Quyển 4

Chương 2: Cô Maka, Đếm Ngược Đến Hủy Diệt

Chương 2: Cô Maka, Đếm Ngược Đến Hủy Diệt

“Xong rồiiiiiiii! Tuyệt vờiiiiiiii! Húuuuuuuuuu!”

Kỳ thi cuối học kỳ đầu tiên đã kết thúc—

Cả lớp rộn rã tiếng cười nói vui vẻ. À mà này, cái người đang gào toáng lên như thế không ai khác chính là Amanashi Nui. Này, ‘Oraaa’ là cái quỷ gì không biết nữa…

Tôi đứng dậy từ chỗ ngồi cạnh cửa sổ, bước đến chỗ cô ấy và khẽ vỗ vai.

“Thế thì giờ chúng ta ôn bài một buổi dài hơi nhé?”

“Cậu tự dưng ám chỉ tôi thi trượt sao?!”

“Cậu đấy, có thấy học hành gì mấy đâu. Mấy bài tập tôi giao chắc cũng để trống trơn đúng không?”

“Cậu không tin tôi chút nào hết sao?!”

Nui lại làm ầm ĩ lên như mọi khi, vừa nói vừa lục lọi sách vở, tài liệu từ trong cặp ra.

“Nè, tôi làm đàng hoàng đó chứ! Manasshi đã cố gắng hết sức rồi mà!”

“…Ồ, cậu nói đúng.”

Cô ấy làm đúng hết tất cả các bài tôi đưa, dù vẫn còn xen lẫn rất nhiều lỗi sai.

“Tôi làm đúng như cậu nói hồi thi giữa kỳ mà. Cậu bảo cứ viết đáp án lên tờ đề mà!”

Giờ cô ấy còn lôi cả tờ đề thi cuối kỳ ra nữa… dù vẫn có vài chỗ thiếu lời giải thật.

“Xin lỗi vì đã nghi ngờ cậu nhé, Nui. Với thế này thì cậu có khi còn làm tốt hơn cả hồi giữa kỳ đó.”

“Thật sao?! Trời ơi, vậy là tôi giỏi nhất cả khoản học hành lẫn… vòng một rồi!”

Nui nhảy nhót tíu tít vì sung sướng. Ừm, tôi đúng là có nói cô ấy sẽ khá hơn, nhưng vẫn còn dưới trung bình nhiều. Dù vậy, nghĩ đến chuyện hồi giữa kỳ cô ấy suýt đội sổ thì đây rõ ràng là một sự cải thiện rõ rệt, không thể chối cãi.

“Không ngờ Nui ngốc nghếch điên khùng đó… giờ chẳng qua chỉ là một đứa ngốc bình thường thôi…”

“Tôi vẫn là đứa ngốc sao?! Không vui được đâu nhé! Nui-chan bị tổn thương thế này cần được xoa dịu đây!”

“Xoa dịu… là sao chứ?”

“Sai-kun, cậu có hộ chiếu không?”

“Hộ chiếu á? Ừ, có.”

Vì bố mẹ tôi luôn làm việc ở nước ngoài nên cũng có những lúc tôi đến thăm hoặc có những dịp khác phải ra nước ngoài. Dù vậy, việc ra nước ngoài hình như lại là một cực hình đối với Miharu đáng thương của tôi.

“Tôi sẽ có buổi chụp ảnh gravure ở Saipan. Hay là cậu đi cùng tôi, hai chúng ta cùng nhau tận hưởng một mùa hè, chỉ có hai đứa thôi?”

“Tôi không thể cứ thế mà…”

Trên đời này có ai lại dẫn một cậu con trai đi chụp ảnh như thế? Cậu định chọc tức fan hâm mộ à?

“Hả, chán ngắt. Tôi đang muốn thưởng cho cậu vì buổi chụp ảnh hôm nọ, đưa cậu ra nước ngoài đó chứ?”

“Nếu cậu đang làm tốt, thì vướng vào rắc rối lại phiền lắm, đúng không?”

Vì buổi chụp ảnh gravure trước giữa kỳ của cô ấy rất thành công nên danh tiếng cũng ngày càng tốt hơn.

“Thay vì tận mắt nhìn thấy cậu, tôi muốn nhìn sản phẩm hoàn chỉnh trên tạp chí hơn.”

“À, tôi hiểu rồi! Vậy là tôi chỉ cần tạo ra một buổi chụp ảnh khiến cả trái tim Sai-kun cũng phải điên đảo chứ gì!”

“Chính xác.”

Thật tuyệt khi Nui-san dễ thao túng đến vậy.

“………Nhìn chằm chằm~”

“K-Không, có chuyện gì vậy, Kisou-san?”

Ngay bên cạnh tôi, Kisou Tenka-san đang nhìn chằm chằm đầy khó chịu.

“Cậu đã trở thành một gã đàn ông tồi tệ rồi đó, Saigi. Hồi nãy thì bắt tôi làm hầu gái—không, bắt tôi mặc mấy bộ đồ đó, làm tôi xấu hổ, giờ lại dùng lời lẽ để nhìn Amanashi bán khỏa thân sao?”

“Tự dưng nói xấu người khác là sao?! Tôi không có chút hứng thú nào với dáng vẻ bán khỏa thân của Nui đâu nhé?!”

“Nói thế là thô lỗ lắm đó nhé! Tôi rất tự tin vào ngoại hình của mình đó!”

“Thế thì cậu nên lo trau dồi nội tâm đi…”

Dù điểm số có tốt hơn rồi, nhưng không có nghĩa là cậu có thể thả lỏng rồi đâu.

“…Không có thời gian để tham gia màn hài kịch hai người này đâu, tôi muốn về nhà ngủ một giấc thật đã. Cảm giác như đang lăn lộn trong bùn vậy.”

“K-Kisou-san, có chuyện gì vậy?”

“Gần đây mắt của Onee-chan cứ vô hồn sao ấy. Tôi lo lắng cả đêm không ngủ được. Giờ thì tôi sắp không chịu nổi nữa rồi.”

“………À…”

Kisou-san thì thầm bằng một giọng nói chỉ mình tôi nghe thấy. Vì bận ôn thi nên tôi không thể nói chuyện với Maka-sensei chút nào, với cả cái chuyện ở tòa nhà cũ nữa, nó đã tạo ra một khoảng cách giữa chúng tôi…

“Không ngủ được, nên điểm số của tôi cũng tăng lên. Giờ thì đã thuộc nửa trên rồi.”

Nói rồi, Kisou-san bước ra khỏi lớp học.

“…Ten-chan trông mệt mỏi thật. Không biết cô ấy làm bài thi có ổn không nhỉ?”

“Cô ấy bảo là học hành chăm chỉ lắm, nên chắc là được thôi. Dù sao thì điểm số của cô ấy cũng luôn thuộc hàng top từ đầu rồi. Đã xinh đẹp mà học cũng giỏi nữa chứ, wow.”

“Chà chà, Sai-kun. Cậu có điều gì muốn nói với tôi sao?”

“Không, không có gì cả. Chỉ là thấy cô ấy loạng choạng như thế thì hơi lo một chút thôi.”

“Cứ để đó cho tôi, tôi sẽ đưa cô ấy về nhà! Hôm nay tôi không có việc gì cả!”

“Cậu chắc là cô ấy đi với cậu thì bệnh tình sẽ không nặng thêm đấy chứ?”

“Hồi tôi đến thăm cậu lúc cậu bị cảm thì cậu vẫn ổn mà!”

Nui vừa nói mấy lời đó với tôi, vừa bước phăm phăm ra khỏi lớp học.

Dù hơi lo cho Kisou-san một chút, nhưng chắc cô ấy sẽ ổn khi có Nui bên cạnh. Tạm thời thì tôi nên đi báo cáo cho Maka-sensei đã.

“Xong đời rồi!”

“………”

Tại phòng hướng dẫn học sinh, giọng Maka-sensei vang lên. Không ngồi xuống, Maka-sensei đứng ôm đầu, người cứ vặn vẹo. Trông hơi buồn cười.

Vì kỳ thi đã kết thúc nên việc chấm bài đã bắt đầu, các giáo viên khác cũng đang dùng phòng chuẩn bị tiếng Anh. Thế nên khi tôi báo cáo tình trạng của Kisou-san cho cô ấy qua LINE thì cô ấy bảo tôi đến đây—và rồi thốt ra câu nói vừa rồi.

“Uhm, Maka-sensei. Cô đang nói về chuyện gì vậy ạ?”

“Chúng ta bị Jinsho-san nhìn thấy rồi!”

Mắt đẫm lệ, Maka-sensei lườm tôi.

“Karen-kaichou không phải kiểu người cứ thế buột miệng kể chuyện riêng tư cho người khác đâu…”

Cô ấy chắc chắn sẽ không lan truyền tin đồn xấu đâu.

“Cho dù cô ấy có lan truyền tin đồn đó thì trong mùa thi mọi người cũng bận quá nên chẳng ai thèm quan tâm đâu. Nếu là tôi thì tôi sẽ đợi đến khi thi xong rồi mới lan truyền!”

“Cậu suy nghĩ ngày càng độc ác hơn rồi đó. Giờ cậu là tích cực hay tiêu cực đây…”

Với lại, tôi thật sự không nghĩ cô ấy sẽ nói xấu người khác đâu.

“Không phải vậy! Mà là những hành vi sai trái của tôi cứ liên tục bị lộ ra ngoài! Hoàn toàn không có cách nào che đậy được! Mặc dù bản chất thật của tôi đáng lẽ phải là bí mật giữa tôi và Saigi-kun chứ!”

“Ể, Kisou-san cũng biết mà?”

Mức độ nghiêm trọng lần này quả thực khác hẳn chuyện với thầy hiệu phó. Lúc ấy, Hội trưởng Karen bắt gặp chúng tôi ngay đúng khoảnh khắc không thể che giấu được nữa, dù có cố đến mấy. Nhưng mà, ngay cả cô Kisou cũng đã từng thấy chúng tôi trong tình huống tương tự rồi.

“Con bé thì không tính, vì đó là em gái tôi mà. Dù gì thì, nếu đã là nó thì ngay cả tôi cũng chẳng thể giấu nổi bản thân mình thật được.”

“À, như em từng nhắn cô qua LINE rồi đấy, con bé lo cho cô, Maka-sensei, lắm đấy ạ.”

“Xem ra tôi đã không để ý đến Tenka nhiều lắm rồi. Mà thôi, con bé là kiểu người cứ thiếu ngủ là y như rằng điểm số sẽ tụt không phanh.”

“…Cô giáo, cô tin con bé thật đấy nhỉ.”

