<Infinite Dendrogram> EX: Phân Đội Đồng Thoại (Ngoại truyện + Another Episode + SP4)

Ngoại truyện: Hạ màn

Ngoại truyện: Hạ màn

□ Sofia Mikhailova

Vào giờ ăn tối ngày thứ Bảy, tôi đang ngồi cùng Yuri trong canteen.

Vì bữa sáng và bữa tối ở ký túc xá Học viện Nữ sinh Lorraine phục vụ theo hình thức buffet, nên chúng tôi hoàn toàn có thể tự do lấy những món mình thích... thế nhưng, trên bàn của tôi hiện tại vẫn trống trơn, chẳng có lấy một món đồ ăn nào. Tôi hoàn toàn kiệt sức, chẳng còn hơi sức đâu mà đứng dậy đi lấy đồ ăn...

"Sonya, cậu sao vậy? Trông mặt cậu bơ phờ quá..."

"...Ừm, hơi mệt chút thôi—"

Trước lời hỏi han đầy lo lắng của Yuri, tôi cứ thế gục mặt xuống bàn ăn mà đáp lời. Hiện tại, tinh thần tôi đang rơi vào trạng thái cạn kiệt, đến mức chẳng còn thiết tha ăn uống gì nữa.

Và nguyên nhân chính, không đâu khác, chắc chắn lại bắt nguồn từ Dendro.

Bởi vì sau sự kiện đó... sau khi xuất sắc đánh bại [Goblin King], một đống rắc rối khác lại tiếp tục đổ ập xuống đầu chúng tôi.

Sau chuyện đó, chúng tôi đã hoàn thành trót lọt nhiệm vụ giao hàng mà chú Hoffman giao phó. Bố mẹ của chú Hoffman đã may mắn kịp thời lánh nạn trong Giảng đường nên hoàn toàn bình an vô sự.

Thêm vào đó, xét trên toàn bộ cư dân trong làng, mặc dù có người bị thương nhưng may mắn thay không có thiệt hại về người. Dù chỉ là một ngôi làng nhỏ, nhưng nhờ có vị [Tư Tế] thường trú nên họ đã kịp thời sử dụng phép thuật hồi phục để cứu chữa cho những người bị thương. Sau chiến công đánh đuổi bầy Goblin, chúng tôi được dân làng chào đón nồng nhiệt, và đêm hôm đó, một bữa tiệc linh đình đã được tổ chức tại Làng Hororo để thiết đãi những ân nhân.

Nói thêm về Grimms, do đêm đó nốc rượu quá chén nên hôm sau hắn đã phải nếm mùi đau khổ vì dính hiệu ứng bất lợi <Say Xỉn>. Trong lúc di chuyển bằng Carpet, hắn liên tục rên rỉ than vãn "Lắc quá", "Khó chịu vãi", "Cho xin bình Potion đi", nhưng tôi kiên quyết ngó lơ. Ngay cả khi Asuma có ý định đưa thuốc giải, tôi cũng chặn đứng cậu ấy lại với lý do "Không được chiều hư hắn".

Từ việc nốc rượu đến say bí tỉ, cho đến việc nướng sạch cả vật phẩm hồi phục vào cờ bạc, tất cả đều do hắn tự làm tự chịu.... Hơn hết, tôi vẫn chưa nuốt trôi cục tức khi vô cớ bị hắn phỉ báng là “ngực lép ngoài đời”.

Chỉ có điều, khi tôi dằn mặt: "Nếu anh muốn dùng ân huệ cứu mạng để đổi lấy Potion thì tôi cho đấy?", hắn lại tặc lưỡi đáp: "...Cứ để đó đã", khiến tôi lúc đó cũng có chút lấn cấn.

Sau khi bình an vô sự trở về Kiora, chúng tôi lập tức đến gặp chú Hoffman để báo cáo lại toàn bộ đầu đuôi sự việc. Chú Hoffman bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc vì chúng tôi đã ra tay cứu giúp bố mẹ chú cũng như dân làng, và hào phóng tăng thêm một khoản tiền thưởng khổng lồ.

