Vài ngày đã trôi qua.
Shin Seha đang cẩn thận dọn dẹp lại căn phòng của mình.
Cuộc tổng vệ sinh đầu tiên sau đằng đẵng mấy năm trời.
Cô gom gọn những hộp đồ ăn giao tận nơi vứt lăn lóc, nhặt đống quần áo vương vãi bỏ vào máy giặt.
Hôm nay, cô cũng dự định ra ngoài sau một khoảng thời gian dài.
Cô định sẽ đến thăm mộ của những người đồng đội cũ – nơi mà bấy lâu nay vì mặc cảm tội lỗi cô chẳng dám dặt chân đến.
Đúng lúc đó.
Rè rè.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn khẽ rung lên.
Người gọi là Park Sangchul.
Vị Chủ tịch Hiệp hội đã bặt vô âm tín suốt một thời gian qua.
Khoảnh khắc nhìn thấy cái tên ấy, bờ vai Shin Seha theo phản xạ rụt lại.
Một nỗi sợ hãi đã in sâu thành thói quen.
“Phù….”
Thế nhưng, cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua.
Shin Seha cúi xuống, nhìn lướt qua chiếc nhẫn đang đeo trên ngón áp út.
Xúc cảm lạnh lẽo của kim loại đã giúp làm dịu đi nhịp đập thổn thức của trái tim cô.
[Thợ săn Shin Seha? Đã lâu không gặp! Cô vẫn khỏe chứ?]
Từ bên kia đầu dây, một giọng nói oang oang vang lên đến mức đinh tai nhức óc.
“Có chuyện gì vậy?”
[Chuyện gì là chuyện gì! Vài ngày nữa tôi đang chuẩn bị tổ chức một buổi họp báo. Đây là bản kiến nghị có chữ ký của tất cả các thợ săn Hạng A. Thợ săn Shin Seha cũng phải tham gia chứ! Có thế thì bọn chính phủ mới không dám coi thường chúng ta!]
“Haha….”
Shin Seha bật ra một tiếng cười khô khốc.
Lại là một cuộc hội thoại y hệt trước đây.
Trước kia mình đã trả lời thế nào nhỉ?
Phải rồi. Mình đã lấy cớ là đang ốm.
“Tôi đang không được khỏe. Xin lỗi ông.”
[Không khỏe chỗ nào cơ?]
“Hả?”
[Tôi hỏi là cô ốm chỗ nào.]
Nhớ ra rồi.
Cuộc trò chuyện này hệt như những gì đã từng diễn ra.
Và bản thân cô lúc nào cũng bị ông ta dắt mũi.
Lúc đó, có một câu mà cô luôn muốn nói với ông ta.
“Chuyện đó thì liên quan gì đến Chủ tịch Hiệp hội?”
[…Cái gì?]
Park Sangchul dường như bị sửng sốt, một lúc lâu không thốt nên lời.
Khó khăn lắm mới hoàn hồn lại, Park Sangchul lấy giọng cợt nhả đáp trả.
[Haha, lâu rồi tôi không liên lạc nên cô dỗi đấy à? Thế thì không được đâu… Lòng dạ cô hẹp hòi thế sao được.]
[Làm thế này thì khó coi lắm. Trước đây tôi cũng đã giải thích hết cho cô rồi, tin đồn đâu phải lúc nào cũng phơi bày đúng sự thật đâu?]
Nếu là Shin Seha của ngày trước, chắc chắn cô đã run rẩy sợ hãi mà răm rắp làm theo lời ông ta rồi.
Thế nhưng, bây giờ thì khác.
Shin Seha điềm tĩnh mở lời.
“Cút đi.”
[…?]
“Từ nay đừng bao giờ liên lạc nữa. Kinh tởm lắm.”
Shin Seha thẳng tay cúp máy.
Một lát sau, chiếc điện thoại lại bắt đầu đổ chuông điên cuồng.
Lì lợm thật.
