Trans + Edit: Ph4ng:3
---
Tôi đã cố bỏ chạy. Thật sự là tôi đã cố hết sức rồi.
Nhưng thật đáng xấu hổ, tôi hoàn toàn bị khuất phục trước sự quyết đoán và cái sức mạnh thể chất đáng kinh ngạc của Maomi-san.
Để rồi trước khi kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, tôi đã bị lôi xềnh xệch vào khách sạn tình yêu lần đầu tiên trong cuộc đời mình.
“Oa, phòng này xịn phết! Nhìn kìa, còn có cả ghế massage nữa. Muốn thử không?”[note91964]
Ngay khi vừa bước vào, Maomi-san đã hào hứng chạy đi khám phá khắp phòng như một đứa trẻ.
“T-tôi... tôi nghĩ là mình không thể làm những chuyện mà cô đang định làm đâu... Ý tôi là...”
Tôi rất muốn bày tỏ sự khó chịu và phản đối của mình, nhưng những con chữ cứ xoay mòng mòng trong đầu, khiến tôi chẳng thể thốt ra được lời nào cho ra hồn.
Cô ấy quay lại, bĩu môi đầy hờn dỗi.
“Cậu nói vậy là ý gì chứ? Không thấy hạnh phúc sao? Cậu đang ở chung một phòng với ‘nhân vật chính’ trong đống video mà cậu vẫn hay xem mỗi ngày đấy thôi.”
“T-tôi có hay xem đâu!”
“Hừm, vậy là một tuần một lần? Hay hai lần?”
“Tôi sẽ không bao giờ thèm xem nữa!”
“Ha ha ha!”
Tôi lại đang bị trêu đùa rồi. Nhưng chuyện đó bây giờ chẳng còn quan trọng nữa. Tình hình này thực sự rất tệ. Mọi thứ đang diễn biến theo chiều hướng không thể tồi tệ hơn.
“Yên tâm đi, chúng ta sẽ không ‘lên giường’ đâu mà lo.”
“Hả... thật sao?”
“Sao nào, hay là cậu thực sự muốn?”
“Không có!”
“Ha ha, cậu dễ thương quá trờiiii.”
Tôi cảm thấy mình hoàn toàn bị sập bẫy. Trong khi tôi đứng chôn chân ở góc phòng như một bức tượng, Maomi-san nhanh chóng đi rửa tay rồi thản nhiên cởi chiếc áo cardigan bên ngoài ra.[note91965]
Sau khi trút bỏ lớp áo khoác, cô ấy ăn mặc “thiếu vải” đến mức tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc dán chặt mắt vào bức tường vô cảm.
Chừ phải làm sao đây? Mình nên làm gì bây giờ?
Giữa lúc tôi đang mải vật lộn với mớ bòng bong trong đầu, chiếc điện thoại trong túi quần bất ngờ rung lên.
Cảm giác rung liên tục không ngắt quãng ấy báo hiệu rằng, thứ đang chờ đợi tôi không phải là một dòng tin nhắn, mà là một cuộc gọi
Chẳng lẽ là Mao-san gọi?
Thông thường, người duy nhất gọi vào cái chiếc điện thoại hiếm khi đổ chuông này chỉ có thể là chị ấy. Nếu đúng là vậy, đây chính là “chiếc phao cứu sinh” để tôi thoát khỏi tình cảnh này.
Tôi vội vàng lấy điện thoại ra và nhìn vào màn hình.
「Oshi」[note91966]
Một cuộc gọi từ Akira?
Nghĩ lại thì, đây có lẽ là lần đầu tiên cô ấy chủ động gọi điện cho tôi.
Cô ấy thường thản nhiên bước thẳng vào phòng tôi mà không thèm gõ cửa, nên thú thật là chúng tôi chẳng bao giờ cần phải liên lạc qua điện thoại.
Trong lúc tôi còn đang ngớ người ra trước sự kiện hiếm hoi này, Maomi-san đã lên tiếng.
“Hửm? Có điện thoại à?”
“Á!”
Cô ấy nhanh như cắt vồ lấy và giật phăng chiếc điện thoại khỏi tay tôi. Sau khi nhìn chằm chằm vào màn hình một hồi, cô ấy chạm tay vào đó và ngắt cuộc gọi.
