I Was Reincarnated As The...
Yuki Mizusato Tamura You
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chương kết 2 và Interlude của vol 3 web novel (đã hoàn thành)

Interlude-Nina: Mạo hiểm giả ồn ào

1 Bình luận - Độ dài: 2,284 từ - Cập nhật:

Interlude-Nina: Mạo hiểm giả ồn ào

Dòng thời gian là khoảng một, hai năm sau khi giải quyết xong chuyện với phe Hoàng cung.

――――――――――――

Tôi――Nina, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đã ghé qua Guild Mạo Hiểm Giả. Vì đã xế chiều, nên có rất nhiều mạo hiểm giả cũng đã xong việc giống như tôi. Cũng có những người đang say xỉn ở quán rượu liền kề, nên bên trong tòa nhà rất ồn ào.

Tôi không ghét sự huyên náo có phần thô lỗ đặc trưng của mạo hiểm giả, nhưng việc chen vào giữa đám đông này thật là phiền phức. Nhưng nếu không tiến vào thì không thể đến được quầy tiếp tân.

「Hà.」

Vừa thở dài một tiếng ngắn, tôi vừa bước đi.

Có lẽ cũng may là nhờ có cách xóa đi sự hiện diện và bộ pháp mà tôi được Six――không, được Zechs dạy, tôi có thể lách qua hầu hết các đám đông một cách dễ dàng. Dù việc phải sử dụng đến những kỹ thuật đó thật phiền phức, nhưng nghĩ đến mật độ người của Guild Mạo Hiểm Giả thì cũng đành chấp nhận. Là lỗi của tôi vì đã đến mà không xem xét thời gian.

Không mất nhiều thời gian, tôi đã đến được quầy tiếp tân. Thật may mắn, một trong các quầy vừa mới trống.

「A, Nina-san. Em đã vất vả rồi.」

「Sara cũng vất vả rồi ạ.」

「Hihi, cảm ơn em.」

Cô ấy là một người mới vừa tốt nghiệp học viện vào năm ngoái. Vì là người gần tuổi nhất trong số các tiếp tân viên, nên chúng tôi khá thân nhau. Gần đây, tôi thường xuyên giao việc ở quầy cho cô ấy.

Sara nở một nụ cười thân thiện.

「Em đến báo cáo hoàn thành nhiệm vụ à?」

「Ừm. Đây, bằng chứng thảo phạt.」

「Chị sẽ kiểm tra, xin em đợi một chút.」

Sara nhận lấy bằng chứng thảo phạt――lần này là răng của một con Forest Snake――từ tay tôi, rồi đi vào phía sau quầy.

Chưa đầy một phút, cô ấy đã xuất hiện trở lại.

「Việc tiêu diệt Forest Snake đã được xác nhận. Đây là phần thưởng. Xin em hãy kiểm tra.」

Tôi cầm lấy túi tiền và kiểm tra sơ qua bên trong. Không có vấn đề gì nên tôi gật đầu.

Bình thường thì sẽ trò chuyện phiếm một chút, nhưng bây giờ có vẻ như không có thời gian. Tôi nên ngoan ngoãn quay gót ra về.

Tuy nhiên, khi tôi vội vã quay lưng đi, Sara đã cất tiếng gọi.

「Nina-san. Chị sắp tan làm rồi, chúng ta đi ăn cùng nhau không em?」

「…Vâng, em hiểu rồi. Em sẽ đợi ở quán rượu đằng kia ạ.」

Sau khi suy nghĩ một chút, tôi đồng ý. Vốn dĩ hôm nay tôi cũng định đi ăn ngoài một mình, nên dùng bữa cùng bàn với cô ấy cũng không có vấn đề gì.

Nghe câu trả lời của tôi, Sara rạng rỡ hẳn lên.

「Cảm ơn em.」

「Không sao đâu ạ. Chị cũng cố gắng làm nốt việc nhé.」

「Vâng!」

Tôi rời quầy tiếp tân và ngồi vào một bàn trong quán rượu liền kề. Sự huyên náo của những mạo hiểm giả say xỉn có hơi phiền phức, nhưng miễn là họ không đến gây sự thì cũng được.