Tuy có vẻ không cam tâm chút nào, nhưng cô ấy hẳn cũng hiểu rằng em gái mình đã lo lắng cho mình đến mức nào. Gia đình—có lẽ là một trường hợp ngoại lệ đặc biệt rồi.

“Con bé đó chắc không sao đâu. Mà thôi, quay lại chuyện cô nữ sinh cấp ba tên Maka ở tòa nhà trường cũ đi! Sao Jinsho-san lại xuất hiện ở đó được chứ…”

“À thì, cô ấy nói là có chuyện cần gặp Maka-sensei ạ.”

“Tôi đâu phải giáo viên chủ nhiệm của con bé, cũng chẳng liên quan gì đến hội học sinh cả… Hay là vì SID nhỉ?”

“Em cũng không rõ nữa…?”

Nếu quả thực là vì SID, thì xem ra tôi cũng chẳng thể cứ giả vờ như không liên quan được nữa rồi.

Toàn những chuyện bí ẩn… À, mà này, có một chuyện tôi cần biết trước khi đời tôi kết thúc… Saigi-kun, bài kiểm tra của em thế nào rồi?

“Đúng là chuyển chủ đề nhanh như chớp vậy…”

“Đây mới là chủ đề quan trọng nhất lúc này chứ.”

“Để em xem nào… Em nghĩ Nui làm bài khá tốt ạ.”

“Không thể nào…”

“Không thể nào ư?!”

Em biết là em nói vậy, nhưng cô là giáo viên của con bé mà, phải không ạ?!

“Thật lòng mà nói, tôi vẫn cho rằng điểm số của con bé ở kỳ thi giữa kỳ trước đúng là gần như một phép màu vậy.”

“Cô lại coi việc con bé suýt soát không trượt là một phép màu ư?”

“À khoan đã. Tôi cũng quan tâm đến điểm của Amanashi-san, nhưng ban đầu tôi hỏi là điểm của em cơ mà, Saigi-kun. Đừng có đánh trống lảng đấy nhé.”

“…Hiện tại thì em đã mang theo toàn bộ đề thi kèm theo bài làm của mình rồi ạ…”

Rút những tờ đề thi từ trong cặp ra, em đưa cho Maka-sensei. Cô ấy ngồi xuống chiếc ghế gần đó, kiểm tra từng tờ một. Toàn bộ là bài làm của tất cả các môn, chứ không chỉ riêng tiếng Anh… Chà, với một con người hoàn hảo như cô ấy thì chắc cũng chẳng thành vấn đề gì đâu nhỉ.

“L-Làm sao có thể như thế này được chứ…!”

“Ố ồ, Sensei?!”

Đột nhiên, Maka-sensei siết chặt tay, bóp nát cả những tờ giấy trên tay.

“Sensei, cô làm cái gì vậy! Mấy tờ giấy đó vẫn còn quan trọng mà?!”

“…À, tôi xin lỗi, chỉ là…”

Cô ấy đặt những tờ đề thi xuống chiếc bàn gần đó, rồi vuốt phẳng lại những tờ suýt chút nữa đã bị xé rách.

“Kết quả tệ đến thế cơ ạ…?”

“Không, ngược lại mới đúng chứ.”

Chẳng hiểu sao, Maka-sensei lại lườm em.

“Tuy không thể nói chắc chắn nếu không có điểm số trung bình của đợt này, nhưng… có lẽ em đã tăng khoảng 30 bậc so với hồi giữa kỳ đấy.”

“Ơ, 30 bậc cơ ạ?”

Khoảng mười bậc thì em vẫn lên xuống như cơm bữa, nhưng 30 bậc là kết quả quá tốt rồi còn gì ạ?

“Chắc chắn là nhờ sự kèm cặp riêng của cô gái đại học kia rồi, phải không…?”

“Dù gì thì ngoài ra em vẫn học hành như bình thường mà. Chẳng qua là em chỉ thật sự dồn lực học mấy ngày sát nút trước khi thi thôi ạ.”

Những gì em đã làm chẳng khác nào cày đêm quên ngủ, vậy nên đâu thể cứ thế mà đạt được điểm số như vậy được đâu. Đúng là em cần phải cố gắng hơn nữa thật, nhưng mà—

“Với đà này, có thể nói công việc làm thêm của Shiya-chan đã thành công tốt đẹp rồi. Xem ra số tiền bố mẹ em đã bỏ ra rất đáng giá ạ.”

“Chuyện đó thì liên quan gì đến bây giờ chứ! Vấn đề là ở chỗ điểm của em lại tăng lên đấy, Saigi-kun!”

“Thế cái đó cũng là vấn đề sao?! Chẳng phải đó là điều mà cô, với tư cách là giáo viên chủ nhiệm của em, nên vui mừng sao—?”

“Nhưng mà, nhưng mà, nhưng màaaaa!”

Maka-sensei nắm chặt tay thành quyền, lắc đầu lia lịa. Dễ thương quá đi.

“Tại con nhỏ sinh viên kia mà, Saigi-kun, em thay đổi rồi, em biết không hả?! Em cơ bản là đang bị một người phụ nữ khác ngoài tôi ảnh hưởng đấy!”

“Cái đó mới chính xác là chuyện không liên quan lúc này mà?!”

Em không hiểu cô đang giận cái gì nữa, Maka-sensei!

“Không chịu đâuuuuu! Em không muốn bị người phụ nữ khác cướp mất Saigi-kun đâuuuuu!”

“Gì cơ—”

Nước mắt cô ấy bỗng dưng đong đầy khóe mi, rồi cô ấy liền lao vào ôm chặt lấy em, dụi dụi má vào người em. Càng ngày cô ấy càng giống một đứa trẻ con mè nheo, khóc nhè!

“Tôi chỉ muốn Saigi-kun được ‘nhuộm màu’ bởi mình tôi thôi… Bởi vì điều đó, tôi đã tốn công ‘dạy dỗ’ em suốt bấy lâu nay, vậy mà giờ lại cảm thấy như mọi công sức đều đổ sông đổ biển rồi!”

“Cô đúng là đã âm mưu một chuyện hay ho đấy nhỉ!”

Ừ thì, em cũng biết cái chuyện ‘dạy dỗ’ của cô ấy là nhằm mục đích khiến em phải lòng cô ấy mà. Nhưng mà, được Shiya-chan chỉ bảo thật sự chỉ là theo nghĩa học tập thôi. Định kiến của cô ấy mạnh mẽ quá… Mà cái chuyện giải quyết đống này thì đúng là đau đầu thật đấy.

Hết kỳ thi cuối kỳ là trường sẽ bước vào kỳ nghỉ học. Cả học kỳ này còn khoảng mười ngày nữa, tính cả thời gian nhận kết quả thi và lễ bế giảng nữa thì hiện tại chúng em chỉ có vỏn vẹn ba ngày nghỉ thôi. Mấy đứa nhà giàu thì nóng lòng muốn đi du lịch đâu đó ngay trong ba ngày này. Bố mẹ em thì đi nước ngoài nhiều đến mức cứ ngỡ là đang buôn người không bằng, nhưng em cũng chẳng vì mấy ngày ngắn ngủi đó mà bay ra nước ngoài làm gì.

“Nhưng mà… thời gian rảnh rỗi như thế này thì cũng hơi nhiều… Hay là em thử đi tìm việc làm thêm nhỉ.”

“Anh hai, anh nói thật đấy ư? Bố mẹ vẫn chu cấp đầy đủ cho hai anh em mình cơ mà, sao phải đi làm chi cho cực? Bữa sáng vẫn cứ ngon như bình thường dù có phải tự tay kiếm tiền đâu mà, anh biết không?”

“Xem ra mình đã mắc vài sai lầm trong việc nuôi dạy Miharu rồi…”

Địa điểm là phòng khách nhà Saigi, mười giờ sáng. Giờ thì đã quá mười giờ sáng, Miharu cuối cùng cũng chịu dậy, nhưng lại chỉ lăn qua lăn lại trên sofa để tiếp tục dán mắt vào chiếc điện thoại thông minh. Mặc chiếc áo hoodie mỏng, vạt váy của con bé hơi vén lên, để lộ lấp ló chiếc quần lót trắng và cặp đùi non.

“À, mà phải rồi. Em làm bài kiểm tra thế nào rồi, Miharu?”

“Anh hai, muốn nhìn ngực Miharu không?” (ghi chú: ngực nào?)

“Này, đừng có hòng đánh trống lảng bằng cái đó! Chắc chắn là em chẳng học hành gì cả đúng không!”

Tôi lườm con em gái đang định cởi đồ ra kia một cái rõ dài. Shiya-chan cũng đã định kèm cặp cho nó đấy chứ, nhưng chắc Miharu lại trốn biệt tăm cho đến tận phút chót rồi.

“Miharu dù gì thì cũng thông minh hơn em nhiều mà. Nếu chịu khó học hành tử tế thì kiểu gì cũng lọt top mười được, anh biết không hả?”

"Có nhiều thứ quan trọng hơn là đạt điểm cao nhất ở trường đấy..."

"Đừng có làm quá lên thế. Chắc lại định nói về mấy cái trò chơi trên mạng của cậu chứ gì?"

Nhân tiện, cậu bớt tiêu tiền vào mấy thứ đó đi thì hơn!

"Kuu vẫn đang học hành chăm chỉ đấy nhé. Vậy mà giờ lại bị cho xem cái tấm gương xấu... A, khoan đã. Miharu, cho anh xem ngực em coi."

"Onii-chan, tự nhiên lại thốt ra câu đó kỳ cục vậy? Thôi, kệ đi."

"Kệ đi thật hả?"

Nhưng mà, tôi chưa kịp cãi lại thì Miharu đã bắt đầu cởi áo khoác ngoài ra rồi. Chẳng hề do dự gì cả, ngay cả khi để lộ ra bộ ngực khiêm tốn.

"Miharu, em không mặc áo ngực hả? Nhớ mặc vào đi, kể cả là áo thể thao cũng được."

Chẳng còn gì trên người cô bé sau khi cởi áo hoodie. Những đường cong nhẹ nhàng vẽ nên khuôn ngực, với hai nụ hồng nhỏ nhắn phía trên.

"Miharu vẫn mặc quần lót đầy đủ mà. Dù sao thì hôm nay là ngày nghỉ, ai quan tâm chuyện đó chứ. Chẳng ai biết chuyện em không mặc áo ngực đâu, ngoại trừ cái tên anh trai biến thái này."

"Thì nó cũng đâu có đủ to để mà rung rinh gì đâu."

"Cuộc trò chuyện về ngực giữa anh em nhà Saigi trước bữa trưa, đúng là một gia đình kỳ quái. Mà sao anh lại muốn xem ngực Miharu?"

"Thì, lúc nãy, chúng ta đang nói về việc em bị Kuu vượt mặt đúng không. Anh chỉ muốn kiểm tra xem sao thôi."

