1-100

Chương 11: Lee Seoah

Chương 11: Lee Seoah

Tên nghiện ma pháp quá mức.

Công xưởng của cô ấy trông giống một căn phòng bị nguyền rủa hơn là công xưởng. Trên tường treo một cái đầu hươu nhồi bông, dưới sàn thì có đủ loại đồ vật liên quan đến chiêu hồn thuật nằm lăn lóc.

Tấm rèm che kín toàn bộ cửa sổ ngăn không cho dù chỉ một tia sáng mặt trời lọt vào trong nhà. Do cũng không bật cả đèn điện, nguồn sáng duy nhất soi rọi căn phòng là ngọn lửa yếu ớt từ những cây nến và nến thơm. Bầu không khí rợn người bao trùm cả không gian.

Nói giảm nói tránh thì nơi đây giống như ngôi nhà của một một kẻ tâm thần cuồng huyền thuật vậy. Có thể chắc chắn rằng đây không phải là nơi một nữ sinh bình thường sẽ sống.

Nhưng nếu đây là nơi trú ngụ của một ma pháp sư thì cũng không phải không hiểu được, Ian nhìn xung quanh trong khi đi theo cô ấy vào phòng.

“Thế nào? Tuyệt lắm đúng chứ? Tôi đã tự mình làm cả nơi này đấy.”

Cô ấy nói với vẻ mặt đầy tự hào.

“Tôi đã mua tất cả bằng số tiền mà mình phải đổ mồ hôi nước mắt mới kiếm được đấy. Nhìn đi, thấy cây nến kia chứ? Đó là cây nến không bao giờ chảy được sử dụng trong một nghi lễ trừ tà có thật ở Pháp trước đây. Chỉ riêng cái đó thôi đã tốn tận 10 triệu won rồi.”

“...Đúng là đắt thật đấy nhỉ.”

“Cái ngành này vốn dĩ là như vậy mà. Chắc tại anh vẫn còn mới chân ướt chân ráo gia nhập nên chưa biết thôi.”

Cô ấy nói đến đấy rồi mới nhận ra rằng cả hai vẫn chưa giới thiệu bản thân đàng hoàng nên ngượng ngùng đưa tay ra.

“Tôi là Lee Seoah.”

“Tôi tên là Shin Ian. Tôi thật sự rất biết ơn vì đã nhận được sự trợ giúp của cô trong nhiều việc.”

“...Hừm. Vậy thì tốt. Nhưng trước hết chúng ta phải sửa cách nói chuyện của anh đã.”

Lee Seoah vừa nói vậy vừa lấy nước cam từ trong tủ lạnh. Ian liếc nhìn những túi máu xếp đầy trong tủ rồi lịch sự nhận lấy cốc nước ép cô ấy đưa cho.

“Cách nói chuyện của tôi sao?”

“Ừm. Bình thường ma pháp sư không sử dụng kính ngữ với nhau đâu. Trừ khi đó là mối quan hệ thầy trò.”

“Tại sao vậy?”

Lee Seoah trả lời câu hỏi của cậu ngay lập tức như thể đó là điều hiển nhiên.

“Bởi vì chẳng làm gì phải để người khác xem thường mình cả? Ma pháp sư thường sử dụng dị thường làm nguyên liệu ma pháp nhưng thực tế việc sử dụng các ma pháp sư khác làm nguyên liệu cũng khá hiệu quả. Nếu bị coi thường thì có thể bị đâm sau lưng rồi ném vào máy xay sinh tố đấy.”

“À……”

“Với người bình thường thì không sao nhưng khi đối phó với ma pháp sư khác hay là kẻ biết mình là ma pháp sư, tốt nhất là nên hành xử cao ngạo hết mức có thể ấy. Nên là với ma pháp sư thì cứ nói chuyện thoải mái đi.”

“Hiểu rồi.”

Ian ngay lập tức sửa lại cách nói chuyện của mình.

Lee Seoah bật cười trước khả năng thích nghi cực kỳ nhanh chóng ngoài mong đợi của cậu.

“Tốt. Vậy thì chúng ta vào thẳng vấn đề chính luôn đi nhỉ?”

Cô ấy nhảy bật dậy rồi bắt đầu dọn dẹp đống đồ vật trên bàn. Ian định đứng dậy giúp cô ấy nhưng Lee Seoah đã ngăn cậu lại.

