“Chết tiệt, đụng phải quái vật mất rồi….”
Trên boong tàu hải tặc, gã đàn ông mang dáng dấp của một thuyền trưởng lầm bầm.
Toàn bộ cảnh tượng diễn ra trên đảo đều đã được thu gọn vào tầm mắt gã thông qua chiếc ống nhòm.
Đương nhiên, “quái vật” ở đây hoàn toàn không phải để chỉ đám Ngư Nhân.
Ngư Nhân thì gã đã nhìn đến phát ngán rồi, và cũng thừa biết cách để đối phó với bọn chúng.
Thế nhưng, con quái vật thực sự đang đánh nhau với đám quái vật kia lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Đó là một tồn tại mà đám người bọn gã chẳng thể nào cả gan đối đầu nổi.
Hình ảnh một cô thiếu nữ trẻ tuổi, chỉ đơn thương độc mã mà có thể tàn sát toàn bộ đội quân hàng trăm tên Ngư Nhân chỉ trong cái chớp mắt.
Một khung cảnh khó tin đến mức chẳng ai dám nghĩ đó là hiện thực.
“Mau chuồn thôi!”
“Thuyền trưởng! Mỏ neo không kéo lên được ạ!”
Một tên thủy thủ mồ hôi mồ kê nhễ nhại hốt hoảng hét lên.
Có vẻ như mỏ neo đã mắc kẹt vào rạn san hô dưới đáy biển rồi.
“Có phải chặt đứt dây thừng thì cũng mau nhổ neo đi!”
“Nhưng mà làm thế thì sau này….”
“Giờ còn lo chuyện sau này à? Phải chuồn ngay trước khi con quái vật đó lao tới chỗ chúng ta chứ!”
Đám thủy thủ sợ hãi xanh mặt, vội vã lăm lăm rìu hòng chặt đứt dây neo.
Đúng ngay khoảnh khắc đó.
“Th, thuyền trưởng! Nhìn… nhìn kìa ngài ơi!”
“Mày thấy cái gì thì tự mà gào lên! Không thấy tao đang bận à!”
“Nhưng mà chuyện này khó diễn tả bằng lời lắm….”
“Lề mề chết đi được…. Cái quái gì thế? Đưa ống nhòm đây!”
Giọng nói của tên gác tiêu vỡ vụn vì kinh hãi.
Gã thuyền trưởng chửi thề một tiếng rồi giật lấy chiếc ống nhòm.
Đúng là cái lũ vô học, đến cái việc báo cáo cơ bản cũng đách làm xong.
“Cái, cái quái gì thế kia….”
Gã thuyền trưởng không dám tin vào chính đôi mắt mình nữa.
Cô thiếu nữ khi nãy còn ở trên đảo, giờ đây đang sải bước đi trên mặt biển.
Không, nhìn kỹ lại thì cô ta không thực sự đi trên mặt nước.
Mỗi bước chân cô ta hạ xuống, một con đường bằng cát lại dài thêm một tấc.
Con đường ấy đang vươn dài về phía con tàu của bọn chúng với một tốc độ kinh hồn.
Đương nhiên, dù có nhìn thấu mánh khóe đi trên mặt nước của cô ta thì nỗi khiếp sợ trong lòng gã cũng chẳng hề thuyên giảm chút nào.
“Vô, vô lý….”
Thứ ma pháp tầm cỡ đó, gã mới chỉ được nghe kể trong những câu chuyện truyền thuyết mà thôi.
Thuyền trưởng lại một lần nữa gào lên thúc giục đám thủy thủ.
“Nhổ neo mau lên!”
“Cái lũ rùa bò này, vẫn chưa xong à?”
Trên boong tàu phút chốc hóa thành một mớ bòng bong hỗn loạn.
Đám thủy thủ vừa la hét thất thanh vừa ra sức chặt đứt dây neo.
Thế nhưng, nỗ lực của bọn chúng làm sao sánh kịp với tốc độ truy kích của cô thiếu nữ kia.
