Vol 2: <<Đang tiến hành>>

Chương 8

Chương 8

Trans + Edit: Ph4ng:3

---

“Hãy nói về Anju đi.”

Đó là câu đầu tiên Akira thốt ra trong cuộc họp tại văn phòng vào ngày hôm sau.

Mao-san khẽ liếc nhìn tôi với vẻ mặt không giấu nổi sự khó xử, ánh mắt chị ấy như đang chất vấn “Cậu khai hết với con bé rồi đấy à?”.

Tôi chỉ biết lẳng lặng lắc đầu thay cho lời phủ nhận.

“Hai người ngưng cái kiểu giao tiếp bằng mắt đó đi. Ngứa mắt lắm rồi đấy.”

Akira lườm Mao-san rồi lại lườm tôi.

“Chị từng bảo em là ‘tạm thời đừng có can thiệp vào chuyện của Anju’, rồi tìm mọi cách ngăn cản không cho em gặp cậu ấy. Vậy mà chị lại lén lút sau lưng em, giới thiệu Yuu cho cậu ấy? Thật quá bất công! Chị coi em là kẻ vướng chân vướng tay đến mức đó cơ à?”

Cô ấy trút toàn bộ cơn thịnh nộ lên đầu Mao-san.

“Chị chưa bao giờ coi em là kẻ phiền phức cả. Bình tĩnh lại một chút đi được không?”

“Phải rồi! Vì chị có bao giờ thèm hé môi với em câu nào đâu mà biết!”

Akira chẳng buồn che giấu sự uất ức đang dâng trào trong lồng ngực.

Ánh mắt Mao-san đảo quanh bàn họp, để lộ rõ vẻ bối rối của một người bị bắt thóp. Sau một khoảng lặng ngắn đầy ngột ngạt, chị ấy khẽ buông một tiếng thở dài.

“Được rồi, chị sẽ khai thật.”

“Tháng sau em có buổi diễn tại Zepp DiverCity đúng không?”

“...Vâng, thì sao ạ?”

“Chị đã lên kế hoạch để Anju xuất hiện như một vị khách mời bất ngờ vào phút chót của buổi hòa nhạc. Sau đó, chúng ta sẽ mượn chính khoảnh khắc ấy để công bố màn tái xuất hoành tráng của Ripqle. Đó là tất cả những gì chị đã âm thầm chuẩn bị.”

“Tại sao một chuyện hệ trọng như thế mà chị lại giấu em?”

Đến lượt tôi cũng phải sững sờ. Đây là thông tin nằm ngoài mọi dự tính của tôi.

Akira hoàn toàn có lý khi cảm thấy bị phản bội, sự kiện đã sát nút mà mọi thứ vẫn được giữ kín như bưng.

Tuy nhiên, nhìn vào hiện tại, tôi cũng phần nào thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của Mao-san.

“...Bởi vì Anju hoàn toàn không có ý định quay lại sân khấu nữa.”

Trước lời khẳng định cay đắng của Mao-san, Akira chết lặng. Cô ấy sững sờ đến mức hụt hẫng, chỉ biết hít vào một hơi lạnh buốt.

“Dù chị có hết lời thuyết phục, con bé vẫn không hề lay chuyển lấy một chút. Chị đã từng hy vọng rằng với tư cách là một fan trung thành của Anju, Yuu sẽ có cách trò chuyện giúp tình hình khởi sắc hơn... Thế nhưng đến giờ, mọi chuyện vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh.”

“Vậy nên chị mới giới thiệu Anna Maomi cho Yuu để tìm kiếm thêm thông tin, đúng không?”

“E-em... ngay cả chuyện đó em cũng biết rồi sao?”

Mao-san trố mắt nhìn tôi, vẻ mặt sững sờ đến tột độ. Tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài việc đưa tay lên gãi đầu đầy gượng gạo.

“Cũng tại có vài chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra...”

Nghe tôi nói vậy, chị ấy khẽ nhíu mày như đã lờ mờ đoán ra điều gì đó.

“Thôi được rồi. Dù sao thì vì không dám chắc kế hoạch có thành công hay không, chị mới chần chừ chẳng dám hé răng với em. Chị biết điều đó đã khiến em phải chịu tổn thương, chị thực lòng xin lỗi.”

Mao-san cúi đầu, một cái cúi đầu đầy sự hối lỗi và chân thành. Thế nhưng, bấy nhiêu đó vẫn chẳng thể làm Akira nguôi ngoai.

