Ánh mắt lạnh lùng mà sắc sảo, bộ học giả y phục chỉnh tề không một nếp nhăn.
Một nữ nhân tài sắc vẹn toàn, tuổi đời hãy còn rất trẻ đã chễm chệ ngồi lên chiếc ghế quyền lực bậc nhất Võ Lâm Minh.
Và cũng là một tuyệt sắc giai nhân khiến ai nấy đều mãn nhãn khi ngắm nhìn.
Sau khi Tổng Quân Sư Võ Lâm Minh - Gia Cát Doanh Doanh rời đi.
Tại phòng dự khám của Lạc Dương Y Quán, Tông Học Chấn hạ giọng bàn tán với vị đồng liêu.
"Này, huynh có thấy lúc nãy Tổng Quân Sư đi đứng hơi loạng choạng không?"
"Ơ, đệ cũng thấy à? Huynh cứ tưởng mình hoa mắt cơ. Việc Bạch Y Viên nghỉ phép lại đả kích ngài ấy đến mức đó sao?"
Đột nhiên, trong đầu Tông Học Chấn lóe lên một ký ức.
Một lời đồn vô thưởng vô phạt từng râm ran trong giới hạ nhân cách đây không lâu, ngỡ đã chìm vào dĩ vãng.
"Ưm... Huynh bảo liệu cái tin thằng Trương Thất tung ra dạo trước có khi nào là thật không?"
"Trương Thất là thằng nào?"
"Cái huynh này, làm ơn nhớ tên người ta giùm cái. Dù khác bộ phận, nhưng chẳng lẽ huynh không biết tên gia đinh phòng Bạch Y Viên sao?"
"À, cái thằng lẻm mép đó hả! Huynh chỉ nhớ mỗi cái biệt danh của nó thôi. Mà nó nói gì cơ?"
Tông Học Chấn hạ giọng thì thầm, ra chiều bí mật lắm.
"Thì cái vụ... Tổng Quân Sư dường như đang ôm tương tư Bạch Y Viên ấy..."
"Nói bậy!"
"Nếu không thì cớ sao ngài ấy lại sững sờ thất thần đến mức đó chứ?"
Đúng lúc lời đồn vô căn cứ ấy đang chực chờ bùng lên lần nữa, thì một bóng người mới bước vào phòng Dự khám.
Tông Học Chấn và vị đồng liêu vội vàng im bặt.
'Mỹ nhân! Lại còn trẻ hơn Tổng Quân Sư vài tuổi, trông tươi tắn, tràn đầy sức sống quá!'
Cái nết hám gái của Tông Học Chấn lại trỗi dậy, gã đon đả chạy ra đón tiếp với thái độ ân cần quá mức.
"Chào mừng cô nương. Không biết đây có phải lần đầu cô nương đến Lạc Dương Y Quán không? Nếu đúng vậy thì để tại hạ giới thiệu tường tận từng vị y viên ở đây cho cô nương..."
Chưa kịp dứt lời, một giọng nói trong trẻo như ngọc vỡ đã cắt ngang bài diễn văn lê thê của gã.
"Đa tạ ý tốt của ngài, nhưng tiểu nữ có người cần tìm rồi. À, tiểu nữ là Nam Cung Du Lân. Tiểu nữ muốn xin khám chỗ Bạch Du Tinh y viên."
Nụ cười lả lơi trên môi Tông Học Chấn lập tức đông cứng, thay vào đó là một vẻ mặt nghiêm túc, chuẩn mực đến mức không thể chuyên nghiệp hơn.
Gia thế khủng mang tên Nam Cung Thế Gia.
Lại còn mang thân phận cháu gái ruột của Kiếm Vương uy chấn giang hồ. Trước mặt một nhân vật tầm cỡ thế này, gã tuyệt đối không được phép có nửa lời cợt nhả.
"Ra là cháu gái của Kiếm Vương tiền bối. Thật đáng tiếc, hôm nay Bạch Y Viên lại xin nghỉ phép rồi. Hay cô nương chuyển sang khám chỗ Xa Y Viên xem sao? Y thuật của ngài ấy cũng vô cùng xuất chúng đấy ạ."
