Tập 1: Quán cà phê ngát hương phá án

1-5: Sữa nóng

1-5: Sữa nóng

"Ơ… Anh Hashizume?"

Miku rụt rè hỏi, tay vẫn cầm hộp sữa với thìa đong. Tiếng dầu bắn từ chiếc chảo gần đó như đang hân hoan.

Hashizume vẫn đứng đơ ra đó như một bức tượng. Anh trân trân nhìn Miku, quên cả chớp mắt. Cô cũng không dám cử động, như thể sẽ phá hỏng thứ gì nếu làm vậy.

"Anh vất vả rồi."

Lời nói của Yuki làm anh bừng tỉnh. Anh giật mình quay đầu.

"Yuki, vợ tôi đâu?"

"Ô, anh nhận ra rồi à?"

"Đương nhiên! Tôi có thể cảm nhận được cô ấy luôn đấy! Cô ấy đâu? Yui đang ở chỗ nào?"

"Cô ấy không ở đây, thế thôi.

Nụ cười của Yuki chuyển sang lạnh tanh.

"Tôi không nhìn được ma đâu. Chỉ lừa được anh thôi."

"Nói dối… Tôi cảm nhận được mà. Yui chắc chắn có ở đây!"

Bỗng có tiếng cười lớn từ phòng khách. Chiếc TV tự dưng bật lên, trúng một chương trình tạp kỹ. Một nụ cười kì lạ hiện lên gương mặt Hashizume.

"Biết ngay mà…"

"Là trùng hợp thôi."

"Không thể nào TV trùng hợp bật lên được!"

"Có chứ. Có lý do TV mới bật lên. Tôi giải thích đây."

Yuki bước qua phòng khách, mở toang cửa sổ. Cánh cửa dẫn tới ban công đã được mở ra, và âm thanh từ bên ngoài vọng vào. Tiếng động cơ kêu, tiếng máy móc lạch cạch, tiếng lốp xe chà xuống mặt đường… Lượng âm thanh cứ lên lên xuống xuống khi xe cộ đi qua.

"Lúc tôi nghe nói không chỉ TV bị chập mạch thì rõ ràng đây không phải vấn đề điện đóm rồi. Tôi nghĩ đến trường hợp điện đóm hay lỗi gì đó khác… nhưng đến nhà anh là tôi nhận ra luôn.

Yuki nói tiếp.

"Hôm qua, lúc tôi ở lối vào, một chiếc xe tải rất lớn đã đi qua. Bình thường loại xe này sẽ có bộ đàm để giao tiếp với nhau, nhưng một số xe đã tự ý chỉnh sửa chúng rồi sử dụng mà không có giấy tờ chứng nhận gì. Cái này gọi là radio lậu đấy."

"Từ từ!" Miku xen vào. "Xe tải với radio thì liên quan gì tới TV tự bật chứ!?"

"Có nên tôi mới giải thích đây."

"Hả?"

"Đang nghe radio thì có giọng lạ. Hoặc đang nghe điện thoại bên đường thì sóng yếu đi hẳn. Hai người bao giờ trải qua mấy chuyện đó chưa? Vấn đề không phải là radio lậu, mà là hiện tượng nhiễu sóng do mấy cái radio lậu này."

Nhiễu sóng? Đầu cô chưa bắt kịp thì cậu ta đã tiếp tục dồn dập.

"Có một vụ cháy nhà ven đường lớn vì cái lò sưởi dầu hỏa tự dưng bùng cháy. Loại này bật tắt bằng công tác, nhưng điều tra sâu hơn thì phát hiện ra sóng radio mạnh đã ảnh hưởng tới mạch điện của lò."

Yuki đóng cửa sổ cho vơi đi tiếng ồn.

"Nguồn gốc của chúng thường được cho là mấy dụng cụ phát sóng radio lậu trong mấy cái xe rác với xe tải này nọ đó. Khi đầu ra được phóng đại lên, có xe đó đi ngang qua thôi cũng gây ra vấn đề. Có thể là nhiễu xuyên âm, nhảy cầu dao, bật tắt đồ điện… Y hệt như những chuyện xả ra trong nhà này nhỉ?"

Đoạn cuối được hướng thẳng tới Hashizume.

Mặt anh ta giật giật, nhưng Yuki đã nói tiếp.