“Trên này ghi là 'Oshi'. Ai thế? Anju à?”
Cô ấy nở một nụ cười đầy tinh quái khi đưa trả điện thoại cho tôi.
“Thì... là...”
“Là Anju đúng không?”
“...Thực ra, là Akira.”
Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng lên như lửa đốt. Việc ai đó phát hiện ra tôi là fan của Akira đã là một chuyện, nhưng bị bắt quả tang lưu số cô ấy là “Oshi” thì lại là một cấp độ xấu hổ hoàn toàn khác.
“Ồ quao. Vậy ra cậu thích Akira hả? Hừm hừm...”
Maomi-san cứ dán chặt ánh nhìn vào tôi với nụ cười không thể gian xảo hơn. Khi tôi cố quay đi chỗ khác để trốn tránh, chiếc điện thoại lại rung lên lần nữa. Màn hình lại hiển thị cái tên “Oshi”.
“Gì mà dai dẳng thế nhỉ?”
“Ơ, khoan đã!”
Cô ấy lại cướp điện thoại của tôi một lần nữa và dập máy.
“Và sẵn tiện thì...”
“Á…”
Cô ấy tắt nguồn luôn.
“Lỡ có chuyện gì quan trọng thì sao?!”
“Thôi nào, còn chuyện gì quan trọng hơn việc dành thời gian với tôi trong căn phòng khách sạn này chứ?”
“Nhưng có thể là chuyện công việc hay gì đó tương tự...!”
“Cậu làm việc cho Mao mà, đúng không? Nếu là công việc, chẳng có lý do gì Akira-chan lại liên lạc trực tiếp với cậu cả.”
Lập luận của cô ấy sắc bén đến mức tôi cứng họng. Trong cơn uất ức, tôi vô tình lườm cô ấy một cái.
“Thôi nào, đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt như chú cún con đang giận dỗi đó chứ.”
Maomi-san phớt lờ cái lườm của tôi, đặt chiếc điện thoại lên bàn trà rồi thong thả tiến về phía giường và ngồi xuống.
“Lại đây nào.”
Cô ấy mỉm cười, đôi tay dang rộng tạo thành một vòng ôm đầy mời gọi. Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi thực sự cảm thấy một luồng điện xẹt qua vì hoảng loạn.
“Ý-ý cô là sao…?”
“Lại đây, không sao đâu mà. Đừng lo, tôi sẽ không làm gì đáng sợ đâu.”
“N-nhưng mà...!”
“Hừm, thật là.”
Mất kiên nhẫn, Maomi-san đứng phắt dậy, nắm lấy tay tôi và kéo mạnh về phía cô ấy.
Lúc đó, tôi mới sực nhớ ra mình mỏng cơm đến nhường nào. Tôi vốn yếu ớt từ nhỏ, yếu đến mức bố tôi phải bắt đi học Aikido cho khỏe người.
Thế nhưng, tôi chẳng đời nào nỡ dùng võ với một người phụ nữ không hề có ác ý như cô ấy.
Chẳng mấy chốc, tôi đã thấy mình ngồi trên giường, còn cô ấy ở phía sau. Nói cho đúng thì... tôi đang ngồi gọn trong vòng chân của cô ấy, một tư thế khiến tôi hoàn toàn không còn đường lui.
“Ơ… ừm, ờ, ừm...!”
“Nhắm mắt lại đi.”
“Hả? Không...”
“Ngoan nào, cứ làm theo tôi đi! Nhắm mắt lại. Tin tôi.”
Trước sự quyết đoán đến mức áp đảo của cô ấy, tôi chẳng còn cách nào khác là phải nhắm mắt lại. Cả cơ thể tôi lúc này căng cứng chẳng khác nào một sợi dây đàn sắp đứt.
Giữa bóng tối bao trùm, mọi giác quan của tôi dường như đổ dồn vào nhịp thở chậm rãi, đều đặn của Maomi-san đang phả ngay sát sau lưng.
“Làm theo lời tôi nào.”
“Hả…?”
“Hít vào một hơi thật sâu bằng mũi, rồi từ từ thở ra bằng miệng.”
Tôi ngoan ngoãn làm theo.
