Thi thoảng ở mấy bộ tiểu thuyết kỳ bí, lại có mấy lời trăng trối phức tạp hay bản đồ kho báu chi tiết đến mức bất thường.
Có những lúc tác giả đưa ra được lời giải thích tốt cho chuyện đó, nhưng nếu bạn nghĩ kĩ thì, ai lại để một lời nhắn khó hiểu như thế trước khi chết chứ? Cũng có lúc tôi muốn bảo họ rằng không cần vẽ một bản đồ chi tiết cỡ đó trong ghi chú cuối đời của mình đâu.
Đó chính xác là những gì xảy ra trong một nhiệm vụ của New Communicate Online, Di Sản Của Đạo Tặc Meripe.
Meripe đã phản bội đồng bọn và chạy trốn cùng với kho báu, sau đó bị tóm rồi chết. Tuy nhiên dù những kẻ truy đuổi có tốn bao nhiêu công sức để tìm thì chúng vẫn không tìm ra kho báu bị đánh cắp.
Nhờ số phận đưa đẩy mà bạn có được ghi chú của Meripe, và dựa vào manh mối trong đó để tìm kiếm kho báu.
Đó là nội dung của nhiệm vụ này.
Chà, tình tiết nghe cứ quen quen.
Lí do nhiệm vụ này khó chịu là bạn phải tìm khắp ba hầm ngục, rồi cuối cùng lại có một pha cua gắt kiểu: “Tin được không?! Thực ra kho báu được chôn ở vườn nhà Meripe cơ!”.
Tại sao lại vẽ một cái bản đồ trong khi hắn ta giấu nó ở nhà mình vậy? Hắn muốn ai đó tìm thấy kho báu mà, đúng không? Mấy tên từng cất công tìm kho báu của Meripe ơi, ít nhất cũng phải tìm ở nhà hắn đàng hoàng chứ!
Có rất nhiều thứ tôi từng muốn nói, nhưng lần này thì tôi lại biết ơn vì điều đó.
Thực ra, căn nhà Meripe từng ở nằm ngay sau lưng quán trọ.
“Đây... đúng không nhỉ?”
Tôi đến đúng khu vườn tôi nhớ ở trong game.
Lúc trước tôi không đến đây vào buổi tối nên cảm giác hơi khác, nhưng hẳn là chỗ này rồi.
Trong New Communicate Online, thông thường bạn không làm mấy chuyện như đào đất hay phá tường được trừ phi đó là một phần của sự kiện.
Ngay cả trong nhiệm vụ Di Sản Của Đạo Tặc Meripe, bạn cũng phải tìm manh mối từ đủ ba hầm ngục, rồi hoàn thành điều kiện cần trước khi có thể đào... nhưng đây là đời thực.
Mấy hạn chế như thế không nên tồn tại ở đây.
“Nếu đúng như mình nghĩ thì, nó nằm ngay dưới cây... cái này à?”
Tôi đâm kiếm xuống chỗ mà tôi nghĩ kho báu ở đó.
Tôi nhanh chóng nghe thấy tiếng kim loại va chạm.
“Đây rồi, chắc thế?”
Tôi cố kiềm chế sự phấn kích bên trong mình và dùng cả tay trần lẫn kiếm để đào thứ bên dưới lên.
Nhưng nếu khách quan mà nói thì, tôi là một gã đang đào đất ở trong vườn nhà người ta.
Trông cực kì khả nghi.
Nhìn tôi không khác gì thằng hâm.
Tôi thấy hơi tội lỗi vì đã gian lận bằng cách bỏ qua sự kiện. Làm vậy khiến tôi có cảm giác mình đang làm gì đó sai trái.
Thành ra tôi bung sức nhiều hơn nhằm đào nhanh cho xong.
Đất ở đây cứng hơn tôi tưởng nên cũng khó để đào bới, may thay thứ phía dưới chỉ bị chôn nông thôi.
Chỉ vài phút sau tôi đã thấy một chiếc hộp kim loại màu đen.
“Hehehe, làm được rồi...”
