Đám hậu khởi chi tú của Võ Lâm Học Quán kéo lên tầng ba khá đông.
Ban đầu, Du Tinh chỉ liếc qua mấy người đi đầu rồi thôi.
Lại thêm Xa Y Viên cứ thao thao bất tuyệt bên tai, hơn nửa đám kia thì ngồi quay lưng về phía hắn, nên hắn chẳng thể nhận mặt hết thảy.
Bởi thế, khi bất chợt có người trong đám gọi đúng tên mình, hắn không khỏi giật mình.
Càng bất ngờ hơn, kẻ đó không gọi hắn là Bạch Y Viên của Lạc Dương Y Quán, mà gọi bằng thân phận nhị công tử Bạch Gia Trang.
Kẻ vừa nhận ra Du Tinh là một gã thanh niên trạc hăm lăm tuổi, ánh mắt khá sắc bén.
Dù chỉ là người quen sơ giao hồi hắn còn ở Bạch Gia Trang, nhưng Du Tinh vẫn nhanh chóng nhớ ra gã là ai.
"Ngươi là công tử của Trần Gia Trang đúng không?"
"Đúng vậy. Ta là Trần Anh Hạo[note92695]. Còn tên của ngươi là Bạch... Bạch gì ấy nhỉ?"
"Bạch Du Tinh."
"À đúng rồi, Bạch Du Tinh. Cái bản mặt của ngươi xem ra vẫn chẳng có gì thay đổi nhỉ."
Rõ ràng gã đang nhắc đến gương mặt kia của Du Tinh - thành quả từ lần hắn tỉ mỉ chỉnh nhân vật ngày trước. Nhưng nghe thế nào cũng chẳng giống lời khen.
Trái lại, ánh mắt gã đầy vẻ chướng tai gai mắt, khóe môi còn nhếch lên một nét cười nhạo.
Giữa lúc Du Tinh đang nở nụ cười trừ, định tìm câu đáp trả thì gã thanh niên được gọi là Bành huynh ban nãy liền chen ngang.
Gã có hàng lông mày rậm, quai hàm vuông vức, tướng mạo khá nam tính.
"Trần huynh, người quen sao?"
Như chỉ chờ có thế, Trần Anh Hạo bắt đầu tuôn một tràng kể lể về Du Tinh.
Tất nhiên, gã mảy may chẳng thèm bận tâm đến cảm nhận của người đang bị lôi ra làm chủ đề bàn tán.
"À, Bành huynh. Tên này trước kia là nhị công tử của Bạch Gia Trang ở Hồ Nam. Nhưng giờ thì không phải nữa rồi. Nghe đâu đã bị đuổi khỏi gia môn."
Đối với Bành Chi Sơn[note92696] - kẻ đang khó chịu ra mặt - thì mấy lời ấy đúng là đánh trúng tâm tư của gã.
Bị đuổi khỏi gia môn sao? Nghe kích thích đấy chứ.
Thử đặt vào vị trí của mình xem, nếu lỡ gây ra chuyện tày đình rồi bị tống cổ khỏi Hà Bắc Bành gia, chắc gã nhục nhã đến mức chỉ muốn đâm đầu xuống đất cho xong.
Đó là ý nghĩa của việc bị trục xuất khỏi gia tộc trong mắt gã.
"Hô, dễ gì mà bị đuổi khỏi nhà cơ chứ? Không biết đã phạm phải tội tày đình gì nhỉ."
Miệng thì nói vậy, nhưng khóe mắt gã lại liếc về phía mấy nữ đồng môn của Võ Lâm Học Quán.
Ban nãy, đám nữ nhân ấy cứ mải mê xuýt xoa trước cái dung mạo quá mức bắt mắt của Du Tinh, nhưng khi nghe tin hắn bị trục xuất khỏi gia tộc, vẻ mặt họ liền lộ rõ nét hoang mang.
'Hừ, đẹp mã thì có ích gì.'
Hôm nay là ngày Bành Chi Sơn bước vào cảnh giới Tuyệt Đỉnh.
