Trans + Edit: Ph4ng:3
---
Dù trong lòng đầy bồn chồn, nhưng tôi vẫn đưa tay nhấn chuông cửa. Vài giây ngắn ngủi chờ phản hồi mà tôi cứ ngỡ như cả chục phút trôi qua.
Cạch.
Một giọng nói phát ra từ máy điện thoại nội bộ.
“Vâng?”
Nghe cái giọng có phần uể oải ấy, tôi bất giác đứng thẳng người chỉnh đốn tư thế.
“À, ừm... tôi là Okita Yuu đây. Mao-san bảo tôi qua...”
Vừa dứt lời, một giọng nói luống cuống vang lên từ phía bên kia.
“Hả?! Yuu-kun?! Tớ cứ tưởng Mao-san sẽ tới chứ…”
Ra là vậy. Anju-san vẫn chưa biết chuyện tôi đã trở thành trợ lý của Mao-san. Nhưng tại sao chị ấy lại chưa báo gì cho cô ấy nhỉ? Tôi cảm thấy muốn ôm đầu vì mớ rắc rối này.
“Ôi, đợi chút nhé! Tớ ra mở cửa ngay đây.”
Dù tôi ghé thăm bất ngờ, cô ấy có vẻ vẫn rất đón tiếp. Tôi thực sự nể phục sự tử tế của cô ấy và chắc chắn sẽ phải "hỏi tội" Mao-san sau chuyện này.
Cánh cửa chính mở ra với một tiếng cạch.
Anju-san diện một chiếc áo len đen mỏng cùng chân váy xếp ly màu be. Tôi thẫn thờ, chẳng thể ngăn mình nhìn cô ấy chằm chằm.
Trong đầu tôi bất chợt hiện lên hình ảnh "nàng idol nào đó" đang thản nhiên gãi lưng trong chiếc áo thun xộc xệch... Đúng là một sự tương phản đến chóng mặt.
“Xin lỗi vì để cậu phải đợi lâu nhé! Mau vào nhà đi!”
“Chào cô... Ừm... tôi vào thật nhé? Liệu có phiền cô quá không?”
Anju-san nhìn tôi, vẻ mặt thoáng chút ngơ ngác.
“Kìa, chẳng lẽ tớ lại để khách đứng ngoài cửa sao? Như vậy khiếm nhã lắm.”
“À, ý tôi là... vâng, vậy tôi xin phép...”
Dù cảm thấy hơi kỳ quặc khi đột ngột xông vào nhà người ta rồi lại được đối đãi như khách quý, nhưng nếu cứ đứng từ chối mãi thì còn khó xử hơn, nên tôi đành đón nhận lòng hiếu khách của cô ấy.
“Vậy... xin làm phiền cô quá...”
“Không sao đâu mà, cứ tự nhiên đi!”
Anju-san vui vẻ lấy ra đôi dép đi trong nhà dành cho khách rồi đặt ngay ngắn trước mặt tôi. Tôi khẽ cúi đầu cảm ơn trong lúc tháo giày và xỏ chân vào dép.
Ngay lập tức, một mùi hương dễ chịu thoang thoảng nơi cánh mũi—chút nồng đượm của khói xen lẫn vị ngọt ngào thanh khiết.
Thấy tôi cứ khịt mũi vẻ tò mò, cô ấy bật cười.
“Ôi, xin lỗi nhé. Tớ đang đốt chút hương trầm, có làm cậu thấy khó chịu không?”
“Hương trầm sao?”
“Đúng rồi! Nếu cậu thấy khó chịu, tớ dập nó đi rồi mở cửa cho thoáng ngay!”
Anju-san vừa nói vừa chỉ tay về phía một que hương trầm đang tỏa khói lững lờ.
“À không! Mùi thơm lắm. Tôi không thấy phiền chút nào đâu...”
“Thật sao? May quá! Ồ, để tớ pha trà nhé. Trà lúa mạch hay trà nhài đây? Nóng hay lạnh đều có cả!”
“Thôi, cô đừng bận tâm về tôi quá, phiền cô lắm...”
