Quyển 13: Cấp hai - Phần đầu
Chương 552: Bạn có thích Karasawa Akito không? (2)
3 Bình luận - Độ dài: 1,831 từ - Cập nhật:
Buổi sáng—
"A, chào..."
Akaishi được người quen từ trước là Suda Touki bắt chuyện.
"Chào buổi sáng."
Akaishi đáp lại bằng một thái độ lạnh nhạt.
"Hôm nay thời tiết không tốt nhỉ?"
"Ừ."
"..."
"..."
"Hôm nay có môn Thể dục không ta?"
"Không, chắc là không đâu."
"..."
"..."
Một sự im lặng có phần gượng gạo bao trùm.
Vào thời điểm đó, Akaishi và Suda chưa thực sự thân thiết, ngoài việc nhà gần nhau ra thì họ chẳng có điểm chung nào. Cả hai đều biết mặt đối phương, nhưng chưa đến mức ngày nào cũng trò chuyện.
"Tôi không hay vận động lắm, nên mấy môn như Thể dục kém lắm~"
"Chỉ là bình thường cậu không chơi thôi, chứ thử sức biết đâu lại giỏi không ngờ đấy?"
Suda cười khổ, xen lẫn chút tự trào.
"Thấy không, chiều cao thì khiêm tốn, rốt cuộc thể thao cũng chỉ là trò chơi của chiều cao thôi đúng không? Nên có làm gì đi nữa thì tôi cũng chẳng thể thắng nổi mấy đứa cao to..."
"...Ra vậy."
Học sinh trung học năm hai, Suda vẫn chưa bước vào giai đoạn phát triển chiều cao nên thấp hơn Akaishi.
"Nhưng trông cậu có vẻ hợp với thể thao đấy."
"Thật á?"
Akaishi thay giày đi trong nhà rồi bước về lớp.
Vì Akaishi và Suda học cùng lớp, nên Suda cũng bước theo sau.
"Là một viên ngọc thô đấy."
"Chỉ là ngọc thô thôi chứ không phải ngọc thô mài giũa thành kim cương về khả năng thể thao à."
"..."
"Chắc cả đời chỉ dừng ở mức ngọc thô thôi quá."
"Chỉ là cách nói ví von thôi."
Akaishi và Suda bước vào phòng học.
---
"Chào buổi sáng~"
"Chào~"
"Chào buổi sáng~"
"Chào buổi sáng~"
Hai người ai nấy đều trở về chỗ ngồi của mình.
"...Chào buổi sáng."
Vừa lúc Akaishi đặt cặp xuống bàn, Niizuma ngồi ở dãy ghế phía sau liền bắt chuyện.
"Chào buổi sáng."
Akaishi liếc nhìn Niizuma một cái, rồi bắt đầu lấy sách giáo khoa từ trong cặp ra.
"Akaishi-kun này, cậu có giỏi tiếng Anh không?"
"Đến mức đủ để bị nhầm là tiếng mẹ đẻ."
"Tớ khá tò mò không biết ai lại đi nhầm lẫn trong cái hoàn cảnh nào đấy."
Cậu có biết chỗ này nghĩa là gì không? Niizuma vừa nói vừa mở cuốn sách bài tập tiếng Anh ra.
"Chỗ này trong sách giáo khoa gần đây cũng có học rồi—"
Akaishi cũng lấy sách giáo khoa tiếng Anh của mình ra và bắt đầu chỉ cho Niizuma.
"..."
Suda chống cằm, ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng giữa Akaishi và Niizuma.
"Nghiêm! Chào."
"""Cảm ơn thầy/cô ạ~"""
Ngay khi tiết học vừa kết thúc, Niizuma lập tức níu lấy áo của Akaishi ngồi phía trước.
"Akaishi-kun, Akaishi-kun."
"Sao."
"Tiết học vừa nãy có chỗ tớ không hiểu."
"Bài đó khó mà."
Akaishi quay người lại, cùng Niizuma ôn lại bài học vừa rồi.
Kể từ ngày cùng ngồi trò chuyện trên ghế đá vài hôm trước, khoảng cách giữa Akaishi và Niizuma đang xích lại gần nhau một cách nhanh chóng.
"Akaishi-kun, Akaishi-kun."
Sau đó, Niizuma vẫn thường xuyên bắt chuyện với Akaishi, và Akaishi cũng liên tục giải đáp những thắc mắc của cô.
"Hộp cơm của Akaishi-kun trông ngon ghê."
Đến giờ ăn trưa, trường trung học của Akaishi có quy định các học sinh sẽ ghép bàn lại để ăn chung theo nhóm.