"À... vậy sao. Phiền ngài rồi, tiểu nữ sẽ quay lại sau vậy."
"Ấy, cô nương đợi đã...!"
Nhìn bóng lưng Nam Cung Du Lân dứt khoát quay đi, Tông Học Chấn tiếc hùi hụi.
'Thế là bay mất khoản thu nhập thêm rồi!'
Chút lộc lá Xa Y Viên trích lại mỗi khi gã môi giới thành công bệnh nhân, xem ra phải đợi dịp khác vậy.
******
Cơn đau đầu buốt óc hành hạ khiến Gia Cát Doanh Doanh lần đầu tiên trong đời nảy sinh ý định xin nghỉ phép.
Thế nhưng, đích thân Võ Lâm Minh Chủ đã ban lệnh triệu tập cuộc họp toàn thể, nàng đành phải dằn cái suy nghĩ ấy xuống.
'Đành chịu vậy. Qua ngày mai chắc cơn đau sẽ dịu lại thôi. Ráng gồng qua nốt hôm nay vậy.'
Tại phòng nghị sự lớn của Võ Lâm Minh.
Như một thói quen, Gia Cát Doanh Doanh khẽ quan sát nét mặt Minh Chủ. Thấy sắc mặt ngài vô cùng tươi tỉnh, nàng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chắc hẳn không phải biến cố gì tồi tệ.
Các vị trưởng lão lục tục bước vào. Khi chạm mắt với một lão già trong số đó, tâm trạng nàng lập tức chùng xuống.
Lão ta đầu tóc bạc phơ, đôi mắt ti hí như rắn độc, trên môi luôn thường trực một nụ cười nham hiểm đến khó chịu.
'Cái ánh mắt chết tiệt ấy vẫn gai góc như mọi khi, Mộ Dung Lâm[note92756] trưởng lão.'
Mộ Dung Lâm là người của Mộ Dung Thế Gia, kẻ luôn lấy việc chọc ngoáy, bắt bẻ Gia Cát Doanh Doanh làm niềm vui trong mỗi kỳ nghị sự.
Xét về tư thù, lão chính là nhạc phụ của Tư Mã Thiên thuộc Tư Mã Thế Gia - kẻ từng thảm bại trước Gia Cát Doanh Doanh trong cuộc đua giành chiếc ghế Tổng Quân Sư Võ Lâm Minh.
'Hazz... Làm ơn phân rõ ranh giới giữa công và tư giúp cái.
Hắn tài hèn sức mọn bị ta đánh bại, thì cớ sao lại trút giận lên đầu ta chứ.'
Dù chễm chệ ở vị trí Tổng Quân Sư quyền lực ngập trời, nhưng xét về thâm niên, tuổi nghề của nàng vẫn còn khá khiêm tốn.
Ngược lại, Mộ Dung Lâm đã cắm rễ ở ghế trưởng lão Võ Lâm Minh từ rất lâu, sự chênh lệch về thâm niên này khiến những màn đấu đá ngầm giữa hai người luôn ở thế giằng co.
Trước khi được Bạch Du Tinh chữa trị, lão già này chính là một trong những nguyên nhân khiến chứng đau đầu của nàng thêm trầm trọng. Nay gặp lại lão ngay lúc cơn đau đang hành hạ, nàng chỉ thấy đầu óc như muốn nứt toác ra.
Mặc kệ tình trạng sức khỏe của nàng ra sao, dưới sự chủ trì của Võ Lâm Minh Chủ, cuộc họp vẫn chính thức bắt đầu.
"Lý do bổn tọa triệu tập chư vị đến đây, chắc hẳn chư vị cũng đang thắc mắc. Dù hôm nay có vài dự án cần bàn bạc, nhưng bổn tọa muốn thông báo một tin trọng đại nhất trước. Hôm qua, Minh ta vừa đón nhận một đại hỷ sự."
"Là chuyện gì vậy thưa Minh Chủ?"
