Gần nửa đêm.
Ian lướt nhanh qua diễn đàn trong khi làm việc bán thời gian.
‘Phần lớn chỉ toàn mấy bài viết rác rưởi.’
Cậu ngay lập tức nhận ra rằng bản chất của diễn đàn giống như một chuyên mục, nhưng bằng cách nào đó thì mấy bài viết có cảm giác quen thuộc đến lạ. Thay vì một diễn đàn được sử dụng bởi những ma pháp sư thật sự thì đây giống như trang cho một lũ đóng giả làm ma pháp sư nói chuyện linh tinh hơn.
Lý do cho sự xuất hiện của diễn đàn đã được giải thích trong thông báo. Có vẻ là nó đã được phỏng theo trang diễn đàn nổi tiếng nhất của Hàn Quốc, đúng là cái đấy nổi tiếng thật.
Thay vì tự nhiên làm phức tạp mọi thứ rồi tạo ra hắn một diễn đàn mới chẳng để làm gì, mô phỏng trang chuyên mục với lượng người dùng lớn nhất vẫn là cách tiếp cận hiệu quả nhất. Chẳng làm gì phải lãng phí tài nguyên không cần thiết.
‘Cơ mà vẫn hơi đáng thất vọng.’
Ian trong thâm tâm đã kỳ vọng rằng diễn đàn ma pháp sư sẽ là nơi tập trung của những học giả tri thức sâu rộng. Một môi trường giống như trường học nơi mọi người thảo luận về ma pháp và đề xuất những phương hướng tiếp cận tốt hơn. Cơ mà ảo tưởng đó đã bị phá hủy ngay lập tức.
[Dân ma pháp đã hoàn thành ma pháp tăng vòng một roài đây khà khà]
[Con bọ trong tai mi]
(Hình ảnh con thú mỏ vịt đang khoanh tay)
Lại đây và ngồi xuống đi, các con dân ma pháp.
Rốt cuộc mấy đứa định đuổi theo mấy cái tiêu đề giật tít kiểu vậy đến bao giờ đây? Không phải mấy đứa nên ra ngoài bắt một vài Thần bí và tiện thể giải quyết luôn mấy con quái vật trôi dạt đến sao?
Bố thật sự lo lắng cho các con lắm…
[Bình luận]
-Sinh tố sữa chua dâu: Thằng điên kia. Làm gì có ma pháp nào vớ vẩn như vậy.
ㄴCon bọ trong tai mi: Đứa bám dính xuất hiện rồi à? Khà khà.
ㄴSinh tố sữa chua dâu: Câm miệng. Mày sống ở đâu hả?
ㄴCon bọ trong tai mi: (Biểu tượng Con gián giơ hai tay hình chữ V)
ㄴSinh tố sữa chua dâu: Đúng thằng khốn nạn.
“Đây là ma pháp sư hay là dân ma pháp vậy?”
Hừm. Có vẻ là cả hai.
Ian thầm thở dài thườn thượt rồi kiểm tra thêm vài bài viết nữa. May mắn là cũng có vài cái hữu ích.
[Tôi mới trở thành một ma pháp sư tuần trước. Cơ mà mấy việc kỳ lạ cứ xảy ra liên tục ấy. Hình như tôi có thể nhìn thấy ma.]
[Bông hoa hồng]
(Hình ảnh quyển ma đạo thư được bao bọc trong lá)
Tôi mới đây đã tình cờ tìm thấy một quyển ma đạo thư và đã làm theo hướng dẫn để trở thành ma pháp sư.
Nhưng mà kể từ đó, tôi cứ liên tục bị cuốn vào mấy biến cố kỳ lạ ấy. Ma quỷ? Hay là quái vật nhỉ? Tôi có thể nhìn thấy mấy thứ như vậy.
Việc này có bình thường không?
[Bình luận]
-Ẩn danh: Bình thường mà. Vốn dĩ càng dính tới Thần bí thì lại càng bị cuốn vào chúng.
ㄴBông hoa hồng: Thần bí?
ㄴMấy thứ bạn gọi là ma quỷ hay quái vật đấy. Chúng được gọi chung là Thần bí hay Dị thường. Ma pháp mà bạn sử dụng cũng là một kiểu Thần bí.
ㄴBông hoa hồng: Ồ, nghĩa là vì là ma pháp sư nên tôi kiểu gì cũng sẽ thường xuyên phải chạm mặt với mấy thứ như vậy ấy hả?
ㄴ(Biểu tượng Con ếch like)
ㄴBông hoa hồng: Cảm ơn vì đã cho tôi biết.
ㄴSống sót tốt nhé.
Càng bị cuốn vào với Thần bí…
‘Vậy là mình cũng sẽ gặp chúng sớm thôi à?’
Ian để điện thoại sang một bên và nhân lúc đang vắng khách thì ra ngoài hút thuốc.
‘Xét từ bình luận sống sót tốt nhé đó thì dường như chúng không phải sinh vật thân thiện gì.’
Bên ngoài trời đang lất phất mưa phùn. Không khí mùa đông giá lạnh kết hợp với cơn mưa tạo nên một làn hơi nước mờ phủ dày trên mặt đường. Có lẽ bởi vì không có người nào qua lại, bầu không khí mang đến một cảm giác rờn rợn. Đây là kiểu tình huống mà nếu như có thứ gì đấy nhảy bổ ra thì cũng chẳng có gì bất ngờ.
“...”
Ian châm điếu thuốc bằng bật lửa và hít vào làn khói. Cậu lặng lẽ nhìn con phố ướt sũng trong mưa và kéo khóa áo khoác lên hết cỡ.
May mắn là mặc cho bầu không khí u ám, không có chuyện gì xảy ra cho đến tận lúc cậu hút xong điếu thuốc.
Ian dẫm lên điếu thuốc để dập nó, nhúng vào nước một lần rồi ném vào thùng rác.
Tinh.
Cậu mở cửa cửa hàng tiện lợi và vào lại bên trong. Ngồi trên ghế ở quầy, cậu lấy ra quyển ma đạo thư và bắt đầu đọc tại điểm mù của camera an ninh.
Mặc dù đã thành công với giả kim thuật, kiến thức ma pháp của cậu vẫn còn thiếu rất nhiều so với những ma pháp sư khác. Vì lý do đó mà cậu cần phải tìm thêm thời gian để tiếp tục học.
Hơn nữa, giả kim thuật không phải là loại ma pháp mà quyển ma đạo thư này tập trung vào. Tái sáng tạo, như được nhắc đến trong nhan đề, mới là sức mạnh thật sự của quyển ma đạo thư.
[Nếu có hai vật thể với thành phần giống hệt nhưng có hình dạng khác nhau, việc tái sáng tạo một vật để khiến cả hai vật thể hoàn toàn giống nhau là khả thi. Đây được gọi là sức mạnh của tái sáng tạo.]
[Một sức mạnh mà chỉ người sở hữu quyển ma đạo thư này có thể hiểu và sử dụng được. Khả năng để biến đổi bất cứ thứ gì được coi là ‘nguyên liệu’ thành một hình dạng khác trong khi vẫn giữ nguyên thành phần.]
Nói dễ hiểu thì nó là một khái niệm ma pháp cao hơn giả kim thuật.
Để ví dụ, nếu thử tái sáng tạo sắt, cậu có thể biến đổi hình dạng của nó sang đủ kiểu khác nhau trong khi vẫn giữ nguyên thành phần vật chất cấu thành nên sắt.
Thứ duy nhất bị tiêu thụ trong quá trình đó là aether. Tái sáng tạo quy mô lớn yêu cầu chuẩn bị vô số thứ, nhưng biến đổi những vật nhỏ thì chỉ yêu cầu aether.
Và nguyên liệu có thể tái sáng tạo bao gồm cả vật chất vô cơ và hữu cơ.
Nếu như Ian có ý định sử dụng ‘con người’ làm nguyên liệu và phát động Tái sáng tạo, người đó sẽ chỉ là con người về mặt thành phần. Hình dạng của người đó sẽ hoàn toàn khác. Đối với Ian thì việc tạo nên một con quái vật giống như trong phim là không hề khó.
‘Mặc dù chẳng biết liệu mình có bao giờ cần dùng cái này lên con người không nữa.’
Dù vậy, cũng không thể phủ định đây là một năng lực vô cùng mạnh mẽ.
Về cơ bản tái sáng tạo được dựa trên trí tưởng tượng của người dùng, nhưng để tạo ra một thứ gì đó cụ thể, một người cần phải làm theo hướng dẫn được viết trong ma đạo thư.
Để ví dụ thì đây.
[Ngón tay của Thần]
[Mọi thứ được viết bằng ngón tay này đều sẽ trở thành thực tại.]
[Nguyên liệu: Một cổ tay của tù nhân, một chiếc chìa khóa chứa đựng một vị thần, lượng nhỏ thịt của Đấng Vĩ Đại.]
[Thu thập tất cả nguyên liệu và trộn chúng lại với nhau để tạo thành một khối. Vẽ ma pháp trận ở trên đó và phát động tái sáng tạo.]
Hiệu quả vô lý kinh khủng nhưng những nguyên liệu cần thiết cũng thách thức chẳng hề kém cạnh. Trong khi cổ tay của tù nhân vẫn có thể kiếm được, chìa khóa chứa đựng một vị thần và lượng nhỏ thịt của Đấng Vĩ Đại dường như rất khó thu thập.
Chiếc chìa khóa có được ghi chép trong mục giả kim thuật. Mặc dù nguyên liệu có hơi rắc rối nhưng không phải là không thể làm được. Nhưng mà cậu hoàn toàn không biết gì về phần thịt. Cậu thậm chí còn chẳng biết Đấng Vĩ Đại là cái gì.
‘Trong một thế giới nơi những Thần bí sống nhan nhản, nếu một thứ gì đó được ghi chép là Đấng Vĩ Đại trong quyển sách được viết bởi Ngoại thần, chắc hẳn với mình của hiện tại thì việc thu thập nó là bất khả thi.’
Thực ra thì cậu cũng không chắc liệu việc đó có khả thi ngay cả trong tương lai hay không nữa.
Khi nghĩ đến Đấng Vĩ Đại, thứ duy nhất nảy lên trong đầu cậu chỉ có Cthulhu, và không phải cậu sẽ cần đâm cả cái đầu máy hơi nước vào nó để bắt à?
Ngay khi Ian đang nghĩ vậy và lật sang trang, cửa của cửa hàng tiện lợi mở ra với một tiếng tinh. Ian ngay lập tức đóng sách lại và đứng dậy.
“Chào mừng quý khách.”
Khi cậu quay đầu về phía vị khách sau khi đưa ra lời chào xã giao, ánh mắt của cậu lập tức trở nên đanh lại.
Vị khách đó… lớn. Cực kỳ lớn.
Từ dáng vẻ bên ngoài thì đó là một người phụ nữ mảnh mai mặc chiếc váy trắng tinh.
Tuy nhiên cô ta cao đến mức có thể chạm vào trần nhà, cổ thì bẻ sang bên vì quá dài. Cánh tay bị kéo lê trên sàn, còn đôi chân thì run rẩy và vặn vẹo một cách kinh tởm.
Như thể đã bị bắn ở đâu đó, đùi của cô ta chi chít những lỗ đạn.
Máu rỉ ra từ đôi môi bị xé toạc, còn những chiếc răng vẫn dính đầy thịt và xương thì bị nhuộm đỏ lòm.
Ngay lập tức.
Thứ kia quay đầu về phía Ian. Qua hốc mắt trống rỗng của nó, cậu cảm giác như ánh mắt của cả hai đã giao nhau.
Ian theo bản năng nhận ra.
‘Thì ra đây là Dị thường.’
[Aaah!]
Ngay khi cậu vừa nghĩ vậy, thứ kia đột nhiên hét lớn rồi vung cánh tay dài của mình như một cái roi.
Không chút do dự, Ian cầm lên quyển ma đạo thư mà mình đã đóng lại và mở ra.
Loạt xoạt!!
Những trang giấy tự động lật sang, đưa ra ma pháp hữu dụng nhất cho tình huống hiện tại.
[Khi chạm trán với Thần bí, đừng hoảng hốt. Chúng chẳng hơn gì thứ nguyên liệu xuất sắc cho ma pháp sư.]
[Dù có là nguyên liệu sống hay là đã chết, với bạn, chúng chỉ là thứ sinh vật thấp kém.]
[Hãy tái sáng tạo nó thành hình dạng có lợi cho bạn.]
Quyển ma đạo thư trắng tinh phát tán những tia sáng. Ngay lập tức, cánh tay vươn dài của thần bí bị chặn lại bởi năng lượng của quyển ma đạo thư và bật ngược ra. Xương và thịt của thứ đó nứt toác đến độ lòi hẳn ra ngoài da, và Ian nhảy qua quầy rồi đặt tay lên cánh tay đang bị hất văng.
“Hãy tái sinh.”
Rắc!!
Ngay khi cậu vừa dứt lời, cánh tay của thần bí liền co lại vào trong.
Tất cả những thành phần tạo nên cánh tay bị nghiền nát, xé toạc rồi biến đổi. Lấy khuỷu tay làm gốc, cánh tay được tái sinh bị nén lại và bóp méo như thể đang vẽ một khối cầu.
Phựt! Rắc!!
[Aaagh!]
Cùng với một âm thanh rợn người, máu bắn tung tóe khắp nơi. Con thần bí, dường như đang trải qua nỗi đau khủng khiếp, hét lên và chém đứt cánh tay đang biến đổi bằng cánh tay còn lại.
Cộp, cánh tay giờ đây đã hoàn toàn biến thành một khối cầu rơi xuống đất. Ian nhìn chằm chằm vào vật thể đang chuyển sang màu đỏ ngọc trong giây lát rồi nhanh chóng ngẩng đầu lên và vươn tay về phía cơ thể của thần bí.
[Aah!]
Nhưng cậu đã không thể chạm tới nó. Con thần bí đã đột nhiên quay người chạy khỏi cửa hàng tiện lợi.
Phá tung cánh cửa còn chưa kịp mở ra, nó vội vã lao vào con phố đang mưa rồi biến mất tăm.
“...Cái quái.”
Sự căng thẳng từ trận chiến khá quyết liệt rút đi một cái rụp. Cậu gãi đầu trước cảnh tượng cửa hàng tiện bừa bộn rồi nhặt khối cầu ở dưới sàn lên.
“...Vậy là ít nhất thì mình có được chút nguyên liệu giả kim thuật rồi nhỉ?”
Cậu không biết tại sao thần bí trông giống Hachishaku-sama lại đột nhiên xuất hiện, tại sao nó lại chạy đi, hay tại sao ở đùi nó lại có lỗ đạn… nhưng ít nhất thì cậu biết là mình đã có được nguyên liệu làm từ dị thể.
“Ừm.”
Ian thốt ra lời nói phù hợp nhất cho tình huống này trong khi cất khối cầu vào túi áo.
“May ghê.”
3 Bình luận