Shin Seha dứt khoát chặn luôn số của ông ta.
Cô chẳng còn hơi sức đâu mà để hạng người đó tiếp tục quấy rầy cuộc đời mình nữa.
...
Mặt Park Sangchul đỏ gay vì tức giận.
“Cái… Cái con ranh chết tiệt này…!”
Cỡ nó mà dám coi thường tao sao?
Một con phế nhân ru rú trong xó xỉnh suốt mấy năm trời mà dám?
Park Sangchul nghiến răng ken két.
“Nếu không phải vì vụ ở Daejeon….”
Vì một thế lực bí ẩn đã nhúng tay vào Daejeon mà một thời gian qua ông ta phải nằm im thở khẽ.
Lo sợ chúng sẽ có thêm hành động gì khác, ông ta đã mất ăn mất ngủ suốt bao nhiêu ngày đêm.
Thế nhưng, ông ta không thể cứ thu mình mãi như vậy được.
Bởi vì ông ta vẫn còn dã tâm của riêng mình.
Nếu cứ ngồi yên không làm gì, cái ghế Chủ tịch Hiệp hội sớm muộn gì cũng vuột khỏi tay.
Ông ta tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn chuyện đó xảy ra.
Suốt thời gian qua, Park Sangchul vẫn âm thầm từng chút một mở rộng phạm vi hoạt động, đồng thời thăm dò xem sự quan tâm của kẻ đứng sau vụ Daejeon vươn xa tới đâu.
“Chắc chắn rồi. Miễn không phải là Daejeon thì tao có làm cái quái gì chúng cũng chẳng thèm bận tâm.”
Thế nên hôm nay ông ta mới định chính thức bắt tay hành động trở lại.
Vậy mà cái con nhãi ranh này dám coi thường mình?
Quả nhiên là do dạo gần đây mình không hoạt động gì.
Khỏi cần nhìn cũng biết đám thợ săn khác đang cười nhạo tao đến mức nào.
Cứ thế này thì không xong.
Phải chấn chỉnh lại kỷ cương mới được.
“Hừ, cái loại như mày thì làm được trò trống gì?”
Park Sangchul quyết định sẽ đích thân đến tận nhà cô ta để dạy cho một bài học.
Nơi đó là Incheon chứ đâu phải Daejeon, chắc chắn sẽ chẳng có vấn đề gì xảy ra cả.
...
Âm thanh đập cửa ầm ầm như muốn phá nát cánh cửa nhà Shin Seha vang lên.
“Mở cửa! Mày không mở cửa à?!”
Tiếng gào thét của Park Sangchul dội vang khắp hành lang.
Lát sau, tiếng tay nắm cửa bị giật mạnh lạch cạch vang lên.
“Mày trốn trong đó tưởng tao không vào được chắc!”
Có vẻ như ông ta định tự mình phá khóa xông vào.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Park Sangchul dồn sức nắm lấy tay nắm cửa.
Xẹt xẹt xẹt!
“Á á á!”
Cùng với tiếng hét thất thanh, toàn thân Park Sangchul cứng đờ, co giật.
Tóc tai ông ta dựng đứng tủa tủa lên trời, miệng bốc khói nghi ngút.
Một dòng điện cường độ cao chạy xuyên qua cơ thể ông ta.
Cạch
Cánh cửa mở ra.
Đứng trước cửa là Shin Seha.
Ngược sáng dưới ánh mặt trời, gương mặt cô lạnh lùng như băng.
“Mày… mày đã làm gì….”
Park Sangchul ngã vật ra sàn, khó nhọc rên rỉ.
Toàn thân ông ta tê liệt, chẳng thể nhúc nhích nổi.
Shin Seha im lặng từ trên cao nhìn xuống ông ta.
Nơi đầu ngón tay cô, những tia lửa điện xanh thẳm khẽ lách tách.
“Tôi đã bảo ông đừng bao giờ liên lạc nữa cơ mà.”
“Mày, con ranh này dám…!”
