Vol 2: <<Đang tiến hành>>

Chương 5

Chương 5

Trans + Edit: Ph4ng:3

---

Một ngày sau khi bị Mao-san đẩy cho cái nhiệm vụ trên trời dưới đất, tôi thấy mình đang đứng ngẩn ngơ trước một quán cà phê sang chảnh nằm ngay sát khu trung tâm sầm uất.

Đáng lẽ tôi phải vào trong đợi vị tiền bối kia, nhưng cái ý nghĩ ngồi đợi chờ một người lạ hoắc trong không gian ấy khiến lòng tôi cứ bồn chồn không yên.

Vừa rời giảng đường đại học để đến thẳng đây, tôi cảm thấy hơi lạc lõng với chiếc túi xách giản đơn chứa đầy giáo trình trên vai.

Dù đang là giữa trưa của một ngày trong tuần, khu phố trung tâm mà tôi hiếm khi lui tới vẫn tấp nập những dòng người trong đủ loại phục trang.

Những nhân viên công sở mặc vest bảnh bao tranh thủ giờ nghỉ trưa, một gã đàn ông diện bộ đồ họa tiết Bắc Âu diêm dúa chẳng giống ai, hay một cô gái trong chiếc váy ngắn trên đôi cao gót lênh khênh.

Sự đa dạng về phong cách ở đây khiến tôi ngỡ ngàng, thật khó tin là tất cả họ đều đang sống trong cùng một thành phố.

Có lẽ vì quá lo lắng trước cuộc gặp sắp tới, tôi cứ mải miết dán mắt vào những người qua đường, chạm mắt họ rồi lại vội vã lảng đi trong ngượng ngùng.

Đang lúc lòng dạ không yên...

“Ồ, cậu đây rồi! Xin lỗiii nhé, tôi có bắt cậu phải đợi lâu không?”

Một giọng nói vang lên từ phía sau lưng khiến tôi giật nảy mình.

Tôi chậm chạp quay người lại, để rồi đứng hình mất vài giây trước cảnh tượng trước mắt.

“Cậu là Yuu Okita-kun đúng không?”

“À, v-vâng... đúng là tôi, nhưng mà…”

Đứng trước mặt tôi là một người phụ nữ với nụ cười rạng rỡ, diện một bộ trang phục mà tôi chỉ có thể gói gọn trong hai chữ “táo bạo”.

Cô ấy mặc một chiếc váy siêu ngắn màu be để lộ trọn bờ vai trần, khoác bên ngoài là chiếc cardigan đen [note91577] mỏng manh cũng được thiết kế để khoe vai là chính.

Tôi hoàn toàn lúng túng, chẳng biết phải đặt tầm mắt vào đâu cho phải.

Nhìn thẳng vào mắt cô ấy là một thử thách quá lớn, mà nhìn đi đâu khác thì cũng chỉ thấy toàn là da thịt. Bờ vai trần, cổ áo khoét sâu, rồi cả đôi chân rám nắng lộ ra dưới lớp váy ngắn kia nữa…

“Ha ha! Chắc Mao-san chưa nói gì với cậu về phong cách của tôi rồi nhỉ?”

“À, ừm... chị ấy không nói gì cả...”

“Xin lỗi nhé, tôi vốn quen mặc thế này rồi. Chắc là khó xử lắm khi chẳng biết phải nhìn vào đâu đúng không?”

“À thì, m-mọi người đều có sở sở thích khác nhau mà...”

“Hừm, cậu trông lo lắng đến phát tội, dễ thương ghê♡. Thôi thì chúng ta vào trong nhé?”

Trong khi tôi còn chưa kịp định thần, người phụ nữ ấy đã sải bước vào quán cà phê.

Tôi vội vã rút điện thoại ra, bấm số của Mao-san với tốc độ bàn thờ. Chuông vừa reo, đầu dây bên kia đã bắt máy ngay lập tức.

“Sao rồi? Toang hết rồi à?”

“Không, n-nhưng mà thế này thì quá sức chịu đựng rồi!”

Tôi có thể nghe thấy tiếng cười nắc nẻ của chị ấy vang lên từ đầu dây bên kia.

Có gì mà buồn cười cơ chứ?!

“Con bé đó bạo lắm đúng không? Nay nó diện gì thế, lại một chiếc áo thiếu vải à?”

“Không chỉ có thế đâu! Cái gì cũng… hở hết!”

“Ha ha ha! Không sao đâu mà. Cậu chỉ cần tập cho quen hơi phụ nữ đi là vừa.”

“Nhưng rào cản này cao quá!”

Tôi hét lên lần nữa, nhưng đáp lại chỉ là tràng cười sảng khoái của Mao-san. Điều đó thực sự làm tôi phát cáu.

“Chị vào họp đây, đi nhéeee. Chúc may mắn!”

“Khoan đã! Mao-san?!”

Tút… tút… Cuộc gọi bị ngắt cái rụp.

