1-100

Chương 4: Ma pháp sư

Chương 4: Ma pháp sư

Dao giết linh trưởng.

Trái ngược với cái tên rùng rợn, nguyên liệu cần dùng lại có thể kiếm được ngay lập tức.

Ian lục lọi trong nhà, tập trung những nguyên liệu cần thiết rồi đặt chúng gọn gàng trên bàn.

‘Trước tiên là muối.’

Cần 100g. Ian cẩn thận đong đo đúng lượng muối trên cân rồi chuyển vào một cái bát.

Tiếp theo là bạc, mặc dù số lượng chính xác lại không được nhắc đến.

Nó chỉ được miêu tả là ‘một lượng nhỏ’, nên là Ian đã lấy ra chiếc nhẫn bạc cậu cất trong tủ quần áo.

Đây là chiếc nhẫn đôi cậu từng chia sẻ cùng với một đứa trẻ khác ở cô nhi viện. Do bản thân cậu không thích trang sức nên cậu cũng không đeo chiếc nhẫn. May mắn là cậu đã tìm được chỗ sử dụng cho nó.

Ian gật đầu đầy hài lòng rồi nhổ một cọng tóc của mình.

Tất cả những gì còn lại là aether và xác côn trùng.

Aether đã tràn ngập trong không gian xung quanh rồi nên chẳng cần phải tìm.

Với xác côn trùng thì cậu đi ra ngoài hành lang và tìm được một cái sau khi mò tìm một chút.

‘Có hơi nhỏ, cơ mà cũng đâu có phần nào nhắc đến kích thước yêu cầu.’

Muối là nguyên liệu duy nhất yêu cầu số lượng chính xác.

Chẳng lẽ muối nắm giữ vị trí quan trọng trong ma pháp nhiều hơn cậu nghĩ sao.

Cũng không biết nữa. Có lẽ vì được dùng để làm nước thánh nên nó có nhiều ứng dụng. Dường như nó cũng được sử dụng khá nhiều trong các thuật giả kim khác.

‘Chắc phải mua sẵn một chút mới được.’

Với mấy suy nghĩ vẩn vơ đó, cậu cẩn thận sắp xếp những nguyên liệu đã tập trung lại ở trên bàn.

Roẹttt.

Cậu xé ra một trang giấy từ sổ và vẽ lại ma pháp trận được ghi chép trong ma đạo thư.

Đó là một ma pháp trận hình tròn dày đặc những hoa văn hình học. Cậu đặt một con dao bếp dài ở chính giữa và đặt các nguyên liệu xung quanh rìa của ma pháp trận.

Không cần phải động gì đến aether.

Khoảnh khắc ma pháp trận được vẽ ra, aether dường như đã biết vị trí của mình và tự động di chuyển vào chỗ. Nhờ vậy mà cậu không cần phải trực tiếp điều khiển nó.

Vậy là bước chuẩn bị cho thuật giả kim đã xong. Ian hít một hơi sâu vì căng thẳng, cầm quyển ma đạo thư ở tay trái và khẽ niệm chú.

“Thứ ta truy cầu là sát tâm. Sát tâm hướng về những sinh thể có tri giác.”

Ngay khi cậu vừa cất lời, ma pháp trận được vẽ lên trang giấy liền phát sáng nhẹ.

Đó là dấu hiệu cho thấy ma pháp đang được phát động.

Ma pháp đầu tiên cậu được chứng kiến trong đời.

Dù vậy, thay vì cảm thấy hào hứng hay hạnh phúc, Ian tiếp tục đọc câu niệm chú trong ma đạo thư với tâm trí điềm tĩnh.

“Thứ thú vật thấp kém dám cả gan mơ mộng về của cải và vinh quang. Thật đáng khinh. Thật đáng ghê tởm. Thú vật phải mãi là thú vật, đó là luật. Vì lẽ đó, ta cấm tuyệt sự tiến hóa. Ta giáng bóng đen mang tên cái chết xuống những kẻ đã tiến hóa.”

