Arc 8: Nhiệm Vụ Nhóm Truy Tìm Sát Nhân [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 227: Team Quest Truy Tìm Sát Nhân (1) - Bắt Đầu

Chương 227: Team Quest Truy Tìm Sát Nhân (1) - Bắt Đầu

—Xếp hạng bét trong kỳ thi giữa kỳ…

Ai cũng biết đó là do hoàn cảnh bất khả kháng. Rốt cuộc, chỉ cần có kiến thức phổ thông và học lực bình thường, tôi thừa sức đạt điểm cao hơn Ludwig chỉ bằng cách liếc qua ghi chú, đúng không?

Họ coi tôi là cái gì chứ?

Dù sao thì, nhờ hoàn cảnh đặc biệt đó, may mắn là mọi người không nghĩ tôi ngốc hơn cả Ludwig.

Tôi đã kiếm được kha khá điểm thành tựu, và hậu quả cũng không đáng kể lắm.

Tôi chỉ hơi bối rối vì Harriet đột nhiên bật khóc nức nở.

Cuối cùng, bất kể tôi đã chuẩn bị hay lên kế hoạch gì, chương trình học thông thường của Temple vẫn trôi qua kỳ thi giữa kỳ.

Giờ là lúc cho bước tiếp theo…

—Nhiệm vụ nhóm học kỳ II.

Sau nhiệm vụ nhóm sẽ là kỳ thi cuối kỳ, lễ hội, rồi đến kỳ nghỉ đông.

Cuộc đụng độ giữa Orbis Class và Royal Class vốn được lên kế hoạch trong lễ hội đã bị hủy bỏ hoàn toàn. Tôi tự hỏi Hội học sinh sẽ lấp đầy khoảng trống đó như thế nào, vì đây vốn là một trong những sự kiện tâm điểm của lễ hội.

Tôi hy vọng họ không nghĩ ra trò gì gây bất tiện cho Royal Class.

Chúng tôi đã nhận được thông báo từ thầy Epinhauser.

Nhiệm vụ đầu tiên đã thuận lợi cho những người có [sức mạnh thể chất] tuyệt vời. Tuy nhiên, không phải nhiệm vụ nào cũng như vậy. Vấn đề không nằm ở kỹ năng ma thuật hay chiến đấu, mà là cách mỗi người tận dụng tài năng của mình. Nếu không, những người như Louis Ankton với tài năng [Học thuật], hay Lanian Sessor với tài năng [âm nhạc], sẽ mãi mãi không có đất dụng võ.

Nhiệm vụ học kỳ một dành cho những người khỏe mạnh, giỏi ứng biến và năng nổ.

Ngược lại, nhiệm vụ học kỳ hai sẽ là sân chơi của những cái đầu thông minh.

'Chủ đề nhiệm vụ nhóm học kỳ hai là: Suy luận.'

Họ có thể thêm thắt chi tiết này nọ và giải thích hoa mỹ hơn, nhưng bản chất vẫn chỉ có vậy.

—Trò chơi Mafia.

Cũng giống như cách tôi thiết lập nhiệm vụ nhóm đầu tiên trên đảo hoang dựa trên chương trình “Luật Rừng”.

Chà…

Khi tôi thiết lập nhiệm vụ thứ hai này… trò Mafia đang rất thịnh hành.

Mỗi lần trải qua những sự kiện này, tôi lại thấy mình thật thiếu sáng tạo.

Sau kỳ thi giữa kỳ, nhiệm vụ nhóm sẽ diễn ra trong một tuần, giống như lần trước.

Cuối cùng thì tôi cũng đã hồi phục kha khá trong tuần vừa rồi.

"Giờ cậu ổn chưa?"

"Ừ, cũng ổn rồi."

“Cậu bắt đầu tập luyện lại được chưa?"

“Tớ không muốn vận động quá sức… Nhưng chắc cũng nên bắt đầu lại từ từ.”