“Đúng rồi. Cậu làm tốt lắm.”
Khi nhắm mắt lại, giọng nói của Maomi-san dường như vang vọng trực tiếp vào tâm trí của tôi. Cái thái độ cợt nhả, nhí nhố lúc nãy đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một tông giọng trầm ấm, nhẹ nhàng mang theo nhịp điệu vỗ về đầy an tâm.
“Đúng rồi... cứ tiếp tục duy trì nhịp thở như thế đi...”
Tôi hít thở theo chỉ dẫn, đầu óc vẫn còn mơ hồ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Dù tim vẫn đập loạn lên, nhưng lạ thay, tôi lại cảm thấy bình yên đến lạ.
Ngay khi tôi ngỡ mình đã có thể thả lỏng...
Bất thình lình, một hơi ấm nồng nàn ập đến khi cơ thể Maomi-san áp sát vào lưng tôi. Tôi cảm nhận rõ rệt sự mềm mại đang đè nhẹ lên vai, trong khi vòng eo cô ấy khẽ tựa vào lưng tôi như một điểm tựa vững chãi.
Đôi chân cô ấy cũng lặng lẽ bao bọc lấy tôi, tạo thành một vòng vây không thể trốn thoát.
“Không sao đâu, không sao đâu mà.”
Cô ấy siết chặt vòng tay, như thể muốn dùng chính cơ thể mình để trấn giữ tâm trí đang lung lay của tôi.
Mùi hương thanh khiết kết hợp cùng sự mềm mại khó cưỡng ấy tràn ngập các giác quan, khiến đầu óc tôi quay cuồng trong một cơn say choáng váng.
“T-tôi không làm được đâu…!”
“Ổn mà.”
“Nhưng tôi cảm nhận được... những thứ đang áp sát vào mình…!”
“Thì chúng vốn dĩ phải thế mà.”
Trái ngược với trạng thái như sắp nổ tung của tôi, giọng nói của Maomi-san vẫn điềm nhiên, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
“Nào, cậu thấy cơ thể tôi thế nào?”
“T-tôi không biết mình có nên...”
“Cứ nói đi mà. Cậu cảm thấy thế nào?”
Cô ấy muốn tôi nói ra suy nghĩ của mình. Nhưng bị dồn vào thế bí bất thình lình như vậy, tâm trí tôi hoàn toàn trở nên trống rỗng.
“N-nó... mềm lắm ạ.”
“Được rồi, còn gì nữa không?”
“M-mùi hương... thực sự rất ngọt ngào...”
“Và sao nữa?”
“C-cả... cả sự ấm áp này nữa...”
“Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi.”
Tôi nghe thấy tiếng Maomi-san khẽ khịt mũi, một âm thanh nhỏ đến mức như tiếng mèo kêu. Sau đó, tôi cảm nhận được sức nặng nhẹ nhàng khi cằm cô ấy tựa lên vai trái của mình.
“Chính là như vậy đấy.”
Cô ấy thì thầm, hơi thở nóng hổi phả nhẹ vào tai tôi.
“...Hả?”
“Cơ thể phụ nữ ấy, vốn dĩ là như vậy mà, đúng không?”
“Ý-ý cô là…”
Maomi-san tiếp tục rót vào tai tôi những lời dịu dàng. Dù nhắm nghiền mắt, tôi vẫn có thể mường tượng ra gương mặt cô ấy lúc này chắc chắn đang nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Mềm mại hơn đàn ông, mang theo mùi hương dễ chịu… và luôn ấm áp khi được ôm trọn vào lòng."
“T-thì đúng là vậy mà…”
Tôi vẫn chưa thể nắm bắt được ý định thực sự sau những lời dẫn dắt của cô ấy. Dường như nhận ra sự lạc lõng trong tâm trí tôi, cô ấy bất ngờ đặt ra một câu hỏi đơn giản, nhưng lại mang sức nặng khiến lồng ngực tôi thắt lại.
“Cậu đang sợ hãi điều gì vậy?”
Câu hỏi ấy khiến tôi sững sờ. Mọi từ ngữ định thốt ra đều nghẹn lại nơi cổ họng.
“Điều gì... khiến cậu phải sợ hãi đến nhường ấy?”
