1-100

Chương 10: Giấc mơ khỉ

Chương 10: Giấc mơ khỉ

Cậu mở cánh cửa nối giữa các toa tàu điện và bước đi. Trước âm thanh cánh cửa mở lạch cạch, những con khỉ đang tách rời con người đồng loạt quay ngoắt đầu lại. 

[Éc?!]

[Éc! Éc éc!]

Những con khỉ có vẻ hoang mang trước sự xuất hiện đột ngột của một con người còn lành lặn, hét lên như thể đang rơi vào hỗn loạn. Thế nhưng sau đó chúng cũng nhanh chóng đanh mặt lại đầy dữ tợn, lăm le những vũ khí sắc nhọn lao về phía Ian. Ian không phản ứng gì mà chỉ tiếp tục bước đi chậm rãi. 

Phù!

Đúng lúc ấy, một mùi nước hoa nồng nặc tỏa ra từ toàn bộ cơ thể của cậu. 

Một mùi hương rẻ tiền thiên về nhân tạo hơn là tự nhiên. Ngay cả với những con khỉ có khứu giác nhạy cảm, thông thường chúng cũng sẽ chỉ nheo mắt khó chịu rồi thôi.

Ấy vậy mà toàn bộ những con khỉ ngửi thấy mùi hương đó đều đổ gục xuống tại chỗ. Ian gật đầu với vẻ hài lòng rồi dùng dao đâm nhẹ vào lưng những con khỉ đang ngủ say. 

Hiệu quả của ma pháp cực kỳ rõ rệt. Cứ như này thì việc an toàn đối phó với dị thường sẽ không khó khăn gì. 

“Phải tái sáng tạo tất cả cái xác và mang theo mới được.”

Dù cho chúng có là dị thường giết người đi nữa, với ma pháp sư thì những sinh vật này chỉ đơn thuần là một thứ nguyên liệu tốt. Tốt nhất là nên thu thập khi còn có thể.

Rắc!!

Ian nén xác của những con khỉ lại thành hình những khối lập phương nhỏ rồi bỏ vào trong túi. 

Sau đó, cậu cứ lặp đi lặp lại hành động này trong những toa khác khiến chiếc túi trở nên đầy ắp. May mắn là vì không có máu đọng lại nên cậu không phải lo đến việc túi của mình bị bẩn. 

Vấn đề là… những cái xác chất đầy trong tàu điện. 

“Bọn chúng giết họ dã man thật.”

Phi lê. 

Như thể muốn minh họa đúng nghĩa từ đó, những con khỉ đã sát hại các vị khách đi tàu theo một cách vô cùng tàn bạo. Càng đến gần với buồng lái thì càng có nhiều xác chết hơn, thậm chí một vài khu vực còn hoàn toàn bị nhuộm trong máu đỏ.

Với mỗi bước chân, âm nhanh nhầy nhụa lại vang lên khi cậu dẫm vào vũng máu. Những mảnh nội tạng của ai đó bám dính vào cửa sổ, những cái xác thậm chí còn chẳng thể nhắm mắt ngồi trên ghế trong những tư thế quái dị mà rỉ máu từng giọt.

‘Việc này sẽ không thể xử lý êm xuôi được đâu.’

Biến cố này hoàn toàn không bình thường. 

Ian biết rõ rằng hiện tượng quái dị này không xảy ra ở trong mơ giống như trong truyền thuyết đô thị nguyên bản.

Nơi này là hiện thực. Điều đó có nghĩa là những người chết ở đây đã thực sự chết. Vô số người đã chết một cách đẫm máu trên cùng một chuyến tàu. 

Cục Quản thúc chắc chắn sẽ can thiệp vào việc này. Dù cậu tò mò không biết họ sẽ che đậy biến cố này như nào, nhưng cái quan trọng hơn vẫn là phản ứng của họ. 

Toa tàu mà Ian ngồi lúc đầu là toa cuối cùng của đoàn tàu. Nói cách khác là ở đuôi tàu. Không như những toa khác có hơn nửa số hành khách bị giết, ở đó chỉ có đúng hai người tử vong, Cục Quản thúc chắc chắn sẽ thử tìm hiểu tại sao lại như vậy. 

Cậu đã đóng giả làm một giáo sĩ để tránh bị phát hiện, cơ mà cũng không rõ liệu làm vậy là đủ hay chưa.

Ngay từ đầu cũng chưa chắc liệu có tồn tại nhân chứng nào có thể đưa lời khai về danh tính ngụy trang của cậu hay không. Vẫn còn những người sống sót nhưng tất cả đều trông như thể đã mất hồn nên cũng không biết được liệu là họ có còn ý thức.

Cũng có vài người sống sót lấy lại được ý thức khi cậu giải quyết những con khỉ đang tách rời họ… nhưng khoảnh khắc lũ khỉ biến mất thì họ cũng lập tức rũ xuống y như những con robot bị tắt nguồn. Họ vẫn còn sống nhưng cũng chỉ có vậy.