Khi tôi nói cơ thể đã trở lại trạng thái bình thường, Ellen bắt đầu hỏi han dồn dập.

Cô gái này, là do tôi nhìn nhầm hay mắt cô ấy thực sự đang lấp lánh vậy?

“…”

"Sao thế?"

“Vậy thì hãy thử [Tăng cường sức mạnh ma thuật] một chút đi.”

Ellen và tôi đang tham gia các bài học về [Tăng cường sức mạnh ma thuật] từ bậc thầy Yoga, nên cô ấy muốn tôi áp dụng nó từng chút một vào quá trình luyện tập.

“…Xin lỗi, nhưng tớ vẫn chưa hiểu rõ về nó.”

"…Tại sao?"

A, tôi ghét cái thái độ này!

Cậu thì quá đặc biệt rồi. Nhưng cậu biết đấy, giờ tôi cũng đặc biệt lắm chứ bộ?!

Tại sao cậu lại nhìn tôi như thể tôi là đứa chậm tiêu thế hả?

Tốc độ này là nhanh không tưởng đối với tôi rồi, hiểu không?! Tôi thậm chí còn được thầy Epinhauser công nhận là sinh viên tài năng nhất Temple đấy, cậu có nghe không hả?!

"Thế bao giờ cậu mới làm được…?"

“…Tin tớ đi, tớ là người muốn biết câu trả lời đó hơn bất kỳ ai.”

Ellen có vẻ đang cân nhắc xem cô ấy có thể làm gì trong khi duy trì [Tăng cường sức mạnh ma thuật] lúc đấu kiếm.

Rốt cuộc, cô ấy vẫn là một "giáo viên" rất tận tâm.

Tôi cảm động đến mức suýt khóc, nhưng đôi khi cũng thấy chạnh lòng vì bị coi thường như một kẻ tầm thường.

Dù sao đi nữa, có lẽ tôi đã mất đi kha khá cơ bắp vì nghỉ ngơi quá lâu. Nhưng tôi biết cái giá đó vẫn quá rẻ để đổi lấy việc nắm bắt được sơ bộ về [Tăng cường sức mạnh ma thuật].

Tất cả là do tôi đã cố ép bản thân làm những điều điên rồ giống Ellen dù không có tài năng thiên bẩm như cô ấy. Những gì tôi và Ellen đã làm không phải là thứ ai cũng có thể bắt chước.

Chỉ mất phong độ trong vài tuần thực sự là một cái giá quá hời.

Dù sao thì, sau nhiệm vụ nhóm, tôi sẽ lại phải đấu với cô ấy và trải qua những buổi huấn luyện địa ngục.

Mặc dù là trò chơi Mafia, nhưng đây vẫn là một nhiệm vụ nhóm.

Tất nhiên, chúng tôi sẽ không chỉ ngồi thành vòng tròn từ đầu đến cuối như trò chơi thông thường.

“Chà… Đây là đâu vậy?”

"Trông đáng sợ quá…"

“Sao ở đây lại có tuyết vào mùa này chứ?”

“Hèn gì họ bảo chúng ta phải mặc ấm…”

Vù vù…

—Tháng Mười…

Mặc dù đã sang thu, nhưng thường thì tuyết sẽ không rơi vào thời điểm này.

Chúng tôi đang ở vùng phía bắc, nơi bị bão tuyết hoành hành.

—Lâu đài cổ kính Epiax.

Rời Thủ đô Đế quốc, chúng tôi đã đến trước tòa lâu đài cổ kính phủ đầy tuyết trắng xóa, toát lên vẻ u buồn và lạnh lẽo. Đây chính là địa điểm thực hiện nhiệm vụ nhóm.

Một tòa lâu đài tĩnh lặng nằm giữa cánh đồng tuyết… Thay vì đẹp đẽ, nó trông có vẻ hoang tàn và bao trùm bởi bầu không khí rùng rợn. Tuyết rơi càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ của nó.

