Ngày hôm sau, tôi và Shirakawa Runa gặp nhau vào buổi sáng rồi cùng đến quầy dịch vụ hành chính dành cho cư dân – nơi vẫn hoạt động cả ngày nghỉ lễ.
Tôi đã làm thủ tục chuyển hộ khẩu, nhưng vì có chỗ không chắc cách ghi địa chỉ của bên kia nên tôi vừa hỏi nhân viên vừa điền từng mục, và hoàn tất luôn đơn đăng ký kết hôn ngay tại chỗ.
“Quý vị có muốn chụp một tấm ảnh lưu niệm không ạ?”
Người đàn ông ở quầy mỉm cười hỏi khiến cả tôi và Runa quay sang nhìn nhau đầy bối rối.
“À, vậy thì làm phiền anh nhé!”
Runa đưa điện thoại cho tôi, cả hai cùng cầm tờ đơn đăng ký kết hôn màu hồng, đứng đối diện ống kính.
Chúng tôi cầm mỗi người một bên tờ đơn, vừa gượng cười vừa cố gắng tỏ ra tự nhiên trước người lạ. Cảm giác xấu hổ muốn chết đi được, đến mức tôi cứ phải chớp mắt vì mắt khô.
“Mời quý vị kiểm tra nhé. Tôi đã chụp vài tấm. Chúc mừng hai bạn.”
Runa đưa điện thoại lại cho tôi. Sau khi nộp xong hồ sơ kết hôn và rời khỏi quầy, tôi mở album ảnh trong máy để xem lại.
“Ryuto này, trong ba tấm thì hai tấm anh nhắm tịt mắt đấy!”
“Gì cơ?... Ờ… thật vậy hả…”
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại Runa, thấy mình trong ảnh với đôi mắt lim dim mà chỉ biết cười gượng.
“Nhưng nhìn nè, tấm này đẹp lắm đó ♡”
Runa chỉ cho tôi xem bức ảnh mà tôi không nhắm mắt.
Cả hai cùng cầm tờ đơn đăng ký kết hôn, nở nụ cười hạnh phúc. Nếu đây là ảnh của người khác thì chắc sẽ thấy sến súa lắm, nhưng vì người trong ảnh là mình nên cảm xúc cứ rối bời – vừa ngại vừa thấy vui, cứ bồn chồn không yên.
Sắp trở thành chồng: Kashima RyutoTrở thành vợ: Shirakawa Runa
Chỉ cần nhìn thấy dòng chữ đó trên tờ đơn trong ảnh thôi là đã thấy hạnh phúc ngập tràn.
“À này, mình chụp tấm ảnh có hai chiếc nhẫn cưới đặt trên bản sao tờ đơn rồi đăng lên mạng đi ♡”
Runa hào hứng đề nghị.
“Vậy thì phải đi mua nhẫn ngay thôi.”
“Ừm!”
Thế là chúng tôi cùng lên tàu điện đến Ginza để mua nhẫn cưới.
Ảnh chụp với tờ đơn kết hôn cũng được, nhưng trong lễ cưới sẽ có tiết mục trao nhẫn, nên trước hôm cưới phải chuẩn bị sẵn nhẫn là điều không tránh khỏi.
Thật ra tôi đã định chuẩn bị từ lúc còn ở Nhật, nhưng vì nào là luận văn tốt nghiệp, thủ tục chuyển việc, chuyển nhà từ phòng ở chung… mọi thứ cứ chất chồng khiến tôi bận đến tận bây giờ.
“Cửa hàng bán nhẫn, thật sự là chỗ em chọn đó hả?” – sáng Chủ Nhật, chúng tôi ngồi cạnh nhau trên chuyến tàu không quá vắng. Runa quay sang hỏi, tôi gật đầu.
“Ừ. Thành thật thì anh chẳng biết chọn nhẫn thế nào mới tốt nữa.”
Tôi cười ngượng. Thật ra với tôi, nhẫn bán trong các cửa hàng tiện lợi cũng chẳng sao cả. Nhưng chắc là do độ bền hay ý nghĩa gì đó nên người ta mới không chọn loại nhẫn đó. Chuyện mua hàng hiệu thì tôi không phản đối.
“Em muốn đến một thương hiệu nhẫn cưới nổi tiếng ở Nhật. Nhẫn thương hiệu nước ngoài đắt lắm, chỉ cần tầm mười man là được rồi.”
“Vậy à…”
Dù vậy, tôi vẫn hơi bất ngờ. Sau khi tra sơ trên mạng, tôi thấy giá trung bình của nhẫn cưới là khoảng hai mươi bảy man một cặp. Nghe Runa nói đầy chắc chắn khiến tôi thấy yên tâm.
Nhẫn cưới sẽ được mua theo kiểu cả hai cùng tặng cho nhau. Tôi thì đã vay tiền từ bố mẹ nên không thể quá phung phí được. Dù nhiều người nói tiền cưới không cần trả lại, nhưng tôi vẫn luôn sống kiểu làm thêm cũng chẳng gửi đồng nào về nhà, nên nếu kiếm được tiền thì sẽ cố gắng trả trong khả năng.
“...Runa này, em thật sự không cần nhẫn đính hôn à?”
Dù đã đến nước này rồi, tôi vẫn thấy băn khoăn. Runa gật đầu chắc nịch.
“Ừ. Với lại còn có cái này nữa!”
Vừa nói, Runa giơ bàn tay phải lên. Trên ngón áp út là một chiếc nhẫn ngọc trai – quà sinh nhật tôi tặng năm ngoái. Hôm nay cô ấy đeo bên tay phải, chắc là để tiện so nhẫn cưới.
Tôi cũng biết, nhẫn đính hôn thường gắn kim cương. Còn chiếc nhẫn này chỉ là quà sinh nhật, nên tôi đã ngỏ ý đi mua nhẫn kim cương, nhưng Runa từ chối với lý do: “Vậy là đủ rồi.”
“Dạo gần đây nhẫn đính hôn ngọc trai đang rất hot đó. Em là người theo trend nhất đấy!”
Runa vừa nói vừa cười tươi. Không biết là cô ấy thực sự thích ngọc trai hay chỉ vì không muốn tôi phải lo lắng chuyện tiền bạc… Dù thế nào, sự dễ thương của Runa cũng khiến tim tôi như thắt lại.
◇
Lần đầu bước chân vào cửa hàng trang sức, tôi choáng ngợp bởi không khí cao cấp ở nơi này. Cả tủ trưng bày sáng lấp lánh dưới ánh đèn trần.
“Cho tôi xem cái này được không ạ?”
Runa chỉ vào tủ kính và nói với cô nhân viên đang tiến lại gần.
“Cái này phải không ạ?”
Đó là một chiếc nhẫn bạc mảnh, không hề đính gì thêm nhưng giá vẫn hơn mười man. Trang sức đúng là đắt thật.
“Cái này được không, Ryuto?”
“Ừ, anh thấy đẹp mà…”
Tôi chẳng hiểu tiêu chuẩn chọn nhẫn là gì. Mà cái nào nhìn cũng giống giống nhau nên tôi cũng chẳng biết tại sao Runa lại chọn cái này trong vô vàn cái khác.
“Chiếc này thiết kế đơn giản, không có đính gì cả, như vậy có được không?”
“Vâng… vì ‘chồng’ em bình thường không đeo trang sức, nên em nghĩ đơn giản sẽ hợp hơn.”
Runa gọi tôi là “chồng” rồi nhìn tôi cười. Có lẽ vẫn chưa quen miệng nên giọng hơi nhấn mạnh từ đó.
Tôi nghe mà vừa ngại vừa vui, ánh mắt lảng tránh trông cũng buồn cười lắm.
“Nếu là vậy thì cũng có loại thiết kế giống hệt, chỉ có nhẫn của ‘vợ’ là được gắn thêm một ít kim cương thôi đó.”
Nhân viên bán hàng khéo léo giới thiệu thêm. Cô lấy ra khay nhẫn từ tủ trưng bày, trong đó có vài chiếc nhẫn đính kim cương cỡ bằng hạt mè – mỗi chiếc có khoảng một đến ba viên. Giá thì chắc sẽ nhỉnh hơn hai ba man, nhưng vẫn trong khả năng mua được.
“À, nhưng em thấy nhẫn cưới đơn giản là được rồi.”
Runa ngắm nhìn mấy chiếc nhẫn rồi nói với nhân viên.
