Tôi nằm ngả lưng thư thái trên giường, kiểm tra lại chiến lợi phẩm của chuyến leo tháp lần này thêm một lượt.
Trên lòng bàn tay tôi lúc này đang nằm chễm chệ hai món vật phẩm.
Một là 'San Hô Sinh Mệnh' mang sắc trắng pha lẫn chút hồng.
“Thứ này mà rớt ra thì chắc là sắp có chuyện phải lặn ngụp rồi đây?”
Món san hô cho phép hít thở tự do dưới nước, dù chỉ giới hạn trong 1 giờ đồng hồ.
Một vật phẩm thế này lại là phần thưởng hoàn thành thì dứt khoát dưới đáy biển kia đang ẩn giấu thứ gì đó.
Nhìn sang món phần thưởng còn lại, sự thật ấy lại càng thêm phần chắc chắn.
Chiếc la bàn nhuộm sắc vàng kim rực rỡ.
Với tùy chọn giúp lùng sục những địa điểm hay sự kiện ẩn giấu.
Khả năng cao là chiếc la bàn này sẽ chỉ thẳng xuống tít tận đáy biển sâu kia.
“Khéo mình phải đi học lặn biển từ giờ luôn mất?”
Ký ức về lần cuối cùng bơi lội trong tôi đã mờ mịt chẳng tài nào nhớ nổi nữa rồi.
Chút hồi ức đọng lại chỉ là cái thuở bé con vẫy vùng nghịch nước trong bể tắm lạnh ở nhà tắm công cộng mà thôi.
“Hồ bơi à… Với cái cơ thể này thì chắc bó tay rồi.”
Cũng chẳng phải là có rào cản hay luật lệ cấm cản gì.
Chỉ đơn thuần là lòng tôi không cho phép mà thôi.
Chuyện phải khoác lên mình bộ đồ bơi nữ bó sát đúng là kinh hoàng, mà bước chân vào phòng thay đồ nữ thì lại càng thêm phần rợn gáy.
Tôi lại dời mắt về phía chiếc la bàn.
Có thứ này trong tay, việc săn lùng Mảnh ghép ẩn sẽ dễ thở hơn bội phần.
Khéo tôi lại phải vác nó quay lại rà soát từ Tầng 1 cũng nên.
Dĩ nhiên, lấy đâu ra lắm Vé Tái Nhập Tầng Trước đến độ ấy cơ chứ.
Dù vậy, bấy nhiêu cũng đã là một phần thưởng mãn nguyện quá rồi.
Dù sao thì số tầng tháp cần chinh phục vẫn còn xếp hàng dài dằng dặc phía trước cơ mà.
Tôi nở một nụ cười đắc ý, định cất chiếc la bàn vào túi áo.
“…Khoan đã, sao lại có thêm một cái nữa thế này?”
Bàn tay vừa thọc vào túi áo của tôi bỗng khựng lại.
Nơi đầu ngón tay chạm phải một vật thể cứng cáp và lạnh lẽo.
Chính là chiếc la bàn mà tôi đã được Teach “tặng” ban nãy.
Tôi thẫn thờ dán mắt nhìn qua nhìn lại hai chiếc la bàn trên tay.
Hai món đồ y xì nhau.
Xem ra tôi sắp sửa thành đại gia la bàn đến nơi rồi.
Thế nhưng, niềm vui sướng ấy ngắn chẳng tày gang, một luồng suy nghĩ chợt xẹt qua tâm trí tôi.
“Nếu mình mà ẵm cái la bàn này đi thì… Teach lấy gì mà tìm đường đây?”
Lời nói của Teach bỗng văng vẳng bên tai.
Rằng vùng biển này là nơi những chiếc la bàn thông thường đều hóa thành đồ bỏ đi.
Chỉ duy nhất chiếc la bàn đặc biệt này mới có khả năng chỉ điểm hướng đi chuẩn xác.
Ngặt nỗi, tôi lại nẫng tay trên cái món công cụ hàng hải độc nhất vô nhị ấy đi mất rồi.
Lẽ nào kể từ lúc tôi rời đi, con tàu chẳng thể nhích thêm nửa bước, cứ mãi lẩn quẩn tại chỗ giữa biển khơi mênh mông sao?