Tôi chưa từng thực sự đối diện hay gọi tên nỗi sợ của mình, cho đến khoảnh khắc cô ấy trực tiếp chạm vào nó.
“N-nếu cô hỏi đó là gì... thì chính tôi cũng...”
Không biết.
Nhưng có một điều tôi chắc chắn, mọi thứ đều bắt nguồn từ mối quan hệ “sai lầm” với người chị khóa trên mà tôi từng rất thân thiết hồi tiểu học.
“Không hẳn là tôi sợ con gái...”
“Tôi hiểu rồi. Vậy thì, điều gì mới là thứ khiến cậu chùn bước?”
Sự gợi mở dịu dàng của Maomi-san khiến tôi bắt đầu suy ngẫm. Và khi suy nghĩ, tôi dần bình tĩnh lại.
Ngày đó, tôi chỉ đơn thuần là làm theo những gì người chị ấy yêu cầu, nhưng chính sự khờ dại đó đã vô tình đẩy chị ấy vào sự rắc rối đó.
Sự thật ấy như một nhát dao găm thẳng vào tim, để lại trong tôi một nỗi kinh hoàng thường trực. Nỗi sợ rằng mình có thể hủy hoại cuộc đời của một ai đó.
“T-tôi... tôi sợ rằng mình sẽ làm t-tổn thương ai đó...”
Dù tôi có sợ phụ nữ đến đâu, tôi vẫn là một thằng đàn ông với những ham muốn theo bản năng. Một nỗi ham muốn mạnh mẽ đến mức tôi phải xem những video nhạy cảm kia để kiềm chế nó lại.
“T-tôi sợ rằng… ham muốn của mình có thể làm một cô gái bị t-tổn thương..."
Lồng ngực tôi thắt lại, cảm giác như có thứ gì đó đang bóp nghẹt nhịp thở. Giọng nói bắt đầu nghẹn ngào và tôi cảm nhận rõ sự nóng hổi đang trào ra nơi khóe mắt.
“Đ-đó... có lẽ là lý do thực sự...”
Tôi thốt ra những lời ấy trong tiếng nấc nghẹn ngào. Maomi-san khẽ thốt lên một tiếng thở dài đầy cảm thông.
“Tôi hiểu rồi.”
Cô ấy siết chặt vòng tay hơn, như muốn dùng hơi ấm của mình để bao bọc lấy trái tim đang vỡ vụn của tôi.
“Cậu đã từng làm tổn thương ai đó trong quá khứ rồi, đúng không?”
“Tôi—tôi không biết nữa... Tôi thực lòng không hề muốn làm hại ai cả… Nhưng khi ấy, tôi đã quá nông nổi, hành động mà chẳng mảy may suy nghĩ đến hậu quả...”
“Có phải là... chuyện tình dục không?”
Câu hỏi trực diện đến trần trụi của cô ấy khiến tôi hoàn toàn chết lặng. Nhưng chẳng hiểu sao, thay vì chạy trốn, tôi lại cảm thấy mình nên thành thật.
Một linh cảm mách bảo tôi rằng, người phụ nữ đang ôm chặt lấy mình lúc này sẽ bao dung và chấp nhận mọi góc tối mà tôi kể ra.
“Vâng...”
“Tôi hiểu rồi...”
Giữa không gian tĩnh lặng, tôi có thể nghe rõ nhịp thở đều đặn, chậm rãi của Maomi-san. Cô ấy hít vào bằng mũi rồi nhẹ nhàng thở ra bằng miệng. Như một phản xạ tự nhiên, tôi cũng bắt đầu hòa mình vào nhịp điệu ấy.
“Cậu đã rất sợ hãi. Sợ phải đến gần một cô gái vì lo rằng bản thân sẽ trở thành kẻ gây ra thương tổn cho họ.”
Tôi hít một hơi thật sâu. Từng lời cô ấy thốt ra đều ghim thẳng vào sự thật mà tôi hằng trốn tránh.
“Và rồi, nỗi sợ thầm kín đó đã biến tướng, trở thành cái mác 'sợ giao tiếp với phái nữ' nói chung.”
Sâu thẳm trong tâm trí, một sự thật đau lòng dần được bóc tách.
Mình có thực sự sợ phụ nữ không?