Cảm giác đọc câu chú để giết linh trưởng trong khi bản thân là một loài linh trưởng có hơi khó tả, nhưng Ian vẫn điềm tĩnh đọc nốt câu chú cuối cùng.

“Bởi vậy mà sẽ chỉ còn lũ sâu bọ ngu muội trên thế gian này. Ta ắt sẽ tái sáng tạo tất cả các ngươi.”

Khoảnh khắc cậu dứt lời.

Loạt xoạt.

Tất cả những nguyên liệu trên ma pháp trận đều biến thành tro bụi và tan biến. Chỉ còn lại con dao bếp ở đó, tỏa ra một luồng năng lượng đáng sợ.

‘Thành công rồi.’

Mặc dù không có sự thay đổi rõ rệt nào với con dao, Ian theo bản năng biết được rằng thuật giả kim đã thành công.

Toàn bộ khoảng thời gian ăn đất, chỉ uống nước, thiền định trong một tháng đó không hề uổng công.

Cậu gật đầu đầy hài lòng rồi chụp ảnh con dao trên bàn bằng điện thoại.

Như đã nói trước đó, ma pháp đã thành công. Vậy thì chỉ có một nơi để khoe thôi.

Ian cẩn thận bọc con dao trong băng gạc để giữ an toàn rồi ngồi lên giường và vào đường dẫn mà Tên nghiện ma pháp quá mức đã gửi cho.

[Q. Hãy giải thích 3 yếu tố cấu thành nên ma pháp.]

Cùng một câu hỏi trước đó lại xuất hiện.

Khi ấy cậu đã nổi nóng do bị hỏi một điều mà mình chẳng thể nào biết được, nhưng bây giờ thì đã không còn nữa. Ian không do dự nhập câu trả lời của mình vào.

[Đó là bốn nguyên tố, aether, và linh hồn. Bốn nguyên tố cấu thành nên cơ thể của ma pháp sư và cần thiết để cảm nhận được aether, trong khi đó aether chính là bản chất của ma pháp. Linh hồn chính là yếu tố quan trọng nhất và là nguyên liệu cho phép ta trở thành một ma pháp sư thực thụ. Nó rất tinh tế và yêu cầu thao tác cẩn trọng.]

Kích.

Cậu nhấn gửi.

[Xin chờ một chút, Chìa khóa của Solomon đang kiểm tra câu trả lời của bạn.]

Sau một thời gian chờ tải ngắn với tin nhắn lạ lẫm này, màn hình chuyển đen, để lộ một người phụ nữ đội mũ trùm đầu.

Chỉ có phần dưới khuôn mặt của cô ấy lộ ra. Phần còn lại bị bao phủ trong sắc đen cùng vàng kim, và cô ấy từ từ hé đôi môi đỏ.

[Xin hãy nói tên. Đó phải là tên thật.]

Không có bàn phím xuất hiện. Thay vào đó, cậu nhận ra rằng một loại ma pháp nào đó đã được đặt lên điện thoại của mình.

‘Ra là hoạt động như này.’

Ian khẽ cười khẩy rồi nói tên mình.

“Shin Ian.”

[Chào mừng đến với xã hội ma pháp sư, ngài Shin Ian. Cầu cho phước lành của Merlin và Solomon ở cùng ngài]

Tin nhắn này xuất hiện, và chưa đến một giây sau, cậu đã được chuyển thẳng đến một trang web khác.

Điều đó có nghĩa là cậu đã thành công vào được diễn đàn của ma pháp sư. Ian uống một ngụm cà phê, nheo mắt lại rồi nhanh chóng lướt qua diễn đàn.

