Web Novel

Chương 4 - Thần Tính

Chương 4 - Thần Tính

Du Tinh từ từ mở mắt.

Dường như thời gian chẳng trôi qua là bao, bởi ánh mắt mãnh liệt của Chân Ân Tiên vẫn ghim chặt lấy hắn y như lúc nãy.

'May quá, xem ra mình không bị ngất xỉu giữa chừng. Khoan đã...?'

Du Tinh bỗng nhận ra một sự biến đổi dị thường bên trong cơ thể.

Ngay giữa lồng ngực, một luồng hơi ấm đột ngột lan tỏa.

Mỗi nhịp đập của quả tim tựa như đang thổi bùng lên một ngọn lửa đỏ rực, đẩy luồng nhiệt nhè nhẹ chảy xuôi đến tận đầu ngón tay, ngón chân.

Cảm giác như thể một thứ gì đó ngủ vùi từ thuở hồng hoang nay đang dần tỉnh giấc.

Tuy vô cùng yếu ớt, nhưng đây chính là cảm giác mà hắn - kẻ từng mài đũng quần làm Healer trong Virtual Fantasy, tựa game có khả năng tái hiện 100% cảm giác chân thực - đã nếm trải mỗi ngày.

'Thánh lực! Là thánh lực!'

Thứ sức mạnh lấp đầy cơ thể đến mức mỗi khi đăng xuất khỏi Virtual Fantasy, hắn lại cảm thấy một sự trống rỗng đến hụt hẫng.

'Không ngờ có ngày mình lại được trải nghiệm cảm giác này lần nữa.'

Bằng trực giác, Du Tinh nhận ra mình đã có thể thi triển [Trị Liệu] - kỹ năng vỡ lòng của bất kỳ Healer nào.

[Trị Liệu] là kỹ năng chuyên dùng để chữa lành bệnh tật và thương tích.

Dù không thể phục hồi những vết thương trí mạng hay để lại di chứng tàn tật, nhưng với tư cách là một phần sức mạnh mượn từ thần linh, nó thừa sức thổi bay mọi loại bệnh tật thông thường như chưa từng tồn tại.

Niềm vui sướng trào dâng trong lòng hắn.

Biết đâu nhờ thứ này, hắn có thể khôi phục lại đan điền.

Không, kể cả bây giờ chưa đủ sức, thì chỉ cần tích lũy thêm thánh lực để mở khóa các kỹ năng cấp cao hơn, việc chữa khỏi đan điền chắc chắn nằm trong tầm tay.

Khi đó, dù có phá đảo được game để trở về thực tại hay không, hắn vẫn dư sức dùng những đặc tính vô đối của mình để sống một cuộc đời sung túc, chẳng phải ghen tị với bất kỳ kẻ nào ở thế giới này.

"Được rồi, Ân Tiên. Ngày mai cháu cứ ghé qua đây để ta kiểm tra lại tình trạng cơ thể nhé."

"Vâng, tiểu nữ xin cáo lui."

Sau khi Chân Ân Tiên lui gót, tên gia đinh từ bên ngoài vọng vào báo cáo tình hình:

"Bạch Y Viên. Ngài cho gọi bệnh nhân tiếp theo vào được chưa ạ?"

"Phiền cậu đợi một lát nhé."

"Vâng thưa Y Viên. Khi nào chuẩn bị xong ngài cứ ra hiệu cho tiểu nhân."

Nhờ màn "cải tử hoàn sinh" ban nãy, trước cửa phòng chẩn trị của Du Tinh giờ đây người xếp hàng dài dằng dặc.

Nhìn hàng người đông đảo gần bằng bên phòng Dương Y Viên, hắn thấy trong lòng khoan khoái lạ thường. Nhưng việc cấp bách nhất lúc này là phải kiểm tra tình trạng đan điền cái đã.

Cách sử dụng kỹ năng [Trị Liệu] cực kỳ đơn giản.

Chỉ cần áp tay lên vùng bị thương và rà soát ý niệm muốn thi triển, lượng thánh lực đang có sẽ quyết định thời gian duy trì của kỹ năng.

Du Tinh áp hai tay lên vị trí đan điền, tức thì, một luồng thánh lực tuôn trào từ lòng bàn tay.

"...!"

