.”
“Khoan đã! Cô muốn gì vậy, Suzutsuki-san!? Nếu là điều tôi có thể làm được, vậy thì cứ ra lệnh cho tôi đi!” Tôi gào lên hết cỡ, trong khi còng tay kêu lách cách.
Suzutsuki Kanade chắc chắn không phải là một tiểu thư cao quý đâu, tôi nói cho mà biết. Một tiểu thư cao quý sẽ không bao giờ có cái tính cách thối nát như vậy!
“Đừng hiểu lầm. Cậu chẳng làm được gì cho tôi cả.” Suzutsuki tuyên bố. “Lý do chúng tôi trói cậu lại thế này là vì cậu đã biết được bí mật của quản gia nhà tôi.”
“……”
À, tôi hiểu rồi. Khi cô ta xuất hiện, tôi đã đoán rằng chuyện này có thể liên quan đến điều đó. Cơn ác mộng vừa rồi không phải là trí tưởng tượng của tôi, mà là hiện thực tàn khốc. Nói cách khác…
“Này… Tại sao Konoe lại đến trường này trong trang phục nam giới?”
Đó là mối nghi ngờ lớn nhất trong đầu tôi. Nếu là cô ta — chủ nhân của Konoe Subaru — thì cô ta hẳn phải biết.
“Nói đơn giản thì đó là do hoàn cảnh gia đình của cô ấy.”
“Gia cảnh của cô ấy ư?”
“Đúng thế. Nam giới trong dòng họ của cô gái ấy… ý tôi là của Subaru, đã làm quản gia cho gia đình tôi qua bao thế hệ rồi. Chính vì thế mà giờ đây cô ấy cũng phải làm quản gia.”
“…Sao lại phải khổ sở đến vậy chứ? Không lẽ không có anh em nào có thể gánh vác thay cô ấy sao?”
“Ước gì có thể như vậy.” Suzutsuki khẽ nheo mắt.
…Hả? Chẳng lẽ mình lỡ lời nói gì không phải rồi sao?
“Subaru là con một. Đó là lý do vì sao cô ấy phải làm quản gia cho tôi. Nếu có anh em trai, tôi chắc chắn cô ấy đã được giải thoát khỏi gánh nặng này rồi.”
“T-Tôi hiểu rồi. Vậy thì, đành chịu thôi…”
Chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy giọng điệu của cô ấy khá lạnh nhạt và thờ ơ. Cứ như thể cô ấy đang từ chối câu hỏi của tôi vậy…
“Tuy nhiên, cha tôi – người hiện là Chủ tịch hội đồng quản trị của trường này – đã đặt ra một điều kiện để Subaru có thể trở thành quản gia của tôi. Đó là, cô ấy phải hoàn thành cuộc sống học đường, cụ thể là ba năm học sắp tới, mà không để bất cứ ai phát hiện ra cô ấy là con gái. Nếu không làm được, cô ấy sẽ không đủ tư cách làm quản gia của gia tộc Suzutsuki. Có lẽ ý của ông ấy là vậy.”
“…Eh? Vậy thì…”
“Đúng thế. Hôm nay, cậu đã phát hiện ra rằng Subaru thực sự là con gái. Cô ấy có một sự ám ảnh kỳ lạ, thái quá về việc làm quản gia cho gia tộc Suzutsuki. Đó là lý do cô ấy cố gắng bịt miệng cậu… Tôi xin lỗi vì rắc rối mà quản gia của tôi đã gây ra cho cậu.”
“……”
Nhắc mới nhớ, giờ Konoe đang ở đâu nhỉ? Cô ấy không tự nhốt mình vì bí mật bị lộ chứ?
“Này, Konoe giờ đang ở đâu?”
“Fufu, cậu lo lắng ư? Chà, nếu cậu muốn gặp cô ấy thì đừng lo. Bởi vì – Subaru đang ở ngay đây với chúng ta mà.”
“…Eh?”
Cô ấy ở đây? Trong căn phòng này sao? Khi tôi còn đang ngơ ngác, Suzutsuki bước đến chiếc giường còn lại và vén rèm.
“Cái—!”
