"Cậu nói thế dễ gây hiểu nhầm lắm!"
Miku đi theo Yuki vào hành lang, nói thầm.
"Hiểu nhầm chỗ nào?"
"Chúng ta đến đây để tìm ma mà? Nên lẽ ra phải hỏi anh Hashizume nhiều chuyện hơn, rồi lắp mấy thứ như máy quay hồng ngoại hay máy quay tự động như trong Ghostbusters ấy!"
Cậu ta đi thẳng luôn vào một căn phòng phía bên phải hành lang.
Cô lật đật chạy theo, rồi phát hiện ra đó là nhà tắm. Bên trái có bồn rửa mặt, trong góc có máy giặt, và bên phải có chỗ tắm sau một lớp cửa kính. Yuki thì đang đứng trước máy giặt, lục lọi quanh chiếc tủ bên trên. Cô cuống lên.
"Này, cậu đang làm gì đấy?"
"Im đi. Với cả trong bồn rửa mặt có gì đấy? Kể hết ra."
Cô định bụng chất vấn cậu ta, nhưng chợt nhận ra kiểu gì mình cũng sẽ bị chèn ép lại gấp hàng trăm lần.
Miku lủi thủi quay ra bồn rửa mặt.
"Ở giữa có gương. Trên kệ là hai cái bàn chải đánh răng, một cái cốc, nước tẩy trang, rồi sữa rửa mặt… Đây là loại cho nam à?"
Vì là chỗ vệ sinh cá nhân nên có đủ thứ đồ dùng, từ chăm sóc răng miệng đến tạo kiểu tóc. Đồ của nữ chắc là của Yui. Chúng vẫn ở đó, đợi chờ một ngày được sử dụng.
"Thế còn ở tủ bên dưới thì sao?"
"Này, cậu đang lục lọi nhà người ta thật đấy à?"
Cô vừa cao giọng phản đối thì đã bị Yuki liếc xéo.
Mình nói vậy kì quặc lắm sao…? Cô nghĩ vậy, nhưng lần bị nhìn thấu ngay khi vừa bước ra khỏi quán cà phê vẫn còn đó trong đầu cô, nên cô chẳng cãi thêm gì.
Miku chỉ đành cúi xuống mở chiếc tủ dưới bồn rửa mặt để kiểm tra.
"Có vẻ là chỗ để nước giặt thôi. Nước xả vải, nước giặt thông thường, nước giặt cho trẻ em, baking soda, với nước giặt cho đồ cần giặt nhẹ-"
Khi ngẩng đầu nhìn lên, có một lọ nước rửa tay và một bánh xà phòng lớn như loại bên ngoài tiệm giặt là trên bồn.
"Có nước rửa tay với bánh xà phòng nữa này."
Ngay lúc đó, Yuki quay phắt lại.
Cậu chen vào chỗ cô, ngó đầu vào tủ. Không biết cậu ta có ý gì, nhưng có vẻ cậu ta đang chăm chú nhìn nhãn chai nước giặt. Sau một hồi thì cậu ta khựng lại.
"Hiểu rồi, ra là vậy nhỉ."
"Ý cậu là sao cơ… Ê này!"
Yuki đi thẳng khỏi nhà tắm.
"Cậu đang nghĩ cái quái gì thế hả? Này!"
Cô vội sắp xếp lại tủ cho ngăn nắp rồi đuổi theo cậu ta.
Chưa gì cậu ta đã ở trong căn phòng phía đối diện. Trên sàn gỗ có lót một lớp thảm điện. Trong lúc Miku còn băn khoăn không biết đây là phòng ngủ hay phòng gì, Yuki đã đi sượt qua trở lại hành lang.
"Này, cậu làm gì nãy giờ thế? Không phải chúng ta đang tìm ma à?"
Cô gặng hỏi, nhưng cậu ta lơ luôn rồi rẽ qua nhà bếp. Khi cánh cửa nhà bếp đóng sầm ngay trước mặt, cô chỉ biết dẩu môi.
(Thô lỗ quá rồi đó!)
"Này, Yuki! Ít ra phải trả lời tử-"
Miku bước vào nhà bếp mắng, nhưng rồi đơ người.
