Giới trẻ ngày nay chẳng kiên nhẫn chút nào, và còn thường đổ hết lỗi lầm cho người khác nữa chứ.
Trớ trêu làm sao, mấy người già rất hay nói kiểu “Giới trẻ ngày nay ấy~~”, mà từ lâu đã thể rồi chứ không phải gần đây mới vậy. Chà, cũng có lúc tôi thấy họ nói thế cũng hợp lí.
Ví dụ thế này, trên các trang hướng dẫn của mấy game nổi tiếng ấy, dưới phần bình luận (hoặc chỗ Các Câu Hỏi Thường Gặp (FAQs) hay Q&A cũng tương tự), luôn có một câu hỏi dạng như thế này.
Q: Tôi không [___] được. Lỗi game à?
Ráp phần bị khuyết vào có vô vàn câu hỏi. Tôi không làm trò này được, tôi không đánh con này được, tôi không lấy cái này được, vân vân và mây mây.
Câu trả lời cũng theo độc một khuân mẫu.
Như này chẳng hạn...
A: Không phải lỗi đâu. Để [___], hãy đọc hướng dẫn (trang [___]).
Xin hãy đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng.
Họ nên hiểu rằng, lỗi game không phải thứ gì dễ gặp phải, nhưng họ lại phụ thuộc đến mức đổ lỗi cho người khác, mức độ tỉ lệ thuận với độ ích kỉ của họ.
Họ chả thèm tra cứu hay thử nghiệm dù chỉ một chút, rồi họ không chỉ hỏi mấy thứ mà chỉ cần lên mạng một tí là giải quyết được, họ còn cho mọi vấn đề họ gặp phải là lỗi game.
Nhưng với New Communicate Online thì khác.
Trang hướng dẫn của New Communicate Online, Nekomimi Neko Wiki, không có mấy câu trả lời dông dài trên đó đâu.
Trên FAQs của Nekomimi Neko Wiki chỉ đơn giản là:
Q: Về [___] ấy. Lỗi game à?
A: Lỗi game đấy.
Câu trả lời cụt lủn ấy gói gọn mọi thứ về New Communicate Online.
“Chỗ này là...”
Khi tầm nhìn của tôi dần ổn định, tôi đang đứng trên một con đường rộng thênh thang.
Rừng ở phía bên trái, còn bên phải là đồng cỏ.
Tôi nhớ là đã từng thấy cái bảng thông báo ngay gần đây cũng như mấy loài cây trong rừng kia trước đây rồi.
Ngoại ô của thị trấn khởi đầu. Đây chắc là chỗ giáp với Rừng Khởi Nguyên, một khu level thấp.
“Mình lúc nãy còn ở trong thành phố mà nhỉ...”
Thực sự thì cái gì vừa xảy ra vậy?
Dù có là New Communicate Online đầy tai tiếng đi nữa thì cũng không có chuyện đột ngột bị đưa ra chỗ khác khi đang ở trong thành phố cả.
Còn nữa...
“Maki?”
Dù tôi có thử gọi Maki thì cũng không có hồi đáp.
Cuộc gọi bị ngắt rồi.
“Hả? Không gọi được nữa?”
Không dừng lại ở đó, chức năng điện thoại, nhắn tin hay kết nối Internet đều không dùng được cả.
Thậm chí tôi còn không mở được cửa sổ lệnh.
“Lại lỗi game à? Không, lỗi kiểu này thì hơi...”
Thực sự rất lạ khi đến cả điện thoại cũng không hoạt động.
Đây không phải tính năng của game mà là của mọi hệ thống VR.
Lỗi game mà tác động đến được đấy thì không có rồi.
“Lỗi từ máy VR thì sao nhỉ...?”
Tôi lẩm bẩm trong khi cố mở giao diện điều khiển chính của game lên, không hề chắc chắn.
Cũng chẳng có tí phản hồi nào.
“Chuyện gì thế này?”
Nỗi lo bắt đầu bao trùm lấy tôi.
Giao diện điều khiển chứa chức năng Lưu, Tải, cũng như Đăng Xuất.
Nếu tôi không dùng chúng được...