"Onii-chan, anh còn để ý đến ngực của Kuu nữa hả? Mà, thế nào rồi?"

"Ừm... cũng không khác biệt là mấy..."

"Hyan"

Khẽ chạm vào ngực em ấy, dùng tay để kiểm tra kích cỡ, tôi vẫn không thể phân biệt được. Vẫn mềm mại lắm, nhưng ngực Kuu cũng vậy mà.

"Onii-chan, sờ thì cũng được thôi, nhưng đừng có làm đột ngột vậy chứ. Dù nhỏ nhưng nó vẫn nhạy cảm lắm đó."

"À, xin lỗi, xin lỗi. Ừm... có lẽ vẫn to hơn của Kuu một chút."

Vừa tranh thủ sờ soạng ngực em gái bé nhỏ, tôi lại nhớ về cảm giác khi chạm vào ngực Kuu trong bồn tắm lần trước.

421.jpg

"Để anh nói cái này, Miharu này, nhưng mà Kuu học giỏi đó nha. Nếu em thua về điểm số, em sẽ bị Kuu bỏ xa nhanh thôi."

"Miharu sẽ không thua về số tiền em ấy đã nạp vào game đâu!"

"Em thua ở khoản đó thì anh mặc kệ!... Khoan đã, Kuu cũng chơi mấy cái trò chơi đó hả?"

"Ừ, Miharu muốn có thêm bạn trong cái game chính mà em ấy đang chơi, nên đã bắt Kuu đăng ký luôn."

"Đừng có lôi kéo Kuu vào con đường tăm tối mà em đang đi!"

Em gái mình là ác quỷ hay gì?! Kuu đừng có học theo em ấy thì hơn.

"Thôi được rồi. Miharu, mặc quần áo vào đi. Dù đang ở trong nhà mình, nhưng cứ trần truồng thế này cũng không hay."

"Anh nói câu đó sau khi bảo Miharu cho anh xem ngực... Onii-chan càng ngày càng kỳ quặc."

Trong khi Miharu đang cằn nhằn, em ấy lại mặc áo hoodie vào. Dù tôi ước gì em ấy mặc thêm cái gì đó bên trong.

"Ừm... Ngực của Miharu không đủ để giết thời gian. Giờ mình nên làm gì nhỉ... Hay là mình đến thăm Nekoranya xem sao."

Biết đâu họ có thể thuê mình làm thêm trong kỳ nghỉ hè.

—Ngay khi tôi vừa nghĩ đến đó, và lấy điện thoại ra để liên lạc với Sekiya-san, thì tôi nhận được một tin nhắn.

"A, Karen-kaichou...?"

Nhận được tin nhắn từ Kaichou đúng là hiếm có... À phải rồi, chúng tôi vẫn chưa giải quyết xong cái vụ ở tòa nhà trường cũ... Cũng như việc cô ấy nói rằng cô ấy chịu trách nhiệm cho việc tôi 'ghét giáo viên'. Giờ thì xem tin nhắn đã.

Phòng hội học sinh của trường trung học Seikadai—

Với chiều rộng bằng nửa lớp học, hai dãy bàn dài được xếp cạnh nhau, đối diện nhau. Một dãy bàn dài ở phía sau dãy bàn đầu tiên là bàn của hội trưởng hội học sinh. Trên chiếc bàn có vẻ đã trải qua nhiều mùa này, có một chiếc laptop và vài chồng tài liệu.

"Xin lỗi vì đã gọi cậu đến đây, Saigi Makoto. Đáng lẽ cậu nên nghỉ ngơi sau kỳ thi mới phải."

"Không, tôi không bận tâm đâu. Dù sao tôi cũng rảnh mà."

Sau khi qua buổi trưa, tôi đã đến trường, giúp cô ấy xem xét đống tài liệu chất đống trên bàn dài.

"Nhưng, đó là tài liệu của hội học sinh đúng không? Tôi xem có ổn không?"

"Không có gì bí mật cả. Nếu học sinh yêu cầu, chúng tôi sẽ công khai tất cả. Dù là ngân sách của các câu lạc bộ, hay kế hoạch tổ chức sự kiện, đều vậy."

"Ra là vậy."

Vì tôi chưa bao giờ có hứng thú xem những tài liệu đó, nên tôi không biết. Những gì tôi đang cầm trên tay là tài liệu của hội học sinh từ năm ngoái, nhiều loại tài liệu liên quan đến việc tổ chức. Chắc phải xem chúng thường xuyên mới được.

"Nhiệm kỳ của hội học sinh cũng sắp kết thúc rồi. Mặc dù tôi sẽ nghỉ hưu vào tháng 9, nhưng tháng 8 lại có kỳ nghỉ hè, nên tôi phải chuẩn bị từ bây giờ. Sắp xếp tài liệu bây giờ là việc cần thiết."

"Việc đó thì tốt thôi, nhưng các thành viên khác đâu cả rồi?"

"Các thành viên khác hầu hết đều giữ hai chức vụ với các câu lạc bộ của họ. Hội phó đang lên kế hoạch học ở một trường đại học bên ngoài, nên đang bận ôn thi."

"Nói vậy, đẩy hết công việc lên hội trưởng thì chắc chắn không ai muốn rồi, đúng không?"

"Tôi là người cho phép họ ưu tiên việc học và công việc câu lạc bộ hơn công việc hội học sinh. Cả hai đều liên quan đến tương lai của họ, nên chúng quan trọng hơn công việc ngắn hạn ở hội học sinh. Thẳng thắn mà nói, nếu còn gì sót lại, tôi có thể đẩy nó cho thế hệ hội học sinh tiếp theo, và tốt nghiệp như vậy."

"Ehhh, hơi vô lý đó."

"Hội học sinh đã làm như vậy trong nhiều năm rồi. Nó đã trở thành một điều hiển nhiên rồi. Fufufufu, lũ khôn lỏi."

Hội học sinh tập hợp những người có thành tích học tập xuất sắc, vậy nên họ thường là những người đáng kính, đúng không?

"Dù vậy, tôi cảm thấy có lỗi khi đẩy việc này cho Saigi Makoto."

"Dù sao thì tôi cũng thấy bồn chồn khi không có gì để làm. Nếu có gì tôi có thể giúp được, tôi sẽ sẵn lòng làm."

"Tôi hiểu rồi, cảm ơn cậu. Nhân tiện, hôm nay cậu đã làm gì cho đến khi đến đây?"

"Tôi đang kiểm tra kích cỡ ngực của Miharu."

"Anh em nhà Saigi đang làm cái quái gì vậy?!"

A, cô ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi.

“Đ-Đừng hiểu lầm tôi! Tôi chỉ kiểm tra xem chúng có còn... lớn hơn của Kuu không thôi mà.”

“Càng ngày càng tệ!”

“Chắc vậy rồi...”

“Anh đừng nói với tôi là anh cũng làm cái trò đó với Amanashi Nui nữa nhé...”

“...L-Làm gì có chuyện đó! Nui không phải em gái tôi, cũng chẳng phải trẻ con, chỉ là bạn học bình thường thôi mà.”

Chuyện tôi đã nhìn thấy ngực trần của em ấy rồi thì đành giữ kín vậy. Tất nhiên là vì danh dự của em ấy rồi, ừm.

“Thế thì... cũng được rồi. Mà này, Saigi Makoto, xem ra cậu khá hợp với kiểu việc này đấy.”

“Thật sao? Tôi chưa từng làm công việc kiểu này bao giờ.”

“Với cái tính đa nghi của cậu, có khi lại hợp với mấy việc tỉ mỉ này đấy.”

“Chẳng khác gì đang sỉ vả tôi cả.”

Mà tôi cũng chẳng thể chối cãi được.

“Đừng gọi là đa nghi chứ, phải là cẩn thậ—Ái chà!”

“Ồ?!”

Rầm!

Đang định biện minh thì một tiếng động lớn bất chợt vang lên khiến cả hai giật mình.

“C-Cái gì thế? Từ đằng kia vọng lại...”

Nhìn về phía phát ra âm thanh, có một cánh cửa, dường như được giấu kín ở góc giá sách chất đầy tài liệu.

“Ồ, hóa ra có một cánh cửa ở đây. Bên trong là gì vậy?”

“...C-Chỉ là phòng chứa đồ thôi, đừng để ý làm gì.”

“Nói vậy chứ, vừa nãy có tiếng động lớn lắm. Để tôi vào xem sao.”

Chắc là không thể cứ thế mà bỏ qua để tiếp tục công việc được rồi.

“Ưm? Tối quá... công tắc đèn đâu nhỉ...”

Tôi đưa tay rà rà quanh cánh cửa tìm công tắc—À, đây rồi.

“Oa... C-Cái gì thế... này?”

Đúng là một căn phòng chứa đồ nằm cạnh văn phòng hội học sinh thật. Chiều rộng chắc cũng bằng... phòng chính nhỉ? Dù sao thì tôi cũng không kiểm tra rõ được, vì căn phòng chất đầy những hộp lớn hộp nhỏ. Từ những cái cũ nát cho đến những cái còn mới tinh. Ngoài ra, trong tầm với của tôi còn có những chồng hồ sơ, tài liệu, sách vở chất thành tháp trên sàn nhà.

“...Phòng rác à?”

“N-Nói vậy bất lịch sự quá. Không phải rác đâu. Đây là những tài liệu đã được sắp xếp gọn gàng rồi, hoặc là thiết bị không dùng nữa. Vì thế chúng tôi mới dùng nó làm chỗ cất giữ.”

“Chỗ cất giữ à...”

Nhìn kỹ hơn, một trong những cái "tháp" tài liệu kia đã đổ sụp, khiến giấy tờ, sách vở vương vãi khắp sàn.

“Tiếng động vừa nãy chắc là do đống tài liệu này đổ sụp. Chắc là chúng bị mất ổn định nên rung lắc rồi ngã.”

“Không chỉ mình chúng đâu.”

“Thế thì không thể cứ để mặc chúng được.”

Việc này đương nhiên phải ưu tiên hơn cả việc sắp xếp tài liệu rồi.

Cuối cùng, Karen-kaichou cũng ưu tiên căn phòng chứa đồ này, và chúng tôi bắt đầu cùng nhau dọn dẹp ở đây. Ừm, chúng tôi đã bắt đầu—nhưng mọi thứ tệ hơn tôi tưởng tượng nhiều.

“Karen-kaichou, cô lúc nào cũng cằn nhằn chuyện đồng phục của tôi, vậy mà lại chẳng ngờ cô lại bỏ mặc cái đống lộn xộn này.”