Đây là nơi chúng tôi sẽ thực hiện nhiệm vụ nhóm học kỳ hai.

Vì vậy…

Nhắc đến mùa hè là nhớ đến biển.

Còn nhắc đến mùa đông, người ta sẽ nghĩ ngay đến suối nước nóng.

Chúng tôi đang đến gần với tập "suối nước nóng". Tất nhiên, chuyện đó chỉ diễn ra sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Sự kiện chính vẫn là nhiệm vụ.

[Sự kiện Nhiệm vụ – Nhiệm vụ nhóm]

[Mô tả: Không bị loại cho đến khi kết thúc nhiệm vụ.]

[Phần thưởng: 1000 Điểm thành tích]

Phần thưởng 1000 điểm thực sự rất hấp dẫn.

Rốt cuộc thì đây cũng là một nhiệm vụ nhóm quan trọng.

Thành thật mà nói, nếu cứ tiếp tục cuộc sống học đường bình thường, dù không thích nhưng tôi cũng sẽ coi như chuyện thường ngày.

Nhưng lúc này, tôi không thể không nghĩ rằng tất cả những chuyện này chỉ tổ tốn thời gian.

Tôi mới chỉ hồi phục được phần nào, và tất cả những gì tôi muốn làm là tập thể dục và rèn luyện.

Tuy nhiên, tôi không có ý định bỏ qua nhiệm vụ—điểm thành tích đang treo lơ lửng trước mắt.

Tôi buộc phải cố gắng hết sức.

Nhưng các bạn biết gì không?

“Mọi người có đồng ý xử tử Reinhardt không?”

"Đồng ý.”

"Đồng ý.”

"Đồng ý."

Tất nhiên, tôi cũng đồng ý.

.

.

Chẳng phải tôi cũng thầm mong chuyện này xảy ra sao?

Mặc dù các điều kiện chi tiết và một số quy tắc có chút thay đổi, nhưng nhiệm vụ nhóm này về cơ bản vẫn là trò chơi Mafia.

Một nhiệm vụ để chứng minh khả năng suy luận và tư duy logic…

Vậy mà họ lại cố gắng tống cổ tôi ngay ngày đầu tiên mà chẳng cần lý do hay căn cứ gì cả.

Tất nhiên, không phải là tôi không phản đối.

Chúng tôi đã tổ chức một cuộc họp trong lâu đài vào ngày đầu tiên, ngay sau khi nghe phổ biến luật chơi.

Mỗi lớp sẽ có một thành viên mafia, tổng cộng là hai người. Tất nhiên, họ gọi là Sát thủ, nhưng bản chất vẫn là thành viên mafia thôi.

Trong số 22 sinh viên, có hai người là thành viên mafia.

Ngay cả trước khi mọi thứ thực sự bắt đầu, ánh mắt của mọi người đã đổ dồn vào tôi.

…Sao lại nhìn tôi?

Mọi người nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

Có nhiều lý do, nhưng cuối cùng…

'Đây là lần đầu tiên tớ tham gia trò này, nhưng tớ nghĩ tốt nhất nên loại bỏ mọi biến số rủi ro trong tình huống này, các cậu có thấy vậy không?'

Đó là lời đề nghị của Charlotte.

'Chà... Cũng phải.’

Đó là phản ứng của Bertus.

'Trong tình huống thiếu thông tin trầm trọng này, tớ nghĩ cách tốt nhất để tìm ra thủ phạm là xử tử kẻ có khả năng gây hỗn loạn cao nhất.'

Mọi người gật đầu tán thành lời Charlotte như thể họ cũng đang nghĩ y hệt.

'Chắc chắn rồi, ngay cả khi là đồng minh, Reinhardt cũng có vẻ hơi bất ổn.'

Mọi người đều bị thuyết phục bởi lập luận của Bertus và Charlotte.