Ngay lúc đó, tôi hoàn toàn cứng họng. Cạnh chiếc giường tôi đang bị trói, có một chiếc giường khác. Chắc chắn rồi, Konoe Subaru đang nằm ở đó.
“Mgh! Mghugh!” Cô ấy phát ra những âm thanh khó tả thành lời.
Đương nhiên, đó là tất cả những gì cô ấy có thể phát ra. Tôi nghĩ người ta gọi đó là banh miệng? Cô ấy bị một cái banh miệng màu đen gắn vào. Và không chỉ có thế. Toàn bộ cơ thể cô ấy bị xiềng xích bạc khóa chặt. Tôi chắc chắn tay cô ấy cũng bị còng lại. Đây đúng là một màn trói buộc đúng nghĩa.
Nhìn lại bản thân, chỉ bị còng tay thôi mà tôi thấy mình đã may mắn thoát nạn rồi. Dù sao thì, Konoe Subaru đã bị trói buộc một cách tàn bạo, và ngồi gục trên giường.
“N-Này, chuyện này là sao…” Tôi hỏi với giọng run rẩy.
Ý tôi là, điều đó giải thích tại sao Suzutsuki lại ngủ cạnh tôi trên chiếc giường này, nhưng…
“Eh? Cậu nói rằng thế này chưa đủ ư? Cậu đúng là một kẻ bạo dâm nhỉ? Thôi được rồi, tôi sẽ dùng cái kẹp mũi này…”
“Dừng lại! Sao cô lại làm chuyện như vậy!? Cô ấy không phải quản gia của cô sao!?”
“Ehh, tôi làm thế là vì lợi ích của cậu mà, sao cậu lại nói vậy?”
“Tôi đã bao giờ yêu cầu điều này đâu!?”
“Tôi nghĩ điều đó sẽ khiến cậu vui.”
“Tôi thực sự xin lỗi phải nói với cô, nhưng tôi không hề có hứng thú với chuyện đó!”
Nghiêm túc mà nói, chuyện này quá bất thường. Cô không thể giữ nó ở mức độ PG hơn được sao?
“Tôi hiểu rồi, vậy thì tôi đoán sẽ tốt hơn nếu tôi tháo những sợi xích và còng tay đó ra khỏi cô ấy, đúng không?”
“Đương nhiên rồi.”
“Được thôi. Đừng có hối hận đấy.”
“Sao tôi có thể hối hận được!”
Nếu tôi hối hận, thì cuộc đời làm người của tôi sẽ chấm hết mất. Dù sao thì, cô ta đúng là một con quái vật, trói chính quản gia của mình. Cô ta hoàn toàn khác so với thái độ ở lớp học.
“Khụ! Khụ!”
Cái banh miệng được gỡ khỏi miệng Konoe, giúp cô ấy thở được.
“S-Sao tàn nhẫn vậy, tiểu thư! Sao người lại làm chuyện như thế này!”
Vâng, tôi có thể hiểu được phản ứng đó. Cô ấy bị chính chủ nhân của mình trói, tôi chắc chắn có thể đưa vụ này ra tòa vì vi phạm Luật Lao động. Tuy nhiên, một khi những sợi xích quanh người cô ấy biến mất, cuối cùng cô ấy sẽ được tự do—
“Làm ơn… làm ơn mau mau cởi trói cho tôi đi! Nếu không, tôi không thể giết cái tên biến thái kia!”
“……”
…Kỳ lạ thật. Hình như mình vừa nghe thấy những lời lẽ vô cùng bạo lực phát ra từ miệng cô ấy…
“Này tên biến thái kia! Đứng đó mà run rẩy đi nhé! Ta sẽ xẻ thịt ngươi! Xóa sổ ngươi khỏi thế giới này! Ta sẽ đảm bảo cho não ngươi bay thẳng tới tận Argentina!”
Ngay khi Konoe lấy lại được khả năng ăn nói, cô ấy tràn đầy năng lượng mà quăng ra lời tuyên bố giết người này về phía tôi. Chết tiệt, tôi quên mất! Cô ấy đang định vùi xác tôi vào bóng tối mà…!