"Có hai bằng chứng ở đây. Đầu tiên, mấy vụ chập mạch thường diễn ra vào ban đêm, bởi vì các loại xe này thường lưu hành vào ban đêm khi lượng xe cộ trên đường ít hơn. Thứ hai, thời điểm xảy ra chập mạch. Anh nói người ta làm đường từ đầu tháng Hai, và đường trước cửa nhà anh thành đường tắt. Hoàn toàn khớp với thời gian bắt đầu mấy hiện tượng này.

"Đó chỉ là trùng hợp vô nghĩa mà thôi.

"Thế tại sao đồ điện nhà anh chỉ chập mạch mười ngày sau khi Yui mất? Nếu linh hồn của Yui gây ra mấy chuyện này, thì chúng phải xảy ra ngay sau khi cô ấy qua đời chứ."

"Cậu thôi đi!"

Hashizume hét lên. Tiếng khóc òa lên từ trong cũi, có vẻ bị giật mình bởi tiếng la.

Anh ta cau mày, hít thật sâu.

"Tôi xin lỗi…"

"Đợi chút đã."

Yuki ngừng Hashizume lại lúc anh ta định bế Nao lên.

"Vừa hay luôn. Tôi sẽ cho anh thấy bản chất thật sự của 'con ma' này."

Cậu ta đã thành công dỗ Nao dù không bế con bé lên. Nhưng chỉ có Yui mới làm con bé nín khóc được thôi. Chỉ có Yui.

"Nao có khi cảm nhận được Yui thật đấy."

Và cậu ta xác nhận luôn suy nghĩ của Hashizume.

"Vậy là Yui có ở đây thật!"

"Không, Yui không tồn tại."

Rồi gạt đi luôn.

Ánh mắt lạnh tanh của cậu ta như thể muốn nói, "Anh chưa hiểu thì tôi sẽ khoan nó vào đầu anh luôn."

"Có một thứ đã mất đi trong căn nhà này. Và Nao nhận ra nó. Anh đã thay đổi một thứ và nó đã mất đi cùng với Yui."

"Thay đổi…! Tôi không làm vậy! Không đời nào tôi sẽ làm mất dấu vết của Yui!"

"Anh có làm. Hay nói là anh vô tình thì đúng hơn."

Rồi Yuki quay bước vào nhà bếp.

"Anh Hashizume, lâu rồi anh không dùng nhà bếp nhỉ. Trong tủ lạnh chẳng có tí đồ ăn nào, và thùng rác cũng chỉ có đồ làm sẵn với cơm hộp. Hình như từ lúc mẹ vợ không tới nữa thì anh có dọn bếp, nhưng anh không đụng vào đồ dùng gì đúng không?"

Hashizume im bặt. Yuki nói đúng. Nao chỉ uống sữa mà thôi. Con bé có tập ăn dặm, nhưng anh cũng chỉ hâm nóng đồ mua ngoài lên. Bữa ăn của anh còn lộn xộn hơn, chỉ toàn cơm hộp từ cửa hàng tiện lợi, nhưng thì sao chứ?

"Rồi sao? Đồ dùng vẫn ở đấy như Yui sắp xếp. Mọi thứ vẫn y hệt như cũ. Như thế thì có gì thay đổi được?"

"Là mùi hương."

Cậu ta chỉ nói có vậy.

"Bếp nhà anh đầy dụng cụ với gia vị. Chỉ mấy người yêu ẩm thực mới tới cỡ đó. Nhưng đứng trong bếp thì tôi chỉ ngửi thấy mùi dầu mỡ, cặn nước, và đống đồ nhựa. Thùng rác còn đầy hộp cơm nữa. Nói chung thì nhìn giống một nơi ấm cúng, nhưng ngửi thì giống đàn ông độc thân sống một mình."

"Vậy ý cậu là…?"

"Ừ. Đây chỉ là một yếu tố đơn giản thôi. Nhưng lại là yếu tố quyết định."

Yuki cúi xuống và lấy ra thứ gì đó từ sau bàn.

Cô tự hỏi, xong nhận ra đó lại là gói nước giặt cho trẻ em từng ở dưới bồn rửa tay.

Vai Hashizume buông thõng khi thấy gói đồ quen thuộc.

"Là đồ vợ tôi mua."

"Anh chắc không?"

"Năm ngoái Nao bị nổi mẩn. Nên từ đó đến giờ nhà tôi dùng loại đó."

"Anh chắc không?"

Giọng anh ta dần gắt lên khi bị hỏi dồn.

