Quyển 13: Cấp hai - Phần đầu
Chương 551: Bạn có thích Karasawa Akito không? (1)
3 Bình luận - Độ dài: 1,399 từ - Cập nhật:
...
Vài ngày sau cuộc tranh luận về thiện và ác trong bài toán xe điện, Akaishi ngồi một mình trên chiếc ghế dài đặt ở sân trường, lơ đãng ngắm nhìn bầu trời.
"A..."
"...?"
Một nữ sinh đi ngang qua chỗ Akaishi.
"Ừm..."
Cô nữ sinh Niizuma Towako vừa thấy mặt Akaishi liền đứng lại giậm chân tại chỗ.
"À, ừm, lần trước cảm ơn cậu."
Mái tóc tết bím, cặp kính tròn và to gợi cảm giác của một học sinh gương mẫu.
Cùng với bộ đồng phục được mặc một cách chỉn chu không hề vi phạm nội quy, giọng nói và biểu cảm rụt rè của cô thường khiến người đối diện cảm thấy khó chịu.
Làn da sần sùi đầy tàn nhang, mái tóc và trang phục đều không được chăm chút, chỉ cần là người ngoài nhìn vào cũng có thể thấy rõ.
Tóm lại, đây là một cô gái toát lên vẻ quê mùa, không biết chưng diện. Akaishi chỉ liếc nhìn cô một cái.
"Đằng kia."
Akaishi chỉ về phía có thùng rác.
"Ể? À, ư-ừm, cảm ơn cậu."
Cô gái sau khi được chỉ chỗ liền đi vứt túi rác đang cầm trên tay.
Rồi cô lon ton quay trở lại.
"C-c-c-chỗ này... tớ ngồi được không?"
Niizuma chỉ vào khoảng trống bên cạnh Akaishi.
"Sáu mươi phút, năm nghìn."
Akaishi xòe tay ra trước mặt Niizuma.
"Cậu tính phí thật đấy à!?"
"Bên này cũng không phải làm từ thiện."
"Nhưng đây là trường học nên chắc cũng không phải tài sản của Akaishi-kun ha... tớ nghĩ vậy."
"..."
Akaishi im lặng, xích qua một bên để chừa chỗ cho Niizuma ngồi.
"Cảm ơn cậu."
"Ừ."
Niizuma rón rén ngồi xuống cạnh Akaishi.
...
...
Akaishi và Niizuma gần như mới gặp nhau lần đầu.
Họ chỉ nói chuyện một chút trong buổi tranh luận về bài toán xe điện, ngoài những câu giao tiếp cần thiết trong trường học ra thì cũng chẳng có cuộc trò chuyện nào thực sự ý nghĩa.
"Ừm, thì," Niizuma lúng túng ngồi cạnh Akaishi, tỏ vẻ bối rối.
"Cậu đang làm gì vậy?"
"Tớ thấy hơi khó chịu trong người."
Akaishi vẫn thờ thẫn nhìn lên trời.
"Cậu ổn không? Có muốn đến phòng y tế không?"
Niizuma nhoài người nhìn vào mặt Akaishi, lo lắng.
"Không sao. Vẫn học được."
"Ý chí học hỏi cao đến đáng sợ..."
Niizuma tạm thời thở phào nhẹ nhõm.
"Ừm, à, chuyện lần trước, cảm ơn cậu nhiều."
Niizuma bắt đầu câu chuyện bằng một giọng nhỏ nhẹ rồi cúi đầu trước Akaishi.
"Tớ... không giỏi ăn nói cho lắm..."
Akaishi nhớ lại vẻ ngập ngừng của Niizuma.
"Vì thế nên, tớ hơi ngưỡng mộ những người thông minh như Akaishi-kun, có thể diễn đạt mọi thứ thành lời."
Niizuma ngượng ngùng nhìn Akaishi.
"Ra là cũng có người giao tiếp kém à."
"Có chứ, có chứ."
Đây này, Niizuma chỉ vào mình.
"Thế mà bây giờ cậu nói chuyện cũng ổn đấy chứ."
"Một đối một thì tớ hoàn toàn không sao. Nhưng ở chỗ đông người, tớ cảm thấy như bị nhìn chằm chằm, nên hơi..."
Niizuma đặt tay lên ngực.
...
...
Cuộc trò chuyện lại đi vào ngõ cụt.
"Nói chuyện với tớ... không thú vị à?"
"Hửm?"
Niizuma lo lắng hỏi Akaishi.
"Không có chuyện đó."
"...Vậy à."
...
...
Lại im lặng.
"Cậu không ghét... nói chuyện với tớ chứ?"
"Gì thế, phiền phức thật."
Akaishi cau mày.
"X-xin lỗi cậu. Tớ... tớ về đây."
Niizuma đứng dậy.
"Không, không sao đâu. Cứ ngồi đi."
"...Xin lỗi cậu."
Được Akaishi bảo, Niizuma lại ngồi xuống ghế.
"Cậu thiếu tự tin quá đấy."
"Tại tớ có biết mọi người đang nghĩ gì đâu."
"Phiền phức thật. Vậy để tớ viết ra cho."
Akaishi lấy giấy bút từ trong túi áo ngực, viết vài chữ lên giấy rồi xé một mẩu nhỏ và nhét vào khe cổ áo gakuran của mình.
"Đang rảnh..."
Niizuma đọc mẩu giấy cắm trên cổ áo Akaishi.
"Tớ có làm gì khiến Akaishi-kun phật lòng không?"
