Tập 1

EP.5 Hồi quy

EP.5 Hồi quy

"Cái thằng ranh này!"

Một tiếng quát tháo thô bạo.

Tiếp đó, một bàn chân choán ngợp tầm nhìn đập vào mắt cậu, và một cơn đau điếng người truyền đến từ cằm.

"Khục...!"

Vera rên rỉ với đôi mắt mở to như muốn rách toạc, rồi muộn màng thở hắt ra một hơi nhớp nháp.

"Khư ư..."

"Thằng ranh này còn giả vờ à, thế nên mày mới phải nộp đủ định mức chứ!"

Tiếng la hét dội thẳng vào màng nhĩ. Cơn đau gây ra cảm giác buồn nôn.

Cảm nhận được điều đó, Vera đánh thức tâm trí đang mông lung, ngẩng đầu lên nhìn về phía phát ra tiếng nói.

'...Doran?'

Doran. Tên thủ lĩnh băng ăn mày ở khu ổ chuột.

Hơn nữa, hắn là một kẻ đã chết do chính tay cậu vặn cổ.

Vera nhìn Doran với sắc mặt rối bời, ngay cả nhịp thở cũng chưa kịp ổn định, rồi bật ra một tiếng cười nhạt.

'À...'

Đến địa ngục rồi sao.

Linh hồn bị xé nát của mình, cuối cùng cũng rơi xuống địa ngục để chịu đày đọa sao.

Khi Vera nghĩ vậy và bắt đầu cười khùng khục, Doran đang nhìn cậu liền nhăn nhúm mặt mày và tung thêm một cú đá nữa.

"Thằng ranh này vẫn còn...!"

Bốp! Lần này Vera bị đá trúng cằm, ngã ngửa ra sau vì lực tác động.

Vera vẫn giữ nguyên khuôn mặt đang cười khùng khục đó, ngả lưng xuống vũng bùn lầy và nhìn lên bầu trời.

Không khí u ám và ngột ngạt.

Là khu ổ chuột.

Dù đã vùng vẫy để thoát khỏi đây, nhưng nơi cuối cùng cậu trở về vẫn là khu ổ chuột.

Thật trớ trêu, địa ngục của cậu lại mang hình hài của khu ổ chuột.

Nhận ra điều đó, tiếng cười lớn hơn bật ra từ miệng Vera.

"Khư..., khà hạc!"

"Mày cười à?! Dám cười à!!!"

Thấy bộ dạng cười phá lên của Vera, Doran nổi trận lôi đình và liên tục tung những cú đá.

Vera hứng chịu những cú đá giáng xuống toàn thân, thẫn thờ tiếp nối dòng suy nghĩ.

'Thánh nữ thì...'

Cần gì phải nói. Người phụ nữ đó chắc chắn đã được ôm vào vòng tay của các vị thần rồi.

Vốn dĩ cô ấy là loại người mà cậu chẳng có lý do gì phải lo lắng. Một người phụ nữ đã làm lung lay cả một kẻ cặn bã như cậu cho đến phút cuối cùng, chắc chắn sẽ được như vậy.

Vera cười khùng khục và ngẫm lại khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời mình.

Cậu đã nghĩ gì vậy chứ. Cậu cười vì thấy nực cười cho chính bản thân mình, kẻ không biết xấu hổ dám hẹn ước đến kiếp sau.

Thần linh đâu có bị ngu, làm sao ngài lại ban phát sự nhân từ đó cho một kẻ cặn bã đã tùy tiện sử dụng Thánh ấn của ngài cả đời chứ.

'...Thật đáng xấu hổ.'

Cậu cảm thấy xấu hổ vì bản thân đã trở nên yếu đuối vào phút cuối, đã bám víu vào một hơi ấm thoáng qua.

Thế này mới hợp lý. Cậu, một kẻ cặn bã, xứng đáng với kết cục này.

Sử dụng ân sủng của thần linh như một công cụ, ngồi trên ngai vàng được nhào nặn từ sự tuyệt vọng của dân đen và hưởng thụ lạc thú cả đời, thì đây là một kết cục hoàn toàn thích đáng.