“Ồn ào quá.”
Shin Seha chỉ khẽ búng tay một cái, cơ thể Park Sangchul lại giật nảy lên.
“Nếu ông còn xuất hiện trước mặt tôi thêm một lần nào nữa…. Cứ liệu hồn đấy.”
Giọng nói lạnh lẽo như sương hàn.
Park Sangchul run lên.
“Cút.”
Park Sangchul hồn bay phách lạc, lết đôi chân xiêu vẹo mà bỏ chạy chối chết.
Dáng vẻ cắm đầu cắm cổ cút thẳng chẳng dám ngoái đầu nhìn lại.
Chỉ khi xác nhận Park Sangchul đã khuất bóng hoàn toàn, Shin Seha mới khép cửa lại.
Một nụ cười mãn nguyện thoáng nở trên môi Shin Seha.
Một cảm giác sảng khoái tột độ mà đằng đẵng mấy năm trời cô mới lại được nếm trải.
Cảm giác thành tựu khi tự tay mình bảo vệ được thứ gì đó.
Shin Seha khẽ cúi xuống nhìn chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út bàn tay trái.
Giờ đây, cô không còn phải sợ hãi việc sử dụng ma pháp nữa.
Minh chứng cho niềm hy vọng nhỏ nhoi đã biến mọi sự thay đổi này thành hiện thực.
Cô sẽ không bỏ chạy thêm nữa.
Cuộc sống chui lủi trong bóng tối đã đến hồi kết.
Nắm chặt quyết tâm, Shin Seha cầm điện thoại lên và gọi đến một nơi.
Chính là công ty đã gửi khiên cho cô dạo trước.
[One Star Management]
...
Tôi mở hệ thống lên để kiểm tra trạng thái của Sandworm.
Thời gian đếm ngược để có thể tái triệu hồi: 0 giây.
Cuối cùng thì tôi cũng có thể gọi nó ra lại được rồi.
“….”
Đứng cạnh tôi là Unit-01.
Trên tay nhóc tỳ đang cầm bịch bim bim mà Sandworm thích nhất.
Trông bộ dạng hệt như đang chuẩn bị tiệc chào mừng vậy.
Thấy hai đứa này có vẻ hòa thuận tôi cũng mừng thầm.
“Sandworm.”
Theo tiếng gọi của tôi, lớp đất trên nền tầng hầm khẽ rung chuyển.
Một lát sau, một con giun đất nhỏ cỡ ngón tay út chui từ dưới lớp đất lên, thò đầu ra.
Nó ngó nghiêng xung quanh một hồi, rồi ngay khi phát hiện ra tôi liền uốn éo cơ thể tỏ vẻ mừng rỡ.
Sandworm phóng to kích thước chỉ trong chớp mắt.
Nó bự ngang ngửa một con rắn, rồi cứ thế trườn ngoằn ngoèo định leo lên chân tôi.
“Thật tình.”
Cái con này, rõ ràng là nó cố tình.
Tôi nhớ lại cái hồi lần đầu tiên triệu hồi Sandworm.
Lúc đó cảnh tượng cũng y chang thế này.
Hồi đó tôi đã sợ chết khiếp mà giẫm đạp lên nó điên cuồng.
Đúng là một trò đùa dai ác ý.
“Lâu rồi không gặp nhỉ.”
Tôi thản nhiên túm lấy người nó nhấc bổng lên.
Rồi để nó quấn chặt lấy cánh tay tôi như một con rắn.
Thấy phản ứng của tôi nhạt nhẽo quá, nó chán nản thu nhỏ kích thước lại ngay lập tức.
Rồi lại quen thuộc cuộn tròn thành hình một chiếc nhẫn.
[Sandworm kháng nghị hỏi tại sao bạn lại gọi nó ra muộn thế này.]
Tiếng nói của nó dội vang trong tâm trí tôi.
“Xin lỗi, tao hơi bận chút việc.”