“Không cần vội vàng đâu, Subaru. Ta sẽ cởi trói ngay đây.” Suzutsuki khẽ mỉm cười, vươn tay tới những sợi xích đang trói chặt lấy Konoe.
“K-Khoan đã! Dừng lại đi, Suzutsuki!”
Vì lời nói của tôi, những ngón tay của Suzutsuki khựng lại. Tuy nhiên, nụ cười rợn người kia của cô ấy vẫn chưa biến mất.
“Có chuyện gì thế, Jirou-kun? Ta chỉ đang cố giải thoát cho Subaru như cậu yêu cầu thôi mà.” Khóe môi cô ấy nhếch lên, và cô ấy bật ra một tiếng cười khẩy. “Ta chưa từng nói với cậu, nhưng lý do cậu vẫn còn ở đây với chúng ta là nhờ có ta đấy. Ta là người đã cứu cậu khỏi căn phòng thí nghiệm đó. Ta cũng là người đã ngăn chặn Subaru đang nổi điên. Cậu đã hiểu vị trí của mình chưa, Jirou-kun?”
“…Vâng, tôi đã hiểu rõ rồi, Suzutsuki-san.”
“Ế? Xin lỗi, cậu có thể nói lại lần nữa được không, ta nghe không rõ lắm.”
“…Vâng, tôi rất cảm ơn vì đã cứu tôi, Suzutsuki-sama.”
“Fufu, miễn là cậu hiểu là được.” Cô ấy nói, đầy vẻ thỏa mãn, rồi rụt tay khỏi sợi xích.
…Đúng vậy, bây giờ tôi thực sự hiểu rồi. Suzutsuki Kanade là một kẻ cuồng bạo (sadist). Mà còn là một sadist hạng nặng nữa chứ. Khác hẳn với khi cô ấy ở cùng mọi người trong lớp, bây giờ cô ấy cứ như một mặt trời đen, tỏa sáng rực rỡ. Đây mới chính là tính cách thật của nữ thần xinh đẹp nhất trường này. Ôi, lạ thật… tầm nhìn của tôi đột nhiên sao mà nhòe đi quá vậy…
“Không đời nào! Làm ơn, tiểu thư, mau gỡ mấy cái xích này ra đi!” Konoe gào lên, những sợi xích và ổ khóa trên người cô ấy rung lên bần bật. “Cái tên biến thái này đã sờ soạng ngực tôi một cách thô bạo! Chưa kể mũi hắn còn chảy máu vì quá phấn khích nữa! Hắn là tội phạm được xác định rồi! Chúng ta cần phải loại bỏ sự tồn tại của hắn ngay lập tức!”
“…Này, tôi đã bảo đó là tai nạn rồi mà. Tôi không hề có ý đồ xấu. Hơn nữa, cô chẳng phải đã đánh tôi hai lần rồi sao?”
“Im đi! Tôi đánh cậu còn chưa đủ ấy chứ! Bình cứu hỏa chỉ bị méo có mấy chỗ thôi!”
“Tôi gọi đó là một vụ giết người bất thành đấy!”
Nếu mục tiêu không phải là tôi thì chắc giờ này họ đã bơi sải trên sông Tam Đồ rồi. Trong những lúc như thế này, tôi thật mừng vì có một cơ thể dẻo dai như vậy.
“Hơn nữa, tại sao cô mặc quần áo nam mà lại mặc đồ lót nữ vậy? Cứ mặc quần đùi boxer hay gì đó đi.”
“C-Câm miệng! Sao tôi có thể mặc thứ đồ lót ghê tởm như thế!” Konoe gào lên, cố gắng điều hòa hơi thở. “Hơn nữa… Vì cậu… vì cậu mà tôi sẽ bị đuổi việc quản gia mất! Cậu định làm gì đây hả!?”
“Đừng giận dữ thế. Ở Nhật Bản bây giờ thất nghiệp cũng đâu có gì lạ. Mai chúng ta đi tới Hello Work nhé?”
“T-Tôi không muốn thế! Tôi cần phải tiếp tục làm quản gia của tiểu thư bằng mọi giá…!”
Ưm, chết tiệt. Cô ấy trông như sắp khóc rồi. Hay nói đúng hơn là, cô ấy gần như đã khóc rồi.