Nhưng mà cậu cũng không thể tiền lại gần rồi nói gì được. Đằng nào cũng chẳng có ai đáp lại.

Trước mắt, cậu vẫn cứ lẩm bẩm mấy lời kiểu Chúa thế này Chúa thế nọ trong khi đi qua các toa tàu. Cơ mà cậu không chắc làm vậy có thực sự giúp ích gì không.

Dù sao vẫn tốt hơn là không làm gì.

Phập.

Ian lau vết máu dính trên mặt khi rút con dao đã đâm vào lưng con khỉ.

Toa tàu đầu tiên kết nối với buồng lái.

Khi đang mải suy nghĩ và bước đi, cậu đã đến được điểm cuối cùng.

Dĩ nhiên, buồng lái bị khóa chặt. Dùng sức cũng không mở ra được. Dù có đá hay ném xác mấy con khỉ thì cánh cửa vẫn không xê dịch.

Nhưng ma pháp tái sáng tạo thì có tác dụng. Ian xác nhận rằng mình có thể tùy ý biến đổi hình dạng của cánh cửa ngay khi vừa đặt tay lên nó, lập tức biến cánh cửa thành một cái đinh lớn.

Đầu cậu hơi nhói lên, có lẽ là từ việc liên tục sử dụng ma pháp tái sáng tạo, nhưng cũng không đến mức không chịu được.

[Éc éc?]

Ngay khi cậu đi vào buồng lái với cái đinh trong tay, con khỉ đang cầm cần điều khiển liền quay đầu lại. Trước khi nó kịp phản ứng, Ian đã sử dụng cái đinh để cố định chân nó vào ghế. 

Cùng với cảm giác cắm phập vào một cái, máu bắn ra từ chân con khỉ. 

[Éc éc éc?!?!]

Khuôn mặt con khỉ nhăn lại vì đau đớn. Nó vùng vẫy để rút cây đinh ra, thế nhưng điều đó chỉ khiến cơn đau trở nên càng dữ dội hơn. Vì cơ thể đã bị cố định như vậy nên nó cũng không thể lao vào Ian.

Tình thế đã đảo ngược. Dị thường vốn săn lùng con người giờ đây đã đánh rơi mạng sống của nó vào tay của một ma pháp sư. Khoảnh khắc nhận ra điều này, con khỉ bắt đầu run rẩy toàn thân. Ian nhìn chằm chằm vào nó, đặt một điếu thuốc vào miệng rồi châm lửa. 

“Phù…”

Ngay khi làn khói cay gắt xâm nhập vào phổi cậu, cơn đau đầu nhức nhối dường như đã dịu đi hẳn. Sau khi hút xong điếu thuốc, Ian dập tàn thuốc ngay trên đầu con khỉ đang bắt đầu thiếp đi. 

[Éc!]

Con khỉ vung vẩy cánh tay như thể đau đớn.

Sự phản kháng của sinh vật vốn từng phi lê con người khi họ còn sống. Ian không hề cảm thấy tội lỗi. 

Cậu dí sát con dao đã sứt mẻ nặng vào gáy con khỉ rồi chỉ vào bản đồ đường tàu.

“Trước hết cứ lái đến chỗ kia. Đừng có dừng lại.”

[Éc, éc?]

Con khỉ nhất thời không hiểu lời của cậu liền nghiêng đầu. 

Thay vì giải thích lại lần nữa, Ian dí sát con dao hơn, triệu hồi quyển ma đạo thư và dời mắt đi. Khiếp sợ trước ánh mắt lạnh lẽo ấy, con khỉ nắm lấy cần điều khiển. 

Két!!

Ngay lập tức, đoàn tàu xuyên qua màn sương đỏ.

Hiện tượng kinh khủng từng xâm chiếm thực tại biến mất. Tất cả những gì còn lại là con khỉ đang cầm lái. 

“Hà…”

Ian ngồi xuống bên cạnh con khỉ và hướng mắt ra ngoài ô cửa sổ của con tàu đang chạy. 

Một lúc sau, con tàu đã gần đến điểm đích. Con khỉ nở nụ cười hèn hạ và bắt đầu chậm rãi giảm tốc độ con tàu.

May mắn là không có va chạm với những đoàn tàu khác. Mặc dù có điện báo truyền từ ga ra lệnh dừng lại ngay lập tức, con khỉ chẳng thèm bận tâm mà chỉ trung thành thực hiện mệnh lệnh của ma pháp sư bên cạnh. 

Ian trao phần thường bằng cách đâm mạnh con dao vào ngực nó.

Rắc. 

Ngay khi cậu định rút ra, con dao sứt mẻ liền gãy làm đôi. 

Đáng tiếc thay, có vẻ là con dao không còn có thể sử dụng được nữa. Cậu thở dài với vẻ tiếc nuối, tái sáng tạo con khỉ lái tàu và nhặt mảnh lưỡi dao vỡ lên.

[Cửa xuống tàu ở bên trái.]