[Sandworm bảo là chỉ cho qua lần này thôi đấy.]
Nó nói đúng.
Thật ra thời gian hồi chiêu triệu hồi đã kết thúc từ lâu rồi.
Chẳng qua là tôi mải mê lo giải quyết vụ của Shin Seha nên tạm quên béng mất sự tồn tại của Sandworm mà thôi.
“May quá, mày vẫn giữ nguyên ký ức nhỉ.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Trong thâm tâm tôi cứ lo nơm nớp nhỡ đâu bị giải trừ triệu hồi thì sẽ có một cá thể khác xuất hiện, hoặc ký ức của nó bị reset lại từ đầu.
[Sandworm bảo chuyện đó không phải là không có khả năng xảy ra đâu.]
[Nó suy đoán nếu bạn chỉ dùng kỹ năng đơn thuần để triệu hồi liên tục thì chắc chắn ký ức sẽ bị làm mới lại.]
Nó đáp lời hệt như đang đọc thấu suy nghĩ của tôi vậy.
[Sandworm bày tỏ lòng biết ơn.]
[Nó dự đoán nếu chủ nhân không dùng tinh hoa để nâng Cách cho nó thì chắc chắn kết cục đã diễn ra như vậy rồi.]
[Sandworm giải thích rằng chính nhờ được nâng Cách nên nó mới có thể duy trì sự liên tục của ký ức như một cá thể độc lập.]
“A ha, ra là vì thế à?”
Đến lúc này tôi mới chợt hiểu.
Thảo nào ngay từ lần đầu được triệu hồi, nó đã một mực cắn nuốt ma lực của tôi để ép buộc duy trì trạng thái triệu hồi.
Và cả lý do tại sao nó lại khao khát được nâng Cách mãnh liệt đến vậy.
Có vẻ như Sandworm luôn khiếp sợ việc bị đánh mất đi ký ức của chính mình.
“Xem ra tao phải chăm chỉ đi kiếm thêm tinh hoa cho mày thôi.”
Cả Unit-01 và Sandworm.
Chẳng biết tự bao giờ mà tôi đã dành rất nhiều tình cảm cho hai đứa nhóc này rồi.
Dù khả năng đó ngày càng thấp đi, nhưng nếu chúng thực sự biến mất vĩnh viễn thì chắc tôi sẽ buồn lắm.
“….”
[….]
Đúng lúc đó, Unit-01 lạch bạch chạy tới, chìa bịch bim bim giấu sau lưng ra.
Sandworm im lặng dán mắt vào bịch bánh một thoáng.
Trông bộ dạng có vẻ ngạc nhiên lắm khi thấy Unit-01 biết quan tâm đến mình.
Thế rồi nó háu đói nuốt chửng bịch bim bim chỉ bằng một miếng.
[Sandworm đánh giá nhóc Unit-01 này sau này làm nên cơ đồ đây.]
Thấy thế, Unit-01 gật gù ra chiều mãn nguyện lắm.
Tôi bật cười thành tiếng.
[Sandworm hỏi tên Hắc Pháp Sư kia thế nào rồi.]
“Mày không nhắc tao cũng định xử lý cái gã đó đây.”
Tôi chỉ tay vào chiếc bình hồ lô vừa mới lấy ra từ trong tủ lạnh.
Máy xay sinh tố và máy ly tâm thì đã được giao tới nơi an toàn.
Hôm nay tôi định sẽ từ từ thong thả thẩm vấn gã này một phen.
Đúng lúc đó.
Chiếc điện thoại trong túi tôi đổ chuông inh ỏi.
Người gọi đến là chú môi giới.
“Alô, tôi nghe đây?”
[Đại diện à? Cô đang rảnh chứ?]
Giọng điệu của chú ấy gấp gáp một cách khác thường.
Tôi bất giác thấy lo lo nên nghiêm túc hỏi vặn lại.
“Vâng, tôi đang rảnh. Có chuyện gì thế chú?”
