Light Novel

Chương 1 (2)

Chương 1 (2)

    "A, Iroha đến rồi nè."

    "Sáng nhaaa."

    Sáng hôm sau, tôi hội quân với Roka và Mami tại chỗ cũ trên con đường đến trường quen thuộc. Mãi từ sau ván game đêm qua tới giờ bọn tôi vẫn chưa gặp lại. Avatar trong không gian ảo của hai người này đã cầu kỳ và sành điệu lắm rồi, cơ mà ngoài đời thì họ còn quyến rũ hơn gấp bội cơ. Rõ ràng là đang đứng chờ trong bóng râm, thế quái nào mà dường như nơi ấy đang được chiếu sáng rực rỡ ấy.

    "Hôm qua có kịp giờ làm thêm không á?"

    "Quầng thâm mắt ghê quá chừng kia kìa. Có ngủ nghê đàng hoàng không đấy?"

    "Ngủ đủ màaa~"

    "Cái kiểu『ngủ rồi』của Iroha chắc cũng chỉ tầm ba tiếng chứ gì."

    Roka nhíu mày thành hình chữ bát, rồi ngay lập tức bắt bẻ. Mấy cái nội dung mà tôi lược bỏ để tránh mọi người lo lắng cũng bị Roka-san nhìn thấu bằng hết.

    "Thế hoá ra là thức trắng cả đêm còn gìii~~. Nghe thôi đã thấy buồn ngủ rồi..."

    Mami có vẻ buồn ngủ thật, cô ấy uể oải ngáp một cái. Phải cẩn thận thôi, chứ không cứ nhìn chằm chằm vào đó là thể nào cũng bị lây cơn buồn ngủ cho coi.

    "Làm gì thế? Làm thêm hả?"

    "Không, soạn bài với ôn bài. Sắp thi cuối kỳ rồi mà."

    "Nếu là Iroha thì cứ để nguyên như giờ cũng dư sức đứng nhất còn gì."

    "Cứ lơ là kiểu đấy là không được đâu nhé. Đây là thế giới mà hễ lộ sơ hở là sẽ bị bắn lén sau lưng bất cứ lúc nào mà."

    Chết thật, tôi lỡ buột miệng nói theo giọng điệu của mẹ rồi.

    "Đó là『Tuyển tập lời mẹ dạy』á hả?"

    Vâng, chuẩn rồi đấy. Tôi bày ra vẻ mặt bị nhìn thấu tim đen, còn Mami thì gật gù, đặt tay lên vai tôi mà tỏ vẻ đắc ý lắm. Gì vậy trời.

    "Iroha lúc nào cũng như đang trong『KASSEN』ấy nhỉ."

    Đúng như Roka nói, trận chiến của tôi dù có tắt game hay rời khỏi BAMBOOcafé thì vẫn chưa hề kết thúc. Hay đúng hơn là từ bây giờ, đây mới là trận chiến thực sự này. Cái vị trí đứng đầu khối duy trì từ học kỳ một năm nhất này, tôi phải bảo vệ nó bằng cả tính mạng. Không, không chỉ là thành tích thi cử.

    "A, Sakayori-san kìa. Chào buổi sáng."

    "Sa-Sa-Sakayori-senpai! Chào buổi sáng ạ!"

    "Chào buổi sáng, Sakayori-san. Cảm ơn vì hôm bữa nhé."

    A, chào mọi người ạ.

    "Sakayori-san hôm nay cũng đẹp ghê."

    "Chết cha, tao lỡ chào Sakayori-senpai rồi!"

    "Sướng nha mầy."

    Phẩm hạnh đoan chính, thành tích ưu tú, văn võ song toàn. Phải quán triệt hình tượng nữ sinh cấp ba hoàn hảo không tì vết, tôi mới có thể ngẩng cao đầu hướng về phía trước.

    Không thể là lời ngụy biện của kẻ lười biếng. Mẹ chỉ nói những điều mẹ đã làm được thôi.

    Chỉ khi làm đến mức này, tôi mới có thể bắt kịp được bóng lưng của mẹ ở rất xa phía trước.

    Mà nói chứ, dù tôi có đạt được điều gì đi nữa, tôi cũng sẽ tuyệt đối chẳng nhận được lời khen nào từ mẹ đâu. Không biết từ bao giờ nhỉ. Từ bao giờ mẹ đã không còn khen tôi nữa.

    Hình như là...

    Để coi, hình như là...

    Hình như...

    "Rồi, đoạn này có em nào biết không? Hôm nay là ngày mùng sáu nên... Sakayori-san."

    "Dạ có!"

    Đột nhiên bị thầy giáo gọi tên, ý thức tôi lao dốc không phanh mà trở về thực tại.

    Bỏ bu rồi, đoạn nào đây ta? Vừa mới nói dứt lời mà đã lơ đễnh rồi. Rõ ràng đã biết tiết sáu có môn Cổ văn sau giờ Thể dục là cuộc chiến với cơn buồn ngủ mà.

    Dẫu vậy thì...

    "Chữ『narinu』ở đây là sự kết hợp giữa liên dụng hình của động từ『naru』và trợ từ hoàn thành『nu』ạ."

    "Ồ, ghê thật."

    "Đúng là Sakayori-san có khác."

    "Siêu quá, nghe mà chả hiểu gì luôn."

    Nữ sinh cấp ba hoàn hảo, Sakayori Iroha, sẽ không bao giờ phạm sai lầm.

    Suýt thì toi.

    ※

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!