Cậu ta đang thò đầu ngó xung quanh khu vực bồn rửa bát. Rồi còn lục lọi trong tủ lạnh nữa.
Sao lại là tủ lạnh…? Vụ này gần giống đi khám xét nhà hơn là đi tìm ma rồi đấy. Không đời nào linh hồn lại bị mắc kẹt trong tủ lạnh hay đường ống nước được… Chắc thế.
Lúc cô đứng đơ ra nhìn, cậu ta quay đầu.
"Ê, ra giúp đi chứ!"
"Còn lâu tôi mới giúp lục nhà người khác!"
"Lần sau ngồi nghe hết chuyện đi. Anh ta mới làm mất chiếc nhẫn cưới của vợ hôm qua, rồi nói chắc hẳn nó ở trong nhà. Nhẫn cưới nhỏ nên chắc rơi đâu rồi."
"Ơ? …A! Thế nên cậu mới đi khám xét nhà nãy giờ à?"
"Cô kiểm tra thùng rác hộ tôi nhé?"
"V- Vâng!"
Miku kéo túi rác ra khỏi chiếc thùng rác. Vì không muốn đổ hẳn ra nên cô xắn tay áo nhét thẳng tay vào. Chủ yếu chỉ có hộp nhựa của mấy phần ăn làm sẵn, và với xuống tít dưới cùng cũng khá khó.
"Có gì kì lạ không?"
"Không… Toàn mấy hộp cơm từ cửa hàng tiện lợi thôi."
"Ừ, đúng thật."
Nhưng khi cô vừa quay về phòng khách, tiếng nói của Yuki đã vọng tới. Có vẻ cậu ta đang bối rối. Chớp lấy cơ hội được thấy cậu ta như vậy, cô quên khuấy luôn việc mình đang giận mà chăm chú lắng nghe.
"Không có dây nào được cắm điện luôn à?"
"Đúng rồi. Yui lại gần là chúng sẽ bị chập mạch. Tôi sợ Nao sẽ thấy khó chịu."
"Để cho đồ điện không chập mạch nếu linh hồn của Yui xuất hiện lại… là vậy chứ gì?"
"Ừ," Hashizume đáp, kéo nhẹ dây cắm máy tính. Lúc đó cô mới nhận ra máy tính không được cắm điện. Mà không chỉ mỗi máy tính. Bộ loa, TV, và mọi đồ điện trong phòng khách đều không được cắm điện.
Như thế này thì chắc chắn là dù cho linh hồn nào xuất hiện thì chúng cũng sẽ không bật được gì hết. Nhưng Miku có chút không hiểu lắm.
"TV tự bật lên rồi chập mạch tại Yui ở gần đó đúng không? Nhưng nếu linh hồn của Yui biến mất rồi thì hẳn việc chập mạch cũng hết rồi chứ?"
Hashizume không đáp lại, mà chỉ cười. Đó cũng không hẳn là cười, mà giống cố ép bản thân rặn ra hơn. Biểu cảm đó làm cô thấy hơi sợ sệt.
Anh ta bật máy tính lên, và màn hình sáng rực, vang lên tiếng khởi động quen thuộc. Quạt tản nhiệt bắt đầu ù ù chạy, và logo OS hiện lên trên màn hình.
"Máy tính của anh à?"
Yuki ngó đầu vào máy tính hỏi.
"À, cũng không hẳn."
"Nhưng anh chủ yếu làm việc trên máy tính bảng đúng không?"
"Ừ," Hashizume nói, nhìn về phía bàn cà phê.
"Nó nhanh hơn nhiều. Tôi từng dùng cái này, nhưng dạo này chuyển qua máy tính bảng rồi. Dùng máy tính bảng thì tôi xem tài liệu ở đâu cũng được, và tôi còn mua bàn phím ngoài dùng kèm nữa. Để chỉnh sửa tài liệu thì máy tính bảng cũng tiện hơn. Cái máy tính này chậm lắm nhỉ?"
Đúng như anh ấy nói, màn hình vẫn hiện biểu tượng đang tải. Có vẻ khởi động máy sẽ khá lâu đây. Xét đến việc dạo này cũng không phổ biến loại máy bàn như này nữa, có lẽ chiếc máy tính này khá cũ.
