• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Năm hai cấp ba: Nỗi khổ của công chúa và nỗi lo của tôi

Chương 86: Tớ sẽ chờ cậu, Mitaki-chan

11 Bình luận - Độ dài: 1,165 từ - Cập nhật:

"Chúc mừng cậu đã xuất viện, Akaishi-san."

"Cảm ơn cậu. …Ha, thật lòng mà nói, cũng có lúc tớ chỉ muốn ở lại bệnh viện mãi thôi. Nhưng mà, TAKASHITA-kun đã có thể tiến về phía trước, nên tớ cũng phải bước tiếp." [note79158]

Một thời gian sau khi Momose-san có được hạnh phúc, Akaishi-san đã được xuất viện.

Akaishi-san mỉm cười với tôi, người mang sách đến phòng bệnh làm quà. Nửa khuôn mặt của cô ấy trông thật thảm thương, nhưng tôi đã không còn ngoảnh mặt đi nữa.

"Từ giờ cậu định thế nào?"

"Chà, chắc một thời gian tớ sẽ vừa phụ giúp việc nhà vừa gửi tác phẩm dự thi… chăng. Tớ cũng đang cân nhắc phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng chỉ sửa một nửa mặt thì trông mất tự nhiên quá, nên nếu làm chắc phải làm toàn bộ. Mà, cũng đành chịu thôi. Mọi chuyện sẽ đến đâu thì đến."

"Vậy à. …Chúng ta cùng cố gắng nhé."

"Đúng vậy, cuộc đời của tớ chắc chắn sẽ còn nhiều khó khăn, nhưng nếu cậu muốn ở bên người yêu hiện tại mãi mãi, cậu cũng sẽ vấp phải nhiều bức tường đấy. Nhưng, có lẽ chúng ta sẽ ổn thôi, dù là nói dối thì trước hết cũng phải nghĩ như vậy đã."

"Ừm… Vậy thì, nếu có duyên sẽ gặp lại."

Tôi đưa sách cho Akaishi-san rồi rời khỏi phòng bệnh.

Đúng vậy, Akaishi-san nói đúng. Chưa chiến đấu mà đã thua về mặt tinh thần thì không được.

Chúng tôi sẽ ổn thôi. Chắc chắn sẽ nắm được hạnh phúc.

Sau đó là những chuyện như Rengoku-kun và Koriyama-san đã có lần đầu tiên vào Giáng sinh, Inui-san có bạn trai, Shirokane-san bị cảnh sát nhắc nhở, năm nhất cấp ba cứ thế bình an kết thúc và kỳ nghỉ xuân đã đến.

Tôi và Mitaki-chan chơi game đua xe trong phòng. Ban đầu, Mitaki-chan liên tục đâm vào tường hoặc chạy ngược đường, nhưng có lẽ vì tiếp thu nhanh nên giờ cậu ấy đã có thể chạy đúng vòng.

-------

"Này Ataru-kun, tớ có chuyện quan trọng muốn nói."

Sau khi nhường cho Mitaki-chan về nhất, tôi định đổi đĩa game để thử cho cậu ấy chơi game đối kháng, thì đột nhiên Mitaki-chan nhìn tôi và nói vậy.

"Chuyện gì thế? Mitaki-chan."

Bị Mitaki-chan nhìn chăm chú, tim tôi đập thình thịch.

Không lẽ nào là cầu hôn. Tiếc là tôi đã đến tuổi kết hôn rồi, nhưng Mitaki-chan thì chưa được… tôi vừa tủm tỉm cười vừa chìm trong ảo tưởng ngọt ngào, nhưng rồi tôi nhận ra vẻ mặt Mitaki-chan có chút buồn bã và tôi cũng nghiêm túc trở lại. Lẽ nào là tin xấu.

"Tớ này… tớ… tớ định đi làm ‘chiken’…"

"…‘Chikan’!? Quấy rối á!? Chờ đã Mitaki-chan, cậu bị quấy rối à? Thủ phạm là ai? Cậu có nhớ mặt không?"

"Không phải, không phải bị ‘chikan’, mà là làm ‘chiken’."

Nghe thấy từ ‘chiken’ xa lạ, tôi cứ ngỡ là ‘chikan’ (kẻ quấy rối) nên đã hốt hoảng, nhưng xem ra Mitaki-chan thực sự đang nói ‘chiken’. ‘Chiken’ là gì nhỉ, tôi lục lại từ điển trong đầu mình. Tri kiến, viện kiểm sát, thử nghiệm lâm sàng… Thử nghiệm lâm sàng!?

"Thử nghiệm lâm sàng? Lẽ nào, Mitaki-chan bị bệnh à?"

Đúng rồi, thử nghiệm lâm sàng. Nhưng tại sao Mitaki-chan lại làm việc đó. Mà thử nghiệm lâm sàng chẳng phải là một công việc làm thêm sao? Tại sao Mitaki-chan lại phải làm thế.