“Không cần giúp đâu. Nếu ma pháp sư khác chạm vào thì đống linh lực (靈力) mà tôi đã tốn công truyền vào sẽ bị suy yếu mất. Để tôi tự làm thì tốt hơn.”

Nếu cô ấy đã nói đến mức đó thì Ian cũng không làm gì được. Cậu khẽ thở dài rồi đặt qua loa lọ khuếch tán tinh dầu mua làm quà lên bệ cửa sổ.

Hương hoa oải hương dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa khắp công xưởng.

Với hương thơm được thêm vào không gian vốn thiếu chân thực này, bầu không khí dường như trở nên dễ chịu hơn chút.

Ian đặt lọ khuếch tán tinh dầu xuống rồi ngồi lại xuống sàn nhấp ngụm nước cam.

 “Nhưng mà linh lực à.’

Ian biết rõ linh lực là gì. Do một trong các yếu tố của ma pháp là linh hồn nên không thể nào có chuyện cậu không biết được.

Từ phương diện ma pháp, con người được chia thành hai khái niệm. Một là thể xác, cái còn lại là linh hồn. Khi một trong hai cái chết đi, con người sẽ không còn là con người nữa.

Nếu linh hồn còn nguyên vẹn nhưng thể xác chết đi, họ sẽ trở thành hồn ma.

Nếu linh hồn chết còn thể xác thì nguyên vẹn, họ sẽ trở thành xác chết.

Vế trước, tức hồn ma, nếu được tinh lọc và biến đổi thành một loại năng lượng thuần khiết thì sẽ trở thành linh lực.

Theo như Ian biết, chỉ có một loại ma pháp sư sử dụng nó.

“Cô luyện chiêu hồn thuật à?”

“Ừm. Đoán giỏi đấy chứ?”

Lee Seoah trả lời trong khi di chuyển hộp sọ khổng lồ không rõ là của sinh vật gì. Sau khi chật vật đặt hộp sọ vào trong góc, cô ấy lau mồ hôi trên trán rồi quay sang Ian.

“Nhưng tuyệt đối đừng hỏi kiểu vậy trước mặt những ma pháp sư khác đấy. Bởi vì câu đó có thể bị hiểu là một lời thách thức.”

“...Gì cơ?”

“Cái ngành này là như vậy thôi. Mấy câu hỏi như ‘Ma pháp của anh là gì?’ hay ‘Anh luyện ma pháp này à?’ thì gần như là cầm kỵ, một quy tắc bất thành văn. Tôi cũng chẳng hiểu lắm, cơ mà tôi chỉ nói cho anh biết vì nghe bảo vậy thôi.”

“...”

Quả thực là một xã hội phức tạp. Ian lắc đầu rồi bước về phía cái bàn đã được dọn dẹp.

“Cô đã bao giờ gặp những ma pháp sư khác chưa?”

“Không, đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp trực tiếp một người. Tôi biết đến sự tồn tại của họ thông qua diễn đàn nhưng cũng chẳng biết họ là ai hay làm gì ở đâu.”

Lee Seoah tự nhiên nhường chỗ cho cậu. Ian đổ hết những vật phẩm mà mình mang theo trong túi lên bàn rồi phân loại những thứ cần thiết theo từng loại. Lee Seoah đang lặng lẽ quan sát những nguyên liệu cậu mang đến thì nghiêng đầu trước những dị thường hình khối lập phương.

“Cái gì đây? Anh bảo là mình chỉ bắt được Hachishaku-sama thôi mà. Đây là thứ khác đúng chứ?”

“Tôi chạm trán nó trên đường đến đây. Giấc mơ khỉ. Biết chứ?”

“À, cái đó. Tôi cũng biết nó do nó khá nổi tiếng. Nhưng tại sao nó lại xuất hiện ở thế giới thực? Không phải thứ đó vốn chỉ xuất hiện trong mơ thôi à?”

“Tôi cũng đã từng nghĩ vậy.”

Ian thở dài thườn thượt rồi kể lại cho cô ấy những gì đã xảy ra trên tàu điện. 

