Tập 1

EP.28 Thích nghi - 3

EP.28 Thích nghi - 3

Két... Sau âm thanh đó, cánh cửa phòng nghỉ mở ra.

Vera, người đang đợi Renee trước cửa, nhìn thấy cô bước ra từ khe cửa mở liền 'khựng' lại và đứng hình.

Dáng vẻ của Renee trong bộ pháp phục trắng muốt đã tự nhiên khiến anh trở nên như vậy.

Lớp vải thêu chỉ vàng đang bao bọc lấy cơ thể Renee.

Thoáng nhìn cũng thấy bộ lễ phục này phải có đến mấy lớp. Chiếc áo khoác lộng lẫy khoác bên ngoài, hay bộ tu phục trắng muốt lấp ló bên dưới, dù phải nói đây là một sự trang hoàng thái quá, nhưng không hiểu sao Vera lại nghĩ rằng bộ pháp phục ấy chẳng hề thái quá chút nào.

Bởi vì nó là một bộ trang phục quá đỗi phù hợp.

Bởi vì nó mang lại cảm giác như thể được may ra ngay từ đầu là để dành cho Renee vậy.

'...Không.'

Ngay cả thứ đó liệu có phải vẫn còn thiếu sót không. Ngay cả bộ quần áo đó liệu có chưa đủ để thể hiện sự cao quý của cô ấy không.

Giữa lúc những dòng suy nghĩ ấy cứ tiếp nối.

Cộc. Cộc.

Renee nắm tay Hela, chống gậy bước tới.

"Tôi xin lỗi. Anh đợi lâu lắm rồi phải không?"

Lời nói của Renee. Nghe vậy, Vera cảm thấy tinh thần nãy giờ vẫn đang thẫn thờ của mình bừng tỉnh, anh khẽ mấp máy môi đáp lại.

"Không đâu thưa Thánh nữ."

Một câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát. Nói xong, Vera vươn tay ra đỡ lấy tay Renee từ Hela, rồi nói thêm.

"Vậy chúng ta đi thôi."

"Vâng."

Renee cảm nhận được đầu ngón tay mình khẽ run lên khi bàn tay của Vera chạm vào tay cô, rồi cô bước đi theo sự dẫn dắt của anh.

Tiếng gậy 'cộc' và tiếng bước chân 'lạch cạch' tạo thành một nhịp điệu.

Bên tai cô là giọng nói của Vera đang giải thích về cấu trúc của khu nhà nghỉ dành cho một người không thể nhìn thấy như cô.

"Bước ra khỏi cửa phòng nghỉ và đi khoảng 20 bước về phía bên phải, người sẽ thấy lối ra dẫn đến bồn hoa của Đại Thần Điện. Nếu đi ra hướng ngược lại sẽ là lối ra phía Đông, nơi có doanh trại của các Thánh hiệp sĩ..."

Những lời nói cứng nhắc. Tuy nhiên, Renee biết. Chàng hiệp sĩ nguyên tắc này hiếm khi nào nói những lời xen lẫn cảm xúc. Sự cứng nhắc này chính là sự ân cần theo cách riêng của Vera.

"...Hành lang của khu nhà nghỉ nhìn chung trải dài theo một đường thẳng. Thần đã dọn sạch đồ trang trí hay những vật dụng có thể gây cản trở việc di chuyển, nên người không cần phải lo lắng về điều đó."

"Vậy sao."

Khi cô gật đầu hùa theo những lời lọt vào tai, một lời giải thích khác lại tiếp tục.

"Giữa bồn hoa chúng ta đang đi tới có một khu vườn ngoài trời. Thánh Hoàng đang đợi ở đó."

"A, bồn hoa mà có cả khu vườn luôn sao? Chắc là rộng lắm nhỉ."

"Vâng, theo thần biết thì nó lớn hơn nhiều so với tòa nhà nghỉ mà Thánh nữ đang ở. Đây là bồn hoa do Sứ đồ Phong phú làm vì sở thích, hiện tại ngài ấy đang vắng mặt do được cử đi công tác."

Sứ đồ.

Từ vừa lọt vào tai khiến những suy nghĩ hiện lên trong đầu cô.

'Nói mới nhớ...'

Vera cũng là một Sứ đồ.