“Tại sao chị lại phải giấu em làm gì cơ chứ? Đáng lẽ chị phải để em cùng tham gia thuyết phục cậu ấy chứ! Đừng quên cậu ấy là cộng sự của em mà! Nếu em trực tiếp đứng ra nói chuyện, em tin chắc là...”

Giọng cô ấy cứ thế nhỏ dần rồi lịm hẳn khi bắt gặp nét u sầu đang bao trùm lấy gương mặt Mao-san.

“...Hửm?”

Akira hỏi lại với vẻ bất an.

“Có chuyện gì không ổn sao?”

“Thì... thực ra là...”

Mao-san ngập ngừng, đôi môi mấp máy nhưng không sao tìm được câu chữ nào cho thỏa đáng.

Còn tôi, tôi hiểu rõ nỗi tiến thoái lưỡng nan của chị lúc này. Chị ấy đang đứng trước ngưỡng cửa phải phơi bày một sự thật tàn khốc.

Chính Akira lại là rào cản lớn nhất khiến Anju chẳng còn thiết tha gì việc quay trở lại.

Cảm thấy mình bị tách biệt khỏi vòng tròn sự thật, Akira hét lên.

“Đừng có quanh co nữa! Nói cho em biết ngay đi!”

Mao-san nhìn xoáy vào mắt Akira, gương mặt hiện rõ sự giằng xé nội tâm mãnh liệt.

“Anju đã... nói những gì?”

Akira hỏi, giọng nói đã bắt đầu run rẩy.

Mao-san liếc nhìn tôi một lượt rồi trút ra một tiếng thở dài nặng nề như muốn trút bỏ gánh nặng trong lòng.

Đáp lại, tôi cũng chỉ biết thở dài theo rồi lảng tránh cái nhìn của mọi người, lẳng lặng cúi đầu xuống sàn nhà.

“...Được rồi.”

Bằng một tông giọng trầm buồn, Mao-san bắt đầu thuật lại từng lời tự sự đầy cay đắng của Anju. Tiếp lời chị ấy, tôi cũng kể lại chi tiết những gì mình đã trao đổi với cậu ấy.

Khi toàn bộ sự việc được xâu chuỗi lại theo trình tự thời gian, Akira chỉ giữ im lặng. Cô ấy không nói lời nào, nhưng hai bàn tay thì cứ siết chặt lại, run rẩy.

“...Mọi chuyện thực sự là như vậy đó. Thế nên chị e rằng dù bây giờ em có trực tiếp đến gặp Anju đi chăng nữa thì...”

“Cái quái gì thế này…”

Akira nãy giờ vẫn duy trì một sự im lặng đáng sợ, bỗng cất lời với tông giọng run rẩy đến tội nghiệp. Rồi như thể không còn sức để kiềm tỏa những cảm xúc đang cuộn trào, cô ấy vỡ vụn và gào lên nức nở:

“Cái quái gì thế này hả?!”

Cảm nhận rõ cả sự rung chấn trong màng nhĩ, tôi đưa mắt nhìn cô ấy đang đứng ngay cạnh mình.

“Nếu cậu ấy muốn trốn chạy khỏi em...! Nếu việc ở bên cạnh em lại khiến cậu ấy đau khổ đến mức đó...!”

Đôi lông mày cô ấy nhíu chặt, cố gắng chặn đứng những giọt nước mắt đang chực chờ trào ra ngoài.

“...Thì cậu ấy phải nói thẳng với em chứ!”

Cô ấy siết chặt nắm đấm, cả cơ thể run lên bần bật vì uất ức.

“Em biết Anju đang phải vật lộn với khó khăn. Em biết cậu ấy vẫn luôn nỗ lực dù phải chịu đựng biết bao thương tổn. Em đã nghĩ... không, em đã tin chắc rằng đó chính là quyết tâm sắt đá của cậu ấy cơ mà...! Vậy mà...! Rốt cuộc tất cả chỉ là do em sao...!”

Cô ấy dường như hoàn toàn mất phương hướng, giọng nói lạc đi rồi đột ngột đứng bật dậy.

“Ơ! Akira, chờ đã!”

Mặc cho tôi gọi với theo, cô ấy vẫn lao thẳng ra khỏi phòng họp nhanh như một cơn lốc.

“Chị biết ngay là mọi chuyện sẽ kết thúc như thế này mà…”

Mao-san thở dài, chị ấy chống hai khuỷu tay xuống bàn rồi đưa tay lên vò đầu bứt tai đầy vẻ não nề.

“Em xin lỗi... Em thực sự không hề có ý định làm lộ bí mật này.”

“Làm sao mà cậu lại để con bé bắt thóp dễ dàng như vậy?”