"Tớ là người rộng lượng nên không dễ bị tổn thương thế đâu."
"...Vậy à."
Đúng là một cô gái có lòng tự trọng thấp, Akaishi nghĩ.
"T-TỚ!"
Niizuma đột nhiên cao giọng.
Tiếng ồn bất thình lình khiến Akaishi giật nảy mình.
"A, x-xin lỗi..."
"Lần này thì đúng là nên xin lỗi thật."
"T-tớ..."
Niizuma nói nhỏ.
"Tớ nghĩ... Akaishi-kun ngầu lắm..."
"...?"
Akaishi nghiêng đầu.
"Mặt á? Chắc tớ nên thử làm người mẫu tạp chí xem sao."
"Không, mặt thì cũng không đến nỗi..."
"..."
Akaishi nheo mắt, chau mày.
"Nói là cách sống, hay là cách suy nghĩ nhỉ..."
"Cũng bình thường thôi mà."
Chuyện vớ vẩn, Akaishi dời mắt khỏi Niizuma.
"K-không phải thế đâu! Thật ra từ lâu lắm rồi tớ đã thấy Akaishi-kun là một người rất tuyệt vời..."
"Từ khi nào?"
"Tiểu học."
"Lâu dữ vậy. Lúc đó tuổi vẫn còn một chữ số cơ mà."
"Ehehe..."
Niizuma gãi đầu.
"Phải nói sao nhỉ, là ngưỡng mộ hay là..."
"Ra là fan của mình lại ở ngay gần thế này."
Akaishi lấy giấy bút ra.
"Cho cậu này, chữ ký của tớ."
Akaishi xé một mẩu giấy, ký qua quýt rồi đưa cho Niizuma.
"Woa! Vui quá..."
Niizuma vui mừng nhận lấy tờ giấy từ Akaishi, ánh mắt cô nóng rực.
"Ai ngờ lại có người vui thật."
"Tớ sẽ giữ gìn cẩn thận."
"Vứt đi đâu đó tùy cậu."
"Không muốn."
Akaishi chìa tay ra. Niizuma cẩn thận cất chữ ký Akaishi vừa cho đi.
"Đấy, vì tớ như thế này nên rất ngưỡng mộ những người có thể nói thẳng thắn ý kiến của mình..."
"Người như tớ thì đâu chẳng có."
"Đúng là thành tích học tập của cậu cũng không tốt lắm, thể thao cũng không giỏi, mặt mũi cũng chẳng đẹp trai gì."
"Nói hơi quá rồi đấy, ngốc ạ."
Akaishi tỏ vẻ chán nản.
"Nhưng, tớ cảm thấy chỉ có mình tớ mới hiểu được sự ngầu của Akaishi-kun thôi."
"...Vậy à."
Akaishi quay mặt đi.
"Mà, chắc là trong mắt mọi người, cậu chỉ là một kẻ khó ưa hay nói lời châm chọc thôi."
"Câu nào câu nấy của cậu thừa thãi thật đấy."
"Chắc là cậu bị mọi người ghét lắm."
"Con nhỏ này, còn bồi thêm mấy câu nói xấu nữa à!?"
Niizuma vừa nói vừa dùng ngón tay vẽ vời gì đó lên mặt ghế.
"Tớ chỉ mong... có thể làm bạn với cậu."
"...Vậy sao."
Niizuma ngước nhìn Akaishi.
"Akaishi-kun là sư phụ trong lòng tớ. Xin hãy kết bạn với tớ."
"..."
Akaishi đứng hình trong giây lát.
Và rồi,
"Cứ tự nhiên noi gương ta nhé, ái đồ của ta."
Cậu đáp lại như vậy.
"—"
Niizuma nín thở.
"Tuyệt vời."
"Niềm vui nhỏ nhoi nhỉ."
Niizuma khẽ giơ nắm đấm ăn mừng.
"Tớ thích cái chất ngông của Akaishi-kun, cái kiểu ngang ngược bất cần, cái vẻ bị mọi người ghét ấy."
"Cẩn thận lời nói của mình đi, Niizuma."
"Ehehe."
Niizuma toe toét cười.
Với Akaishi, người trước nay luôn một mình, dáng vẻ bất chợt mỉm cười ấy của cô trông thật mới mẻ và đáng trân trọng.
"Lúc nghe Akaishi-kun nói trong buổi tranh luận về xe điện, tớ đã nghĩ, người này tuy bị ghét nhưng sống rất thật với bản thân."
"Cảm ơn vì đã đánh giá quá cao nhé."
"Tớ cũng mong từ giờ mình có thể nói ra ý kiến của bản thân, rồi dần dần thay đổi."
Niizuma vừa đung đưa chân vừa cười với Akaishi.
"A, sắp vào tiết tiếp theo rồi."
Niizuma nhìn đồng hồ.
"Chắc phải đi thôi."
"Ừm, đi nào."
Akaishi và Niizuma sóng vai nhau trở về lớp học.
"Tớ đã muốn nói chuyện với Akaishi-kun từ lâu lắm rồi, nên khi được chung lớp, rồi chung nhóm, cuối cùng cũng được nói chuyện, tớ vui lắm."
Vừa đi trên hành lang, Niizuma vừa quay lại nói.
Làn gió thổi làm bím tóc của cô khẽ đung đưa.
"Từ giờ chúng ta hãy chơi cùng cùng nhau thật nhiều nha."
"...Ừ, cũng được."
Niizuma nở một nụ cười toe toét, nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến giờ, dành cho Akaishi.
3 Bình luận