"Anh mua máy tính bảng khi nào?"
Yuki hỏi, và Hashizume cố nhớ lại.
"Khoảng đầu năm tài chính, nên tầm tháng này thôi."
"Vậy lâu rồi anh chưa khởi động máy tính này đúng không?"
Cuối cùng thì màn hình xanh lè đã chuyển qua hiện màn hình máy tính. Từng thư mục hiện lên, và ký hiệu đang tải chuyển thành hình mũi tên.
"...Có khi Yui có dùng máy này đấy. Cô ấy có một cửa hàng bán lẻ mà. À đây, ở ngay góc này thôi."
Hashizume ấn lên biểu tượng thư mục trong góc. Bên trong có kha khá thư mục khác, được sắp xếp theo từng năm. Miku nhìn vào thư mục đề "Cửa hàng", và hỏi Hashizume.
"Yui là chủ cửa hàng bán lẻ à?"
"Đúng rồi. Nhưng không phải loại cửa hàng vật lý đâu. Quản lý này nọ phiền lắm, nên cô ấy bán đồ Nhật ra nước ngoài trên mạng."
"Trên mạng á!?"
Cô ngạc nhiên thốt lên, còn Hashizume rạng rỡ đầy vẻ tự hào.
"Hồi đi học thì Yui được đi trao đổi qua Pháp đấy. Mà từ bé thì cô ấy đã tiết kiệm tiền vì không muốn làm phiền gia đình rồi. Gia đình bảo trợ bên Pháp thì rất mê đồ Nhật, và họ cũng là người giới thiệu cho cô ấy về đồ sơn mài Nhật để rồi cô ấy bắt đầu bán đấy."
Anh ấy nhìn vào máy tính, mỉm cười đầy hoài niệm.
"Đó chỉ là sở thích bên lề thôi, nhưng chuyện kinh doanh cũng khá tốt. Tôi có hỏi Yui xem em ấy có muốn mua máy tính mới không, nhưng em ấy lại nói không cần."
"Ơ? Không phải loại mới sẽ tiện hơn sao? Cái này khá cũ rồi…"
"Đúng rồi, đồ mới sẽ nhanh hơn và nhiều dung lượng hơn. Nhưng cô ấy nói Nao thích cái này nên không muốn đổi. Kì lạ nhỉ? Bây giờ Nao nhỏ như vậy thì cũng chẳng dùng được. Cô ấy khá kín đáo, nên là kiểu không giỏi nhờ cậy vào người khác thôi."
Nụ cười của Hashizume dần chuyển qua buồn bã.
"Nếu có thứ gì em muốn thì em phải nói ra chứ."
Anh ấy sẽ không bao giờ nghe được câu trả lời. Không những không bao giờ hỏi được Yui muốn gì, nhưng ngay cả cơ hội nói chuyện vu vơ cũng chẳng còn nữa.
Miku không biết nói gì nên chỉ im lặng. Tiếng tắt máy tính thế chỗ cho bầu không khí lặng im. Chắc Yuki vọc vạch máy tính xong rồi.
"Cậu tìm được gì không?"
Cô vội hỏi. Cậu ta đáp cụt lủn, "Có."
Khi máy tính đã tắt hẳn, bầu không khí lần nữa lại im lặng tới gượng gạo. Hình như nãy giờ đa phần chỉ có tiếng máy tính mà cô cũng không để ý. Không chịu nổi cảnh này nữa, cô định nói gì đó thì…
"Tôi biết linh hồn của Yui đi đâu rồi."
Yuki chen vào.
Cô chỉ biết há hốc nhìn.
Cậu ta vừa lục lọi mọi ngóc ngách nhà người khác, chứ không nghiêm túc tìm linh hồn tí nào, nên nói một câu mơ hồ như vậy hơi khó tin.
"Thật sao?"
Nhưng Hashizume, người không hề hay biết cụ thể Yuki đã làm gì, sáng bừng lên. Chắc anh ấy đang cố không nhảy lên mừng rỡ - khuôn mặt tươi tỉnh và bàn tay nắm chặt thể hiện rõ thế kia mà. Nhưng Miku nhịn không nổi.