Tôi tức tối giậm chân xuống đất, nhưng rồi bỗng cảm thấy một cái vỗ vai nhẹ nhàng từ phía sau.

“Oái!”

Người phụ nữ ấy đang nhìn tôi với vẻ tò mò.

“Cậu làm gì thế? Vào trong thôi nào.”

“À… vâng…”

Mồ hôi vã ra như tắm, tôi lủi thủi bước vào quán cà phê.

Thật không thể tin nổi, Mao-san chẳng thèm nghe tôi giải thích lấy một lời.

Bà chị quản lý ngốc nghếch đó! Dẫu biết chị ấy muốn tốt cho tôi, nhưng cái kiểu "huấn luyện đặc biệt" này cũng phải có giới hạn thôi chứ?

Nỗi lo âu về cuộc gặp gỡ, cộng thêm sự ấm ức dành cho Mao-san cứ thế bủa vây, khiến tâm trí tôi rối cả lên.

“Cho tôi một ly Dark Mocha Frappuccino[note91579] cỡ lớn, thêm kem tươi và sốt socola nhé. …Còn cậu thì sao?”

“Hả?! À, ừm… cho tôi một cà phê nóng cỡ nhỏ thôi ạ…”

“Hừm, không uống đồ ngọt sao? Trông người lớn ghê ta.”

Cô ấy nheo mắt nhìn tôi như một chú mèo tinh nghịch, rồi dùng khuỷu tay huých nhẹ vào vai tôi. Tôi khẽ rùng mình, và cô ấy lập tức quan sát tôi bằng một ánh nhìn đầy ẩn ý.

“Cậu có vẻ không thạo giao tiếp lắm nhỉ?”

Trước câu hỏi đó, tôi nhất thời cứng họng. Tuy nhiên, vì quá lúng túng muốn đáp lại, tôi đã vô thức gật đầu.

“V-vâng, cũng đại loại là vậy ạ…”

“Hể, thật sao? Tôi cứ tưởng trợ lý của Mao-san phải là kiểu người hách dịch hay thô lỗ lắm cơ.”

Người phụ nữ mỉm cười rạng rỡ nhìn tôi.

“Thực ra tôi lại thích kiểu người như cậu hơn đóoo.”

“À… Ha ha, vậy sao ạ…”

“Đúng thế! À mà, để bà chị này khao nước cho nhé.”

“Hả?! Không, chuyện đó không cần thiết đâu ạ!”

“Không sao, không sao mà. Một cậu nhóc dễ thương như cậu là phải được chiều chứ.”

Tôi cảm thấy mình đã mắc nợ cô ấy ngay từ lúc nhờ lắng nghe câu chuyện của mình, vậy mà giờ cô ấy còn bao luôn cả tiền nước.

Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ chí ít là tỏ ra quan tâm đến những gì tôi sắp trình bày, nhưng rõ ràng là cô ấy chẳng mảy may để tâm đến những điều đó.

Tôi khẽ cúi đầu.

“Cảm ơn cô rất nhiều.”

Cô ấy đáp lại với vẻ hài lòng.

“Không có gì đâu mà.”

Tôi thấp thỏm chờ đợi đồ uống, rồi may mắn thay, chúng tôi tìm được một chỗ trống hiếm hoi bên cửa sổ trong cái quán cà phê gần như đã kín chỗ. Cả hai cùng ngồi xuống.

“Ồ, nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa giới thiệu tên mình nhỉ!”

Ngay khi cả hai đã ổn định chỗ ngồi, người phụ nữ vỗ tay một cái, rút từ trong chiếc túi nhỏ ra một tấm danh thiếp sang trọng mà giản đơn rồi đưa cho tôi.

Trên đó ghi “Anna Maomi — Nghệ sĩ truyền hình.”

“Cô... là nghệ sĩ truyền hình sao?”

Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ chuyển hẳn sang một ngành nghề khác sau khi giải nghệ idol, nhưng hóa ra cô ấy chỉ đơn giản là đổi hướng đi thôi.

Cái tên này... nghe quen tai đến lạ.

Với một cảm giác bất an mơ hồ, tôi rời mắt khỏi tấm danh thiếp và vô thức nhìn vào khuôn mặt của Maomi đang ngồi đối diện.

Một cảm giác déjà vu chợt ùa về. Hình như tôi đã thấy khuôn mặt này ở đâu đó rồi thì phải?

Đang mải suy nghĩ, tôi chợt thấy đôi mắt cô ấy nheo lại đầy tinh quái.

“Cậu... nhận ra tôi rồi đúng không?”

“À, không, tôi không nghĩ vậy... Nhưng tôi cứ cảm giác là đã thấy cô ở đâu đó, hoặc có lẽ là không... Xin lỗi.”

Trong khi tôi còn đang ấp úng, cô ấy nghiêng đầu khẽ thốt lên “Hửm?” rồi bất ngờ ghé sát mặt lại gần tôi.