Dù đã nghe chuyện này từ trước khi đến Thánh Quốc, nhưng không hiểu sao sự thật ấy vẫn mang lại cảm giác gượng gạo.

Đối với Renee, ấn tượng về Vera giống một chàng hiệp sĩ chân chất trong các câu chuyện kể hơn là một người giống như Sứ đồ.

Tiếp tục dòng suy nghĩ, Renee hướng về phía Vera, người đã nói xong và ngậm miệng lại, rồi đặt ra câu hỏi vừa nảy ra.

"Các Sứ đồ đều phải đi công tác sao?"

"Không phải tất cả đều như vậy. Thường thì sẽ chia ra tùy theo vai trò được giao. Ví dụ như... Trevor, Sứ đồ Trí tuệ, có vai trò duy trì phong ma trận bao bọc Thánh Quốc nên không ra ngoài làm nhiệm vụ."

"À há, vậy ngài hiệp sĩ làm nhiệm vụ gì?"

"Là hộ vệ của Thánh nữ. Có lẽ trừ khi có chuyện vô cùng cấp bách, thần sẽ luôn ở bên cạnh người."

Luôn ở bên cạnh.

Nghe câu đó, cơ thể Renee khẽ giật nảy lên.

"...Thánh nữ?"

"A, không có gì! Tôi lỡ bước hụt thôi!"

"Thần xin lỗi. Thần sẽ đi chậm lại một chút."

"Không sao đâu!!!"

Một giọng nói dõng dạc bật ra từ cổ họng. Renee cảm thấy mặt mình nóng ran vì lại vừa hoảng hốt mà hét lên.

Cô nhắm tịt mắt lại.

Thật sự tại sao mình lại cư xử ngốc nghếch thế này. Thế này thì câu nói 'Tôi bị mù chứ không phải kẻ ngốc' chẳng phải trông giống như một lời nói dối sao.

Renee tự trách bản thân vì cứ căng thẳng không đúng lúc, rồi cố gắng xoa dịu cõi lòng đang cuộn trào.

Không có thêm lời nào được nói ra. Renee không còn tâm trí để nói tiếp, còn Vera vốn là người không nói những lời vô ích.

Cứ thế, sau một lúc lâu bước đi.

"Đến nơi rồi thưa người."

Nghe Vera nói, Renee giật mình ngồi thẳng lưng lên.

Giọng nói tiếp theo vang lên là.

"Đến rồi à."

Đó là giọng nói của một ông lão in đậm dấu vết của thời gian.

"Thánh nữ đi đường vất vả rồi."

Âm thanh lại vang lên, nghe vậy Renee cúi đầu và cất lời chào bằng một giọng điệu chất chứa sự căng thẳng.

"Xin chào ngài..."

Ực. Nước bọt khô khốc nuốt xuống cổ họng. Vô số suy nghĩ xẹt qua trong đầu cô.

Liệu mình có làm gì trái với lễ nghi không. Liệu mình có bị bắt bẻ gì không.

Giữa lúc muôn vàn suy nghĩ hiện lên trong đầu, giọng của Bargo lại tiếp tục.

"Lại đây ngồi đi."

Những lời nói mượt mà tiếp nối.

Nghe vậy, Renee nghĩ rằng Bargo có lẽ là một người thân thiện hơn cô tưởng, còn Vera thì cảm thấy mặt mình nhăn nhó trước dáng vẻ chưa từng thấy này của Bargo.

Lão già đó thật sự lẩm cẩm rồi sao. Tại sao lại làm cái trò không giống mình chút nào thế này.

Vera với suy nghĩ đó liền cau mày nhìn chằm chằm vào Bargo, Bargo tặc lưỡi 'chậc' một tiếng rồi nói với Vera.

"Nhãi ranh nhà ngươi đứng đực ra đó làm gì? Còn không mau hầu hạ Thánh nữ. Ây chà, chậc. Nói về độ chậm chạp thì ngươi là nhất đại lục rồi đấy."

Két...

Vera nghiến răng.

"...Thần xin lỗi."

"Lại xin lỗi, nhãi ranh nhà ngươi thích nhận lỗi đến thế à? Cứ mở miệng ra là xin lỗi với chả tạ tội."

"Phụt...!"

Nghe Bargo nói, tiếng cười bật ra khỏi miệng Renee.

Renee toát mồ hôi hột vì tiếng cười vô thức thốt ra.