"Ừ, thế nên mới có nước giặt này ở đấy!"

"Thế bánh xà phòng trên bồn rửa là để làm gì?"

Hashizume sững lại trước câu hỏi đó.

"Hả?"

"Rửa tay thì có loại dạng lỏng rồi đúng không? Còn có sữa rửa mặt nữa. Thế bánh xà phòng đó dùng để làm gì? Người sống gọn gàng như Yui thì đồ không dùng tới sẽ không có mặt trong nhà đâu."

Ngày nào anh cũng thấy bánh xà phòng đó. Nhưng anh chưa từng nghĩ nó ở đó để làm gì. Loại đó ở đây làm gì? Cũng chẳng quan trọng.

Yuki tiếp tục nghiêm nghị nói.

"Tôi có hơi tò mò nên đi tra cứu loại nước giặt nhà anh. Anh có biết nước giặt có một chất tên là chất hoạt động bề mặt không? Chúng sẽ phá vỡ bụi bẩn, nhưng cũng kích ứng da. Những ai bị bệnh chàm hay có da mỏng thì sẽ dị ứng với chúng, và em bé cũng vậy. Da bọn trẻ chỉ mỏng bằng nửa người lớn thôi, nên chắc chắn là dễ dị ứng rồi."

"Đủ rồi! Vô nghĩa… Tôi không biết ý cậu là gì, nhưng Yui chỉ muốn tốt cho Nao thôi! Thế nên nhà tôi mới có nước giặt cho trẻ. Không đời nào Yui sẽ chọn loại có chất gì nguy hiểm hết."

"Loại này cũng có chất hoạt động bề mặt đấy."

Hashizume tiếp tục câm nín.

"Cũng không lạ. Không có chất này thì không tẩy sạch bụi bẩn được. Chúng an toàn cho trẻ nhỏ đâu có nghĩa là không có chất này chất kia."

Yuki lắc nhẹ chai nước giặt.

"Không thể nào…"

"Hình như Yui có nhận ra rồi. Tôi kiểm tra sổ chi tiêu nhà này thì năm ngoái đã dừng mua loại này mà thay bằng xà phòng bánh. Anh không biết nên cứ dùng nó để giặt quần áo, rồi Nao bị nổi mẩn. Không tin tôi thì hỏi mẹ vợ anh đi. Xét về thời gian xuất hiện vết mẩn thì chắc bà ấy dùng xà phòng bánh đấy."

Hashizume chống người mình xuống ghế dài.

(Yui đã dùng loại gì lúc giặt đồ nhỉ…?)

Anh cố lục lọi trí nhớ, nhưng chẳng có gì hiện ra cả. Nó là một phần của cuộc sống, và anh đã thấy nó vô số lần, nhưng chẳng thể nhớ được.

Anh dùng nước giặt cho trẻ vì nó có ở đó. Nó ghi là danh cho trẻ nhỏ và trẻ sơ sinh. Nhưng đó lại là thứ gây mẩn cho Nao nên Yui không dùng nó sao…?

"Khi đổi nước giặt thì mùi hương quần áo cũng khác. Xà phòng bánh thì không có mùi gì so với nước giặt thông thường cả. Cộng với cái nhà bếp của anh nữa. Mấy việc nhỏ nhặt này cứ tích tụ lại, nên căn nhà này có mùi khác hẳn với lúc Yui còn sống."

Giọng của Yuki như đang vọng đến từ một nơi nào đó rất xa.

Mùi hương thay đổi… Thế nên bầu không khí mới thay đổi hẳn sao? Thế nên anh mới có cảm giác Yui đã đi mất?

"Ít ai biết nhà họ mùi thế nào lắm. Bình thường chả ai quan tâm cơ. Nhưng dù vô thức thì họ vẫn sẽ nhận ra."

Yui!

Anh đã gọi tên Yui lúc đứng trước cửa.

(Mình đã cảm nhận được Yui. Thực sự cảm nhận được em ấy.)

"...Cậu cứ nói nhảm linh tinh thôi."

Hashizume gằn giọng, nắm chặt hai tay.

Anh không muốn công nhận điều đó. Vì nếu làm vậy thì,

"Nhà này mùi như thế suốt rồi. Nhưng chẳng liên quan gì tới việc Nao tự nín khóc cả. Chỉ có Yui mới làm vậy được thôi!"

Nói đi mà.

Xin hãy nói rằng linh hồn của Yui còn đó, và sẽ mãi còn đó.