Con đường cát chỉ trong nháy mắt đã ập đến ngay sát mũi tàu.
Cô gái vươn tay ra.
“Dừng lại.”
Con đường cát bỗng chốc phình to ra khổng lồ.
Cùng lúc đó, hai cánh tay bằng cát trỗi dậy.
Chiếc thuyền buồm bị hai cánh tay ấy tóm chặt lấy không thương tiếc.
Rắc rắc rắc!
Con tàu như đang kêu gào thảm thiết rồi khựng lại hoàn toàn.
Một thứ sức mạnh áp đảo, khác xa với cái kiểu kẹt mỏ neo thông thường, đã ghim chặt con tàu đứng im bất động.
Dẫu cho gió có thổi mạnh đến đâu, dẫu có ra sức chèo chống thế nào, con tàu cũng chẳng mảy may nhúc nhích.
Đám hải tặc chứng kiến cảnh tượng ấy, hồn vía bay sạch không còn một mảnh.
...
Dù sao thì việc điều khiển trực tiếp lượng đất nằm dưới đáy biển sâu cũng khá là chật vật đối với tôi.
Thế nên, việc tôi làm chỉ đơn giản là...
Dịch chuyển lượng cát từ bãi biển của hòn đảo sang đây mà thôi.
Chắc hẳn diện tích của hòn đảo cũng bị thu hẹp đi đôi chút rồi nhỉ?
“Tốn sức hơn mình nghĩ đấy.”
Quả nhiên, nước và tôi sinh ra đã không thuộc về nhau.
Lỡ mà trượt chân ngã xuống nước thì đúng là đại thảm họa.
Đất liền với bãi cát mênh mông dĩ nhiên là sân nhà của tôi rồi, nhưng ở trên tàu thì chắc chắn tôi phải hành động thận trọng hơn.
Tôi nhẹ nhàng nhảy qua lan can tàu rồi đáp xuống boong.
Bịch.
Ngay khoảnh khắc đôi bàn chân nhỏ bé của tôi chạm xuống mặt sàn, ánh mắt của toàn bộ đám hải tặc lập tức đổ dồn về phía tôi.
Tôi vẫn đút hai tay vào túi quần, chậm rãi đưa mắt quét một vòng đám người kia.
“Xem kịch vui chứ?”
Trông theo giọng nói của tôi, vài tên hải tặc bừng tỉnh, lăm lăm nắm chặt lại vũ khí.
Thế nhưng, đôi tay của bọn chúng vẫn không ngừng run lẩy bẩy.
“Là Phù thủy biển cả…!”
“Chết tiệt, ai mà ngờ lại đụng độ phù thủy cơ chứ….”
Những tiếng xì xào bàn tán lan nhanh giữa đám hải tặc.
Phù thủy sao? Chẳng lọt tai chút nào.
Ở nơi khác người ta toàn gọi tôi là hiền giả cơ mà.
“Anh là thuyền trưởng sao?”
Tôi chỉ tay về phía gã thuyền trưởng đang đứng chết trân với chiếc ống nhòm trên tay.
Nhìn lướt qua cũng đủ thấy gã khoác chiếc áo choàng đỏ duy nhất trên tàu, dứt khoát là thuyền trưởng rồi.
“Muốn đánh nhau à?”
“….”
Gã thuyền trưởng khẽ nuốt khan.
Một khoảng tĩnh lặng ngắn ngủi lướt qua.
Gã chầm chậm đặt thanh kiếm của mình xuống sàn tàu.
“Mẹ kiếp, người ta đã bảo ra biển phải cẩn thận với đàn bà, trẻ con và người già rồi mà…. Biết ngay từ lúc thấy trúng hai trên ba thứ rồi cơ mà.”
Gã buông lời chửi rủa, rồi trừng mắt nhìn đám thủy thủ, quát lớn:
“Làm cái đéo gì thế, mấy thằng ranh! Bỏ vũ khí xuống mau! Muốn chết chùm cả lũ hả!”
Nghe vậy, đám thủy thủ xung quanh cũng vội vàng quăng vũ khí xuống đất rồi giơ hai tay đầu hàng.