Cử động ấy khiến cổ áo vốn đã khoét sâu lại càng thêm gợi cảm, phơi bày những đường cong vượt quá mức chịu đựng của tôi.

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải nhìn chằm chằm vào mắt cô ấy như một cách để trốn tránh thực tại đang phơi bày ngay trước mắt.

“Cậu nhận ra khuôn mặt này mà, đúng không nè? Nhìn cho kỹ lại đi xem nào.”

Bị giam hãm trong ánh nhìn của cô ấy, mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra như tắm khi tôi buộc phải quan sát kỹ khuôn mặt ở khoảng cách gần đến nghẹt thở này.

Và rồi...

“...À.”

“Hửm?”

“...Ừm.”

“Sao thế?”

“...Chắc là... tôi đã thấy cô... ở đâu đó trước đây rồi...”

Ngay khi tôi vừa dứt lời, đôi mắt Maomi lấp lánh và cô ấy nở một nụ cười đầy ranh mãnh. Mồ hôi lạnh của tôi vẫn không ngừng tuôn rơi.

“Ở đâu cơ?”

“Ừm, thì, chuyện đó... Làm ơn tha cho tôi đi.”

Nghe thấy giọng nói yếu ớt như sắp hụt hơi của tôi, cô ấy cuối cùng cũng phá lên cười.

“Ha ha ha! Cậu dễ thương quá đi mất! Xin lỗi nhé, xin lỗi nhé, tôi chỉ trêu cậu chút thôi.”

Khi cô ấy tinh nghịch lè lưỡi, tôi chợt nhận ra mình đã thấy cô ấy ở đâu. Thực ra, tôi còn thấy cô ấy thường xuyên là đằng khác.

Cô ấy hút một ngụm lớn ly Frappuccino qua chiếc ống hút dày, rồi nheo mắt nhìn tôi đầy vẻ cợt nhả.

"...Thấy sao? Hấp dẫn lắm đúng không?"

“Làm ơn tha cho tôi đi mà!”

Thấy mặt tôi đỏ bừng như gấc chín, Maomi vỗ tay cười ngặt nghẽo. Hóa ra, khuôn mặt quá đỗi quen thuộc này thuộc về một nữ minh tinh gợi cảm cực kỳ nổi tiếng, người mà tôi thậm chí còn từng... mua cả tác phẩm của cô ấy về "nghiên cứu".

Mao-san, đồ ngốc. Em sẽ không bao giờ tha thứ cho chị đâu.

***

Maomi-san và tôi đang ở một nơi khá bắt mắt, thế nên cả hai buộc phải dùng những từ ngữ ẩn ý để bàn về đủ thứ chuyện nhạy cảm.

“Ồ, mấy chuyện lùm xùm gần đây ấy hả? Cái đó thì xưa như diễm rồi.”

Cô nở nụ cười đầy cảm thán, đôi mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Cái ngành đó đáng sợ lắm. Chỉ có một nắm người là thực hiện được ước mơ thôi. Còn lại sao? Ước mơ của họ đều bị kẻ khác xâu xé cả.”

Tôi vô thức ngồi thẳng lưng lại, cảm nhận rõ sức nặng trong từng lời nói của cô ấy.

“Ừm... Maomi-san, cô cũng từng có ước mơ chứ?”

Nghe câu hỏi của tôi, đôi mắt cô ấy mở to kinh ngạc rồi dần chuyển sang một nụ cười dịu dàng.

“Dễ thương quá đi mất...”

“Hả?! Ơ, tôi đang hỏi nghiêm túc mà...”

“Hỏi một cách chân thành như thế, thật là đáng yêu quá trờiiii.”

Cô ấy khúc khích cười, còn tôi thì cảm thấy mặt mình nóng bừng lên vì ngượng.

“Thật lòng nhé, dù tôi rất ghét phải làm cậu thất vọng, nhưng tôi chưa bao giờ thực sự có mấy thứ đó cả.”

Cô nói với vẻ đầy nuối tiếc.

“Cậu biết đấy, tôi luôn thích được cưng chiều. Thế nên tôi nghĩ, nếu mình trở thành idol, mình sẽ còn được chú ý nhiều hơn nữa.”

“Vậy đó là lý do... cô trở thành idol sao?”

Cô lại khúc khích rồi ném cho tôi một ánh nhìn đầy quyến rũ.

“Cậu thấy lý do đó nực cười đúng không?”

Tôi cứng họng mất một lúc. Thú thật là trong đầu tôi đã thoáng qua suy nghĩ “Chỉ vì thế thôi sao?”.

Tuy nhiên, tôi cũng hiểu rằng mỗi người đều có những động lực riêng để dấn thân vào con đường sự nghiệp của mình.

“Không, ý tôi là... mỗi người một vẻ mà, đúng không?”

“Ha ha ha, cậu tử tế quá đi mất.”