“Em muốn đeo thêm một chiếc nhẫn ‘half eternity’ đính kim cương nữa! Vì nhẫn cưới là bạch kim nên em muốn khi đeo đồ trang sức vàng thì không bị lạc tông. Em thuộc tông Blue base, nên hợp với hồng vàng hơn.”
“À, mix vàng với nhau cũng hay đó chứ!”
Runa nói một mạch liền một hơi, và nhân viên bán hàng cũng nắm bắt được ý cô ngay. Nhìn cách họ trò chuyện, có thể thấy rõ cả hai đều quan tâm đến trang sức.
“Chiếc nhẫn half eternity mà chị định đeo bên trên, là nhẫn đính hôn ạ? Nếu được thì chị cho tôi xem mẫu thật hoặc ảnh nhé, tôi sẽ giới thiệu loại phù hợp hơn.”
Nghe vậy, Runa bỗng khựng lại.
“…Chưa có đâu ạ. Nhưng em vẫn luôn muốn thử mua nhẫn cưới kiểu đó, để sau này có thể mua nhẫn thời trang theo kiểu riêng mình.”
Nhân viên mỉm cười đồng cảm với lời đáp hơi ngại ngùng của Runa.
“Vậy à… Vậy hai vị quyết định chọn mẫu nhẫn cưới này luôn chứ ạ?”
“Vâng.”
Thế là chúng tôi đo size tay, thử chiếc nhẫn đơn giản đã chọn lúc đầu và quyết định mua.
Khi đang chờ nhân viên gói hàng và thanh toán, Runa nói “Đã tới đây rồi thì phải tranh thủ ngắm thêm nhiều thứ!” rồi bắt đầu đi một vòng quanh cửa hàng. Cửa tiệm trang sức vào ngày nghỉ chật kín các cặp đôi và du khách nước ngoài. Vì tôi chẳng mặn mà gì với trang sức nên cảm thấy nếu cứ đi theo thì sẽ vướng víu, bèn đứng yên chờ gần khu tiếp khách.
— Vì muốn đeo nhẫn half eternity đính kim cương ở trên! Vì nhẫn cưới là bạch kim, nên nếu đeo trang sức màu vàng sẽ bị lệch tông. Em là tông màu be sáng, hợp với hồng vàng.
Tôi cố gắng nhớ lại chính xác từng lời Runa vừa nói, lặp đi lặp lại trong đầu như học thuộc lòng.
Có lẽ Runa thật sự rất muốn có một chiếc nhẫn đính hôn như vậy.
Tôi mới đi làm được bốn tháng, cô ấy biết rõ tôi chẳng có nhiều tiền nên mới không nói ra mong muốn.
“……”
Một phần tôi nghĩ, giá mà em nói thẳng với anh thì tốt biết mấy. Nhưng phần khác cũng hiểu, nói ra mà người ta không thể đáp ứng thì chỉ khiến cả hai ngại ngùng. Cảm xúc cứ thế đan xen trong lòng.
Lúc ấy, giọng của một cặp đôi đang được tiếp ở quầy bên cạnh vô tình lọt vào tai tôi.
“Wa~ Đẹp quá! Cái này được không?”
“Ừ, được đó.”
Trên ngón áp út của cô gái là một viên kim cương lấp lánh to đến choáng ngợp. Hẳn là nhẫn đính hôn rồi.
Tôi liếc sang tủ kính cạnh mình, thấy một chiếc nhẫn có kiểu dáng tương tự, giá lên tới ba mươi lăm man.
“……”
Tự nhiên thấy mình thật kém cỏi, chẳng có chút giá trị gì.
Tôi thầm nhủ trong lòng: “half eternity”, “hồng vàng”, để ghi nhớ những từ khóa đó – để một ngày nào đó, mình sẽ mua được cho em chiếc nhẫn như mơ ấy.
◇
“Đói quá rồi! Đi ăn thôi!”
Rời khỏi cửa hàng với nhẫn trong tay, lúc ấy đã hai giờ chiều, chúng tôi quyết định tìm nơi ăn trưa.
Đại lộ Ginza được quy hoạch thành phố đi bộ, người mua sắm và khách du lịch tấp nập không ngớt.
“…Nghĩ kỹ thì, em không biết gì về Ginza cả, hầu như chưa từng đến.”
Runa có vẻ mới nhận ra điều đó, thì thầm.
“Anh cũng vậy.”
Tôi cười khổ. Vốn dĩ tôi chẳng rành nơi nào cả.
“Vậy sao em lại muốn tới Ginza mua nhẫn?”
“Hả? À thì, đây là món đồ chỉ mua một lần trong đời mà, em muốn cảm giác sang chảnh một chút. Em không muốn mua trong trung tâm thương mại, mà muốn tới cửa hàng ở phố Ginza cơ.”
Nói rồi Runa cười ngượng.
“Nghe có vẻ hơi ngớ ngẩn, nhưng từ nhỏ em đã luôn mơ về đám cưới… Có rất nhiều lý tưởng kiểu này kiểu kia.”
“Thì ra là vậy.”
Đúng thật, vào một cửa hàng đối diện đại lộ Ginza mua sắm cũng cho cảm giác quý tộc hơn hẳn.
“Giờ ăn trưa thôi. Ăn gì giờ nhỉ?”
Người thì đông, những quán nổi tiếng đều chật kín, mà bọn tôi cũng chẳng biết nơi nào hay ho. Đi ăn ở chuỗi cửa hàng quen thuộc thì thấy uổng.
“À, vậy mấy lúc thế này mình lên khu ẩm thực trong trung tâm thương mại đi?”
“À, food court tầng trên hả?”
“Ừ đó! Ở đó nhiều quán mà, chắc chắn tìm được chỗ.”
Nghe theo đề nghị của Runa, chúng tôi bước vào một trung tâm thương mại nổi tiếng gần đó.
Vì đói không chịu nổi, chúng tôi tránh những quán phải xếp hàng và chọn đại một quán tempura.
“Woa~ nước sốt ngon ghê! Lớp bột chiên giòn rụm! Tôm nóng hổi nữa! Tuyệt vời luôn!”
Runa vừa ăn món cơm tempura tôm vừa hớn hở khen.
Không rõ là do quán nổi tiếng hay do nằm ở Ginza nữa, nhưng giá món nào cũng khá chát, nên chúng tôi chọn phần tempura rẻ nhất.
Ngồi bên khung cửa sổ tràn ánh sáng, chúng tôi vừa ăn vừa ngắm nhìn phố xá Ginza sôi động bên dưới.
"Món tempura ngon thế này, lâu lắm rồi mới được ăn! Tempura nóng hổi vừa chiên xong!"
Kashima Ryuto ăn một cách ngon lành, tấm tắc khen.
"Đúng là tiền nào của nấy."
Tôi cũng không thể ngừng đũa được.
"Quả nhiên, vẫn là phải ở Nhật Bản mới được ăn món Nhật chuẩn vị..."
Tôi thốt lên với một cảm xúc sâu sắc.
"À, đúng rồi. Đây có lẽ là suất tempura cuối cùng rồi."
"Vâng, may mà chúng ta tìm được một quán ngon thế này."
"Thật à? Indonesia không có quán ăn Nhật nào sao?"
"Có chứ. Trong các trung tâm thương mại, những khu ẩm thực thường có. Sushi, ramen, takoyaki… những món đó thì thường thấy."
"Ồ, suất này còn có cả takoyaki nữa!"
"Đúng vậy, tôi từng thử một lần ở quán vỉa hè, nhưng bên trong không phải bạch tuộc mà là xúc xích, hết hồn luôn ấy."
"À, chuyện đó, hình như trước đây anh có kể rồi!"
Runa cười nói. Tôi nhớ lại kỷ niệm nói chuyện qua điện thoại và cũng bật cười theo.
"Ở đó có nhiều chuỗi nhà hàng nổi tiếng, nên đồ ăn Nhật cũng không phải lo... Nhưng mà, nói sao nhỉ, cái không khí của quán, cảm giác về đầu bếp, nhân viên, khách hàng... Tổng hợp lại, tôi vẫn thấy món Nhật ăn ở Nhật Bản là tuyệt nhất."
Dù mới sống ở đó hơn ba tháng, nhưng sau khi về nước, tôi vẫn luôn hoài niệm. Tôi nghĩ Indonesia là một đất nước tuyệt vời, nhưng tôi thực sự cảm thấy mình được sinh ra và lớn lên ở đất nước này.