Những cú đá giáng xuống toàn thân. Vậy mà tiếng cười vẫn bật ra.

Hứng chịu hai cảm giác trái ngược nhau trên cùng một cơ thể, Vera lại một lần nữa nhớ đến Thánh nữ, cậu cảm thấy cõi lòng thắt lại.

'...Thà rằng đừng gặp nhau thì tốt biết mấy.'

Nếu vậy thì cậu đã cảm thấy tình cảnh này thật đáng hoan nghênh, cậu đã khiêm nhường chấp nhận nó, cậu đã không phải hối hận về kiếp trước của mình.

Trong lúc dòng suy nghĩ đang trôi chảy, Vera chợt nảy ra một ý nghĩ: 'Liệu tất cả những chuyện này có phải là sự an bài của Thần Tối Cao không?'

Cậu nghĩ rằng, có lẽ ngài đã sắp đặt cô ấy ở khoảnh khắc cuối đời cậu, để cậu phải hối hận về những tội lỗi mình đã gây ra, để một kẻ tội đồ dám làm vấy bẩn Thánh ấn của thần linh phải chịu nhiều đau đớn hơn.

Nghe cũng khá hợp lý đấy chứ.

Nếu đó là sự thật, thì Thần Tối Cao quả là một đấng toàn tri.

Cậu thực sự sẽ phải trả giá cho những nghiệp chướng còn lại này bằng sự hối hận và tuyệt vọng sâu sắc, vậy nên nếu Thần Tối Cao, người đã dự liệu trước điều đó, không phải là đấng toàn tri thì còn ai vào đây nữa.

Một lần nữa, tiếng cười lại bật ra.

"Khư khư..."

Rõ ràng chẳng có lý do gì để cười, rõ ràng đây là tình cảnh đáng lẽ phải rơi nước mắt, nhưng chẳng hiểu sao cậu lại bật cười.

Cứ cười mãi như thế một lúc lâu, Doran đã ngừng đá từ lúc nào đang nhìn cậu với khuôn mặt tái mét.

"Hộc, hộc..."

"Sao thế? Không đá tiếp đi."

"Thằng, thằng điên này...!"

Lùi lại. Doran bước lùi lại.

Doran với vẻ mặt như đang khiếp sợ điều gì đó, cứ thế lùi lại rồi bỏ chạy mất hút.

Vera nhìn theo bóng lưng đang xa dần, nghĩ thầm 'Tên này xuống địa ngục rồi mà vẫn chẳng có tí nghị lực nào.', rồi muộn màng cảm thấy có gì đó sai sai.

'...Khoan đã.'

Chuyện này có lý sao?

Đây là địa ngục cơ mà. Nơi trừng phạt những linh hồn độc ác cơ mà. Rõ ràng phải là nơi như thế. Tại sao tên cai ngục đáng lẽ phải trừng phạt cậu lại bỏ chạy như vậy.

"Khục..."

Vera gượng dậy cơ thể đang đau nhức và điều hòa nhịp thở.

Có gì đó không đúng. Vừa nghĩ vậy, cậu vừa vuốt ve cơ thể để kiểm tra vết thương một lúc lâu, rồi Vera phát hiện ra một thứ không nên có giữa lớp tay áo rách nát.

Vera vội vàng xắn tay áo lên.

Hình xăm 8 đường cong đan xen tạo thành hình tròn lộ ra dưới ống tay áo.

'Thánh ấn?'

Là Thánh ấn của Giao ước.

Tại sao thứ này lại nằm ở đây. Tại sao nó vẫn còn sót lại.

Vera vừa nghĩ vậy vừa nhắm mắt lại và xem xét linh hồn mình.

Đó là quyền năng được ban cho người sở hữu Thánh ấn của Giao ước.

Trên mí mắt đang nhắm nghiền của Vera, một linh hồn màu mực đen hiện lên.

Linh hồn đen ngòm đang dao động như bốc cháy.

'...Vẫn nguyên vẹn.'

Không hề bị xé rách.

'...Không.'