"Trăm nghe không bằng một thấy. Xích Ma Đại Chủ, mời ngài vào."
Cả phòng nghị sự lập tức xôn xao bàn tán.
"Chẳng phải dạo trước Xích Ma Đại Chủ lại tuyên bố bế quan, vắng mặt ở các kỳ nghị sự suốt một thời gian dài rồi sao? Lẽ nào...?"
Theo những gì họ biết, Xích Ma Đại Chủ từng thất bại trong việc bế quan tìm đường đột phá, tưởng chừng đang chờ ngày nhắm mắt xuôi tay, bỗng một hôm lại gây náo loạn ở Lạc Dương Y Quán.
Rồi đột nhiên, ngài ấy tuyên bố đã tìm thấy manh mối đốn ngộ và tiếp tục bế quan.
Thông tin chỉ dừng lại ở đó. Giờ ngài ấy lại xuất hiện ở đây, nghĩa là...
Bịch— Bịch—
Cánh cửa phòng nghị sự mở tung, Trịnh Lập bước vào. Khoảnh khắc nhìn thấy ông, những cao thủ đang ngự trị ở cảnh giới Siêu Tuyệt Đỉnh trong phòng đồng loạt bật ra những tiếng ồ kinh ngạc.
'Khí tràng của ngài ấy thay đổi hoàn toàn rồi!'
Vốn dĩ Trịnh Lập đã đứng ở đỉnh cao của cảnh giới Siêu Tuyệt Đỉnh, võ vi áp đảo bọn họ. Thế nhưng giờ đây, đối diện với Xích Ma Đại Chủ, họ lại cảm nhận được một luồng uy áp nghẹt thở, hệt như lúc diện kiến Võ Lâm Minh Chủ.
Điều này chỉ có thể minh chứng cho một sự thật duy nhất.
Võ Lâm Minh Chủ dang rộng hai tay, giọng đầy tự hào:
"Như chư vị đã thấy, Bổn Minh ta vừa khai sinh thêm một cao thủ Hóa Cảnh."
"Ô ồ! Quả là hồng phúc của võ lâm chính phái! Xin chúc mừng Xích Ma Đại Chủ!"
"Thành tựu thật đáng kinh ngạc! Sao ngài không báo tin mừng này sớm hơn? Dù là nửa đêm canh ba, bọn ta cũng sẵn lòng chạy tới chúc mừng!"
"Chúc mừng ngài lập nên đại công!"
Đối diện với những kẻ đang tranh nhau chen lên phía trước, dùng những lời lẽ thân tình để chúc tụng, Trịnh Lập chỉ gật đầu cái rụp, nhả ra vỏn vẹn hai chữ.
"Đa tạ."
Và đó là tất cả những gì ông đáp lại.
Trước một màn tung hô nồng nhiệt, phản ứng của ông lạnh nhạt đến mức khiến bầu không khí có chút gượng gạo.
"E hèm... Tính tình Xích Ma Đại Chủ quả nhiên trước sau như một, ha ha..."
"Phải nói là thâm trầm, vững chãi như núi mới đúng. Nhờ cái tâm tính ấy mà ngài mới đạt được thành tựu vĩ đại nhường này chứ, đúng không chư vị?"
Trịnh Lập mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng lại bật cười lạnh lẽo trước thái độ giả tạo của đám người kia.
'Trong đám đang xun xoe, bợ đỡ ta lúc này, có khối kẻ từng coi ta như người chết lúc ta đang thoi thóp trên giường bệnh.
Chốn quan trường đúng là lắm tuồng hay. Thật nực cười.'
Sau khi nắm bắt được manh mối đốn ngộ dạo nọ, trải qua quá trình tham ngộ miệt mài không nghỉ, hôm qua Trịnh Lập đã chính thức hoàn thành quá trình Hoán Cốt Đoạt Thai mà ông hằng mơ ước.
Trong quá trình tái tạo nhục thân, căn bệnh quái ác từng dồn ông vào cửa tử cũng tan biến không còn một dấu vết.