Có lẽ nhờ kinh nghiệm tu luyện võ công từ trước, hắn cảm nhận rõ mồn một dòng chảy của thánh lực khởi nguồn từ lồng ngực.

Điều đáng kinh ngạc là hắn có thể vận dụng cả huyệt đạo.

Thánh lực nương theo những con đường kinh mạch đã được đả thông khi tu luyện võ công, di chuyển mượt mà từ ngực ra vai, trượt dọc xuống cánh tay rồi phóng ra từ lòng bàn tay với độ hao hụt gần như bằng không.

Thậm chí, hắn còn cảm nhận chân thực luồng thánh lực từ tay xuyên qua lớp da bụng, tiến thẳng vào khu vực đan điền.

Thật là một trải nghiệm vi diệu.

Trước đây, khi dùng thánh lực, hắn chỉ cảm nhận được chúng phát tác qua bàn tay mà thôi.

Giờ thì, Du Tinh bắt đầu tập trung vào những biến hóa đang diễn ra quanh đan điền.

Vì đã mất hết nội công nên hắn chẳng thể tự soi chiếu bên trong cơ thể, chỉ biết qua lời kể của Dương Y Viên. Giờ đây, nhờ có thánh lực, cuối cùng hắn cũng tận mắt chứng kiến thảm cảnh của đan điền.

Và rồi...

'Thảo nào Dương Y Viên lại ví nó như cái bình vỡ vụn bị mất đi phần lớn mảnh ghép.'

Dù thánh lực đã bao bọc lấy vô số mảnh vỡ nát vụn của đan điền, nhưng với kỹ năng [Trị Liệu] cấp thấp này, những mảnh vỡ ấy vẫn trơ trơ bất động.

'Phải cần đến kỹ năng cấp cao hơn của nhánh Trị Liệu mới xong.'

Chỉ mới duy trì [Trị Liệu] trong chốc lát mà lượng thánh lực ít ỏi của hắn đã chạm đáy.

Tuy hơi hụt hẫng vì không thể chữa khỏi ngay lập tức, Du Tinh vẫn quyết định thu hồi thánh lực.

Mục tiêu trước mắt đã rõ rành rành: bằng mọi giá phải gia tăng lượng thánh lực.

'Mình biết thừa cách cày thánh lực. Nhưng liệu ở cái thế giới này nó có hiệu quả không lại là chuyện khác. Thôi cứ thử xem sao.'

Du Tinh chỉnh lại tư thế. Quỳ gối, chắp hai tay trước ngực, hắn bày ra một dáng vẻ cực kỳ thành kính.

Theo kinh nghiệm của hắn, đây là tư thế giúp cày thánh lực hiệu quả nhất.

'Hỡi Nữ Thần Gaia, kẻ tôi tớ trung thành của người xin dâng lên lời tạ ơn.

Cúi xin người ban rải hồng ân xuống cho con.'

Trong Virtual Fantasy, chức nghiệp mà hắn chọn cày cuốc ở Real Mode chính là Tư Tế.

Lý do khiến hắn phải trầy trật ngốn đến 50 năm thời gian trong game mới lết tới ending là đây: cày thánh lực là một cực hình đúng nghĩa.

Dù có duy trì tư thế sùng đạo này để cầu nguyện với Nữ Thần sáng tối mỗi ngày, lượng thánh lực nhích lên cũng chỉ bằng cái móng tay.

Tốc độ tăng trưởng rùa bò đến mức hắn từng phải sục sạo khắp ngóc ngách trong game để tìm xem còn mánh khóe nào khác không.

Và rồi hắn tuyệt vọng khi phát hiện ra sự thật.

Thần linh hấp thu thánh lực từ lời cầu nguyện của tín đồ.

Sau đó, ngài sẽ "bố thí" lại một phần nhỏ cho chính những kẻ đã cầu nguyện.

Ngặt nỗi, tỷ lệ trích lại từ tổng lượng thánh lực mà Thần thu vào chỉ vỏn vẹn 1 thành.

Tức là Thần nuốt 90%, nhả lại cho tín đồ 10%. Nhớ lại cái hồi mới biết sự thật này, Du Tinh đã chửi rủa ầm ĩ đến mức nào.

Tất nhiên lần này sẽ chẳng tốn đến 50 năm đâu. Vì mục tiêu của hắn không phải là phá đảo game dưới thân phận Healer nữa.