“Hửm, vậy chốt là trà lúa mạch lạnh nhé. Đợi tớ một phút thôi!”
Tôi hoàn toàn bị cuốn vào sự tiếp đón nồng hậu này và cảm thấy có chút tội lỗi. Tuy nhiên, không thể từ chối mãi được, tôi đành đón nhận sự tử tế của cô ấy.
Khi đã pha trà xong cho cả hai, chúng tôi ngồi đối diện nhau ở bàn ăn. Làn khói trắng mỏng manh bốc lên từ chiếc tách sứ nhỏ xinh của Anju-san.
“Dạo này tớ đang mê trà nhài lắm, cảm giác tâm trạng dịu lại hẳn.”
“Ra là vậy...”
“A, xin lỗi nhé. Tớ lại cứ luyên thuyên một mình rồi.”
“Không, không có gì đâu...!”
Sự lo lắng khiến tôi chẳng tài nào đáp lại cô ấy một cách tự nhiên được.
Dù đã dần quen với sự hiện diện của Akira-chan, nhưng việc phải ở riêng trong phòng với idol mà mình hâm mộ bấy lâu vẫn là một thử thách cực kỳ căng não.
Thấy bộ dạng cứng đờ như khúc gỗ của tôi, Anju-san khẽ nghiêng đầu.
“Cậu đang căng thẳng đấy à?”
“Vâng... một chút...”
“Tại sao cơ?”
“Thì... vì không phải ngày nào tôi cũng có cơ hội được vào nhà của idol mình thích như thế này...”
Anju-san chớp mắt vài cái đầy ngạc nhiên, rồi bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
“Yuu-kun đáng yêu thật đấy!”
“Không, cái đó... ừm...”
“Giờ tớ cũng chỉ là một người bình thường thôi, cậu không cần phải giữ kẽ quá đâu.”
Cô ấy nói bằng giọng bông đùa, nhưng những lời ấy lại như một nhát dao khứa vào lòng tôi.
“Ừm... về chuyện đó...?”
“Hửm? Chuyện gì cơ?”
Anju-san khẽ nheo mắt. Nụ cười vẫn nở trên môi, nhưng bầu không khí bỗng chốc thay đổi khiến tôi không khỏi cảnh giác.
“Cô đã nghe gì từ Mao-san chưa?”
Vẫn giữ nụ cười dịu dàng đó, cô ấy khẽ nghiêng đầu sang phía ngược lại.
“Nghe... chuyện gì?”
“Về việc Akira... muốn tái hợp Ripqle.”
Anju-san cụp mắt xuống, khẽ nâng tách và nhấp một ngụm trà nhài. Sau đó, cô ấy thở dài rồi gật đầu.
“Ừ... tớ nghe rồi.”
Câu trả lời của cô ấy khiến tôi cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
Dù nụ cười vẫn còn đó, nhưng tôi biết trái tim cô ấy đã đóng sập cửa. Câu trả lời ngắn gọn ấy như một bức tường ngăn cách, chặn đứng mọi lời tôi định nói sau đó.
“Ơ... ừm...”
Thấy tôi lắp bắp, Anju-san khẽ cười mỉa.
“...Mao-san nhờ cậu đến để thuyết phục tớ đúng không?”
“Cũng... không hẳn...”
“Mao-san đúng là ác thật đấy. Lại đi cử một người không giỏi đối phó với con gái đi làm việc này. Nhất là khi chị ấy thừa biết tớ vốn dễ mủi lòng trước những người như Yuu-kun.”
“Hả?”
Trước vẻ mặt thẫn thờ vì sốc của tôi, Anju-san khẽ cười khì rồi lắc đầu.
“Tất nhiên không phải theo ý đó rồi.”
“À, ra là vậy... tôi cũng nghĩ thế...”
“Chỉ là... tớ vốn không thích kiểu người quá xông xáo. Cậu biết đấy, kiểu người lúc nào cũng hừng hực khí thế lao về phía mình ấy. Nào là cơ bắp, nào là hào nhoáng... rồi suốt ngày chỉ biết vùi mình trong phòng gym. Kiểu đàn ông như thế, cậu hiểu ý tớ chứ?”