Từ giờ phút này, gã đã đường hoàng xếp vào hàng ngũ những kẻ đứng đầu trong lứa hậu khởi chi tú của chính phái.
Tất nhiên, gã vẫn còn đối thủ cạnh tranh.
Từng có kẻ đạt cảnh giới Tuyệt Đỉnh sớm hơn gã một năm.
Tên nhãi đạt Tuyệt Đỉnh năm hai mươi hai tuổi, kẻ từng khiến Bành Chi Sơn ghen tị đến đỏ mắt ấy, rốt cuộc lại chết lãng xẹt vì một đòn ám toán của sát thủ.
'Được tung hô là kỳ tài trăm năm có một mà lại chết nhảm thế cơ chứ. Giờ trong lứa hậu khởi chi tú, ta đây mới là đệ nhất.'
Tức là, giang hồ tương lai sẽ là sân chơi của gã.
Dẫu mai này tầm ảnh hưởng có phai nhạt dần, thì ít nhất trong ngày hôm nay, gã phải là nhân vật trung tâm.
Thế nhưng, trong cái ngày trọng đại ấy, đám nữ đồng môn lại dồn hết ánh mắt vào Du Tinh, bảo sao gã không khó chịu cho được.
Và rồi, khi nghe tin Du Tinh bị đuổi khỏi gia tộc, sự ấm ức trong gã phần nào được giải tỏa.
Trần Anh Hạo bèn giải đáp thắc mắc của Bành Chi Sơn.
"Ta vốn là bằng hữu của người thừa kế Bạch Gia Trang. Nghe đâu tên này cả gan ôm mộng đoạt vị trí của ca ca hắn, nên mới điên cuồng tu luyện võ công rồi tẩu hỏa nhập ma chứ sao. Võ công phế sạch, thế là vài năm trước cuốn gói khỏi nhà rồi."
"Bạch Gia Trang ở Hồ Nam thì ta cũng từng nghe danh, vốn là thế lực chính phái khá ổn định cơ mà. Tu luyện nội công tâm pháp của chính phái mà cũng tẩu hỏa nhập ma được thì tư chất phải kém cỏi đến mức nào chứ?"
"Thế mới nói, có tài cán gì đâu mà đòi với cao."
Hóa ra chỉ là một tên vô tích sự sao?
Cơn bực tức của Bành Chi Sơn hoàn toàn tan biến.
Dường như cái tin Du Tinh bị phế võ công đã khiến đám nữ đồng môn trong Võ Lâm Học Quán cụt hứng hẳn.
Bành Chi Sơn đưa mắt nhìn sang người con gái mình thầm để ý, vốn đinh ninh nàng cũng sẽ mất hứng như những người khác.
Ai ngờ, ánh mắt nàng dành cho Du Tinh lại còn mãnh liệt hơn tất thảy.
Trái ngược hoàn toàn với sự dửng dưng của đám nữ đồng môn, phản ứng của nàng lại thổi bùng ngọn lửa đố kỵ trong lòng Bành Chi Sơn.
Gã thề phải khiến tên vô tích sự kia vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt nàng.
Sẽ càng tuyệt vời hơn nếu nàng ném cho hắn một cái nhìn khinh bỉ.
"Nhưng ta lại thấy có điểm mờ ám."
"Điểm gì thưa Bành huynh?"
"Muốn tẩu hỏa nhập ma khi tu luyện nội công tâm pháp của chính phái, trừ phi rơi vào một hai trường hợp ngoại lệ cực kỳ hiếm hoi, thì kẻ đó bét ra cũng phải là cao thủ Tuyệt Đỉnh. Liệu có khi nào tên kia mờ mắt vì tham vọng, lén lút tu luyện ma công không?"
Trần Anh Hạo khựng lại một nhịp.
'Tự dưng lôi ma công vào đây làm gì? Ta cứ đinh ninh hắn rơi vào một hai cái trường hợp ngoại lệ kia chứ.'
Ngay từ đầu, Trần Anh Hạo cố tình vờ như không nhớ tên Bạch Du Tinh chỉ là để mỉa mai, sỉ nhục hắn.