“Cằn nhằn thì hơi bất lịch sự... Dù là ký túc xá hay nơi chúng ta sống đều phải giữ gìn gọn gàng, trật tự. Ai mà ngờ lại có một căn phòng chứa đồ lộn xộn đến thế này chứ. Thật sự là tôi hết cách rồi.”

“Lý do lạ lùng thật... Xem ra Karen-kaichou cũng có những điểm yếu kỳ quặc.”

“Cái gì mà 'cũng có' chứ. Còn ai khác nữa à?”

“À-À thì...”

À phải rồi, cái tính hậu đậu của Maka-sensei tốt nhất là nên giữ bí mật. Tuy cô ấy vừa thấy chúng tôi trong lúc bối rối, nhưng vẫn không nên cho cô ấy biết về con người thật của Maka-sensei.

“Phù, trong này vẫn nóng quá... chắc điều hòa từ phòng chính không thổi tới đây được rồi.”

“…………”

Quay người lại, tim tôi như hẫng đi một nhịp. Karen-kaichou đang tháo chiếc áo len mỏng mùa hè cô ấy mặc ra. Dù không thể sánh bằng Nui, nhưng bộ ngực của cô ấy cũng ngang ngửa với Maka-sensei, giờ lại càng rõ ràng hơn qua lớp áo blouse căng phồng.

“Sao thế, ngay cả tôi trong tình huống này cũng sẽ không nói gì về quy định đồng phục đâu. Tôi đâu phải là người quá nguyên tắc. Cậu cũng có thể nới lỏng cà vạt ra đi, Saigi Makoto.”

“T-Tôi biết rồi.”

Tôi nới lỏng cà vạt, rồi lảng tránh ánh mắt khỏi Karen-kaichou. Hai đứa ở chung một phòng thế này, bộ ngực đồ sộ của cô ấy đúng là độc dược cho mắt tôi. Phải làm việc, phải tập trung vào công việc trước mắt.

“Ưm...? A, hoài niệm quá!”

Tôi hé nhìn vào một chiếc hộp vừa mở ra và buột miệng nói.

“Thì ra chúng ta từng có thứ này. Ai lại để nó ở đây chứ...?”

Ngay cả Karen-kaichou cũng nghiêng đầu, chắc là cô ấy cũng không biết về thứ này. Bên trong hộp có gì nhỉ? Một chiếc băng rôn có ghi “Ứng cử viên Hội trưởng Hội Học sinh – Jinsho Karen”. Những tờ rơi ghi nội dung tranh cử của cô ấy. Chà, nhấn mạnh đạo đức công dân là một trong những điểm chính của cô ấy, ra vậy.

Ngoài ra, còn có một tấm áp phích của Karen-kaichou—ứng cử viên Hội trưởng Hội Học sinh – Jinsho Karen đang đeo băng rôn, khoanh tay.

“Không phải đây là những tấm áp phích bị trộm ngay ngày cô treo chúng lên sao?”

“Đúng vậy. Ai mà lại đi trộm áp phích tranh cử một cách tỉnh bơ như thế chứ.”

Không, theo tôi thì có lý lắm chứ... Karen-kaichou dù gì cũng là một mỹ nhân, lại còn nổi tiếng nữa. Trên tấm áp phích này, khi cô ấy khoanh tay, bộ ngực cũng được nhấn mạnh rõ ràng, nên đương nhiên ai cũng muốn có một tấm áp phích như vậy thôi.

“Áp phích được phát từ ban tổ chức bầu cử có giới hạn số lượng và phải có dấu niêm phong. Tôi đã phải cúi đầu không biết bao nhiêu lần để xin thêm một mớ mới có dấu niêm phong khác. Đó là phần khó khăn nhất trong cuộc bầu cử của tôi. Đúng là một trở ngại nực cười!”

Karen-senpai có thể ý thức được vẻ đẹp của bản thân, nhưng đôi khi cô ấy lại khá ngốc nghếch.

Đó chắc chắn là những gì mấy tên trộm áp phích đã nghĩ, chứ chắc gì chúng đã có ý định cản trở việc tranh cử của cô ấy.

“Nhưng mà, không hiểu sao khi tôi dán những tấm áp phích mới lên thì không có tấm nào bị trộm nữa.”

“Phải, tôi đã phát tán dữ liệu áp phích thông qua câu lạc bộ báo chí. Và tôi còn đăng thông tin về nơi có thể in những tấm áp phích đó với kích thước lớn nữa.”

“Saigi Makoto, hóa ra cậu lại làm những chuyện đó sau lưng tôi sao?!”

“Ơ? Tôi cứ tưởng đây là vai trò của tôi mà?”

“Tôi có nhờ cậu giúp đỡ trong cuộc bầu cử, nhưng đâu có bảo cậu làm mấy trò mờ ám đâu chứ?!”

“À... ờ...”

Vào thời điểm tôi còn là học sinh năm nhất khoa trung học của Seikadai, trong cuộc bầu cử hội trưởng hội học sinh—

Tôi đã giúp đỡ ứng cử viên Jinsho Karen.

“À phải rồi, đó là lần đầu tiên tôi gặp cậu hồi đó.”

“...Tôi không biết sao cậu lại đột nhiên hoài niệm chuyện gì, nhưng đây không phải là vấn đề chính lúc này, được chứ?”

“Nhưng mà, mấy cái poster đó quan trọng lắm đó nha? Không có nó thì làm sao mà cô thu hút đủ sự chú ý được chứ.”

“Cậu nói không sai, nhưng mà đây là lần đầu tiên tôi nghe về chuyện đó đó. Tôi cứ thắc mắc tại sao mấy vụ trộm lại dừng đột ngột, mà đến tận một năm sau mới biết thì...”

“À mà này, sao lúc đó cậu lại đột nhiên tuyển tôi vào đội ngũ tranh cử của mình vậy?”

“Điên thật, vậy mà suốt một năm qua cậu chưa hề thắc mắc về chuyện đó... Cậu cũng là nhân vật cỡ bự rồi đó nha.”

Dù nhìn kiểu gì thì tôi cũng chỉ là một thằng tép riu bé nhỏ thôi, nhưng đúng là tôi nên thắc mắc sớm hơn mới phải. Hồi đó, ‘Jinsho-senpai’ nổi tiếng cứ thế đường đường chính chính đến thẳng lớp tôi, rồi nhờ tôi giúp đỡ.

“Lúc đó, khả năng tôi thắng cử gần như là không có,” Kaichou Karen vừa nói vừa cầm lên chiếc băng đeo. “Dù sao thì tôi cũng là người ‘ngoại lai’ khi mới vào cấp ba mà. Ý tôi là so với mấy người học lên Seikadai từ cấp tiểu học ấy.”

…………

Đúng là trường mình có cái cảm giác kỳ lạ này thật. Cứ như cái cảm giác đồng đội với những người đã ở cùng nhau từ đầu rất mạnh, và khó mà chen chân vào được.

“Mà tôi thì chưa bao giờ bận tâm đến chuyện đó cả.”

“Dù sao thì Saigi Makoto cậu cũng đặc biệt thật. Thậm chí ngay từ hồi đó cậu còn chẳng nhận ra là mình học cùng khối với Amanashi Nui, đúng không? Cậu nên để ý đến những người xung quanh một chút đi.”

“T-Tôi xin lỗi...”

Chắc là thông tin đó đã bị rò rỉ trong SID rồi. Con bé Nui đó, sao lại đi kể những chuyện không cần thiết cho Kaichou chứ.

“Việc một người ngoại lai như tôi trở thành hội trưởng hội học sinh thì trước đây cũng chỉ xảy ra một lần thôi. Có lẽ việc chấp nhận những người đứng đầu trường như vậy là khó khăn. Trận chiến của tôi thực sự rất gian nan, tôi nói cho cậu biết đó.”

“À à, đúng rồi. Có một ứng cử viên khác được cựu hội trưởng hội học sinh tiến cử. Thư ký hay sao ấy nhỉ.”

Người đó được cựu hội trưởng hậu thuẫn. Dù có học lực tốt và nhân cách đáng nể, nhưng là người ngoại lai thì vẫn khó mà hòa nhập vào cái cảm giác gắn kết này. Mà thật ra thì cũng nhiều người chẳng quan tâm gì đến cuộc bầu cử lắm.

“Nhưng mà, lúc đó tôi chỉ có thể thắng hoặc thắng mà thôi! Và để làm được điều đó, tôi cần sức mạnh của cậu, Saigi Makoto!”

“Tôi làm gì có sức mạnh nào như thế chứ?”

“Không, cậu có đấy. Ít nhất là hồi đó.”

“Hả...?”

Cậu ấy đang nói cái gì vậy? Tôi thật sự chẳng hiểu chút nào...

“Vẻ mặt cậu nói lên tất cả rồi. Là vụ thầy giáo tiếng Anh hồi mùa xuân năm ngoái đó.”

“Thầy giáo tiếng Anh...? A-À à à...”

Nghe đến ‘vụ’, rồi ‘thầy giáo tiếng Anh’, trong một giây tôi đã lo lắng không biết cậu ấy có phát hiện ra chuyện gì về cô Maka không. Theo một nghĩa nào đó, đúng là có liên quan đến cô Maka thật, nhưng không phải cái mà tôi đang nghĩ tới.

“Chắc ngay cả Saigi Makoto cũng nhớ chuyện đó nhỉ. Cái thầy giáo tiếng Anh trẻ tuổi đó cứ bám theo cô Fujiki khắp nơi, đến mức mà học sinh ai cũng biết cả.”

Đương nhiên, ngay cả tôi cũng nhớ chứ. Thầy giáo tiếng Anh trẻ tuổi, người từng nhiệt tình theo đuổi cô Maka. Cô Maka vốn là một đóa hoa khó mà hái được, cô ấy vẫn trò chuyện bình thường với thầy ấy như mọi khi, cho đến khi thầy giáo kia gần như bùng nổ. Ngày hôm sau, tôi đã nói với cô Maka rằng ‘Đó là cái giá phải trả khi cô tạo ra một nhân vật như vậy đấy’—và chính điều đó đã khiến cô ấy quan tâm đến tôi. Có thể nói, đây có lẽ là khởi đầu của tất cả mọi chuyện.

“Vụ việc đó đã gây ra một sự náo động lớn, nhưng việc dọn dẹp hậu quả thì không hề dễ chịu chút nào.”

“Dọn dẹp sao? Có chuyện gì à?”

“Thầy giáo đó đã tự nguyện từ chức, và nhà trường đã cố gắng ém nhẹm mọi chuyện một cách êm đẹp nhất có thể, không cần đợi lời giải thích của thầy ấy. Thế nên, dù có rất nhiều người đồng tình với cô Fujiki, nhưng cũng có những người phản đối, cho rằng không thể để một con người nguy hiểm như vậy tự do làm giáo viên, về cơ bản là bày tỏ sự khó chịu của họ.”

