1-100

Chương 1: Ma đạo thư

Chương 1: Ma đạo thư

Nửa đêm, vẫn như các đêm khác, tôi rời khỏi nhà để đi làm bán thời gian nhưng rồi đã phải chau mày khi nhìn thấy hộp hàng ở trước cửa nhà.

“...Cái gì đây?”

Một chiếc hộp trông khá nặng được đặt ở đó, dù tôi không nhớ là mình có đặt gì.

Tôi thử kiểm tra nhãn vận chuyển để xem có phải là chiếc hộp đã được chuyển đến nhầm địa chỉ hay không, thế nhưng lạ là không có gì được đính kèm trên đó.

‘Lẽ nào đây là kiểu mấy gói hàng cấm gì đó?’

Cũng không biết được. Nhưng do có thể chắc chắn là tôi chưa từng đặt đồ gì, tôi cẩn thận đặt chiếc hộp trước của nhà hàng xóm rồi tiếp tục đi làm việc của mình.

Tốt nhất là cứ tránh mấy việc phiền phức ra.

Không lâu sau đó, tôi đến được cửa hàng tiện lợi. Tôi nhận thông tin về bất cứ trường hợp bất thường nào xảy ra từ nhân viên bán thời gian ca trước, mặc áo gile vào rồi ngồi xuống tại quầy.

“...Phù.”

Giờ đây khi mùa đông đã đến thì cửa hàng tiện lợi có máy sưởi ấm hơn nhà của tôi nhiều. Điểm trừ duy nhất là có hơi khô nhưng như vậy vẫn tốt hơn là lạnh.

Tôi ngồi đần ra đấy một lúc rồi đi soát kho xong lại về quầy ngồi.

Tôi bổ sung lại hàng cho giá thuốc lá trống không, tiện thể cũng lấy một bao cho mình sau khi trả tiền.

Ngày nay giá thuốc lá cao kinh khủng nhưng mà tôi cũng chẳng bỏ được.

‘Có lẽ mình sẽ bỏ nếu có cơ hội.’

Chỉ là dường như cơ hội đó vẫn chưa đến. Tôi cười thầm rồi lấy điện thoại ra nghịch để giết thời gian cho đến khi có khách.

Tôi lấp đầy lượng dopamine trong ngày bằng cách xem các video ngắn và đọc mấy bài đăng trên các trang cộng đồng.

Trang chuyên mục mà tôi thường xuyên vào nhất là “Chuyên mục Thần bí”. Đó là nơi mà mọi người chia sẻ những câu chuyện và thông tin về các sự kiện huyền bí đủ thể loại. Phần lớn đều là mấy câu chuyện thiếu tính xác thực, cơ mà để đọc như tác phẩm hư cấu thì cũng giải trí.

Người ngoài hành tinh, dị thường… nếu chỉ đọc thôi thì mấy cách thức để ứng phó những lúc chạm trán với chúng cũng khá thuyết phục.

[Tiêu đề: Cách để đánh bại người ngoài hành tinh]

[Ẩn danh]

Chúng ta nên làm gì khi nếu chạm trán phải người ngoài hành tinh có thái độ thù địch đây?

Câu trả lời là đâm chúng bằng gỗ. Gỗ là một loại tài nguyên hiếm ngoài vũ trụ nên người ngoài hành tinh thường chết trong bất lực khi bị đâm bằng gỗ.

Vậy nên hãy ghi nhớ điều này và áp dụng nó khi chạm trán với người ngoài hành tinh nhé các bạn nhỏ.

(Biểu tượng Con ếch like)

[Bình luận]

-Uầy, đúng là thông tin hữu ích! Tôi chắc chắn sẽ đâm bất cứ người ngoài hành tinh nào trông giống hậu duệ của chủ tus bằng gỗ!

ㄴBác không thể giết những người ngoài hành tinh trông giống tôi được… chúng quá đẹp trai và cần phải di truyền mã gen của mình… làm ơn hãy tha cho chúng…

ㄴ(Biểu tượng Vậy thì chết đi)

[Tiêu đề: Cách để trở thành ma pháp sư]

[Tên nghiện ma pháp quá mức]

Để trở thành ma pháp sư, bạn cần phải trở thành đệ tử của một ma pháp sư hoặc có được một quyển ma đạo thư.

Ma đạo thư được chia ra thành 2 loại là ma đạo thư được viết bởi ma pháp sư và ma đạo thư được viết bởi Ngoại thần.

Chỉ nhìn thôi thì cũng khó mà phân biệt được giữa hai loại. Các ma pháp sư có thể phân biệt được với một cái nhìn, nhưng nếu không phải thì chỉ còn cách đọc nội dung để biết. Nếu quyển ma đạo thư là từ Ngoại thần, tiếp xúc với kiến thức của họ sẽ khiến bạn phát điên. Sẽ chẳng còn con đường nào khác từ thời điểm đó, bạn sẽ trở thành một ma pháp sư cuồng loạn.

Nếu bạn nghĩ rằng mình đã tìm thấy một quyển ma đạo thư, xin hãy bình luận ở phía dưới. Tôi sẽ kiểm tra và cho bạn biết.