Việc tôi là đệ tử của Six, người có danh hiệu, là một sự thật ai cũng biết, và bản thân tôi cũng là một mạo hiểm giả hạng B, nên không có kẻ nào dám đến gây sự một cách thiếu suy nghĩ. Vừa nhấm nháp nước trái cây, tôi vừa đợi Sara đến.

Mười phút sau. Sara trong bộ thường phục đã ngồi vào chiếc ghế đối diện.

「Xin lỗi vì đã để em đợi.」

「Không sao đâu ạ. Nhanh hơn em nghĩ nhiều.」

Nhìn vào sự đông đúc, tôi đã chuẩn bị tinh thần sẽ phải đợi khoảng ba mươi phút. Nếu chỉ bằng một phần ba thì đã là quá tốt rồi.

Có lẽ đoán được rằng tôi thực sự không để tâm, cô ấy thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, cô ấy mỉm cười nói tiếp.

「Vậy, chúng ta gọi món đi nhỉ! Nina-san muốn gọi món gì?」

「Cho em một phần gà nướng xiên.」

「Ch-Chững chạc quá nhỉ.」

Khi tôi trả lời món ăn đã quyết định từ trước, Sara giật giật khóe miệng.

Phản ứng đó có hơi không vừa lòng. Đây là quán rượu, nên những món nhắm như thế này mới ngon chứ. Nếu đã ăn thì đương nhiên phải chọn món ngon rồi. Hơn nữa, tôi nghĩ gà nướng xiên cũng không đến nỗi "chững chạc".

Tuy nhiên, tôi không phản bác. Mệt lắm.

Sau đó, chúng tôi gọi món xong và vừa trò chuyện vừa chờ đồ ăn được mang ra.

「Chị có một điều muốn hỏi.」

Trong bữa ăn. Ngay khi chủ đề vừa tạm lắng, Sara đã hỏi như vậy.

Tôi nghiêng đầu.

「Chuyện gì ạ?」

「Chị nghe nói Nina-san có mối quan hệ thân thiết với 'Thánh nữ của Ánh Dương'-sama, có thật không vậy?」

「Lại chuyện đó à.」

Cứ tưởng cô ấy sẽ hỏi chuyện gì trang trọng, hóa ra là muốn biết thông tin về Caron.

Mà, cũng đúng như dự đoán. Những câu hỏi dành cho tôi thường là liên quan đến Six hoặc Caron.

Tôi hơi nhún vai.

「Em nói trước, em không thể nói nhiều về Caroline-sama được đâu.」

Từ những kẻ biến thái hỏi về đời tư của Caron cho đến những điệp viên muốn biết nội tình của Foranada, từ trước đến giờ đã có rất nhiều người tiếp cận tôi. Tôi không nghĩ Sara thuộc loại đó, nhưng để chắc chắn, tôi vẫn rào trước một câu.

Nghe vậy, cô ấy cười ha hả.

「Chị biết mà. Chị không phải là người liều mạng đến mức chõ mũi vào chuyện riêng của các quý tộc-sama đâu. Ở học viện chị đã thấy nhiều đứa phải trả giá đắt rồi.」

「Nhân tiện, học viện là nơi quý tộc và thường dân học chung với nhau nhỉ?」

Vì còn vài năm nữa mới đến, nên tôi đã quên mất. Nghĩ kỹ lại thì, tôi thấy đó là một chế độ rất dễ gây ra vấn đề. Tại sao họ không phân chia ra nhỉ?

Một thắc mắc bất chợt nảy ra, nhưng bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ về nó. Lát nữa tôi sẽ hỏi Zechs.

Nghe lời tôi nói, Sara có vẻ hơi bất ngờ.