“Mình tiện tay múc mà chẳng thèm suy nghĩ gì cả sao?”
Vốn dĩ cứ đinh ninh đồ đạc có giá thì phải cuỗm lẹ đi đã, ai dè ngẫm lại mới thấy bất an trào dâng.
Con tàu cùng đám thuyền viên đó nay đã là tài sản của tôi.
Không thể để cái khối tài sản quý giá ấy lênh đênh trôi dạt trên biển khơi được.
Xem chừng đành phải trả lại một chiếc la bàn cho anh ta thôi.
Hoàn toàn không phải vì có thêm một cái rồi tôi mới nảy ra cái ý nghĩ này đâu nhé.
“Cũng may là có cắm lá cờ ở lại.”
Tôi buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi sực nhớ ra ngay trước khoảnh khắc rời đi, mình đã hạ lệnh cắm lá cờ lại trên tàu.
Quả nhiên, mình là một thiên tài mà.
Vừa tự đắc trước cái sự tiên tri thấu thị tương lai của bản thân, tôi vừa dứt khoát kích hoạt năng lực của lá cờ.
[Tiêu hao Điểm Tín Ngưỡng để dịch chuyển tới tọa độ đã chọn.]
Kéo theo cảm giác sức lực trong cơ thể bị rút cạn, khung cảnh vạn vật xung quanh lại một lần nữa vặn xoắn.
Mùi mằn mặn của muối biển lại xộc thẳng vào cánh mũi.
Ngay khi mở mắt ra, tôi nhận ra mình đang đứng chễm chệ ngay trên boong tàu hải tặc ban nãy.
“Hự!”
“Cái, cái quái gì thế!”
“Mụ, mụ phù thủy lại hiện hồn rồi!”
Màn xuất hiện đường đột của tôi khiến lũ hải tặc đang hì hục lau dọn boong tàu sợ hết hồn hết vía mà ngã chỏng vó.
Cũng phải thôi, một người vừa bốc hơi theo luồng ánh sáng chói lòa cách đây chưa đầy vài phút, giờ lại đột ngột chớp nhoáng hiện hình thì chẳng hoảng hồn mới lạ.
Tôi nhẹ nhàng ngó lơ phản ứng của lũ người ấy, sải bước tiến thẳng về phía phòng thuyền trưởng.
Vừa hay lại chạm trán trực diện với Teach đang định mở cửa bước ra.
Teach trông thấy tôi cũng kinh ngạc trợn trừng hai mắt.
Tôi đi thẳng luôn vào vấn đề chính.
“Teach.”
“Vâng, thưa thuyền trưởng.”
“Anh không có la bàn thì giong buồm vẫn ổn chứ?”
Nghe tôi hỏi, nét mặt Teach sầm lại.
“Tôi cũng đang đau đầu vì chuyện đó đây thưa ngài. Dù vẫn đang bám theo hướng đi ban đầu, nhưng lại chẳng có cách nào xác nhận xem có chệch quỹ đạo hay không.”
Quả nhiên tôi đã đoán trúng phóc.
Suýt chút nữa thì con tàu đầu tay của tôi đã chịu chung số phận trẻ lạc lênh đênh trên biển khơi rồi.
Tôi lôi chiếc la bàn vàng ra rồi tiện tay quăng thẳng cho anh ta.
“Đây, trả lại cho anh đó.”
Teach cuống cuồng giang tay đỡ lấy chiếc la bàn bay lơ lửng giữa không trung.
Anh ta cứ luân phiên nhìn chằm chằm chiếc la bàn vừa trở về lòng bàn tay rồi lại nhìn lên mặt tôi, bộc lộ một biểu cảm khó hiểu tột độ.
“Nếu vậy thì ngay từ đầu ngài lấy đi làm gì cơ chứ?”
Một thắc mắc hiển nhiên đến mức chẳng thể cãi vào đâu được.
Tôi tạm thời cứng họng chẳng biết phải nói sao cho xuôi.
Nên giải thích thế nào đây nhỉ?
Bảo là do mình não cá vàng chưa nghĩ tới thì rớt giá thuyền trưởng quá đi mất.
Thế nhưng, tôi nhanh chóng giác ngộ ra chân lý rằng mình nào có nghĩa vụ phải thanh minh chi tiết.