[Bình luận]

-Tôi nghĩ là mình đã tìm thấy một quyển ma đạo thư? Có thể giúp tôi kiểm tra được không?

ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Gửi ảnh đến [email protected] đi.

ㄴĐã gửi

ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Tên khốn nạn này, đây chỉ là một quyển BL chất lượng kém thôi. Muốn chết rồi phải không.

ㄴ(Biểu tượng Không ngờ là bị lừa bởi cái đấy luôn ấy)

ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Cút xéo

Tôi bật cười trước đoạn hội thoại ở trong bình luận.

Tách tách tách.

Tôi gõ bình luận của mình.

-Làm sao để có thể biết là mình đã tìm được một quyển ma đạo thư vậy?

ㄴTên nghiện ma pháp quá mức: Trước hết, bìa sách rất đặc biệt. Ngay cả người bình thường nhìn vào cũng biết được rằng đó không phải sách bình thường. Thường thì chúng sẽ mang một cảm giác cổ xưa.

Ma đạo thư có đặc tính tự chọn chủ của mình nên chúng thường sẽ đột nhiên xuất hiện trước người được chọn. Vậy nên nếu bạn đột nhiên tìm thấy một quyển sách mà mình chưa từng nhìn thấy ở xung quanh, đó chắc hẳn là một quyển ma đạo thư.

“Thiết lập bối cảnh cũng chắc chắn phết đấy chứ.”

Khi tôi đang định phản hồi thì có khách hàng bước vào nên tôi liền đặt điện thoại xuống đứng dậy.

Sau đó thì tôi thậm chí còn chẳng có thời gian để quay lại trang chuyên mục cộng đồng. Chỉ mỗi việc đối phó với các khách hàng khó chiều thôi đã tiêu tốn toàn bộ năng lượng của tôi rồi.

Dù cũng muốn nghỉ việc lắm nhưng do đây là nơi duy nhất gần nhà mà tôi có thể làm việc bán thời gian nên cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Để kiếm được chi phí sinh hoạt thì chỉ còn cách chịu đựng thôi.

“Cảm ơn quý khách.”

Tôi chào khách hàng bằng nụ cười chuyên nghiệp.

Bầu trời đêm dần hửng sáng. Tôi hoàn thành nốt phần việc còn lại của mình và đợi nhân viên ca tiếp theo đến làm.

Không lâu sau đó, một người phụ nữ kéo mũ trùm xuống thấp đi vào cửa hàng tiện lợi. Cô ấy trông mệt mỏi rõ rệt và vừa nhìn tôi vừa ngáp dài.

“Có điều gì bất thường cần báo cáo không?”

Tên của cô ấy là Lee Yubin.

Cô ấy là người sẽ đổi chỗ với tôi để làm ca tiếp theo. Tôi cởi áo gile, vươn vai rồi đáp lại.

“Không có. Chỉ là chút nữa có vài thùng hàng được gửi đến cần phải nhận thôi.”

“Ự, tôi ghét mấy việc chân tay lắm. Anh không thể giúp tôi sao?”

“Không.”

“Trả lời thẳng thừng quá đấy~”

Yubin vừa khúc khích cười vừa nhận lấy chiếc áo gile tôi đã mặc. Tôi chúc cô ấy một câu làm tốt nhé rồi rời đi, làm một điếu thuốc trên đường về.

Trên phố tấp nập mọi người đang chào buổi sáng. Ô tô dần lấp đầy con đường, các nhân viên công sở hay học sinh cũng bắt đầu xuất hiện. Tôi nhìn khung cảnh ấy một hồi rồi đi về căn hộ studio của mình.

‘Giờ nghĩ lại, nó được gọi là ma đạo thư nhỉ?’

Khi vừa đi lên đến đầu cầu thang, tôi chợt nhớ lại bài viết mà mình đã đọc được trên Chuyên mục Thần bí.

Nếu có được ma đạo thư, ta sẽ trở thành ma pháp sư.

Đó là một bài viết khá huyền ảo.

Nếu như lời người đăng là thật thì điều đó có nghĩa là đã có một vài người đột nhiên trở thành ma pháp sư. Hơn nữa là Ngoại thần thực chất có tồn tại.

‘Không biết là tất cả Ngoại thần có giống như Cthulhu không ta.’

Với suy nghĩ ngớ ngẩn đó, tôi đứng trước cửa căn hộ của mình.

Hộp hàng mà tôi nhìn thấy trước khi đi làm đã không còn ở đây nữa. Có vẻ là chính chủ đã mang nó đi rồi.

Tôi không suy nghĩ gì nhiều đến chuyện đó và mở cửa đi vào. Tôi bật đèn trong phòng khách tối đen và quăng đại áo phao lên giường.

Và rồi ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Ít nhất thì đó là cảm giác như vậy.

“...”

Ở trên giường là một quyển sách tuyệt đẹp có bìa sách trắng tinh trông như được thêu hoa văn bạc đang dựng đứng.

Xung quanh đó là hộp hàng đã bị xé nát. Nếu tôi không nhớ nhầm thì đó chắc chắn là hộp hàng mà tôi đã nhìn thấy vào lúc nửa đêm.