“À... tôi đoán là mình hiểu...”
“Yuu-kun không phải kiểu người đó, đúng không? Cậu là kiểu người luôn lo lắng xem người khác đang cảm thấy thế nào... Có lẽ đó là lý do Mao-san cử cậu đến gặp tớ.”
Rồi Anju-san chằm chằm vào ánh mắt vào tôi.
“Vậy cậu định làm gì đây? Sẽ thử thuyết phục tớ chứ?”
Cô ấy nói bằng giọng đầy khiêu khích.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình đang thắt lại. Cô ấy đã hoàn toàn nhìn thấu tôi, mọi toan tính hay nước đi của tôi dường như đều nằm gọn trong lòng bàn tay cô ấy.
Việc cố gắng lay chuyển cô ấy lúc này chẳng khác nào như muối bỏ biển. Ít nhất là ngay vào thời điểm này, mọi lời thuyết phục đều trở nên vô nghĩa.
Tôi lại hít một hơi sâu nữa.
“Cô biết là Akira... đã nỗ lực rất nhiều vì cô mà, đúng không?”
Nghe vậy, Anju-san chậm rãi cúi đầu.
“Ừ, tớ biết. Akira-chan đã thành công với kế hoạch của mình rồi...”
Cô ấy khẽ gật đầu, như đang tự nhủ với chính mình.
“Cậu ấy... lúc nào cũng có cách để xoay xở được mọi việc.”
Lời nói của cô ấy thốt ra thật bình thản nhưng lại mang sức nặng đến lạ kỳ. Căn phòng rơi vào thinh lặng, đến mức tôi có thể thấy rõ làn khói từ que hương trầm đang lững lờ lan tỏa nơi góc mắt.
“Tớ biết... Akira-chan làm vậy là vì tớ. Nhưng... tớ chắc rằng đó không chỉ vì tớ, mà còn là vì chính bản thân cậu ấy nữa.”
“...Có lẽ là vậy.”
Tôi khẽ gật đầu đồng tình.
“Tớ không muốn bước tiếp trên con đường idol mà người ta chẳng thể tiến lên nếu không dùng kẻ khác làm bàn đạp.”
Đó là điều Akira đã nói trước đây. Chắc chắn, sự phủ nhận đó xuất phát từ mong muốn kéo Anju trở lại, nhưng đồng thời, đó cũng là khát khao được tiếp tục làm một idol đầy kiêu hãnh của cô ấy.
Anju-san dường như thấu cảm được điều đó.
“...Cậu không thấy tớ là kẻ dư thừa sao?”
Sau một hồi lặng im đến nghẹt thở, cô ấy mới cất lời.
“...Hả?”
“Cậu không nghĩ rằng trên con đường idol của Akira-chan, tớ là một sự tồn tại không cần thiết à?”
Khép hờ đôi mắt, Anju-san khẽ lẩm bẩm với vẻ ngoài bình thản đến lạ kỳ. Rồi chậm rãi, cô ấy mở mắt nhìn thẳng vào tôi.
Tôi nín thở.
Ánh nhìn ấy sâu thẳm và tối tăm vô cùng.
Đó là ánh mắt vô hồn của một người đã hoàn toàn tuyệt vọng sau khi phải đối diện với thực tại nghiệt ngã.
Gương mặt cô ấy toát lên vẻ thanh thản, nhưng là sự thanh thản của kẻ đã quyết định buông xuôi tất cả.
“T-Tại sao cô lại nói như vậy chứ...?!”
“Akira-chan đã vươn tới tầm ngôi sao rồi. Không có tớ cậu ấy vẫn ổn, vốn dĩ từ trước đến nay luôn là như vậy.”
“Không phải đâu...! Nếu Ripqle cứ thế tiếp tục, chắc chắn cô sẽ—”
“Cậu thực sự tin vào điều đó sao?”
Anju-san lạnh lùng ngắt lời tôi.
“Thử tưởng tượng xem... nếu ngay từ đầu Akira-chan ra mắt với tư cách nghệ sĩ solo, chuyện gì sẽ xảy ra? Cậu nghĩ kết quả có gì thay đổi không? Cậu tin là cậu ấy sẽ chìm nghỉm nếu thiếu tớ sao?”