Không, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy. Thứ tôi sợ chính là sự can dự vào cuộc đời họ. Tôi sợ cảm giác nhận thức quá rõ về ranh giới giới tính và nỗi lo rằng mình sẽ vô tình hủy hoại ai đó.
Việc gây ra tổn thương sẽ chỉ càng làm phơi bày những khiếm khuyết mục rỗng bên trong tôi, thứ mà sự kiên cường mong manh này chẳng cách nào chống đỡ nổi.
Đó mới chính là cái lõi của vấn đề.
Tôi chợt nghĩ về Akira. Đời tư của cô ấy là một mớ hỗn độn, cùng với sự hớ hênh đến lạ lùng. Cô ấy không ngần ngại để lộ da thịt trước mặt tôi, dùng những lời lẽ đầy gợi ý để trêu đùa.
Mỗi lần như vậy, trái tim tôi lại đập loạn lên, và tôi phải dốc toàn lực để kìm nén những xúc cảm đang chực chờ bùng nổ. Thật chẳng khác nào một sự hành xác.
Tôi ngưỡng mộ cô ấy với tư cách là một idol. Nhưng những khoảnh khắc riêng tư bên cô ấy lại khiến tôi nhận thức rõ rệt hơn về sự khác biệt giới tính và đánh thức những khao khát sâu thẳm.
Tôi không thể chịu đựng nổi cảm giác tội lỗi đó, nên đã luôn đẩy cô ấy ra xa dưới cái cớ “lo lắng cho sự nghiệp” của cô. Đến tận giờ phút này, tôi mới thực sự tỉnh ngộ.
“Không sao đâu.”
Giọng nói của Maomi-san vang lên, nhẹ nhàng cắt đứt dòng suy nghĩ đang rối bời của tôi.
“Chuyện đó chẳng có gì to tát đâu. Cậu sẽ còn làm tổn thương người khác hết lần này đến lần khác thôi. Thế nên, đừng quá bận tâm về nó.”
“...Hả?”
Bất thình lình, cô ấy siết chặt vòng tay đến mức khiến tôi cảm thấy lồng ngực mình nghẹt lại.
“M-Maomi-san... đau quá…”
“Tôi biết, tôi xin lỗi nhé.”
Cô ấy nới lỏng vòng tay nhưng vẫn không buông ra hoàn toàn. Tiếng cười khẽ của cô ấy vang vọng ngay sát bên tai tôi.
“Tôi ôm cậu vì tôi thấy cậu đáng yêu và thực lòng tôi thích cậu, cậu hiểu điều đó mà, đúng không?”
“Đừng có trêu tôi trong tình cảnh này chứ—”
“Nhưng cậu đã thấy đau, đúng không?”
Maomi-san ngắt lời tôi.
“Dù tôi ôm cậu là để thể hiện tình cảm, nhưng tôi hiểu rằng mình đã quá tay và làm cậu đau.”
Tôi im lặng.
“Cậu có thể làm tổn thương ai đó ngay cả khi có ý tốt. Chỉ cần một sai lầm nhỏ là đủ.”
“Chuyện đó...”
“Thế nên, không sao đâu.”
Lời nói của cô ấy chẳng biết bằng cách nào đã khiến trái tim tôi nhẹ nhõm hơn.
“Không sao đâu mà. Làm tổn thương ai đó đôi khi là điều không thể tránh khỏi, nhưng quan trọng là phải biết tha thứ cho chính mình khi chuyện đó xảy ra… Tương tự vậy, khi bản thân bị tổn thương, hãy mở lòng tha thứ cho những kẻ đã làm hại mình.”
Cô ấy ghé sát tai tôi, hơi thở ấm áp hòa cùng lời thủ thỉ dịu dàng.
“Đó là tất cả… tất cả những gì cậu cần phải làm lúc này thôi.”
[note91967]
Tôi không thể kìm nén cảm xúc thêm được nữa, mọi dồn nén bấy lâu nay cứ thế vỡ òa thành những giọt nước mắt.
“Ừm, ngoan nào... ngoan nào.”
“T-tôi... t-tôi xin lỗi...”
“Không sao đâu mà, cứ khóc đi cho nhẹ lòng. Cậu đã phải gồng mình chịu đựng suốt bấy lâu nay rồi.”
