101-150

105. Hậu Ký (2)

105. Hậu Ký (2)

[Tiêu đề: Vừa dùng cái khiên newbie gửi để đi phá đảo tầng mới về đây.]

[Người đăng: Ma Pháp Là Hỏa Lực]

[Chắc mọi người đều biết tôi không đời nào xài mấy cái ma pháp phòng ngự ẻo lả rồi đấy.]

[Nhưng cái khiên này thì tôi đã dùng thử. Vì là đồ do newbie "cổ phiếu blue-chip" của chúng ta tặng mà.]

[Phải nói là nó vô lý hết sức.]

[Tôi không thể tin được đây lại là vật phẩm chế tác.]

[Tôi sẽ đăng kèm ảnh và video, mọi người cùng xem nhé.]

[Đảm bảo thứ này mà được công bố thì thợ săn toàn thế giới sẽ phải đảo điên cho xem.]

[Newbie của chúng ta đáng yêu thế này thì biết làm sao đây?]

ㄴ ㅇㅇ(555.555): Úi chà, áp lực quá đi mất.

ㄴ pkkajju: (Icon ♿️♿️♿️)

Bài viết mở đầu bằng sự phấn khích tột độ của Ma Pháp Là Hỏa Lực.

Tôi khẽ bật cười rồi cuộn chuột xuống dưới.

Đính kèm bên dưới bài viết là những bức ảnh và đoạn video có vẻ như do chính cô nàng quay lại.

Chiếc khiên trong ảnh dù bê bết máu quái vật nhưng không có lấy một vết trầy xước.

Tôi tiếp tục nhấn phát đoạn video.

“Hừm, khung cảnh ở các Tầng 40 là như thế kia sao?”

Đoạn video ghi lại cảnh Jung Taeyeon đang leo Tháp ở đâu đó thuộc Tầng 40.

Bối cảnh là một con tàu khổng lồ lênh đênh giữa biển khơi mênh mông.

Bốn bề chỉ toàn là đường chân trời trải dài tít tắp.

Thay vì áo choàng, Jung Taeyeon lại khoác lên mình một bộ đồ chiến thuật bó sát cơ thể.

Nhờ bộ đồ bó sát ấy mà vòng một của cô nàng càng thêm phần nổi bật.

Thoạt nhìn, thật khó để nhận ra cô là một pháp sư với bộ trang phục như vậy.

Chỉ có hai cây gậy phép cầm trên hai tay mới vớt vát lại chút thể diện của một pháp sư cho cô nàng.

“Hóa ra cô ấy thực sự cầm hai cây gậy phép để chiến đấu sao….”

Biết đâu một ngày nào đó, phong cách này lại trở thành tiêu chuẩn của ngành pháp sư cũng nên.

Nghĩ đến tương lai ấy, tôi bỗng thấy hơi rùng mình.

[Tập trung tinh thần đi! Chúng đến kìa!]

Trong video, Jung Taeyeon đang cùng các thành viên trong đội chiến đấu ác liệt.

Kẻ địch là những con quái vật bán nhân bán ngư.

phập phồng.

Có thể thấy rõ những chiếc mang gớm ghiếc dính trên đầu bọn chúng đang rung lên bần bật.

[Lũ cá khốn kiếp này, dai như đỉa vậy…!]

Jung Taeyeon trong video buông lời chửi thề rồi phóng một Hỏa Cầu khổng lồ vào không trung.

Cô nàng là một Hỏa pháp sư Hạng A.

Đối đầu với quái vật thuộc tính Thủy quả thực là khắc tinh tồi tệ nhất.

Quả nhiên, Hỏa Cầu chẳng thể nào hạ gục bầy quái vật cá chỉ trong một đòn.

Khi ngọn lửa tản đi, lũ quái vật lăm lăm ngọn giáo lao thẳng tới.

Cùng lúc đó, xung quanh con tàu, những chiếc xúc tu khổng lồ hệt như chân bạch tuộc đột ngột trồi lên.

Bị xúc tu quấn chặt, con tàu bắt đầu rung lắc dữ dội.

[Chặt xúc tu trước đi!]

Theo mệnh lệnh của Jung Taeyeon, các chiến binh lập tức lao ra, vung kiếm chém tới tấp.

Tình thế nhìn kiểu gì cũng thấy ngập tràn tuyệt vọng.

Một pháp sư thuộc tính Hỏa chẳng thể làm gì nhiều khi đối đầu với lũ kẻ địch này.

[Bang chủ! Cứ thế này thì nguy hiểm lắm!]

Một thành viên bang hội thất thanh gào lên.

Đúng lúc đó, Jung Taeyeon trong video như đã hạ quyết tâm, cô hét lớn:

[Mọi người cố cầm cự một lát!]

Jung Taeyeon buông gậy phép xuống, rút chiếc khiên đeo sau lưng ra.