Chị ấy hỏi tôi, tư thế vẫn giữ nguyên vẻ mệt mỏi đó.

“Thực ra… là do gã Kasugai bên tờ Buntou đã đánh hơi được.”

“Kasugai? Tên phóng viên của tờ Buntou á?”

“Vâng. Anh ta đã chộp được ảnh em đi cùng với Maomi-san…”

Mao-san ngả người ra sau ghế, ánh mắt xa xăm như thể đang nhanh chóng chắp vá lại những mảnh ghép còn sót lại của câu chuyện.

“Ồ, chị quên bẵng mất sự hiện diện của tên cáo già đó. Vậy là hắn đã dùng đống ảnh đó để lấy thông tin từ Akira sao?”

Chị ấy gật đầu rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Khúc đó thì chị hình dung ra rồi, nhưng tại sao câu chuyện lại đột ngột rẽ hướng sang Anju?”

“Có vẻ như… Kasugai, hay chính xác hơn là tòa soạn Buntou, đang thèm khát bất cứ thông tin gì về việc cậu ấy có quay lại giới giải trí hay không.”

Chị ấy lại trút ra một hơi thở nặng nề hơn cả lúc trước.

“Thì ra là vậy. Kasugai đã 'lỡ mồm' quá nhiều, còn cậu thì cũng chẳng thể diễn tiếp vở kịch ngây ngô trước mặt Akira nữa, đúng không?”

“...Vâng.”

Tôi khẽ gật đầu thừa nhận. Mao-san lộ rõ vẻ cáu kỉnh, chị nện gót giày xuống sàn nhà liên hồi như để trút bỏ sự bế tắc.

“Đúng là một thời điểm không thể tồi tệ hơn...!”

Tôi cũng chẳng biết nói gì hơn ngoài việc đồng tình. Mao-san vò rối mái tóc vốn đã chẳng mấy gọn gàng rồi đứng bật dậy.

“Thôi, chuyện đã lỡ rồi! Cậu đợi đây một chút.”

“Ừm… chị định làm gì thế?”

“Chị phải tạt qua phòng thu VR dọn dẹp đống lộn xộn ở đó cái đã. Cứ đứng yên đây, chị quay lại ngay!”

“Phòng-phòng thu VR sao ạ?”

Chị ấy ném về phía tôi một cái nhìn đầy vẻ phát cáu.

“Thực tế ảo ấy! Dự án mới mà công ty đang triển khai. Gọi là gì nhỉ? Idol ảo? Một trong những gương mặt chị quản lý đang hoạt động dưới hình thức đó. Căn phòng đó lắp kín camera để đồng bộ hóa từng cử động của con bé với nhân vật 3D.”

“Ồ…”

Tôi từng nghe về sự bùng nổ của xu hướng này, nhưng không ngờ ngay cả các công ty quản lý idol truyền thống cũng đã bắt đầu lấn sân nhanh đến thế.

“Lúc nãy bọn chị đang ghi hình dở thì cái cuộc họp này chen ngang, giờ chị phải đi dọn bãi chiến trường đã! Xong việc chúng ta sẽ lấy xe đuổi theo Akira ngay lập tức!”

“Đ-đuổi theo ạ…? Nhưng chúng ta còn chẳng biết cô ấy định đi đâu...”

Mao-san nhìn tôi trân trân một hồi như nhìn sinh vật lạ, rồi quát lên.

“Đồ ngốc! Chắc chắn con bé đang lao đến nhà Anju rồi! Thu dọn đồ đạc đi, chúng ta xuất phát ngay bây giờ!”

Chị ấy đùng đùng nổi giận bước ra khỏi phòng họp.

Đúng thật, với cái tính khí bốc đồng của Akira, cô ấy chắc chắn sẽ làm vậy.

Tâm trí tôi quay cuồng trước những sự kiện diễn ra quá nhanh. Nhưng khi đã định thần lại, tôi mới rùng mình nhận ra tính chất nghiêm trọng của vấn đề.

Nếu Akira cứ thế xông đến gặp Anju, bầu không khí giữa hai người họ chắc chắn sẽ căng thẳng đến mức bùng nổ. Có Mao-san ở đó để giảng hòa là điều cực kỳ quan trọng.

Còn mình thì sao?

Mình nên làm gì?

Đóng vai trò gì?

Và phải nói những lời gì trong tình cảnh trớ trêu này?

Khi tôi còn đang mải mê với mớ bòng bong trong đầu, cánh cửa phòng họp lại bật mở cái rầm.

“Đi thôi!”

