Vol 2: <<Đang tiến hành>>

Chương 9

Chương 9

Trans + Edit: Ph4ng:3

---

Trong căn phòng khách nhỏ hẹp, bốn người chúng tôi ngồi vây quanh bàn, đối diện nhau trong một bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm.

Akira ngồi bất động như một pho tượng, nhưng đôi mắt thì cứ dán chặt vào Anju với một ánh nhìn sắc sảo như muốn mổ xẻ tâm can đối phương.

Không chịu nổi áp lực từ cái nhìn chằm chằm ấy, Anju chỉ còn biết lảng tránh bằng cách cúi gầm mặt xuống, dán mắt vào mặt bàn một cách vô định.

“Này, Anju.”

Cuối cùng, Akira cũng là người chủ động xé toạc sự im lặng đang bao trùm.

“...C-chuyện gì thế?”

Anju run rẩy ngước lên, khó khăn lắm mới đối diện được với Akira.

“Cậu thực sự... định cứ thế mà từ bỏ, không bao giờ quay lại làm Idol nữa sao?”

Câu hỏi trực diện và trần trụi ấy khiến cả tôi và Mao-san đều sững sờ, bất giác cùng hít một hơi thật sâu. Một luồng áp lực nặng nề bao trùm lấy căn phòng.

Ánh mắt Anju dao động trên mặt bàn một lúc rồi cậu ấy mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Khi hai đôi mắt ấy chạm nhau, cậu ấy khẽ gật đầu.

“...Ừm. Tớ sẽ không quay lại nữa.”

Đôi mắt Akira khẽ nheo lại trước câu trả lời của bạn mình, rồi cô ấy nghiến răng trắc trở.

“Tại sao?”

Lần này, Anju không còn nhìn xuống hay né tránh nữa. Cô ấy đáp trả trực diện ánh nhìn rực lửa của Akira.

“Tớ đã phá vỡ lời hứa với cậu rồi, Akira-chan.”

“Nhưng chẳng phải tất cả đều là tại lũ người đứng sau những giao dịch đen tối đó sao? Chúng ta đã thống nhất là sẽ cùng nhau đứng trên sân khấu một lần nữa, sau khi mọi rác rưởi đã được dọn sạch mà...!”

“Đó chỉ là lời cậu tự nói thôi.”

Akira chết lặng trước lời vặn lại đầy lạnh lùng của Anju.

“...Tớ chưa bao giờ đồng ý chuyện đó cả.”

Những lời Anju vừa thốt ra khiến bầu không khí biến chuyển tức thì. Bất cứ ai gắn bó với Akira đủ lâu đều biết luồng sát khí này nghĩa là cô ấy đang đứng bên bờ vực của sự phẫn nộ tột cùng.

“Ý cậu là sao chứ...? Ý cậu là bấy lâu nay, chỉ có mình tớ ích kỷ dùng sợi dây trách nhiệm để trói buộc cậu lại thôi à?”

“Đúng thế. Tớ chưa từng nói mình muốn quay lại làm Idol. Tớ... tớ chỉ mượn vụ bê bối 'tiếp viên chui' đó làm cái cớ hoàn hảo để chạy trốn khỏi cậu mà thôi.”

“Cậu... cậu nghiêm túc đấy à?!”

Akira hét lên.

Anju ngập ngừng trong thoáng chốc, hít một hơi thật sâu để nén lại sự run rẩy rồi gật đầu một cách đầy kiên định.

Akira nghiến chặt quai hàm, đôi mắt trĩu nặng nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

Mao-san đưa tay lên day thái dương, khẽ buông một tiếng thở dài mệt mỏi đầy bất lực.

Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt bởi một khối đá tảng.

“Tại sao chứ...?”

Akira lẩm bẩm trong vô vọng.

“Chúng ta đã luôn làm mọi thứ cùng nhau cơ mà… Từ những ngày đầu gây dựng tên tuổi cho đến khi cộng đồng fan lớn mạnh như bây giờ. Nếu cứ tiếp tục con đường đó, có lẽ giờ này chúng ta đã chạm tay tới thánh đường Budokan rồi…”

“Akira-chan.”