Dù không biết hiện tại hắn đang làm y viên, nhưng mọi chuyện về Bạch Du Tinh của Bạch Gia Trang thì gã nắm rõ như lòng bàn tay.
Sao lại không rõ cho được?
Hồ Nam nằm ở phía nam Trường Giang, vốn bị coi là vùng rìa của võ lâm. Nơi đó là võ đài đẫm máu của vô số môn phái hạng trung và nhỏ.
Trừ phi xuất hiện một tuyệt thế cao thủ, vùng đất ấy khó lòng thu hút được sự chú ý của võ lâm Trung Nguyên.
Thế nhưng, giữa cái nơi khỉ ho cò gáy ấy, lại xuất hiện một Bạch Gia Trang nhỏ bé sản sinh ra một võ tài kinh thiên động địa.
Bạch Gia Trang chủ sủng ái đứa con hoang Du Tinh ra mặt, hờ hững luôn cả đứa con đích tôn.
Nếu chỉ dừng lại ở sự thiên vị của một người cha thì còn hiểu được, nhưng đằng này Bạch Du Tinh lại dùng thực lực để chứng minh.
Vốn mờ nhạt như kẻ tàng hình, vậy mà chỉ sau đúng một năm nghiêm túc tu luyện võ công, Du Tinh đã làm nên chuyện.
Thông qua những lời than vãn của Bạch Chấn Thành[note92697] - huynh trưởng của Du Tinh và cũng là bằng hữu của gã - Trần Anh Hạo phần nào cảm nhận được sự đáng sợ của võ tài ấy.
"Thằng khốn đó đã chạm tới Bình Cảnh[note92698] của Tuyệt Đỉnh rồi. Cứ đà này, dăm ba năm nữa chẳng biết nó sẽ vươn đến đẳng cấp nào đâu."
Bản thân Trần Anh Hạo từ nhỏ đã khổ luyện võ công, đến giờ cũng chỉ vừa chạm mốc nhất lưu, thế mà Du Tinh đã đứng trước Bình Cảnh của cảnh giới Tuyệt Đỉnh rồi sao?
Cho dù mất thêm năm năm để đả thông bức tường ấy, Du Tinh lúc đó cũng chỉ mới hai mươi mốt tuổi.
Chẳng phải hắn sẽ trở thành cao thủ Tuyệt Đỉnh ở cùng độ tuổi với huyền thoại Trương Tam Phong chân nhân hay sao?
Mà với cái võ tài cỡ đó, e là chẳng cần đến năm năm.
Tất nhiên, Trần Anh Hạo chẳng dại gì mà chúc mừng Bạch Gia Trang có người tài.
Bởi gã thừa hiểu Bạch Chấn Thành căm ghét Du Tinh đến mức nào.
Trần Anh Hạo tin chắc một kẻ sở hữu võ tài như Du Tinh chẳng có lý do gì phải liều mạng tu luyện ma công. Thế nhưng, ý đồ của Bành Chi Sơn đã rành rành ra đó.
Gã phải hùa theo thứ đáp án mà Bành Chi Sơn muốn nghe.
Chẳng phải kẻ trước mắt chính là người sẽ nổi lên thành nhân vật dẫn đầu trong lứa hậu bối hay sao?
"Trời ạ, nghe Bành huynh phân tích, ta mới giật mình nhận ra sao mình lại bỏ sót khả năng đó cơ chứ. Chư vị nghĩ xem, tên này năm nay mới tròn đôi mươi, lại bị trục xuất khỏi gia môn từ mấy năm trước, thì cái lúc tẩu hỏa nhập ma ấy, hắn làm sao mà đạt đến cảnh giới Tuyệt Đỉnh được.
Ngay cả Đạt Ma đại sư, sơ đại Thiên Ma hay Trương Tam Phong chân nhân năm xưa cũng chẳng làm nổi chuyện đó. Xem xét kỹ càng thế này, khả năng là ma công quả thực rất cao. Tại hạ lúc nào cũng phải bái phục nhãn quan sắc bén của Bành huynh."