Maomi-san gật đầu lia lịa rồi nhún vai đầy vẻ thản nhiên.

“Nhưng chính vì cái sự hời hợt đó mà tôi mới sống vô tư được như vậy. Thế nên cái cô nàng đó mới ghét tôi cay đắng đấy.”

“‘Cô nàng đó’ là sao ạ?”

“Thì cái người mà Mao-san đang quản lý ấy. Akira-chan, chính là Akira-chan đó.”

“Ồ...”

Khi thấy vẻ mặt “à ra là thế” của tôi, cô ấy lại phá lên cười.

“Cứ hễ thấy tôi với Anju trò chuyện là em ấy lại trưng ra cái bộ mặt khó ưa cực kỳ. Mà trông cái vẻ cau có đó cũng tội tội, nhưng cũng dễ thương phết.”

Dù miệng nói rằng mình bị ghét, nhưng Maomi-san lại kể chuyện đó với thái độ vô cùng vui vẻ. Nhìn cô ấy, tôi cảm nhận được một sự tự tại trong cách sống—một sự chấp nhận mọi thứ đúng như bản chất vốn có của chúng.

Tôi thầm nghĩ, giá mà mình cũng có được sự tự tại đó với chính bản thân mình thì tốt biết mấy.

Nhưng quan trọng hơn, vì cái tên Anju đã được nhắc đến, tôi muốn nhân cơ hội này hỏi sâu hơn về mối quan hệ giữa hai người.

“Ừm, gác chuyện của Akira sang một bên đi ạ, vậy mối quan hệ giữa cô với Anju thực sự là như thế nào?”

Nghe tôi hỏi, cô ấy khẽ cười.

“Vậy là chúng ta tạm gác Akira-chan sang một bên hả?”

Cô ấy chống cằm lên tay, để mặc ánh mắt lãng đãng trôi về phía xa xăm.

“Hừm... Anju và tôi... chắc là những kẻ cùng một giuộc chăng?”

“Cùng một giuộc... Nghĩa là hai người giống nhau sao?”

“Đúng thế. Cả hai đứa tôi đều thuộc dạng vô tình va phải cái nghề idol này. Mà cộng sự của Anju lại chẳng phải ai khác ngoài Akira-chan. Chắc là con bé đã vất vả lắm.”

Maomi-san nheo mắt rồi nhấp thêm một ngụm nước.

Quan sát cô ấy ở khoảng cách gần thế này, mắt tôi lại vô thức bị hút vào những khoảng da thịt trần trụi, khiến tôi phải vội vàng dời tầm mắt, dán chặt vào ly cà phê của mình để giữ bình tĩnh.

“Lần đầu gặp Anju, tôi đã nghĩ ‘Ồ, con bé này cũng giống hệt mình thôi’ và tôi cảm thấy một sự kết nối mãnh liệt. Kiểu như, sự dễ thương là vũ khí duy nhất của bọn tôi ấy, cậu hiểu không?”

Cái cách cô ấy tự khẳng định bản thân một cách gián tiếp bằng việc khen mình dễ thương khiến tôi có chút ghen tị. Tuy nhiên, quả thực cả Maomi-san và Anju đều sở hữu vẻ đẹp rực rỡ đến mức không thể phủ nhận.

“Nhưng mà...”

Lần đầu tiên kể từ đầu buổi gặp, cô ấy hạ tầm mắt xuống, nở một nụ cười trầm buồn đầy tâm sự.

“Con bé đó... rốt cuộc lại khác tôi.”

Câu nói ấy dường như đang hướng về Anju, nhưng tôi cảm nhận được đó cũng là sự phản chiếu nỗi lòng của chính bản thân cô ấy.

Một bóng đen u uất dường như vừa phủ lên người phụ nữ vốn luôn tươi vui từ nãy đến giờ, khiến lòng tôi dấy lên một nỗi bất an khó tả.

“...Khác như thế nào ạ?”

“Hừm... Anju, không giống như tôi... con bé đó đã đấu tranh. Một cách tuyệt vọng.”

Maomi-san khẽ cười rồi đưa tay gãi gãi đầu chóp mũi.

“Tôi thì khác, tôi bước chân vào giới idol một cách hời hợt để rồi sớm nhận ra ‘Ồ, nơi này chẳng dành cho mình’. Tôi vẫn cố bám trụ một thời gian vì dù sao cũng lỡ đâm lao thì phải theo lao thôi. Nhưng một khi đã thấy cái giới này khốc liệt hơn mình tưởng, tôi liền chọn cách buông xuôi.”

Cô ấy tiếp tục trải lòng trong khi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Dù trông như đang quan sát dòng người qua lại, nhưng tôi chắc chắn rằng trong tâm, cô ấy đang nhìn thấy chính mình của những ngày xưa cũ.