Đồng thời, cô thi triển một ma pháp.

Những ngọn lửa mãnh liệt bắt đầu bùng lên, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể cô nàng.

[Tôi lên đây!]

Jung Taeyeon không chút chần chừ, lao vút lên phía trước.

Chứng kiến cảnh tượng kỳ dị khi một pháp sư lại dũng mãnh xung phong nơi tiền tuyến, tôi kinh ngạc đến mức không ngậm nổi miệng.

[Kerek!]

Một con quái vật bán nhân bán ngư đâm rầm cây đinh ba tới.

Keng!

Ngay khoảnh khắc chạm vào chiếc khiên, âm thanh kim loại va đập vang lên chát chúa, cây đinh ba gãy nát bấy.

[Chết đi!]

Jung Taeyeon lập tức dùng góc sắc của chiếc khiên giáng mạnh vào đầu gã ngư nhân.

Bốp!

Cái đầu của con quái vật vỡ tung hệt như một quả dưa hấu.

Thế nhưng, Jung Taeyeon vẫn chưa chịu dừng lại ở đó.

[Phó bang chủ! Phía sau kìa!]

Một tiếng hét cảnh báo vang lên từ một phía.

Một chiếc xúc tu bạch tuộc khổng lồ đang ập tới chỗ một chiến binh có thân hình vạm vỡ.

Chiếc xúc tu ấy còn to hơn cả cơ thể một người trưởng thành.

Đó là một đòn tấn công không thể nào né tránh.

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Jung Taeyeon lao vào giữa hệt như một ngọn lửa rực cháy.

Keng!

Cô nâng chiếc khiên lên, chặn đứng chiếc xúc tu khổng lồ.

Nếu là bình thường, dù chiếc khiên có kiên cố đến mấy thì cảnh tượng này cũng là điều bất khả thi.

Bởi trước khối lượng và sức mạnh áp đảo nhường ấy, việc không chịu nổi cú sốc và bị hất văng ra xa mới là lẽ thường tình.

Thế nhưng, chiếc khiên không hề sứt mẻ lấy một phân, hệt như nó đã hấp thụ trọn vẹn mọi dư chấn.

Jung Taeyeon không bị đẩy lùi dù chỉ một bước.

[Còn đứng ngây ra đó làm gì! Chặt hết xúc tu đi chứ!]

Trái lại, sau khi giải nguy cho thành viên bang hội, cô còn vung ngược khiên lên, bắt đầu chém đứt những chiếc xúc tu.

Những khúc xúc tu đứt lìa rơi lả tả trước góc cạnh sắc lẹm của chiếc khiên.

Chẳng mấy chốc, con tàu đã giành lại được sự tự do.

“Thế này mà gọi là… pháp sư sao?”

Bất luận nhìn thế nào, tôi cũng chẳng mót ra được chút bóng dáng pháp sư nào từ cái bộ dạng đó cả.

Trông cô nàng hệt như một cuồng chiến sĩ, chỉ với một chiếc khiên mà đập nát tất thảy mọi thứ ngáng đường.

Đoạn video kết thúc bằng cảnh cô dùng khiên giáng đứt chiếc xúc tu cuối cùng đang bám lấy con tàu.

Tôi thẫn thờ dán mắt vào màn hình đen ngòm mất một lúc.

“…Công nhận là cũng ngầu thật đấy.”

Chợt suy nghĩ ngày trước khi mới bắt đầu huấn luyện Unit-01 lại ùa về trong tâm trí tôi.

Có khi tôi cũng phải đi học vài khóa cận chiến mới được.

Khu vực bình luận cũng tràn ngập những cảm thán tương tự.

ㄴ Bọ hung: Quả nhiên, cô hợp với kiếm hơn là gậy phép đấy.

ㄴ pkkajju: (Icon Không phải con người)

ㄴ Tủ Lạnh: Thật sự đấy, dù có nhìn bà này làm mấy trò này bao nhiêu lần thì tôi cũng chẳng thể nào thích nghi nổi.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Tôi đã nói đi nói lại rồi, mọi người cũng nên học qua cận chiến đi thì hơn.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Chẳng may gặp phải tình huống đột xuất không thể xài ma pháp như lần này thì lấy gì mà chống đỡ?

ㄴ Tủ Lạnh: Người bình thường chẳng ai lại suy nghĩ theo kiểu ‘Ma pháp không có tác dụng à? Thế thì vác tay không ra đập chết nó là xong’ đâu thím.

ㄴ ㅇㅇ(222.222): Thắc mắc chút, vậy bình thường cô qua ải kiểu gì thế? Lúc nào cũng lao lên đập tay đôi thế này à?