Dù Võ Lâm Minh không thể quản hết toàn bộ võ giả hắc đạo, nhưng với kẻ luyện ma công thì tuyệt đối không nương tay.
Một khi có người bị tố tu luyện ma công, thậm chí Xích Ma Đội cũng có thể xuất động.
Xích Ma Đội - lực lượng vũ trang đáng gờm nhất của Võ Lâm Minh.
Đó là chưa kể đến những lời đồn thổi về việc Xích Ma Đại Chủ Trịnh Lập rất có thể sẽ trở thành cao thủ Hóa Cảnh!
Sau Bành Chi Sơn, đến lượt Trần Anh Hạo cũng hùa theo nghi vấn ma công. Sắc mặt của hầu hết đám hậu bối Võ Lâm Học Quán lập tức biến đổi.
Bọn họ bắt đầu ném những cái nhìn đầy dò xét và nghi kỵ về phía Du Tinh.
"Khụ khụ."
Chẳng biết từ lúc nào, Xa Y Viên đã lùi ra xa Du Tinh một khoảng.
Cái điệu bộ ấy như ngầm khẳng định: hễ có biến, lão sẽ lập tức vứt bỏ hắn không thương tiếc.
Nhìn cái đám lâu la tự biên tự diễn, Du Tinh chỉ biết bật cười gượng gạo.
'Tu luyện ma công ắt sẽ để lại dấu vết. Chỉ cần kiểm tra là rõ trắng đen.
Ta thì chẳng có gì phải sợ, nhưng những kẻ vốn chẳng có chút dính dáng gì ấy lại cứ thích bô bô cái miệng phán xét người khác thế này, đúng là phiền thật.
Còn Xa Y Viên thì... thôi, kiểu gì hiểu ra cơ sự lão cũng lại bám lấy ta thôi. Đúng là gió chiều nào theo chiều ấy.'
Việc Trần Anh Hạo cố tình mỉa mai hắn thì cũng đành, nhưng cái thái độ thù địch vô cớ của Bành Chi Sơn quả thực làm Du Tinh gai mắt.
Dẫu sao thì, xét theo thời điểm bước vào cảnh giới Tuyệt Đỉnh, thằng nhóc đang vênh váo kia còn thua hắn xa lắc.
'Muốn kiếm chuyện với ta sao? Bọn ngươi thành công chọc ta bực mình rồi đấy.'
Nếu chuyện còn bị đẩy đi xa hơn, e rằng hắn thật sự sẽ bị ép đưa mạch môn ra để người ta tra xét.
Đúng lúc đó, tầm mắt Du Tinh lướt thấy một nam nhân vừa bước lên tầng ba.
Đi cùng ông ta là vài người bạn, trong đó có vài gương mặt Du Tinh khá quen thuộc.
Bởi họ từng là bệnh nhân của hắn.
Khi người đó vừa bước lại gần, đám hậu bối nãy giờ còn mải huyên náo bỗng giật mình quay lại, rồi vội vàng cúi rạp người hành lễ.
Bành Chi Sơn và Trần Anh Hạo cũng không ngoại lệ.
"Bái kiến tiền bối!"
Nam nhân ấy chỉ hững hờ gật đầu đáp lại.
Trong mắt ông ta dường như chẳng hề tồn tại đám người này.
Rảo bước xuyên qua đám hậu bối, ông ta tiến thẳng đến trước mặt Du Tinh, giang rộng vòng tay.
"Ha ha! Không ngờ lại gặp Bạch Y Viên ở tửu lâu thế này! Ta vẫn luôn canh cánh chuyện chưa mời được ngài một chén tạ ơn, may sao lại tương ngộ ở đây! Ngài có muốn cạn với ta một ly không?"
Bàn tay to lớn, thô ráp của ông ta lập tức chộp lấy hai tay Du Tinh, cười lớn mà lắc liên hồi.
Dù hành động có phần khoa trương, nhưng Du Tinh thừa hiểu ý đồ của ông ta.
Ông ta đang cố tình thị uy sự thân thiết để răn đe kẻ nào định làm khó hắn.