Bước chân vào cảnh giới Hóa Cảnh, võ đạo thăng tiến một bậc, thọ nguyên cũng theo đó mà kéo dài.
Lúc này đây, Trịnh Lập chỉ muốn lao ngay đến chỗ Bạch Du Tinh.
Người đã kéo ông từ tay tử thần về, ban cho ông cơ hội chạm tới cảnh giới mà bất kỳ võ nhân nào cũng khao khát.
Ông mang trong mình một lòng biết ơn sâu sắc, nghẹn ngào đến mức không thể diễn tả thành lời, chỉ tiếc là chưa có cơ hội gặp gỡ để giãi bày.
Tất nhiên, sự chân thành của Trịnh Lập đã chuyển hóa thành thánh lực truyền đến chỗ Du Tinh, nhưng hiện tại thì chưa ai hay biết chuyện đó.
Bởi lẽ, Du Tinh lúc này đang miệt mài vận [Xúc Tiến] để thúc đẩy cây Hỏa Linh Thảo lớn lên từng ngày ở Thiếu Lâm Tự.
Dù sao thì, chỉ vỏn vẹn một ngày sau khi Trịnh Lập thích nghi với cơ thể mới vừa Hoán Cốt Đoạt Thai và bẩm báo với cấp trên trực tiếp là Võ Lâm Minh Chủ, cuộc họp này đã được triệu tập khẩn cấp.
Như thường lệ, Trịnh Lập hoàn toàn thu lại sự quan tâm khi hội nghị chuyển sang bàn bạc các dự án khác, ông chỉ ngồi đó như một bức tượng đá.
Cho dù họ có bàn bạc đến những đại sự kinh thiên động địa nào đi chăng nữa, cũng khó lòng lọt vào mắt xanh của ông.
Tuy nhiên, giữa một bàn nghị sự ai nấy đều tỏ ra bình thản, lại có một người mang sắc mặt tồi tệ đến mức khiến ông phải bận tâm đôi chút.
'Xem chừng sức khỏe của Tổng Quân Sư đang có vấn đề.
Giá như ngài ấy đến nhờ Bạch Y Viên khám thử một chuyến thì tốt biết mấy.'
Tất nhiên, Trịnh Lập sẽ chẳng đời nào thốt ra những lời đó.
Nhưng việc ông phải chú ý đến cũng đủ thấy tình trạng của Gia Cát Doanh Doanh đang tồi tệ đến mức nào.
Thậm chí, Võ Lâm Minh Chủ còn phải đề nghị tạm nghỉ giữa chừng vì lo ngại cho sức khỏe của nàng.
Thế nhưng, Gia Cát Doanh Doanh thẳng thừng từ chối.
'Nghỉ ngơi vài canh giờ cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Thà ráng gồng cho xong cuộc họp này rồi về nghỉ ngơi một thể còn hơn.'
Dù là cuộc họp triệu tập đột xuất, nhưng một khi đã ngồi vào bàn nghị sự, mọi đề án tồn đọng đều phải được giải quyết triệt để.
Nếu viện cớ sức khỏe cá nhân để trì hoãn, chẳng biết đám người kia sẽ vin vào đó mà bắt bẻ, bêu rếu nàng thế nào nữa.
Đấy là chưa kể, ngay lúc này đây, cái kẻ chuyên bới lông tìm vết ấy vẫn đang chăm chăm chọc gậy bánh xe trong từng dự án mà nàng đưa ra.
Ngay khi Gia Cát Doanh Doanh vừa trình bày xong ý kiến về một đề án, Mộ Dung Lâm trưởng lão lập tức nhảy vào ngắt lời.
"Ha ha, lời Tổng Quân Sư nói cũng có lý, nhưng nếu tình huống diễn biến theo chiều hướng này thì sao? Sinh mạng của hàng vạn võ nhân chính phái nằm cả trong tay chúng ta, làm việc gì cũng phải suy xét thiệt hơn trăm bề mới được."
Cái kiểu bắt bẻ của lão tinh vi, xảo quyệt đến mức nàng không thể nhắm mắt làm ngơ.