"Vậy sao. Vậy thì anh cứ tận hưởng cho thật đã đi..."
Runa cũng với vẻ mặt bình thản, từ tốn đưa suất cơm tempura vào miệng.
"Thức ăn, ngôn ngữ, thời tiết, mọi thứ đều sẽ thay đổi hoàn toàn... trong vài năm tới..."
Biểu cảm của cô ấy lộ rõ vẻ lo lắng, tôi phải nói gì đó... Ngay khi tôi định mở lời, Runa ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười với tôi.
"Nhưng không sao đâu, chỉ cần có Ryuto ở bên, em đi đâu cũng sống được."
Nói đoạn, Runa sảng khoái bật cười.
"Vì em là 'vợ' của Ryuto mà, từ nay về sau..." Cô ấy ngượng ngùng nói ra từ ngữ không quen, y hệt như lúc trước nói 'chồng' vậy.
"Ở một nơi không có ai quen biết... người mà em có thể gọi là gia đình, chỉ có Ryuto thôi. Nhưng, có Ryuto là đủ rồi."
"Runa... Cảm ơn em."
Tôi một lần nữa nói lời cảm ơn, Runa nhìn tôi và khẽ mỉm cười.
Ngắm nhìn nụ cười yêu thích nhất của cô ấy, tôi lại nhớ đến những lời Runa vừa nói.
— *Dù nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng từ nhỏ em đã mơ ước được kết hôn... có rất nhiều lý tưởng này kia.*
Nhớ lại, Runa vẫn luôn là một cô gái như vậy.
— *Để bạn trai chọn đồ lót cho mình là ước mơ của em đó nha!*
Khi cả hai cùng đi mua đồ lót lúc sống chung, Runa đã vui vẻ nói như vậy.
Những "ước mơ" nhỏ bé như thế, Runa cũng có vài cái.
Dù có những ước mơ khiến tôi cảm thấy ngượng ngùng, như việc bước vào cửa hàng đồ lót, nhưng một khi Runa đã nhờ vả, tôi không thể nào từ chối được.
Hồi lớp 11, học kỳ ba, khi vào cửa hàng chụp ảnh sticker ở Harajuku, tôi cũng thấy rất ngượng.
— *Ảnh chụp đôi của em chỉ có thể là với Ryuto thôi. Từ nay về sau, mãi mãi.*
Lúc đó Runa nói vậy, và tôi cũng nghĩ y như thế.
Nếu có những giấc mơ của Runa mà chỉ mình tôi có thể biến thành hiện thực, tôi muốn thực hiện chúng.
Cô ấy tin tưởng một mình tôi, theo tôi đến một đất nước xa lạ, một người không thể thay thế... Vì người vợ này, chỉ cần có thể làm gì tôi cũng sẵn lòng.
Chồng của Runa là tôi, và trên thế giới này, người duy nhất có thể thực hiện mong muốn kết hôn của Runa chính là tôi.
Nghĩ đến đây, tôi lại nhớ đến chiếc nhẫn kim cương mà mình vẫn chưa mua được cho cô ấy.
Tuy nhiên, nếu bây giờ hỏi Runa "nhẫn đính hôn có ổn không?", Runa chắc chắn sẽ cười và trả lời "Ổn mà" thôi.
Không giống như ảnh sticker, chiếc nhẫn này rất đắt, có lẽ cô ấy nghĩ việc yêu cầu tôi thực hiện ước mơ này là quá tùy tiện chăng.
"...Ryuto, anh sao vậy?"
Bị Runa hỏi, tôi giật mình.
"Không ăn nhanh là cơm tempura nguội mất đó?"
"À, ừ."
Tôi tự kiểm điểm việc mình đã dừng đũa vì mải suy nghĩ, rồi thưởng thức nốt phần cơm tempura còn lại và ăn hết sạch.
Sau khi ăn xong, chúng tôi bước ra khỏi nhà hàng.
"Xin lỗi Runa. Anh hơi đau bụng... Anh đi vệ sinh một lát được không?"
Nghe tôi nói vậy, Runa "Ê?" mắt mở to.
"Ừm, em biết rồi... À, vậy ra anh không ăn hết suất cơm tempura à? Anh có sao không? Để em đi mua thuốc nhé?"
Cô ấy lo lắng cho tôi hơn cả tôi tưởng, cảm giác tội lỗi khiến lòng tôi đau nhói.
"Không, không, ra được là ổn thôi... Nhưng mà, chắc sẽ mất khá lâu... Có thể mười phút nữa anh mới ra được, nên em cứ đi loanh quanh một mình nhé."
"Em biết rồi! Em muốn tranh thủ lúc còn ở Nhật mua sắm quần áo giày dép gì đó, dạo quanh trung tâm thương mại! Xong việc anh cứ liên lạc với em nha."
Sau đó, tạm biệt Runa, tôi đi vào nhà vệ sinh... Tôi giả vờ chạy xuống cầu thang bên cạnh, rồi từ lối ra vào của trung tâm thương mại chạy ra đường lớn.
Tôi quay lại tiệm trang sức nơi đã mua nhẫn cưới, nhân viên vừa nãy tiếp đón tôi thấy tôi thì bước lại gần.
"...Quý khách đã quay lại rồi sao? Tình hình thế nào rồi ạ?"
Với vẻ mặt như thể quên mất điều gì đó, tôi quay đầu nhìn ra đường. Đương nhiên là không thấy bóng dáng Runa đâu cả.
"...Làm ơn cho tôi chiếc nhẫn half eternity vàng hồng!"
Những từ ngữ đã cố gắng ghi nhớ trong đầu, tôi tuôn ra hết khi chưa kịp quên.
"À? ...À, hiểu rồi ạ."
Nhân viên dường như đã hiểu, và cười lên.
"Quý khách muốn cỡ bao nhiêu ạ?"
"À? Kích cỡ... Cái đó, vừa nãy đã đo ở đây rồi, đúng là... À, nhìn chiếc nhẫn bên trong là biết ngay mà phải không? Cái đó, vì muốn tạo bất ngờ, nên tôi muốn mua ngay lập tức, hơi gấp một chút..."
Tôi vội vàng định nhìn vào chiếc túi giấy đựng nhẫn, nhân viên cười nói: "Không sao đâu ạ."
"Vậy thì, tôi sẽ kiểm tra dữ liệu chiếc nhẫn quý khách vừa mua. Tôi nghĩ kích cỡ của phu nhân khoảng số 7, nhưng để chắc chắn, tôi sẽ kiểm tra lại ngay trước khi đóng gói."
"À, cảm ơn!"
Sự chuyên nghiệp của nhân viên khiến tôi yên tâm. Nhẫn đá mặt trăng và nhẫn ngọc trai đều là loại có thể điều chỉnh kích cỡ, nên tôi đã quên mất rằng nhẫn thật sự có kích cỡ.
Cứ thế, trong một thời gian ngắn, tôi đã thuận lợi lấy được chiếc nhẫn half eternity.
◇
"Ryuto, bụng anh đỡ chưa?"
Runa, người đang đợi ở lối ra vào tầng một của trung tâm thương mại, lo lắng hỏi.
"Ừm, anh ổn rồi. Xin lỗi em, cảm ơn em nhé."
Tôi từ chối túi giấy và ruy băng, chỉ nhét hộp nhẫn vào túi quần, Runa chắc sẽ không nghĩ tôi vừa đi mua sắm gì đó đâu.
Tôi thong thả đi trên phố đi bộ tấp nập, rồi bâng quơ hỏi Runa.
"...Runa, lúc cầu hôn, em không có giấc mơ nào như thế sao?"
"Gì cơ?"
Runa, sao bây giờ anh lại hỏi chuyện này? Tôi hỏi ngược lại, cô ấy "Ừm" một tiếng, rồi đặt ngón tay lên cằm suy nghĩ.
"Nhưng mà, đó không phải là thứ em khao khát, cũng không nghĩ quá cụ thể... Kiểu như trước Lâu đài Lọ Lem, bạn trai quỳ xuống, chiếc nhẫn lóe sáng! Mặc dù em rất mơ ước cái cảnh tượng 'thật đẹp' như vậy."
Nói xong, cô ấy đột nhiên nhìn tôi.
"À, nhưng mà! Em rất vui khi nhận được chiếc nhẫn ngọc trai của Ryuto và được anh cầu hôn! Em rất mãn nguyện."