“Tôi sẽ nguyền rủa cậu! Nếu tôi bị đuổi việc, tôi sẽ hóa thành ác linh ám vào gối của cậu.”
“Thôi nào, cô chưa chết mà.”
“Với tôi thì chẳng khác gì đâu…!”
Tôi nên làm gì đây? Tôi đang chùn bước. Tôi chưa từng làm một cô gái nào khóc ngoài người thân trong gia đình. Vì vậy, tôi hoàn toàn không có khả năng chống đỡ trước tình huống như thế này. Cứ như thể tôi bị nhiễm một loại virus lạ nào đó vậy.
“Ổn mà, Subaru.” Suzutsuki nở nụ cười của một thiên thần.
"Em nghĩ tại sao chị lại trói Jirou-kun lại như thế này? Tất cả là để đảm bảo em không phải bỏ học."
"......"
Ơ kìa, ý cô ấy là gì vậy? Tôi cảm thấy bất an trước giọng điệu đó của cô ấy, thì đột nhiên - cô ấy phóng lên đùi tôi như đang cưỡi ngựa.
"!"
Hơi thở tôi nghẹn lại. Cô ấy nhẹ bẫng. Không thể so với lông chim, nhưng cơ thể Suzutsuki gần như không có trọng lượng.
"...Khoan đã, chuyện đó không quan trọng!"
"Không quan trọng ư?" Cô ấy vờn mái tóc dài, nói với giọng điệu thư thái như đang thưởng thức cà phê.
Trong khi đó, tôi há hốc mồm như chú cá vàng đợi được cho ăn, sắp sửa trào bọt mép.
"Jirou-kun, em có năng lực đặc biệt phải không?"
Giật mình.
"Chị nghe Subaru kể rồi. Khi máu mũi chảy, em đã nói về chuyện này đúng chứ?"
Eo ơi, đúng là đâm đúng chỗ đau. Tim tôi đập nhanh gấp mười lần, cứ như muốn phọt ra khỏi miệng.
"Định giữ im lặng sao?"
Thẩm phán Suzutsuki mở phiên tòa đặc biệt. Dĩ nhiên, bị cáo chính là tôi. Vậy nên tôi sẽ dùng quyền im lặng. Giờ bị trói chặt trên giường này, chỉ còn cách giả xác chết!
"Được thôi. Vậy thì - chị sẽ trực tiếp thẩm vấn cơ thể em vậy."
"Ơ?"
Trên bắp đùi tôi, gương mặt thiếu nữ nhoẻn miệng cười. Những ngón tay trắng muốt bắt đầu cởi nút áo sơ mi của tôi.

"N-Này! Cô đang làm gì thế!?"
"Im đi. Lỡ tay chị đâm trúng tim em thì sao?"
"Đừng nói mấy lời đáng sợ thế!"
"Mà này, lực nắm một tay của chị là 80kg đấy."
"Đừng có đùa!"
"Fufu, có lẽ hơi lộ liễu quá nhỉ? Nhưng em đừng lo. Trong số các hình thức tra tấn của gia tộc chị, chị sẽ chỉ dùng những phương pháp rùng rợn nhất—"
"Được rồi! Tôi hiểu rồi! Đừng động vào người tôi nữa!"
Ngay cả tiếng hét chứa đầy linh hồn của tôi cũng không chạm được đến Suzutsuki. Ngón tay thon dài của cô ấy bò dọc xương sườn tôi. Nơi đầu ngón tay chạm vào lan tỏa cảm giác lạnh buốt, khiến tim tôi đập loạn nhịp.
- Nguy rồi. Tôi cảm nhận máu dồn hết về một chỗ. Mặt nóng bừng, mũi căng cứng. Không được, không kìm được nữa rồi.
Phụt.
Tiếng chất lỏng phun ra từ mũi vang lên. Màu đỏ loang lổ trước mắt. Máu cam. Đúng như dự đoán, khi Suzutsuki chạm vào người, tôi không thể tránh khỏi chảy máu mũi.
"Đ-Đồ biến thái! Sao ngươi dám dâm dục với tiểu thư...!"