Cắn răng kìm nén cơn đau đầu như búa bổ, nàng vận dụng trí óc tranh luận đến cùng, chốt hạ từng dự án một rồi lại bước sang dự án tiếp theo. Cứ thế, vòng lặp ấy kéo dài không biết bao lâu.
Gia Cát Doanh Doanh cố gắng kiểm soát biểu cảm, nhưng cơn đau đầu dai dẳng cứ bám riết lấy nàng không buông.
Càng đau đớn, ý chí đệ trình dự án mới trong nàng càng bùng cháy mãnh liệt.
'Không thể lùi bước được. Bằng mọi giá phải thông qua dự án này.'
Dự án này mang ý nghĩa sống còn với nàng, và với cả tương lai của võ lâm chính phái.
Cuối cùng, khi dự án cuối cùng trên bàn nghị sự được giải quyết xong xuôi.
Gia Cát Doanh Doanh dõng dạc cất lời:
"Nhân cơ hội này, bổn tọa muốn đệ trình một dự án mới."
"Dự án gì vậy, Tổng Quân Sư?"
"Bổn tọa đề xuất mời một vị y sư tài ba gia nhập Võ Lâm Minh. Lạc Dương Y Quán tuy tốt, nhưng suy cho cùng vẫn không phải là cơ quan trực thuộc Minh ta, sự hỗ trợ chắc chắn sẽ có những giới hạn nhất định. Nếu Minh ta sở hữu một vị y sư xuất chúng trong biên chế, các võ sĩ sẽ được chăm sóc y tế với chất lượng tốt nhất. Nhờ vậy, họ sẽ an tâm xông pha thực thi nhiệm vụ mà không phải bận tâm lo lắng về thương tích."
Tất nhiên, nàng thừa biết đề xuất này sẽ vấp phải sự phản đối kịch liệt.
Quả nhiên, Mộ Dung Lâm trưởng lão lập tức chộp lấy cơ hội phản bác.
"Như thế chẳng phải là lãng phí ngân khố sao? Các y viên vượt qua kỳ khảo hạch của Lạc Dương Y Quán đều là những bậc kỳ tài y thuật. Thay vì tốn kém mời riêng một người, tận dụng nguồn lực từ hơn chục y viên đang làm việc tại Lạc Dương Y Quán chẳng phải là thượng sách hơn sao?"
"Y thuật của các y viên ở Lạc Dương Y Quán không hề cào bằng. Giữa bọn họ vẫn có sự chênh lệch rõ rệt, và đặc biệt, có những cá nhân sở hữu tài năng kiệt xuất mà Minh ta nhất định phải chiêu mộ bằng mọi giá."
Mộ Dung Lâm gật gù ra vẻ đồng tình.
"Tất nhiên là có những bậc kỳ tài như Dương Chi Hiên y viên - đệ tử chân truyền của Y Tiên. Ý Tổng Quân Sư là vị đó sao? Nếu vậy thì cũng đáng để cân nhắc đấy."
Lúc đầu chỉ định bắt bẻ theo thói quen, nhưng khi nhắc đến Dương Y Viên, giọng điệu của Mộ Dung Lâm bỗng chốc dịu lại đôi chút.
Một ký ức xẹt qua trong đầu Gia Cát Doanh Doanh.
'Hình như Mộ Dung Lâm trưởng lão từng được Y Tiên cứu mạng trong một lần hành tẩu giang hồ thì phải?'
Thấy lão có vẻ nể nang Dương Y Viên, nàng nhận ra đây là một lợi thế không nhỏ.
"Y thuật của vị đó quả thực vô cùng xuất sắc. Bổn tọa đang cân nhắc chiêu mộ hai người: Dương Chi Hiên y viên và Bạch Du Tinh y viên. Tài năng của hai vị này đều thuộc hàng kiệt xuất."
Đề án này vốn được nàng ấp ủ với khao khát cháy bỏng là giữ Bạch Du Tinh bên cạnh để ngày ngày trị liệu chứng đau đầu cho mình.