Tôi cứng họng.
Cô ấy lặng lẽ quan sát tôi, trong khi tôi cứ mấp máy môi mà chẳng thể tìm nổi một lời nào để đối lại.
“Tớ thì không nghĩ vậy. Tớ luôn là kẻ ngáng chân cậu ấy.”
“Nhưng mà—”
“Không có ‘nhưng mà’ gì cả. Chỉ mình Akira-chan thôi cũng đủ để tỏa sáng rực rỡ rồi.”
Cô ấy khẳng định chắc nịch với một nụ cười cay đắng.
Cảm giác thật khó chịu.
Tôi hoàn toàn hiểu những gì Anju-san đang suy nghĩ.
Dù Akira có ra mắt một mình, cô ấy vẫn sẽ tỏa sáng rực rỡ như hiện tại. Thành công đó vốn không phụ thuộc vào việc cô ấy có nằm trong một nhóm đôi hay không.
Kỹ năng biểu diễn của Akira quá xuất chúng, và cách cô ấy làm lay động trái tim người hâm mộ cũng hoàn hảo hơn bất cứ ai.
Việc cô ấy vươn tới vị thế idol hàng đầu là điều hiển nhiên mà ai cũng phải công nhận. Thế nhưng, mọi chuyện không chỉ đơn giản là những con số hay danh hiệu.
Với tư cách là một fan trung thành, tôi tin rằng có một thứ hào quang độc nhất vô nhị, một loại ánh sáng chỉ có thể phát ra khi hai người họ đứng tựa lưng vào nhau.
Tuy nhiên, tôi lại chẳng có đủ ngôn từ sắc bén để xuyên thủng bức tường thành kiên cố mà Anju-san đã dựng lên.
Thái độ của cô ấy khiến tôi bàng hoàng nhận ra rằng, đằng sau vẻ điềm tĩnh kia là một ý chí khước từ mãnh liệt đến đáng sợ.
“Tớ đã từng có một lời hứa với Akira-chan.”
Anju-san bồi hồi lên tiếng.
“Một lời hứa...?”
“Phải, một lời hứa.”
Cô ấy nheo mắt cười, như thể đang ngược dòng thời gian về những ngày xưa cũ.
“Rằng tớ sẽ không bao giờ ngáng chân cậu ấy. Rằng chúng tớ sẽ cùng nhau chạm tay vào vị trí số một.”
“Vậy thì... lời hứa đó vẫn còn giá trị mà—”
“Tớ đã làm vướng chân cậu ấy rồi.”
Đôi mắt Anju-san chợt tắt ngấm mọi tia sáng khi ngắt lời tôi. Tôi hoàn toàn sững sờ, chết lặng trước sự thật phũ phàng đó.
“Akira-chan từng bảo sẽ giết tớ nếu tớ nuốt lời.”
“G-Giết sao...?”
“Ừ. Ha ha... Thật đấy, lúc đó mặt cậu ấy đáng sợ cực kỳ. Tớ cứ tưởng mình sắp bị cậu ấy nuốt chửng đến nơi rồi.”
“Ra là cô đã lập một lời thề nặng nề đến thế...”
“Phải. Lời hứa đó vốn để chứng minh quyết tâm của tớ. Nhưng khi thực sự bước vào cuộc chơi, tớ mới nhận ra mình chẳng thể làm nổi. Tớ luôn chậm hơn Akira-chan một bước, luôn là kẻ kéo lùi bước chân cậu ấy. Cuối cùng, tớ sa chân vào đống rắc rối hậu trường rồi phải giải nghệ. Tớ đã thất hứa mất rồi.”
Cô ấy đờ người lại một chút rồi khẽ bật một nụ cười chán nản.
“Tớ đã phá vỡ lời thề, vậy mà giờ tớ vẫn còn sống nhăn đây này.”
“Cô ấy chắc chắn không bao giờ nghiêm túc chuyện giết cô đâu!”