Anju gọi tên bạn mình với một nụ cười gượng gạo pha chút đắng chát. Akira thận trọng ngước mắt nhìn lên.

“Tớ chẳng đóng góp được gì cho cái danh tiếng hay lượng fan đó cả. Chính màn trình diễn rực rỡ của cậu mới là thứ lôi cuốn tất cả mọi người.”

“Không đúng!”

“Đúng mà. Tớ chỉ là... kẻ ăn theo hào quang của cậu thôi.”

Akira đột ngột đẩy ghế đứng bật dậy.

“Không đúng chút nào!”

Gương mặt Anju bỗng trở nên cứng đờ.

“Đúng là như thế! Nhìn xem, ngay cả khi không có tớ, danh tiếng của cậu vẫn không ngừng thăng tiến đó thôi! Cậu hoàn toàn có thể tự mình tỏa sáng cơ mà!”

Cô ấy hét lên, hai nắm tay siết chặt đến trắng bệch.

Akira sững sờ, nhất thời không tìm được lời lẽ nào để phản bác.

“Giờ tớ quay lại để làm gì cơ chứ? Tớ đã rời xa sân khấu quá lâu rồi… tớ sẽ chỉ lại trở thành gánh nặng kìm hãm cậu một lần nữa thôi! Nếu đã vậy... nếu đã vậy thì tốt nhất cậu hãy cứ một mình tiến đến Budokan đi!”

Trước sự bùng nổ của Anju, đôi mắt Akira mở to, miệng há hốc vì kinh ngạc.

Nhưng Anju vẫn chưa dừng lại ở đó.

“Dõi theo thành công của cậu từ xa là quá đủ để tớ thấy hạnh phúc rồi. Nhìn đi, tớ đã tỉ mỉ cắt từng mẩu báo, từng bài viết về những thành tựu của cậu để đóng thành cuốn sổ này đây.”

Anju mở toang cuốn sổ lưu niệm màu hồng trên bàn, phơi bày toàn bộ sự quan tâm thầm lặng của mình trước mặt Akira. Đó là tất cả những gì thuộc về người cộng sự cũ mà cậu ấy đã trân trọng lưu giữ như một báu vật.

Akira lặng người, hơi thở nghẹn lại khi nhìn thấy chúng.

“Được nhìn cậu leo lên đỉnh cao thực sự rất vui. Chỉ cần bấy nhiêu thôi là tớ mãn nguyện rồi... Vậy nên, Akira-chan—”

“Đừng có giỡn mặt với tớ!”

Akira gầm lên một tiếng đầy đau đớn.

Anju giật mình, đôi mắt co rút lại vì kinh hãi.

Akira đập mạnh hai tay xuống bàn khiến mặt bàn rung chuyển rồi lao thẳng về phía Anju, túm chặt lấy cổ áo len của cô ấy.

“Khoan đã, Akira...!”

Mao-san định can thiệp, nhưng ánh mắt sắc sảo của Akira vẫn khóa chặt vào Anju.

“Đừng có giả vờ... đừng có giả vờ đóng vai một fan hâm mộ cuồng nhiệt của tớ! Đó không phải là vị trí của cậu!”

Bị lắc mạnh như một con búp bê vải, Anju nhìn Akira với vẻ bàng hoàng tột độ.

“Lúc nào cũng chỉ thốt ra toàn những lời vô lý... Đồ dối trá! Đồ hèn nhát! Đồ yếu đuối!”

Chẳng biết từ lúc nào, nước mắt đã tuôn rơi lã chã trên gò má Akira dù cô ấy vẫn đang gào thét trong cơn giận dữ. Mao-san, dù đã nửa người rời khỏi ghế, cũng phải lặng đi trước sự sụp đổ này.

“Vị trí của cậu... chẳng phải là phải đứng ngay cạnh tớ sao?!”