"Đơn giản thôi. Anh đã làm Nao nín đó."

"Tôi có làm gì đâu! Tôi không bế Nao lên thì sao làm được?"

"Anh có nghĩ tại sao con bé chỉ nín lúc anh làm việc chưa?"

Lời nói đó như đâm xuyên qua tim Hashizume.

Yuki không cho anh cơ hội mơ mộng. Qua miệng cậu ta chỉ có sự thật mà thôi. Thế nên cậu ta mới thẳng tính tới đau lòng như vậy.

"Có thứ này gọi là tiếng ồn trắng đấy. Kiểu âm thanh đó là có nhiều tần số khác nhau nhưng cùng cường độ. Nói ngắn gọn thì là âm thanh ù ù trên TV hay radio sau khi phát sóng ấy. Kì lạ là tiếng này có thể làm trẻ nhỏ và sơ sinh bình tĩnh. Nghe nói tại nó nghe giống tiếng trong bụng mẹ, hay tại trẻ sơ sinh bị giật mình bởi cường độ, nhưng vẫn khá mù mờ. Mấy tâm thanh khác như chà túi ni lông với nhau, nước chảy, máy sấy tóc hay máy hút bụi cũng như thế."

Yuki đặt tay lên bộ máy tính.

"Anh không thấy tiếng tản nhiệt máy anh cũng kiểu đó sao?"

Nao thích chiếc máy tính này nên không được.

Yui đã từng nói như vậy.

Em ấy bật cười khi anh đề nghị mua máy mới. Vì cũng không rẻ nên anh chỉ tưởng em ấy ngại, vì lo lắng cho tài chính trong nhà.

Nhưng lỡ như không phải…? Chẳng lẽ ý Yui là như này?

"Yui bán lẻ qua Pháp. Vì làm việc qua mạng nên bắt buộc phải trả lời thông tin thật nhanh để xây dựng danh tiếng. Chênh lệch thời gian với Pháp còn tùy mùa, nhưng mùa đông thì là tám tiếng. Ban đêm ở Nhật thì là buổi sáng bên đó. Yui thường dùng máy tính từ chiều muộn đến tối mịt đúng không?"

Cậu ta chỉ ra từng thói quen của Yui như đã từng thấy chúng. Cậu ta có thể suy luận ra tình hình chỉ bằng cách quan sát. Cậu ta khám phá được sự thật.

"Mỗi lần Nao nghe thấy tiếng này thì Yui ở đó, thế nên con bé thấy an toàn. Âm thanh máy tính dần có thể hát ru con bé. Nhưng một ngày nọ thì âm thanh biến mất. Tại anh dùng máy tính bảng đấy anh Hashizume. Anh mua máy này tầm đầu năm tài chính, trùng khớp với lúc Nao bắt đầu quấy khóc lại."

Sự thật cứ chồng chất lên. Linh hồn mà anh tin là Yui, và lý do nó biến mất…

"Với cả thị lực trẻ sơ sinh chỉ tầm 0.01 đến 0.3 độ thôi. Tôi không chắc Nao có nhìn được mặt Yui không. Thế nên mùi hương với âm thanh quan trọng như thế đấy. Tôi chỉ tái tạo lại chúng thôi. Đây mới là thứ khiến Nao ngừng khóc. À không."

Yuki ngừng một chút, rồi nói thẳng.

"Đây là sự thật của 'con ma' đấy."

Hashizume gần như gục ngã.

Trái tim anh như thể đã bị xé nát và dày xéo vô số lần vậy.

"Ý cậu là một thứ đơn giản như vậy… là sự thật đằng sau Yui…?"

Anh quay ra lườm Yuki. Nhưng cậu ta chẳng hề sợ sệt, mà chỉ nhìn anh bằng khuôn mặt đẹp đẽ như tượng tạc đó.

"Tôi hiểu sao anh tin sái cổ như thế rồi. Thảm trong nhà vẫn còn từ mùa đông. Giờ này vẫn còn thảm điện. Đồ của Yui thì vẫn còn trên bồn rửa."

Ánh nhìn của anh như muốn khoan một lỗ trên người cậu ta rồi.

"Anh sợ. Anh không chấp nhận rằng sự tồn tại của Yui đang phai đi. Thế nên anh không chịu chấp nhận sự thật, mà bóp méo chúng tùy ý mình. 'Ma' này chỉ là ảo ảnh sinh ra từ tâm lý của anh thôi. Anh là người đã làm linh hồn Yui hiện lên."