"Ừm, người ta nói là đầu của tớ có thể sẽ tốt lên."

"Đầu tốt lên… này, chờ đã."

Gần đây, tôi có cảm giác đã nghe chuyện tương tự trên tin tức nên liền tìm kiếm trên internet.

Theo một nghiên cứu của Mỹ, bằng cách phẫu thuật não và kết hợp một chương trình giáo dục phù hợp, có thể giảm thiểu phần nào khuyết tật trí tuệ, và đã có những trường hợp thành công. Hiện tại, họ đang tuyển người tham gia theo dõi. Ngay lúc đọc được điều đó, cơn giận trong tôi bùng lên.

"…Đừng có đùa! Phẫu thuật não á!? Chuyện nguy hiểm như vậy, Mitaki-chan không có lý do gì phải làm cả! Thử nghiệm lâm sàng? Là bố mẹ Mitaki-chan bảo cậu làm à!? Tôi đã nghĩ họ là những bậc cha mẹ tốt, vậy mà lại bán con mình vì tiền… Mitaki-chan, chúng ta đi phản đối ngay bây giờ."

"Không phải! Là tớ, muốn phẫu thuật."

Tôi đã định mặc cho cơn giận lôi đi mà xông đến nhà Mitaki-chan, nhưng cậu ấy đã nói vậy để giữ tôi lại.

"…Là ý muốn của Mitaki-chan sao?"

"Tớ, tớ thích Ataru-kun. Nhưng tớ biết tớ không phải là một cô gái bình thường. Ở bên Ataru-kun tớ rất vui, nhưng tớ cũng rất đau khổ, không biết mình có gây phiền toái cho cậu không vì tớ là một cô gái kỳ lạ. Vì vậy, vì Ataru-kun, tớ muốn trở thành một cô gái đúng nghĩa."

"…"

"Hôm trước nhé, có người đến thị sát, nhìn thấy tớ đã rất ngạc nhiên. Họ nói tớ đã tiến bộ rất nhiều. Nếu vậy thì ca phẫu thuật chắc chắn sẽ thành công, rồi họ đã giới thiệu tớ đến bệnh viện ở Mỹ. Chắc chắn là nhờ Ataru-kun phải không?"

Nghe những tâm tư của Mitaki-chan, tôi không nói nên lời.

Mitaki-chan đã phiền muộn về bản thân mình nhiều hơn tôi nghĩ.

Cậu ấy đã trưởng thành hơn tôi nghĩ rất nhiều.

"…Quyết tâm của cậu, đã vững vàng rồi nhỉ?"

"Ừm. Nhưng, nếu Ataru-kun nói không được, tớ sẽ từ bỏ. Tớ muốn trở nên trưởng thành hơn, nhưng nếu Ataru-kun nói cứ như bây giờ là được rồi, tớ sẽ cố gắng chịu đựng."

"Phẫu thuật mất bao lâu?"

"Người ta nói mất khoảng một năm."

"…Vậy à."

Mitaki-chan đang nói rằng cậu ấy muốn thay đổi.

Vì là người quan trọng, vì tôi hiểu Mitaki-chan hơn bất cứ ai, tôi không có quyền lấy những lý do đó để trói buộc cậu ấy. Tôi ôm chặt Mitaki-chan và nói,

"Ừm, cậu cứ đi đi, Mitaki-chan. Khoảng một năm thôi, tớ có thể chờ được mà. Tớ sẽ mong chờ một Mitaki-chan đã trưởng thành, và sẽ đợi cậu."

"Ừm, ừm, cảm ơn cậu… Tớ, tớ sẽ cố gắng."

Tôi vừa khóc, vừa chấp nhận cuộc chia ly tạm thời với Mitaki-chan.

Mitaki-chan cũng vừa khóc vừa ôm chặt lấy tôi. Sau đó chúng tôi yêu nhau, và một thời gian sau Mitaki-chan đã thực sự đến Mỹ.

Không sao, một năm sẽ trôi qua nhanh thôi, sau đó là một cuộc sống hạnh phúc với Mitaki-chan đang chờ đợi.

Vì vậy, tớ sẽ chờ cậu, Mitaki-chan.

* * *

Ghi chú của tác giả:

Những thắc mắc về thử nghiệm lâm sàng xin được bỏ qua.

Ghi chú

[Lên trên]
thay xưng hô tôi-cậu thành tớ-cậu cho thân thiết
thay xưng hô tôi-cậu thành tớ-cậu cho thân thiết
Bình luận (11)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

11 Bình luận

cai djt cu , thôi mà , hi vọng là cái tag tradegy hết ở đây , ko còn bi kịch gì nữa nhé , van xin luôn
Xem thêm







Thật ra là hết tragedy rồi, ăn mừng đi là vừa
Xem thêm
Ohh yeahhhh
Xem thêm
Xem thêm 8 trả lời