Akira gào lên trong tuyệt vọng. Đôi mắt Anju mở to, và rồi nước mắt cũng bắt đầu vỡ òa, tuôn rơi không ngừng.

Cậu ấy chậm rãi, khó nhọc lắc đầu.

“Không... không, tớ…”

“Cậu biết rõ là mình nên làm thế mà! Đồ dối trá!”

“Tớ không hề nói dối! Cậu chẳng hiểu cái quái gì cả, Akira-chan!”

“Tớ không hiểu cái gì cơ chứ?!”

“Tớ đã luôn phải chịu đựng đau khổ! Với một idol 'hoàn hảo' luôn đứng cạnh bên, người mà tớ chẳng bao giờ có thể sánh bằng dù có nỗ lực đến đâu, và phải đối mặt với những sự so sánh liên tục trong khi đã cố gắng hết sức chỉ để không bị bỏ lại… Tớ đã luôn muốn chạy trốn khỏi tất cả!”

Nghe Anju hét ngược lại mình bằng tất cả nỗi lòng dồn nén, Akira đờ lại một nhịp, rồi lập tức đáp trả với sự quyết liệt không kém.

“Tớ biết chứ! Tớ biết thừa là cậu đã phải chịu đựng như thế mà!”

“...Hả?”

Anju chớp mắt vài lần, rồi nhìn sâu vào đôi mắt Akira như muốn tìm kiếm sự thật trong lòng cô ấy.

“Tớ biết... tớ đã biết suốt bấy lâu nay rằng cậu đang đau khổ! Thế nhưng, cậu chưa bao giờ bỏ cuộc cả...! Cậu đã kiên cường nắm giữ ước mơ đó với một quyết tâm sắt đá...! Điều đó khiến tớ hạnh phúc vô cùng khi có một người cùng chung chí hướng ở bên cạnh. Đó là lý do vì sao...”

Trong làn nước mắt uất ức, Akira nhìn chằm chằm vào Anju.

“Tớ đã luôn cố gắng nói với cậu điều này suốt bấy lâu nay... Tớ cần có cậu.”

Anju ngoảnh mặt đi, dường như không thể chịu nổi sức ép từ ánh nhìn của Akira.

“Đừng có quay mặt đi! Nhìn tớ này...!”

Akira dùng tay trái nâng cằm Anju lên, ép cậu ấy phải đối diện trực tiếp với ánh mắt của mình.

7e6434c5-6394-4ca4-937b-1632d32c025b.jpg“Tớ đã đứng trên không biết bao nhiêu sân khấu, nhưng những buổi diễn có cậu... mới là tuyệt vời nhất. Ánh đèn rực rỡ, những giọt mồ hôi lấp lánh, cả cái cảm giác nhẹ bẫng đến vô thực đó nữa...”

“Dừng lại đi, Akira-chan...”

“Cả khoảnh khắc chúng ta chạm mắt nhau khi đang biểu diễn nữa...!”

“Dừng lại đi mà!”

“Tớ không dừng! Cậu đừng có trốn tránh ánh mắt của tớ nữa!”

Nước mắt lã chã tuôn rơi trên gương mặt Anju theo từng tiếng nấc nghẹn.

“Trong những giây phút đó, việc trở thành idol mới thực sự có ý nghĩa với tớ! Đích đến dẫu có xa xôi, nhưng tớ luôn tin rằng chỉ cần có cậu, chúng ta chắc chắn sẽ làm được! Chẳng lẽ cậu không hề cảm thấy như thế sao?!”

Akira tiếp tục, trút hết nỗi lòng mình ra như một dòng thác lũ.

“Ngay cả khi cậu đã rời đi và tớ phải đứng cô độc trên sân khấu, tớ vẫn luôn nhìn thấy bóng dáng cậu. Nhưng dù tớ có tuyệt vọng tìm kiếm một người không còn ở đó đến nhường nào, thì sự thật tàn nhẫn vẫn hiện ra là tớ chỉ có một mình!”