Nó đã được phục hồi hoàn toàn.

Ngay cả phần từng bị xé rách khi cậu phá vỡ giao ước trước đây, cũng đã được chữa lành toàn bộ.

Vera đang ngẩn người trước hiện tượng kỳ lạ này, thì đột nhiên nhớ lại giao ước mình đã lập trước khi chết, cậu liền nhìn vào linh hồn mình một lần nữa.

Linh hồn màu mực đen. Trên đó, những dòng chữ màu vàng kim được khắc ghi.

'...Có.'

Giao ước cuối cùng của cuộc đời.

Giao ước 'Sẽ sống vì Thánh nữ'.

Nó đã được khắc ghi.

Vera mở mắt và nhìn quanh.

Con hẻm sau của khu ổ chuột ngột ngạt, bị che khuất bởi cái bóng của Tháp ma thuật nên càng thêm u ám.

Linh hồn của cậu không hề bị sứt mẻ chút nào.

Một tình huống kỳ lạ như muốn nói rằng mọi chuyện cho đến ngay trước lúc chết chỉ là một giấc mơ, nhưng giao ước được khắc ghi trên linh hồn lại khẳng định rằng tất cả những điều đó không phải là mơ.

Vera nhìn xuống cổ tay gầy trơ xương của mình.

'Cơ thể thời còn là kẻ ăn mày.'

Trong suốt cuộc đời Vera, khoảng thời gian cậu sở hữu cơ thể gầy gò thế này chỉ có lúc cậu còn là một kẻ ăn mày.

Sau khi giải quyết được vấn đề cơm ăn áo mặc, cậu luôn duy trì một vóc dáng cường tráng, nên chắc chắn không thể sai được.

Vera muộn màng nhận ra tất cả những điều này có ý nghĩa gì.

'...Hồi quy.'

Mình đã trở lại.

Thời gian đã quay ngược.

Cậu đã trở lại thời điểm còn là một thằng nhóc hèn mọn ở khu ổ chuột, khi chưa làm được bất cứ điều gì.

Tâm trí trở nên trống rỗng. Cơn đau cũng theo đó mà lùi xa.

Vera thẫn thờ nhìn lên bầu trời trước hiện tượng không thể nào lý giải nổi này.

Đáng lẽ cậu phải đặt ra câu hỏi 'Tại sao?', nhưng nực cười thay, trước mọi suy nghĩ đó, có một ý nghĩ bắt đầu lấp đầy tâm trí cậu.

'Thánh nữ vẫn còn sống.'

Chỉ duy nhất sự thật đó lấp đầy tâm trí cậu.

Một cảm giác nhẹ nhõm mà chính cậu cũng không thể giải thích lý do bắt đầu tràn ngập trong lòng.

Cô ấy vẫn còn sống. Đâu chỉ có sống thôi.

Làn da chưa bị tan chảy bởi vết bỏng.

Chưa phải chịu cảnh đói khát khi ăn thứ cháo heo còn tệ hơn cả thức ăn cho gia súc.

...Cô ấy chưa phải trốn chui trốn lủi ở khu ổ chuột này.

Nghĩ đến đó, Vera nắm chặt tay, tận hưởng sự nhẹ nhõm đang trào dâng một lúc lâu, rồi cậu lại nảy ra một suy nghĩ khác.

Vì cái gì, tại sao cậu lại được hồi quy.

Cậu cố gắng đưa ra một suy đoán hợp lý, nhưng chẳng có câu trả lời nào nảy ra trong đầu.

Tuy nhiên, cậu có thể nghĩ đến một sự tồn tại có khả năng làm được việc này.

'...Thần Tối Cao.'

Đấng ngự trị trên ngai vàng tối cao nhất.

Đấng tạo ra thế giới và thêu dệt nên vận mệnh.

Người có thể làm được việc này, chỉ có ngài mà thôi.

*

Vera với bộ dạng lấm lem bùn đất thẫn thờ bước đi trong khu ổ chuột.

Vì tâm trí cậu vẫn chưa được sắp xếp ổn thỏa.