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Chỉ là hiệu suất hơi kém thôi, chứ không đến mức ma pháp hoàn toàn vô dụng.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Nếu cắn full buff rồi xả ma pháp thì vẫn diệt được chứ sao. Với lại còn có cả đội đi cùng nữa mà.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Nhưng dạo gần đây tôi cũng thấy hơi áy náy với các thành viên trong bang. Cứ có cảm giác mình là một đội trưởng vô dụng ấy. Thật may vì giờ tôi cũng có cách để xông pha rồi.

“…Chẳng lẽ tôi nên làm cho cô ấy một thanh kiếm thay vì một cái khiên nhỉ?”

Rõ ràng là chỉ số sức mạnh của cô ấy không cao.

Thế mà chẳng hiểu sao cô lại có thể đánh đấm rành rọt đến vậy, quả thực khiến tôi tò mò thuần túy.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Dù sao thì, cậu cũng thấy chất lượng tuyệt vời thế nào rồi chứ? Một pháp sư mà có thể dùng đồ xịn để tay đôi với quái vật luôn đấy.

ㄴ Tủ Lạnh: Đã bảo là pháp sư bình thường không thể xài theo cách đó được.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Thậm chí độ bền của nó còn điên rồ hơn nữa. Tẩn nhau ác liệt thế mà cái khiên vẫn không sứt mẻ gì luôn.

ㄴ Tủ Lạnh: Trời ạ, cái thím này, nghe người ta nói với coi!

Jung Taeyeon không giấu nổi sự phấn khích, cứ liên tục tự trả lời bình luận của chính mình.

Khẽ nhếch môi mỉm cười, tôi thầm nghĩ.

“Thật tình, nhưng xem ra công năng của chiếc khiên quả thực rất viên mãn.”

Nhìn cái cách cô ấy chiến đấu thì thừa sức được coi là có nghề trong mảng cận chiến rồi.

Biết đâu cô còn am hiểu về võ thuật hơn cả chú Jung Manho nữa ấy chứ.

Một người sành sỏi như Jung Taeyeon đã công nhận chất lượng như vậy thì tôi chẳng cần bận tâm thêm về vấn đề phẩm chất nữa rồi.

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: Này, tôi muốn mua cho mỗi thành viên trong bang một cái khiên này quá. Cậu có thể làm được bao nhiêu cái vậy? Giá cả cứ ra giá đi, tôi trả hết. Nghiêm túc đấy.

“Hừm…”

Đọc xong dòng bình luận cuối cùng của cô nàng, tôi bất giác rơi vào trầm tư.

Bang hội Hwayeon ở Busan.

Một bang hội có quy mô thuộc hàng top của Đại Hàn Dân Quốc.

Cung cấp khiên cho toàn bộ thành viên của một nơi như thế sao?

Nếu là một thương nhân thực thụ, đây quả là một giao kèo kếch xù chẳng có lý do gì để từ chối.

Đúng nghĩa là trúng quả đậm.

“Thế nhưng làm sao kham nổi cơ chứ….”

Dù vô cùng biết ơn lời đề nghị hấp dẫn ấy, nhưng về mặt vật lý thì điều đó là hoàn toàn bất khả thi.

Mỗi ngày vắt kiệt sức cũng chỉ rặn ra được ba bốn cái là cùng.

Việc chế tác bằng nhẫn bào mòn ma lực và thể lực của tôi một cách khủng khiếp.

Và nguồn nguyên liệu là xương của Bone Dragon cũng đâu phải là vô tận.

“Hơn nữa, ngay từ đầu tôi đã không hề có ý định sản xuất hàng loạt rồi.”

Thương hiệu của tôi tuyệt đối không thể trở thành thứ hàng chợ mà ai ai cũng có thể dễ dàng sở hữu.

Mục tiêu tối thượng của tôi là tạo ra một tuyệt tác xa xỉ.

Một biểu tượng có thể gom trọn sự khao khát và ngưỡng mộ của vạn người.

Không phải cứ có tiền là mua được.

Đó phải là một thương hiệu đỉnh cao, nơi mà chỉ việc sở hữu nó thôi cũng đủ để minh chứng cho đẳng cấp của người dùng.

“Nghe đồn hãng Rolls-Royce cũng đâu phải ai mua họ cũng bán đâu.”

Kẻ muốn sở hữu vật phẩm của tôi dứt khoát phải có đủ tư cách tương xứng.

Nó phải trở thành khao khát và ước ao, một đặc quyền chỉ dành riêng cho một nhóm thiểu số được tuyển chọn gắt gao.

Mục đích chính là xây dựng một hình ảnh thương hiệu độc nhất vô nhị, không một ai có thể thay thế.

Ngoại lệ duy nhất cho quy chuẩn ấy chính là những người quen của tôi.

Nói cách khác là các thành viên trong Gallery Pháp sư, chú hàng xóm Jung Manho, và cuối cùng là chú môi giới.