Giọng cô ấy bắt đầu nghẹn lại vì sụt xịt, nhưng cô ấy vẫn không dừng lại.

“Tớ đã nỗ lực hết mình, chỉ mong cậu sẽ trở lại, mong rằng chúng ta có thể cùng nhau theo đuổi giấc mơ đó một lần nữa!”

Vừa nói, Akira vừa dùng cả hai tay túm chặt lấy cổ áo Anju, lay mạnh như muốn đánh thức người bạn của mình.

“Nếu cậu không quay lại, thì giấc mơ của tớ... của chúng ta... sẽ ra sao đây...?!”

Gương mặt Akira nhăn nhúm lại.

Cơn giận giờ đây đã hóa thành nỗi đau thương cùng cực, cô ấy nức nở không thành tiếng, đôi vai run lên bần bật.

Đôi tay đã yếu sức vẫn không ngừng lay nhẹ Anju.

“Quay lại... quay lại đi mà... Anju!”

Đó là một lời khẩn cầu đầy tuyệt vọng. Khi đã rũ bỏ hoàn toàn lòng kiêu hãnh cùng lớp vỏ bọc kiên cường thường nhật, Akira chẳng còn gì ngoài việc phơi bày những cảm xúc trần trụi nhất trước mặt Anju.

“Anju... tớ xin cậu đấy...”

“Akira-chan...”

Akira khẽ rùng mình, rồi cứ thế vùi mặt vào lồng ngực Anju. Anju sững sờ, đôi mắt thảng thốt nhìn vào khoảng không vô định, đôi bàn tay ngập ngừng rồi cũng khẽ đặt lên vai Akira như một sự vỗ về bản năng.

Giữa không gian tĩnh lặng, tôi nghe thấy một tiếng sụt xịt khe khẽ. Quay sang, tôi bắt gặp Mao-san đang lặng lẽ dõi theo họ, những giọt nước mắt không biết từ lúc nào đã lăn dài trên gò má chị ấy.

Cảnh tượng ấy vô thức kéo tâm trí tôi trở về với những buổi diễn trực tiếp của Ripqle ngày trước.

Ngay cả khi ấy, những màn trình diễn của Akira đối với tôi vẫn luôn là một kiệt tác không thể thay thế. Tôi chưa từng thấy một Idol nào sở hữu những bước nhảy tràn đầy sức sống đến vậy.

Dù động tác có mạnh mẽ và dồn dập đến đâu, cô ấy vẫn chưa bao giờ nao núng, giọng hát vẫn luôn giữ được sự chuẩn xác tuyệt đối trong từng cao độ.

Từng tiết mục của cô ấy đều là một sự hoàn hảo đến mức khiến bất cứ ai dõi theo cũng phải rùng mình nổi da gà.

Thế nhưng, khi bình tâm ngẫm lại, tôi nhận ra thứ kéo mình đến với Ripqle không chỉ đơn thuần là sự hoàn hảo của Akira.

Mảnh ghép còn lại chính là Anju.

Hay nói một cách chính xác hơn, đó là sự cộng hưởng kỳ diệu giữa hai tâm hồn ấy.

Trong khi Akira luôn trình diễn với một nguồn năng lượng áp đảo, Anju lại bền bỉ hiện diện ngay bên cạnh như một bệ phóng thầm lặng.

Nếu đặt lên bàn cân với Akira, kỹ năng hát hay nhảy của Anju có vẻ như yếu thế hơn đôi chút. Nhưng đó chẳng qua là vì cô ấy lỡ bị đem ra so sánh với một thiên tài thiên bẩm.

Nếu đặt vào bất kỳ nhóm nhạc nào khác, tài năng của Anju chắc chắn dư sức đưa cô ấy lên vị trí dẫn đầu.

Và trên hết, sự đồng bộ giữa hai người họ dường như đã đạt đến mức không tì vết.