Giọng nói đầy phẫn nộ vang lên từ chiếc giường bên cạnh. Trước mặt tôi, Suzutsuki đang ngồi đó với những vệt máu từ mũi tôi bắn lên người.
"Fufu... Ra là thế. Thú vị đấy." Suzutsuki nheo mắt như đang tính toán điều gì. "Chỉ bị con gái chạm vào mà đã chảy máu cam."
"Ơ?" Dấu hỏi hiện lên trên đầu Konoe.
Cùng lúc đó, tôi cá rằng chữ 'Tuyệt Vọng' đang lơ lửng trên đầu mình. Bí mật tôi chưa từng tiết lộ với ai ngoài gia đình - lại bị các cô gái cùng lớp phát hiện...
"Có phải dị ứng không? Tình trạng hiếm gặp đấy."
"...Không phải dị ứng. Đây là vấn đề nhân tạo do con người tạo ra..." Tôi tiếp tục. "Cô có biết Sakamachi Akemi không?" Tôi chuyển đề tài.
"Biết chứ. Dạo gần đây cô ấy xuất hiện rất nhiều trên TV. Hình như là... đô vật nữ chuyên nghiệp."
Đúng vậy, Sakamachi Akemi là đô vật với biệt danh 'Nữ Hoàng Máu Tươi', sở hữu nhiều danh hiệu trong làng đấu vật. Cô ấy nổi tiếng đến mức thường xuyên xuất hiện trên TV. Mà tại sao lại quan trọng ở đây...
"Vấn đề là... cô ấy chính là mẹ tôi."
"...Đây là lần đầu tiên tôi nghe chuyện này." Suzutsuki có vẻ hơi bất ngờ.
“Nhưng, chuyện đó thì liên quan gì đến chứng bệnh của cậu?” Konoe trông đầy vẻ hoang mang.
Đúng vậy, nghe thì có vẻ chẳng liên quan gì, nhưng thực ra lại vô cùng quan trọng. Mối liên hệ của nó còn khăng khít hơn cả hợp kim Gundarium.
“Và về chuyện đó thì… tôi bị ăn đòn ở nhà.”
““Cái gì?””
Nghe tôi nói vậy, cả Konoe lẫn Suzutsuki đều há hốc miệng, lộ rõ vẻ mặt sững sờ.
“Mẹ tôi thì cuồng võ thuật, mà con bé em gái kém tôi một tuổi cũng y chang. Từ nhỏ đến lớn, tôi gần như bị họ coi như vật thí nghiệm hay bao cát di động để tập luyện vậy, cứ thế mà hứng chịu hết đòn này đến đòn khác.”
Aiz… chỉ cần nhớ lại thôi là tóc tôi đã dựng đứng cả lên. Nếu dùng một từ để miêu tả vị trí của tôi trong gia đình, thì tôi chính là cái bao cát. Brainbuster, STO, Frankensteiner, Texas Cloverleaf… Hàng loạt tên chiêu thức tôi có thể nghĩ ra nhiều đến mức chẳng kém gì số sao trên trời.
“Với mấy cái cớ như ‘Đây là để rèn luyện con!’, ‘Yêu cho roi cho vọt!’, hay thậm chí là ‘Con yêu anh trai lắm!’, họ cứ thế dùng tôi làm bia tập luyện, ngày nào cũng vậy, ròng rã suốt mấy năm trời. Kết quả là, cái tình trạng đáng xấu hổ này của tôi đã ra đời.”
Chứng sợ phụ nữ (Gynophobia). Khi cố gắng giải thích bệnh tình của mình, từ này có lẽ sẽ là cách nhanh nhất. Do môi trường và ảnh hưởng méo mó từ gia đình, tôi gần như không thể chạm vào bất kỳ sinh vật nào gọi là phụ nữ. À, mặt tích cực duy nhất của việc này là cơ thể tôi trở nên khá là cứng cáp.
“Nhưng, sao lại chảy máu mũi?”
“Bản thân tôi cũng không hiểu rõ, nhưng chắc đó là một kiểu thói quen. Chưa kể, hễ mũi tôi chảy máu là họ sẽ dừng đánh tôi lại. Tuy nhiên, điều đó cũng xảy ra ngay khi có cô gái nào chạm vào tôi thôi.”