Chỉ cần khôi phục đan điền, với đống đặc tính gian lận trên người, hắn dư sức xưng bá võ lâm trong chớp mắt.

Thế nhưng.

Lượng thánh lực tổng thể chẳng hề nhúc nhích lấy một ly.

Sở hữu độ nhạy bén siêu phàm nhờ nền tảng võ công, dù là một dao động nhỏ nhất hắn cũng có thể nắm bắt, vậy mà hiện tại, Du Tinh hoàn toàn không cảm nhận được phản hồi nào.

Thứ duy nhất hắn nhận thấy là lượng thánh lực vừa tiêu hao đang tự động hồi phục theo cơ chế tự nhiên.

'Gaia đại nhân?'

"Gaia đại nhân?"

Du Tinh đổi đủ mọi tư thế, gào tên vị Nữ Thần mình từng phụng sự, nhưng đáp lại vẫn là sự im lìm đáng sợ.

Kế hoạch đổ bể ngay từ bước đầu tiên.

'Ngoài việc tụng kinh cầu nguyện ra, mình làm quái gì biết cách nào khác để cày thánh lực...?'

Không có thánh lực thì lấy đâu ra kỹ năng mới, quả này toang thật rồi.

"Dạ, bẩm Y Viên. Ngài có bận lâu không ạ? Có vị đại nhân bên Võ Lâm Minh đang chờ ngài nãy giờ."

"Ta không sao. Ta sẽ đợi."

Tiếng gọi của tên gia đinh hòa cùng giọng nói của một nữ nhân từ ngoài cửa vọng vào kéo Du Tinh về thực tại.

Theo như thỏa thuận, nếu không có ca cấp cứu nào, người của Võ Lâm Minh luôn được đặc cách ưu tiên khám trước.

'Tạm thời cứ bỏ qua chuyện này đã. Xong việc hôm nay rồi tính tiếp vậy.'

"Thật xin lỗi. Mau mời bệnh nhân vào đi."

"Vâng, thưa Y Viên."

Khi bóng dáng nữ nhân bước qua cửa, Du Tinh không khỏi sững sờ.

Đó chính là mỹ nhân mặc học giả phục, mang theo trường kiếm mà hắn đã vô tình chạm mắt lúc nãy.

Dù quầng thâm sậm màu dưới mắt tố cáo sự mỏi mệt tột độ, nhưng y phục trên người nàng vẫn phẳng phiu, toát lên sự đoan trang, chỉnh tề không chút tì vết.

"Ta là Gia Cát Doanh Doanh, người của Võ Lâm Minh."

"Ngài chẳng phải là Tổng Quân Sư đại nhân sao?"

"Hóa ra Bạch Y Viên đã biết. Ta cứ nghĩ ngài mới đến nên chưa rành rẽ thế sự chứ."

Dù chưa từng giáp mặt, nhưng những nhân vật cộm cán, chức vụ ra sao, hay mắc bệnh gì, Du Tinh đều đã ghim sẵn trong đầu.

Trong hồ sơ không ghi rõ tuổi tác, hắn cứ đinh ninh chức Tổng Quân Sư Võ Lâm Minh bét ra cũng phải thuộc về một lão già đầu bạc, ai ngờ lại là một nữ nhân trẻ tuổi thế này. Thật ngoài sức tưởng tượng.

Nghe đồn nàng thường xuyên qua chỗ Triệu Y Viên bốc thuốc đau đầu, nay lại chủ động tìm đến phòng khám của hắn.

"À, chắc do hôm nay Triệu Y Viên nghỉ phép nên Tổng Quân Sư đại nhân mới quá bộ sang đây."

Gia Cát Doanh Doanh cất giọng điềm tĩnh, từ tốn đáp:

"Ta biết hôm nay Triệu Y Viên nghỉ phép. Vốn dĩ ta định sang nhờ Dương Y Viên thăm khám, nhưng tình cờ chứng kiến một màn vô cùng ấn tượng, nên mới đổi ý, muốn qua đây hầu chuyện với ngài một lát."

Chắc hẳn là nàng đang nói đến ca cấp cứu ngừng tim ban nãy. Lúc này tốt nhất là nên khiêm tốn một chút.