Dù di chuyển liên tục với cường độ cao trên sân khấu, sự hòa quyện giữa họ vẫn giữ được vẻ hoàn mỹ đến lạ kỳ.

Những người hâm mộ chúng tôi luôn bắt gặp những ánh mắt giao nhau đầy ý vị của họ trong mỗi bài diễn. Rõ ràng, giữa họ tồn tại một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng sâu sắc.

Một Sezai Akira quyết liệt rực cháy và một Majima Anju dịu dàng thanh thoát. Cả hai cùng nhau tạo nên linh hồn của Ripqle. Chẳng có ai là kẻ ăn theo, cũng chẳng có ai là cái bóng của ai. Họ luôn đứng ngang hàng, soi sáng cho nhau dưới ánh đèn sân khấu.

“Nếu đã vậy, chắc chắn phải có những thứ mà chỉ cậu mới nhìn thấy... Và với chính cảm xúc của cậu, chắc chắn điều gì đó sẽ thay đổi.”

Lời nhắn nhủ của Maomi-san cứ thế vang vọng trong tâm trí tôi.

Tôi đã trăn trở mãi về việc mình nên đứng ở vị trí nào giữa cuộc đối diện này. Dù hiện tại đã là trợ lý cho Mao-san, dù đã đặt chân vào thế giới của họ sâu hơn một chút, tôi vẫn tỉnh táo nhận ra mình mãi mãi chỉ là một kẻ ngoài cuộc.

Thế nhưng, chính vì là kẻ ngoài cuộc, tôi mới hiểu rõ vị trí duy nhất mà mình có thể đảm nhận lúc này.

“Cố lên, cứ tiến tới đi, hãy dốc hết sức mình!”

Tôi hồi tưởng lại cảm giác khi nắm đấm của Maomi-san chạm khẽ vào lồng ngực mình.

Akira đã phơi bày tất thảy những tâm tư chân thành nhất dành cho Anju. Cô ấy đã dũng cảm bước lên phía trước.

“Bây giờ, đến lượt tớ cũng phải làm thế, theo cách của riêng mình.”

“T-tôi...”

Vừa mới cất tiếng, ánh mắt của cả ba người phụ nữ đều đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Gom hết thảy sự quyết tâm, tôi dồn nén tất cả suy nghĩ của mình vào một câu nói.

“Tôi muốn được thấy Ripqle... biểu diễn trên sân khấu một lần nữa.”

Lời thỉnh cầu của tôi khiến ánh mắt Anju dao động dữ dội. Akira chậm rãi ngẩng đầu khỏi ngực Anju, xoay người nhìn tôi chằm chằm.

“Akira thực sự là... một Idol tuyệt vời. Đúng như những gì Anju-san đã nói, tôi cũng tin rằng dù chỉ có một mình, cô ấy vẫn đủ sức chạm tới đỉnh cao.”

“Nhưng... tôi không thể nào quên được những khoảnh khắc khi hai người đứng bên nhau trên sân khấu. Dù là trong lời ca hay nhịp bước, sự gắn kết sâu sắc giữa hai người là điều mà bất kỳ khán giả nào cũng có thể cảm nhận được.”

Những ký ức ấy vẫn vẹn nguyên và sống động, tựa hồ như một buổi concert đang được tái hiện ngay trong tâm trí tôi vậy.

“Được nhìn thấy hai người trình diễn với niềm hạnh phúc rạng ngời, trong sự hòa quyện hoàn mỹ và một sợi dây liên kết tuyệt vời... Tôi tin chắc rằng không chỉ riêng tôi mà mọi người hâm mộ khác... đều đã rung động trước 'giấc mơ' mà hai người gửi gắm trong từng bước chân.”

Cả Akira và Anju cùng hít một hơi lạnh đầy kinh ngạc.

“Chỉ cần có hai người ở bên nhau, thánh đường Budokan chắc chắn sẽ nằm trong tầm tay. Đó là... tất cả những gì tôi tin tưởng.”