[Mẹ đỡ đầu ơi không nghe tôi nói à… tôi… lại ị ra rồi…]

[Dân ma pháp này hôm nay đã bắt vài con ghoul rồi làm sashimi ăn. Vị như hạch ấy nhưng sư phụ bảo là sẽ không dạy ma pháp nếu tôi không ăn. Cái lão trọc khốn nạn đấy…]

[Hôm nay mới đi ra biển để thu thập nguyên liệu ma pháp và đã chạm mắt với một con cá mập. Đính kèm ảnh chứng minh.]

Không hiểu vì sao, bầu không khí của diễn đàn có hơi quen thuộc.

***

Tên nghiện ma pháp quá mức, Lee Seoah đang lướt diễn đàn vào giờ nghỉ giải lao giữa tiết như mọi khi.

Không ai đến gần chỗ cô.

Từ nhỏ cô đã lớn lên như một đứa mồ côi tự nguyện, sau đấy lại thêm việc kỹ năng xã hội hoàn toàn bị phá hủy sau khi trở thành ma pháp sư nên kết quả này là điều đương nhiên. Ngay cả khi có người gom dũng khí để tiếp cận cô, phản ứng của họ vẫn luôn không thay đổi.

-Ma, ma kìaaaaa!!!

Cách diễn đạt của họ cũng không sai. Ma quỷ và những thực thể không thể hiểu được luôn lảng vảng xung quanh Lee Seoah.

Đó là vì cô đã trở thành một ma pháp sư thông qua thuật chiêu hồn xong lại còn sai khiến ma quỷ nữa mà, vậy nên cũng chẳng thể làm gì được.

Cô vẫn chưa thể điều khiển ma quỷ theo ý muốn, nhưng ít nhất thì cô vẫn có thể giữ một linh hồn thủ hộ ở bên cạnh.

Đó chính là cái gây ra vấn đề.

Những linh hồn được triệu hồi bằng thuật chiêu hồn thông qua ma pháp, không phải là thuật chiêu hồn mang tính huyền thuật, có thể bị nhìn thấy bằng mắt thường bởi những người có năng lượng mạnh dù chỉ một chút. [note89961]

Cũng vì vậy mà cô đã được đặt cho biệt danh ‘bà đồng’ từ tiểu học cho đến trung học cơ sở, thậm chỉ là cả trung học phổ thông hiện tại.

Cô đã trở thành ma pháp sư bởi vì không thích bị gọi là lão bà đồng, nhưng cuộc đời đúng là mỉa mai.

‘Không sao cả. Đằng nào thì ma pháp sư cũng là những con sói cô độc mà. Việc mình cô độc là đương nhiên thôi.’

Mặc dù việc đó không hề đương nhiên chút nào, Lee Seoah tự thuyết phục bản thân như vậy. Kìm lại những giọt nước mắt suýt chút nữa đã đi ra, cô chậm rãi lướt điện thoại.

‘Vẫn không phải.’

Cô không thường xuyên vào diễn đàn ma pháp sư cho lắm. Đến cả mấy diễn đàn bình thường chắc cô cũng chỉ vào xem một lần một tuần là cùng.

Lý do mà cô đang tìm kiếm khắp diễn đàn dạo gần đây là vì một ma pháp sư nào đó đã liên lạc với cô một tháng trước.

Một người đã trở thành chủ nhân của quyển ma đạo thư viết bởi một Ngoại thần, đủ nổi tiếng để ngay cả Lee Seoah với vốn kiến thức hạn hẹp về ma đạo thư của mình cũng nhận ra.

Nếu tầm này đã trở thành ma pháp sư thì cũng sắp tới lúc họ xuất hiện trên diễn đàn rồi.

Có lẽ người đó đã quên mất sự tồn tại của diễn đàn, nhưng cô quyết không tưởng tượng tương lai mờ mịt đó. Nếu trí nhớ của người đó kém đến vậy thì ngay từ đầu họ đã không được chọn bởi ma đạo thư rồi.