Nhờ những sự kiện đó, với vật phẩm rớt ra từ [Goblin King] là [Bảo Khố Của Tiểu Quỷ Vương] cùng khoản tiền thưởng hậu hĩnh từ chú Hoffman, tình hình tài chính của chúng tôi cuối cùng cũng được rủng rỉnh đôi chút.

Mỗi người bỏ túi 30 vạn Lir. Quả là một khoản thu nhập khổng lồ!

Tiếp đó, theo đề xuất thiết thực của Asuma, chúng tôi quyết định nâng cấp trang bị trước khi tổ chức tiệc ăn mừng. Vì sau vụ việc lần này cấp độ của cả nhóm đều đã chạm nóc, nên đây quả là một cơ hội vàng để sắm sửa những trang bị phù hợp với cấp độ hiện tại.

Sau khi nâng cấp, tổng chi phí cho trang bị lên tới 18 vạn Lir. Gần như quá nửa số tiền vừa kiếm được đã không cánh mà bay, nhưng chí ít thì đó cũng là một khoản đầu tư vô cùng xứng đáng.

Tính đến lúc này thì mọi chuyện vẫn rất suôn sẻ.

Nhưng kể từ đây, sóng gió mới bắt đầu ập đến.

Sau khi hoàn tất việc nâng cấp trang bị một cách trơn tru, chúng tôi hớn hở tiến bước về phía nhà hàng để tổ chức tiệc ăn mừng. Đúng lúc đó, dọc theo con đường rộn rã những gian hàng trải thảm bày bán đồ cũ... tôi đã vô tình bắt gặp một món đồ.

Đó là một bức tượng chú hề.

Nó có vẻ ngoài khá giống với món đồ tôi đã lỡ tay vung tiền mua vào cái ngày nhận nhiệm vụ. Tuy nhiên, bên cạnh sự khác biệt về tư thế và màu sắc trang phục... phần đế của chú hề này lại dài hơn một chút.

Thêm vào đó, trên phần đế còn khoét một vết lõm.

Cứ như thể nó được thiết kế cố tình chừa ra một khoảng trống để đặt thêm một chú hề khác ngay bên cạnh vậy. Khi tôi tò mò gặng hỏi người bán hàng, người đó xác nhận bức tượng chú hề này quả thực là một món đồ trang trí nội thất.

Đáng nói hơn, nó còn là một món đồ trang trí kiêm luôn chức năng của máy hút ẩm. Nghe đâu, nó là một chiếc đèn ngủ có khả năng hút hơi ẩm xung quanh, đồng thời phát sáng và nhảy múa. Hơn nữa, phần đế còn được tích hợp cơ chế lưu trữ ma lực, chỉ cần nạp đầy MP một lần là nó có thể hoạt động bền bỉ trong một khoảng thời gian dài.

...Nghe đến đây, con tim tôi như bừng nắng hạ.

Hóa ra, bức tượng chú hề tôi đã mua trước đó chỉ là món phụ kiện đi kèm với bức tượng này!

Chỉ cần gắn chú hề kia vào vết lõm, một bộ nội thất hoàn chỉnh sẽ được tạo ra!

Vấn đề không thể truyền ma lực nếu buông tay giờ đây đã được phần đế giải quyết gọn gàng!

Vấn đề bong bóng xà phòng vương vãi khắp phòng cũng được chú hề bên này hút sạch sành sanh!

Tôi bàng hoàng nhận ra, như có luồng điện xẹt qua não, rằng chú hề kia chỉ thực sự tỏa sáng khi được song hành cùng chú hề này. Khi cả hai kết hợp lại, chắc chắn chúng sẽ tạo nên một món đồ trang trí vô cùng viễn tưởng: vừa nhảy múa, vừa phát sáng, lại còn nhả bong bóng xà phòng!

"Đây là... định mệnh sao?"

Hai nửa chú hề bị chia cắt, cuối cùng lại tình cờ hội ngộ ngay trước mắt tôi.

