Web Novel

Chương 4: Người đàn ông tên Reinhardt

Chương 4: Người đàn ông tên Reinhardt

Sau khi trói tên đạo tặc lại (bọn họ định cứ thế giao ả cho lính gác trong thị trấn), một thương nhân tử tế nói:

“Muốn quá giang về thị trấn không?”

Họ hỏi, và tôi lịch sự đồng ý.

À thì, tôi biết kiểu gì họ cũng hỏi vậy.

Diễn biến này đã được định sẵn rồi.

Nó giống hệt những gì xảy ra ở mở đầu game.

Mà thế giới này không còn là game nữa... không, hơi khác một chút, dù thế giới giống hệt như của game nhưng tốt nhất đừng mong những người đã từng là NPC hành động y như cũ.

Ít ra ả đạo tặc kia hồi trước không tính đến việc nhắm thẳng vào người chơi hay đánh bại bạn trong khoảng dừng sau khi dùng Step.

Cứ cho rằng hành động của đám NPC không liên quan gì tới game sẽ hay hơn. Không có gì đảm bảo họ sẽ cư xử giống hệt trong game, ngay cả khi ở trong một sự kiện.

Tôi suy nghĩ khi ở trên xe cũng nhóm thương nhân và người hỏi tôi lúc nãy nói trước khi ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Cảm ơn. Cậu, cứu chúng tôi, rồi.”

Anh nói bằng chất giọng khàn khàn khó nghe đặc trưng của Bích Hổ Nhân.

Trong sự kiện vừa rồi, đáng lẽ anh ta sẽ kêu lên “làm ơn cứu với”, nhưng vào lần đầu tôi chơi, tôi nghĩ họ chắc chắn đang doạ tôi nên lao vào đánh họ.

Thực sự khó để nghe được những gì anh ta nói, tuy nhiên tôi đã quen rồi nên không có vấn đề gì.

“Có gì đâu mà. Giúp đỡ nhau cũng là lẽ thường tình.”

Tôi trả lời vô thưởng vô phạt.

Sau đó, anh ta hạ giọng hỏi tôi.

“Nhìn thế nào thì, trận chiến, khi nãy, vẫn rất tuyệt. Mà, đòn nào, mới là, kĩ năng thật vậy?”

Lời nói của anh ta có quá nhiều chỗ ngập ngừng kì quặc nên tôi phải mất một lúc mới hiểu được anh ta nói gì.

Thế tức là, anh ta nghĩ rằng tôi đã giả vờ như mình đang dùng kĩ năng.

Dù sao thì thường thức ở đây là không thể dùng kĩ năng liên tục được.

Đó là lí do họ nghĩ tôi bắt chước cách di chuyển của kĩ năng chứ không thực sự dùng chúng.

Cũng không lạ nếu có một chiến thuật như thế tồn tại.

Ví dụ, nếu bạn nhảy lùi lại trong khi hô Step, đối phương sẽ nhắm vào lúc bạn bị đơ lại mà tấn công.

Lúc đó bạn có thể tung kĩ năng thật sự ra hoặc đơn giản là phản công mà không dùng kĩ năng.

Bạn có chọn phương án nào thì khi tấn công kẻ địch lúc chúng nghĩ bạn vẫn đang trong khoảng dừng sau kĩ năng thì tỉ lệ thắng của bạn cũng tăng vọt cả.

Nhưng tất nhiên là không có trò tâm lý gì ở đây hết. Đơn giản là tôi dùng kĩ năng liên tục thôi, nhưng tôi quyết định sẽ lợi dụng sự hiểu lầm này.

“Xin lỗi, nhưng đó là con bài tẩy của tôi. Sẽ tệ lắm nếu cách chiến đấu của tôi bị lộ, nên phiền anh giữ bí mật nhé?”

Trong game, có những lúc mà bạn phải đối đầu với NPC nữa. Tôi nhớ rằng bọn họ ai cũng mạnh cả.

Tôi chỉ có thể thắng vì tôi đấu với họ hết lần này đến lần khác tới khi thắng thì thôi, với cả vì tôi biết cái cơ chế ngắt hoạt ảnh kĩ năng.

Bản thân chuyện ngắt hoạt ảnh rất khó để thành thạo, hơn hết nó còn bắt buộc phải có sự thông thạo đặc trưng ở những người quen với việc điều khiển nhân vật trong VR nữa.

Tôi không nghĩ ở đây có ai học được kĩ thuật này một cách dễ dàng đâu, nhưng tôi vẫn quyết định giấu nó đi cho đến khi thấy rõ hơn đường lối hành động của mình ở đây.

 “Hừm, được rồi. Không phải, lo. Chúng tôi, không có, ý định, làm phiền, ân nhân của, chúng tôi đâu.”

Tôi cảm thấy một thoáng tội lỗi, nhưng đành chịu.

Sau đó, chúng tôi có một màn giới thiệu ngắn.

Bích Hổ Nhân đang nói chuyện với tôi là người đứng đầu đoàn thương nhân này, tên của anh ta là Reinhardt.