“Nhưng đó là giao kèo giữa hai đứa. Tớ đã sẵn sàng để bị cậu ấy kết liễu rồi.”
Anju-san nói bằng chất giọng phẳng lặng, không hề có chút ý vị đùa cợt nào.
“Nói đi cũng phải nói lại, Akira-chan cũng đâu có giữ đúng thỏa thuận. Thay vì giết tớ, cậu ấy lại đang tìm mọi cách kéo tớ quay lại. Cậu ấy đâu cần phải làm thế, một mình cậu ấy vẫn vững vàng bước tiếp được mà. Rốt cuộc, cậu ấy cũng để cảm xúc chi phối mất rồi.”
Cách cô ấy nói nghe thật thất vọng, khiến tim tôi nhói đau.
Cô ấy thừa nhận Akira đã mạo hiểm cả sự nghiệp để phơi bày sự thật vì mình, thế nhưng, tôi cảm giác cô ấy đang cố tình lờ đi sức nặng của sự hy sinh đó.
Nếu không, cô ấy đã chẳng dùng cụm từ “cố kéo tớ quay lại” một cách nhẹ tênh như vậy.
“Akira sẽ không bao giờ tuyệt vọng tìm cách đưa một người không cần thiết quay về đâu!”
Anju-san mở to mắt kinh ngạc.
“Giấc mơ của cô ấy, ngay cả lúc này, vẫn là đứng trên đỉnh cao cùng với cô! Cô ấy chưa bao giờ ngừng nhắc về việc muốn cùng cô biểu diễn tại Budokan! Vậy mà...”
Tôi nghẹn lời, không thể kết thúc câu nói của mình.
Cô ấy nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt rõ ràng là đang sững sờ.
Mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ sau sự bộc phát đột ngột đó. Tuy nhiên, điều làm tôi bàng hoàng hơn là mình suýt chút nữa đã lên án một người vốn bị ép phải rời bỏ thế giới idol vì những hoàn cảnh nghiệt ngã vượt quá tầm kiểm soát.
Ý nghĩ đó khiến tôi rùng mình, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
Bất chợt, Anju-san bật cười thành tiếng.
“Ha ha ha!”
“Ơ, ừm... tôi xin lỗi...”
“Không sao đâu mà. Cậu thực sự rất quan tâm đến Akira-chan nhỉ?”
Những lời chân thành của cô ấy khiến mặt tôi càng lúc càng nóng bừng hơn.
“Cậu... thực sự rất tử tế.”
Cô ấy nói, ánh mắt nhìn sâu vào tôi như muốn đọc thấu tâm can.
“Vì cậu quá tử tế, nên tớ chắc rằng cậu luôn nhìn tớ dưới một lăng kính màu hồng. Điều đó thật sự rất ấm lòng.”
“Không phải vậy đâu. Chỉ là... tôi đã dõi theo sự nghiệp của cô suốt một thời gian dài...”
“Cậu biết không...”
Anju-san cắt ngang lời tôi.
“...Thực lòng mà nói, tớ không hề chạy trốn khỏi giới idol.”
“...Hả?”
Cô ấy rời tay khỏi bàn, đặt lên đùi và ngồi ngay ngắn lại khi chạm mắt với tôi. Tôi cảm giác như mình đang bị hút sâu vào cái hố đen thăm thẳm trong đôi mắt ấy.
Chậm rãi, cô ấy thốt ra những lời tiếp theo.
“Tớ đã chạy trốn khỏi... Akira-chan.”
Tôi nín thở trước lời thú tội đó. Một sự thật trần trụi đến mức không thể diễn đạt theo bất cứ cách nào khác, khiến tôi chỉ biết chết lặng.
“Tớ từng nghĩ mình đã có đủ quyết tâm. Tớ đã lập lời thề, nên tớ tin mình có thể đi đến cùng. Tớ đã dốc hết sức, làm tất cả mọi thứ chỉ để có thể tiếp tục đứng cạnh Akira-chan... Tớ thực sự đã cố gắng rất nhiều...”
Giọng cô ấy bắt đầu run rẩy.