Vài giây trước khi đến ga.

Xác nhận rằng hệ thống phanh tự động đã hoạt động bình thường, Ian di chuyển về phía cuối đoàn tàu, tìm lấy một chiếc mũ và khẩu trang phù hợp rồi đeo vào.

“Đây là ý muốn của Thiên Chúa.”

Cậu cũng không quên ngụy trang danh tính của mình. Cậu làm dấu thánh giá trước mặt chủ nhân vốn có của chiếc mũ rồi nén chiếc áo khoác phao mà mình đang mặc lại cho vào trong túi. 

Hành động này là để thay đổi vẻ ngoài so với lúc cậu mới lên tàu. Dù không biết liệu việc này có giúp cậu không bị nhận diện hay không, ít nhất thì nó vẫn sẽ giúp ích được một chút. 

Ian kiểm tra nhanh vẻ ngoài của mình rồi đứng trước cửa ra vào đợi tàu dừng hẳn. 

Chưa đầy 10 giây sau, đoàn tàu dừng lại ở ga. Cảm biến trên cửa nhận diện Ian và những người ở sân ga đối diện rồi từ từ mở ra. Không chút do dự, Ian ra ngoài và đi cầu thang xuống dưới. 

“Hở, hở? Này chuyện quái gì đây!”

“Kyaaa! Chuyện, chuyện này là sao!”

Những người dân đi lên tàu hét toáng lên ở phía sau.

Ian thuần thục nhảy qua lan can cổng soát vé, nhận diện tầm và vị trí của camera an ninh rồi di chuyển qua các điểm mù nhất có thể. Nhờ có sự náo loạn ở phía trên mà không một ai phát hiện ra cậu. 

Do đây là cuộc tàn sát do dị thường gây ra, nó có thể sẽ xuất hiện trên bản tin nhưng sự thật sẽ không bao giờ được tiết lộ. Họ hẳn sẽ cố ngụy trang nó thành một tai nạn bình thường nhất có thể với đủ loại lý do biện minh. 

Ngoài ra họ cũng sẽ không quên thao túng ký ức của các nhân chứng và những người bị cuốn vào. 

Chẳng cần phải nói, dính líu vào chuyện này sẽ chẳng có gì tốt đẹp.

Cậu có thể đã bị camera ghi lại khi xuống tàu nhưng chỉ có vậy thì không đủ để xác định danh tính của cậu. Cậu đã thay quần áo và che mặt rồi mà. 

Tất nhiên, Cục Quản thúc có thể sẽ sử dụng những cách thức đặc biệt để tìm người. Nhưng nếu vậy thì điều đó đã vượt quá khả năng hiện tại của Ian. Vậy nên cậu chỉ còn có thể mong rằng chúng sẽ bất tài. 

‘Dù vậy, để cho chắc chắn thì mình vẫn nên thay quần áo hoàn toàn.’

Nghĩ vậy, Ian chọn mua một bộ quần áo phù hợp ở trung tâm thương mại gần ga. 

Một khoản chi tiêu ngoài dự tính nhưng cũng không đến mức khiến cậu thấy tiếc. Đằng nào cũng đến lúc cậu cần mua quần áo mới rồi. 

‘Giờ thì đi thôi.’

Cậu đã giải quyết xong dị thường, vẻ ngoài cũng đã thay đổi hoàn toàn. 

Tầm này thì cậu đã làm tất cả những gì có thể. Bây giờ chỉ còn lại việc ứng biến linh hoạt với những sự việc phát sinh sau đấy thôi.

Ian hài lòng gật đầu rồi vừa đi vừa xác nhận địa chỉ của công xưởng. 

May mắn là công xưởng nằm không quá xa ga. Có vẻ là không cần phải sử dụng đến phương tiện công cộng. 

Ian lấy tai nghe từ trong túi đeo vào và chăm chú bước đi theo bản đồ trên điện thoại. 

Không lâu sau đó, cậu đến được một tòa chung cư nhỏ. 

Cậu đi qua cổng chính vốn không khóa rồi gõ vào cửa phòng có ghi số 305.

“Vâng.”

Ngay lập tức, một giọng nữ lanh lảnh đặc trưng vang lên từ bên kia cánh cửa. 

‘Khoan đã, phụ nữ sao?’

Cứ ngỡ đối phương phải là một pháp sư già nua dày dặn kinh nghiệm, ngay khi cậu đang ngạc nhiên trước giọng nói hoàn toàn không ngờ tới.

Cạch. Cánh cửa mở ra, từ bên trong xuất hiện một học sinh tóc ngắn mặc đồng phục. 

Cô ấy nhìn lướt Ian bằng ánh mắt sắc lạnh một lượt rồi cẩn trọng mở lời. 

“Tân binh?”

“À, vâng. Xin hỏi cô có phải là Tên nghiện ma pháp quá mức……?”

Trước câu hỏi của Ian, cô ấy khẽ mỉm cười.

“Đến rồi nhỉ. Vào đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!