Tất nhiên, không phải ai cũng ngoan ngoãn hợp tác.
Một tên thủy thủ nhanh như chớp rút khẩu súng giấu trong người ra rồi gầm lên:
“…Phù thủy thì đạn không xuyên qua được chắc!”
“Thằng ngu kia làm cái quái gì thế! Cản nó lại!”
Đoàng!
Gã thuyền trưởng hốt hoảng toan lao đến ngăn cản, nhưng chưa kịp chớp mắt, cò súng đã được bóp.
Đương nhiên, tôi chẳng mảy may căng thẳng lấy một chút.
Mọi thứ chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Lớp gỗ trên boong tàu dưới chân tôi hóa thành cát, rồi lập tức dựng lên thành một bức tường Chướng Ngại Cát kiên cố.
Cạch.
Viên đạn bị chặn đứng một cách nhẹ nhàng.
“Hừm.”
Tôi nhổ viên đạn đang găm trên bức tường cát ra.
Trái với những viên đạn hiện đại, đây là loại đạn chì hình cầu kiểu cũ.
Tôi đăm đăm nhìn viên đạn, chìm vào suy tư.
Phải xử lý cái gã kia thế nào đây nhỉ?
Như thể đoán được tôi đang nghĩ gì, tên thủy thủ vừa nổ súng mặt mày tái mét, run lẩy bẩy như cầy sấy.
Đúng lúc đó.
“Cái thằng ngu này, mày định kéo cả lũ chết chùm à!”
Gã thuyền trưởng bật dậy, sải những bước dài hùng hổ tiến về phía tên kia.
Gã không chút do dự túm chặt lấy cổ áo rồi nhấc bổng tên thủy thủ lên.
“Th, thuyền trưởng!”
“Ngậm mồm lại, thằng ranh!”
Gã xách ngược tên đó lên rồi tiến thẳng ra mũi tàu.
Nhìn cái cách gã nâng một người đàn ông trưởng thành nhẹ tựa lông hồng thế kia, xem ra sức mạnh cơ bắp của gã thuyền trưởng này cũng không phải dạng vừa.
Ngay khi tôi còn đang khoanh tay đứng nhìn xem gã định dở trò gì.
Tùm!
Thuyền trưởng chẳng chút chần chừ, ném tên thủy thủ xuống biển sâu.
“Ơ kìa?”
Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi kinh ngạc trợn tròn hai mắt.
Một pha bẻ lái gắt gao nằm ngoài dự liệu.
Gã thuyền trưởng phủi tay, điềm nhiên lên tiếng:
“Ngài không cần bận tâm đến thứ rác rưởi ấy đâu. Sau này tôi sẽ tự tay thu dọn sạch sẽ mọi phiền phức cho ngài.”
Trên gương mặt gã hoàn toàn chẳng lộ lấy một tia dao động.
Sự điềm tĩnh đến mức khó tin ở một kẻ vừa nhẫn tâm ném chính thuộc hạ của mình xuống biển.
“Thế nào, ngài có hài lòng không? Cách hành xử của một tên hải tặc….”
Tôi im lặng quan sát gã một lúc.
Khả năng phán đoán tình huống nhạy bén, quyết đoán, và có vẻ cũng rất biết điều.
Rất vừa ý tôi.
Tôi hài lòng gật gù.
“Tuyệt, biết điều thế này thì đỡ phiền phức.”
Tôi tiến lại gần thuyền trưởng rồi hỏi:
“Anh tên gì?”
“Edward Teach. Cứ gọi tôi là Teach cho tiện.”
“Gì cơ?”
Trong tích tắc, hàng loạt hình ảnh vụt qua tâm trí tôi.
“Đừng nói với tôi biệt danh của anh là Râu Đen đấy nhé?”
“‘Râu Đen’ sao…. Nghe cũng không tệ. Nếu sau này cần đặt biệt danh, tôi sẽ ghi nhận gợi ý này.”