“Nhưng bấy nhiêu vẫn là chưa đủ. Có một khoảng cách về thiên bẩm giữa hai đứa mà không một nỗ lực nào có thể lấp đầy. Thứ mà tớ ngỡ là ‘quyết tâm’ bỗng chốc biến thành ‘sự ám ảnh’. Tớ từng mù quáng tin rằng mình là người duy nhất có quyền ở bên cạnh Akira-chan, và tớ phải nỗ lực điên cuồng chỉ để giữ vững vị trí đó. Nhưng giữa những đấu tranh tuyệt vọng ấy...”
Nói xong, Anju-san ngẩng mặt lên nhìn tôi với đôi mắt đã nhòa lệ.
“Tớ nhận ra mình bị mắc kẹt khi đứng cạnh cậu ấy.”
Mỗi khi trả lời phỏng vấn, cô ấy luôn lặp đi lặp lại một câu duy nhất.
“Tớ rất hạnh phúc khi được ở bên Akira-chan!”.
Mỗi lần nghe lời tuyên bố đó, tâm trí tôi lại tự động reo hò.
“Cô ấy hẳn phải trân trọng việc đứng cạnh Akira lắm. Một cặp bài trùng tuyệt vời biết bao!”.
Thế nhưng, sự thật lại nghiệt ngã đến tột cùng.
“Khi tớ được tiếp cận cho công việc tiếp rượu lén lút đó, tớ đã tự giễu ‘Hóa ra giá trị của mình cũng chỉ đến thế này thôi sao...’. Tớ cảm thấy bị sỉ nhục. Nhưng rồi ngay sau đó...”
Anju-san dùng ngón tay gạt đi giọt lệ nơi khóe mắt và khẽ mỉm cười.
“Cảm giác ấy lại vô cùng... nhẹ nhõm.”
Cách cô ấy cười khiến tim tôi thắt lại. Có lẽ đó chính là khoảnh khắc cô ấy quyết định khai tử giấc mơ của chính mình.
“Cậu đã xem đoạn video mà tay nhà báo Buntou quay rồi phải không?”
“...Vâng.”
“Nhìn thì có vẻ như tớ bị ép buộc phải đi tiếp khách và ai cũng mặc nhiên tin là như vậy. Nhưng mà…”
Lờ mờ đoán được câu chuyện sẽ dẫn đến đâu, tôi chỉ muốn bịt chặt tai lại để không phải nghe thêm bất cứ lời nào từ Anju-san nữa.
Tôi muốn hét lên bảo cô ấy dừng lại ngay đi.
Nhưng cô ấy vẫn tàn nhẫn tiếp tục.
“Cho đến tận giây phút cuối cùng, tớ đã thực sự cân nhắc việc nhắm mắt đưa chân để đi tới khách sạn đó.”
“Cô không được nói những lời như vậy!”
Tôi không thể kìm nén thêm được nữa mà quát lên. Cô ấy khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy cam chịu.
“Đó là sự thật.”
“Nhưng cuối cùng cô đã từ chối mà, đúng không?”
“Đó là vì... tớ đã nghĩ đến Akira-chan.”
Anju-san sụt sịt, rút một tờ khăn giấy trên bàn để lau đi vệt nước mắt ban nãy. Khi đã bình tâm hơn đôi chút, cô ấy nói tiếp.
“Tớ nghĩ rằng... nếu chuyện tớ dính líu vào những thứ dơ bẩn đó bị bại lộ, Akira-chan chắc chắn cũng sẽ bị vạ lây. Tớ không muốn kéo cậu ấy xuống bùn cùng mình ngay cả khi mọi chuyện đã kết thúc. Giây phút đó tớ mới bừng tỉnh.”
“Nếu cô quan tâm đến cô ấy đến thế, vậy thì...!”
“Tớ quan tâm chứ! Nhưng tớ không thể quay lại được nữa!”
Tiếng hét của Anju-san khiến tôi lặng người. Trông cô ấy lúc này như một đứa trẻ sắp vỡ òa trong nước mắt.