“Tôi thì lúc nào cũng khó chịu với giáo viên, bất kể họ có nguy hiểm hay không.”

“Đó là lý do tôi nói Saigi Makoto cậu thật đặc biệt. Học sinh bình thường làm gì có thời gian mà gây sự với giáo viên suốt ngày như cậu chứ.”

“Tôi thừa nhận là tôi rảnh rỗi thật đấy, được chưa...? Hm? Mình đang nói đến chuyện gì ấy nhỉ?”

“Lý do tôi nhờ cậu làm phụ tá cho tôi trong cuộc bầu cử. Về cơ bản thì hồi tháng Chín năm ngoái, có khá nhiều học sinh có ác cảm với giáo viên. Và tôi đã tận dụng điều đó.”

“À à, thì ra là vậy... Thế là cậu đã lợi dụng tôi, người mà cậu biết là ghét giáo viên à.”

“Chính xác! Tôi đã tận dụng cái tâm lý khó chịu với giáo viên lúc bấy giờ. Nếu tôi để cậu, người đại diện cho phong trào phản đối giáo viên, làm một trong những phụ tá của tôi, thì mọi người sẽ nghĩ rằng ‘Hội học sinh của Jinsho Karen sẽ đấu tranh chống lại giáo viên’, đúng không? Mà tôi thì ai cũng chiến được hết, kể cả giáo viên hay các tiền bối.” Kaichou nhếch mép cười.

“Tôi không hề biết là có lý do như vậy đó. Cứ thấy đội ngũ của cậu được tập hợp khá là ngẫu hứng, nên tôi chỉ giúp đỡ thôi vì cũng chẳng có gì làm tốt hơn.”

“Thật ra thì cũng chẳng có nhiều người sẵn lòng giúp đỡ một học sinh ngoại lai như tôi đâu. Việc gom góp được một đội ngũ phụ tá là tất cả những gì tôi có thể làm rồi. Và tôi thực lòng biết ơn đội ngũ phụ tá đó. Đương nhiên, có cả cậu nữa. Xin lỗi vì đã lợi dụng cậu như thế.”

“Ít nhất thì tôi cũng làm được gì đó với mớ thời gian rảnh rỗi của mình. Với lại, chúng tôi cũng không phải lúc nào cũng hành động theo nhóm, nên cảm giác vẫn còn mới mẻ, mà... đây là cái gì vậy?”

Tôi lôi ra một phong bì màu nâu. Trên đó ghi rõ ‘Chỉ dành riêng cho người nhận’.

“Á?! Tôi cứ thắc mắc không biết nó trôi đi đâu mất rồi!”

“Cái này của Kaichou à? Của cậu đây—Ối!”

Khi tôi định đưa lại, phong bì bật mở, và mấy thứ bên trong rơi vãi ra ngoài.

“T-Tôi xin lỗi—Ơ, cái này là...?”

“Gyaaaa! Cầu xin cậu, đừng nhìn!”

Dù cậu có nói thế thì tôi cũng đã nhìn thấy rồi. Bên trong là mấy tấm ảnh, chắc khoảng mười tấm. Tấm nào cũng là Kaichou Karen. Hơn nữa—

“Kaichou Karen lại có sở thích thế này sao...?”

“Không phải! Đừng hiểu lầm!”

Mặt cô ấy đỏ bừng, cả người run lên lẩy bẩy. Mọi bức ảnh chụp Kaichou Karen – đều thấy cô ấy mặc đồ cosplay. Nào là đồng phục thủy thủ cấp hai, nào là đồ thể dục. Vì mấy bộ đồ đó có phần hơi chật, nên càng tôn lên khuôn ngực đầy đặn của cô ấy. Thậm chí còn có ảnh cô ấy ngồi bên bể bơi trong trường, diện bộ đồ bơi màu xanh sẫm. Có ảnh cô ấy đeo tạp dề, đứng trong bếp trổ tài nấu nướng. Rồi thì ảnh cô ấy trong phòng thí nghiệm, mặc áo blouse trắng, tay cầm bình thí nghiệm vẫy chào ống kính. Còn ti tỉ ảnh khác nữa…

“Tất cả là do mấy tên nhân viên lừa tôi! Bắt tôi mặc mấy bộ đồ đó tại mấy chỗ đó!”

“Mà cậu biết đấy, tôi ghét dối trá lắm, nhưng trong trường hợp này, Kaichou chỉ có thể tự trách mình vì đã bị lừa một cách dễ dàng như thế thôi…”

“May mà kịp… Ngay trước khi chúng được tung ra thì tôi đã phát hiện ra rồi. Thậm chí tôi còn giấu được Saigi Makoto… mà bây giờ thì…”

Haizz, giá mà mình được tham gia buổi chụp hình đó thì hay biết mấy. Nhưng chắc là không dành cho đàn ông như mình rồi.

“Ư, cái tên nhân viên cũ khốn kiếp của tôi… chết đi cho rồi!”

“Không phải cậu vừa mới cảm ơn đó sao…?”

“Mà nói gì thì nói, cậu định nhìn chằm chằm mãi thế hả! Trả đây!”

“Uây, Kaichou! Đâu cần vội vàng đến thế, đằng nào tôi cũng định đưa rồi mà—Hả!?”

Kaichou Karen đột nhiên lao bổ về phía tôi, khuôn ngực đồ sộ của cô ấy đập thẳng vào đầu tôi. Thế là tôi chân khuỵu xuống, ngã ngửa vào một chồng tài liệu cao ngất khác.

“Á, cẩn thận, Saigi Makoto!”

“Khoan đã—Kaichou Karen…!”

Cứ như thể muốn che chắn cho tôi khỏi đống giấy tờ và hồ sơ đang đổ ập xuống, Kaichou ôm chầm lấy tôi. Một tiếng “bịch” thật lớn vang vọng, rồi một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm –

“Ô-Ôi da da da… Kaichou, cô có sao không?”

“Ừm, tôi không sao. Saigi Makoto, cậu cũng không sao chứ? Nếu cậu bị thương thì mấy người bên SID lại đổ hết tội lên đầu tôi—Á!”

“…………”

Xong rồi… ai ngờ lại ra nông nỗi này…

Tôi nằm sõng soài dưới sàn, còn Kaichou Karen thì nằm đè lên người tôi. Ấy vậy mà tay tôi lại đang kéo lệch chiếc áo blouse của cô ấy, để lộ cả cặp tuyết lê trần trụi.

“…Vậy là cậu chán Fujiki-sensei rồi, giờ thì chuyển sang tôi à?”

“Đây là một sự cố thôi. Kaichou Karen, cô cũng hiểu mà, đúng không? Dù hơi muộn nhưng chuyện ở khu nhà cũ của trường cô cũng có kể với ai đâu, đúng không?”

“Làm sao tôi có thể kể với ai về chuyện đó chứ… T-Thật không ra thể thống gì…”

“Vậy thì, tôi sẽ rất cảm kích nếu chúng ta cũng có thể giữ bí mật chuyện xảy ra lúc này nữa…”

“T-Tôi không hề có ý định phơi bày chuyện tình ái của mình!”

Đây đâu phải chuyện tình ái, đây là sự cố mà.

Ưuuu… Ngực của Kaichou Karen, ngay trước mắt mình… Uwah, trông thật trắng ngần, mềm mại làm sao… Đây là một sự cố tuyệt vời ngang tầm với chuyện Nui vô tình để lộ hàng hồi đó.

“Ô…? Cái… gì kia?”

“S-Saigi Makoto?!”

Tôi chộp lấy chiếc áo lót vô tình bị xô lệch sang một bên. Thế là tôi có thể thấy một nốt ruồi son màu sẫm trên bên ngực phải của cô ấy.

“Cái này… Mình từng thấy ở đâu rồi nhỉ…? Ơ…?”

“N-Này…!”

Tôi dán mắt vào mà săm soi khuôn ngực mềm mại, hấp dẫn đó. Hay nói đúng hơn, là cái nốt ruồi son.

Lạ thật, cứ như có ký ức gì đó vừa được khơi gợi vậy. Mấy ký ức kỳ quặc mà mình quên khuấy đi từ lâu lắm rồi—

“S-Saigi Makoto, ít ra cũng đừng ở cái nơi bám đầy bụi bẩn này chứ… N-Này, cậu đang sờ vào đâu đấy… Hyan~”

“Kaichou Karen, yên lặng một lát. Để tôi nhìn thêm chút nữa nào.”

Mặc cho có cố gắng thế nào, tôi vẫn không thể nhớ ra. Tôi thề là mình đã từng thấy nốt ruồi son đó ở đâu đó rồi—

“…Mako, em đang làm gì thế?”

422.jpg

“Hả?”

Tôi bỗng nghe thấy một giọng nói, ngẩng phắt đầu lên. Đứng ngay ngưỡng cửa nối với phòng hội học sinh chính, có một mỹ nhân vô cùng quen thuộc với tôi. Đúng vậy, đó là Shiya-chan.

“Hội học sinh thay đổi hoạt động từ khi chị vắng mặt sao? Giờ là Hội học sinh tình dục à?”

“K-Không-Không phải vậy đâu, Shiya-senpai! Tên này hắn ta cứ thế mà—!”

Kaichou Karen kêu thét lên. Có lẽ vì cái giọng the thé đó, mấy chồng tài liệu khác xung quanh chúng tôi bắt đầu rung lắc, rồi đổ ập xuống người chúng tôi. May mắn thay chúng đều khá nhẹ nhàng, nhưng chúng hoàn toàn làm gián đoạn suy nghĩ của tôi, khi tôi sắp nhớ ra điều gì đó cực kỳ quan trọng. Thật uổng công.

“À, nhớ nhung làm sao. Mới rời đi chưa đầy năm trời mà~”

“Haa…”

May mắn là sau đó cả Kaichou Karen lẫn tôi đều không ai bị thương. Sau khi dọn dẹp mớ hỗn độn, chúng tôi đến căng tin. Mặc dù nơi đây không phục vụ đồ ăn thức uống trong kỳ nghỉ hậu kỳ thi này, nhưng vẫn có rất nhiều học sinh đến mua nước từ máy bán hàng tự động. Đa phần đều là thành viên các câu lạc bộ đến để sinh hoạt.

“Mấy đứa đó đang nhìn chị chằm chằm như bị ma ám ấy? Ôi không~ Chẳng lẽ một cô gái đại học xinh đẹp như chị lại là thứ gì đó kỳ lạ ở đây sao?”

Shiya-chan, người đang ngồi cạnh tôi, vừa nghịch nghịch mái tóc của mình.

“Là vì chị mặc đồ của chị đấy. Với lại, chị nói chuyện ồn ào nữa.”

