Năm hai cấp ba: Nỗi khổ của công chúa và nỗi lo của tôi
Chương 88: TAKASHITA, lại một lần nữa trở thành kỵ sĩ
3 Bình luận - Độ dài: 1,732 từ - Cập nhật:
"Vậy đó, ngươi có hiểu lý do ta gọi ngươi đến đây không?"
"Không, tôi hoàn toàn không hiểu."
Đây là lần đầu tiên tôi vào nhà vệ sinh cho người khuyết tật, nhưng nó khá rộng. Himemiya-san gập chiếc máy chơi game lại, rồi nhẹ nhàng bước xuống khỏi bồn cầu và tiến về phía tôi.
"Câu chuyện mà một cô gái hẹn một chàng trai ra bằng một lá thư dễ thương, kết cục đã quá rõ ràng rồi chứ?"
"Tôi đã có thất lễ gì sao?"
"Là tỏ tình chứ còn gì nữa. TAKASHITA ATARU, hãy hẹn hò với ta."
"…Hả?"
Tỏ tình? Himemiya-san tỏ tình với tôi?
"Himemiya-san, cậu không giỏi lừa người khác nhỉ? Himemiya-san tỏ tình với tôi thì không thực tế chút nào, mà đã là tỏ tình sao lại không hề ngượng ngùng gì cả. Chủ mưu là ai? Rengoku-kun nhờ cậu làm à?"
"…Hừm, vậy nếu ta nói ra lý do tỏ tình với ngươi thì ngươi sẽ tin chứ?"
"Nếu một tiểu thư tài sắc vẹn toàn như cậu có thể đưa ra một lý do chính đáng để tỏ tình với một học sinh cấp ba bình thường như tôi."
Đây đâu phải light novel, làm gì có chuyện một mỹ thiếu nữ lại đi tỏ tình với một học sinh cấp ba bình thường, hơn nữa còn không phải bạn thuở nhỏ hay người hay trò chuyện hàng ngày. Tình yêu sét đánh? Thật nực cười.
"Ngươi cũng mạnh miệng đấy nhỉ… Nói đơn giản là, ta cô đơn."
"…Cô đơn? Himemiya-san, cậu vẫn hòa đồng với các bạn trong lớp mà."
Tôi cảm thấy một sự ghét bỏ mãnh liệt khi Himemiya-san dùng từ cô đơn, và tôi bực bội lên giọng. Himemiya-san vào lớp là được nhiều người chào hỏi, giờ giải lao cũng trò chuyện với các bạn nữ trong lớp. Người được phép nói từ cô đơn phải là người như Akaishi-san, chứ không phải một người được ưu ái quá nhiều như cô ấy.
"Đúng vậy. Nhưng, cô đơn đâu phải là từ chỉ dùng khi không có bạn bè. Phải nói sao nhỉ, ta cảm thấy có một khoảng cách với mọi người xung quanh. Dù đang trò chuyện nhưng lại không hợp nhau… Ngươi cũng thấy ta là một sự tồn tại lạc lõng đến mức nào mà phải không? Vậy thì ngươi có thể chấp nhận việc ta mang trong mình cảm xúc cô đơn được chứ?"
"…Chà, đúng là vậy. Vậy thì, chuyện đó và việc tỏ tình thì có liên quan gì. Nếu muốn tỏ tình, nếu muốn lấp đầy sự cô đơn, thì một người đẹp trai và giàu có tương xứng với Himemiya-san không phải là lựa chọn hợp lý hơn sao?"
Nghĩ lại thì Momose-san cũng là người nổi tiếng trong lớp, nhưng thực tế cô ấy cũng cảm thấy cô độc và mang trong lòng một bóng tối. Himemiya-san, dù được mọi người ngưỡng mộ nhưng lại luôn lạc lõng, việc cô ấy cảm thấy cô đơn quả thực có thể là điều tự nhiên. Nhưng, nếu vậy thì người cô ấy nên tỏ tình không phải là người như tôi, mà phải là người có cùng địa vị với Himemiya-san mới đúng chứ.