Tôi thấy mình thật thảm hại khi cứ thế bật khóc nức nở trong khi vẫn được Maomi-san ôm chặt vào lòng.
Tại sao tôi lại đang ở trong một căn phòng khách sạn với người phụ nữ mà mình chỉ vừa mới gặp?
Và tại sao tôi lại trào nước mắt khi cô ấy ôm mình như thế này?
Mọi thứ thật sự quá hỗn loạn và điên rồ.
Thế nhưng, tôi đã dần hiểu ra dụng ý thực sự của Mao-san đằng sau cuộc gặp gỡ này. Sự thật đó khiến lòng tôi dâng lên một cảm giác phức tạp, vừa có chút bực dọc trước sự tinh quái quá mức của chị ấy, nhưng trên hết vẫn là một niềm biết ơn.
“...Thực sự xin lỗi cô.”
Sau một hồi nức nở đến mức chẳng còn nước mắt để mà khóc nữa, tôi lại cất lời xin lỗi lần nữa. Maomi-san vẫn đang ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
“Không sao đâu, đừng bận tâm. Vậy thì...”
Cô ấy nắm lấy hai vai tôi rồi hỏi.
“Cậu hết run rồi nhỉ. Giờ còn thấy sợ tôi không?”
“Hả...?”
Nghĩ lại thì, đúng là tôi không còn cảm thấy căng cứng như lúc đầu nữa. Tôi ngập ngừng quay người lại và giật mình khi thấy gương mặt cô ấy đang ở sát sạt. Theo bản năng, tôi vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
“Dễ thương thật đấy.”
“...Ừm.”
“Trông cậu khá hơn hẳn lúc nãy rồi đó.”
“...Vâng.”
Tôi tự hỏi liệu đó là vì mình đã thấu hiểu được lòng tốt của Maomi-san, hay đơn giản là vì tôi đã dần quen với việc ở gần cô ấy suốt một thời gian dài.
Dù lý do là gì đi nữa, việc tôi có thể ngồi yên trong không gian riêng tư này mà không thấy quá căng thẳng quả thực là một bước tiến lớn, bởi đây vốn là khoảng cách thân mật mà tôi thậm chí chưa từng cho phép bản thân có được khi ở bên Akira.
“...Ơ, cảm ơn cô rất nhiề— á á á?!”
Đang nói dở thì Maomi-san đột nhiên đưa tay chộp lấy... "Thằng bé" của tôi, khiến tôi thét lên một tiếng kinh hoàng mà chính tôi cũng chưa từng nghe thấy bao giờ.
“Hừm, có vẻ dưới này không được ‘sung mãn’ lắm nhỉ?”
Tôi nhảy dựng ra khỏi giường, trong khi cô ấy đáp lại bằng một vẻ mặt không hài lòng.
“Thôi nàoooo.”
“C-cô đang làm cái quái gì thế?!”
“Hử? Chẳng phải chúng ta sắp làm tình sao?”
“Không có chuyện đó đâu!”
Cô ấy nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.
“Nhưng cậu đâu còn sợ tôi nữa, đúng không?”
“Vấn đề không phải ở chỗ đó!”
“Hay là cứ thuận theo dòng chảy mà ‘thu phục’ hoàn toàn nỗi sợ luôn đi? ♡”
Chất giọng ngọt lịm của Maomi-san chỉ càng khiến tình hình thêm tồi tệ đối với tôi.
“K-không bao giờ có chuyện đó đâu.”
“Không ư...? Cậu ác thật đấy. Vậy mà tôi cứ tưởng mình sắp được ‘thịt’ cậu rồi chứ.”
“Chẳng phải cô đang giúp tôi chữa chứng sợ phụ nữ sao...?!”
“Thì, nếu không làm thế, chúng ta đâu có làm tình được...”
“Cô đã bảo là chúng ta sẽ không ‘lên giường’ mà!”
Tôi phản đối kịch liệt đến mức hụt hơi, nhưng Maomi-san dường như lại thấy tình cảnh này cực kỳ thú vị. Cô ấy tinh nghịch làm ký hiệu chữ V rồi ngọ nguậy mấy ngón tay trước mặt tôi.