Nếu đây không phải là định mệnh thì còn có thể gọi là gì cơ chứ!!!!!

"Cái này giá bao nhiêu vậy ạ!"

Mang trong mình quyết tâm rinh bằng được chú hề mang tính định mệnh đó về, tôi vội vã hỏi giá.

"12 vạn Lir nhé."

...Việc mức giá đó vừa khít với số tiền tôi đang có trong tay, cũng có thể coi là một sự sắp đặt của định mệnh. Và thế là, tôi quyết định vung tiền tậu luôn chú hề đó, dẫu mức giá của nó cao gấp sáu lần nửa kia. Trong lúc mang tâm trạng rối bời, xen lẫn giữa cảm giác thỏa mãn và hối hận tiến về phía nhà hàng, tôi bỗng thấy một đám đông đang nhốn nháo trước cửa quán rượu.

Cảnh tượng bày ra trước mắt... không khác gì một phiên bản làm lại của vụ việc hôm nào.....

Grimms, trên người lại chỉ độc chiếc quần lót, phơi bày một bộ dạng thảm hại đến mức xóa sạch mọi công lao hắn đã cống hiến trong nhiệm vụ, đang khóc lóc van xin: "Cho tao gỡ một ván nữa thôi! Tao lạy mày đấy!".

"Này, tao xin mày đấy... a!"

Bất chấp việc bị nhân viên quán rượu đuổi đi với vẻ mặt cực kỳ khinh bỉ, Grimms vẫn không hề bỏ cuộc, và hắn dường như đã tinh mắt nhận ra tôi giữa đám đông.

"MÌN NỮ! TRẢ ƠN TAO ĐI! BẰNG TIỀN MẶT ẤY! ĐỂ TAO CÒN GỠ GẠC LẠI!"

"............"

Hóa ra tên này... cố tình không dùng ân huệ cứu mạng để đổi lấy vật phẩm hồi phục là vì mục đích này đây...

"Tiền á, không có đâu. Hết sạch rồi. Nhẵn túi rồi."

Mặc cho âm thanh của thanh thiện cảm vừa tăng lên nay lại đang tụt dốc không phanh vang vọng trong tâm trí, tôi vẫn thẳng thừng tuyên bố tình trạng viêm màng túi của mình cho Grimms biết.

"CÁI GÌ!? MÀY NÉM NGẦN ẤY TIỀN THƯỞNG VÀO ĐÂU RỒI HẢ!?"

"Riêng anh thì không có tư cách nói tôi câu đó đâu nhé!!"

Và thế là chúng tôi lại cãi nhau ỏm tỏi trước cửa quán rượu, nhưng chẳng bao lâu sau, Asuma mang theo bầu không khí "Tôi đang tức giận đấy nhé!" lặng lẽ bước tới, và lôi xềnh xệch cả hai đứa đi.

Sau đó, kết cục là Asuma đành phải đứng ra thanh toán toàn bộ chi phí cho bữa tiệc ăn mừng. Đồng thời, vì Grimms lại một lần nữa trắng tay không còn mảnh giáp che thân, nên hắn đành phải xài tạm bộ trang bị cũ mà Asuma đã mặc trước khi nâng cấp.

Asuma chia sẻ rằng: 'Tôi đã hy vọng chuyện này không xảy ra, nhưng vì nghĩ đến khả năng Grimms có thể rơi vào tình cảnh này một lần nữa', nên cậu ấy đã quyết định giữ lại bộ trang bị đó thay vì đem bán.

Và thế là, hai kẻ ăn bám là tôi và Grimms đã phải ngoan ngoãn ngồi nghe Asuma (thông qua lời đại diện của bé Jiminy) thuyết giáo suốt gần MỘT TIẾNG ĐỒNG HỒ về chủ đề “giá trị của đồng tiền” ngay trước khi bữa tiệc ăn mừng bắt đầu.