"Ta đây cũng đã trăn trở nhiều nhẽ lắm chứ. Quả thực, kết thân với những người có hoàn cảnh tương tự mình cũng là một cách. Thế nhưng, đó dường như lại là một kiểu trốn chạy. Nói thật thì, lý do ta nhập học trường cấp ba này là để mở mang tầm mắt. Cha mẹ ta bảo rằng cứ học mãi ở trường nữ sinh thì tầm nhìn sẽ bị bó hẹp lại."
"Cậu có bố mẹ tốt thật đấy."
"Ai biết được, rốt cuộc thì ta vẫn đang phải khổ sở vì cảm giác cô đơn thế này đây. Mà, lời cha mẹ nói cũng có lý, ta cũng đã nghĩ nếu được thì muốn tìm một người ở gần có thể thực sự thấu hiểu sự cô độc của mình. Rồi ta nghe được một lời đồn. Rằng có một tên con trai chuyên qua lại với những cô gái mang nỗi cô đơn, sau khi chán chê thì vứt bỏ."
"Đúng là một gã tồi tệ…"
Chỉ nghe thôi đã thấy lộn ruột. Những cô gái mang nỗi cô đơn cần được đối xử dịu dàng, vậy mà lại có kẻ tiếp cận họ chỉ để chán chê rồi vứt bỏ, cùng là đàn ông với nhau, tôi không thể tha thứ được.
"Điều kỳ lạ là, những cô gái bị gã đó vứt bỏ dường như đều có thể thoát khỏi sự cô đơn."
"Khó tin thật đấy, người như vậy có thật không?"
"Là chuyện về ngươi đấy."
"…Hả?"
Himemiya-san chỉ tay về phía tôi. Tôi á? Chán chê rồi vứt bỏ những cô gái mang nỗi cô đơn? Ha ha ha, không đời nào.
"Ta đã nghĩ nếu có người như vậy thì nhất định phải nhờ cứu giúp, nên đã thử điều tra và phát hiện ra đó chính là ngươi, TAKASHITA ATARU. Vì vậy ta mới tỏ tình. Do you understand?"
"…Himemiya-san, cậu đang có một sự hiểu lầm rất lớn đấy."
Đúng là ngoài Mitaki-chan, tôi cũng đã qua lại với nhiều cô gái mang nỗi cô đơn khác. Nhưng người tôi từng hẹn hò thì chỉ có Akaishi-san thôi, và tôi cũng chưa bao giờ tiếp cận ai với ý định chán chê rồi vứt bỏ cả.
"Nhưng, việc ngươi là một người hùng đã cứu rỗi những cô gái cô đơn là không thể sai được, phải không? Xin lỗi ngươi nhé, nhưng ta đã cho người điều tra một chút rồi. Quả là một tay chơi chính hiệu, hơn nữa còn tác thành cho Rengoku và Koriyama, nghe nói còn giúp cả Momose có người yêu nữa, đúng là cao thủ tình trường."
"Tôi không phải người hùng hay gì cả. Vả lại, tôi đã có…"
"Có người trong mộng rồi, phải không? Ta biết chứ, và cả việc ngươi tạm thời không thể gặp được người đó."
"…"
"Ngươi cũng đang cô đơn vì không thể gặp người yêu, đúng chứ? Sao không thử khuây khỏa nỗi cô đơn đó bằng cách dốc sức cứu rỗi ta?"
Tôi đã hiểu đại khái những gì Himemiya-san muốn nói. Quả thực, so với những gã đàn ông ngoài kia, có lẽ xác suất tôi có thể giải quyết vấn đề của cô ấy cao hơn. Về phía tôi, thay vì cứ ngồi không mà than thở “Mitaki-chan, Mitaki-chan”, có lẽ tôi cũng nên tìm cách thay đổi tâm trạng bằng việc thân thiết với cô ấy.
"Tôi hiểu rồi. TAKASHITA ATARU bất tài này xin nguyện dốc hết sức mình để giải quyết phiền muộn cho công chúa."