“Nói thật lòng nhé, ngay từ đầu tôi đã có mưu đồ cả rồi. Nhưng cứ nhìn theo hướng này mà xem: cậu thì vượt qua được nỗi ám ảnh bấy lâu, còn tôi lại được ở bên chàng trai mà mình thầm thích! Chẳng phải là một thương vụ cả hai cùng có lợi sao?”
“Nhưng mà...”
Giữa cơn bối rối tột độ, tôi đã vô phát thốt ra những gì đang ẩn hiện trong tâm trí.
“Nếu cô làm chuyện đó với một kẻ như tôi, tôi dám chắc cô sẽ chẳng cảm thấy thỏa mãn chút nào đâu.”
Tôi nở một nụ cười gượng gạo đầy cay đắng.
“Hơn nữa, chẳng phải đối tượng của cô thường là những người dày dạn kinh nghiệm hơn sao...?”
Ngay khi tôi vừa dứt lời, Maomi-san bỗng đờ người ra. Cô ấy nhìn tôi chằm chằm, đôi môi mím chặt và đôi lông mày khẽ nhíu lại.
“...Ra là cậu nghĩ như vậy sao?”
Đến lúc tôi nhận ra mình vừa lỡ lời nói một điều khiếm nhã thì đã quá muộn. Maomi-san đã bị tổn thương, liền quay mặt đi chỗ khác với vẻ không hài lòng.
“Ôi, tôi... tôi xin lỗi! Tôi thực lòng không có ý đó...”
Tôi cuống cuồng giải thích. Tôi vừa mới thốt ra một nhận xét đầy định kiến về nghề nghiệp của cô ấy, bất chấp việc cô ấy đã đối xử với mình tử tế đến nhường nào. Dù có hối hận đến mấy thì lời nói cũng chẳng thể rút lại được nữa.
“Tôi thực sự xin lỗi...”
Tôi cúi đầu thật thấp để tạ lỗi. Sau vài giây im lặng đến nghẹt thở...
“Ha ha.”
Nghe thấy tiếng cười của Maomi-san, tôi chậm rãi ngẩng đầu lên và thấy cô ấy đang nở một nụ cười rạng rỡ.
“Cậu đúng là một chàng trai thành thật đến mức ngốc nghếch.”
Cô ấy đứng phắt dậy, vò mái tóc tôi đến rối bời như cách người ta xoa đầu một chú cún nhỏ.
“Cảm ơn vì đã xin lỗi nhé!”
Sau khi vò tóc tôi chán chê, cô ấy bất chợt dùng một ngón tay nâng cằm tôi lên, buộc tôi phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ấy. Biểu cảm của cô ấy lúc này bỗng trở nên tinh quái vô cùng.
“Nhưng lúc nãy không được ngầu lắm đâu nhé. Cậu bảo là sợ làm con gái tổn thương, vậy mà chính cậu lại vừa nói điều gì đó gây tổn thương cho tôi đấy thôi.”
Tôi im lặng cúi đầu.
“Hừm, ha ha, thôi không sao. Tôi biết cậu đã hối hận rồi. Và còn nữa!”
Cô ấy rút tay khỏi cằm tôi rồi giơ ngón trỏ lên.
“Làm tình ngoài công việc là sướng nhất đấy, biết không?”
“Ồ... vâng...”
Một câu trả lời thật tồi tệ. Nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể thốt ra lúc này.
Maomi-san thở dài một tiếng rồi lấy chiếc áo cardigan mà cô ấy đã vứt trên ghế sofa lúc nãy.
“Thôi, hôm nay thế là đủ rồi. Dù việc theo đuổi một kẻ cứng đầu cũng khá thú vị, nhưng tôi vẫn thích cảm giác đến từ cả hai phía hơn.”
“Ừm... tôi mong là chuyện này sẽ không xảy ra lần nữa đâu ạ...”
“Hử? Sau bao nhiêu lời khuyên bảo tâm huyết của tôi mà cậu lại nói thế ư?”
“Tôi rất trân trọng điều đó! Thật sự đấy!”
“Vậy thì lần sau cậu phải trả nợ cho tôi bằng ‘thân xác’ đấy nhé, đồng ý không?”