Kẻ bề dưới mà to gan chất vấn thuyền trưởng à?
Cứ cái đà xấc xược ấy là tôi tống cổ khỏi tàu luôn cho xem.
“Tôi vừa kiếm được thêm một cái. Tình cờ thôi.”
Tôi giương cao tay kia, ve vẩy chiếc la bàn mới toanh đang tỏa ánh vàng rực rỡ như thể muốn thị uy.
“Hả? Không thể nào…”
Teach lên tiếng đáp lời với một gương mặt chẳng lấy nửa phần tin tưởng.
“Món đồ này trên đời hiếm có khó tìm lắm thưa ngài. Nó vốn chẳng phải kiệt tác do bàn tay con người chế tạo ra đâu.”
“Anh không tin thì làm gì được tôi.”
“Đương nhiên là tôi tin rồi. Niềm tin, Tình yêu, và Hy vọng. Chẳng phải ba thứ ấy chính là đức tính cao đẹp nhất của hải tặc sao?”
[Đồ nhát cáy! Đồ nhát cáy!]
“Mày cút ngay đi!”
Con vẹt chết tiệt cứ bay lượn trên đỉnh đầu rồi oang oang cái mỏ.
Trông kiểu gì thì con vẹt ấy cũng khôn ngoan hơn hẳn Unit-01.
Ngay khoảnh khắc Teach toan hé miệng nói thêm điều gì đó.
Uuuuu!
Chiếc la bàn mới toanh trên tay tôi bỗng chốc rung bần bật như lên cơn dại.
“Cái quái gì thế?”
Biến cố đường đột khiến tôi chẳng khỏi hoang mang.
Rất nhanh sau đó, chiếc kim la bàn đang quay mòng mòng bỗng khựng lại, chĩa thẳng về một hướng.
Hướng phòng thuyền trưởng.
“Trên tàu có thứ gì đó sao?”
Tôi chẳng mảy may do dự, cắm cổ phi thẳng theo hướng chiếc la bàn chỉ điểm.
Teach hốt hoảng cuống cuồng chạy thục mạng bám gót theo sau.
Vừa bước chân vào phòng thuyền trưởng, độ rung lắc của chiếc la bàn lại càng thêm phần dữ dội.
“Đâu rồi?”
Nơi chiếc la bàn hướng tới không phải là bàn làm việc của Teach, cũng chẳng phải hòm kho báu nào cả.
Chiếc kim la bàn đang chĩa thẳng vào kệ sách khổng lồ án ngữ một góc phòng.
Không, nói chính xác hơn thì nó đang khóa mục tiêu vào duy nhất một cuốn sách giữa vô vàn những cuốn sách xếp sát nhau trên kệ.
“Sách ư…?”
Tôi chẳng chút chần chừ rút cuốn sách đó ra.
Một cuốn sách nhuốm màu xưa cũ, khoác trên mình lớp bìa da dày cộp chẳng hề lưu lại chút tăm tích nào của tiêu đề.
Vừa lật giở những trang sách, đập thẳng vào mắt tôi là những dòng ký tự kỳ quái xếp san sát nhau.
Một thứ ngôn ngữ mà từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ tôi chưa từng được chiêm ngưỡng qua.
Hiển nhiên là tôi câm nín, chẳng thể hiểu ra nổi nửa chữ bẻ đôi.
“Cuốn sách này là sao đây?”
Thấy tôi cất tiếng hỏi, Teach đứng cạnh liền rướn người ngó vào cuốn sách rồi khẽ nhíu mày.
“Bản thân tôi cũng chịu chết thưa ngài. Nó là chiến lợi phẩm tôi vớ được ở một bến cảng từ thuở nảo thuở nào rồi. Toàn là cổ ngữ nên tôi cũng bó tay chẳng đọc nổi.”
“Đã thế thì anh còn giữ lại làm cái quái gì?”
“Sách vở thì cũng y xì đúc mấy tấm bản đồ kho báu thôi ngài ạ. Trông bề ngoài phèn phèn vậy chẳng ai thấu được chân giá trị của nó, nhưng thi thoảng lại cất giấu cả một lối đi dẫn đến kho báu thực sự đấy.”