Hai người đó chắc chắn là thành viên mafia.

Và thế là, tôi bị xử tử.

Nhiệm vụ nhóm—

[Nhiệm vụ sự kiện thất bại]

—kết thúc với tôi bằng một vé loại trực tiếp ngay lập tức.

Tất nhiên, vì đây là nhiệm vụ nhóm nên luật chơi có chút khác biệt so với trò chơi mafia thực tế.

Mỗi Class A và B sẽ có một Sát thủ.

Các Sát thủ là một đội—nếu chiến thắng, họ sẽ đạt điểm cao nhất bất kể thuộc lớp nào.

Chúng tôi không được phép rời khỏi lâu đài trong thời gian làm nhiệm vụ.

Mỗi đêm, các thành viên mafia có thể ám sát hai người. Tất nhiên, họ không chỉ tay vào nạn nhân như trong game.

Dù có giết người đi chăng nữa, họ phải tiếp cận nạn nhân và tuyên bố đã hạ sát mục tiêu, coi như 'kết án tử hình' trước khi rời khỏi hiện trường.

Những người còn lại phải khám nghiệm hiện trường, kiểm tra bằng chứng ngoại phạm của các bạn cùng lớp, tìm ra ai là người cuối cùng nhìn thấy nạn nhân; sau đó xác định ai không có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng và họ đã đi đâu.

Bằng cách suy luận, họ có thể tìm ra thủ phạm.

Khi đã xác định được nghi phạm và thu thập ý kiến, họ sẽ thảo luận xem có nên xử tử ai đó hay không. Mỗi ngày, họ có thể chỉ định xử tử một người từ Class A và một người từ Class B.

Những kẻ ám sát phải giết hai người mỗi đêm, và người dân cũng có thể xử tử tối đa hai người mỗi ngày. Tất nhiên, người dân không bắt buộc phải xử tử ai cả.

Họ sẽ không biết người bị xử tử có phải là Sát thủ hay không. Ngay cả khi chỉ còn một thành viên mafia sống sót, hắn vẫn có thể giết hai người mỗi đêm.

Lớp nào xác định và xử tử đúng thủ phạm sẽ được cộng điểm. Ngược lại, nếu xử tử nhầm người vô tội, họ sẽ bị trừ điểm.

Tuy nhiên, 'Bản thân cuộc thảo luận' cũng được tính vào tiêu chí đánh giá. Càng bất hợp tác và đưa ra nhiều lựa chọn tồi tệ, điểm đánh giá cá nhân càng thấp.

Điều quan trọng là phải thể hiện lập luận hợp lý và khả năng xác định tội phạm—đó là lý do tại sao những người thông minh có lợi thế lớn trong nhiệm vụ này.

Dù sao thì…

Nhiệm vụ nhóm sẽ kết thúc khi chiến thắng của mafia hoặc công dân đã được xác nhận.

Sau đó, đánh giá của giáo viên sẽ quyết định Class A hay B thắng chung cuộc.

Trong nguyên tác, không ai bị loại trong cuộc họp ngày đầu tiên, nhưng lần này tôi lại bị "bay màu" ngay tức khắc.

Người thường bị hành quyết đầu tiên trong Mafia, đặc biệt khi mọi người đều quen biết nhau, thường là kẻ khiến mọi người khó chịu hoặc là người mà ai cũng thấy thoải mái khi loại bỏ.

Tôi có lẽ thuộc trường hợp đầu tiên.

Dù là nhiệm vụ nhóm, nhưng cả Class A và B đã đồng lòng xử tử tôi ngay ngày đầu tiên mà chẳng cần lý do chính đáng.

Thế là hết.

Chẳng ai quan tâm cả.

Charlotte là người đầu tiên đề xuất xử tử tôi.

Ngay cả Harriet và Ellen cũng đồng ý.