Một cơn gió lướt qua khuôn mặt tôi khi tôi bắt đầu thấy lo lắng.
..Gió á?
“Không thể nào!”
Tôi nhanh chóng cúi xuống để chạm cỏ.
Từng cái lá hay hạt đất đều mang lại cho tôi cảm giác chân thật.
“Chuyện này là bất khả thi...!”
Dù là game VR thì cũng có giới hạn về phần cứng.
Có bỏ qua những phần không cần thiết đối với gameplay thì chẳng có gì lạ cả.
New Communicate Online là tựa game có độ chân thực cao, mà có cao thì cảm giác về gió hay mùi cây cỏ thì cũng không được mô phỏng.
Mặt đất hay thực vật thì nhìn gần như thật, nhưng khi sờ vào chúng thì chẳng cảm nhận được tí sức sống nào, không khác gì nhựa.
Còn giờ những gì tôi đang cảm thấy không khác gì ngoài thực tế.
Cảnh Maki hét lên lặp lại trong đầu tôi.
-Nếu anh thích game đến thế thì sống trong một cái luôn đi!!
Lúc đó Maki cầm thứ gì đó giống Búa Tài Lộc ở trên tay.
Trong truyện cổ tích, khi vung búa điều ước sẽ được ban.
Nghĩ lại thì Maki đã hét lên, nên hẳn là nó đã vung búa vì cơn giận.
Không lẽ khi ấy điều ước được thực hiện, dẫn đến việc tôi vào trong cái game này...?
“Không, thế thì điên quá... Chắc vậy nhỉ?”
Câu hỏi của tôi không hướng đến ai cả.
Tôi cũng nghĩ điều này thật dở hơi.
Nhưng chẳng có cách nào khác để giải thích những gì tôi gặp phải.
Cả giày lẫn áo giáp tôi đang mang đều làm từ da.
Ngang thắt lưng thì có một thanh kiếm ngắn và một cái túi nhỏ.
Đống này rõ ràng là trang bị tân thủ trong New Communicate Online.
Tôi chợt nghĩ ra gì đó rồi thò tay vào trong cái túi.
Hình ảnh hai bình chất lỏng, một xanh, một đỏ liền hiện ra trong đầu tôi.
Khi tôi chọn bình màu xanh và bỏ tay ra khỏi túi, một cái bình giống hệt đã nằm chặt trong tay tôi.
...Không nghi ngờ gì nữa.
Đây là một trong số ba bình hồi phục mà bạn sẽ có khi bắt đầu trò chơi.
“...Nghiêm túc đấy à?”
Hơn nữa, dù tôi đã lấy một thứ to cỡ đó nhưng kích cỡ hay cân nặng cái túi lại chả thay đổi gì.
Nếu chuyện này xảy ra ngoài thế giới thực thì nó chỉ có thể là trò ảo thuật hay hiện tượng siêu nhiên nào đó thôi.
“Đây thực sự là thế giới game...”
Tôi phá giải nghi hoặc của bản thân và ném bình thuốc xuống dưới đất.
Chiếc bình vỡ thành từng mảnh dưới đất, và một âm thanh chói tai vang lên cùng lúc những mảnh vỡ bay tứ tung... à không.
Ánh sáng lam phát ra chỗ cái bình chạm đất, rồi giây sau đó có một tiếng *powa~n* ngớ ngẩn.
Tôi lại gần để xem xét thì nhận thấy chẳng có mảnh vỡ nào ở đó cả. Chúng đã biến mất không một dấu vết.
“Đây chính xác là thế giới của New Communicate Online...?”
Tôi thẫn thờ nhìn lên trời. Tình hình quá mức vô lí rồi.
Có ba cách để dùng dược phẩm trong New Communicate Online.
Uống, đổ, hoặc làm vỡ nó.
Nếu bạn uống vào, HP của bạn sẽ được hồi, còn nếu đổ lên vết thương, vết thương sẽ khép lại.
Còn trong trường hợp muốn dùng lên đồng minh, bạn có thể ném nó vào họ.