Sau khi nghe xong, Lee Seoah gõ ngón tay lên môi và nhíu mày. Vẻ mặt vốn đã dữ dằn lại càng trở nên đáng sợ hơn nữa khi cô ấy cau mày. 

“Chuyện này khá nghiêm trọng đấy. Nếu một dị thường lẽ ra chỉ tồn tại trong mơ lại xâm lấn đến tận hiện thực thì chắc chắn là đã có kẻ nào đó nhúng tay vào.”

“...”

“Mà, sao chẳng được. Thật lòng thì tôi cũng không quan tâm đến mấy chuyện đó. Điều quan trọng là anh đã bị ghi lại bởi camera an ninh của tàu điện rồi.”

“Tôi đã cố che giấu bản thân nhất có thể.”

“Anh nghĩ như vậy là đủ à? Một khi đã để lại bằng chứng thì Cục Quản thúc chắc chắn sẽ tìm mọi cách để lùng ra danh tính của anh.”

Lee Seoah lắc đầu với vẻ mặt ngán ngẩm. 

Dường như cô ấy đã có nhiều trải nghiệm không tốt với Cục Quản thúc. Do đã sống với tư cách ma pháp sư được khá lâu, cô ấy hẳn cũng có dính líu tới Cục Quản thúc nhiều hơn. 

Ian cười khổ trong khi xé lớp giấy gói bọc con cá rồi móc mắt nó.

“Nhưng cũng chẳng làm gì được. Tôi đâu có cách nào để đánh lừa camera an ninh ở đó.”

“Hừm… đúng thật.”

Lee Seoah nói vậy rồi khoanh tay lại như thể đang trầm tư. 

Ian để cô ấy một mình và mở quyển ma đạo thư để xem công thức giả kim. 

Cậu đã mang đủ tất những thứ cần thiết. 

Một nhãn cầu sinh vật sống và thịt của dị thường. Máu người thì cậu đã tự rút tại nhà mang đi, nước cùng thảo dược độc cũng đã mua trước khi lên tàu. 

Không sơ suất bỏ quên thứ gì cả. Có vẻ là cậu có thể thực hiện phép giả kim ngay lập tức. 

Đây là lần đầu tiên cậu thử làm giả kim kể từ sau Dao giết linh trưởng. Do hiệu quả của con dao đã được kiểm chứng là rất đáng gờm, vậy thì món đồ được chế tạo lần này chắc chắn cũng sẽ có hiệu quả tuyệt vời. 

Một công cụ có thể bóp nát nhãn cầu của đối phương không chút rủi ro. Trừ khi đối đầu với kẻ địch bị mù, giá trị của một công cụ có khả năng phong ấn một trong ngũ quan là rất cao. Chỉ tiếc một điều nó là vật phẩm tiêu hao, nhưng dù sao thì cậu luôn có thể làm thêm.

‘Không biết những giả kim thuật sư khác có hay chế tạo những thứ như này không nhỉ.’

Cũng không nói chắc được điều gì. Cậu sẽ cần phải gặp được những giả kim thuật sư khác hoặc đọc các sách liên quan mới biết được.

‘Nếu có cơ hội thì mình cũng muốn được tận mắt chứng kiến những món đồ mà họ tạo ra.’

Nghĩ vậy, Ian lấy ra một tờ giấy và trải nó lên bàn. 

Đúng lúc ấy, Lee Seoah đã đứng im từ nãy đến giờ liền khẽ hắng giọng rồi lấy một hũ tro cốt từ trên kệ xuống. 

Cô ấy mở nắp cái hũ, nhìn chằm chằm vào Ian rồi bốc lấy một nhúm tro xương.

“Thôi đành chịu vậy. Tôi sẽ chỉ giúp anh một lần này thôi đấy.”

“...Giúp gì?”

“Vụ trên tàu điện ấy. Bao nhiêu lâu đã trôi qua kể từ khi anh thoát khỏi đó rồi?”

Ian dừng việc đang làm trước câu hỏi của cô ấy và kiểm tra đồng hồ. 

“Chắc khoảng 30 phút?”

“Có hơi rắc rối nhỉ. Chi nhánh Busan dù khá lề mề nhưng bây giờ thì chắc cũng đã xong việc phong tỏa hiện trường rồi…và bây giờ đang tiến hành việc xóa ký ức. Chúng có thể đã kiểm tra xong đoạn ghi hình từ lâu, hoặc cũng có thể là bây giờ đang kiểm tra.”