Tôi khẽ cúi mặt.

Anju từng nói rằng việc đứng cạnh Akira khiến cô ấy đau đớn, hẳn đó là nỗi lòng không hề giả dối.

Thế nhưng, khi cô ấy nhảy múa trên sân khấu, sự rạng rỡ tỏa ra từ bóng hình đó khiến người ta chẳng thể tin được cô ấy đang phải chịu đựng.

Lúc ấy, trông cô ấy thực sự như đang tận hưởng những giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời mình.

“Anju-san.”

Anju giật mình khi tôi cất tiếng gọi.

“Có thể cô đã phải đấu tranh rất nhiều, luôn nung nấu ý định chạy trốn khỏi thực tại này, nhưng...”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, không cho phép sự né tránh.

“Nhưng thực ra, cảm giác đó rất vui đúng không?”

Đôi mắt Anju mở to và rồi nước mắt lại bắt đầu vỡ òa, tuôn rơi không ngừng. Tôi đã biết trước câu trả lời, bởi vì bấy lâu nay, tôi vẫn luôn dõi theo cậu ấy từ vị trí của một người hâm mộ.

“...Đúng là rất vui.”

Anju lẩm bẩm khẽ khàng, thanh âm mỏng manh như gió thoảng. Chỉ có Akira ở ngay gần đó là nghe thấy, cô ấy lập tức quay sang nhìn Anju với vẻ sửng sốt.

“Thực sự... rất vui!”

Anju gào lên và ôm chầm lấy Akira. Akira giật mình vì bất ngờ, rồi chậm rãi vòng tay ôm siết lấy Anju.

“Được biểu diễn cùng cậu, Akira-chan, thực sự rất vui! Tớ đã luôn tin rằng một ngày nào đó... chúng ta sẽ cùng nhau đứng ở Budokan!”

Anju trút hết những cảm xúc đã kìm nén bấy lâu.

“Nhưng, dù đã hứa là không kéo chân cậu lại, tớ vẫn chẳng thể nào theo kịp. Thế nên tớ đã cảm thấy vô cùng tuyệt vọng...”

Nước mắt tuôn rơi không ngừng khi cô ấy siết chặt vòng tay hơn nữa.

“Tớ luôn nghi ngờ liệu mình có xứng đáng được đứng cạnh cậu hay không...! Tớ đã luôn mong chờ một ai đó hãy nói thẳng rằng tớ không cần thiết nữa, nhưng... nhưng...!”

Cô ấy dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu.

“Chẳng có ai nói với tớ như thế cả!”

Tiếng hét của Anju vang dội khiến tôi giật mình lùi lại.

Cô ấy thú nhận rằng bản thân luôn cảm thấy như bị cầm tù khi đứng cạnh Akira. Có lẽ cô ấy đã luôn dằn vặt, tự vấn bản thân hàng nghìn lần rằng liệu mình có xứng đáng ở vị trí đó hay không.

Nhưng vì quá thiếu tự tin, cô ấy chẳng thể nào tự tìm ra lời giải cho chính mình.

Đó là lý do Anju khao khát một sự công nhận từ bên ngoài. Cô ấy muốn một ai đó, bất kỳ ai cũng được, hãy bảo cô ấy hãy rời xa Akira đi. Thế nhưng, chẳng một ai thốt ra điều đó.

Rồi vụ bê bối "tiếp viên chui" ập đến. Dù mang vẻ ngoài của một lối thoát, nhưng thực chất đó chỉ là một liều thuốc tê tạm thời, chẳng thể chữa lành được gốc rễ của nỗi đau.

Rõ ràng, tấn bi kịch nội tâm này đã đè nặng lên trái tim cô ấy suốt bấy lâu nay.

Dưới góc nhìn của tôi, câu trả lời cho những hoài nghi ấy lại đơn giản đến mức nực cười. Chắc chắn chẳng có ai thực lòng tin rằng cô ấy không nên đứng cạnh Akira cả.

Bởi vì...