Có vẻ như mọi người đều tin rằng loại bỏ tôi ngay lập tức sẽ có lợi hơn và bớt đi một mối lo ngại.

“Thầy ơi, chuyện này chẳng phải hoàn toàn vô lý sao?”

Ngay sau khi bị xử tử, tôi bị dịch chuyển đến khu vực chờ bên ngoài vùng nhiệm vụ bằng một thiết bị tương tự như ở đảo hoang. Tôi lập tức phàn nàn với thầy Epinhauser.

Thầy Mustrang nhìn tôi với ánh mắt thương hại.

“Đó đơn giản là một lựa chọn sáng suốt của các bạn cùng lớp thôi.”

"Thật sao ạ?"

Thầy Epinhauser dường như coi đó là lẽ thường tình.

KHÔNG! Tôi vô tội mà?! Giết một người dân vô tội thì giúp ích gì cho phe dân làng chứ?!

“Vì cậu có thể đã thực hiện các hành động bên ngoài phạm vi nhiệm vụ, họ có thể muốn tránh nhầm lẫn.”

Nếu không ai đồng ý với ý kiến của tôi, có thể tôi sẽ chửi thề hoặc động tay động chân, vì vậy họ tống khứ tôi đi trước cho rảnh nợ.

Phải rồi…

Nếu họ không đồng ý với tôi, có khi tôi lại hét lên: 'Lũ khốn! Ông đây đếch cần,' rồi tẩn cho vài đứa một trận thật.

Dù họ là công dân hay mafia, giết tôi trước là quyết định đúng đắn…

Tôi là một công dân vô tội trong game, nhưng ngoài đời thì tôi chẳng "vô tội" chút nào.

Đó là lý do họ xử tử tôi. Dù chưa có bằng chứng, họ vẫn coi đó là nước đi sáng suốt.

Họ chỉ đơn giản là loại bỏ một biến số bất ổn.

Cả Charlotte và Bertus đều đã quyết định đúng.

Vậy nghĩa là hai người họ không phải là hai thành viên mafia?

“Vậy ai là thành viên mafia?”

“Mafia? Ý cậu là gì?"

“K-không, ý em là, những kẻ ám sát. Phải, bọn sát thủ.”

Lạy chúa…

Tôi toát mồ hôi lạnh vì cái miệng nhanh nhảu đoảng của mình.

Thầy Epinhauser thản nhiên tiết lộ, như thể nói cho một kẻ đã bị loại biết cũng chẳng sao.

“Số A-1, và Số B-1…”

Chết tiệt.

Tôi đoán đúng phóc về hai người đó.

Sự kết hợp giữa hai nhân vật "mắt híp" (ám chỉ những kẻ mưu mô, khó đoán), những người cực giỏi che giấu cảm xúc và sở hữu trí thông minh siêu việt, sẽ biến trò chơi này thành một cuộc đấu trí cực kỳ căng thẳng.

Chà, ít nhất tôi cũng biết rằng những công dân khác rồi cũng sẽ thua thảm hại thôi.

Trong bản gốc, Bertus và Dettomolian là những thành viên mafia.

Một sự kết hợp khá khó hình dung.

Điều kiện ban đầu của Mafia là cơ hội chia đều cho cả công dân và thành viên mafia, nhưng trong phiên bản của tôi, cán cân hơi lệch.

Nếu đến cuộc họp cuối cùng vào ngày thứ năm mà vẫn còn ít nhất một Sát thủ sống sót, phe mafia sẽ thắng.

Số lượng thành viên mafia sống sót không quan trọng.

Trong bản gốc, Bertus thậm chí đã tự sát để gây hỗn loạn, để lại chỉ dẫn cho Dettomolian.

Tất nhiên, người ta có thể nghĩ các thành viên mafia sẽ án binh bất động để che giấu thân phận, nhưng luật chơi bắt buộc họ phải chọn hai mục tiêu mỗi đêm, nên điều đó là không thể.