“Tôi sớm hiểu ra đây không phải là nơi dành cho những kẻ thiếu đi lòng quyết tâm. Thế nên, tôi đã chọn cách cứ thong thả mà sống, khi nào chạm đến giới hạn thì nghỉ thôi. Tôi nghĩ Anju cũng nhận ra điều đó từ sớm. Nhưng... con bé đó lại chưa bao giờ bỏ cuộc. Nó bám lấy cái danh hiệu idol với tất cả sức bình sinh của mình.”

Maomi-san chậm rãi dời ánh mắt sang nhìn tôi.

“Tôi khá chắc chắn rằng... cuối cùng con bé đó cũng đã tìm thấy thứ quyết tâm sắt đá của riêng mình. Đó là lý do tôi luôn tin rằng một ngày nào đó con bé sẽ chạm tay vào được ước mơ.”

“Quyết tâm của cô ấy... Ý cô là...”

Hiểu được điều tôi đang định nói, cô ấy khẽ gật đầu.

“Phải, đó chính là Akira-chan. Quyết tâm đi theo con bé đó và... cùng nhau đứng trên đỉnh cao của giới idol.”

Maomi-san nheo mắt cười dịu dàng.

“Tôi tự nhủ ‘Ghen tị thật đấy’. Tôi tin chắc nếu là mình mà bắt cặp với Akira-chan, chắc bọn tôi sẽ cãi nhau to rồi đường ai nấy đi từ lâu rồi. Nhưng cậu biết đấy, khi chứng kiến ai đó quyết tâm theo đuổi ước mơ đến cùng, cậu không tài nào cưỡng lại việc ngưỡng mộ vầng hào quang rực rỡ tỏa ra từ họ.”

Tôi thấu hiểu cảm giác đó hơn ai hết.

Cái sự rực rỡ toát ra từ những người đang hừng hực tiến về phía ước mơ là một điều gì đó thật kỳ diệu. Những fan idol như chúng tôi luôn chắt chiu sức mạnh từ chính vầng sáng ấy.

Có lẽ vì tận sâu trong lòng, ai cũng thấu hiểu việc bền bỉ bám trụ lấy một giấc mơ là điều gian nan đến nhường nào.

Trong đời, ai cũng từng có lúc mơ mộng viển vông về hình mẫu mà mình muốn trở thành. Nhưng liệu có mấy người thực sự dám trút hết đam mê vào cái ảo mộng thoáng qua đó để biến nó thành hiện thực?

Đa số chúng ta đều bị thực tại bào mòn, để rồi cuối cùng chọn cách buông tay.

Bởi vì... buông xuôi bao giờ cũng dễ dàng hơn nhiều.

“Có vẻ tôi nói hơi giống một fan cuồng nhỉ... nhưng tôi thực sự mong hai đứa nhỏ đó có thể chạm tay vào ước mơ.”

Maomi-san nói, ánh mắt lại lãng đãng nhìn về nơi xa xăm.

“Dù tôi đã giải nghệ trước Anju khá lâu... nhưng tôi vẫn luôn âm thầm dõi theo từng bước đi của họ.”

Nghe thấy từ “giải nghệ” thốt ra từ miệng cô, tôi không kìm được sự tò mò mà cất lời hỏi.

“Ừm... tại sao cô lại chọn giải nghệ ạ?”

Cô ấy nở một nụ cười ranh mãnh trước câu hỏi của tôi.

“Fufu. Thì như tôi đã nói lúc nãy đấy, tôi vốn chẳng mặn mà gì với nghiệp idol, nên sớm muộn gì cũng tính chuyện nghỉ thôi... Nhưng lý do trực tiếp có lẽ là vì vụ bê bối gần đây mà cậu đã nghe qua.”

“Vụ bê bối” mà cô ấy nhắc đến chắc hẳn là chuyện các idol bị ép đi khách. Tôi đã lờ mờ đoán ra từ trước, nhưng khi nghe chính người trong cuộc thừa nhận một cách thản nhiên như vậy, tôi vẫn thấy thắt lòng.

Hóa ra mảng tối nhơ nhuốc đó đã tồn tại từ bấy lâu nay.

Có lẽ vẻ mặt của tôi đã hiện lên nội tâm quá rõ ràng, Maomi-san bật cười khi nhìn thấy nó.

“Ha ha ha, thôi nào, đừng trưng ra bộ mặt nghiêm túc đó chứ! Tôi đã từ chối thẳng thừng mà!”

Cô ấy cười ngắn gọn rồi nhìn về phía tấm danh thiếp trên bàn.

“Cậu thấy đấy, khi một gã quản lý cấp cao đưa ra lời đề nghị đó, tôi đã phát điên lên. Tôi đi làm ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba và luôn phải khép nép chiều lòng cấp trên. Tôi trở thành idol là để thoát khỏi cái cảnh đó, vậy mà giờ lại bảo tôi đi phục dịch mấy lão già dâm đãng sao? Tôi kiểu ‘Mơ đi nhé!’”

Cô ấy hào hứng kể tiếp.