Khẽ mỉm cười, tôi biết Runa không chỉ đang an ủi tôi, mà còn thật sự nghĩ như vậy.
Vì vậy, có lẽ cô ấy không cần những thứ này.
Chỉ cần có một chút gì đó có thể khiến Runa vui, tôi sẽ muốn thử.
Vì tôi muốn Runa vui.
Vì cô ấy là người phụ nữ duy nhất mà tôi yêu nhất trong đời.
Trên phố đi bộ đông đúc, các du khách nước ngoài đang dừng lại chụp ảnh ở khu vực trung tâm. Người đi bộ lướt qua bên cạnh, để không cản trở dòng người, tôi dừng lại gần trung tâm, rồi quỳ một gối xuống.
"Ryuto?"
Runa sững sờ.
"............"
Chết tiệt, ngượng hơn tôi tưởng. Nhưng, nếu bây giờ bỏ cuộc thì sẽ còn lạnh hơn nữa.
Không phải trước Lâu đài Lọ Lem, mà là phố đi bộ Ginza đông nghịt người Nhật và khách nước ngoài. Có lẽ, tòa nhà kiểu Tây của Wako với chiếc đồng hồ lớn, trông cũng giống một tòa lâu đài.
Tôi lấy hộp nhẫn từ trong túi ra.
Cạch một tiếng, nắp mở ra, bên trong là chiếc nhẫn half eternity vừa mới mua.
"Eternity" là loại nhẫn có những viên kim cương nhỏ xếp thành một đường thẳng, loại kim cương chạy vòng quanh nhẫn gọi là "full eternity", còn loại chỉ có nửa vòng gọi là "half eternity". Vừa rồi nghe nhân viên giải thích tôi mới biết.
"............"
Runa mở to mắt, vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn đi nhìn lại giữa tôi đang quỳ trước mặt và chiếc nhẫn.
Mặc dù cảm nhận được những ánh nhìn xung quanh, tôi vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào Runa và nói.
"...Xin hãy kết hôn lại với anh nhé."
Runa đưa hai tay che miệng. Đôi mắt cô ấy ngấn lệ.
"...Chúng ta đang kết hôn rồi mà..."
Runa vừa khóc vừa nói.
"...Đúng vậy."
Tôi cười khổ, cầm lấy bàn tay trái của cô ấy, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út đang trống.
"Wow! Congratulations!"
Một du khách trông có vẻ là người phương Tây đi ngang qua, chào tôi.
Tôi ngượng ngùng cười đứng dậy, đỡ lấy vai Runa đang khóc và di chuyển.
Trên phố đi bộ có rất nhiều bàn ghế giống như quán cà phê ngoài trời. Tôi đỡ Runa đang khóc ngồi xuống một chiếc ghế vừa trống.
Một lúc sau, Runa dùng khăn giấy tôi đưa cho lau khóe mắt, rồi nhìn về phía bàn tay trái của mình.
"...À, đợi đã, tuyệt vời quá!"
Runa chăm chú ngắm nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, rồi kêu lên.
"Half eternity, lại là vàng hồng... Sao anh biết em muốn gì?"
"Vừa nãy, Runa đã nói với nhân viên rồi mà?"
"À, chỉ có một chút đó thôi á!? Tuyệt vời vậy sao!? Ryuto, anh không có hứng thú với trang sức mà?"
Runa ngẩng đầu nhìn tôi đang đứng trước mặt, lộ vẻ ngạc nhiên.
"Em mà là Ryuto, anh nói tên mẫu mã gì đó với nhân viên, em tự tin là sẽ không thể nhớ nổi ngay tại chỗ đâu!?"
"...Đúng là anh không có hứng thú với trang sức... nhưng anh có hứng thú với những thứ Runa thích."
Tôi nói đến nửa chừng có chút ngượng, nhưng vẫn nói ra như vậy.
"Ryuto..."
Mắt Runa lại ướt lệ. Runa cúi đầu, như thể đang cố kìm nén những giọt nước mắt.
“……Thì ra là vậy…… Ryuto à, là như vậy đấy sao…… Từ cái hồi món khoai sọ ấy, anh vẫn luôn thế mà…”
Runa lại nhẹ nhàng lau khóe mắt bằng khăn giấy, rồi ngước lên nhìn tôi.
“Em vừa thích bất ngờ, lại vừa thích được người khác tạo bất ngờ, miệng thì cứ hay nói ‘giá mà anh/em làm thế này thì tốt biết mấy’, nhưng hầu như chẳng ai chịu tạo bất ngờ cho em cả… Dù vậy, em vẫn tự nhủ ‘vì đây là việc mình muốn làm thôi’, rồi không còn mong chờ người khác nữa.”
Runa vừa nói, thỉnh thoảng lại đưa mắt đi chỗ khác.
“Ryuto đúng là thần thánh luôn… Từ hồi món khoai sọ ấy, anh vẫn luôn thế, đúng là thiên tài biết cách làm em vui. Cứ tưởng anh không giỏi mấy chuyện bất ngờ, thật là khôn ranh!”
“Đúng là anh không giỏi thật, cũng chưa từng làm thế với ai cả.”
Tôi cười khổ đáp.
“Nhưng, anh vẫn luôn dõi theo Runa… Chỉ mỗi mình em thôi… Làm Runa vui thì, chắc anh làm được phần nào đó chứ?”
“Ryuto…”
Runa cố nén nước mắt, khẽ mỉm cười với tôi.
Rồi, tôi nhìn xuống chiếc nhẫn half eternity trên tay trái mình.
“Hạnh phúc thật đấy… Nhưng, nhận món này thật sự ổn không? Có gượng ép quá không?”
“Không sao đâu mà.”
Dù sao thì, đây cũng là tiền thưởng từ việc làm cho bố mẹ tự hào… Tôi cười khổ nói. Gần tám vạn yên tiền học phí một nửa ấy, chỉ cần cố gắng thì trong năm nay chắc sẽ trả hết được thôi.
Runa ngước nhìn tôi mỉm cười, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Em kết hôn không phải vì muốn có nhẫn…” Nếu chỉ muốn nhẫn đắt tiền, thì cứ kết hôn với người giàu có thể mua nhẫn cho mình là được rồi? Nhưng em muốn kết hôn với người mình yêu, nên giấc mơ về chiếc nhẫn chỉ là thứ yếu thôi. Em rất vui vì được kết hôn với Ryuto.
Vừa nói, cô ấy khẽ cúi đầu xuống.
“Nhưng mà…”
Runa nói đoạn, giơ tay trái lên trời, chăm chú nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út.
Trong không khí nóng bức giữa trưa hè, chất liệu vàng hồng phản chiếu bầu trời xanh biếc, lấp lánh rạng ngời.
“Nếu người mình yêu có thể biến giấc mơ của mình thành hiện thực, em sẽ vô cùng, vô cùng… vô cùng hạnh phúc!”
Khóe mắt Runa lấp lánh lệ.
Với tôi, nó còn đẹp hơn cả viên kim cương trên nhẫn, và cũng không gì có thể thay thế được.
Thật tốt vì ở khoảnh khắc cả đời chỉ có một lần này, tôi đã được thấy gương mặt Runa, thành quả của màn bất ngờ khiến tôi vô cùng hài lòng.
◇
Sau đó, tôi và Runa ghé quán cà phê giết thời gian, rồi bắt chuyến tàu xuống ga để đến nhà Kurose.
Hôm nay là để báo tin kết hôn với mẹ của Runa.
Đến giờ hẹn là sáu giờ tối, hình như mẹ của Runa vừa mới về, hành lý vẫn còn đặt ở lối vào, bà đang luống cuống tay chân.
“Xin lỗi hai đứa nhé, công việc kéo dài, cô về muộn rồi.”
“Dạ không có gì ạ, xin lỗi vì đã làm phiền cô giữa lúc bận rộn… Đây là đặc sản từ Indonesia ạ.”
Tôi đưa cho mẹ Runa túi kẹo sô cô la wafer lớn bày bán trong cửa hàng đồ lưu niệm ở sân bay, bà nói “Ôi, trông ngon quá! Cô thích sô cô la lắm!” rồi vui vẻ ra mặt. Tôi thấy phản ứng này rất giống Runa.
“Cô không có thời gian mua đồ, cô sẽ đi mua ngay đây. Hai đứa có ở lại ăn tối không?”
“Dạ được ạ? Tuyệt quá!”