“Thật ngớ ngẩn làm sao...”

Mao-san, người bấy lâu nay vẫn giữ im lặng, bỗng cất lời phá tan bầu không khí.

“...Em không thấy câu trả lời đang lù lù ngay trước mặt sao?”

“...Hả?”

Anju ngơ ngác hỏi lại, đôi mắt vẫn còn vương những vệt nước mắt chưa kịp khô.

Mao-san nói đúng. Chẳng còn gì để phải bàn cãi thêm nữa.

“Nếu chẳng ai bảo em phải đi, thì điều đó đơn giản nghĩa là vị trí của em vốn dĩ phải ở cạnh Akira. Chỉ vậy thôi.”

Mao-san buông lời với vẻ ngao ngán tột độ.

Trước lý lẽ đanh thép ấy, Anju chỉ biết đứng hình với gương mặt trống rỗng như người mất hồn.

“...Hả?”

“Đồ đầnnnn!”

Akira lườm Anju đầy hậm hực, rồi nện một cú thật mạnh vào vai cô bạn thân.

“Cứ suốt ngày tự biên tự diễn rồi khổ sở một mình... Cậu đúng là đồ đại ngốc mà.”

“Akira-chan...?”

Anju nhìn quanh với vẻ bối rối tột độ, chính cái gương mặt ngơ ngác ấy lại càng khiến đối phương thêm phần cáu kỉnh.

“Chẳng phải chúng ta đã có một lời hứa với nhau rồi sao?”

“Lời... lời hứa sao...?”

“Phải. ‘Nếu cậu kéo chân tớ, tớ sẽ giải tán nhóm’. ‘Nếu cậu dám nói dối tớ, tớ sẽ giết cậu’.”

“Th-thì đúng là có lời hứa đó, nhưng...”

“Tớ không nhớ là mình đã tuyên bố giải tán nhóm, và tớ cũng chưa hề giết cậu!”

Đôi môi Anju dần mở rộng, vẻ bàng hoàng hiện rõ trên khuôn mặt như thể vừa vỡ lẽ ra một chân lý vĩ đại.

Akira lại nện thêm một cú nữa vào vai bạn mình như để nhấn mạnh.

“Điều đó có nghĩa là... cậu chưa bao giờ kéo chân tớ, và lời hứa của chúng ta vẫn còn nguyên hiệu lực! Sao cậu có thể không hiểu nổi cái điều hiển nhiên đó chứ?!”

“Nh-nhưng...”

“Không nhưng nhị gì hết!”

Chị ấy nhìn thẳng vào mắt Anju, ánh nhìn kiên định đến mức không cho phép bất kỳ sự phủ nhận nào nữa.

“Tớ cần cậu, Anju! Nhất định phải là cậu mới được!”

Anju sững sờ, hơi thở như nghẹn lại trong lồng ngực.

“Chẳng có Idol nào khác ngoài cậu... có thể khiến tớ phải thốt ra những lời như thế này đâu.”

Nghe lời khẳng định đanh thép ấy, Anju lảo đảo lùi lại, đôi bàn tay run rẩy đưa lên che chặt lấy miệng và mũi.

“Vậy nên, giờ tính sao đây...? Hay là để tớ thực hiện lời hứa, giết cậu luôn cho rồi nhé?”

Anju lắc đầu nguầy nguậy như một đứa trẻ.

“Tớ... tớ đã bỏ tập nhảy lâu lắm rồi.”

“Tớ biết.”

“Giọng hát của tớ... chắc cũng tệ đi nhiều rồi.”

“Thì tập lại là được chứ gì, có gì to tát đâu.”

“Cậu chắc là... vẫn ổn chứ...?”

Anju hỏi với giọng run rẩy, như thể đang khát khao cầu xin một sự trấn an cuối cùng để bám víu vào.

Akira vẫy tay gọi đối phương, ánh mắt nhìn cô ấy đầy vẻ kiên định không chút lung lay.

“Về đi... Về với tớ đi.”