Mặc dù những lời thuyết giáo xuất phát từ Asuma, nhưng dưới góc nhìn của người ngoài, việc bị một cô bé nhỏ nhắn, đáng yêu như bé Jiminy ân cần răn dạy về “giá trị của đồng tiền” quả thực... xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ. Sau màn giáo huấn đó, tôi đã thành tâm kiểm điểm bản thân... không, phải nói là kiểm điểm cực kỳ sâu sắc mới đúng.

"...Đấy, mọi chuyện là như vậy đó."

"Thật là đáng tiếc nhỉ. ...Người tên Asuma đó..."

Thì đó. Lỗi do tôi và Grimms tự làm tự chịu mà...

"Đấy, bài thuyết giáo lúc đó vẫn còn ám ảnh đến tận bây giờ, sau cả khi đăng xuất, làm mình cứ như người mất hồn thế này đây..."

"Ừm. Mình cũng không biết nói sao nữa. Nhưng mà, cậu vẫn nên ăn gì đó đi. Ăn trong game đâu có làm no bụng ngoài đời được đâu."

"Đúng vậy ha."

Trong lúc tâm sự, nỗi buồn bực trong lòng cũng vơi đi phần nào, chắc đã đến lúc phải đi ăn tối rồi. Tôi lấy bừa vài món ăn và cuối cùng cũng bắt đầu dùng bữa cùng Yuri.

"Mà nhắc lại chuyện tiêu tiền mới nhớ."

"Yuri vẫn ổn chứ? Hình như chơi <Magingear> tốn kém lắm mà, đúng không?"

"Đúng vậy. Nhất là bây giờ mình đang ở Caldina, vật giá ở đây đắt đỏ hơn Dryfe nhiều. Nhưng mà, trước đây mình có làm một nhiệm vụ nhận được phần thưởng khổng lồ, nhờ số tiền còn dư đó nên mình vẫn xoay xở được, chắc vậy."

"Ra là vậy. Thích thế."

Nhiệm vụ nhận được phần thưởng khổng lồ sao. Nhắc mới nhớ, hôm nọ tôi cũng vừa thảo luận với Grimms, hắn có kể rằng sự kiện ở Gideon mang lại phần thưởng rất lớn ngay cả đối với những người mới chơi.

"Chuyển chủ đề chút nhé, Yuri có biết về sự kiện ở Gideon không? Hay còn gọi là Trò chơi của Franklin ấy."

"Hả!?"

Khi tôi vừa nhắc đến chuyện đó, Yuri không hiểu sao lại trừng mắt nhìn tôi với vẻ vô cùng sửng sốt.

"Có chuyện gì vậy?"

"À, không! Không có gì đâu!"

Trông chẳng giống 'không có gì' chút nào... nhưng thôi kệ vậy. Dù sao thì... Gideon à.

Grimms đã từng nuối tiếc nói "Giá như lúc đó tao đến Gideon", nhưng tôi tin rằng dẫu có làm vậy, tình cảnh của chúng tôi hiện tại chắc cũng chẳng xê dịch là bao. Cho dù có vớ được một món tiền khổng lồ, hay bị Asuma thuyết giáo thêm bao nhiêu bận nữa, kiểu gì rồi cũng sẽ có chuyện trời ơi đất hỡi xảy ra khiến túi tiền của chúng tôi lại bốc hơi sạch sẽ. Và rồi, chúng tôi lại tiếp tục than vãn về sự nghèo túng của bản thân trong khi vắt kiệt sức lực cày cuốc nhiệm vụ.

Bằng chứng là ngay tối nay, sau bữa ăn, tôi dự định sẽ lại đăng nhập vào Dendro, sát cánh cùng Grimms, Asuma và bé Jiminy, những thành viên của <Phân Đội Đồng Thoại>, tiếp tục nhận nhiệm vụ để giải bài toán hóc búa mang tên "thiếu vốn".

Thế nhưng, sâu thẳm trong thâm tâm... tôi lại cảm thấy chuỗi ngày đó quả thực rất vui vẻ.

Và với niềm tin vững chắc rằng những ngày tháng đó sẽ còn tiếp diễn trong một khoảng thời gian dài sắp tới... tôi lại tiếp tục cố gắng cho ngày hôm nay.

FIN

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!