Runa hồn nhiên vui vẻ, tôi cũng định từ chối nhưng dù sao cũng đã là người một nhà, chi bằng cùng Runa ở lại thì hơn, thế là tôi quyết định ăn tối trước đã.
“…Mẹ vợ.”
Tuy hơi do dự, nhưng nghĩ đến Runa là con gái của bà, tôi liền gọi như vậy.
“Lần này, con xin phép được kết hôn với Runa ạ…”
Mẹ Runa hình như sắp ra ngoài mua đồ, tôi nghĩ đợi bà về mới nói thì quá ngớ ngẩn, nên đã đi thẳng vào vấn đề ngay ở lối vào.
“Sáng nay con đã nộp giấy đăng ký kết hôn rồi ạ. Xin lỗi vì đã báo tin muộn.”
Nghe tôi nói, mẹ Runa cười lắc đầu.
“Chúc mừng hai đứa! Ryuto, cô giao Runa cho con đấy nhé.”
Trên mặt bà lộ rõ sự chúc phúc chân thành, tôi lại càng cảm thấy thật tốt khi Runa là con gái của bà.
Sau đó, mẹ Runa ra ngoài mua đồ, bà của Runa ra chào tôi ở lối vào rồi trở về phòng mình.
Khi tôi cùng Runa vào phòng khách, Kurose Maria đang ở đó.
“Chúc mừng hai đứa, Runa, Kashima.”
Vừa thấy chúng tôi, cô ấy liền đứng dậy khỏi ghế sofa, cười chúc phúc.
“Maria, hôm nay em nghỉ à?”
“Đúng vậy, nhà em hoàn toàn tính lương theo tháng mà.”
“À, ra thế.”
Kurose Maria cuối cùng đã không thể làm việc ở nhà xuất bản. Nghe nói cô ấy đã quyết định nhận việc ở một trong những công ty đã nhận hồ sơ của mình, một doanh nghiệp lớn nổi tiếng nhất.
Fujinami-sensei không cho tôi nói, mà Maria vốn dĩ muốn làm biên tập viên, nên tôi cảm thấy có lỗi. Đó là lý do tại sao tôi đến Indonesia để làm biên tập viên ở công ty của Fujinami-sensei. Vì vậy, vào học kỳ ba năm thứ tư, trước khi nghỉ công việc bán thời gian ở hiệu sách Iidabashi, tôi đã đích thân nói với Maria.
Ba người chúng tôi ngồi quanh chiếc bàn thấp trong phòng khách, trò chuyện về tình hình gần đây của mỗi người.
“Anh với em thì như thế đấy, còn Maria thì sao? Công việc thế nào rồi?”
Bị Runa hỏi, vẻ mặt Maria chợt tối sầm lại.
“…Người mới ra trường ai cũng hỏi câu này. Thôi thì, đó là điều đương nhiên mà.”
“Hả? Có chuyện gì thế?”
Runa kinh ngạc mở to mắt. Maria cúi đầu trả lời câu hỏi của chị mình.
“Em không muốn nói về công việc cho lắm… Lỡ miệng là lại thành than phiền, nên em ít khi nói lắm.”
“Than phiền cũng được mà, người nhà cả thôi!”
Runa khuyến khích, tươi cười rạng rỡ.
“Công việc không vui à?”
Bị hỏi vậy, Maria cúi đầu gật.
“…Nói thẳng ra là, đúng vậy.”
Vừa nói, cô ấy vừa thở dài.
“Người phụ trách hướng dẫn em là một phụ nữ ngoài ba mươi… Chị ấy đã kết hôn, không có con, là một người rất có tham vọng trong sự nghiệp… Điều đó thì không sao, nhưng chị ấy hỏi em: ‘Cô thuộc loại người nào? Nếu không thể cống hiến tất cả cho công việc, thì đó chỉ là lãng phí thời gian đào tạo, cô có thể lập kế hoạch cuộc đời cho tôi được không?’”
“Kế hoạch cuộc đời?”
Runa ngơ ngác nhìn tôi.
“Ừm, kết hôn hay không, nếu kết hôn thì mấy tuổi, có sinh con không, có mấy đứa con, chắc là kiểu kế hoạch cuộc đời như vậy ấy nhỉ?”
Tôi không biết người đó cụ thể muốn gì, nhưng với tư cách một người đi làm thì có lẽ chỉ muốn biết những điều đó, nên tôi trả lời.
“Hả? Giờ mà hỏi chuyện đó, làm sao em biết được chứ?”
Runa ngạc nhiên nói, Maria cũng gật đầu.
“Đúng không? Kế hoạch cuộc đời gì chứ… Dù có quyết định rồi, cũng có thể sẽ không làm theo mà. Dù muốn cống hiến hết mình cho công việc, cũng có thể gặp người mình yêu, rồi muốn kết hôn sinh con với người đó đúng không? Nếu vậy, kế hoạch tự mình quyết định chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Bạn đời có thể được điều chuyển công tác… Cũng có trường hợp như Runa ấy. Nếu thế, muốn sống cùng nhau thì chỉ có thể nghỉ công việc hiện tại thôi. Dù muốn tiếp tục làm việc, nhưng nếu là công việc kiểu này thì…”
“Gì chứ, em đã trả lời rồi à?”
Đối mặt với câu hỏi của Runa, Maria lắc đầu.
“Em không dám nói, sợ quá… Em nghĩ dù chị ấy có gia đình, chị ấy cũng sẽ hành động theo kế hoạch cuộc đời đã tự mình quyết định… Ngược lại, nếu ý chí yếu kém, ngay cả điều này cũng không làm được, thì chị ấy sẽ không muốn tận tình hướng dẫn em.”
“Ừm… đúng là một người dữ dội ghê…”
“Hết cách, em đành trả lời ‘Vâng ạ, bây giờ chỉ lo nhớ hết công việc trước mắt thôi đã cố gắng hết sức rồi, còn chuyện tương lai…’ Kết quả là chị ấy đờ người ra. Rõ ràng là chị ấy đang lấp liếm cho qua chuyện, có lẽ em cũng đã bỏ cuộc rồi.”
Maria bực bội nói.
“Cho nên công việc cũng không vui… Quan hệ đồng nghiệp ở nơi làm việc cũng hơi khó xử. Dù là mặt tốt hay mặt xấu, những người theo chủ nghĩa cá nhân thì rất ít… Chắc phải nói như vậy. Nếu không không ngừng để ý đến những người xung quanh, sẽ rất dễ bị chú ý, không thể lơ là, dù trong công việc hay những lúc khác.”
Nghe vậy, Runa lộ vẻ mặt cảm thông.
“Công ty lớn đúng là nghiêm khắc thật…”
“Trò chuyện với các đồng nghiệp cùng khóa huấn luyện, em phát hiện ra màu sắc của mỗi chi nhánh hoàn toàn khác nhau, và chi nhánh em tình cờ được phân công hình như không hợp với em.”
“Nhưng mà, em mới được phân công đến đây chưa đầy một tháng mà? Cũng có khi qua một thời gian sẽ thích nghi được ấy chứ?”
Trước lời giải thích của Runa, Maria ngờ vực nghiêng đầu.
“Thật vậy sao…?”
Nói đoạn, cô ấy lại cúi mắt xuống.
“Dù là người hay công ty, sự khó chịu ban đầu mà mình cảm nhận được, em cho rằng đó là điều khá chính xác.”
Maria tiếp tục nói với tôi và Runa đang lắng nghe.
“Hồi mới bắt đầu làm thêm ở hiệu sách Iidabashi, em cảm thấy không khí ở phòng biên tập rất hòa nhã. Công việc của biên tập viên, không phải rất ít khi làm việc hợp tác với người khác sao? Dù có hợp tác và bàn bạc, nhưng công việc được giao cho mình thì cơ bản là việc mình phải tự làm. Mỗi người đều dồn tâm huyết vào công việc của mình… Em nghĩ đó là vì ở đó luôn có một nhiệt huyết lặng lẽ được truyền tải.”
“Chẳng hạn như tin tức trên tạp chí, mọi người đều chia nhau ra viết mà.”
“Nhưng, nếu đã quyết định từ trang một đến trang năm là do Kashima phụ trách, thì việc viết nội dung năm trang đó là công việc của riêng Kashima, viết gì, dùng văn phong nào, đều do anh ấy tự quyết định đúng không?”
“Cũng phải.”
Nghe tôi trả lời, Maria khẽ cười khổ rồi nói tiếp.