Cho nên, việc thiếu vắng hắn trong danh sách là điều tối kỵ.
Nhìn thái độ của Mộ Dung Lâm, nàng tin chắc nếu khéo léo đính kèm tên Dương Y Viên vào, dự án này sẽ dễ dàng được thông qua.
Tuy nhiên, nàng đã đánh giá quá thấp sự đê tiện và thủ đoạn hèn hạ của Mộ Dung Lâm.
Mộ Dung Lâm vốn căm ghét Gia Cát Doanh Doanh đến tận xương tủy vì nàng đã hất cẳng con rể lão - Tư Mã Thiên - để chiếm lấy chiếc ghế Tổng Quân Sư.
Vốn đinh ninh Tư Mã Thiên - đệ tử chân truyền của cựu Tổng Quân Sư Tư Mã Binh – sẽ dễ dàng kế nhiệm, từ đó mang lại vô số đặc quyền cho Mộ Dung Thế Gia, nay mọi tính toán của lão đều đổ sông đổ biển.
Nuốt cục tức vào bụng, Mộ Dung Lâm âm thầm cho người rình mò, moi móc đời tư của Gia Cát Doanh Doanh hòng bôi nhọ thanh danh nàng. Và giờ đây, lưỡi dao tẩm độc lão cất giấu bấy lâu đã đến lúc rút ra khỏi vỏ.
"Bạch Du Tinh y viên sao... Ra là cái gã y viên mới vào nghề, mặt mũi non choẹt nhưng tướng mạo khá bảnh bao đó. Nghe giang hồ đồn thổi, Tổng Quân Sư ngày nào cũng kiếm cớ đến gặp hắn là vì trót mang lòng tư dung. Lẽ nào... lời đồn ấy là sự thật sao?"
Trước đòn tấn công bất ngờ, dẫu bản lĩnh đến đâu, Gia Cát Doanh Doanh vẫn bị chới với, đánh mất đi sự điềm tĩnh thường ngày. Dù sao thì nàng cũng chưa đủ độ cáo già trên chính trường.
"Ông nói cái quái... Lời đồn vô căn cứ!"
Đúng là Du Tinh có dung mạo xuất chúng thật, nhưng nàng chưa từng nảy sinh bất kỳ thứ tình cảm tư lợi nào với hắn, nàng đinh ninh là thế.
"Hô hô! Từ bao giờ Võ Lâm Minh lại trở thành cái chợ, mặc sức cho những kẻ bất tài vô dụng bước chân vào chỉ vì tư tình của Tổng Quân Sư vậy! Nếu ngài dùng quyền lực cá nhân để đưa hắn vào biên chế, Võ Lâm Minh ta sẽ trở thành trò cười cho bá tánh khắp chốn giang hồ!"
Cơn phẫn nộ bùng lên dữ dội trước những lời lẽ vu khống, đổi trắng thay đen của Mộ Dung Lâm, nhưng bằng bản lĩnh của một Tổng Quân Sư, Gia Cát Doanh Doanh nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo, sắp xếp lại các luận điểm phản bác trong đầu.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nàng định cất lời.
Một giọng nói trầm đục, nặng tựa ngàn cân vang lên, rõ mồn một bên tai tất cả những kẻ có mặt trong phòng.
"Mộ Dung Lâm trưởng lão, y thuật của Bạch Du Tinh y viên, trong số những y giả mà ta từng biết, ngài ấy là đệ nhất. Ta lấy danh dự của mình ra để bảo chứng cho điều đó. Ông hãy mau xin lỗi vì những lời lẽ xúc phạm ngài ấy. Nếu không, ông sẽ phải bước vào Sinh Tử Quyết với ta."
Vị cao thủ Hóa Cảnh nổi tiếng với nguyên tắc "tuyệt đối không can dự vào chuyện chính trị" trong các kỳ nghị sự, nay đã đứng ra, dùng cả mạng sống của mình để bảo vệ thanh danh cho Bạch Du Tinh.
7 Bình luận