“…Dù sao thì, tôi nghĩ điều đó cho thấy gia đình cậu thật tốt bụng. Họ dừng đánh cậu ngay khi mũi cậu chảy máu mà, đúng không?” Konoe lập luận.
“…Không, không phải thế đâu. Khi tôi hỏi thì họ nói rằng họ không muốn làm bẩn phòng.”
“……” Konoe im lặng.
Cô ấy nhìn tôi như một chú cún con bị bỏ rơi dưới mưa, trông thật đáng thương. Có vẻ như cô ấy đang thông cảm cho tôi. Có lẽ cô ấy thực sự là một người tốt hơn tôi nghĩ ban đầu.
“Vậy tóm lại.” Suzutsuki nói, trong khi vẫn ngồi đè lên người tôi. “Cậu giống như một con gà con, hễ bị con gái chạm vào là lại sợ hãi.”
Tôi cảm thấy như có con dao đâm thẳng vào tim. Người phụ nữ này đang nói gì vậy, sao cô không thể ném một quả bóng xoáy đi chứ? Nếu cô cứ ném bóng thẳng như vậy, thì cái gậy bóng chày bằng gỗ mang tên trái tim tôi sẽ vỡ tan mất.
“Có đúng không, Sakamachi Kinjirou-kun.”
“!?”
C-cô ấy gọi tên đầy đủ của tôi vào đúng lúc này ư? Đừng nói là… cô ấy đã nhận ra rồi sao? Từ trước đến nay chưa có ai nhận ra tên tôi cả…!
“Sao vậy? Nói gì đi chứ, Sakamachi Kinjirou-kun.”
“……”
“Sakamachi Kinjirou-kun?”
“……”
“Sakamachi, Gà, Jirou-kun?”
“……”
“Gà-kun?”
“Waaaaaaaaaaaaaaaah!” Không thể chịu đựng nổi nữa, tôi hét lên.
“Sao vậy, Gà-kun? Sao nước uống thể thao lại chảy ra từ mắt cậu thế?”
“Dừng lại! Đừng gọi tôi như thế!”
…Tôi bị nguyền rủa rồi. Chắc chắn là vậy. Người ta nói tên nói lên tính cách, và đây chính xác là trường hợp của tôi. Không ngờ từ ngữ đáng ghét ‘Gà’ lại khắc sâu trong tên của tôi.
“Đó là một cái tên tuyệt vời mà, phải không? Cậu không cần phải xấu hổ đến thế đâu.”
“Làm sao cô lại đi đến kết luận đó được?”
“Tôi biết mà, sau này cậu nên cưới một người tên là Okamachi đi. Như vậy sẽ còn thú vị hơn nữa.”
“Hả?”
Okamachi Kinjirou. Okamachikinjirou. Okama, gà, Jirou…
“Buồn cười đúng không?”
“Không hề! Sao cô có thể nghĩ ra cái gì đó kinh khủng như vậy chứ!?”
Cô là quỷ hay sao? Ác Quỷ Suzutsuki, tôi biết ngay mà. Từ giờ tôi sẽ gọi cô ấy như vậy. Đây là kiểu phản kháng riêng của tôi.
“Thế thì hơi ác rồi.”
“Hả!? Cô đọc được suy nghĩ của tôi à!?”
“Nếu đã ban cho tôi biệt danh, thì ít nhất cũng phải là ‘Thiên thần Tàn Sát Kanade-sama’ chứ, được không?”
“Đồ ác quỷ! Rõ ràng là trùm cuối ẩn mình!”
“Hoặc là, ‘Lyrical ☆ Kanade-chan’ thì sao?”
“Đổi 180 độ đáng sợ quá! Nó đâu có hợp với cô chút nào đâu!”
“Vậy thì ‘Thiên thần Tàn Sát ☆ Kanade-chan’?”
“Đừng có gộp chúng lại với nhau!”
Để tôi chốt lại, Suzutsuki vẫn là Suzutsuki mà thôi. Hình tượng trong tôi về cô ta đã vỡ tan tành rồi.