“Ngược lại, công việc em đang làm hiện giờ là mấy người cùng bàn bạc hợp tác, rồi phải viết nội dung năm trang đó, nếu cứ cố so sánh với công việc biên tập thì là như vậy. Thế nên, trước cả nội dung công việc, em cứ phải liên tục để ý đến người khác.”
“Vậy thì mệt mỏi thật đấy…”
Tôi hình dung ra, rồi cũng cười khổ theo.
“Kashima cũng là người cùng phe với em, em thấy anh ấy không hợp với kiểu đó đâu.”
Maria cười.
“Vậy thì, có lẽ hai đứa không hợp làm bảo mẫu đâu. Em từng đi thực tập rồi, cảm thấy đó là nơi mà công việc không thể chạy trơn tru nếu không hợp tác với người khác.”
Runa vừa nói, cả ba chúng tôi đều bật cười.
“…Kashima thì sao? Anh có vui với công việc không?”
Bị Maria hỏi vậy, tôi do dự gật đầu.
“Ừm…”
Nghe xong những lời than phiền về công việc của Maria, tôi thấy nói về giá trị của công việc biên tập mà cô ấy muốn làm thật ngượng ngùng.
“Tôi vẫn còn nhiều thứ chưa quen với công việc và môi trường nơi đây. Niềm vui thực sự, tôi nghĩ có lẽ bây giờ mới bắt đầu cảm nhận được.”
Nói đến đây, tôi mỉm cười nhẹ nhàng đầy ý nhị.
Kurose Maria nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, rồi khẽ thở dài một tiếng.
“Tuyệt quá… Tôi cũng muốn làm biên tập viên. Sao Fujinami-sensei không tìm tôi nhỉ? Đến Indonesia cũng được, đi đâu cũng được hết.”
Nhìn cô ấy như vậy, tôi chợt nhớ đến lời của Fujinami-sensei.
——Bên tôi đang thiếu người, muốn tìm thêm biên tập viên. Kashima, nếu cậu có mối nào, liệu có thể mang người từ Nhật Bản sang không?
“…Nếu làm việc ở Indonesia, hình như tòa soạn của chúng tôi vẫn đang tuyển biên tập viên đấy.”
“Cái gì?”
Kurose Maria kinh ngạc nhìn tôi.
“Thật sao?”
“Ừ, ừ.”
Không ngờ cô ấy lại bám riết lấy tôi như vậy, tôi vội vàng giải thích.
“Fujinami-sensei tuy cứ nói thiếu người, nhưng cũng không tuyển ồ ạt đâu, chắc là ông ấy đang chọn người phù hợp thôi. Tòa soạn của chúng tôi trông giống như một ‘sân khấu độc diễn’ của Fujinami-sensei vậy, ông ấy tập hợp những người dễ làm việc chung. Còn Kurose Maria thì mọi người đều quen cả rồi, tôi nghĩ cũng ổn đấy chứ.”
Dù nói vậy, nhưng Kurose Maria đã có một công việc ổn định ở Nhật Bản, tôi nghĩ chắc cô ấy sẽ không đi đâu.
Thế nhưng, đôi mắt của Kurose Maria lại bỗng sáng rực lên.
“Đi! Tôi cũng muốn đi Indonesia làm biên tập viên!”
Người kinh ngạc trước điều này lại là Shirakawa Runa.
“Ơ? Thật ư? Maria, cậu nói thật đấy à?!”
“Tớ nói thật! Tớ vẫn luôn ghen tị với Kashima Ryuto. Thành thật mà nói, tớ ghen lắm luôn ấy.”
“Đợi… đợi chút, để tớ hỏi Fujinami-sensei đã.”
Nhân lúc cô ấy chưa đặt quá nhiều kỳ vọng, tôi cầm điện thoại lên, muốn thăm dò ý kiến của Fujinami-sensei.
*Kurose Maria muốn làm biên tập viên ở tòa soạn của chúng ta, thầy thấy thế nào?*
Tôi cứ vậy gửi tin nhắn vào nhóm chat công việc. Tòa soạn của chúng tôi nghỉ thứ Bảy, Chủ Nhật, nên tôi nghĩ phải đến ngày mai mới có hồi âm, không ngờ Fujinami-sensei lại trả lời ngay lập tức.
“Alo, Kashima, chuyện này là thật sao?”
Tôi đi từ phòng khách ra hành lang, nhấc máy lên, Fujinami-sensei vội vàng hỏi.
“À, vâng ạ… Bây giờ con đang ở nhà cô ấy và nhà Kurose ạ.”
“Nghĩa là chuyển việc từ công ty hiện tại sang đây sao?”
“Con… con nghĩ là vậy ạ.”
Mọi chuyện còn chưa đi đến bước đó, tôi đã luống cuống tay chân.
“Thật sự được chứ? Chỉ có chi nhánh ở Indonesia mới có chức năng đào tạo biên tập viên mới từ đầu, nếu họ đến công ty chúng ta làm việc, chúng tôi sẽ cho họ đến đó.”
“Vậy cũng không sao ạ.”
“Thật à?… Ừm…”
Fujinami-sensei im lặng một lúc ở đầu dây bên kia.
“…Quả nhiên là không được sao?”
Tôi thầm nghĩ, không có gì tốt đẹp vậy à? Fujinami-sensei đáp: “Không.”
“Hoàn toàn không vấn đề gì. Có điều, hiện tại nhân viên ở tòa soạn toàn là nam giới phải không? Tôi còn nghĩ liệu có làm xáo trộn nề nếp xã hội không, nhưng sau đó tôi nhận ra ngoài tôi ra, mọi người đều đã có vợ hoặc bạn gái rồi.”
“…Vậy thì, có được không ạ?”
“Ừ, được chứ. Quyền nhân sự của tòa soạn nằm trong tay tôi mà.”
Fujinami-sensei nói rất dứt khoát.
“Hơn nữa, Kurose Maria là em gái của vợ Kashima phải không? Có chị gái ở đây, dù sao cũng an tâm hơn nhiều so với việc một mình sang đó, đúng không?”
Fujinami-sensei lẩm bẩm thêm một câu “sau đó”, rồi nói với tôi.
“Khi nào thì đến được? Nộp đơn nghỉ việc ở công ty hiện tại, nhanh nhất là cuối tháng tới phải không? Bắt đầu nhận việc từ tháng Chín được không? À – nhưng vì phải xin visa, nên bắt đầu từ tháng Mười có vẻ thực tế hơn nhỉ?”
“Ấy, khoan… khoan đã, còn phải hỏi ý kiến của chính đương sự nữa chứ…”
“À, vậy tiếp theo tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với cô ấy, cậu có thể cho tôi thông tin liên lạc được không?”
“À, vâng ạ…! Cô ấy đang ở nhà, để con đi hỏi ạ.”
“À, vậy cậu có thể giúp tôi đưa điện thoại cho Kurose Maria được không?”
“Con… con biết rồi ạ.”
Tốc độ quá nhanh, tôi vội vã quay lại phòng khách, đưa điện thoại cho Kurose Maria.
“Alo, tôi là Kurose… Vâng, đã lâu không gặp ạ. Ể?! Cái… cái đó… phải, phải làm sao đây… Ể, ủy thác nghỉ việc?! Không, không sao đâu, tôi tự mình nói… Ừm, vâng! Tôi, tôi biết rồi! Tôi sẽ nhanh nhất có thể!”
Tôi không biết cô ấy đang nói gì, nhưng Kurose Maria dường như cũng không thể hiểu được vì cuộc trò chuyện diễn ra quá nhanh.
“…………”
Sau khi nói chuyện điện thoại với Fujinami-sensei, Kurose Maria tạm thời rơi vào trạng thái ngẩn ngơ.
Tôi hiểu cảm giác của cô ấy. Chỉ vài phút thôi mà đã thay đổi cuộc đời tôi rồi.
“…Kurose Maria, thật sự được chứ?”
Dù tôi có hỏi, cô ấy vẫn cứ lơ đễnh, tôi và Shirakawa Runa nhìn nhau.
“Nếu Maria có thể đến Indonesia thì em vui lắm… Vì em cứ nghĩ ngoài Ryuto ra, không còn ai thân thiết ở đây nữa…”
Gương mặt Shirakawa Runa khi nói câu đó tràn đầy niềm vui như lời cô ấy nói. Vừa nghĩ đến việc cô ấy vẫn còn bất an, trong lòng tôi dâng lên sự áy náy với Shirakawa Runa, cùng với mong muốn Kurose Maria có thể bàn bạc mọi chuyện ổn thỏa.