“Trong khi tớ cứ đứng dậm chân tại chỗ, Akira-chan vẫn không ngừng tiến về phía trước. Cậu ấy đã đi xa lắm rồi. Ngay từ đầu tớ đã kém cỏi hơn cậu ấy, làm sao tớ có thể hy vọng đuổi kịp để đứng cạnh cậu ấy thêm một lần nào nữa đây...?!”
Cúi gầm mặt, Anju-san thốt ra những lời nghẹn ngào trong cổ họng.
“Thời gian chúng tớ cùng nhau theo đuổi giấc mơ đã chấm dứt rồi. Chính tớ là người đã đặt dấu chấm hết cho nó.”
Tôi hoàn toàn câm nín trước lời thú tội ấy. Tôi chẳng biết phải làm sao để bóc tách sự cam chịu đang bám chặt lấy trái tim cô ấy, để đưa cô ấy trở lại làm idol của ngày xưa. Thậm chí, tôi còn chẳng chắc mình có nên làm vậy hay không.
Quyết tâm của cô ấy quá sắt đá.
Điều đó rõ ràng như ban ngày, chẳng còn kẽ hở nào để tôi có thể len lỏi vào.
“Vì thế... Yuu-kun.”
Cô ấy ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi đã lấy lại vẻ điềm tĩnh như mọi khi.
“Tớ không thể quay lại Ripqle được đâu.”
Nói xong, cô ấy nhấp một ngụm trà nhài rồi thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân.
“Cảm ơn cậu đã ghé thăm nhé. Tớ thực sự rất trân trọng điều đó. Cho tớ gửi lời hỏi thăm đến Mao-san, được chứ?”
“...Vâng.”
Tất cả những gì tôi có thể làm lúc này là gật đầu trong vô vọng.
Qua khóe mắt, tôi thấy Anju-san chậm rãi đứng dậy. Cô ấy tiến về phía tôi, rồi nhẹ nhàng đặt bàn tay lên đầu tôi.
Tôi bất giác giật mình.
Cô ấy hơi rụt tay lại như thể cũng bất ngờ trước phản ứng của chính mình, nhưng rồi lại dịu dàng xoa đầu tôi lần nữa.
“Đừng làm vẻ mặt đó chứ. 'Idol' tuyệt vời của cậu sẽ còn tỏa sáng rực rỡ hơn nữa, cậu biết mà.”
Nghe những lời đó, tôi cảm thấy một luồng cảm xúc ấm áp trào dâng từ sâu trong lồng ngực.
“Hãy tiếp tục ủng hộ Akira-chan từ giờ trở đi nhé.”
Chẳng lẽ mọi chuyện thực sự kết thúc ở đây sao?
Nhưng chẳng phải Anju-san mới là người nên ở bên cạnh Akira sao?
Lẽ ra mọi chuyện phải luôn là như vậy chứ?
Những suy nghĩ cứ thế cuộn trào mãnh liệt, khiến tôi không cách nào ngăn lại được.
“Nhưng tôi...”
Mắt tôi cay xè.
Nhìn Anju-san, tôi tuyệt vọng kìm lại những giọt nước mắt trực trào. Cô ấy đờ lại, đôi mắt ngạc nhiên nhìn tôi chằm chằm.
“Nhưng tôi... vẫn muốn thấy hai người đứng cạnh nhau... tại Budokan...”
Vừa dứt lời, đôi mắt cô ấy bỗng chốc nhòa lệ.
“Kìa... trời ạ...”
Cô ấy cố nở một nụ cười gượng gạo, bông đùa bảo “Thôi đi mà”, rồi vội vã rút thêm vài tờ khăn giấy để lau đi những giọt nước mắt đang chực rớt.
“Ha ha, tớ thật là người may mắn khi có người nói với mình những lời như thế.”
“Không phải vậy đâu... tôi...”
Bàn tay của Anju-san nhẹ nhàng đặt lên môi tôi trước khi tôi kịp nói hết câu. Cô ấy chậm rãi lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ van nài.
“Làm ơn đi mà. Tớ vốn là người rất dễ mủi lòng đấy.”
“...Ưm!”
“Vậy nên...”
Cô ấy mỉm cười dịu dàng.