「A! Đúng rồi, Nina-san vẫn chưa đến tuổi đi học nhỉ. Vì em là hạng B, lại mạnh, cách nói chuyện cũng chững chạc nên chị cứ quên mất.」

「…Trông em già dặn lắm sao ạ?」

Nếu vậy thì, thật là sốc.

Khi tôi hơi cúi mặt xuống, Sara vội vàng xua tay.

「Không, không không không không! Tuyệt đối không có chuyện đó đâu. Chỉ là khí chất của em có vẻ người lớn thôi, chứ không phải già dặn đâu. Em cứ yên tâm đi!」

「Vậy sao. Thế thì tốt rồi.」

「Ừm, chúng ta quay lại câu chuyện được không?」

「Chúng ta đang nói chuyện gì ấy nhỉ?」

「Là chuyện em có thân thiết với 'Thánh nữ của Ánh Dương'-sama không ạ.」

「A.」

Tôi hiểu ra, và đưa ra câu trả lời mà có lẽ cô ấy đang mong muốn.

「Đúng là chúng em khá thân. Em được làm bạn với cậu ấy.」

Dù không phải là ngây thơ trong sáng, nhưng Caron có một sự mạnh mẽ không khiến người ta cảm thấy có gì ẩn giuất. Thẳng thắn... cũng có hơi khác một chút. Tóm lại, cô ấy là một cô gái có một sức hút kỳ lạ, khiến ngay cả tôi cũng bị cuốn theo sự vui vẻ của cậu ấy khi tiếp xúc. Vì vậy, tôi cũng khá thích những khoảng thời gian ở bên Caron.

Nghe lời tôi nói, Sara thốt lên một tiếng "Oa" đầy cảm động.

「Vậy là, em cũng đã từng đến thăm lâu đài rồi à?」

「Vâng. Vài lần rồi.」

Thật ra là tôi đang sống ở đó, nhưng đó là bí mật. Nếu bị lộ thì chắc chắn sẽ thành đại náo loạn.

「V-Vậy thì, khi đến lâu đài chơi, em có gặp những người khác không?」

「Cũng có ạ.」

「Ví dụ như, Zechs-sama chẳng hạn!」

「Mà… vâng.」

Với Zechs thì không phải là "có gặp hay không", mà là ngày nào cũng gặp. Gần đây cậu ấy không còn đi cùng tôi làm nhiệm vụ nữa, nhưng lịch trình huấn luyện địa ngục vẫn tiếp tục như thường. Tôi chỉ mong được bỏ cái đó đi thôi.

Mà, Sara muốn hỏi chuyện gì nhỉ. Có vẻ như cô ấy đang dần trở nên hăng hái hơn. Đôi mắt sáng rực lên.

Vì không rõ ý đồ của cô ấy, tôi quyết định thăm dò.

「Rốt cuộc, Sara muốn hỏi chuyện gì ạ?」

Một câu hỏi thẳng. Vốn dĩ, tôi không phải là người khéo ăn nói đến mức có thể thăm dò được. Tôi nghĩ đây là một cách tốt hơn nhiều so với việc đi đường vòng một cách vụng về.

Trước câu hỏi của tôi, Sara tỏ ra một thái độ kỳ lạ. Cô ấy nhìn ngó xung quanh, rồi ghé sát mặt vào tôi.

「Đối với em, Zechs-sama là một người như thế nào?」

「Như thế nào, là sao ạ?」

Tôi không nắm được trọng tâm câu hỏi lắm, và lại nghiêng đầu.

Có vẻ như sốt ruột với tôi, Sara hơi cao giọng, 「Thật là!」.

「Chị đang hỏi là, em có đem lòng mến mộ Zechs-sama không đó!」

「Hả?」

Trước một câu hỏi không thể ngờ tới, tôi thốt lên một tiếng ngớ ngẩn.

Không hề để tâm đến sự bối rối của tôi, Sara nói tiếp.