“…Tôi cũng rất vui khi được ở cùng Shirakawa Runa.”
Kurose Maria phần nào đã hoàn hồn lại, khẽ nói.
“Tôi có vài người bạn thân, nhưng tôi cũng chẳng có gì lưu luyến ở Nhật Bản cả.”
“Đó đâu phải ở vĩnh viễn đâu, không sao mà.”
Tôi cười nói, Kurose Maria cũng mỉm cười toe toét.
“So với chuyện đó, niềm vui khi ước mơ thành hiện thực còn lớn hơn.”
“Nhưng mà, Maria.”
Lúc này, Shirakawa Runa nói.
“Kujibayashi Haruta thì sao?”
“…Làm sao?”
Kurose Maria nhíu mày hỏi ngược lại.
“Chẳng có gì thay đổi, chỉ là vẫn nhắn tin LINE thôi. Vậy thì ở Nhật Bản hay Indonesia cũng như nhau nhỉ?”
“…………”
Shirakawa Runa cụp mi nhìn em gái.
“Nếu Maria nghĩ vậy thì tốt quá…”
“…Thế nhưng, đúng là vậy.”
Lúc này, Kurose Maria như thể thay đổi ý định mà nói.
“Vẫn nên báo cáo với cậu ấy một tiếng nhỉ. Có thể gặp mặt ở lễ cưới, lúc đó cũng được, nhưng ngày nào cũng nhắn tin LINE, nếu đã quyết định mà không nói cho cậu ấy biết thì thấy có vẻ hơi lạnh nhạt.”
Nói xong, Kurose Maria cầm điện thoại của mình lên, rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn chúng tôi.
“…Chuyện báo cáo kiểu này, nói qua điện thoại có lẽ tốt hơn là gửi tin nhắn nhỉ?”
“Vậy sao? Ryuto?”
“Ừm, xét về lễ nghi của người đã đi làm, có lẽ là vậy…”
Theo tôi thì việc nhận được liên lạc của người khác, so với gọi điện thì gửi email đương nhiên là tốt nhất, nhưng xét về cách thức tiếp nhận trong xã hội, mức độ lịch sự lần lượt giảm dần từ gặp mặt trực tiếp, điện thoại, rồi đến gửi email.
“Vậy bây giờ tôi có thể gọi cho cậu ấy không? Nếu một mình thì cảm giác như qua cả ức kiếp cũng chẳng liên lạc được.”
“Vậy sao? Một mình không thể nói chuyện đàng hoàng sao?”
Shirakawa Runa cười, nhưng tôi phần nào hiểu được cảm xúc của Kurose Maria. Những người như chúng tôi, trong phòng riêng thường không có không khí xã giao mấy.
“Được thôi.”
Tôi vừa nói xong, Kurose Maria bắt đầu thao tác điện thoại của mình.
“…Nói mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện điện thoại với người đó đấy.”
Kurose Maria khẽ lẩm bẩm như nói với chính mình, rồi áp điện thoại vào tai.
Chủ nhật, mười tám giờ ba mươi phút, Kujibayashi Haruta đang làm gì nhỉ? Cậu ấy trở thành nghiên cứu sinh từ tháng Tư, liệu có còn học ở thư viện đại học như những ngày nghỉ khi còn là sinh viên không? Nếu đang trên đường đi ăn tối thì có lẽ sẽ không để ý.
“…À, alo? Tôi là Kurose Maria.”
Kurose Maria bắt đầu nói, tôi mới biết Kujibayashi Haruta đã bắt máy.
Tôi không thể tưởng tượng Kujibayashi Haruta sẽ bắt máy của con gái như thế nào, vừa nghĩ đến tâm trạng của cậu ấy, tôi vừa nuốt nước bọt nhìn Kurose Maria.
“Alo? Alo?”
Kurose Maria nghi ngờ hỏi. Không biết là do điện thoại ở xa, hay do Kujibayashi Haruta không biết trả lời thế nào mà im lặng, dường như không có ai đáp lại.
“À, tôi là Kurose Maria.”
Dường như cuối cùng đã nghe thấy giọng nói của đối phương. Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Chuyện là, tôi có một việc muốn báo cáo với anh.”
Đối mặt với người bạn đã nhắn tin LINE hàng ngày suốt gần hai năm, giọng điệu của cô ấy khá cứng nhắc, nhưng có lẽ đây chính là khoảng cách hiện tại giữa hai người.
“Tôi sắp quyết định sẽ làm việc cùng tòa soạn với Kashima Ryuto, sau khi chuyển việc thì mùa thu sẽ sang Indonesia.”
Nói xong, Kurose Maria im lặng.
“…Alo?”
Kurose Maria lại trưng ra vẻ mặt ngạc nhiên gọi.
“À, vâng… Nên, tôi muốn nói lời cảm ơn Kujibayashi Haruta. Cảm ơn anh vì đã luôn liên lạc với tôi. Sang bên đó, vì lệch múi giờ nên có thể sẽ không liên lạc được như trước nữa. Gặp mặt cũng sẽ rất khó khăn… Ở đây cũng chưa gặp mặt bao giờ mà.”
Nói xong, Kurose Maria cười khổ.
“Nếu có thể gặp lại thì tốt quá… Vậy, tôi rất mong được gặp anh tại lễ cưới tuần tới.”
Nụ cười trên gương mặt Kurose Maria có chút buồn bã.
Kujibayashi Haruta bây giờ đang cảm thấy thế nào nhỉ?
Đúng lúc tôi đang nghĩ như vậy.
*Rầm! Rầm!*
Điện thoại của Kurose Maria rõ ràng không phải đang bật loa ngoài, nhưng vẫn phát ra tiếng ồn mà ngay cả tôi cũng nghe thấy.
Đó là tiếng điện thoại đang trong cuộc gọi bị rơi mạnh từ trên cao xuống.
“…Ơ…?”
Kurose Maria bất giác rời điện thoại khỏi tai, ngơ ngác nhìn màn hình, như thể không biết chuyện gì vừa xảy ra.
“Alo, alo? Không sao chứ? Điện thoại bị rơi à?”
Kurose Maria gọi một tiếng, dường như cũng không có tiếng đáp lại.
Kurose Maria không biết chuyện gì đã xảy ra, dù không có tiếng đáp lại cũng không thể cúp máy, nên cô ấy đặt điện thoại lên bàn, bật loa ngoài.
“Vừa rồi là tiếng gì vậy?”
Shirakawa Runa bất an nói, Kurose Maria cũng nhíu mày lắc đầu.
“Không biết? Điện thoại bị rơi à?”
“Từ đâu? Từ cửa sổ tầng hai hay sao?”
“Tình hình gì vậy? Nếu nghe thấy được thì chắc không hỏng đâu nhỉ…”
Ba người nhìn nhau, đúng lúc đó.
“Alo, đang nói chuyện phải không?”
Từ điện thoại của Kurose Maria truyền đến giọng một người đàn ông không phải Kujibayashi Haruta.
“À, vâng ạ…!”
Kurose Maria có chút hoảng hốt trả lời.
“Đây có phải điện thoại của sinh viên đeo kính không?”
“…? Vâng, vâng ạ…”
Đây là tòa nhà nghiên cứu của Đại học Pháp Ứng. Vị đó đã trượt chân từ trên cầu thang, ngã xuống chiếu nghỉ ngay trước mặt tôi.”
“Cái gì?!”
Nghe vậy, Kurose Maria ôm miệng không nói nên lời. Tôi và Runa cũng lại nhìn nhau.
“Các sinh viên đi ngang qua đang đưa chúng tôi đến phòng y tế. Tôi muốn trả lại điện thoại cho cô ấy, nhưng giờ cô ấy đang rất đau, hình như không thể nói chuyện được, nên tôi có thể tạm gác máy không?”
“…Vâng…”
Giọng Kurose Maria run rẩy vì bàng hoàng.
“Cảm ơn anh đã báo tin…”
Kurose Maria cảm ơn người đàn ông rồi gác máy. Chúng tôi cứ thẫn thờ một lúc lâu.
“Trượt chân từ cầu thang rồi ngã xuống chiếu nghỉ…?”
Tôi lặp lại lời người đàn ông vừa nói.