Tôi không làm gì đặc biệt cả, nhưng tôi vẫn thấy một cảm giác thành tựu to lớn.
Tôi nhìn quanh.
May cho tôi là không có ai đang nhìn cả.
Tôi từ từ với tay đến cái hộp.
Nó khá là nặng.
Sự kiện này đáng lẽ sẽ xảy ra vào khoảng giữa game.
Tôi khá kì vọng về những gì bên trong.
Lúc này tôi nên cẩn thận.
Tôi lại nhìn xung quanh lần nữa.
Có vẻ vẫn không có ai cả.
“Chắc không có ai đang bí mật theo dõi mình đâu nhỉ?”
Chỉ số của tôi không thể gọi là cao được.
Nếu tôi bị một tên cướp khá mạnh nhắm tới thì thực sự tôi không có tí cơ may chiến thắng nào đâu.
Không, theo cốt truyện thì vụ Meripe đã xảy ra 50 năm trước rồi.
Vì thế, theo lẽ mà nói thì không có ai khác biết được sự tồn tại của kho báu hay có quyền sở hữu chiếc hộp này cả.
Do đó cũng chẳng có ai đang quan sát tôi, cũng chẳng có ai nhận ra đây là kho báu nốt.
Tôi không còn đào bới nữa, nên chắc tôi trông không quá đáng ngờ đâu.
Tốt, không vấn đề gì.
“Sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi.”
Không cần phải lo lắng.
Tôi rũ bỏ nỗi lo của mình và nhìn xung quanh với sự tự tin.
Thực sự không có ai khác cả.
Tôi mau chóng quay lại với chiếc hộp màu đen trên tay.
Thôi thì cẩn tắc vô ưu.
Tôi nhìn quanh lần cuối, giữ chiếc hộp cứ như muốn ép nó vào trong dạ dày mình để không ai nhận ra có gì đó trên tay tôi, rồi cúi người, bước nhanh đi.
Đến khi về đến quán trọ tôi mới nhận ra làm thế chỉ tổ khiến tôi thêm mờ ám thôi.
“Ồ, nhóc về rồi à! Bữa tối hôm nay là—“
“Xin lỗi! Cái đó để sau ạ!”
Tôi lao đi khỏi người chủ quán vừa gọi tôi và vào phòng mình với chiếc hộp trên tay.
Dù tôi chẳng làm gì quá tốn sức cả, tôi vẫn thở không ra hơi.
Tôi nhớ lại chuyện Maki kể với tôi về lúc em ấy phải mang 20,000 yên cho mấy sự kiện gì đó ở trường thì trên đường đi trông ai cũng giống kẻ trộm.
Khi đó, tôi nghĩ “có mỗi 20,000 yên thôi mà căng vậy?”, nhưng giờ tôi đã hiểu cảm giác của nó.
À không, tôi thì không sợ đến thế, nhưng... thôi cứ cho là cỡ 10% của Maki đi.
“Đ-được rồi...!”
Tôi đặt chiếc hộp lên giường rồi đứng trước nó.
Tôi mang được chiếc hộp về thật đấy, nhưng chừng ấy mới là nửa đường thôi.
Có một bộ khoá số nằm ngay giữa hộp, và chỉ khi tôi xoay đúng các số thì tôi mới mở được nó ra.
“Làm thôi nhỉ?”
Tôi vẫn nhớ rõ dãy số này.
12076.
Nhờ việc hồi xưa nhẩm đi nhẩm lại mấy con số đó trong khi làm nhiệm vụ mà tôi đã thuộc lòng chúng rồi.
Vấn đề ở đây là...
“Nhập sai thì sẽ tệ lắm đây.”
Nếu bạn nhập sai dãy số và thử mở hộp ra, bạn sẽ bị điện giật mạnh, và nhận cả đống sát thương.
Nếu tôi dính đòn đấy lúc này thì tôi chắc chắn chết ngay lập tức.
Mà tôi đã liều mình để lấy nó rồi, sẽ rất phiền nếu tôi nhờ ai đó giúp rồi mất luôn chiếc hộp.
Tôi chuẩn bị tinh thần và quay các núm số.