“Nhân tiện, Jirou-kun.” Đột nhiên, không khí quanh Suzutsuki thay đổi hẳn. “Anh không muốn chữa khỏi cái chứng sợ hãi này của mình sao?”
“…Đương nhiên là tôi muốn chứ.”
Cứ nghĩ xem, chỉ cần chạm vào con gái là chảy máu mũi. Người ta sẽ hiểu lầm hết, y như Konoe đã từng. Cứ thế này thì tôi sẽ mãi mãi cô đơn mất. Tỷ lệ sinh ở Nhật Bản đã thấp rồi còn càng giảm nữa khi các thế hệ ngày càng già đi. Tôi muốn thoát khỏi cái nỗi sợ này. Tôi muốn nó biến mất, muốn được chạm vào con gái.
“Vậy thì, để tôi giúp anh nhé?”
“Ể…?” Tôi nghi ngờ tai mình.
“Cá nhân tôi cho rằng cái chứng sợ hãi này xuất hiện là do nỗi sợ phụ nữ cứ liên tục ăn sâu vào cơ thể anh. Bởi vậy nên anh mới phản xạ chảy máu mũi mà không ngoại lệ. Điều kiện hóa cổ điển, tôi nghĩ là vậy. Tuy nhiên, nếu anh có thể thoát khỏi nỗi sợ này, anh sẽ không còn bị chảy máu mũi nữa, đúng không?”
“Chuyện đó…”
Tôi băn khoăn. Tôi cảm thấy những gì Suzutsuki nói có lẽ là thật. Nhưng làm sao tôi có thể thoát khỏi nỗi sợ đó được chứ?
“Sao chúng tôi không giúp anh nhỉ?” Suzutsuki thản nhiên tuyên bố, cứ như đó là điều tự nhiên nhất trên đời. “Chúng tôi sẽ giúp anh chữa khỏi nỗi sợ đó. Về cơ bản, anh chỉ cần bắt đầu nghĩ rằng con gái không có gì đáng sợ cả. Subaru và tôi sẽ hỗ trợ anh trong nỗ lực này. Đổi lại…”
“Đổi lại?”
“Chúng tôi muốn anh giữ bí mật chuyện Subaru là con gái.”
Kể cả có phải chết đi chăng nữa—cô ấy nói thêm ở cuối câu. Tôi hiểu ý cô ấy rồi. Về cơ bản, đây là một sự trao đổi. Tôi sẽ bảo vệ bí mật của Subaru đến hơi thở cuối cùng, còn Suzutsuki và Subaru sẽ giúp tôi chữa khỏi chứng sợ con gái của mình.
“Cha tôi không nên biết rằng anh đã phát hiện ra bí mật của Subaru ngay lúc này. Nếu anh giữ kín chuyện này, sẽ không bị tính là chúng ta đã phá vỡ điều kiện của ông ấy.”
“…Như thế không phải là khá gian dối sao?”
“Miễn là ông ấy không phát hiện ra, thì không thành vấn đề. Thế nào? Bản giao ước đó nghe có vẻ ổn chứ?”
“Thay vì là giao ước, thì chúng ta đúng hơn là đồng lõa.”
“Tuyệt vời, tôi thích thế. Với mối quan hệ như vậy—tôi sẽ không còn thấy buồn chán một thời gian đâu.”
“…Chỉ tò mò thôi…nếu tôi từ chối thì sao?”
“Vậy thì, tôi sẽ phải dùng đến những biện pháp mạnh tay hơn, giống như Subaru. Khoảng một tháng nữa, người ta có lẽ sẽ tìm thấy một thi thể không thể nhận dạng gần rừng cây ở núi Phú Sĩ.”
Phù, cô ta đúng là biết cách dọa tôi sợ chết khiếp. Đồng lõa cái gì chứ? Rõ ràng là cô ta đang đe dọa tôi mà. Nhưng… Dù là thế này hay thế kia—tôi cũng chẳng còn con đường nào khác.
“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ đồng ý với những điều kiện này, Suzutsuki… Nhưng, Konoe, em có ổn không với chuyện này?” Tôi quay ánh mắt về phía Konoe.