“Hả? Chị... chị xong nhanh thế ạ?”

“Chị cũng chẳng biết làm thế nào cho kịp nên đã ngắt sạch điện rồi tống hết đống máy móc sang một góc rồi!”

“Làm thế mà ổn được ạ?!”

“Ổn hết, nhanh cái chân lên!”

Dưới sự thúc giục gắt gao của Mao-san, chúng tôi vội vã tháo chạy khỏi văn phòng.

Mao-san đạp lút ga, duy trì tốc độ tối đa cho phép để đưa chúng tôi đến căn hộ của Anju. May mắn thay, chúng tôi vừa vặn bắt kịp lúc Akira đang tiến vào sảnh thang máy.

“Akira! Chờ đã!”

Mao-san gọi với bằng tất cả sức bình sinh, khiến Akira giật nảy mình quay lại. Ngay khi nhận ra chúng tôi, cô ấy cau mày, gương mặt lộ rõ sự khó chịu tột độ.

“Hai người định đến để cản đường tôi đấy à?”

Cô ấy hỏi bằng chất giọng lạnh băng, ánh mắt sắc như dao liếc từ Mao-san sang tôi. Vừa thở dốc để điều hòa nhịp tim, Mao-san vừa dứt khoát lắc đầu.

“Không, giờ thì chị không định ngăn em nữa...”

Chị ấy nhìn thẳng vào mắt Akira, nói tiếp với vẻ nghiêm túc.

“Chỉ là chị không nỡ tưởng tượng ra cảnh Anju sẽ bị em 'thủ tiêu' khi hai đứa gặp mặt nhau thôi.”

Dù biết Mao-san chỉ đang nói mỉa, nhưng khi nhớ lại vết rạn nứt sâu hoắm giữa hai người họ, lời nói ấy vẫn khiến tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Akira lườm Mao-san mất vài giây, rồi khịt mũi đầy vẻ khinh khỉnh.

“Tốt nhất là hai người đừng có xen vào chuyện của tôi.”

“Được rồi...”

Dù mặt mày vẫn đầy vẻ ngờ vực, Akira vẫn tặc lưỡi cau có rồi bước tiếp.

Tôi và Mao-san lặng lẽ bám theo sau như những cái bóng.

Lên đến tầng nhà Anju, Akira bước đi đầy dứt khoát. Cô ấy tiến thẳng đến trước cửa phòng và nhấn chuông không một chút do dự. Vài giây sau, hệ thống liên lạc nội bộ phát ra tín hiệu.

“Vâng, ai thế ạ?”

Giọng nói có chút trầm đục, nhưng không thể lầm lẫn được, đó chính là tiếng của Anju.

“...Là Akira đây.”

Chúng tôi nghe rõ cả tiếng Anju hít một hơi lạnh đầy kinh ngạc từ đầu dây bên kia. Ngay sau đó, đường truyền bị ngắt cái rụp.

“Cái gì thế? Cậu ta dám cúp máy với mình à?!”

Akira gắt gỏng thốt lên rồi áp sát vào cánh cửa chính.

“Anju! Ra đây mau!”

Cô ấy hét lớn. Mao-san nhanh như chớp lao tới, vòng tay khóa chặt eo Akira để kiềm tỏa cô nàng đang lên cơn lôi đình.

“Đồ ngốc này! Em có còn là trẻ con nữa đâu mà làm loạn lên thế!”

“Buông ra! Em sẽ không bao giờ tha thứ nếu cậu ta cứ hèn nhát trốn chui trốn lủi trong đó!”

Nhìn hai người họ giằng co, tôi lo lắng đảo mắt quan sát xung quanh. Khu dân cư này vốn cực kỳ yên tĩnh, một vụ náo động thế này rất dễ khiến cảnh sát ghé thăm.

Tuy nhiên, cuộc ẩu đả dừng lại ngay tắp lự khi cánh cửa từ từ hé mở.

“...Anju.”

Akira khẽ đằng hắng, ánh mắt dán chặt vào người cộng sự cũ đã bặt vô tín âm suốt thời gian qua. Anju đáp lại cái nhìn của Akira, đôi mắt hiện rõ vẻ thảng thốt và chẳng hiểu sao lại đỏ hoe như vừa mới khóc.

“...Akira-chan.”

Sau khi gọi tên Akira, Anju liếc nhìn tôi và Mao-san một lượt rồi cúi gầm mặt xuống. Kế đó, cô ấy nở một nụ cười gượng gạo đầy vẻ bối rối.

“Mọi người... có muốn vào trong ngồi không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!