“...1...2...0...7...6.”
Sau khi làm xong, tôi kiểm tra lại lần nữa.
1, 2, 0, 7, 6.
Ổn rồi, đúng hết cả.
Không có chuyện mấy con số bị lệch.
Không thể còn sai sót gì khác nữa.
“Mở nó... thôi nhỉ?”
Tôi cầm chiếc hộp từ hai bên.
Như thế này thì chỉ cần nhấc tay lên là tôi có thể mở nó ra.
...Hoặc là bị nướng chín.
Không, chuyện đó sẽ không xảy ra.
Tôi tự tin dãy số này là đúng.
Mở chiếc hộp này ra, và di sản của Meripe sẽ về tay tôi.
Tôi nhìn chằm chằm chiếc hộp.
12076.
Những con số không thay đổi.
Chắc là không sao đâu.
Khoan, có đúng là cái hộp này không?
Hay mật khẩu chính xác là 12067?
Không, không, không đời nào.
Tôi nhớ nó rất kĩ mà.
“Phùuu...”
Tôi lau đi mồ hôi trên tay.
“Lên nào, mình làm được mà!”
Tôi nói nhằm khiến bản thân phấn chấn hơn.
Tôi có nghĩ qua rằng liệu có dùng kiếm hay gì đó để mở hộp được không, nhưng đã sớm bỏ ý tưởng ấy đi.
Dùng kiếm mà gặp điện thì tôi cũng nằm, chẳng khác gì nhau.
Từ đầu tôi đã chắc chắn mình nhớ đúng mật khẩu rồi, nên vấn đề ở đây là gan tôi đủ to hay không.
Sẽ ổn thôi.
Chiếc hộp nằm ở chỗ giống hệt như trong game.
Đương nhiên mật khẩu cũng phải giống chứ.
Tôi hạ quyết tâm và dồn sức vào đôi tay...
“Này, nhóc! Bữa tối—“
“Uhyaaaaa!”
Tôi giật nảy mình khi nghe giọng nói phát ra sau lưng.
Lúc tôi quay đầu lại, chủ quán đang mở to mắt, đầu thò qua khe cửa.
“Nhóc la lên làm gì đấy. Doạ người ta chết khiếp.”
“G-gì thế...?!”
Tôi chỉ có thể mấp máy môi. Không có âm thanh nào thoát ra.
Chủ quán bảo tôi doạ ổng, nhưng tôi mới là người bị doạ suýt chết mới đúng.
Tôi nghĩ tim mình sắp nhảy ra ngoài đến nơi rồi.
“Ít nhất cũng phải gõ cửa chứ.”
“Ể? À, xin lỗi nhé. Cửa không khoá, nên ta vào theo thói quen. Ừ thì, bữa tối sẵn sằng rồi, nên ta lên đây để nhắc...”
Ông chủ xoa xoa cái đầu trọc của mình trong khi nói, cơn giận của tôi cũng nguôi đi.
Đúng rồi, tôi có được thông báo là phòng có bữa tối đi kèm.
Là lỗi của tôi vì không kiểm tra mọi thứ đầy đủ.
“...Vâng. Cháu sẽ xuống ngay thôi, nên xin hãy đợi cháu một chút.”
“Được! Nhóc với một người nữa là toàn bộ khách hàng hôm nay, nên xuống nhanh nhé, rõ chưa?!”
Quán trọ này vắng khách đến mức nào thế?
“...Vâng.”
Rồi chủ quán rời phòng, sau khi chắc chắn ông chú đã xuống tầng dưới, lần này tôi đảm bảo phòng đã được khoá và quay lại để tiếp tục đối đầu với cái hộp...
“Thế cũng được à...”
Tôi quỳ xuống sàn.
Chiếc hộp đã được mở rồi.
Có vẻ như tôi đã vô tình mở nó theo phản xạ khi giật mình hồi nãy.
Nhìn vào bên trong, tôi thấy có những viên đá quý và trang sức lấp lánh.
Ngày đầu tiên của tôi ở trong thế giới game.
...Tôi phát tài rồi.
1 Bình luận