Việc họ bị chọn bởi một quyển ma đạo thư của Ngoại thần có hơi đáng lo, nhưng do người đó đã nói rằng mình không bị cuồng loạn, có vẻ là chờ đợi và quan sát thêm vài tuần nữa cũng không sao.

Nếu họ vẫn không xuất hiện sau đó thì… dù đáng tiếc nhưng cô chỉ còn cách từ bỏ.

Ngay khi Lee Seoah đang nghĩ vậy và làm mới trang.

Ở ngay đầu bảng tin thường chỉ hoàn mấy bài viết rác thì bây giờ đã có một bài viết 0 lượt xem vừa mới được đăng lên.

[Ma pháp sư tân binh thành công thực hiện giả kim thuật]

Tân binh. Ma pháp sư.

Tất cả những từ khóa mà cô đang đợi đều ở trong bài viết này.

Thông thường thì Lee Seoah sẽ chẳng bao giờ nhấn vào mấy bài viết kiểu này.

Cô đã từng nhấn vào một bài viết với tiêu đề tương tự trước đây chỉ để rồi nhìn thấy ảnh chụp mấy con ghoul và xác sống đang chơi trò nối tàu. Kể từ đấy thì cô tuyệt đối không bao giờ nhấn vào mấy bài viết trông giống câu view nữa.

Nhưng hôm nay thì khác.

Trực giác đang bảo cô.

Rằng cái này là thật.

“...”

Lee Seoah nuốt nước bọt rồi cẩn trọng nhấn vào bài viết.

Linh hồn thủ hộ đứng phía sau cô vươn tay ra, sẵn sàng để che mắt cô nếu có bất cứ hình ảnh kỳ lạ nào xuất hiện.

Nhưng việc đó là không cần thiết.

[Tiêu đề: Ma pháp sư tân binh thành công thực hiện giả kim thuật]

[Ẩn danh]

(Hình ảnh con dao bếp ở trên ma pháp trận)

Tìm thấy một quyển ma đạo thư một tháng trước và hôm nay mới sử dụng ma pháp lần đầu. Thành công thực hiện giả kim thuật sử dụng những nguyên liệu có thể dễ dàng kiếm được. Cái này ổn không?

Nghe bảo là nó có thể giết bất cứ loài linh trưởng nào chỉ với một nhát ㅇㅇ;;

Sau khi đọc nội dung bài viết, Lee Seoah bật cười trong trẻo. Suy nghĩ một lúc, cô viết bình luận mà bản thân nghĩ là ngầu.

-Tên nghiện ma pháp quá mức: Có lẽ chúng ta có quen biết nhau chăng?

Phản hồi được gửi đến ngay lập tức.

ㄴẨn danh: À lol, lâu rồi không gặp. Nhớ có thông tin bác cho hồi đấy mà tôi trở thành ma pháp sư rồi nè. Cảm ơn nhé.

“Hehe. Cũng đâu phải là mình làm vậy để được khen…”

Lee Seoah mỉm cười ngại ngùng trước phản hồi của Ian. Khoảnh khắc đó, giáo viên đã vào lớp cho tiết học tiếp theo gõ nhẹ xuống bàn cô.

“Hí!”

Giật mình, cô vội vã cất điện thoại đi và nhìn lên. Ánh mắt cô chạm với giáo viên dạy toán có vẻ ngoài hiền hậu ở giữa không trung.

Giáo viên mở lời trước.

“Lee Seoah, em không được sử dụng điện thoại trong giờ đâu.”

“Em, em xin lỗi ạ…”

Lee Seoah ngay lập tức cúi đầu và lấy ra vở ghi.

Ngay cả khi đã là một ma pháp sư chiêu hồn thuật, ánh mắt nghiêm khắc của giáo viên vẫn thật áp lực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Huyền thuật nghiêng về nghi lễ, tín ngưỡng bí truyền, gọi hồn kiểu thần bí
Huyền thuật nghiêng về nghi lễ, tín ngưỡng bí truyền, gọi hồn kiểu thần bí