Chỉ có điều, chú môi giới một mực chối từ, lấy cớ là có nhận thì chú ấy cũng chẳng biết dùng thế nào.

Chắc sau này tôi sẽ làm một món đồ khác để tặng chú ấy vậy.

“Không biết việc chuẩn bị cho buổi giới thiệu và ra mắt thương hiệu tiến triển tới đâu rồi nhỉ?”

Giờ này chắc hẳn chú môi giới đã thấu hiểu trọn vẹn ý đồ của tôi và đang tất bật ngược xuôi để thu xếp.

Tôi quyết định đặt trọn niềm tin vào năng lực và ý chí của chú.

Làm sếp mà không tin nhân viên của mình thì còn ai tin nữa cơ chứ?

Mặt khác, tiếp nối bài viết của Jung Taeyeon, những pháp sư khác cũng bắt đầu để lại bình luận nhận xét về chiếc khiên.

ㄴ Tủ Lạnh: Chị thì không vào tháp. Mà có vào chị cũng không đánh cận chiến như thế được.

ㄴ Tủ Lạnh: Hơn nữa hiện tại chị đang ở Mỹ giải quyết chút việc. Nên không có cách nào vào tháp cả.

ㄴ ㅇㅇ(999.999): Ở Mỹ thì giờ đang là mùa xuân, chắc ấm áp lắm nhỉ. Tận bên kia bán cầu cơ mà.

ㄴ Tủ Lạnh: ?

ㄴ Bọ hung: ?

ㄴ Ma Pháp Là Hỏa Lực: ?

ㄴ ㅇㅇ(999.999): ?

ㄴ Tủ Lạnh: Tóm lại là không thể cho người khác mượn cái khiên này được đúng không?

ㄴ Tủ Lạnh: Thế nên chị đành mang nó đi phân tích chỉ số vật phẩm chút thôi.

ㄴ Tủ Lạnh: Thông số thì hiển nhiên là thuộc hàng cực phẩm rồi.

ㄴ Tủ Lạnh: Nhưng có một điểm kỳ lạ, đó là sóng dữ liệu của chiếc khiên này giống hệt như các vật phẩm rơi ra từ trong tháp vậy.

ㄴ Tủ Lạnh: Nói cách khác, điều này đồng nghĩa với việc chúng ta có thể sao chép nguyên xi vật phẩm của tháp ra thế giới thực.

ㄴ Tủ Lạnh: Chắc chắn sẽ có không ít người không chịu tin đây là đồ tự chế tác đâu? Dù sao thì cũng đành chịu, ai bảo nó quá sức phi thường. Hãy đón nhận theo hướng tích cực nhé.

“Nhắc mới nhớ, ông chú tên Jang Inhyuk dạo nọ cũng nói y chang câu này….”

Một món vật phẩm chế tác mang đặc tính y hệt như đồ rơi ra từ Tháp.

Biết đâu đây lại chính là ý tưởng chủ đạo hoàn hảo cho thương hiệu mới của tôi cũng nên.

Ghi tạc ý niệm đó vào đầu, tôi lại thong thả đọc tiếp những dòng bình luận bên dưới.

ㄴ Bọ hung: Tôi cũng muốn vác cái này đi càn quét tầng mới ngay lập tức lắm, nhưng tiếc là không được….

ㄴ Bọ hung: Em cũng biết đấy, mỗi lần tôi định leo lên tầng cao hơn là lại phải báo cáo với Hiệp hội rồi chờ Chính phủ cấp phép, thủ tục phiền hà lắm.

ㄴ Bọ hung: Bù lại, tôi đã vác nó đi cày lại Tầng 55. Sẵn tiện coi như một chuyến tập huấn luôn.

ㄴ Bọ hung: Công năng phải nói là rồ dại thật sự. Có mấy cái chuỗi chiêu thức của Boss mà tôi cứ thế phớt lờ rồi xông thẳng vào càn quét luôn.

ㄴ Bọ hung: Hại tôi bị đồng đội xúm lại tra khảo xem moi đâu ra thứ thần binh này, đến khổ.

Nhận được cơn mưa lời khen từ hai thợ săn Hạng A và vị pháp sư Hạng S duy nhất của Hàn Quốc.

Tôi dán mắt vào màn hình, khóe môi bất giác cong lên mãn nguyện.

Đang mải mê lướt chuột, nhâm nhi từng dòng bình luận.

Chợt tôi nhận ra có một người im hơi lặng tiếng đến lạ thường.

“Nhắc mới nhớ, sao pkkajju lại im ru thế nhỉ?”

Chắc chắn là cô ta đã nhận được khiên rồi, vậy mà chẳng thấy để lại review gì.

Liệu cô ta có lập đội rồi vác khiên vào leo tháp không nhỉ?

Sau một hồi đắn đo, tôi quyết định lên tiếng hỏi thử xem sao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!