Từng lời cậu ta thốt ra xé toạc anh, làm việc thở thôi cũng khó khăn.

Nhưng Yuki không phải là người làm tổn thương anh. Là chính anh, người đã biết hết mọi thứ từ lâu.

Có lẽ anh đã biết từ sâu thẳm đáy lòng mình. Không, anh biết thừa.

Rằng chẳng có linh hồn nào của Yui cả.

Nhưng anh không muốn chấp nhận sự thật đó. Anh muốn tin rằng em ấy vẫn còn nơi đây.

Anh đã bị thuyết phục. Nhưng không thể nữa rồi. Anh không còn đắm mình trong giấc mơ đó được nữa.

Một khi nhận ra mình đang mơ, ta chỉ có thể tỉnh dậy. Cố chấp ngủ tiếp chẳng có ích gì cả. Dù anh có tuyệt vọng đuổi theo thì trái tim anh vẫn sẽ trống rỗng thôi. Chỉ còn con đường chấp nhận.

"...Tất cả là tôi tự tưởng tượng ra sao?"

Khi chấp nhận được sự thật, người anh nhẹ bẫng, nhưng cũng nặng trĩu mệt mỏi. Nỗi buồn ghì người anh xuống.

Mùi hương. Âm thanh. Nhận ra rồi thì mọi thứ đều thật vô nghĩa.

"Tôi chỉ chú ý tới những thứ tôi muốn thôi sao…"

Nếu bình tĩnh hơn, hẳn anh đã nhận ra vụ nhiễu sóng. Vậy mà anh lại vui mừng rồi giận dữ về linh hồn của Yui, lại còn làm như thể họ vẫn đang chung sống. Ngu ngốc thật. Sao anh lại không nhận ra thứ đơn giản như vậy chứ?

"Đương nhiên. Tất cả chỉ là ảo ảnh thôi."

"...Không phải ảo ảnh."

Một tiếng nói chợt xen vào.

Hashizume ngẩng đầu thì thấy Miku mếu máo nhìn anh. Nhìn cô như sắp khóc tới nơi, nhưng đôi mắt lại tỏ vẻ giận dữ.

"Nó ở đây mà… Tình yêu của Yui cho Nao vẫn luôn ở đây mà! Bánh xà phòng hay bộ máy tính đều là vì Nao đúng không? Vì cô ấy yêu thuwong Nao…! Tôi chưa gặp Yui bao giờ, nhưng tôi vẫn hiểu được đấy! Vậy mà anh cứ khăng khăng nói là ảo ảnh là sao hả? Mở mắt ra nhìn những gì Yui để lại này!"

Như thể anh bị tát một cái cho tỉnh ra.

Hashizume trân trân nhìn. Miku cáu kỉnh bế Nao lên, dúi vào tay anh. Anh cũng vội vã đón lấy con bé.

Nao có hơi quạu quọ, nhưng khi nhận ra mình đang ở bên bố, con bé vùi đầu vào ngực anh mà nhắm mắt. Chỉ một chút thôi là con bé đã say ngủ lại.

Nao thoang thoảng một mùi xà phòng dìu dịu.

Một mùi hương dịu dàng như sữa. Là mùi của Nao. Lâu rồi anh mới nhận ra.

Đắn đo trong lòng Hashizume chợt biến mất.

(Mình đang làm cái gì thế này?)

Anh cứ dính chặt lấy quá khứ mà không tiếp bước. Anh cứ đuổi theo hình bóng Yui, cho rằng như thế thì ba người họ sẽ lại ở bên nhau. Rằng nếu anh tin tưởng Yui ở đó, thì em ấy sẽ ở đó thật. Nhưng cũng vì vậy mà hình bóng Yui càng dần phai đi…

"Với bé thì mùi xà phòng là mùi của mẹ đấy."

Yuki nói khẽ.

"Có khi con bé này nhạy cảm với người khác hơn chúng ta nghĩ. Trẻ con còn nhớ cả nhiệt độ cơ thể với tông giọng người khác. Thế nên anh phải nhớ kĩ chúng. Khi con bé lớn lên thì chăm sóc con bé thật nhiều vào. Hãy truyền tải cảm xúc của Yui bằng lời nói chứ đừng dùng linh hồn."

Hashizume nhìn xuống Nao đang say ngủ trong tay mình.