Chúng tôi đang nói về người đã la hét gọi tôi là đồ biến thái. Cô ấy chắc hẳn ghét cái ý tưởng hợp tác với tôi. Kỳ lạ thay, Konoe dường như đang chìm trong suy nghĩ, giữ im lặng.
“Tôi là quản gia của Kanade-ojousama, và sẽ tuân theo mệnh lệnh của cô ấy. Hơn nữa…”
“Hơn nữa?”
“Không… không có gì đâu.”
Vì lý do nào đó, cô ấy nghe như muốn nói điều gì đó, rồi lại quay mặt đi.
“Fufu, vậy là mọi chuyện đã được quyết định rồi.”
Vì lý do nào đó, Suzutsuki nở một nụ cười khá đắc ý. Gì chứ, cô ta lại thấy chuyện gì thú vị rồi sao?
Nhân tiện, Jirou-kun này, tôi có điều muốn hỏi. Với cái chứng sợ con gái của cậu, triệu chứng duy nhất là chảy máu cam thôi sao? Nếu cậu đã chảy máu rồi mà vẫn bị con gái chạm vào thì sẽ thế nào nhỉ?”
“Ể? À thì… chắc là tôi sẽ ngất xỉu vì mất máu thôi?”
Thật ra, đã không ít lần tôi ngất lịm đi khi bị mẹ và em gái "lợi dụng". Tôi cũng chẳng rõ sau đó chuyện gì xảy ra, nhưng từ khi tỉnh dậy tôi vẫn thấy mình khỏe mạnh bình thường, nên chắc họ cũng không làm gì xấu đâu.
“Thế còn…”
Tôi chỉ nói được đến đó rồi im bặt. Hay đúng hơn là không thể thốt thêm lời nào nữa. Ngón tay của Suzutsuki lại một lần nữa chạm vào sườn tôi.
“Ư-Ưm, Suzutsuki-san?”
“Cậu cứ yên tâm đi, Jirou-kun. Đây là một bài kiểm tra. Tôi muốn xác nhận xem cơ thể cậu có thể chịu đựng được đến mức nào, để còn tính cho tương lai nữa chứ.” Ác quỷ Suzutsuki nở một nụ cười rạng rỡ.
Thôi chết, cô ta chắc chắn đang rất thích thú.
“D-Dừng lại! Cô không cần phải đi xa đến mức đó đâu!”
“Hì hì, tôi chỉ chạm nhẹ một chút thôi mà cậu đã phát ra tiếng đáng yêu như vậy rồi.”
Những ngón tay thon dài của cô ta cứ trườn trên làn da tôi… Tôi không chịu nổi nữa rồi. Tình huống này đối với một số người có thể là thiên đường, nhưng với kẻ mắc chứng sợ phụ nữ như tôi thì nó chẳng khác gì cực hình. Tầm nhìn của tôi bắt đầu tối sầm lại. Cứ thế này thì linh hồn tôi sẽ đi du lịch sang thế giới bên kia mất.
“C-Cứu tôi với, Konoe! Cứ thế này thì tôi ngất thật mất!” Dồn chút sức lực cuối cùng, tôi ném một tín hiệu SOS về phía cô gái.
“…Tôi là quản gia, chứ không phải pháp sư. Tôi không thể thoát khỏi những xiềng xích này đâu.” Subaru-sama nói, và thực sự nhắm tịt mắt lại.
“Này! Đừng có giả vờ ngủ như thế chứ! Xin cô đấy, đừng bỏ mặc tôi!”
“Ôi chao, Jirou-kun có một vết bớt ngay đây này. Đáng yêu thật đấy. Do sự “chăm sóc” của gia đình nên cơ thể cậu cũng khá săn chắc. Tôi sẽ có thể tận hưởng thật vui vẻ sau khi cậu ngất đi.”
Tôi nghe thấy một tiếng cười khúc khích vọng lại từ xa. Aizz, vậy ra kiểu cuộc sống này sẽ trở thành chuyện thường ngày đối với tôi sao… Tôi cảm thấy ý thức mình dần tan biến. Giữa lúc đó, tôi chỉ có thể cầu nguyện thần linh rằng sự trong trắng của mình sẽ được an toàn khi tôi tỉnh dậy.
1 Bình luận