Đúng là phi thực tế, nhưng nếu bạn bị một bình thuốc đập vào, chỗ chạm vào nó sẽ hồi phục, và cái bình cũng không còn luôn.
Chỉ bằng điều này thôi là đủ để khẳng định đây không phải thế giới thực mà tuân theo logic của game rồi.
Nhưng chưa hết đâu.
Trong New Communicate Online, có một lỗi nổi tiếng, mà thậm chí còn chưa được sửa sẽ xảy ra khi bạn làm vỡ một bình thuốc.
Nó được bên đến với cái tên: Âm thanh...bị...trì...hoãn...
Tôi không biết người ta đã làm cái gì để cho lỗi này tồn tại, nhưng hiệu ứng âm thanh và ánh sáng xuất hiện khi phá bình thuốc bị chậm mất một giây do bị lỗi (hay đúng hơn là họ đã thất bại trong việc làm nó chạy đàng hoàng).
...Được rồi, đúng như mình đoán.
“Rồi chỗ này là sao?”
Gió, mùi hương, cảm giác của cỏ cây hay mặt đất; tôi chắc rằng không phải tôi đang chơi New Communicate Online, nhưng cái lỗi thiết lập vật phẩm vừa rồi và mọi thứ về nó đau đớn thay giống hết như của New Communicate Online.
Chỉ là lỡ như chuyện hoang đường này là thật, nhưng kết luận hợp lí nhất tôi có thể đưa ra là tôi đã xuyên vào một thế giới giống hệt như của New Communicate Online.
“Cái gì thế?!”
Dòng suy nghĩ của tôi bị chặn lại ở đây.
Tôi cảm thấy như nghe được ai đó hét lên từ phía xa của con đường.
“Chẳng nhẽ...”
Tôi suy nghĩ một chút và nhanh chóng nhận ra đó là gì.
Nếu đây là thế giới của New Communicate Online.
Nó có thể xảy ra...
“Hự!”
Không cần nghĩ ngợi thêm làm gì.
Tôi chạy đến chỗ âm thanh phát ra.
Cơ thể tôi nhẹ hơn nhiều so với dự đoán.
Chứ sao nữa.
Cảm giác này không phải là cơ thể từ thế giới thực, mà là cảm giác khi tôi cử động trong New Communicate Online.
Thế này thì có thể là...
“[Step]!”
Khi tôi nói vậy, khung cảnh xung quanh tôi trôi không ngừng.
Tôi tăng tốc theo một cách mà không ai có thể ngoài thực tế.
Tôi chạy như bay rồi đáp đất, choáng váng một chốc.
Sau khi rũ bỏ sự căng cứng sau khi dùng kỹ năng, tôi tiếp tục chạy.
Có vẻ tôi có thể dùng kỹ năng như bình thường.
Đã thế, cách dùng Step ở đây giống hệt như trong game, điểm cộng lớn đấy.
Step là một kỹ năng cơ bản mà ai cũng dùng được ngay từ đầu.
Nhưng nó là một kỹ năng cơ bản mà có nhiều công dụng không thể ngó lơ.
“Đây!”
Tôi tiếp tục trong khi kiểm tra tình trạng cơ thể, và không tốn nhiều thời gian để tìm thấy vị trí của cuộc chiến.
Thứ đầu tiên tôi thấy là một chiếc xe ngựa.
Một chiếc xe kiểu cũ mà bạn sẽ hiếm khi thấy ngoài đời đang nằm bất động ngay giữa đường.
Phía trước nó có người đang đánh nhau.
Có năm người cả thảy.
Đầu tiên là tấm lưng của một phụ nữ đang cầm một thanh kiếm.
Tiếp theo là bốn Bích Hổ Nhân [note84231] với vũ khí sẵn sàng cùng chiếc xe kéo đằng sau họ, bao vây người phụ nữ.
Khi tôi thấy cảnh này, tôi đã chắc chắn.
Biết ngay mà!
Nó bắt đầu rồi!
Cái sự kiện khởi đầu quá quắt được cho là dẫn đến cái chết của hơn 90% người chơi; Bẫy Bích Hổ Nhân khét tiếng!
0 Bình luận