「Chẳng phải rất tuyệt sao. Một mạo hiểm giả xuất thân thường dân tình cờ kết bạn với một tiểu thư quý tộc, rồi một ngày nọ có cuộc gặp gỡ định mệnh với anh trai của tiểu thư, và rồi hai người họ yêu nhau. Em không thấy nó rất mơ mộng sao?」

Đôi mắt của cô ấy khi kể những lời đó sáng lên rực rỡ. Đúng như cá gặp nước, trông cô ấy vui vẻ hơn bao giờ hết.

Sara là một người như thế này sao...

Tôi vừa chán nản vừa đáp lại.

「Thực tế không ngọt ngào như vậy đâu.」

Là một người đã có kinh nghiệm rơi xuống làm nô lệ, giấc mơ mà Sara kể tôi chỉ có thể xem như một câu chuyện mà thôi. Tôi biết có những câu chuyện tình lãng mạn như vậy, và việc mơ mộng cũng không sao, nhưng xin đừng lôi tôi vào.

Tuy nhiên, Sara không hề nản lòng.

「Không có chuyện đó đâu. Ở học viện, cũng có nhiều bạn được các quý tộc-sama để mắt đến mà.」

「Hửm.」

Bị đưa ra tiền lệ, việc phủ nhận một cách thẳng thừng trở nên khó khăn hơn.

Tuy nhiên, đối với tôi và Zechs thì có lẽ không áp dụng được.

「Em nghĩ em và cậu ấy sẽ không có mối quan hệ như vậy đâu.」

「Ê ê ê ê. Em có thể xem xét một chút cũng được mà? Cho chị nghe cảm xúc của em thôi cũng được mà~」

Chắc là cô ấy rất hứng thú, nên cứ bám riết không tha. Với tình hình này, có vẻ như cũng không thể đổi chủ đề được.

Đành phải chiều theo sở thích của Sara thôi. Vừa thở dài, tôi vừa suy nghĩ.

Zechs là ân nhân cứu mạng của tôi, là sư phụ, là một người kỳ quặc… và là một người đáng tin cậy. Dù đã có lần cậu ấy che giấu thân phận, nhưng về chuyện đó tôi đã tha thứ rồi. Có lẽ, người mà tôi có thể tin tưởng nhất trên thế giới này chính là cậu ấy. Vì vậy, nếu hỏi là thích hay ghét, thì chắc chắn là thích.

Nhưng, cái "thích" mà Sara muốn hỏi là liên quan đến tình yêu. Nếu vậy thì, câu trả lời đột nhiên trở nên không rõ ràng. Bởi vì, từ trước đến nay―― không, ngay cả bây giờ, tôi cũng không có thời gian để lơ đãng chuyện yêu đương. Tôi vẫn còn thân phận nô lệ, và theo lời Zechs thì "số mệnh phải chết" cũng đang đến gần. Tôi không thể nhìn đi nơi khác được.

Dù vậy, nếu phải định nghĩa sự tồn tại của cậu ấy...

Việc diễn tả một mối quan hệ, đối với một người không khéo ăn nói như tôi thật là một câu hỏi khó.

Tôi suy đi nghĩ lại, vò đi vò lại―― đột nhiên khuôn mặt của Caron lướt qua trong tâm trí.

A, ra vậy.

「Cậu ấy, em nghĩ là một "người anh". Ừm, đó là cách diễn tả phù hợp nhất.」

Dù tôi chỉ có em gái, nhưng tôi nghĩ một người anh trai chắc chắn là một người như cậu ấy.

Khác với tôi đang hài lòng, Sara lại tỏ ra không vừa ý, nhưng chuyện này thì đành chịu thôi.

Cuối cùng, câu chuyện liên quan đến Zechs cũng kết thúc, và chúng tôi quay trở lại cuộc trò chuyện phiếm ban đầu.

Cuộc sống mạo hiểm giả ồn ào đôi khi cũng cảm thấy phiền phức, nhưng nó là những ngày tháng vui vẻ hơn thế nhiều.

Nếu những ngày như thế này cứ tiếp diễn, tôi sẽ rất vui.

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận