1-100

Chương 3: Ma pháp sư

Chương 3: Ma pháp sư

Ian cảm nhận được sự thay đổi ngay khi vừa mới thức dậy.

“...Không thấy mệt?”

Lối sống của cậu hoàn toàn trái ngược với hầu hết mọi người do cậu phải làm ca sáng sớm ở cửa hàng tiện lợi.

Cậu sẽ đi ngủ buổi sáng, thức dậy khi trời đã tối, làm việc gì đó giết thời gian rồi đi làm bán thời gian.

Cũng bởi vậy mà lúc nào cậu cũng mệt mỏi. Cơ thể cậu luôn có cảm giác nặng như chì, còn những quầng thâm thì đã định cư dưới mắt cậu luôn rồi.

Nhưng hôm nay thì khác.

Chính xác một tuần sau khi cậu bắt đầu ăn đất.

Ian cảm thấy cơ thể của mình nhẹ hơn tưởng tượng sau khi ra khỏi giường.

Suy nghĩ của cậu thông suốt đến bất ngờ, và mí mắt đã luôn nặng như sắp sụp xuống cũng hoàn toàn ổn.

Lý do đã quá rõ ràng.

‘Hóa ra quá trình nhập môn ma pháp sư là thật.’

Rốt cuộc thì cách thức được viết trong ma đạo thư là thật rồi.

Ban đầu cậu đã hoài nghi nhưng vẫn cố chấp kiên trì, và bây giờ mọi thứ đã khác. Khi đã được trải nghiệm kết quả bằng cơ thể như này thì cậu không còn có thể coi nội dung của quyển ma đạo thư chỉ là dối trá nữa.

Ian bật cười rồi ngồi trong phòng khách và uống ực một cốc nước. Sau đó cậu ghé qua một cửa hàng tiện lợi gần nhà để mua cơm hộp.

Sau khi chẳng ăn gì khác ngoài đất trong một tuần, bây giờ cậu đang thèm đồ ăn kinh khủng. Cậu làm nóng lại hộp cơm trong lò vi sóng rồi ăn ngon lành, sau đó thì dọn dẹp gọn gàng rồi ngồi phịch xuống ghế.

“Triệu hồi.”

Ian lẩm bẩm trong khi vươn bàn tay không có gì ra. Khoảnh khắc đó, một luồng sáng trắng tinh bùng lên, quyển ma đạo thư xuất hiện trên lòng bàn tay của cậu.

Đây là tính năng mà cậu đã tình cờ phát hiện ra. Năng lực triệu hồi có thể được sử dụng bởi bất cứ ai là chủ nhân của ma đạo thư. Cũng nhờ vậy mà cậu không phải lo về việc làm mất quyển sách hay để nó rơi vào tay của kẻ khác.

Ít nhất thì đó là một điều may mắn.

“...Hừm.”

Với một điếu thuốc chưa châm trong miệng, cậu chậm rãi mở quyển ma đạo thư.

Quyển sách mở ra một cách trơn tru, lật đến trang mong muốn theo ý chí của chủ nhân nó.

Trang 785. Phần giải thích về cách để trở thành ma pháp sư.

Ian vừa xong đã hoàn thành phần đất trong bốn nguyên tố.

Bây giờ là lúc bắt đầu với phần không khí, hay còn gọi là gió.

May mắn là gió dễ hơn đất rất nhiều. Việc phải làm chỉ có mỗi thiền định sáng tối trong vòng một tuần tại nơi có nhiều gió thôi mà.

Sau khi không ăn gì khác ngoài đất trong suốt một tuần, nhìn thấy từ thiền định thật sự khiến cậu an tâm.

“Cũng không cần phải trì hoãn nhỉ.”

Mặc dù đã hoàn thành xong bước đầu tiên, Ian không có ý định lãng phí thời gian. Trở thành ma pháp sư càng sớm thì càng tốt.

Không nghỉ ngơi chút nào, ngay khi mặt trời vừa mới lặn xuống, cậu đã đi lên tầng thượng của căn chung cư mà mình sinh sống ngồi khoanh chân và bắt đầu.

Bây giờ tình cờ đang là mùa đông. Gió thì nhiều vô kể, và dù trời lạnh nhưng cũng không đến mức không chịu được nếu cậu dùng túi chườm nóng.

Vấn đề là thiền định.

Ian chưa từng thiền trong đời ngoại trừ mấy lúc để tâm trí trôi dạt trong lúc đang tắm. Khi đột nhiên bị bắt thiền thì cậu không biết phải bắt đầu như nào.

Dù vậy, cậu đã làm được bằng cách nào đó. Cậu nghiến răng, cố gắng làm rỗng tâm trí mình.

Và thời gian cứ vậy trôi qua.

Cùng với số lần mặt trời mặt trăng luân phiên đổi chỗ cho nhau, khả năng duy trì trạng thái thiền định của cậu cũng tăng lên theo đó.

Cuối cùng, chính xác một tuần sau.

Ian đã phát triển đủ sức mạnh tinh thần để có thể thiền cả ngày nếu cần thiết.

Nhưng không chỉ có vậy.

‘Xác thịt của Merlin.’

Hay còn gọi là aether.

Nó là một trong năm nguyên tố được đề xuất bởi các nhà triết học cổ đại dù khái niệm này ngày nay đã được thay thế bằng một ý nghĩa khác. Vậy nhưng Ian nhận ra rằng những gì họ tuyên bố không hề sai.

‘Không khí tràn đầy aether.’

Sử dụng cách nói trong mấy bộ fantasy thì giống như là không gian chứa đầy ma lực vậy.

Theo ma đạo thư, aether là những mảnh xác thịt mà Merlin, vị ma pháp sư đầu tiên và là đại ma pháp sư vĩ đại nhất từng tồn tại trên thế gian này, đã rải ra sau khi chết.

‘Merlin’ đang được nói đến ở đây không phải là Merlin trong truyền thuyết Arthur mà là một thực thể bí ẩn đã tồn tại từ trước công nguyên.

Không để lại một ghi chép nào, không ma đạo thư, không gia đình, ông chỉ rải rác aether ra thế giới rồi oxi hóa dữ dội. Nhờ có ông mà những ma pháp sư khác bên cạnh ông đã có thể được sinh ra.

‘Nếu là trước đây thì mình đã chỉ coi đây như là một thiết lập thú vị rồi, nhưng bây giờ có muốn cũng chẳng được.’

Ian nhìn aether lấp đầy thế giới với nụ cười cay đắng.

Cậu vẫn chưa có thể trực tiếp chạm vào nó. Việc tích trữ aether trong cơ thể hay sử dụng ma pháp thông qua nó cũng bất khả thi.

Nhưng mà cậu có thể nhìn thấy nó bằng mắt mình và cảm nhận được nó ở trên da.

Bây giờ chỉ cần như vậy là đủ.

Ian bật cười trong khi nhìn lên ánh hào quang tuyệt đẹp đang tô điểm bầu trời.

***

Mặc dù đã thành công trong việc cảm nhận aether, cậu vẫn chưa là ma pháp sư. Vẫn còn lại hai nguyên tố nữa.

Không có thời gian để lãng phí.

Ngay khi vừa hoàn thành phần không khí của bốn nguyên tố, cậu ngay lập tức chuyển sang phần tiếp theo.

Lần này thì là chỉ tiêu thụ nước cho mọi bữa ăn. May mắn là nó dễ hơn ăn đất nhiều. Đói thì vẫn đói, nhưng nhờ cơ thể đã thay đổi đến một mức nào đấy, việc này cũng không đến mức không chịu được.

Và rồi lại một tuần nữa trôi qua. Khoảnh khắc Ian mở mắt trên giường, cậu liền chau mày trước đống cặn bẩn làm ố ga giường.

‘Đây là chất thải đã tích tụ trong cơ thể mình.’

Do đã biết trước về việc này nên cậu cũng không quá bất ngờ. Dù vậy thì mùi hôi thối kinh khủng hơn tưởng tượng. Cậu đã làm mọi cách có thể để dọn dẹp nhưng mà cái mùi đấy vẫn không biến mất. Sau cùng, cậu cho ga giường và chăn bị ố bẩn vào một cái túi và ném chúng đi ngay lập tức.

Lãng phí tiền bạc thật nhưng cậu không muốn ngủ trên một cái giường bốc mùi.

Do đã loại bỏ chất thải ra ngoài, cơ thể của cậu dường như đã trở nên còn khỏe mạnh hơn nữa. Ngoài ra thì như được viết trong ma đạo thư, cậu đã có thể trực tiếp di chuyển aether.

Tích tụ nó trong cơ thể vẫn bất khả thi. Cậu chỉ có thể làm vậy sau khi hoàn thành bước cuối cùng.

“Phù…”

Ba tuần đã trôi qua kể từ lúc cậu bắt đầu quá trình trở thành ma pháp sư. Bây giờ chỉ còn lại một bước cuối cùng. Sau khi cậu hoàn thành xong nốt cái này, cơ thể cậu về bản chất sẽ được biến đổi thành cơ thể của một ma pháp sư.

Nếu trở thành ma pháp sư, có lẽ cậu sẽ không thể tiếp tục sống như trước, khi cậu chỉ đi lại giữa căn hộ của mình và cửa hàng tiện lợi. Cậu chắc chắn sẽ bị cuốn vào biến cố nào đó hoặc những sự kiện kinh khủng.

Đột nhiên trở thành ma pháp sư sau khi sống một cuộc đời bình thường, cậu khó mà không cảm thấy sợ hãi. Nói thật thì nó có hơi đáng sợ.

Nhưng hơn cả điều đó, cậu cũng tràn đấy hào hứng và tò mò.

Cậu muốn biết giới ma pháp sư trông thế nào, những điều huyền bí và kỳ diệu gì đang lấp đầy thế giới này.

Nếu không biết gì thì cậu đã có thể sống mà không hề hay biết đến hết đời, nhưng một khi đã bước một chân vào, cậu chẳng thể nào quay lại trạng thái không biết nữa.

Nhiều tri thức hơn.

Khao khát muốn khám phá nhiều bí mật của thế giới hơn nữa và tìm ra đỉnh cao của ma pháp trào lên trong cậu.

‘Mình đã luôn như này sao?’

Mặc dù cậu đã luôn là kiểu sẽ đâm đầu vào một thứ gì đó đến mức ám ảnh một khi đã có hứng thú, lần này vẫn có vẻ hơi quá đà.

Nhưng cũng không phải là không hiểu được.

Từ trước đến giờ, mấy thứ cậu thích chỉ là game, nhạc cụ và tiểu thuyết.

Không có cái nào trong số đó là thật sự bí ẩn.

Nhưng ma pháp thì huyền bí hơn bất cứ thứ gì, và thế giới còn tràn đấy những thứ không rõ hơn nữa.

Vậy nên nếu mức độ chìm đằm của cậu có khác biệt thì cũng không lạ.

Với suy nghĩ ấy, Ian thắp một cây nến trên sàn phòng khách và ngồi bên cạnh nó.

Suy nghĩ của cậu đã lan man rồi.

Bây giờ là lúc để trèo lên từng bước một bắt đầu từ cấp độ thấp nhất. Trước hết, cậu cần phải làm chủ cả bốn nguyên tố rồi chuyển sang bước tiếp theo.

“Phù…”

Cậu thở ra, loại bỏ toàn bộ những suy nghĩ gây xao nhãng ra khỏi tâm trí.

Cậu ngồi khoanh chân, làm rỗng tâm trí, và bắt đầu thiền.

Và cứ thế, Ian bắt đầu thiền bên cạnh ngọn lửa vào giữa trưa và duy trì cho đến ngay trước lúc đi làm việc bán thời gian, ngày qua ngày.

Rồi sau một tuần.

“Xong rồi.”

Cuối cùng, cậu đã vượt qua toàn bộ các giai đoạn của bốn nguyên tố. Cơ thể của cậu đã trở thành cơ thể của một ma pháp sư.

Mặc dù sự khác biệt không được thể hiện rõ rệt như các bước trước, cậu có thể cảm nhận được rằng thứ gì đó đã thay đổi.

Bây giờ cậu không cần phải lo đến việc cơ thể của mình nổ tung hay không chịu nổi mà sụp đổ khi sử dụng ma pháp nữa.

Khẽ mỉm cười, Ian mở quyển ma đạo thư để kiểm tra bước tiếp theo sau bốn nguyên tố.

[Nếu bạn đã hiểu rõ bốn nguyên tố và thức tỉnh với sự tồn tại của aether, về bản chất bạn đã là một ma pháp sư.]

[Dù vậy, nếu muốn trở thành một ma pháp sư thực thụ và sử dụng ma pháp chính xác, bạn cần phải tích tụ aether trong cơ thể một lần.]

[Thông qua việc này, bạn sẽ mở rộng và duy trì chính sự tồn tại của mình, biến đổi không chỉ thân xác mà còn cả linh hồn của bạn thành hình thái xứng đáng với một ma pháp sự.]

[Mặc dù đây không phải là một quá trình khó, nếu như bạn mất tập trung, linh hồn của bạn có thể sẽ vỡ vụn và bạn sẽ chết, vì vậy cần phải hết sức cẩn trọng.]

[Linh hồn là một nguyên liệu tinh tế. Cũng không phải tự nhiên mà nó được liệt kê trong ba thành phần cấu thành nên ma pháp. Vậy nên dù có là linh hồn của bạn hay kẻ khác, khi can thiệp vào thì cần phải có sự kiểm soát thật chuẩn xác.]

“...”

Ian nuốt mạnh trước từ ‘sẽ chết’. Thế nhưng sự do dự của cậu cũng chỉ là trong khoảnh khắc và cậu nhanh chóng hành động.

Cậu ngay lập tức ngồi xuống sàn nhà phòng khách, nhắm mắt rồi chậm rãi thu aether ở xung quanh vào trong cơ thể.

Quá trình đó không có chút kháng cự hay bài xích nào. Dường như lời khẳng định rằng đây không phải một quá trình khó là thật. Chỉ cần sự tập trung của cậu không dao động thì cũng chẳng có gì phải lo cả.