“Bộ anh không thể cư xử cho ra dáng hải tặc chút được sao?”
“Truy lùng kho báu ẩn giấu mới chính là cái thú tao nhã nhất của hải tặc chứ ngài?”
Lời đối đáp mặt dày ấy khiến tôi cạn lời mà bật cười thành tiếng.
Chiếc la bàn trong tay tôi vẫn đang gào thét báo hiệu rằng cuốn sách này tuyệt đối không phải dạng vừa.
Tôi gập mạnh cuốn sách lại rồi phán một câu xanh rờn với Teach.
“Cuốn sách này tôi mượn xài tạm nhé. Được chứ?”
[Tên cướp! Hải tặc!]
“…Đương nhiên rồi ạ, thuyền trưởng cứ tùy ý định đoạt.”
[Đồ nhát cáy! Đồ nhát cáy!]
Con vẹt bám gót theo sát vào tận phòng thuyền trưởng lại bắt đầu lải nhải.
Tự dưng thấy ngượng ngùng vô cớ, tôi bèn bồi thêm một câu vớt vát.
“Hừm hừm, tôi nhất định sẽ trả lại đàng hoàng nên anh đừng có mà lo.”
[Kẻ nói dối! Đồ dối trá!]
“….”
“Vâng vâng, đương nhiên là tôi tin ngài rồi.”
Teach đáp lời với cái giọng điệu nồng nặc mùi hoài nghi.
Khỉ thật, cái la bàn tôi cũng vừa mới gửi lại tay không thiếu một khắc mà sao anh ta chẳng thèm tin tôi lấy một tẹo nào vậy nhỉ?
Dù trong lòng ấm ức vô cùng, tôi vẫn ngoan ngoãn ôm cuốn sách quý giá vào ngực áo.
Những dòng ký tự chẳng tài nào hiểu nổi.
Gương mặt của một người quen bỗng chốc hiện lên trong tâm trí tôi.
Sharon.
Cô nàng từng coi đám ký tự loằng ngoằng trên cuộn giấy của tên Hắc Pháp Sư nhẹ tựa lông hồng mà dịch vanh vách.
Nắm chắc phần thắng là Sharon dư sức cân luôn cuốn sách này.
‘Quả là một mẻ lưới ngoài sức tưởng tượng.’
Quay lại để ban phát lại cái la bàn mà tự dưng lại nhặt được đồ ngon.
Cứ sống lương thiện thì phúc đức tự khắc gõ cửa mà.
Tâm trạng của Heungbu lúc chữa trị cái chân gãy cho con chim nhạn chắc cũng y như tôi lúc này chăng? (note: search gg đi)
‘Mà nhắc mới nhớ, phải test thử cái san hô kia xem sao.’
Vừa vác xác ra lại boong tàu, tôi liền lôi mẩu san hô trắng muốt từ trong túi áo ra.
San Hô Sinh Mệnh.
Bảo bối cho phép hít thở tự do dưới đáy biển sâu.
Dăm ba cái món đồ mang tính rủi ro cao thế này thì chừng nào chưa trải nghiệm thực tế, chừng đó tôi tuyệt đối không dám tin sái cổ vào công năng của nó.
Nhỡ xui xẻo đến lúc dầu sôi lửa bỏng mà nó lăn ra đình công thì toang đời thật sự.
Suy đi tính lại, tôi chốt phương án phải lôi nó ra test thử cho chắc cú.
Tôi ngậm khẽ mẩu san hô vào miệng.
Dù kích cỡ vừa vặn lọt thỏm trong khoang miệng, nhưng tôi cũng chẳng buồn nhét hết vào làm gì.
Chỉ ngậm hờ hững một góc ngay khóe môi.
Ra dáng ngầu lòi hệt như thám tử Sherlock Holmes đang phì phèo tẩu thuốc vậy.
“Hừm hừm.”
Tôi giả bộ hắng giọng húng hắng rồi kiêu ngạo hất hàm lên.
Ngặt nỗi chẳng có cái gương nào để tự chiêm ngưỡng, nhưng linh cảm mách bảo cái dáng vẻ lúc này của tôi ngầu bá cháy bọ chét luôn.
Một thuyền trưởng hải tặc bừng bừng khí chất ngút ngàn.