Nếu Thần Tối Cao đã gây ra chuyện này, thì ngài muốn gì ở mình mà lại làm vậy.

Những câu hỏi cứ nối tiếp nhau, và mãi đến cuối cùng, Vera mới nhớ ra giao ước mà mình đã lập.

'...Sẽ sống vì Thánh nữ.'

Nếu Thần Tối Cao muốn đạt được điều gì đó thông qua cậu, thì đó hẳn là việc thực hiện giao ước kia.

Chẳng phải vậy sao. Cậu có điểm gì tốt đẹp mà lại được chú ý đến thế chứ.

Cậu là một kẻ phản đạo đã lạm dụng quyền năng của thần linh.

Là một kẻ cặn bã đã làm thế giới rơi vào hỗn loạn.

Cuộc đời thứ hai mà Thần Tối Cao ban cho cậu này, không thể nào là dành cho cậu được.

Đột nhiên, trong đầu Vera hiện lên cuộc trò chuyện với Thánh nữ.

- Nếu Thần Tối Cao thực sự là đấng coi trọng tình yêu thương, thì ngài đã thương xót Thánh nữ và không vứt bỏ cô ở một nơi thế này rồi.

Đó là lời cậu từng nói với Thánh nữ, người đang sống một cuộc đời thảm hại ở khu ổ chuột.

Câu trả lời cậu nhận được là: đó là sự lựa chọn của chính cô.

Nhớ lại điều đó, Vera bật cười nhạt.

Một lần nữa, ánh mắt Vera hướng lên bầu trời.

'Có vẻ như ngay cả Thần Tối Cao cũng không thể bẻ gãy được sự bướng bỉnh của người phụ nữ đó.'

Thế nên, ngài mới mượn tay kẻ khác để cứu rỗi cô ấy thế này chẳng phải sao.

Dòng suy nghĩ kéo dài.

Nếu đó là điều Thần Tối Cao mong muốn.

'Tôi sẵn lòng hùa theo ngài.'

Một hơi thở dài hắt ra.

Theo nhịp thở hắt ra, luồng không khí ngột ngạt ứ đọng trong phổi cũng bị đẩy ra ngoài.

'Trước đó...'

Vera quay đầu nhìn về một góc của khu ổ chuột.

Cậu hướng về phía một trong những con hẻm sâu nhất của khu ổ chuột, sào huyệt của lũ Kẻ dọn xác.

Vera nhớ lại cái xác của Renee nằm sõng soài trên vũng bùn lầy.

Ký ức về khoảnh khắc dâng lên nỗi tuyệt vọng kỳ dị không thể thốt nên lời khiến bàn tay Vera nắm chặt lại.

'...Phải dọn dẹp rác rưởi rồi mới đi chứ.'

Dù mọi chuyện đã trở thành chưa từng xảy ra, nhưng với Vera, bọn chúng chắc chắn vẫn là những kẻ tội đồ phải bị xé xác.

*

Một quán rượu tồi tàn bốc mùi hôi thối nồng nặc.

Giữa quán rượu lộn xộn, nơi mọi đồ đạc bên trong đều đã bị đập nát, Vera với bộ dạng đẫm máu đang nhìn xuống những cái xác.

Đó là lũ Kẻ dọn xác đã bị chính tay cậu bẻ cổ.

Thật nực cười khi việc đầu tiên cậu làm sau khi vất vả có được cơ hội thứ hai lại là giết người, nhưng cậu không hề hối hận.

Trái lại, nếu không làm thế này thì cậu mới hối hận.

Xét theo logic thì chẳng phải vậy sao.

Bóng tối sâu thẳm nhất của khu ổ chuột. Những thứ nấm mốc cứ để yên là sẽ sinh sôi nảy nở không có điểm dừng.

Nếu không dọn dẹp thế này thì chúng sẽ bò ra tận ngoài khu ổ chuột, nên làm vậy là đúng rồi.

...Cậu cũng có thể nói như vậy, nhưng mà.

'...Chỉ là ngụy biện thôi.'

Một tiếng cười nhạt bật ra từ miệng Vera.