Mọi thứ mà vợ anh yêu thương đều đang trong vòng tay anh.

Anh không phải sợ gì hết. Anh có thể trân trọng và yêu thương con bé như vợ anh đã từng. Anh có thể hướng về cuộc sống vợ mình từng mong. Dù không thể già đi cùng nhau, tương lai họ đã tưởng tượng ra vẫn còn đó. Anh có thể thấy được khung cảnh Yui luôn muốn.

Yui luôn ở đây. Vẫn luôn ở gần đây.

(À, mình chưa từng mất đi gì cả.)

Khi anh ngộ ra, nước mắt cứ không ngừng rơi.

Hashizume nghiêng người lau nước mắt, và ôm chặt Nao vào lòng. Tiếng khóc vang khắp căn phòng. Mùi xà phòng nhè nhẹ bao trùm phòng khách.

.

"Anh Hashizume ổn rồi nhỉ?"

Miku hỏi.

Cả tòa nhà đã tối đen, nhưng ánh sáng từ căn góc cuối tầng ba vẫn còn tỏa sáng ấm áp.

"Tốt quá. Giờ anh ấy có thể bước tiếp rồi."

"Tôi chịu. Anh ta làm gì tiếp đâu phải việc của tôi."

Yuki vô tư nói, nhưng cô chỉ cười tươi hơn.

Một nam sinh cấp ba kiêu ngạo. Cao hơn cô nửa cái đầu. Từng chi tiết trên gương mặt đều đẹp đẽ tới vô thực.

Khi mắt hai người chạm nhau, cậu ta cau mày.

"Cô nhìn cái gì đấy?"

"Không, tôi chỉ nghĩ cậu giỏi thật thôi."

Đồ dùng tự bật lên. Em bé nín khóc dù không được dỗ. Với Miku thì đó chỉ là những sự kiện kì lạ. Mà cô suýt tin ma quỷ có thật.

Vậy mà chỉ với vài chi tiết thì cậu ta đã phá giải sự thật.

Bí ẩn kì lạ không rõ mơ hay thực. Tim cô vẫn còn hồi hộp khi nghe từng nút thắt được giải thích thật rõ ràng.

Đây chính là mặt còn lại của tiệm mà Mahiro nói tới. Một công việc bên lề.

"Yuki, giải được bí ẩn như vậy là giỏi lắm. Cậu cũng hiểu biết nhiều nữa! Sao cậu rõ mấy thứ như nhiễu sóng với nước giặt hay vậy?"

"Hả? Đương nhiên là vì tôi là thiên tài rồi."

Yuki híp mắt, như thể đang nói, "Thế mà cô cũng không biết à?"

(Cậu ta khiêm tốn một tí không được à?)

Khi Miku còn phụng phịu, cậu ta lẩm bẩm, "Nhưng cô làm tốt lắm."

"Hả?"

"Lúc mới tới thì cô nói có điều gì kì lạ mà. Cô mà cảm nhận được thì tức là cô đã vô thức phân tích tình hình và thấy điều gì đó kì lạ. Có khả năng làm vậy bằng bản năng thay vì logic cũng là một dạng tài năng đấy."

…Cô thực sự được khen kìa.

Với Miku, người đang ủ rũ vì tìm việc, những lời này như phóng cô lên thiên đường. Mà được thằng nhóc láo toét này khen thì…

"Đúng là con nhỏ từ bãi rác mà. Hiểu được tâm tư của đống rác xong biết sao nó ở đây thì giỏi lắm. Tôi không làm nổi đâu."

Và lời khen đấy biến luôn thành lời xúc phạm.

"Này! Lại nói tôi từ bãi rác nữa hả!? Là cậu ném tôi vào đó mà!"

"Ai bắt cô lục lọi trong đó như gấu đi bắt cá đâu."

"Giờ lại coi tôi là gấu hả!"

"Xin lỗi. Thế thì tội cho con gấu vì bị xếp vào chung một giuộc với cô quá."

Ê này!?

Cậu ta mạt sát không ngừng đến mức làm cô câm nín. Yuki nhoẻn cười lúc Miku còn cố nén cơn giận.

"Rồi, tôi đi đây. Có khi chúng ta sẽ không bao giờ phải gặp nhau nữa đâu."

"Tôi là người nói câu đó mới đúng! Cậu đi đi!"

Cô hét vọng theo lúc cậu ta rời đi, nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng cười khẩy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!