Đôi mắt Anju mở to, nước mắt trào ra như suối khi những lời ấy chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim. Với những bước chân run rẩy không vững, cô ấy tiến lại gần Akira và òa khóc nức nở.

Mao-san bất giác ngả người ra sau vì bất ngờ, còn tôi cũng lặng đi trong sự xúc động xen lẫn kinh ngạc. Anju ôm chầm lấy Akira, ghì chặt gương mặt bạn mình vào lồng ngực.

“Akira-chaaan! Tớ xin lỗiii!”

Cảnh tượng họ ôm chặt lấy nhau hòa cùng tiếng khóc nức nở đầy kịch tính khiến tôi không nén nổi một nụ cười mệt mỏi.

“T-tớ cứ mải mê với những nỗi lo của riêng mình... mà chẳng mảy may nghĩ đến cảm xúc của cậu gì cả!”

“...Mmm!”

“Tớ đã bỏ đi mà không nói lấy một lời, tớ tự làm mình đau rồi còn vô tình khiến cậu bị tổn thương nữa! Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi!”

“...Mmm! Mmmm!”

Trong khi Anju bám chặt lấy Akira trong làn nước mắt, Akira đang bị vùi đầu sâu trong ngực bạn mình bỗng vật lộn dữ dội, đôi tay không ngừng đập vào vai Anju như để đòi lại chút “oxy” quý giá.

“Này, em tính giết Akira thật đấy à!”

Mao-san không thể khoanh tay đứng nhìn thêm được nữa, chị ấy đứng dậy và dùng sức tách hai người họ ra.

“Hộc... Hộc! Đồ ngực bự ngốc nghếch này!”

“Tớ xin lỗiii!”

Anju sụp xuống sàn nhà, khóc như thể chưa bao giờ được khóc trong đời. Akira lộ rõ vẻ hốt hoảng, còn Mao-san quỳ xuống cạnh bên, nhẹ nhàng vuốt ve lưng Anju để dỗ dành.

“Thật là hết cách với hai đứa này.”

Mao-san tựa lưng vào ghế với một tiếng thở dài đầy nhẹ nhõm. Còn tôi thầm nói trong đầu “Cảm ơn chị vì đã vất vả rồi.”

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, chị nở một nụ cười nhạt, nhếch mép một cái đầy ý vị rồi giơ ngón tay cái về phía tôi.

Dù khoảnh khắc Akira lao khỏi văn phòng để đến đây khiến tôi một phen đau tim, nhưng thật mừng là mọi chuyện cuối cùng cũng đã êm xuôi.

Có lẽ những lo toan của tôi và Mao-san suy cho cùng cũng là dư thừa, dù tất cả đều xuất phát từ ý tốt.

Bởi lẽ, chỉ khi trực tiếp đối mặt và va chạm, họ mới có thể thực sự hóa giải được những nút thắt trong lòng nhau.

Đã có lúc tôi cảm thấy mình thật sai lầm khi không thể giữ được khoảng cách chừng mực kể từ ngày trở thành trợ lý cho Mao-san.

Thế nhưng, đúng như lời chị ấy từng nói.

“Cậu chỉ cần có mặt ở đó là đủ rồi.”

Và rốt cuộc, mọi chuyện đã diễn ra đúng như một sự sắp đặt của định mệnh.

Dù có thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn chỉ là một người hâm mộ của họ mà thôi. Từng có lúc tôi suýt chút nữa đã đánh mất vị trí thực sự của chính mình.

Nhìn bóng hình Anju vẫn còn thổn thức trong vòng tay vỗ về của Akira, tôi bắt đầu suy nghĩ mông lung về những việc mình sẽ làm trong tương lai.

Tuy nhiên...

“Thật may mắn quá...”

Tận sâu trong lòng, tôi cảm thấy hạnh phúc đến nhường nào khi được tận mắt chứng kiến khoảnh khắc Ripqle tiến tới màn tái hợp sau bao sóng gió.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!