Tuy nhiên. 

Lee Seoah nói thêm, chậm rãi rải nhúm tro xương trong tay xuống sàn. 

“Nếu bây giờ làm ô nhiễm đoạn ghi hình thì ít nhất vẫn chưa quá muộn.”

“Làm ô nhiễm?”

“Đó là một truyền thuyết đô thị phổ biến mà? Những video bị ma ám, camera an ninh quay được ma, kiểu vậy. Với chiêu hồn thuật thì việc triệu hồi một hồn ma có thể làm mấy việc như vậy cũng không khó.”

Lee Seoah dùng chân quệt qua lại đống tro xương trên sàn vẽ thành một hình tròn. Sau đấy cô ấy dùng kim đâm vào ngón tay rồi nhỏ máu lên đó.

Những giọt máu tự bò trườn trên tro xương như thể một sinh vật sống sở hữu ý thức riêng. 

Đây là lần đầu tiên trong đời cậu được tận mắt chứng kiến ma pháp sư khác phô diễn ma pháp. 

Ian lùi lại một bước, nhìn cô ấy với ánh mắt thích thú. 

Lee Seoah bốc một nắm đầy bột xương, để nó từ từ chảy xuống và mấp máy môi.

“Đến đây. Hỡi ác linh đang lang thang nơi cửu tuyền. Chủ nhân của ngươi, kẻ thao túng thần bí, ra lệnh, hãy tuân theo ý chí của ta mà hiện thân tại nơi này.” [note91161]

Ngay khi cô ấy vừa dứt lời, một cánh tay với làn da tái nhợt đột nhiên trồi lên từ đống tro xương dưới sàn. Ngay sau đấy, thứ đó bò lên từ mặt sàn rồi lườm Lee Seoah với ánh mắt đầy sát khí.

Nhìn kiểu gì thì đây cũng là một ác linh tràn đầy oán hận. Vậy nhưng Lee Seoah không hề hoảng loạn mà ra lệnh cho nó với vẻ mặt vô cảm.

“Ngươi có thể phản kháng nếu muốn tan biến vĩnh viên mà không giải quyết được nỗi oán hận của mình. Nhưng nếu ngươi vẫn muốn tiếp tục lảng vảng tại cửu tuyền, hãy hành động theo lệnh của ta.”

[...Ngươi, hỡi thầy trừ tà trẻ tuổi kia. Sao ngươi dám chống lại ý trời mà sai khiến ác linh? Ngươi không sợ thiên phạt sao?]

Con ác linh nói vậy trong khi khóc những giọt nước mắt máu. Lee Seoah cười khẩy. 

“Đó không phải lời ta muốn nghe từ một con ác linh. Câm miệng lại và làm đúng như những gì được bảo đi. Ngươi biết mục đích ta gọi ngươi tới đây rồi nhỉ?”

[......]

“Đi nhanh lên. Hay là muốn ta xóa sổ ngươi ngay tại đây luôn?”

Lee Seoah búng tay một cái. Ngay lập tức, phía sau cô ấy xuất hiện một người phụ nữ với vóc dáng khổng lồ. 

Đó là linh hồn thủ hộ của cô ấy. Ngay khi con ác linh nhận ra sự tồn tại của thực thể đó, nó liền bò về phía tường trong khi khóc lóc thảm thiết. Nó đi xuyên qua tường như thể đó là một điều hiển nhiên rồi bay vút về phía ga tàu điện. 

Ian nhìn con ác linh với vẻ mặt không thoải mái lắm rồi quay sang nhìn linh hồn thủ hộ của cô ấy. 

Linh hồn thủ hộ với một con dao phay cắm trên trán và máu chảy đầm đìa vẫy tay chào Ian.

Ian cũng ngơ ngác vẫy tay chào lại.

Cảm giác thật sự khá kỳ lạ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Cửu tuyền là khái niệm chỉ nơi chín suối, tức âm phủ, nơi mà linh hồn người chết trú ngụ theo quan niệm văn hóa phương Đông.
Cửu tuyền là khái niệm chỉ nơi chín suối, tức âm phủ, nơi mà linh hồn người chết trú ngụ theo quan niệm văn hóa phương Đông.