“Phù…”

Cậu thở ra và tích tụ aether vào trong cơ thể mình. Aether đi vào thông qua hệ hô hấp của cậu, bám rễ vào mạch máu rồi tập trung lại ở tim thông qua hệ tuần hoàn.

Ngưng tụ. Giãn nở. Chia tách.

Như thể đang trải qua quá trình phong hóa, aether vỡ vụn theo nhịp tim đập và phát tán, tan chảy vào từng ngóc ngách trong tim cậu.

Khi tất cả aether đều đã tan chảy và được hấp thụ, Ian cảm giác như linh hồn của mình đã trở nên vững chắc hơn.

Không phải là ảo giác. Như được viết trong ma đạo thư, linh hồn của cậu giống như thể xác đã trở thành thứ phù hợp cho một ma pháp sư.

Không có thay đổi gì với năng lực nhận thức của cậu. Cậu không đột nhiên coi con người là thứ hạ đẳng hơn, cảm thấy bản thân vĩ đại, hay là đánh mất nhân tính.

Trạng thái của Ian chỉ đơn thuần là bình thường và bình yên.

‘Vậy là xong rồi sao?’

Ian lướt qua quyển ma đạo thư kỹ hơn để đề phòng nhưng không còn nội dung nào nói về nhập môn ma thuật nữa.

Thật sự kết thúc rồi.

Một kết thúc nhạt nhòa không có ma lực cuồn cuộn hay những hiệu ứng màu mè xảy ra khi một người trở thành pháp sư trong game.

Có vẻ là cậu không có tạo ra vòng tròn ma thuật hay mạch ma lực ở trong cơ thể giống như mấy pháp sư fantasy. Theo một cách nào đó thì cũng hơi đáng tiếc, nhưng cậu cũng không quá thất vọng.

Sau cùng thì bản thân việc có thể sử dụng ma pháp đã quan trọng hơn rồi.

Ian đứng dậy đi uống cốc nước rồi chậm rãi kiểm tra những ma pháp được viết trong ma đạo thư.

Có khá nhiều loại ma pháp được ghi chép lại.

Từ ma pháp đơn giản như dọn phòng đến ma pháp biến nước thành rượu vang, ma pháp sao chép kiểu dáng trang phục, và nhiều hơn nữa.

Không chỉ có mỗi ma pháp dùng trong đời sống thường ngày mà còn có cả vô số những ma pháp quái dị mang tính công kích như ma pháp nén xác chết, ma pháp móc nhãn cầu mà không cần chạm tay, và ma pháp sử dụng cơ thể của người khác làm vật hiến tế cho nghi thức.

Phần lớn ma pháp yêu cầu vật hiến tế hay quá trình chuẩn bị để sử dụng. Mấy thứ như thuật thức hay vòng tròn ma pháp thì chỉ xuất hiện trong các ma pháp quy mô lớn.

‘Giả kim thuật… dường như còn rộng hơn cả ma pháp.’

‘Cái chạm của Tái sáng tạo’ tập trung nhiều vào giả kim thuật hơn là ma pháp. Có vẻ là trọng tâm của nó là giả kim thuật.

Ian thở dài và chậm rãi lướt qua phần giả kim thuật.

Những vật phẩm có thể được tạo ra thông qua giả kim thuật vô cùng đa dạng. Từ những bình thuốc thường được liên hệ với giả kim thuật, đến những khoáng thạch mang sức mạnh kỳ dị, hay những thanh kiếm và vật đúc sở hữu hiệu ứng nhất định. Những vật phẩm kỳ quái và bí ẩn này đã thu hút sự chú ý của Ian.

Dù vậy, phần lớn vật phẩm yêu cầu những nguyên liệu rất phức tạp.

Các khoáng vật như vàng, bạc hay chì ít nhất còn biết được, nhưng cậu hoàn toàn chẳng biết kiếm ở đâu mấy thứ như tóc của dị thể, vảy của biển cả, hay răng của tên tử tù bị nguyền rủa. Cậu còn không chắc là kiếm mấy thứ đó có khả thi hay không nữa.

‘Chắc là bắt đầu với cái gì đơn giản trước đi nhỉ.’

Ian bỏ qua phần ‘loại thuốc cấy ký sinh trùng vào tim để giết’ mà mình đang đọc rồi tìm những vật phẩm giả kim với nguyên liệu đơn giản hơn.

Đúng lúc đó, một con dao găm lọt vào mắt cậu.

[Dao giết linh trưởng]

Nguyên liệu yêu cầu bao gồm một vật có lưỡi sắc, muối, bạc, tóc linh trưởng, aether, và một xác côn trùng.

Tất cả đều có thể tìm được dễ dàng.

Ian quyết định làm cái này trước tiên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!