“Đừng nói những lời như thế nữa nhé.”
Một giọt nước mắt lăn dài khỏi khóe mắt tôi. Anju-san cười gượng rồi dùng khăn giấy lau đi cho tôi.
“Thôi nào! Kể tớ nghe về Akira-chan đi. Ở ngoài đời cậu ấy luộm thuộm lắm đúng không? Nhưng cứ hễ lên sân khấu là lại tỏa sáng đến mức không thể rời mắt được, đúng là mê người mà!”
Cô ấy trắng trợn đánh trống lảng bằng cách hào hứng chuyển chủ đề.
Sau đó, chúng tôi tiếp tục dông dài về những chuyện vụn vặt xoay quanh Akira cho đến khi buổi gặp gỡ chính thức khép lại.
Thú thật, ngay từ đầu tôi đã luôn hoài nghi về khả năng thuyết phục được Anju-san, nhất là khi một người sành sỏi như Mao-san cũng đã nếm mùi thất bại.
Dù vậy, sâu trong lòng tôi vẫn nhen nhóm một tia hy vọng mong manh rằng mình có thể giúp ích được chút gì đó...
Và rồi, tia hy vọng ấy đã bị dập tắt hoàn toàn.
Anju-san đã hạ quyết tâm quá sắt đá.
Chẳng còn lấy một kẽ hở nào để chúng tôi có thể lay chuyển cô ấy thêm nữa.
Trên đường về, khi lòng tôi vẫn còn nặng trĩu sự tuyệt vọng, chiếc điện thoại trong túi bỗng rung lên bần bật.
Là cuộc gọi từ Mao-san.
“Alo?”
“Yuu-kun? Cậu đang trên đường về à?”
“Vâng, em đang về đây.”
“Mọi chuyện sao rồi?”
“...Không ổn đâu ạ. Cô ấy hoàn toàn không có ý định quay lại. Quyết tâm của cô ấy rất lớn.”
Tôi nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt từ đầu dây bên kia.
“Vậy là cậu cũng thất bại rồi sao... Chị cứ tưởng ít nhất cậu cũng sẽ tác động được đến con bé đó chứ.”
Tôi chẳng hiểu sao chị ấy lại nghĩ thế, nhưng lúc này tôi cũng chẳng còn tâm trạng nào để thắc mắc.
“Thôi, hôm nay thế là được rồi. Vẫn còn lần sau mà.”
“...Sẽ không có 'lần sau' đâu ạ. Với sự kiên định đó, em không nghĩ cô ấy sẽ đổi ý đâu.”
“Cậu còn non nớt quá. Người lớn luôn có cách để giải quyết những việc này!”
“Cái gì cơ...?”
“Nếu cách này hỏng thì dùng cách khác! Đừng bỏ cuộc cho đến khi đã cạn kiệt mọi phương án! Ghé qua văn phòng chút đi, nhé?”
“...Ngay bây giờ ạ?”
“Phải! Miễn thắc mắc! Hẹn gặp lại!”
Cuộc gọi kết thúc đột ngột. Bực mình, tôi lườm cái điện thoại trước khi nhét nó lại vào túi.
Lúc nào chị ấy cũng chỉ nói điều mình muốn mà chẳng thèm nghe người khác, đúng là giống hệt Akira.
Ra là Mao-san vẫn chưa từ bỏ.
Một phần trong tôi cảm thấy được khích lệ, nhưng sau khi nghe những lời tự sự rút thắt ruột gan của Anju-san, tôi không khỏi lo lắng về gánh nặng mà sự đeo bám dai dẳng này sẽ đặt lên vai cô ấy. Dù sao thì Mao-san cũng đang hành động vì lợi ích của Akira.
Tôi tự hỏi liệu cảm xúc của Anju-san có được xem xét đến không? Việc đưa cô ấy quay lại liệu có thực sự tốt cho Ripqle, cho Akira và cho chính bản thân Anju-san hay không?
Thú thật, tôi vô cùng hoài nghi về điều đó.
Với những suy nghĩ ngổn ngang đó, tôi hướng thẳng về phía văn phòng của FairPro.
1 Bình luận