Anh ấy mong đợi như thế mà linh hồn của Yui không hiện lên thì sẽ ra sao đây? Tưởng tượng ra thôi cũng làm tim cô quặn đau.
"Cứ để tôi. Chắc chắn mai anh sẽ được gặp lại Yui."
Nhưng Yuki chỉ cười.
Khi ra khỏi căn hộ, cô liền gặng hỏi. Cô muốn làm vậy ngay từ lúc trước rồi, nhưng có Hashizume ở đó thì cô không nỡ phá hỏng tâm trạng của anh.
Trời bên ngoài đã tối rồi. Một chiếc xe lớn sượt qua vỉa hè, đi ngay sát vạch chắn.
Cậu ta không nói gì, mà chỉ đi thẳng.
"Cậu có nghe tôi nói không đấy? Anh Hashizume tin cậu sái cổ rồi! Sao cậu lại nói vậy? Anh ấy mà biết cậu nói dối thì sẽ thất vọng lắm!"
"Nói dối để làm gì?"
Miku nhún vai. Những nghi ngờ của cô dần biến thành đáng tin.
Nếu cậu ta không nói dối, thì hẳn đã biết vị trí của linh hồn Yui rồi. Cậu ta không điều tra gì mà chỉ đi loanh quanh nhà. Nếu thế thôi mà tìm được, thì chỉ có một trường hợp mà thôi.
"...Ra là vậy sao."
Yuki nghi ngờ quay lại nhìn cô.
Trên vỉa hè bây giờ chỉ có hai người họ. Ánh hoàng hôn dịu dàng phủ lên hai con người. Đèn giao thông đã chuyển đỏ, và xe cộ dần dừng lại. Đợi đến lúc tiếng ồn dịu bớt, Miku khẽ nói.
"Yuki, cậu thấy được ma đúng không?"
Cậu ta hơi cau mày, và cô tin chắc rồi.
"Tôi đã thấy kì lạ từ đầu rồi. Cậu chỉ nhìn mấy căn phòng thay vì hỏi chuyện anh Hashizume. Cậu thấy được linh hồn của Yui đúng không? Từ mấy chi tiết nhỏ li ti mà cậu cũng nhìn thấu được tôi mà. Thà nói cậu nghe được từ linh hồn thay vì tự suy luận ra còn đáng tin hơn."
Phải rồi, lẽ ra cô nên nghĩ tới trường hợp này từ đầu. Chẳng việc gì phải điều tra cả. Yuki đã nhìn thấy được Yui ngay từ đầu!
Cậu ta buông thõng vai, rũ mắt xuống.
"Tôi sẽ không gọi cô là đồ ngốc nữa."
"Tôi biết ngay mà…!"
"Ừ, cô ngu đần hết thuốc chữa rồi. Từ 'đồ ngốc' còn không đủ để mô tả cô nữa. Gọi cô ngốc thì xúc phạm mấy đứa ngốc ngoài kia quá."
"Hả…? Ơ kìa!?"
Biểu cảm của cậu ta chuyển qua giận dữ.
"Con đần này! Não cô bỏ quên ở nhà à!? Nó đi đâu rồi? Ra nước ngoài? Brazil? Đỉnh Everest? Đi lấy não về đây ngay!"
"Này, gắt quá đấy! Tại cậu ăn nói mơ hồ quá đấy chứ! Cậu nói mình sẽ gọi được ma lên mà có làm gì đâu!"
"Tôi không nói về ma, chỉ nói là cho gặp linh hồn của Yui thôi!"
"Hai cái đó cũng na ná mà!"
"Khác hẳn nhau đấy!"
Yuki gào lên.
"Ma quỷ có tồn tại hả? Có thì cũng không liên quan tới vụ này. Bình thường hiếm khi có mấy vụ đơn giản như này lắm, nên tôi thực sự nghi vấn trí thông minh của cô đấy."
Cô chẳng hiểu gì hết. Ừ thì không có ma. Nhưng cậu ta gọi được linh hồn lên sao?
"Thế… cậu tính làm gì?"
"Muốn biết đến thế thì mai đến đi. Tôi sẽ cho cô thấy chân tướng vụ này."
Và gương mặt điển trai của Yuki lại hiện lên một nụ cười.
0 Bình luận