“Và rồi tôi chợt nảy ra ý định, tại sao mình không dùng chính nhan sắc và cơ thể này để kiếm tiền theo cách của riêng mình nhỉ?!”

Tôi lo lắng nhìn quanh, và đúng như dự đoán, khách khứa ở các bàn bên cạnh đang đổ dồn ánh mắt về phía Maomi-san.

Cô ấy vội lấy tay che miệng khi nhận ra mình đã quá khích, rồi tinh nghịch lè lưỡi.

“Phải cẩn thận mới được. Biết đâu ở đây lại có fan của tôi thì khổ lắm.”

Tôi hoàn toàn câm nín. Khi tôi dời mắt đi chỗ khác, cô ấy lại chỉ tay vào tôi và khúc khích.

“Ha ha ha, cậu dễ thương thật đấy.”

“...L-Làm ơn đừng trêu tôi nữa.”

“Hử? Nhưng cậu dễ thương thật mà.”

Dù tôi đã cố gắng thể hiện rằng mình không hề thoải mái khi bị gọi là “dễ thương”, cô ấy dường như chẳng mảy may để tâm.

Sau một trận cười sảng khoái, cô ấy khẽ thở dài và nhìn tôi với vẻ điềm tĩnh lạ thường.

“Tôi nghe Mao-san nói rằng có kế hoạch đưa Anju quay lại ngành.”

“...Vâng.”

“Và cậu làm việc này chỉ vì Mao-san nhờ vả thôi sao?”

Nói vậy cũng không sai, nhưng chưa đủ. Đúng là tôi tiếp cận Anju và gặp Maomi-san là theo yêu cầu của chị ấy, nhưng tự tâm tôi cũng thực sự khao khát nhìn thấy Anju đứng trên sân khấu một lần nữa.

“Tôi... từ tận đáy lòng, tôi cũng muốn Ripqle tái hợp...”

Maomi-san mở to mắt nhìn tôi, vẻ đầy ngạc nhiên. Rồi cô ấy nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Hô... Ra là vậy, ra là vậy... Tôi hiểu rồi nhéee.”

Với dáng vẻ uyển chuyển như một chú mèo, cô ấy nheo mắt và gật đầu liên tục đầy đắc ý.

“C-có chuyện gì vậy...?”

“Giờ thì tôi đã hiểu tại sao Mao-san lại chọn cậu rồi.”

Cô ấy nói với nụ cười đầy thích thú. Có một sự quyến rũ chết người trong từng cử động khi cô ấy chống cằm lên tay, nhoài hẳn người về phía trước bàn.

“Này, cậu đã nói điều đó với Anju chưa?”

“Hả? Ý cô là sao?”

“Thì cái đoạn cậu mong Ripqle tái hợp ấy.”

Nghe vậy, tôi sững người. Nghĩ kỹ lại, tôi chưa bao giờ trực tiếp bày tỏ tâm tư đó.

Suy cho cùng, tôi chỉ là một kẻ ngoài cuộc, và sau khi nghe về nỗi lòng trĩu nặng của Anju, tôi cảm thấy mình chẳng có tư cách gì để thốt ra những lời đường mật như vậy.

“Tôi... chưa nói.”

“Cái gì?! Cậu phải nói với con bé chứ!”

Maomi-san sốt sắng rướn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai chúng tôi.

“Tôi cá là ngay cả Anju cũng sẽ phải dao động nếu một người như cậu nói ra điều đó! Dù sao thì, con bé chắc chắn vẫn muốn quay lại làm idol mà.”

Lại nữa rồi. Những người liên quan đến giới idol dường như đều đánh giá tôi rất cao vì một lý do nào đó mà tôi chẳng tài nào hiểu nổi.

Sau Mao-san, giờ đến lượt Maomi-san khẳng định chắc nịch rằng Anju vẫn luôn nung nấu ý định quay lại.

“Làm sao cô có thể chắc chắn rằng Anju muốn làm idol lần nữa chứ...?”

Trước câu hỏi của tôi, Maomi-san ngẩn ra một chút rồi trả lời như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.

“Bởi vì... con bé vẫn đang ở giữa chừng giấc mơ của mình.”

Ở giữa chừng giấc mơ.

Lời nói của cô thốt ra thật nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng mạnh mẽ trong lòng tôi.

“Như tôi đã nói lúc nãy, quyết tâm theo đuổi ước mơ không phải là thứ dễ dàng có được. Anju và tôi bắt đầu cùng lúc, nhưng cuối cùng, con bé mới là đứa kiên định với ước mơ của mình nhất. Nó đã bước chân lên đường ray đó rồi, nên tôi tin chắc nó vẫn còn bị giấc mơ đó ràng buộc.”

Cô ấy tiếp tục, giọng điệu từ tốn nhưng lại mang theo một sự đĩnh đạc lạ thường.