Kèm theo một cái nháy mắt, Maomi-san khiến tôi chỉ biết đứng hình vì kinh ngạc. Đúng là một người phụ nữ đáng sợ. Thế nhưng, tôi không thể phủ nhận rằng ở bên cạnh cô ấy mang lại một cảm giác an tâm đến lạ kỳ.
“Vậy nhé, nhà tôi ở ngay gần đây thôi. Cậu nhớ về nhà an toàn đấy!”
“C-cảm ơn cô rất nhiều.”
Chúng tôi đã cùng nhau đi bộ ra ga, nên tôi cứ ngỡ cô ấy cũng sẽ lên tàu. Nhưng hóa ra cô ấy chỉ muốn tiễn tôi mà thôi. Tôi cúi đầu, cảm thấy vừa biết ơn vừa có chút xấu hổ.
“Yuu-kun!”
Maomi-san nắm chặt lấy hai vai tôi. Lần này, tôi không còn cảm thấy muốn phản kháng nữa.
“Hôm nay tôi đã làm rất tốt đúng không nào! Tôi đã chữa khỏi chứng sợ phụ nữ cho cậu chưa nhỉ? Chắc nói thế thì hơi quá, nhưng ít ra cũng đã khá hơn một chút rồi chứ?!”
“Hả? V-vâng... cảm ơn cô...”
“Nhưng mà bất ngờ thật đấy nhỉ? Chúng ta chỉ mới gặp nhau lần đầu thôi đấy!”
“...Đúng là vậy thật.”
Quả thực, dù chỉ mới gặp lần đầu, Maomi-san đã kiên nhẫn lắng nghe tôi, tháo gỡ từng nút thắt rối rắm trong nỗi lòng tôi.
“Cậu biết không, người ta có thể học hỏi được rất nhiều điều chỉ bằng cách quan sát, ngay cả khi đó là lần đầu gặp mặt.”
Cô ấy nói với một nụ cười ấm áp.
“Cậu đã dõi theo Akira-chan và Anju với tư cách là một fan suốt một thời gian dài rồi, đúng không?”
“...Vâng.”
“Nếu vậy, chắc chắn phải có những điều mà chỉ mình cậu mới thấy được... Và với tình cảm của cậu, chắc chắn mọi thứ sẽ thay đổi thôi.”
Maomi-san khẽ chạm nắm tay vào ngực tôi như để tiếp thêm sức mạnh.
“Tiến lên nhé, đừng dừng lại, hãy dốc hết sức mình vào!”
Nói xong, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ đến tận mang tai. Tôi thầm nghĩ cô ấy quả là một người phụ nữ vui vẻ, nhân hậu và đầy bản lĩnh.
“...Vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Khi tôi gật đầu đáp lại, Maomi-san cũng hăng hái gật đầu rồi xoay người bước đi thật nhanh.
“Vậy nhé, hẹn gặp lại!”
“Vâng... Cảm ơn cô rất nhiều.”
Tôi đứng nhìn theo bóng lưng cô ấy một lúc khi cô ấy giơ tay vẫy chào tạm biệt. Bất chợt, cô ấy quay phắt lại khi đã đi cách xa khoảng hai mươi, ba mươi mét.
“Yuu-kun! Lần sau chúng ta ‘làm phát’ nhé!”
Tôi đứng hình hoàn toàn. Cô ấy hét lớn câu đó trong khi vẫn vẫy tay nhiệt tình, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người xung quanh. Tôi có thể cảm nhận được mọi ánh mắt đang đổ dồn từ phía cô ấy sang mình.
Tôi lắc đầu lia lịa rồi chạy qua cổng soát vé. Quả nhiên, cô ấy là một người phụ nữ thực sự đáng sợ! Tôi không bao giờ muốn gặp lại cô ấy nữa đâu!
Tôi vội vã tiến về phía sân ga, leo lên cầu thang và hít một hơi thật sâu khi lên đến đỉnh. Nếu là ở một nơi nào đó an toàn hơn... có lẽ tôi cũng muốn được trò chuyện với cô ấy thêm một lần nữa.
Tôi vừa thoáng nảy ra ý nghĩ đó thì vội vã tự vả vào hai bên má mình để tỉnh táo lại.
3 Bình luận