Tên ngầu đấy chứ.

Với tính cách thẳng thắn cùng cái tên ngầu như thế thì có khi nào anh ta được xem là điển trai theo tiêu chuẩn của Bích Hổ Nhân không?

Tiếc thay tôi thực sự không phân biệt được khuôn mặt của các Bích Hổ Nhân.

Tôi quên nói đến điều này, nhưng trong New Communicate Online có nhiều chủng á nhân khác nhau, và họ sống cùng với con người như bình thường. Bích Hổ Nhân là một trong số các chủng tộc chính.

Hướng dẫn trong game không có lời giải thích nào về bối cảnh đằng sau chuyện đó cả, mà kệ đi, với chất lượng của Nekomimi Neko thì đến vậy là cùng.

Tôi đã chấp nhận đấy là cách thế giới này vận hành rồi.

Ngoài ra còn có thú nhân và ma tộc nữa, và chúng đều được thiết kế tốt. Dù vậy chủng tộc duy nhất người chơi có thể chọn trong lúc tạo nhân vật là con người.

Bạn cũng có thể tạo bao nhiêu nhân vật là Miêu Nhân[note84343] (?) cũng được – chúng chỉ đơn giản là con người đội tai mèo thôi.

À mà việc tinh chỉnh nhân vật không được làm trong bản thân New Communicate Online đâu, mà ở trong một phần mềm khác đi kèm với nó, chuyên dùng để tạo nhân vật.

Thực tế thì bạn chỉ có thể dùng dữ liệu từ ngoại hình thật của bạn mà không gần như không sửa được gì cả ngoài màu của tóc và da.

Tôi thì không sửa gì cả.

Tức là, ngoại hình của tôi giống hệt ngoài đời. Tuy nhiên do tính chất của game này nên nó có rất nhiều nhân vật kiểu Tây, vì vậy về mặt chủng tộc tôi trông không giống người của đất nước này lắm.

Reinhardt nhẹ nhàng chỉ ra điều đó.

Tôi thầm nghĩ rằng lời này từ miệng một Bích Hổ Nhân thì không ổn lắm, nhưng tôi vẫn thành thật với anh ta rằng tôi không đến từ đâu đó gần đây, và sau khi nhớ lại bối cảnh của game, tôi nói thêm việc mình du hành tới tận đây để trở thành một mạo hiểm giả.

Nhân tiện, khi tôi nói thế trong game, anh ta sẽ trả lời “Tôi sẽ dẫn cậu đi xem thị trấn”, nhưng tôi không nghĩ ở đây có thể thuận tiện như vậy đâu.

Tôi hiểu rõ điều này sau khi trò chuyện với Reinhardt.

Cư dân của thế giới này không hề giống như trong game.

Họ thực sự có nhân cách của riêng họ, hoàn toàn tự do.

Tôi đã chuẩn bị cho điều đó, nhưng từ đây, sự kiện gần như không chệch khỏi diễn biến trong game.

Sự kiện này cơ bản chỉ là hướng dẫn về thị trấn, và nếu bạn đi theo Bích Hổ Nhân bạn vừa cứu, anh ấy sẽ đưa bạn thăm cơ sở vật chất ở đây, nhưng trong thế giới này Reinhardt còn dẫn tôi quanh cả Lamurick nữa.

Đương nhiên, tôi nắm rõ thông tin về cơ sở vật chất của game này trong tay, nhưng tôi vẫn biết ơn về việc anh ta giới thiệu cho tôi mỗi khi chúng tôi bước vào một cửa hàng.

Nếu là trong game thì là chuyện khác, nhưng nhân viên bán hàng trong thế giới này là thật.

Có một số cửa tiệm khó để vào lần đầu, may thay nhờ có Reinhardt giới thiệu tôi với bọn họ nên không thành vấn đề.

Cuối cùng, anh ấy còn giúp tôi đặt phòng tại nhà trọ, và chúng tôi chia tay sau khi bắt tay nhau.

Trong game, tôi còn không biết tên anh ta tên gì, nhưng anh ấy thực sự là người tốt.

Chúng tôi hứa với nhau rằng sẽ gặp lại, rồi tôi vẫy tay khi nhìn Reinhardt cùng những người còn lại rời đi.

“Giờ thì...”

Tôi có thể cứ thế quay về phòng trọ và ngủ, nhưng sau khi dạo quanh thị trấn lúc nãy thì tôi thấy một nơi mình rất muốn đến.

Tôi đã đặt xong phòng ở quán trọ rồi, nên chắc sẽ ổn thôi nếu cố thêm chút nữa.

Trời đã nhá nhem tối.

Không phải là tôi định làm gì đó mờ ám, nhưng khi tôi nghĩ về những gì mình sẽ làm kể từ bây giờ, tốt hơn hết là hành động khi trời tối.

“Được rồi!”

Tôi gật đầu và bước đi trong màn đêm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
(猫耳族)
(猫耳族)