Thật là một đạo cụ tuyệt hảo giúp bù đắp lại cái vẻ ngoài non choẹt của tôi.
“Đó lại là thứ gì nữa thế ngài?”
Teach đứng bên cạnh, trố mắt tò mò chỉ chỏ vào mẩu san hô tôi đang ngậm.
Thay vì lãng phí nước bọt giải thích, tôi chỉ ném cho anh ta một nụ cười nhếch mép.
Trăm nghe không bằng một thấy, ngàn lời biện minh cũng chẳng bằng một cú bứt phá thực tiễn.
Tôi dứt khoát lột phăng chiếc áo choàng ra, phi thẳng lên đứng vắt vẻo trên lan can tàu.
Và cứ thế buông mình lao thẳng xuống dưới.
Tùm!
Cùng với một cột bọt nước trắng xóa mát lạnh văng tung tóe, cơ thể tôi bị kéo tuột vào lòng biển sâu thẳm.
...
Cảnh tượng trên boong tàu lúc này quả thực là một mớ hỗn độn gà bay chó sủa.
“Cái quái gì vừa rớt xuống thế?”
“Tân thuyền trưởng tự tử rồi!”
“Thế là Teach lại giành lại được ghế thuyền trưởng à?”
Đám thuyền viên mặt mày đờ đẫn, thất thần ngó lom lom vào những cột bọt nước trắng xóa đang tan biến dần.
Phản ứng của lũ người ấy cũng là điều hiển nhiên.
Bởi chốn biển khơi này nào phải nơi thanh bình gì.
Đâu ai biết được dưới lớp sóng tĩnh lặng kia đang rình rập những hiểm họa tày trời cỡ nào, ví như bầy Ngư Nhân vừa mới ồ ạt kéo lên đồ sát ban nãy.
“Xong đời. Cái vùng biển này đến đám dân chài nhẵn mặt sóng gió như anh em ta lỡ mà sẩy chân xuống thì cũng khó mà toàn thây trở về.”
Một lão thủy thủ già nua lầm bầm cất tiếng.
Một gã khác cũng gật gù ra chiều tán thành.
“Chưa kể bận nguyên bộ đồ thùng thình vướng víu thế kia thì bơi lội kiểu quái gì?”
“Rõ ràng là quy tiên rồi chứ sao nữa?”
“Có là phù thủy quyền năng ngút trời đi chăng nữa, rớt xuống nước thì cũng bó tay chịu chết thôi chứ gì?”
“Vậy cái áo choàng với cây gậy này giờ là của anh em ta à?”
“Cả cái con thú cưng bằng cát này nữa chi?”
“Gì? Thú cưng á?”
Toàn bộ ánh mắt đồng loạt ngoái theo hướng ngón tay tên hải tặc đang chỉ.
Nhìn kỹ lại, quả nhiên có một sinh vật bằng cát đang cuộn mình nằm thu lu ngay trên chiếc áo choàng.
“Lạ lùng thật. Con này mà đem bán cho rạp xiếc chắc vớ bẫm đấy.”
Một tên hải tặc táy máy thò tay ra định tóm lấy.
Ngay chính khoảnh khắc đó.
Vút!
“Á á!”
Gã hải tặc rú lên thảm thiết rồi cuống cuồng ôm chặt lấy bàn tay.
Ngay trên ngón tay gã đã xuất hiện một lỗ thủng nhỏ xíu đang rỉ máu tứa lưa.
“Cái con ranh con bé tí tẹo này vừa đâm tao!”
“Rõ thật là, đàn ông sức dài vai rộng mà mới bị sứt xát tí đã giãy nảy lên….”
Đám thủy thủ xung quanh thi nhau tặc lưỡi chê cười bằng ánh mắt khinh khỉnh.
Unit-01 đã lồm cồm bò dậy từ lúc nào chẳng hay.
Trên tay nhóc tỳ đang lăm lăm một cây tăm xỉa răng bé xíu có vẻ như được đẽo gọt từ đá tảng.
Nhóc tỳ đùng đùng sát khí, trừng mắt lườm đám hải tặc.
“Nhãi ranh bé bằng hột tiêu mà dám giỡn mặt à?”