Vera không cần phải cất công bao biện cho hành động của mình như thế.

Cậu tìm đến giết bọn chúng hoàn toàn chỉ là để trút giận.

Cái chết của cô vẫn còn in đậm trong tâm trí cậu, điều đó khiến cậu tức giận nên mới giết chúng để hả giận.

Mùi máu tanh nồng nặc lấp đầy bên trong quán rượu. Nó xộc vào trong người gây ra một cảm giác khó chịu.

Vera thở hắt ra một hơi dài, rũ bỏ thứ khí tức kinh tởm đó.

"Hư ư..."

Tuy đã mượn sức mạnh của Thánh ấn để giành chiến thắng, nhưng cơ thể vẫn cảm thấy mệt mỏi.

Đó là điều hiển nhiên.

Bởi vì cơ thể hiện tại của cậu quá đỗi yếu ớt.

Ánh mắt Vera hướng về mảnh gương vỡ nằm trên sàn nhà.

Trên mảnh gương vỡ, phản chiếu hình ảnh một thiếu niên gầy gò ốm yếu với mái tóc đen che khuất đôi mắt, mang một ấn tượng u ám.

Đúng vậy, một thiếu niên.

Hiện tại, cơ thể này tính ra cũng chỉ là cơ thể của một thiếu niên mới mười bốn tuổi.

Thêm vào đó, vì không được ăn uống tử tế nên vóc dáng gầy gò, lại còn bị giẫm đạp và mang thương tích khắp nơi.

Đã thế còn phải đối đầu với Kẻ dọn xác, hèn chi lại mệt mỏi đến vậy.

'Tạm thời dọn dẹp xong rồi...'

Vera tìm một chiếc ghế còn tương đối nguyên vẹn rồi ngồi xuống, tiếp tục suy nghĩ.

Phải lên kế hoạch cho những việc sắp tới.

Lời thề khắc sâu trong linh hồn.

Phải làm gì để bảo vệ lời thề ấy. Tôi đã nghĩ như vậy.

Không thể sống một cuộc đời như trước kia được nữa.

...Không, vốn dĩ tôi đã hối hận về cuộc đời đó rồi, nên cũng chẳng còn tâm trí đâu mà sống như vậy nữa.

Đã tự nhủ sẽ sống vì Thánh Nữ, vì người phụ nữ kỳ lạ đó, thì tôi phải trở thành một kẻ xứng đáng để bảo vệ bên cạnh cô.

...May mắn thay, tôi có một công cụ tuyệt vời để làm điều đó.

Ánh mắt của Vera hướng về Thánh ấn được khắc trên cánh tay phải của mình.

'...Thánh kỵ sĩ.'

Thánh kỵ sĩ của Thánh Quốc.

Một lựa chọn mà kiếp trước tôi chẳng thèm ngó ngàng tới.

Nhưng nếu muốn, đó lại là lựa chọn dễ dàng đạt được hơn bất cứ thứ gì.

Hơn nữa, đó là vị trí cực kỳ hoàn hảo để bảo vệ bên cạnh Thánh Nữ.

Trong đầu Vera bắt đầu liệt kê ra hàng loạt sự kiện sắp xảy ra trên lục địa.

'Thánh ấn sẽ giáng xuống Thánh Nữ vào bốn năm sau.'

Năm cô mười bốn tuổi, cũng là năm tôi mười tám tuổi.

Đó là lúc tôi đang bận rộn thu thập tin tức bên đó để mở đường giao thương với quý tộc Đế quốc, nên tôi nhớ rất rõ.

'Bốn năm sao...'

Kiếp trước, khoảng thời gian giờ đã tan biến.

Theo cảm nhận của Vera, đó mới chỉ là quá khứ cách đây chừng hai tuần.

Tôi nhớ lại cảnh cô đã tìm thấy tôi khi tôi đang nằm gục ở lối vào Khu ổ chuột.

'Kiếp trước cô đã tìm thấy tôi...'

Vậy nên.

'Kiếp này, tôi sẽ là người đi tìm cô.'

Một nụ cười nở trên môi Vera.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!