Quyển 13: Cấp hai - Phần đầu

Chương 554: Bạn có thích Karasawa Akito không? (4)

Chương 554: Bạn có thích Karasawa Akito không? (4)

"Hãy cho cô biết đã có chuyện gì xảy ra."

Được giáo viên dẫn đi, nhóm Akaishi băng qua phòng giáo viên và bước vào phòng hướng dẫn đặc biệt.

Một người phụ nữ ngoài bốn mươi, vóc dáng đậm người, trên ngón áp út tay trái có đeo nhẫn, lên tiếng nói với nhóm Akaishi.

Nishizawa Mitsuko, một giáo viên kỳ cựu.

"Thằng này..."

Người lên tiếng đầu tiên là học sinh bị Akaishi đánh, Karasawa.

"Thằng này đã đơn phương đánh em."

Karasawa vừa run rẩy chỉ tay vào Akaishi vừa nói.

"Điều đó có đúng không?"

Nishizawa hỏi Akaishi.

"Không đến mức đơn phương, nhưng vâng, đúng vậy."

Akaishi nhìn thẳng vào mắt Nishizawa và trả lời.

"Tại sao em lại làm vậy? Karasawa-kun đang run rẩy kìa."

Nishizawa nhẹ nhàng nắm lấy tay đang run của Karasawa, giữ giọng điệu điềm tĩnh từ đầu đến cuối để hỏi Akaishi.

"Do cậu ta đột nhiên đánh trước, nên em đành phải đánh lại."

"Mày...!"

Karasawa nổi điên, đứng phắt dậy. Cậu ta định lao vào đánh Akaishi.

"Dừng lại, dừng lại đi!"

Nam sinh từng can ngăn vụ đánh nhau của Akaishi đã vội cản Karasawa lại.

"Là do mày, mày đã đá bay ghế của tao trước mà!"

Karasawa vừa thở dốc rung cả vai vừa chỉ vào Akaishi.

"Chuyện đó có đúng không?"

Nishizawa lại nhìn vào mắt Akaishi.

"Vâng."

"Tại sao em lại làm vậy?"

"Vì thằng đó cứ đá vào ghế của em hết lần này đến lần khác, nên em đành phải đá trả lại một cái."

"..."

Tiếp theo, Nishizawa nhìn sang Karasawa.

"Chuyện đó có đúng không?"

"T-Tao chỉ vô tình chạm vào thôi! Chỉ chạm nhẹ vài lần thôi mà! Còn mày thì... mày đã đá ghế của tao bằng hết sức bình sinh cơ mà! Là mày sai còn gì!"

Karasawa run lẩy bẩy.

"Cô sẽ tổng hợp lại tình hình. Ban đầu Karasawa-kun đã nhiều lần va vào ghế của Akaishi-kun. Akaishi-kun tức giận liền đá vào ghế của Karasawa-kun, sau đó Karasawa-kun đánh Akaishi-kun, và trận đánh nhau bắt đầu. Đúng vậy không?"

"Sắc thái có hơi khác một chút nhưng nhìn chung là vậy. Cách nói đó làm như thể cậu ta chỉ vô tình va phải. Thằng đó đã cố ý đụng vào bàn của em hết lần này đến lần khác, đá ghế em, rồi còn chửi rủa nữa. Thế thì, em có đánh trả một cái cũng đâu có gì quá đáng đúng không?"

"Thật vậy sao?"

Nishizawa nhìn Karasawa với ánh mắt sắc lẹm.

"C-Chuyện đó... là vì thằng đó đặt bàn ở chỗ vướng víu..."

Karasawa ấp úng.

"Đụng trúng bàn của em hẳn năm, mười lần như vậy, cho dù đánh giá đó là cố ý thì cũng là điều đương nhiên, cô thấy sao?"

Akaishi dò hỏi Nishizawa như đang thử cô.

"..."

Nishizawa im lặng nhìn Akaishi và Karasawa.

"Hết lần này đến lần khác chỉ đụng trúng bàn của tôi rồi kiếm chuyện, thế này không phải là quấy rối thì là gì."

"..."

Akaishi trừng mắt nhìn Karasawa.

"Những lời vừa rồi có đúng không?"

Nishizawa hỏi Karasawa.

"C-Chuyện đó, là vì, bàn của thằng đó thật sự rất vướng..."

"Những lời vừa rồi, có đúng không?"

"..."

Karasawa gật đầu.

"Nh-Nhưng thằng đó, sau khi em đánh nó, nó đã đánh em hết lần này đến lần khác!"

Karasawa lại tiếp tục kiếm chuyện với Akaishi.

"Đúng không, hả mấy người!?"