“Ôi vãi thật.”

Tôi ngay lập tức kiểm tra cửa sổ xem nó đã khóa chưa, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Không có gì mở, thậm chí còn chẳng có dấu hiệu bị phá hoại.

Cửa ra vào cũng vậy. Không có gì cho thấy là có ai đấy đã cạy mở ra. Cánh cửa kim loại đang đóng chặt vẫn trông không khác gì khi tôi mới chuyển vào.

Hoang mang ghê.

Không có dấu hiệu cho thấy có người đã đột nhập vào trong, vậy mà chiếc hộp mà tôi đã để trước cửa nhà hàng xóm lại xuất hiện trong phòng tôi sao? Hơn nữa nó lại còn bị xé tan tành, chỉ để lại một quyển sách lạ lẫm?

Càng suy nghĩ về chuyện này, tôi lại càng thấy chóng mặt. Tôi tạm thời bỏ qua quyển sách trên giường và kiểm tra xung quanh xem có gì biến mất khỏi căn hộ của mình không.

Nhưng dường như không có gì bị mất cả.

Tôi cũng chẳng có gì quý giá cả, nhưng nếu có người đột nhập vào rồi thì kẻ đó sẽ không ra về tay không đâu. Nếu không thì cần gì phải trải qua hết đống phiền phức đấy chứ?

Dù vậy, sau khi đã kiểm tra kỹ càng xung quanh thì tôi vẫn chẳng tìm thấy gì bất thường cả. Không có dấu hiệu đột nhập, chỉ có mỗi chiếc hộp bị xé toạc và quyển sách bắt mắt kia.

Đến nước này thì tôi chỉ còn cách chấp nhận.

“Thứ này thật sự đã tự dịch chuyển vào nhà mình sao?”

Tôi vừa lẩm bẩm vừa nhìn quyển sách trên giường.

Tôi biết là điều đó nghe vô lý mà.

Theo lẽ thường thì đó là một việc bất khả thi.

Ngay cả những nhà khoa học nổi tiếng cũng sẽ cười nhạo ý nghĩ đó, nhưng với tôi thì đây là lời giải thích khả thi nhất rồi.

Nếu không thì chẳng thể nào giải thích được chuyện này.

“Ngươi là cái gì vậy?”

Để đề phòng, tôi lấy cái gãi lưng chọc quyển sách.

Khoảnh khắc ấy, thay vì đổ xuống, quyển sách liền phát sáng chói lóa, tỏa ra hào quang trắng khắp xung quanh.

“Điên rồi.”

Tôi thậm chí còn chẳng nghĩ đến chuyện bỏ chạy mà chỉ đứng xem cảnh tượng đó. Hiện tượng siêu nhiên đang diễn ra dường như đã làm tê liệt năng lực nhận thức của tôi.

Khi ánh sáng phai đi, quyển sách vẫn đang nằm ở đó.

Một quyển sách có bìa trắng tinh được thêu hoa văn bạc.

Nó dày cũng phải bằng giáo trình triết học hay sách luật. Mùi hương tỏa ra từ nó không phải mùi giấy đặc trưng mà gần hơn với hương hoa.

Một mùi hương mê hoặc. Tôi vô thức với tới quyển sách nhưng dừng lại giữa chừng trước suy nghĩ đột nhiên xuất hiện.

Bài viết mà tôi đã nhìn thấy trên trang chuyên mục lóe qua đầu tôi.

‘Bìa sách rất đặc biệt. Cảm giác cổ xưa. Đột nhiên xuất hiện trước chủ nhân. Nếu đột nhiên tìm thấy một quyển sách mà mình chưa từng nhìn thấy ở xung quanh.’

Đây là một quyển ma đạo thư.

Ngay khi tôi vừa nghĩ rằng điều đó là vô lý, rằng đây là điều chỉ xảy ra trong mấy tác phẩm hư cấu, quyển sách liền nổi lên không trung như thể phản ứng lại với suy nghĩ của tôi.

Rồi nó tiến đến gần tôi và lật mở cùng với tiếng loạt xoạt.

Quyển sách trắng tinh mở ra, tiết lộ nhan đề và tác giả của nó.

[Cái chạm của Tái sáng tạo]

[Tác giả: Tái Cấu Trúc Vạn Vật]

[Cuốn ma đạo thư này được viết bởi Ngoại thần ‘Tái Cấu Trúc Vạn Vật,’ hay cũng chính là ████, và chứa đựng cách thức để tái tạo lại các vật chất vô cơ và hữu cơ. Ngoài ra nó còn ghi chép vô số loại giả kim thuật và ma pháp. Vì chưa từng có chủ nhân đời trước, truy cập vào ký ức lưu trữ là bất khả thi. Vậy nên hãy hân hoan đi, vì bạn đã trở thành chủ nhân đầu tiên của quyển sách này.]

“Ah.”

Không hiểu vì sao, tôi vô thức cầm lấy quyền sách đọc được bằng tiếng Hàn rồi ngồi xuống giường ôm đầu.

Có vẻ bài viết mà tôi đọc được trên trang chuyên mục là thật rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!