Renee cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy tay Vera khẽ siết chặt lại, cô vội vàng nói lời xin lỗi.

"Tôi, tôi xin lỗi..."

"...Không sao thưa người."

Vera đáp lại lời Renee như vậy, anh để Renee ngồi đối diện Bargo, rồi đứng phía sau cô và lườm Bargo.

"Ánh mắt vô lễ quá đấy."

"Thần vẫn còn nhiều thiếu sót."

"Phải rồi, cả đời ngươi cứ thiếu sót như thế đi."

Ánh mắt của Bargo và Vera va vào nhau. Một sự đối đầu không nhượng bộ dù chỉ một tấc.

Khi vẻ bối rối hiện lên trên khuôn mặt Renee lúc nghe thấy điều đó, Bargo quan sát sắc mặt cô rồi dỗ dành bằng một giọng điệu ân cần.

"Ây chà, trước mặt Thánh nữ mà lại phô ra bộ dạng xấu xí này rồi."

"Không đâu!"

Renee nảy ra suy nghĩ muốn bỏ chạy. Đôi chân cô run lẩy bẩy trước bầu không khí hung dữ hơn cô tưởng.

Có lẽ nếu mình không bị mù thì mình đã co giò bỏ chạy luôn rồi chăng.

Khi nét u ám hiện rõ trên khuôn mặt Renee vì suy nghĩ vừa nảy ra, Bargo thu hồi ánh mắt khỏi Vera, nhìn Renee và nói tiếp.

"Thánh nữ không cần phải sợ hãi chút nào đâu. Nơi này tập trung những người yêu quý Thánh nữ hơn bất kỳ ai, nên cứ thả lỏng đi."

"Vậ, vậy sao..."

"Tất nhiên rồi. Ta nghe nói trên đường đến đây đã xảy ra nhiều chuyện. Đi cùng một tên vô dụng chắc cô vất vả lắm."

Một lời nói xấu Vera. Khi vẻ hung tợn hiện rõ trên khuôn mặt Vera trước câu nói đó, Bargo bật cười khùng khục trước dáng vẻ ấy rồi nói tiếp.

"Thế nào, cuộc sống ở Thánh Quốc ra sao rồi?"

"Ngà, ngài cứ nói chuyện thoải mái cũng được mà..."

"Nếu Thánh nữ làm vậy thì ta cũng sẽ làm vậy."

Môi Renee mím chặt lại.

Renee có thể nhận ra ngay lập tức. Bargo đang tôn trọng cô.

Chắc chắn là vậy. Nhìn thái độ đối xử với Vera mà không nhận ra điều đó thì chẳng phải là kẻ ngốc sao.

Tại sao ông ấy lại thân thiện đến thế. Quả nhiên là vì mình là Thánh nữ sao. Cái Thánh ấn này vĩ đại đến thế sao.

Đầu óc trở nên rối bời trước những suy nghĩ nảy ra, Renee cứ trăn trở như vậy một lúc lâu, rồi rũ bỏ những tạp niệm và cất lời.

Dù sao thì mục đích của cuộc gặp hôm nay là để nghe về những việc mình phải làm trong tương lai, nên cô nghĩ rằng những trăn trở đó nên gác lại phía sau.

"Ưm... Trước tiên, tôi có thể hỏi về lịch trình sắp tới được không?"

Một lời nói cẩn trọng.

Sau khi nói vậy, Renee lặng lẽ chờ đợi câu trả lời.

Bargo nhìn Renee đang khẽ cúi đầu chờ đợi câu trả lời của mình, ông nở nụ cười hiền từ và cất lời.

"Cô đang bối rối lắm phải không?"

"Dạ?"

"Ta biết cô hẳn đang bối rối vì bị đưa đến đây mà không hiểu chuyện gì. Chắc hẳn cô cũng có sự phản cảm."

Một lời nói đột ngột thốt ra. Nghe vậy, Renee khẽ giật mình, dù cảm thấy cuộc trò chuyện dường như đang đi chệch hướng, nhưng cô vẫn gật đầu đáp lại lời nói đó.

"Vâng, dù sao thì..."

"Khùng khục, ta hoàn toàn hiểu được. Ta cũng từng như vậy thì làm sao mà không biết chứ. Ngày đầu tiên nhận được Thánh ấn, ta cũng thế. Thấy có cái chấm đen ngòm in trên cẳng tay, ta liền ngửa mặt lên trời mà chửi đổng một trận."