Karasawa chĩa mũi dùi sang nam sinh đã vào can ngăn vụ đánh nhau.

"Vâng, cậu ấy đã đánh Karasawa nhiều lần khi cậu ấy không còn khả năng phản kháng."

Nam sinh can ngăn trận đánh nhau trả lời.

"Được rồi, cô đã hiểu rõ ngọn ngành."

Nishizawa tháo kính đang đeo ra, dùng ngón cái và ngón trỏ xoa ấn đường.

"Cô hiểu Karasawa-kun là người đã khơi mào trận đánh nhau trước. Nhưng Akaishi-kun, em đã khăng khăng đánh Karasawa-kun khi cậu ấy không thể phản kháng. Đó là hành động không đúng, vì vậy với tư cách là cả hai bên đều có lỗi, hai em hãy xin lỗi lẫn nhau đi."

Nishizawa thở dài một tiếng "Phù...", rồi ngước nhìn lên trần nhà.

"Tại sao ạ?"

Akaishi hơi nghiêng đầu.

"Em có nghe cô nói không? Akaishi-kun cũng có chỗ sai, nên hãy xin lỗi lẫn nhau rồi hòa giải đi."

"Em có chỗ nào sai sao?"

Akaishi nghiêng đầu với biểu cảm như thể thực tâm không hiểu nổi.

"Akaishi-kun đã đánh Karasawa-kun khi cậu ấy không thể phản kháng, đúng chứ?"

"Không, em nghĩ cậu ta hoàn toàn có thể phản kháng bình thường. Chỉ là thằng đó đã mất đi ý chí đánh nhau mà thôi."

"...Nhưng, kết quả là cho dù Karasawa-kun đã ngừng đánh Akaishi-kun, em vẫn tiếp tục đánh cậu ấy, đúng không?"

"Không phải là cậu ta không đánh, mà là cậu ta dùng tay ôm mặt tạo tư thế phòng thủ. Đối phương giữ tư thế phòng thủ thì mình không được phép tấn công nữa sao? Cái đó đâu phải là lá chắn hoàn toàn bất khả chiến bại của bọn học sinh tiểu học hay dùng đâu."

"..."

Nishizawa trễ môi khó chịu, biểu cảm như muốn nói mọi chuyện rắc rối rồi đây.

"Hơn nữa, thằng đó vừa giữ tư thế phòng thủ vừa liên tục rủa em đi chết đi. Nếu đã không còn ý chí chiến đấu thì trước tiên phải thốt ra những lời xin lỗi như 'Dừng lại đi' hay 'Là tao sai' chứ. Đánh một kẻ vừa phòng thủ vừa rủa người khác đi chết đi thì có gọi là đơn phương không? Dưới góc nhìn của cô, một kẻ vừa đỡ đòn vừa rủa đi chết đi có phải là một kẻ chỉ đang bị đánh đơn phương không?"

"..."

Nishizawa nheo mắt lại.

Đuối lý không thể trả lời, cô nhìn sang Karasawa.

"Ch-Chuyện đó là do mày sai, làm sao tao phải xin lỗi được!"

Bị chĩa mũi dùi đột ngột, Karasawa luống cuống lắp bắp.

"Mày là người đánh trước, nên mày phải xin lỗi là chuyện đương nhiên. Vốn dĩ tao cũng chẳng muốn đánh người làm gì."

"Mày... mày, là mày sai còn gì!"

Đầu óc không thể suy nghĩ thấu đáo. Karasawa cắn chặt lưỡi.

"Không đâu, Karasawa đã bị đè hẳn lên người rồi. Em nghĩ từ thế đó thì không thể lật ngược tình thế được nữa."

Nam sinh can ngăn trận đánh nhau chen ngang vào cuộc trò chuyện.

"Chỉ là không muốn đánh nữa thôi. Dù bị đè lên người thì vẫn có thiếu gì cách để đánh trả. Vớ lấy quyển sách giáo khoa gần đó phang vỡ đầu, chuyện gì mà chẳng làm được. Chỉ là mất đi ý chí chiến đấu thôi mà."

"..."

Bản thân không hề thua Akaishi.

Chỉ là đã mất đi ý chí chiến đấu mà thôi.

Lòng kiêu hãnh không muốn thừa nhận thất bại trước Akaishi của Karasawa bị kích động, khiến cậu ta không thể phản bác lại được lời nào. Thực tế, cho dù việc lật ngược tình thế từ lúc đó là rất khó, nhưng lòng kiêu hãnh "bản thân không hề thua" đã cản trở, khiến cậu ta không thể triển khai lý lẽ theo một trình tự hợp logic.

"Được rồi, cô hiểu rồi."

Bộp, Nishizawa vỗ tay một cái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!