“Mako… em hơi hỗn xược đó nha? Chị là chị ruột của em, còn là gia sư riêng của em nữa. Về cơ bản, là sự tồn tại cao quý tựa nữ thần.”

“Đấy là tự luyến quá đà rồi đấy! Mấy cái danh xưng đó nữa!”

Với lại, chị đâu phải chị ruột của tôi. Chị chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ sống ở khu phố nhà tôi thôi.

“Shiya-chan, chị hơi bị nổi bật quá rồi đấy?”

“Thế này là bình thường mà. Mako, em thích kiểu chị đại như này, đúng không.”

“Từ bao giờ đã định vậy…?”

Tôi đâu có. Mà cũng không nhớ là từng nói đùa như thế.

“Xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu. Của chị đây ạ, Shiya-senpai.”

“À, cảm ơn Karen-chan nhiều nhé. Nhìn này Mako, đây là cách em thể hiện sự tôn trọng với người lớn hơn mình—Khoan đã nào, cái gì đây?”

“Nước sôi để nguội ạ.”

Đưa cho tôi và Shiya-chan mỗi người một ly nhựa, cô ấy ngồi xuống bên cạnh tôi. Thế là tôi có hai người đẹp ngồi hai bên mình.

“N-Nước sôi để nguội á? Đây là đặc sản gì của Kyoto vậy?”

“Ở nhà chúng tôi uống cái này thường xuyên ạ. Chúng tôi tránh mấy thứ kích thích vô bổ như trà hay cà phê.”

“Kiểu như tu hành ấy hả… Thì ít ra cũng phải là nhiệt độ phòng chứ.”

“Shiya-chan, chị hay cố tỏ ra mình thú vị quá mức ấy.”

“Không chỉ ‘có vẻ’ đâu Mako ạ. Em cũng đâu cần nghĩ chị sẽ đi đâu xa xôi. Cứ coi chị là Onee-san hiền lành, luôn an ủi em là được rồi.”

“Thật ra nếu chị đi đâu xa thì tôi cũng không phiền đâu…”

“Đồ tồi! Làm sao em có thể vô ơn thế sau khi chị đã vất vả kèm cặp em học, trong khi chị cũng đang bận ôn thi cho bản thân!”

"Đúng là như vậy đó, Saigi Makoto. Cái thái độ với tiền bối như thế này là không được rồi. Cậu phải tuyệt đối tôn trọng họ vô điều kiện chứ."

"Thế là bây giờ hai người bắt tay nhau rồi đấy à…"

"Vậy thì chúng ta hãy vào chủ đề chính nào, bây giờ Karen-chan đã về phe tớ rồi mà."

Vừa dứt lời, Shiya-chan đã vòng tay qua cổ tôi.

"Mako, cậu với vị Hội trưởng Hội học sinh tóc đen dài, ngực khủng kia rốt cuộc đã có mối quan hệ mờ ám từ khi nào vậy hả?"

"Đó là chủ đề chính của cậu đấy hả?! Lần nữa đây, đó chỉ là một tai nạn thôi mà!"

"…Thật sao? Cái cách cậu nhìn chằm chằm vào ngực tớ ấy, tớ lại thấy rõ ràng là có chủ đích đấy nha."

"C-Cái đó… tôi xin lỗi, tôi chỉ là không kìm chế được bản thân thôi."

"Cậu không kìm chế được bản thân trong vòng một của Karen-chan á…?"

"Cách diễn đạt tệ quá! Không phải tôi mất kiểm soát theo cái nghĩa đó!"

"Vậy thì theo một cách nào đó, cái đó cũng khiến tớ tức giận. Cậu nhìn chằm chằm vào ngực người khác mà đầu óc lại nghĩ linh tinh à?"

Karen-kaichou nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đang tra khảo vậy.

"Nào nào, tớ hiểu cảm giác của cậu mà, nhưng trước hết Karen-chan cứ bình tĩnh đã. À, tớ biết rồi. Tớ có làm vài cái bánh quy, cậu có muốn ăn không?"

Shiya-chan mở một túi ni lông đầy bánh quy, rồi đặt chúng lên bàn.

"…Cảm ơn cậu. À, bánh quy này ngon thật đấy."

"Phải không? Nào, Mako. Há miệng ra~"

"Ừm… À, cậu nói đúng. Nhắc mới nhớ, Shiya-chan, cậu từ xưa đến giờ chỉ giỏi mỗi khoản làm đồ ngọt thôi nhỉ."

"Tớ cảm giác như có một lời châm chọc ở đó…"

Thật sao? Nhưng mà bánh quy ngon là sự thật mà.

"K-Khoan đã, đây không phải vấn đề! Cái trò 'há miệng ra~' vừa nãy là sao vậy hả! Tự nhiên quá sức…!"

"Chúng tớ đã làm vậy mà…"

"Thì sao nào? Karen-chan, có gì mà phải sốc đến thế?"

"Kỳ lạ… Saigi Makoto thật sự là một người kỳ lạ! Sao bây giờ cậu lại tỏ ra là người có lý trí thế hả!"

"Hội trưởng à, cậu không cần phải la 'Kỳ lạ kỳ lạ!' khắp nơi như thế đâu."

Tôi vẫn nghĩ mình là người có suy nghĩ lý trí nhất, so với Maka-sensei và SID.

"D-Dù là Hội trưởng Hội học sinh, tôi cũng không thể làm ngơ trước việc vi phạm kỷ luật của trường! Không, việc Shiya-senpai ở đây mới là điều kỳ lạ nhất!"

"Dù sao thì tôi cũng đã tốt nghiệp ở đây rồi, hơn nữa tôi còn là sinh viên của Đại học Seikadai, và từng là thành viên của Hội học sinh trường này nữa."

"Đ-Đúng là như vậy, nhưng…"

"Tôi nghe nói bây giờ Hội học sinh chỉ có một mình cậu là Hội trưởng đang hoạt động thôi, nên tôi mới quyết định đến làm ra dáng tiền bối, đến xem hậu bối của mình thế nào."

"Shiya-chan có vẻ rảnh rỗi quá nhỉ."

"Công việc gia sư bán thời gian của tớ cũng đã ổn định lại rồi mà. À thì, mấy cái bài kiểm tra với bài tập vẫn còn đang chờ tớ phía trước đó chứ."

"Thế thì không phải nên tập trung vào mấy cái đó hơn sao…?"

"Tớ cuối cùng cũng gặp lại được Karen-chan rồi, nên tớ không thể làm khác được mà."

Shiya-chan vẫn cứ ung dung làm theo ý mình như mọi khi. Làm tiền bối đúng là sướng thật đấy. Cứ việc chọc ghẹo hậu bối của mình bao nhiêu tùy thích.

"À với lại, tớ cũng muốn xem mấy cái tài liệu giấy tờ tớ để trong phòng kho ấy, bây giờ thế nào rồi. Hồi đó Hội trưởng bảo tớ lo liệu, nhưng tớ lười quá không làm luôn, thấy chưa~"

"Vậy ra cậu chính là người đã tạo ra cái đống địa ngục đó!"

"Khoan đã. Tớ biết là tớ đã làm thế, nhưng tớ cũng đã làm những việc tốt mà!"

"Và đó là việc gì cơ chứ?"

"Hehe"

Shiya-chan chỉ ưỡn ngực một cách đầy ngạo mạn trước câu hỏi của tôi.

"Năm ngoái, có một hậu bối bảo tớ là 'Em đang giúp đỡ cho cuộc bầu cử Hội học sinh, nhưng ứng cử viên của chúng em có thể không thắng được', thế là tớ bảo họ phát tán ảnh cosplay!"

"Vậy ra cậu chính là nguồn gốc của mấy bức ảnh đó!" Tôi phản bác lại.

"Hả? Karen-chan là Hội trưởng Hội học sinh mà phải không? Vậy chẳng phải là cậu ấy thắng được là nhờ tớ sao?"

"Không, bọn tôi chưa bao giờ dùng mấy bức ảnh đó… Shiya-senpai, tại sao cậu lại làm thế chứ. Mấy bức ảnh đó, cả đời xấu hổ, vẫn còn tồn tại dưới dạng dữ liệu…"

"Ha ha ha, mỗi một lần xấu hổ trong đời đều có giá trị riêng của nó cả. Nếu sợ xấu hổ quá thì làm sao mà tận hưởng cuộc sống được chứ! Karen-chan, chỉ chăm chỉ thôi thì chán lắm."

"Mấy người bạn ở nhà thờ của tôi cũng nói y chang vậy…" Karen-kaichou lẩm bẩm một mình.

Nữ hoàng của khối trung học đang bị áp đảo rồi sao.

"Phải tận hưởng cuộc sống nhiều hơn chứ, Karen-chan, Mako."

Shiya-chan đứng dậy, vòng tay qua cổ cả tôi và Karen-kaichou, ôm chặt lấy chúng tôi.

Ưm… cả hai người đều thơm thật đấy…!

"Dù sao thì, ba chúng ta có duyên phận với nhau mà. Phải không, Karen-chan?"

"Đúng… vậy."

"……?"

Này, tôi chẳng hiểu hai người đang nói cái gì cả. Tôi biết Shiya-chan thích trêu chọc tôi như thế, nhưng ít nhất tôi nghĩ Karen-kaichou sẽ nói cho tôi biết chứ. Tôi không biết họ đang nói về định mệnh gì, nhưng tại sao Karen-kaichou lại nói rằng cô ấy có liên quan đến sự ác cảm của tôi đối với giáo viên—

"Ừm, Hội trưởng, cuối cùng cậu có thể nói rõ hơn về cái ý của cậu hồi đó không—"

"Hửm? Gì thế, Saigi Makoto? Cậu muốn nói gì à?"

"K-Không… không có gì."

Dù điều đó vẫn khiến tôi tò mò, nhưng tôi lại tình cờ phát hiện ra một thứ nguy hiểm hơn đang đến gần. Từ lối ra vào của căng tin, tôi có thể thấy một mái tóc nâu bồng bềnh, xinh đẹp đang đung đưa…

"Sa-i-gi-kun…"

Mặc dù chúng tôi cách đó khá xa, nhưng tôi vẫn có thể nhìn rõ cử động đôi môi của cô ấy, và những gì cô ấy đang cố nói với tôi.

Tại sao tôi lại phải đọc được khẩu hình môi vào lúc này chứ! Đáng lẽ tôi không nên có cái kỹ năng đặc biệt đó!

Maka-sensei đã quá ám ảnh về việc tôi ở cùng với Shiya-chan rồi. Bây giờ, lại còn cùng với Karen-kaichou nữa… ánh mắt của cô ấy… đ-đáng sợ quá!