Mặc dù quá trình khá phức tạp, nhưng cuối cùng tên ngốc Ludwig lại là người tìm ra danh tính của các thành viên Mafia.

Thực ra lý do Ludwig sống sót đến cuối cùng là vì cậu ta... ngốc.

Hoàn toàn trái ngược với tôi.

Nếu tôi bị hành quyết vì bị coi là quả bom nổ chậm, thì Ludwig được cả công dân và mafia coi là một tên ngốc vô hại.

Vì ai cũng nghĩ các thành viên mafia phải cực kỳ thông minh, nên Ludwig đương nhiên bị loại khỏi diện tình nghi.

Mọi lập luận của cậu ta đều sai bét và vô tình giúp gây nhiễu loạn thông tin, nên tốt nhất là các thành viên mafia cứ để cậu ta sống.

Đó là cách cậu ấy sống sót đến phút chót. Tuy nhiên, cốt truyện thiên về việc Ludwig phát hiện ra danh tính kẻ ám sát nhờ sự dũng cảm và quan sát tỉ mỉ hơn là khả năng suy luận.

Tôi rất mong chờ xem lần này mọi chuyện sẽ diễn biến thế nào.

Tổ hợp Bertus-Dettomolian đã đổi thành tổ hợp Bertus-Charlotte.

Vì hai người họ có mối quan hệ khá tệ, kết cục có thể sẽ rất khó coi.

Dù sao thì, theo đà này, họ sẽ ưu tiên ám sát những người thông minh trước.

Giống như trong bản gốc, Harriet và Louis Ankton sẽ bị giết ngay trong ngày đầu tiên.

Vì tôi bị loại ngay lập tức nên nhiệm vụ sự kiện coi như thất bại.

—1000 điểm…

Tiếc thật, nhưng tôi cũng không nghĩ mình có thể sống sót lâu trong trò chơi này nếu không bị hành quyết như vậy. Nghĩ kỹ lại thì, việc họ xử tử tôi ngay lập tức cũng là điều dễ hiểu sau tất cả những gì tôi đã thể hiện.

Đây thực sự là một cuộc đấu trí thuần túy, [sức mạnh thể chất] chẳng có tác dụng gì, nên tôi cũng không thể ngăn chặn những kẻ ám sát bằng một thanh kiếm hay bất cứ thứ gì.

Dù sao thì, thời gian vẫn trôi qua cho đến khi nhiệm vụ kết thúc. Chỉ ngồi không thế này thật khó chịu.

“Em không được quay lại Temple sao ạ?”

“Không được.”

Tôi muốn tranh thủ tập luyện cá nhân tại Temple, nhưng có vẻ là không thể. Rốt cuộc, toàn bộ Royal Class đang thực hiện nhiệm vụ nhóm, nên trường học hiện tại hoàn toàn trống vắng.

Trong nhiệm vụ đảo hoang lần trước, sau khi kết thúc, chúng tôi được ăn uống thỏa thích trong một khu nghỉ dưỡng với những ngôi nhà gỗ tiện nghi.

Tuy nhiên, lần này điều kiện không lý tưởng bằng vì nơi đây phủ đầy tuyết trắng.

Lâu đài cổ kính Epiax nằm giữa cánh đồng tuyết lạnh giá.

Tôi đang ở trong một biệt thự nằm đâu đó gần đấy. Tất nhiên, lâu đài cổ kính thì ma quái rùng rợn, nhưng nơi tôi ở thì không tệ như vậy.

Vì tôi thiết lập các nhiệm vụ nhóm giống như những chuyến đi dã ngoại trá hình, nên biệt thự này thực sự có cả suối nước nóng.

Mặc dù không quá hoành tráng, nhưng cũng có phòng đào tạo và nhân viên phục vụ bữa ăn.

Đêm đó…

"…Cái gì?"

“…Tớ bị loại rồi.”

Ellen được triệu tập đến biệt thự.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!