Tôi định làm tư thế yết kiến ngay tại chỗ, nhưng rồi nhận ra đây là nhà vệ sinh nên chỉ cúi đầu nhẹ.
"…Thật bất ngờ, ta không nghĩ mọi chuyện lại suôn sẻ đến thế. Thật lòng, ta đã nghĩ ngươi sẽ coi ta là kẻ lập dị rồi đi rêu rao tiếng xấu, và đã tính sẵn cả cách trả đũa, nhưng quả nhiên ngươi từng trải nên cũng khoan dung hơn, quả không hổ danh."
"Không, thật lòng thì tôi vẫn nghĩ cậu là người lập dị đấy. Mà ngay từ đầu, tại sao lại gọi tôi ra một nơi như thế này?"
"Phư, dám đường đường chính chính nói với ta những lời như vậy, ta có chút thích ngươi rồi đấy. Lý do chọn nơi này ư? Thử đoán xem."
"Định dọa rằng nếu tôi từ chối thì cậu sẽ hét toáng lên à?"
"Ta không phải ác quỷ đến mức đó. Đây là nơi ta yêu thích."
Một cô gái có nơi yêu thích là nhà vệ sinh cho người khuyết tật, thật không biết phải nghĩ sao.
Trong lúc tôi đang hơi hối hận vì đã chấp nhận lời đề nghị của Himemiya-san, cô ấy không hiểu sao lại ra vẻ đắc ý và bắt đầu giải thích về nhà vệ sinh.
"Thứ nhất, đây là phòng riêng, không ai làm phiền được. Những lúc mệt mỏi hay ăn uống, ta đều tận hưởng thời gian của riêng mình ở đây mà không bị ai quấy rầy. Vả lại, ta thích nơi rộng rãi hơn là chật hẹp, nên nơi này quả là lý tưởng."
"Không, nhưng làm vậy sẽ phiền đến người thực sự cần dùng nó."
"Không sao đâu, đến giờ vẫn chưa thấy ai dùng nơi này cả, mà vốn dĩ cũng chẳng ai biết đến sự tồn tại của nó. Ngươi cũng thế, trước giờ có biết đâu, phải không?"
"Ừ thì…"
"Thêm nữa, bệ ngồi còn có chức năng sưởi ấm, thỏa mãn cả đứa sợ lạnh như ta. …Và cả khi đang bận chơi game mà có nhu cầu, ta cũng có thể giải quyết ngay lập tức."
Lối suy nghĩ y hệt một “bottler”.
"…Thôi, chuyện toilet đủ rồi. Cụ thể thì tôi phải làm gì?"
"Ừm, về cơ bản thì là nghe ta than vãn, cho ta lời khuyên, cứ coi như đây là phòng của ta, còn ngươi là quản gia lui tới căn phòng đó. Chẳng cần phải thể hiện rằng chúng ta đang hẹn hò đâu, cả hai đều phiền phức, phải không?"
"Chắc vậy."
Giống mối quan hệ với Akaishi-san ngày trước chăng. So với Akaishi-san, Himemiya-san có vẻ không u uất đến thế nên tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Dù rằng cô ấy cũng là kiểu người dễ gây mệt mỏi theo một nghĩa khác.
"Tên gọi cứ như trước đây, gọi là [Himemiya-san] là được. Ta cũng sẽ gọi là [TAKASHITA ATARU] như trước."
"Nếu được thì cậu đừng gọi cả họ lẫn tên tôi có được không…"
"Không hiểu sao ta lại thích gọi một lượt cả cái tên này. Thôi thì, mong được giúp đỡ. …Tạm thời thì."
"Tạm thời?"
Vì phải đi “hái hoa”/toilet nên hôm nay ngươi về được rồi đấy, Himemiya-san nói với vẻ hơi ngượng ngùng.
Nhà vệ sinh chắc cũng mãn nguyện vì được sử dụng đúng mục đích của nó, tôi nghĩ vậy rồi rời khỏi đó.


3 Bình luận