“Không, tốt nhất là đừng bao giờ xài cái biệt danh đó….”
“?”
Lỡ mà gã dùng luôn biệt danh Râu Đen thì chắc tôi chẳng thể nào nhịn cười nổi mất.
Thú thực là lúc này đây tôi cũng sắp đến giới hạn rồi.
Tôi phải gắng gượng xóa sạch cái hình ảnh cặp nhũ hoa bốc cháy và chiếc bánh cherry đang lảng vảng trong đầu. [note92802]
“Dù sao thì, kể từ giây phút này chiếc tàu này thuộc về tôi.”
Tôi vừa đảo mắt nhìn quanh con tàu vừa tuyên bố.
Trông nó khá đồ sộ và kiên cố đấy chứ.
Chắc chắn nó sẽ là công cụ đắc lực hỗ trợ tôi công phá chuỗi Tầng 40 với bối cảnh biển khơi này.
Trước lời tuyên bố đường đột của tôi, gã thuyền trưởng chẳng mảy may ngạc nhiên.
Thậm chí, trông gã còn có vẻ thở phào nhẹ nhõm nữa cơ.
“Tất nhiên rồi, mọi chuyện đều tùy ý ngài. Thưa thuyền trưởng.”
Một câu trả lời chẳng lấy một tia do dự.
Sự bình thản ấy khơi gợi trí tò mò của tôi.
“Anh không thấy ấm ức à? Bị cướp mất tàu cơ mà?”
“Tôi cũng từng nghe loáng thoáng vài câu chuyện về những phù thủy giống như ngài rồi.”
“Hửm?”
“Phù thủy thường mang trong mình một mục đích riêng, phải không? Chẳng biết mục đích ấy vĩ đại nhường nào, nhưng họ tuyệt nhiên chẳng màng tới cái bọn bèo bọt như chúng tôi.”
“….”
“Thêm nữa, nghe đồn chỉ cần cho đi nhờ dăm bữa nửa tháng là họ sẽ tự động rời đi. Tàu thì đằng nào cũng bị lên rồi, thà coi ngài như một vị khách quý còn hơn. Đâu nhất thiết phải rước họa vào thân bằng cách chọc giận một phù thủy cơ chứ? Mẹ kiếp, muốn đánh cũng có đánh lại đâu….”
“Hừm…?”
Quả nhiên gã thuyền trưởng này không phải dạng vừa.
Đúng là chuyện tốt.
Kẻ bề dưới mà được việc thì tôi cũng đỡ phải bận tâm nhiều bề.
“Được rồi, vậy trước khi nhổ neo thì lo xúc cát lên tàu đi. Gom cho thật nhiều vào, đến khi nào lấp đầy boong tàu thì thôi.”
“Cát á?”
Gã thoáng lộ vẻ hoang mang.
Chở đống cát nặng trịch đó lên tàu để làm cái quái gì cơ chứ?
Thế nhưng, dường như đã lờ mờ đoán ra được ý đồ, Teach lập tức gật gù đồng tình.
Ban nãy gã đã tận mắt chứng kiến năng lực thao túng cát của tôi rồi, suy luận chút xíu là ra ngay thôi.
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ truyền lệnh cho đám thủy thủ ngay.”
Lũ hải tặc hối hả chèo những chiếc xuồng con, liên tục chở cát từ đảo ra tàu.
Ngặt nỗi, tốc độ rùa bò ấy khiến tôi phát ngán.
“Thôi bỏ đi, để tôi tự làm cho nhanh.”
Chướng mắt trước cảnh đó, tôi đành xài ma pháp dựng nên một cột cát khổng lồ rồi trút thẳng xuống boong tàu.
Trong chớp mắt, boong tàu đã hóa thành một sân chơi ngập ngụa cát.
“Nhổ neo thôi.”
Theo hiệu lệnh của tôi, Teach lại gầm lên với đám đàn em:
“Còn đứng đực ra đó làm gì! Là mệnh lệnh của tân thuyền trưởng đấy! Liệu hồn mà làm cho lẹ lên!”