“Anju ấy mà, lúc nào con bé cũng sống trong lo âu. Nó phải đứng cạnh một người mà nó không tài nào chạm tới nổi, dù là về tài năng hay sự nỗ lực. Vậy mà nó vẫn kiên trì bám trụ... Chẳng đời nào một người như thế lại có thể dễ dàng rũ bỏ giấc mơ mà mình đã đánh đổi bằng cả thanh xuân như vậy đâu.”

Rồi với một nụ cười rạng rỡ, Maomi-san nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Thế nên... cậu cứ tiếp tục ‘tấn công’ đi, đừng dừng lại giữa chừng!”

Cô ấy lại rướn người tới. Khi cô ấy định đặt tay lên vai tôi, tôi giật mình né tránh theo bản năng và đưa tay lên che chắn như mộtphản xạ tự vệ.

“Ồ... xin lỗi vì làm cậu giật mình nhé. Tôi chỉ định vỗ vai khích lệ cậu một cái thật kêu thôi mà...”

Thấy phản ứng có phần thái quá của tôi, Maomi-san thoáng chút hụt hẫng rồi ngồi lại vào ghế.

“Tôi-tôi xin lỗi...! Chỉ là do tôi bất ngờ quá thôi...”

“Ừ, lỗi của tôi. Mọi người cũng hay bảo tôi là cái đồ thích đụng chạm người khác mà.”

Nói xong, cô ấy khẽ hắng giọng để xua đi bầu không khí ngượng ngùng.

Khi cảm giác tội lỗi bắt đầu trào dâng vì đã nỡ lòng "từ chối" lòng tốt của đàn chị, tôi cúi gầm mặt xuống, nhưng cô ấy đã nhanh chóng đáp lại bằng một nụ cười trấn an.

“Nhưng quay lại chủ đề chính nào! Những cô gái đang phân vân thì rất dễ bị lung lay trước sự chân thành. Chắc chắn là vậy luôn!”

“C-có thật thế không ạ...?”

“Chắc chắn! Đôi khi, tất cả những gì họ cần chỉ là một cú hích cuối cùng. Một cú hích đủ mạnh để tiếp thêm cho họ lòng can đảm.”

“Tôi hiểu rồi...”

“Và nếu một chàng trai nhút nhát và mang lại cảm giác mong manh như cậu là người thực hiện điều đó, con bé chắc chắn sẽ ‘đổ gục’ cho xem.”

“...Hả.”

Tôi chẳng thể phân biệt nổi cô ấy đang thực lòng khen ngợi hay lại đang giở giọng trêu chọc mình nữa, nên chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện.

Sau đó, tôi tiếp tục lắng nghe và gật đầu theo những câu chuyện sôi nổi của Maomi-san, thỉnh thoảng lại đánh bạo hỏi thêm về những điều mình còn thắc mắc.

Chẳng mấy chốc, thời gian đã trôi vèo qua lúc nào không hay. Ban đầu, tôi khá e dè trước vẻ ngoài hào nhoáng và thái độ quá đỗi nồng nhiệt của cô ấy, nhưng có lẽ vì nhận ra sự bất an của tôi nên cô ấy đã chủ động dẫn dắt cuộc trò chuyện một cách rất khéo léo.

Dù không mấy tự tin về khả năng giao tiếp của bản thân, nhưng tôi chắc chắn rằng buổi gặp mặt này đã diễn ra suôn sẻ hơn cả mong đợi nhờ có sự tinh tế của cô ấy.

“Có vẻ quán bắt đầu đông rồi đấy, nước cũng hết rồi. Chúng ta ra ngoài thôi nàooo.”

Cô ấy tuyên bố một cách dứt khoát rồi kéo tôi rời khỏi quán. Dù lúc chúng tôi gặp nhau trời mới chỉ vừa quá trưa, nhưng giờ đây cả không gian đã được nhuộm bởi sắc vàng cam của buổi hoàng hôn.

“Chà, tôi đã khá dè chừng vì cậu bảo muốn nói về Anju, nhưng hóa ra lại là một buổi trò chuyện rất vuuuui vẻ!”

Cô ấy thốt lên đầy sảng khoái khi vươn vai giữa phố. Hành động đó khiến những đường cong lọt vào tầm mắt tôi nhiều hơn mức cho phép, khiến tôi phải vội vã dời mắt đi chỗ khác.

“Cảm ơn cô rất nhiều. Những chia sẻ của cô thực sự vô giá đối với tôi.”

Tôi nói nhưng vẫn cố dán mắt vào một khoảng không vô định. Maomi-san gật đầu hài lòng.

“Cậu thấy vậy là tốt rồi!”

Nụ cười của cô ấy lúc này thật chân thành và vô tư. Kể từ lần đầu thấy cô ấy trên màn ảnh, nụ cười ngây thơ ấy đã hớp hồn tôi, và giờ đây khi được chiêm ngưỡng ở khoảng cách gần, nó còn lộng lẫy hơn gấp bội.