Để tạo thành nhóm, các bàn được kê sát vào nhau, và Niizuma chuyển sang ngồi ngay bên trái Akaishi.
Niizuma ngó vào hộp cơm của Akaishi, mỉm cười tươi tắn.
"Còn của cậu thì..."
Hộp cơm của Niizuma trông khá nhạt nhẽo, phần lớn chỉ toàn là cơm trắng.
"Đồ ăn thời sơ tán đấy à." (疎開先 – sokaisaki, Thế chiến II, trẻ em và gia đình ở thành phố được sơ tán về nông thôn để tránh bom đạn. Akaishi trêu nhẹ về việc hộp cơm quá đơn giản, ít đồ ăn.)
"Không phải đồ sơ tán đâu."
"Cho cậu trứng cuộn của tôi này."
"Ể, thôi, sao thế được!"
"Không sao đâu. Chỗ của tôi đồ ăn thức ăn mặn nhiều quá so với cơm trắng."
Akaishi gắp vài miếng trứng cuộn từ hộp của mình sang hộp cơm của Niizuma.
"Thật sự không sao chứ~?"
Niizuma nhìn Akaishi với ánh mắt rụt rè như một con thú nhỏ.
Akaishi nhận lấy sự biết ơn chân thành từ Niizuma, rồi lảng mắt đi chỗ khác.
"Tiền cơm hộp này sau này thành đạt thì trả tôi nhé."
"Thế là có tính tiền à."
"Cơm hộp trả góp."
"Tớ không nghĩ đây là cơm hộp trả góp đâu, nhưng cảm ơn cậu nhé."
Niizuma khẽ cúi đầu cảm ơn Akaishi và nhận lấy miếng trứng cuộn.
"..."
Nhóm của Akaishi về cơ bản không mấy thân thiết với nhau, nên giờ ăn trưa thường trôi qua trong im lặng.
Việc khoảng cách giữa Akaishi và Niizuma xích lại gần nhau vô tình làm tăng những cuộc trò chuyện riêng giữa hai người trong nhóm, khiến giờ ăn trưa giờ đây hầu như chỉ có tiếng nói chuyện của Akaishi và Niizuma.
"..."
"..."
Những học sinh ngồi đối diện chỉ biết im lặng quan sát cảnh tượng của hai người.
---
"Hôm nay lại cho này."
"Ngày nào cũng vậy, thực sự cảm ơn Akaishi-kun nhé."
"Ngày nào hộp cơm của cậu cũng toàn cơm trắng thôi."
Những ngày Akaishi chia sẻ thức ăn cho Niizuma—người có phần cơm hộp nghèo nàn—cứ thế tiếp diễn.
"Chỉ có mình tớ được nhận thế này thì ngại quá."
"Tương lai cậu cứ trả ơn tôi bằng cách nào đó là được."
"Thật đấy, chắc chắn tương lai tớ sẽ trả ơn Akaishi-kun."
"Thuê tôi làm việc đi."
"Mới vào mà đã tính đến chuyện bị đuổi việc rồi à."
Ngày qua ngày, giờ ăn trưa dường như chỉ còn lại tiếng trò chuyện của Akaishi và Niizuma.
---
"Cho này, gà rán."
"Cảm ơn nhé~"
"Gà rán mẹ tôi thức đêm chuẩn bị đấy."
"Nói thế sao mà ăn nổi."
Thế nhưng, những màn tương tác giữa Akaishi và Niizuma không kéo dài được bao lâu.
"A~"
Cùng với một tiếng *rầm* đục ngầu, một nam sinh va mạnh vào bàn của Akaishi.
Đó chính là Karasawa, nam sinh trung học đã từng tranh luận gay gắt về vấn đề xe goòng (Trolley problem).
"Xin lỗi, xin lỗi nha, tự nhiên mày đặt bàn ở chỗ vướng víu quá nên tao lỡ đụng trúng."
Lúc đó, Akaishi đang quay người xuống để chỉ bài cho Niizuma.
Bàn của Akaishi chỉ hơi nhô ra một chút so với dãy bàn được xếp thẳng hàng, và Karasawa đã cố tình va vào đó.
"...Ra vậy."
Akaishi chỉnh lại bàn cho ngay ngắn.
"A, xin lỗi, tao lại đụng trúng rồi~"
Karasawa lại va vào bàn của Akaishi một lần nữa.
"Sao thế nhỉ~, bàn của mày nằm ở cái chỗ dễ đụng trúng ghê cơ."
"..."
Lần này, bàn của Akaishi đã được xếp thẳng tắp với dãy bàn.
Akaishi trừng mắt nhìn Karasawa.