Lũ thủy thủ bấy giờ mới sực tỉnh, lập tức răm rắp tuân lệnh.
Tôi hài lòng gật đầu, thong thả cất bước về phía phòng thuyền trưởng.
Biết đâu lại vớ được món đồ gì hay ho.
Teach cũng lặng lẽ bám gót theo sau.
“Anh biết chữ à?”
“Cũng tranh thủ học lỏm được vài chữ.”
Lạ thay, không gian bên trong phòng thuyền trưởng chất đầy những sách là sách. Khung cảnh hệt như một thư viện thu nhỏ vậy.
Trông chẳng ra dáng hải tặc chút nào.
‘Khéo cái gã này lại còn chăm đọc sách hơn cả mình cũng nên….’
Một thoáng chột dạ dâng lên, tôi lia mắt quét quanh căn phòng.
Ổn thôi mà. Thời buổi này đã có YouTube với ChatGPT lo hết rồi.
Lười đọc sách chút đỉnh cũng chẳng hề hấn gì.
Dù chẳng rõ ai đã thốt lên câu ấy, nhưng đường đời đâu chỉ gói gọn trong vài trang sách giáo khoa.
Chiếc bàn gỗ đồ sộ án ngữ ngay giữa phòng được dọn dẹp vô cùng ngăn nắp.
Nằm chễm chệ trên đó là một tấm hải đồ sờn cũ, cùng một chiếc la bàn nhỏ bằng đúng lòng bàn tay.
“Thứ này nhìn qua là biết không phải dạng vừa rồi.”
Tôi vừa tò mò nhấc chiếc la bàn lên vừa nói.
Quả thực, chẳng cần nhìn kỹ cũng thừa biết đây chẳng phải thứ đồ tầm thường.
Một bộ vỏ được đúc hoàn toàn bằng vàng nguyên khối.
Ngay tại vị trí vốn dùng để khắc định hướng Đông Tây Nam Bắc, lại hiện diện những hoa văn kỳ dị khó hiểu.
“Thứ này là gì?”
Thấy tôi săm soi món đồ, Teach liền lên tiếng giải thích:
“Đó là chiếc la bàn định vị điểm đến thưa ngài. Giữa vùng biển này, những chiếc la bàn thông thường chỉ là đồ bỏ đi thôi.”
“Ra là vật phẩm à.”
Tôi mân mê chiếc la bàn, xoay qua xoay lại đầy hứng thú.
Tuy chẳng có bất kỳ thông báo hệ thống nào hiện lên, nhưng tôi dám chắc món đồ này ẩn chứa những quy luật đặc thù của tháp.
“Điểm đến tiếp theo của anh là đâu?”
“Chúng tôi đang trên đường tiến tới Quần Đảo Vòng Xoáy.”
“Ở đó có cái gì?”
“Hải tặc chúng tôi giong buồm ra khơi chỉ nhắm tới hai thứ. Không phải kho báu, thì là nô lệ.”
“Kho báu sao?”
Câu trả lời của gã thuyền trưởng lập tức khơi dậy niềm hứng khởi trong tôi.
Trò chơi truy tìm kho báu ư? Nghe cũng vui tai đấy chứ.
Tôi tiện tay nhét luôn chiếc la bàn vào túi áo.
Giờ thì nó đã là của tôi.
Gã thuyền trưởng không hé nửa lời phản đối.
Chỉ lặng lẽ đứng đực ra đó mà thôi.
“Ở đây chắc chẳng còn gì hay ho nữa đâu nhỉ.”
Tôi uể oải xoay người bước ra boong tàu.
Làn gió biển mát rượi mơn man lướt qua vầng trán.
Lũ hải tặc, giờ đã là thuyền viên của tôi, thi thoảng lại len lén liếc nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét.
Chẳng biết chuyến hải trình đã kéo dài được bao lâu.
Một tên hải tặc đang ôm khư khư chiếc ống nhòm bỗng gào lên:
“Có thứ gì đó đang tiến lại gần!”

2 Bình luận