Chúng tôi sánh bước bên nhau rời khỏi khu trung tâm. Ban ngày, nơi này trông chỉ như một khu phố sầm uất bình thường, nhưng khi màn đêm chực chờ buông xuống, những ánh đèn neon rực rỡ và những lời chào mời từ các quán bar bắt đầu trở nên lộ liễu hơn hẳn.

“Này, Yuu-kun?”

Bất chợt, khi tôi đang nhìn dáo dác xung quanh, Maomi-san gọi tên tôi.

“Vâng?”

Khi tôi quay sang nhìn cô ấy với câu trả lời có phần lơ đãng, đôi mắt cô ấy nheo lại đầy ẩn ý.

“Cho tôi mượn một chút nhé.”

“Hả?! ...Cái—?!”

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô ấy đã đứng sát bên cạnh và ôm chầm lấy tôi.

Tôi rùng mình khi cảm nhận được sự mềm mại đang áp sát vào mạn sườn mình. Bản năng mách bảo tôi phải đẩy cô ấy ra, nhưng tôi chỉ biết thốt lên trong vô vọng thay vì hành động.

“Làm... làm ơn dừng lại đi!”

“Hì hì, xin lỗi nhé.”

Maomi-san nhanh chóng buông tôi ra, đôi lông mày khẽ nhướn lên như một lời xin lỗi tinh nghịch.

“T-tại sao cô lại làm vậy đột ngột thế?!”

Trong lúc tôi còn đang phản đối kịch liệt với mồ hôi vã ra như tắm, cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi and chậm rãi buông lời.

“Vấn đề của cậu không phải là không thạo giao tiếp, đúng không?”

“...Hả?”

Dù cô ấy vẫn giữ vẻ mặt dịu dàng, nhưng ánh nhìn lại sắc sảo như muốn xuyên thấu tâm can.

“Cậu sợ phụ nữ, đúng không nào?”

Câu nói trúng phóc tim đen khiến tôi hoàn toàn cứng họng.

“Tôi đã quan sát cậu từ lúc ở quán cà phê. Khi có đàn ông đi ngang qua, sắc mặt cậu chẳng hề thay đổi. Nhưng hễ là phụ nữ, cậu lại căng cứng cả người. Khi tôi chạm vào cậu, cậu trông như bị điện giật, rồi sau đó lại ra vẻ hối lỗi. Cậu không hề ghét phụ nữ, cậu chỉ thấy bất an khi ở gần họ thôi, đúng không?”

Maomi-san đã nhìn thấu lớp vỏ bọc mà tôi cố công dựng lên từ đầu buổi gặp. Tôi cảm thấy vừa xấu hổ, vừa pha chút tội lỗi.

“...Tôi xin lỗi. Đáng lẽ tôi nên nói với cô ngay từ đầu.”

“Không sao, tôi biết chuyện này khó mở lời mà.”

Cô ấy khẽ lắc đầu, nhưng rồi biểu biểu cảm đột ngột thay đổi, có chút gì đó... cực kỳ đáng ngại.

“Nhưng mà cậu biết không...”

Đôi mắt cô ấy lấp lánh khi bước lại gần hơn.

Tôi theo bản năng lùi lại, nhưng cô ấy nhanh chóng thu hẹp khoảng cách. Cô ấy nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay tôi, ghé sát vào tai tôi thì thầm bằng chất giọng ma mị.

“Cậu thực sự... rất dễ thương đó.”

“...Tôi đã bảo... cô rồi mà!”

Tôi nhẹ nhàng đẩy Maomi-san ra. Tôi vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ hơi thở của cô ấy vương lại trên tai mình, khiến da gà nổi hết cả lên.

“Làm ơn đừng trêu tôi nữa!”

“Tôi đâu có trêu cậu đâu nàooo.”

Cô ấy khúc khích cười, rồi đột nhiên khuỵu xuống như thể đôi chân không còn chút sức lực nào. Thấy cô ấy ngã sụp xuống, tim tôi đập lên vì lo lắng.

“Hả? Cô có sao không?!”

Tôi vội vàng quỳ xuống bên cạnh, vô tình chạm phải ánh mắt của Maomi-san.

“...Tôi kiệt sức rồi.”

“...Cái gì cơ?”

“Tôi không đi nổi nữa rồi...”

“Hả? Chẳng phải lúc nãy cô vẫn đi lại bình thường sao...?!”

“Hay là chúng ta tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi đi?”

Cô ấy hướng ánh nhìn về một phía, và tôi vô thức nhìn theo.

Tôi chết lặng.

Đứng đó là một tòa nhà hào nhoáng trông giống như một tòa lâu đài tráng lệ. Không thể sai được, đó là khách sạn tình yêu.[note91600]

“...Hả?”

Đôi mắt lấp lánh của Maomi-san dán chặt vào khuôn mặt đang nghệt ra vì sốc của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!