[Ban nãy có một cuộc gọi đến One Star Management….]
Chú môi giới có vẻ ngập ngừng chọn từ ngữ.
[Thợ săn Hạng A Shin Seha từng ngừng hoạt động mấy năm trước ấy, đại diện biết cô ấy chứ?]
“Shin Seha à? Tôi biết. Thế nhưng sao lại….”
[Cô ấy bảo muốn đầu quân cho công ty quản lý của chúng ta!]
“…Hả?”
Tôi không thể tin nổi vào tai mình nữa.
“Chú đang đùa tôi đấy à?”
[Tôi cũng đã xác nhận lại mấy lần rồi. Ý chí của cô ấy kiên định lắm cơ. Việc gửi khiên lần trước cũng thế, đây là kiệt tác của cô đúng không đại diện?]
Tôi đứng hình mất một lúc.
Phải giải thích chuyện này thế nào đây?
“Khoan đã… Chú cứ tạm hoãn lại đã. Để tôi tìm hiểu tình hình rồi sẽ liên lạc lại cho chú sau.”
Tôi cuống cuồng cúp máy.
Shin Seha muốn vào công ty của tôi á?
Chắc chắn cô ấy chỉ đang đùa thôi.
Thông tin chẳng thể ngờ tới này khiến đầu óc tôi rối tung rối mù.
“Trời ạ, cô ấy đang nghĩ cái quái gì thế….”
Tôi vội vã truy cập vào Gallery Pháp sư.
Bài đăng đập vào mắt tôi đầu tiên là của Jung Taeyeon.
[Tiêu đề: Nếu tôi cũng muốn thửa nhẫn thì chắc cũng phải đi gặp newbie nhỉ?]
[Người đăng: Ma Pháp Là Hỏa Lực]
[Nội dung: Tôi cũng thích được tư vấn trực tiếp lắm. Khi nào cậu rảnh vậy?]
Có vẻ như Jung Taeyeon đã nắm rõ mọi chuyện và đang ngập tràn mong đợi.
“Á đù…. Có phải mình cứ quăng mồi mà chẳng thèm tính toán hậu quả gì không nhỉ?”
Cứ cái đà này thì khéo tôi phải gặp mặt cả 4 người trong Gallery Pháp sư mất thôi.
Tại tôi cứ mải lo vuốt ve tâm lý của pkkajju mà quên béng mất mấy thứ khác.
“Khoan, giờ chuyện đó không quan trọng.”
Tôi hối hả lướt qua bài đăng đó, tìm kiếm một bài viết khác.
Và tôi đã tìm thấy đúng thứ mình muốn.
[Tiêu đề: Có người vừa chết ở chung cư nhà tui đó.]
[Người đăng: pkkajju]
[Đó chính là 'tôi' yếu đuối của ngày hôm qua.]
[Từ ngày mai, một 'tôi' mới sẽ được tái sinh.]
[Watashi được tái sản xuất rồi đó.]
Bên dưới bài viết là hàng loạt bình luận của các pháp sư khác đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.
ㄴTủ Lạnh: Sự ra đi của cô cũng thường xuyên phết nhỉ.
ㄴBọ hung: Lâu lắm rồi mới thấy cô lên bài, hi.
ㄴMa Pháp Là Hỏa Lực: Tự dưng cô sủi tăm khỏi Gallery báo hại tôi cứ tưởng có chuyện gì xảy ra cơ đấy.
Tôi dè dặt để lại một dòng bình luận.
ㄴㅇㅇ(222.222): Cô định hoạt động lại với tư cách thợ săn à?
ㄴpkkajju: (Icon đại loại là đang cầm ✪)
“Cô ấy nghiêm túc đấy à….”
Tôi thẫn thờ dán mắt vào màn hình máy tính.
Tôi chỉ định giúp cô ấy một chút thôi mà.
Sự việc đang đi xa hơn những gì tôi tưởng tượng rất nhiều rồi.
0 Bình luận