"Đa tạ Tổng Quân Sư đại nhân quá khen. Thực ra, dù không có tại hạ thì với tài trí của Y Tiên tiền bối hay Dương Y Viên, chuyện tìm ra phương pháp tương tự cũng chỉ là sớm muộn mà thôi."

"Ý ta không phải vậy. Quyết định công khai một bí pháp tuyệt diệu như thế cho thiên hạ của ngài mới là thứ khiến ta thực sự ấn tượng. Những Y Viên lão làng ai mà chẳng có thủ thuật giấu giếm làm của riêng, chuyện họ đem bí kíp truyền thụ cho những kẻ không thân không thích là điều ta hiếm khi được thấy."

Ở thế giới của Du Tinh, phương pháp hồi sức tim phổi là một kỹ năng sơ cứu cơ bản, ai cũng có thể là nạn nhân, nên việc phổ cập nó là điều hiển nhiên.

Với tư duy đã ăn sâu vào máu ấy, hắn chẳng thấy có gì phải lấn cấn khi truyền dạy nó cho người khác.

Bị khen đến ngượng cả mặt, hắn bèn lảng sang chuyện khác.

"Vậy sao. Thật không dám nhận. Vậy hôm nay Tổng Quân Sư đại nhân đến tìm tại hạ là vì chứng bệnh gì?"

"Xem ra ta đã làm mất của Bạch Y Viên quá nhiều thời gian. Là chứng đau đầu. Hiện tại đầu ta vẫn đang đau như búa bổ. Chắc cũng vì thế mà hiệu suất xử lý công việc dạo gần đây giảm sút hẳn. Ta từng nhờ Dương Y Viên khám qua, dạo này thì hay qua chỗ Triệu Y Viên bốc thuốc. Uống vào thì cũng đỡ được một lúc."

Sau khi bắt mạch, Du Tinh cẩn thận quan sát sắc mặt của Gia Cát Doanh Doanh.

Quầng thâm dưới mắt quá đậm. Nhìn kiểu gì cũng ra triệu chứng của bệnh mệt mỏi mãn tính. Dùng thuốc chỉ là biện pháp đối phó tạm thời, tuyệt đối không thể trị tận gốc.

Chưa kể, lạm dụng một loại thuốc trong thời gian dài sẽ dẫn đến tình trạng lờn thuốc, rất có hại cho cơ thể.

"Tổng Quân Sư đại nhân có biết nguyên nhân gây ra chứng đau đầu này không?"

"Chắc là do thiếu ngủ. Gần đây ta chợp mắt không được bao nhiêu. Đầu óc cứ lờ đờ, một tờ công văn mà phải đọc đi đọc lại mấy lần mới nắm được ý, đâm ra càng tốn thời gian hơn. Đúng là một vòng luẩn quẩn."

"Xem ra ngài nắm rất rõ tình trạng của bản thân. Vậy hẳn ngài cũng hiểu, chỉ có nghỉ ngơi đầy đủ mới là liều thuốc dứt điểm căn bệnh này. Dù có dùng biện pháp tạm thời, một khi cơ thể tiếp tục suy nhược, chứng đau đầu sẽ lại tái phát."

Du Tinh tinh ý chộp được nét lo âu vụt qua rồi nhanh chóng tan biến trên khuôn mặt Gia Cát Doanh Doanh.

"Nếu được thế thì còn gì bằng, nhưng hoàn cảnh hiện tại không cho phép ta làm vậy. Chuyện cơ mật của Võ Lâm Minh ta không tiện tiết lộ nhiều, phiền ngài kê cho ta vài thang thuốc. Hoặc giả như ngài có phương pháp trị liệu nào mới mẻ, tương tự như cách ép tim ban nãy, ta cũng rất sẵn lòng muốn thử."

Dù chỉ là giải pháp tình thế, Du Tinh vẫn nắm trong tay một con bài tẩy có thể đánh bay cơn đau đầu của Gia Cát Doanh Doanh.

'Chỉ cần bồi cho một phát Trị Liệu, cái chứng đau đầu cỏn con này bay màu trong một nốt nhạc.

Dĩ nhiên nếu cô ta cứ cày cuốc kiểu này thì kiểu gì cũng tái phát, nhưng cũng đáng để thử đấy chứ.'

Ngặt một nỗi.

Lúc nãy dồn sức để kiểm tra đan điền, lượng thánh lực vốn đã ít ỏi của hắn nay đã cạn kiệt gần hết.