Nghe vậy, Renee ngẩng đầu lên.

Bởi vì một câu chuyện gây sốc không ngờ tới vừa lọt vào tai cô.

"Thật, thật đáng kinh ngạc."

"Đó là sự bồng bột của tuổi trẻ thôi. Hồi đó ta là một thằng nhóc ghét sự phiền phức hơn cả cái chết, nên cả ngày chỉ toàn suy nghĩ xem làm cách nào để gỡ cái Thánh ấn này ra. Ừm, rốt cuộc không gỡ ra được mà lại ngồi vào vị trí Thánh Hoàng thế này, nên cũng có thể coi đó là một sự trăn trở thất bại."

Đó là những lời mà cô không bao giờ nghĩ sẽ thốt ra từ miệng của một người được gọi là Thánh Hoàng.

Cảm thấy lạ lẫm trước điều đó, Renee cảm nhận được sự tò mò đang bao trùm lên sự căng thẳng ngay trước đó, cô tiếp tục đặt câu hỏi.

"Nhưng mà ngài nói vậy có sao không? Ý tôi là, thần phạt hay gì đó..."

"Nếu có thứ đó thì ta đã chết hơn trăm lần rồi. Không có thần phạt đâu. Mấy vị thần trên trời kia dù ta có chửi thẳng vào mặt thì họ cũng chẳng phản ứng gì đâu."

Bargo nói vậy, rồi nở nụ cười hiền từ nói thêm.

"Ta biết cô đang cảm thấy rất áp lực. Các Thánh ấn khác cũng vậy, nhưng đây chẳng phải là Thánh ấn của Chủ Thần sao. Phải trở thành một người xứng đáng với Thánh ấn. Phải trở thành một người xứng đáng với danh xưng Thánh nữ. Chắc cô đã nghĩ như vậy phải không?"

Giật mình. Cơ thể Renee run lên.

Bởi vì đó là một lời nói trúng tim đen.

Suy nghĩ đã chiếm ngự trong lòng Renee kể từ khoảnh khắc cô quyết định đến Thánh Quốc. Bargo đang chỉ đúng vào điều đó.

Renee cảm thấy sự ngạc nhiên lấp đầy trong lòng trước những lời nói thấu suốt tâm can của Bargo dù chưa từng thực sự trò chuyện đàng hoàng một câu nào, cô gật đầu.

"Vâng, một chút..."

"Cô cứ trút bỏ gánh nặng đó xuống đi. Thánh ấn... cứ coi như là may mắn nhặt được trên đường thôi. Thánh nữ cứ thoải mái, chỉ cần suy nghĩ xem mình muốn làm gì là được. Khải thị cũng cứ coi như khi nào nhận ra thì sẽ nhận được đi."

Khùng khục. Tiếng cười tiếp nối.

Thật là một cảm giác kỳ lạ.

Làm sao ông ấy lại biết hết những lời chưa từng nói ra, những tâm tư chưa từng bộc lộ như vậy chứ.

Chức vị Thánh Hoàng là dành cho người biết thuật đọc tâm trí sao.

Một suy nghĩ vẩn vơ. Renee bất giác bật cười khúc khích trước suy nghĩ đó, cô khẽ gật đầu đáp lại lời Bargo.

"Vâng."

"Ta nghe nói sinh hoạt đã có các tư tế giúp đỡ. Còn việc giáo dục Thần lực... Ừm, Trevor là hợp lý đấy. Tên đó sẽ dạy dỗ đàng hoàng thôi."

Những lời nói tuôn ra một lèo.

Nghe vậy, đôi mắt của Vera, người nãy giờ vẫn giữ im lặng, mở to trợn trừng. Đó là do sự kinh ngạc.

Ánh mắt Vera hướng về phía Bargo.

Ông bị điên à? Ông thực sự nghiêm túc khi nói ra những lời đó sao? Giao Renee cho tên điên đó thực sự là một quyết định đúng đắn sao?

Khi Vera nhìn Bargo với vẻ đầy rẫy những thắc mắc như vậy, Bargo nở một nụ cười nham hiểm và đón nhận ánh mắt đó.

Nhìn thấy nụ cười ấy, Vera chợt nhận ra.

Lão già đó đang cố tình chơi khăm mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!