Gã hải tặc vừa ăn quả đắng hậm hực đỏ lựng mặt mày, hùng hổ bước tới chỗ Unit-01.
Cốc!
Gã giơ ngón trỏ lên, tàn nhẫn búng một cú trời giáng vào đầu Unit-01.
Cơ thể nhỏ bé của Unit-01 mềm nhũn, văng ngửa ra phía sau.
“Ha! Đáng đời.”
“Trời ạ, cái thằng hèn này….”
Đám hải tặc chứng kiến cảnh ấy chỉ biết ngán ngẩm lắc đầu.
Gã hải tặc lại một lần nữa vươn tay về phía chiếc áo choàng.
Đúng lúc đó.
Unit-01 lồm cồm bò dậy từ dưới sàn, phủi phủi lớp bụi bám trên người.
Đôi mắt tròn xoe của nhóc tỳ vụt chốc híp tịt lại.
“Ơ?”
Rào rào rào.
Toàn bộ lượng cát vương vãi khắp boong tàu bỗng chốc rùng rùng chuyển động, cuồn cuộn tụ về một tụ điểm.
Lớp cát ấy điên cuồng ập đến, sáp nhập thẳng vào cơ thể Unit-01.
“Cái, cái quái gì thế này…….”
Nụ cười cợt nhả trên mặt lũ hải tặc lập tức bốc hơi không còn một mảnh.
Cơ thể Unit-01 bắt đầu phình to với tốc độ kinh hồn.
Từ kích cỡ chỉ bằng nắm tay con nít, thoắt cái đã khổng lồ ngang ngửa một đứa trẻ con.
Sự khuếch trương ấy tuyệt nhiên chưa chịu dừng lại.
1 mét, 2 mét, 3 mét….
Chớp mắt một cái, một gã khổng lồ cao sừng sững gấp đôi đám hải tặc đã chễm chệ ngay trước mắt.
“….”
Một cái bóng đen ngòm, khổng lồ bao trùm lấy đỉnh đầu đám hải tặc.
Run rẩy ngước mắt lên, bọn chúng chứng kiến gã khổng lồ cát đang cúi gằm mặt xuống trừng trừng nhìn mình với cơn phẫn nộ ngút ngàn.
“Chạy mau!”
Boong tàu nháy mắt hóa thành chốn địa ngục trần gian.
Lũ hải tặc gào thét thảm thiết, cuống cuồng mạnh ai nấy chạy tản ra tứ phía.
Ngặt nỗi, tốc độ của Unit-01 lại bỏ xa bọn chúng một vạn tám ngàn dặm.
“Cứu, cứu tao với!”
Bằng bàn tay cát khổng lồ, Unit-01 tóm gọn lấy cổ áo của gã hải tặc vừa cả gan búng đầu mình nhẹ tựa lông hồng.
Rồi cứ thế, nhóc tỳ vung tay ném tuột gã lên tít bầu trời cao thăm thẳm y hệt như đang ném một quả bóng chày.
“Á á á á á!”
Tùm!
Gã hải tặc vẽ nên một đường parabol hoàn mỹ trên không trung rồi rơi tõm xuống vùng biển phía bên kia.
Cơn thịnh nộ của Unit-01 vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
Nhóc tỳ điên cuồng tóm lấy bất kỳ gã hải tặc nào lọt vào tầm mắt rồi không thương tiếc vung tay ném quăng đi.
Một cảnh tượng độc nhất vô nhị: con người thi nhau bay lượn ngợp trời ngay trên boong tàu.
“Lại có cái trò trống gì mà ồn ào thế?”
“Chẳng có chuyện gì đâu ạ, thưa cựu thuyền trưởng.”
Tiếng ầm ĩ dội lại từ phía sau boong tàu.
Teach khẽ nghiêng đầu thắc mắc, nhưng rồi cũng tặc lưỡi cho qua.
Đám hải tặc khốn kiếp này thì ngày nào mà chẳng chí chóe cái trò lố bịch ấy.
Mối bận tâm duy nhất của anh ta lúc này là lá cờ mang biểu tượng chiếc đồng hồ cát đang phấp phới trước mặt.
“Nghĩ nát óc vẫn thấy cái lá cờ này không phải dạng tầm thường…”
0 Bình luận