Trong lúc trò chuyện nãy giờ cũng có hồi lại được tí ti, nhưng bấy nhiêu chẳng thấm vào đâu.

Quy luật của thánh lực là: diện tích vết thương càng lớn, hoặc vị trí cần chữa trị càng nằm sâu bên trong cơ thể, thì hiệu suất sẽ càng giảm mạnh.

Để trị dứt điểm chứng đau đầu, thánh lực phải xuyên thấu sâu vào bên trong não bộ.

Với lượng thánh lực còm cõi hiện tại, có vét cạn cũng chẳng bõ bèn gì.

'Tiếc thật. Giá mà bình thánh lực đang đầy thì mình đã hốt gọn ca này rồi.'

Đang định ngậm ngùi kê đơn thuốc đuổi khách và hẹn Gia Cát Doanh Doanh một dịp khác, một ý tưởng táo bạo chợt xẹt qua đầu Du Tinh.

'Từ từ đã, khả năng cảm nhận thánh lực của mình bây giờ nhạy bén hơn xưa rất nhiều đúng không?

Thậm chí việc điều khiển chúng y như cách vận hành chân khí cũng hoàn toàn khả thi.'

Du Tinh đưa mắt nhìn ống đựng kim châm đặt gọn gàng trên góc bàn.

Trước khi mất võ công, hắn từng là một cao thủ đạt cảnh giới xuất kiếm thành khí.

Một giả thuyết nảy ra trong đầu: liệu có thể mượn đường kim châm để truyền thánh lực một cách chuẩn xác vào huyệt đạo hay không?

Vừa hay, Gia Cát Doanh Doanh cũng đang muốn thử nghiệm những phương pháp trị liệu "mới mẻ".

'Châm cứu thì cũng có gì to tát đâu, người bình thường nhìn vào chẳng thấy gì lạ.

Hơn nữa thánh lực vốn mang đặc tính ôn hòa, tuyệt đối không gây ra tác dụng phụ.

Hoàn toàn đáng để thử nghiệm. Nếu thất bại thì kê đơn thuốc xoa dịu bù vào là xong.'

Du Tinh cầm một cây kim châm mảnh lên vê vê trên đầu ngón tay, thử truyền một tia thánh lực vào đó.

Thấy luồng sức mạnh di chuyển trơn tru, thông suốt qua thanh kim loại nhỏ xíu, hắn hài lòng thầm nhủ.

'Linh hoạt như tay chân mình vậy.

Khả thi! Chắc chắn là ăn tiền.

Tốt nhất là đi qua Huyệt Bách Hội.'[note92484]

Vì Huyệt Bách Hội là một trong những tử huyệt quan trọng bậc nhất đối với người luyện võ, nên để tránh gây hiểu lầm dẫn đến mất mạng oan uổng, Du Tinh phải rào trước đón sau cho cẩn thận.

"Nếu Tổng Quân Sư đại nhân đã nói vậy, ngài có muốn thử một phương pháp trị liệu mới của tại hạ không?"

Gia Cát Doanh Doanh đưa mắt nhìn cây kim châm đang nằm gọn trong tay hắn.

"Ý ngài là châm cứu sao? Ngài định châm vào đâu?"

"Tại hạ sẽ châm vào Huyệt Bách Hội. Tuyệt đối an toàn, xin ngài cứ yên tâm."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Huyệt Bách Hội (百会) nằm ngay chính giữa đỉnh đầu của cơ thể người.
Trong Đông y đời thực: Tên gọi "Bách Hội" có nghĩa là nơi hội tụ của hàng trăm kinh mạch (các đường kinh Dương). Đây là một huyệt đạo cực kỳ phổ biến và an toàn, chuyên dùng để chữa đau đầu, mất ngủ, chóng mặt, căng thẳng thần kinh và suy nhược cơ thể.
Huyệt Bách Hội (百会) nằm ngay chính giữa đỉnh đầu của cơ thể người.
Trong Đông y đời thực: Tên gọi "Bách Hội" có nghĩa là nơi hội tụ của hàng trăm kinh mạch (các đường kinh Dương). Đây là một huyệt đạo cực kỳ phổ biến và an toàn, chuyên dùng để chữa đau đầu, mất ngủ, chóng mặt, căng thẳng thần kinh và suy nhược cơ thể.