Có lẽ cậu ta đang ôm hận từ vụ tranh luận Trolley Problem chăng.
Mỗi lần Karasawa đá vào bàn, Akaishi lại lẳng lặng chỉnh lại cho ngay ngắn.
Ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa, và những ngày tiếp theo.
Akaishi liên tục bị Karasawa đá vào bàn học.
"A, xin lỗi, lại đụng trúng rồi~"
Lúc Akaishi đang quay xuống chỉ bài cho Niizuma, ghế của cậu lại bị đá mạnh.
Akaishi mất đà, suýt nữa ngã khỏi ghế.
"..."
Niizuma lo lắng cho Akaishi, nhưng lại không thể cất lời.
Cô đưa tay khẽ đẩy gọng kính tròn cộp mác thương hiệu của mình, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía Akaishi.
"Ây da, đang ngồi trên ghế mà cứ quay ngoắt ra đằng sau thế thì bảo sao không bị đụng trúng? Phải nói sao nhỉ, ghế là để ngồi hướng ra đằng trước cơ mà."
Karasawa cười cợt nhả "hahaha" rồi quay về chỗ ngồi của mình.
Akaishi bị mất đà bèn ngồi lại ngay ngắn, sau đó tiếp tục trò chuyện với Niizuma.
---
"A, xin lỗi, lại đụng trúng rồi~"
Vài ngày sau—
Rút kinh nghiệm từ lời của Karasawa, lần này Akaishi xoay hẳn cả chiếc ghế ra phía sau, nhưng Karasawa vẫn tiếp tục va vào cậu.
Akaishi mất thăng bằng, suýt ngã nhào khỏi ghế.
"Bàn hướng ra trước mà ghế lại xoay ra sau, trông có kỳ cục không hả? Mà này, ngày nào cũng xoay lưng lại như thế mà mày không thấy chán à, hahaha."
Karasawa cười khanh khách rồi đi về chỗ của mình.
"A, lại đụng trúng rồi~"
Chỉ những lúc Akaishi quay xuống chỉ bài cho Niizuma, Karasawa mới kiếm cớ gây sự.
Những trò bắt nạt của Karasawa cứ thế tiếp diễn như cơm bữa. Bất cứ khi nào Karasawa đi ngang qua chỗ ngồi của Akaishi, ghế của cậu lại bị đá.
"..."
Akaishi lại lẳng lặng ngồi ngay ngắn lại như mọi khi.
"Sao ngày nào hai đứa mày cũng ồn ào thế nhỉ? Lúc ăn trưa cũng vậy, tụi mày ồn ào quá làm tao thấy chướng mắt lắm rồi đấy."
Ra là việc cậu trò chuyện cùng Niizuma trong giờ nghỉ và giờ ăn trưa khiến Karasawa chướng mắt.
Akaishi thầm gật gù, hiểu ra vấn đề.
"Mà này, học hành thì phải tự thân vận động chứ nhỉ? Lần nào cũng nhờ người khác chỉ bài cho thì không thấy kỳ à? Không hiểu bài trên lớp thì đi mà hỏi giáo viên ấy? Thêm nữa, hễ được hỏi là lại tỏ vẻ tốt bụng chỉ bảo nhiệt tình cũng chướng tai gai mắt lắm, cứ như kiểu đang khoe khoang mình học giỏi vậy, tao đéo ưa nổi. Tính ra vẻ mọt sách đấy à~?"
Karasawa buông lời giễu cợt kèm theo tiếng cười "hahaha" đầy cợt nhả.
Đúng không hả, mọi người! Karasawa vừa đi về chỗ ngồi vừa cố tìm kiếm sự đồng tình từ xung quanh.
"..."
Akaishi kéo ghế, đứng bật dậy.
Cậu bước về phía chỗ ngồi của Karasawa. Akaishi đứng ngay cạnh Karasawa.
"Ồ, gì đây? Mày tính dạy tao học luôn đấy à?"
Karasawa vỗ tay, giọng điệu đầy vẻ trêu tức.
"Tiếc ghê, tao chả muốn được loại như mày dạy học đâu. Mấy thằng mọt sách tởm vãi, mà vốn dĩ có học cho lắm thì tương lai cũng chả có tích sự gi—"
Ngay lúc Karasawa đang lải nhải, Akaishi dùng lực đá mạnh vào ghế của cậu ta.
Karasawa lộn nhào, ngã lăn khỏi ghế.
"Lỗi tại tao, tao không nhìn thấy."
Akaishi cúi gằm mặt, lạnh lùng nhìn xuống Karasawa đang nằm lăn lóc trên sàn.
3 Bình luận