"Tôi sẽ không th-a-t-hứ cho cậu…!"

Gyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!

Shiya-chan đã giúp chúng tôi một tay, chúng tôi dọn dẹp phòng kho, và hoàn tất việc phân loại tài liệu—

Thế là, công việc hôm nay của chúng tôi kết thúc, và tôi lại chuẩn bị trở về nhà.

"Gì thế, Mako? Cùng đi bộ về nhà đi, dù sao thì chúng ta cũng ở cùng chung cư mà."

"Xin lỗi, Shiya-chan. Tôi muốn mua một tạp chí khiêu dâm ở hiệu sách, nên cứ để tôi yên!"

"M-Mako? Cậu lúc nào cũng thẳng thắn như vậy sao?"

"S-Saigi Makoto! Với tư cách là Hội trưởng Hội học sinh, tôi không thể cho phép cậu mua bất kỳ cuốn sách không đứng đắn nào!"

"Tôi xin lỗi! Tôi xin phép đi trước đây!"

Nhanh chóng xin phép, tôi vụt chạy ra khỏi văn phòng Hội học sinh. Đương nhiên, tôi không hề có ý định mua tạp chí khiêu dâm. Tôi chỉ dùng đó làm cớ để chạy trốn thôi. Dù sao thì, Maka-sensei vừa mới nhìn thấy tôi. Nếu bây giờ tôi lại về nhà cùng với Shiya-chan nữa thì…! Tôi không thể hoàn toàn đổ hết việc dọn dẹp cho họ được, nhưng mà, giờ không chạy thì không còn cơ hội nào nữa.

“Thôi được rồi, cần phải chạy nhanh như gió!”

“Ồ, ý em là ‘Cuốn theo chiều gió’ đấy à? Đó là một tiểu thuyết và bộ phim nổi tiếng, mô tả cuộc đời của Scarlett O’Hara. Trong đó có bài thơ của Ernest Dowson tên là ‘Một nền văn minh cuốn theo chiều gió’ đấy.”

“…Đ-Đúng là rất thú vị ạ.”

Ha ha ha, mình đúng là ngây thơ quá thể khi nghĩ rằng mình có thể chạy thoát được chứ, nhỉ?

Mới đi được một đoạn hành lang, rời xa văn phòng hội học sinh, cô Maka đã thản nhiên đứng đợi ở cầu thang. Hai tay khoanh trước ngực, cô tựa lưng vào tường.

“Đúng không nào? Cô sẽ gửi cho em bài thơ mà họ không dùng ở đầu phim qua LINE, về dịch đi nhé? Tất nhiên, cấm được tra mạng đấy.”

“E-Em sẽ cố hết sức ạ...”

À mà thôi, cái bài tập này chả thấm vào đâu. Hiện tại có chuyện lớn hơn nhiều rồi.

“Vậy ra vẫn chưa thỏa mãn với cô gia sư xinh đẹp à, giờ còn nhắm đến cả cô hội trưởng hội học sinh ngực bự, tóc dài đen nhánh nữa. Ôm hai đóa hoa lớn tuổi hơn trong tay, sướng nhé...”

“K-Khoan đã, cô ơi! Em có làm gì như thế đâu ạ!”

“Vậy là Jinsho-san và Keimi-san tấn công ngược lại hả? Là giáo viên, cô không thể làm ngơ trước hành vi không đứng đắn như vậy trong khuôn viên trường được...”

“.........”

À ừm, nín nhịn lúc này thì hơn?

“Chuyện này phải làm sao đây. Cô có xe ô tô đấy, có thể đi cả lên núi lẫn ra biển...”

“Aaa! Im lặng chỉ khiến cô ấy nghĩ ra mấy trò kinh khủng hơn thôi!”

Cô định vứt bỏ cái gì ở đó hả?!

“Hì hì, đầu tiên cô phải mang Saigi-kun đi cùng đã. Phòng chuẩn bị hay phòng tư vấn học đường đều đang có người dùng cả rồi, đi theo cô nào.”

“V-Vâng...”

Cô Maka vừa vẫy tay gọi tôi vừa đi lên cầu thang.

“Chỗ này thì được rồi. Cô chắc chắn không ai tới đây đâu.”

Sau khi đi hết cầu thang, chúng tôi đã đến trước cánh cửa dẫn lên sân thượng. Đây là lần đầu tiên tôi đến đây. Dù sao thì, việc bước ra sân thượng cũng bị cấm mà. Xung quanh cánh cửa, bàn ghế bày rải rác khắp nơi.

“Nào, Saigi-kun. Cô thấy em vẫn thân thiết với cô gái đại học kia như mọi khi nhỉ.”

“V-Vâng... Dù sao thì chúng em cũng quen nhau từ lâu rồi ạ. Và có vẻ như, vì là cựu thành viên hội học sinh, chị ấy thỉnh thoảng đến giúp đỡ ạ.”

“Chuyện này đáng khen đấy. Là một cựu thành viên hội học sinh, cô rất vui khi nghe điều đó.”

“À-À mà nhắc mới nhớ, cô Maka cũng từng là hội trưởng hội học sinh thời cô đi học ạ.”

Trước đây cô ấy từng cho tôi xem ảnh thời cô ấy còn là Maka-chan nữ sinh trung học chính hiệu.

“À, cô có phải là hội trưởng hội học sinh đầu tiên không học Seikadai từ cấp 1 không ạ?”

“Đúng vậy đấy. Hồi đó thành tích của cô vượt trội hẳn, nên được bầu chọn mà chẳng gặp phải sự cạnh tranh lớn nào.”

“Đúng là cô Maka mà...”

Cô ấy đúng là đóa hoa không thể chạm tới ngay cả từ thời còn là học sinh nhỉ...

“Giờ thì không chỉ là cô chị gái đáng ngưỡng mộ kia, mà em còn thân thiết một cách lạ lùng với cả hội trưởng SID nữa đấy, em thấy không?”

“E-Em biết rồi, nhưng em có tin tốt này. Karen-kaichou không kể cho ai về chuyện ở tòa nhà cũ đâu ạ. Chị ấy bảo là sẽ xấu hổ lắm.”

“Nếu cô ấy không định kể cho ai, vậy thì cô đáng lẽ phải táo bạo hơn, và khiến cô ấy từ bỏ Saigi-kun mới phải... Thật là sơ suất!”

“Không phải vừa nãy cô vừa bảo đây là lần cuối sao?”

“Dù vậy... em lại đến trường trong kỳ nghỉ, rồi lén lút gặp Jinsho-san sau lưng cô...”

“Việc báo cáo ‘Em đi gặp hội trưởng đây’ thì hơi kỳ cục phải không ạ?”

“Cô mong em cũng làm vậy ngay cả khi đó là Miharu-san.”

“Ngay cả với em gái mình ư?!”

Cô ấy muốn nói mỗi lần chúng tôi gặp nhau ở nhà mình sao...?

“Saigi-kun, vừa nãy em đã nói với cô rồi mà, phải không. Rằng em yêu cô giáo xinh đẹp của em, chứ không phải một hậu cung toàn cô gái xinh đẹp.”

“Mình có nói từ ‘yêu’ sao nhỉ...?”

“Đừng có chen ngang vào đó! Có hoa trong cả hai tay là khởi đầu của một hậu cung rồi! Từ đó sẽ là ba, và cuối cùng là bốn cô gái!”

“Tôi có nổi tiếng đến thế thật không? Với lại, Shiya-chan chỉ coi tôi như em trai thôi... hoặc tệ nhất là thú cưng.”

“Ngay cả cô đôi khi cũng nghĩ rằng cô muốn biến Saigi-kun thành thú cưng của mình đấy, em biết không!”

“Vậy là cô cũng vậy sao?!”

Cô là giáo viên của tôi đã đủ rắc rối lắm rồi đấy!

“Khoan, không phải ý đó. Căn hộ của cô cho phép nuôi thú cưng, nên cô có thể thực hiện mong muốn đó bất cứ lúc nào. Mà hơn hết, vấn đề là cái tam giác tình yêu của em ấy!”

Cô Maka túm lấy vai tôi, và lay mạnh.

“Nghĩ mà xem, chúng dám nhắm vào lúc cô đang bận chấm thi! Trước đó thì là loli, rồi trước nữa thì là idol ảnh bikini. Giờ thì là hội trưởng hội học sinh trông khó tính nhưng thực ra rất dễ ‘cưa đổ’, với cả bạn thanh mai trúc mã nữa?!”

“Thì ra chỉ có hai chúng ta là cô tha hồ nói xấu người khác nhỉ! Dù sao thì cô cũng chẳng cần lo lắng gì đâu—Hả? Khoan đã, cô có nghe thấy gì không?”

“Có chứ... À, lại đây, Saigi-kun.”

Cô Maka túm lấy tay tôi, kéo tôi vào chỗ những chiếc ghế và bàn. Giờ thì cả hai chúng tôi đang ẩn mình trong bóng tối.

“C-Chúng ta thật sự không thể làm vậy được, Shiya-senpai. Em là hội trưởng hội học sinh, còn chị thì về mặt lý mà nói là người ngoài.”

“Em đã bảo là chị không phải người ngoài mà. Với lại, sẽ ổn thôi nếu không ai phát hiện ra.”

Chúng tôi đã nghe đúng, vì có người đang đi về phía chúng tôi. Mà đúng hơn, đó là Karen-kaichou và Shiya-chan. Họ vẫn chưa về nhà sao? Dù tôi cũng chẳng có tư cách gì để nói, nhưng hai người đang làm gì ở đây vậy chứ...?

Tiếng khóa cửa bật mở, cánh cửa từ từ hé ra, một làn gió mát lùa vào trong.

“Nào, Karen-chan. Không ai thấy chúng ta đâu.”

“N-Nhưng mà...”

Dù Karen-kaichou chỉ phản đối trong chốc lát, thì cuối cùng chị ấy và Shiya-chan vẫn bước ra sân thượng.

“Cái gì thế này...? Họ đang họp bàn cách NTR Saigi-kun khỏi tay mình ư? Với một đòn tấn công kép à?”

“À ừm, cô Maka? Cô là giáo viên mà, nên có lẽ cô nên cẩn thận lời nói của mình một chút...”

Vẫn ẩn mình trong bóng tối của bàn ghế, chúng tôi nhìn vào cánh cửa đang mở.

“Hả? Có cần thiết phải trốn không nhỉ? Bất kể nội dung là gì, dù sao tôi cũng chỉ đang bị cô giáo mắng thôi mà.”

“Muốn biết hai đứa nó đang tính toán chuyện gì phải không? Với cả, dẹp bỏ mọi mưu mô vớ vẩn do học sinh bày ra cũng là nhiệm vụ của giáo viên mà.”