"Đa tạ Bạch Hổ Đoàn Chủ đại nhân. Nhưng xem chừng chư vị hậu bối của Võ Lâm Học Quán đây đang có chuyện muốn bàn với tại hạ. E là câu chuyện vẫn chưa xong..."
"Ồ, ra là vậy."
Bạch Hổ Đoàn Chủ xoay người lại.
Ánh mắt sắc lẹm của ông ta lướt qua Bành Chi Sơn và Trần Anh Hạo – hai kẻ đang đứng nhô lên trước đám đông.
Sự xuất hiện đột ngột của Bạch Hổ Đoàn Chủ khiến cơ thể bọn chúng cứng đờ vì hoảng hốt.
"Nào, nói ta nghe xem các ngươi có chuyện gì muốn bàn với Bạch Y Viên của chúng ta?"
Bành Chi Sơn vốn sinh ra trong một gia tộc đông anh em, cơ hội kế thừa gia nghiệp gần như bằng không.
Ước mơ lớn nhất của gã là được gia nhập Võ Lâm Minh, và Bạch Hổ Đoàn Chủ hoàn toàn có thể trở thành cấp trên tương lai của gã.
Vì thế, câu nói "Nào, nói ta nghe xem" của vị Đoàn Chủ này, lọt vào tai Bành Chi Sơn chẳng khác nào lời răn đe "Có giỏi thì hé răng ra thử xem".
Bành Chi Sơn vội vàng chĩa mũi dùi sang Trần Anh Hạo.
Lúc nãy đi lên cầu thang, Bạch Hổ Đoàn Chủ chắc chắn đã nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện của bọn chúng.
Không thể chối bay chối biến như chưa từng có chuyện gì xảy ra được.
"Dạ, không có gì to tát đâu ạ. Chỉ là do Trần huynh đây thuật lại sự việc có chút hàm hồ, nên chúng vãn bối mới mạn đàm về vài khả năng thôi. Trần huynh, làm gì có chuyện Bạch Y Viên tu luyện ma công được chứ? Chắc chắn phải có uẩn khúc nào khác rồi."
"Ma... ma công gì chứ. Tất nhiên là không thể nào rồi. Bọn vãn bối chỉ đang điểm qua vài trường hợp hãn hữu thôi... Chắc chỉ là rơi vào trường hợp vạn nhất hiếm gặp mà thôi... Vâng, chắc chắn là vậy. Dù sao thì, bọn vãn bối cũng không làm phiền Bạch... Y Viên nữa. Mời Bạch Hổ Đoàn Chủ đại nhân cứ tự nhiên ạ."
"Hừm, vậy à. Ta biết rồi. Bạch Y Viên, giờ xong chuyện chưa?"
Thấy Trần Anh Hạo luống cuống vì bị Bành Chi Sơn đẩy ra làm bia đỡ đạn, Du Tinh thấy nực cười vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên.
Việc gì phải rước thêm kẻ thù vào người cơ chứ.
"Ổn rồi ạ. Chúng ta làm vài ly thôi."
"Ha ha, hôm nay bước chân ra khỏi cửa, ta đã có linh cảm phải ghé cái tửu lâu này rồi. Quả nhiên vận khí không tồi. Ngài chờ ta sang nói với bọn họ một tiếng, rồi ta quay lại ngay."
Bạch Hổ Đoàn Chủ sang bàn bạn hữu xin phép, rồi quay lại nhập tiệc với Du Tinh.
"Khụ khụ, mọi chuyện êm xuôi là tốt rồi."
Mọi thứ vừa tạm lắng xuống, Xa Y Viên lại vội vàng tiến sát tới cạnh Du Tinh.
Lão khẽ nở một nụ cười gượng gạo.
Đúng là bộ dạng quen thuộc của một kẻ chỉ biết nhìn gió mà xoay chiều.
Đám hậu bối của Võ Lâm Học Quán lấm lét cúi chào Bạch Hổ Đoàn Chủ rồi cắm mặt chuồn thẳng khỏi tửu lâu.
Trên bàn của bọn chúng, những đĩa thức ăn nãy giờ còn nguyên vẹn đang nguội ngắt dần.
0 Bình luận