Kujibayashi Haruta, người luôn điềm tĩnh, giờ lại gặp chuyện thế này… Thật khó mà tin nổi.
“Chắc anh ấy đang rất hoảng loạn… Nghe nói Maria sẽ đi Indonesia mà…”
Runa nói.
“Là lỗi của em sao…?”
Kurose Maria tái mặt lẩm bẩm. Runa vội vàng lắc đầu.
“Không phải đâu. Trượt ngã chỉ là do không may thôi… Dù sao cũng không phải lỗi của Maria.”
“Thế nhưng, nếu em không gọi điện, thì đã không xảy ra chuyện này rồi…”
“Maria…”
Runa bên cạnh đưa hai tay ôm lấy vai Kurose Maria đang đau khổ.
“Làm sao đây… Nếu anh ấy có mệnh hệ gì, em…”
Kurose Maria cuối cùng cũng đỏ mắt bật khóc. Tôi sốt ruột tìm lời an ủi cô ấy.
“Không, không sao đâu Kurose Maria. Cô ấy nói rất đau, nghĩa là vẫn tỉnh táo, không nguy hiểm đến tính mạng đâu. Ngay cả khi được người khác giúp đỡ, cô ấy vẫn tự mình đến được phòng y tế, tôi nghĩ đó chỉ là vết thương nhẹ thôi.”
“Đúng vậy đó, Maria. Từ cầu thang ngã xuống chiếu nghỉ, người bình thường sẽ không sao đâu.”
Tôi và Runa cố gắng trấn an, nhưng Kurose Maria vẫn nước mắt giàn giụa.
“…Không, em… Em không muốn mất anh ấy…”
Kurose Maria lấy tay che mặt, nức nở.
“…Em thích anh ấy…”
Kurose Maria nghẹn ngào, khẽ nói.
“Làm bạn cả đời cũng được, xin anh đừng chết… Em mong sau này mỗi ngày anh vẫn nhắn tin cho em…”
“…Maria…”
Runa cũng lộ vẻ đau buồn, ôm chặt vai em gái.
“Em thích những lời anh ấy nói với em… Vì em cảm thấy anh ấy và tâm trạng của em luôn đồng điệu… Dù chia xa, dù không thấy mặt… Hôm nay cũng phải cố gắng lên…”
Kurose Maria nói một cách đứt quãng. Runa khẽ mỉm cười.
“Em không nói cho người ta biết sao? Anh nghĩ anh ấy chắc chắn sẽ rất vui đấy.”
“…Không…”
Kurose Maria nức nở nói.
“Vì sao em… Em muốn được yêu… Không được yêu thì không thể hạnh phúc… Em cũng muốn được một người đàn ông yêu đầu tiên, giống như Runa vậy…”
Tôi cuối cùng cũng hiểu đây là lời tận đáy lòng của Kurose Maria.
Kurose Maria đã thích Kujibayashi Haruta từ rất lâu rồi.
Nhưng vì Kujibayashi Haruta không thể hiện ra vẻ gì là có hứng thú với cô ấy, nên cô ấy mới giận dỗi, không biểu lộ tình cảm yêu đương, cũng không chủ động nói “Gặp nhau đi”.
Tôi chợt nhớ đến Kurose Maria của năm lớp Mười Một.
— Một cô gái không được yêu sẽ không hạnh phúc. Phải là người đầu tiên mới được.
Tôi mong cô ấy có thể thoát khỏi suy nghĩ từ thời điểm đó. Bởi vì Kurose Maria bây giờ không còn cô đơn nữa.
Tôi hy vọng lần này có thể khiến cô Kurose Maria nhỏ bé, người đã khóc vì không được cha chọn và đầy lòng thù hận với chị gái, có thể siêu thoát.
Hãy đón nhận tình yêu từ Kujibayashi Haruta một cách trọn vẹn.
“…Kurose Maria rất được yêu quý.”
Nghe tôi nói vậy, Kurose Maria ngừng khóc một chút, nhìn tôi.
“Trong điện thoại của em… có rất nhiều tình yêu từ Kujibayashi Haruta đúng không?”
Tôi chỉ vào chiếc điện thoại đặt trên bàn, Kurose Maria im lặng nhìn chằm chằm vào nó.
“Thật ra Kurose Maria cũng biết rõ đúng không? Kujibayashi Haruta có phải là người mỗi ngày đều nhắn tin cho một cô gái mà anh ấy không quá thích đâu. Hơn nữa, đã gần hai năm không gặp mặt rồi… Suy nghĩ những lời nói gần gũi với đối phương… Đối với những người chỉ coi là bạn bè bình thường, rất khó để làm được điều đó.”
Tôi nói với Kurose Maria đang im lặng lắng nghe.
“Vậy nên, anh mong em cứ yên tâm nói hết những suy nghĩ của mình cho Kujibayashi Haruta. Hai em nhất định có cùng một tâm trạng.”
“…Nếu anh ấy còn sống thì sao.”
Kurose Maria đã bình tĩnh lại một chút, lấy lại tinh thần, ngượng ngùng nói.
“Cô ấy còn sống! Không phải nói là sẽ đến phòng y tế sao! Nếu tình hình không ổn, người ta đã gọi xe cứu thương rồi!”
“Đúng vậy đó, lát nữa chúng ta hãy hỏi thăm tình hình của cô ấy nhé. Em cũng sẽ nói với cô ấy là ‘Em nghe Kurose Maria nói anh bị ngã cầu thang, anh có sao không?’”
Runa và tôi nói xong, chúng tôi trao đổi ánh mắt rồi cả ba cùng bật cười.
◇
Sau đó, mẹ về đến nhà. Runa và mọi người trong gia đình Kurose cùng quây quần bên bàn ăn tối do mẹ nấu.
Kujibayashi Haruta cũng đã liên lạc với tôi. Quả nhiên không phải chỉ là trượt chân, mà là ngã rất mạnh, toàn thân, kể cả đầu, đều bị va đập nghiêm trọng. Sau khi đến bệnh viện, để đề phòng, họ phải làm kiểm tra và được cho biết sẽ phải nằm viện một đêm.
Cuối cùng cũng không có gì nghiêm trọng, chúng tôi thở phào nhẹ nhõm.
Rời khỏi nhà Kurose, tôi và Runa bắt tàu điện đến ga A. Vì trời đã tối, nên tôi quyết định đưa Runa về nhà Shirakawa.
“Tạm biệt, Ryuto. Hôm nay… cảm ơn anh.”
Nói vậy ở cửa nhà, Runa chìa ngón áp út tay trái về phía tôi và mỉm cười.
“Ừm, anh mới phải cảm ơn em chứ.”
Tôi không biết mình đang cảm ơn điều gì. Nếu phải nói, có lẽ là cảm ơn sự tồn tại của Runa chăng?
Trong khu dân cư yên tĩnh khi màn đêm buông xuống, tôi và Runa nhìn nhau trước cửa nhà Shirakawa.
“…………”
Hôm nay chỉ nắm tay thôi sao… Tôi đang nghĩ vậy thì Runa đột nhiên ghé sát mặt lại. Phản xạ nhắm mắt lại, môi tôi cảm nhận được sự chạm nhẹ của môi Runa. Sức đàn hồi ấm áp tự nhiên của làn da khiến tim tôi đập thình thịch. Sau bữa ăn, cô ấy không tô lại son môi.
Muốn cảm nhận Runa nhiều hơn nữa… Suy nghĩ đó là vô ích, đôi môi Runa đã rời đi.
“…Vậy thì, hẹn gặp lại ngày mai.”
Runa nhìn tôi, khẽ nói với vẻ hơi ngượng ngùng.
“…Ừm, hẹn gặp lại ngày mai.”
Tôi chỉ có thể đáp lại như vậy, mỉm cười quay người đi.
Vừa đi vừa quay đầu lại, Runa hé nửa người ra khỏi cánh cửa, vẫy tay về phía này.
Nhìn thấy bóng dáng đó đã vào trong nhà, tôi không quay đầu lại nữa, mà đi nhanh về phía nhà ga.
“…Oh.”
Chỉ cần nghĩ đến cảm giác mềm mại từ môi Runa, tôi lại không kìm được mà thở dài.
Nhưng mà, không sao cả.
Sau khi về Indonesia, tôi sẽ được sống cùng Runa mỗi ngày, nên hãy cố gắng chịu đựng một chút.
Tôi tự nhủ như vậy, bước nhanh trên con đường đêm.


0 Bình luận