Chỉ sợ tôi bị người ta cướp mất thì cứ nói thẳng ra đi… Với lại, Shiya-chan đâu có phải học trò của cô.

Thế là hai đứa tôi bắt đầu hành động, lén lút đến gần cánh cửa đang hé mở. Karen-kaichou và Shiya-chan đang đứng giữa sân thượng, dừng chân trò chuyện với nhau.

“V-Vẫn là… không ngờ trong phòng hội học sinh lại có chìa khóa dự phòng.”

“Mấy năm trước, hội trưởng hội học sinh lúc đó đã làm một cái chìa khóa dự phòng, rồi truyền lại cho các thế hệ sau. Dù chỗ giấu khá đơn giản, ngay mặt sau bàn của hội trưởng, như cậu thấy đấy.”

Ừm, tôi thấy nghe lén thế này không được hay cho lắm.

“Vô duyên thật. Tôi có ý định biến cái này thành truyền thống hay gì đâu,” Maka-sensei ở bên cạnh lẩm bẩm.

“Thì ra thủ phạm là cô!”

Ấy chết, không thể cãi lại hăng quá được, nếu không hai người kia sẽ nghe thấy mất.

“Tôi đâu có làm chìa khóa dự phòng chỉ vì chuyện đó. Họ nghĩ thế là sai rồi. Câu lạc bộ thiên văn học không được phép ra sân thượng vào buổi tối, nên tôi mới làm một cái. Nhưng mà, vì ban đêm không thể vào được tòa nhà trường, nên mọi thứ cũng đổ sông đổ bể.”

“Nghe ngu ngốc ghê.”

“Vì vứt đi thì phí, nên tôi giữ lại. Thỉnh thoảng, các thành viên khác của hội học sinh cũng dùng nó để ra sân thượng. Khi tôi nghỉ hưu, tôi đã giao lại cho hội trưởng khóa sau vì họ muốn, nhưng không ngờ nó vẫn còn được truyền tay nhau.”

“À thì, học sinh chắc là muốn trải nghiệm cái ‘thanh xuân’ được ra sân thượng chăng…”

Với tôi thì hè nóng quá, đông lạnh quá, nên tôi chẳng thiết tha gì.

“Phù, sướng ghê. Lâu rồi mới lên đây, đúng là tuyệt thật.”

Có vẻ như đây là nơi Shiya-chan rất thích, vì cô bé đang rất vui.

“Thấy sao, Karen-chan? Gió hơi mạnh một chút, nhưng không tệ đúng không?”

“N-Nhưng mà… với tư cách là đại diện học sinh, lại đi vào nơi cấm…”

“Ài, không được nghĩ thế chứ Karen-chan. Cậu nghiêm túc quá rồi. Chăm chỉ là tốt, nhưng thỉnh thoảng cũng phải biết buông lỏng một chút chứ. Nhìn thấy sự khác biệt trong tính cách của cậu, lại càng thấy đáng yêu đó.”

Senpai đang rủ rê Kouhai đi vào con đường hư hỏng…

“Này, Karen-chan,” Shiya-chan bỗng nhiên vỗ vai Karen-kaichou. “Đâu phải cứ là hội trưởng hội học sinh thì cậu phải làm gương cho tất cả mọi người đâu chứ? Thực ra cậu chỉ là người phụ trách mọi việc liên quan đến học sinh thôi mà. Đâu có nghĩa là cậu phải quá chăm chỉ hay gì đâu. Sống thoải mái một chút có khi lại giúp cậu được yêu mến hơn đó.”

“Shiya-senpai, chị thoải mái quá mức rồi đó…?”

“Đó chính là phương châm sống của tôi!”

Mới lên đại học mà đã nói chuyện vênh váo như vậy…

“Sao Shiya-senpai cứ ám ảnh tôi thế? Chị đến đây để giúp tôi làm việc, đâu có lý do gì khác đúng không?”

“Đương nhiên là không rồi. Nếu phải nói, thì đúng hơn là tôi có lý do để ghét cậu đó, Karen-chan.”

Hửm?? Shiya-chan, cô bé cười nhưng lời nói lại không ăn khớp chút nào. Mình biết ngay mà, họ chắc chắn đã quen nhau từ trước. Mà, có khi nào đó là một mối quan hệ “đen tối” không nhỉ…?

…Maka-sensei, cô đừng nhìn tôi kiểu đó, tôi cũng có biết gì đâu.

“Thôi được rồi. Tôi muốn biết Karen-chan bây giờ là loại con gái như thế nào, và cậu có vẻ không phải là một cô bé tồi. Dù sao thì, cậu đã kết thân được với cái tên Mako đáng ngờ, siêu điên rồ, siêu ngờ nghệch đến mức còn nghi ngờ Haru có phải là em gái ruột của mình hay không. (Ghi chú của biên tập viên: Ôi trời ơi, lại đi vào vết xe đổ này sao)”

Này, ngu ngơ và chậm hiểu thì hơi quá đáng đấy. Với lại, ai mà chẳng ít nhất một hai lần trong đời nghi ngờ chuyện đó chứ.

“Cho dù vậy, thân thể tôi thuộc về Chúa.”

“Ai quan tâm chứ! Cậu là một cô bé đáng yêu, nên cậu có quyền được hạnh phúc! Đâu cần phải kìm nén bản thân làm gì!”

“…Không phải là tôi không hài lòng với bản thân hiện tại…”

“Thật sao? Cái này tôi không tin ngay được đâu.”

Thôi, nếu cậu hỏi tôi thì cô bé hành động khá tự do đấy. Cứ như lúc nào cũng tra hỏi tôi vậy.

“Dù sao thì tôi vẫn là Senpai của cậu, nên ít nhất cũng có thể cho cậu vài lời khuyên, được không? Tôi không có tiền, nhưng ngoài tiền ra thì cứ nói với tôi nhé?”

“…Nếu đã vậy, thì có một chuyện tôi muốn hỏi… Chuyện là…”

Hả? Tôi không nghe rõ, vì Karen-kaichou đang lẩm bẩm một mình. Chết tiệt, lúc nào cũng nghiêm nghị, giờ thì giọng nói lại quá nhỏ nữa chứ.

“…Hình như chúng ta làm chuyện xấu rồi. Tôi không muốn nghe lén họ. Nếu không phải là lời khuyên về việc ‘cướp’ Saigi-kun, thì tôi cũng không quan tâm lắm.”

“Maka-sensei, cô cũng làm theo ý mình nhiều thật đấy, ngay cả ở vị trí này…”

“Tôi làm tất cả những gì có thể để cậu hạnh phúc mà. Thôi, chuyện đó bây giờ không quan trọng. Phần còn lại tôi giao cho cậu đấy, Saigi-kun.”

“Ui chà!”

Maka-sensei đẩy nhẹ tôi một cái, thế là tôi ngã chúi qua ngưỡng cửa, lăn ra sân thượng.

“Được thôi, tôi có thể làm vậy—Khoan đã, Mako? Cậu đang làm gì đó?”

“Saigi Makoto? Không phải cậu định mua một trong mấy quyển sách ‘không đứng đắn’ này sao?”

“T-Tôi xin lỗi. Vừa rồi tôi bị trượt chân…”

“Ừm, cậu không nghe lén bọn tôi đấy chứ? Đúng là đồ trẻ hư.”

“Tôi thì không ngại, nhưng có vài chuyện mà nếu bị nghe thấy thì sẽ phiền phức lắm—”

Nhưng ngay lúc đó—

Vù, một cơn gió mạnh thổi qua chúng tôi.

“Ư…!”

Karen-kaichou chỉ kịp giữ lại chiếc váy đang chực bay lên. Chưa kể, cô bé còn dùng tay kia kéo váy của Shiya-chan xuống.

Ối, suýt nữa thì hôm nay tôi được ngắm quần lót rồi, đúng là Karen-kaichou mà! Mấy cô tu sĩ đúng là điên thật, dù cô ấy vẫn còn đang tu học dở dang.

“Gì chứ, đâu cần phải keo kiệt vậy. Nhìn này, Karen-chan.”

“Á á á?!”

Tôi cứ tưởng vậy, nhưng Shiya-chan lại đột ngột tốc váy của Karen-kaichou lên thật. Nhờ đó, tôi có thể thấy chiếc quần lót trắng của cô bé, y hệt cái áo ngực trắng tôi đã thấy lúc trước.

“Sh-Shiya-senpai?! Chị đang làm cái gì vậy?!”

"Cậu là nữ sinh trung học mặc váy ngắn mà, những lúc thế này phải khoe ra chứ, tớ nói thật đấy. Phải cố gắng sao cho không ai thấy, và phải cảm ơn khi có sự cố bất ngờ thế này xảy ra."

"B-Buông ra đi! Cậu tự vén lên thế này thì không tính đâu, đúng không?!"

"Đương nhiên rồi, tớ không định làm Karen-chan xấu hổ một mình đâu!"

"T-Từ từ đã, Shiya-chan?!"

Shiya-chan không hề nương tay mà vén váy của mình lên, để lộ chiếc quần lót ren đen ẩn bên dưới.

Đ-Đúng là sinh viên đại học có khác, quần lót biến thái thật...

"S-Shiya-senpai! Không cần phải tự mình khoe ra đâu!"

"Cậu vẫn còn non quá. Mặt đỏ bừng lên chỉ vì khoe quần lót cho người nhỏ tuổi hơn."

Shiya-chan, mặt cậu cũng đỏ rực kìa.

"S-Saigi Makoto! Cậu chỉ cần quay mặt đi là mọi chuyện xong xuôi!"

"À, tớ hiểu rồi. Xin lỗi."

Tớ quay lưng lại với họ, cố gắng trốn tránh cảnh tượng quần lót của họ. Mặc dù quần lót của Shiya-chan cũng tương tự như của Miharu, theo nghĩa là tớ quen mắt rồi, nhưng vẫn khiến tớ thấy bồn chồn...chưa kể đến việc nhìn thấy quần lót của Karen-kaichou.

"............Hả?"

Nhìn về phía cánh cửa mà tớ vừa ngã xuyên qua lúc nãy—tớ nhớ ra rồi. Có một cô giáo xinh đẹp đã ở cùng tớ cách đây một giây thôi, nguyên nhân gây ra tất cả sự hỗn loạn này.

"Sa-i-gi-kun—?"

A-Lại nữa...! Mặt sensei chỉ vừa hé ra từ phía sau bức tường, và tớ có thể đọc rõ những gì cô ấy đang nói. Cô ấy đã trên bờ vực suy sụp rồi, và bây giờ tớ còn nhìn thấy quần lót của họ nữa... T-Tớ thậm chí không muốn tưởng tượng ra hành động tiếp theo của cô ấy đâu...!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!