101-150

110. Ngư Nhân

110. Ngư Nhân

[Danh sách tặng khiên lần trước cũng thế…. Lẽ nào đại diện có quen biết thân thiết với những vị pháp sư khác sao?]

“Chắc là vậy rồi? Trông thế này thôi chứ tôi là vị pháp sư thứ năm vô cùng quý giá của Hàn Quốc đấy. Kiểu như một newbie được cưng chiều ấy mà.”

Tôi thản nhiên đáp.

Từ bên kia ống nghe, tôi nghe thấy tiếng chú môi giới thở dài.

[Ôi đau đầu quá….]

“Sao thế chú?”

[Tại tôi thấy đại diện ngày càng trở thành một nhân vật tầm cỡ mà tôi không thể kham nổi nữa rồi.]

“Ây dà, chú làm được mà. Từ trước đến giờ chú vẫn làm tốt đó thôi.”

[Đại diện nói vậy thì tôi cũng thấy an ủi.]

Giọng điệu của chú môi giới lại trở nên nghiêm túc.

[Vậy nên, ý của đại diện là muốn chiêu mộ tất cả các pháp sư khác về công ty chúng ta sao?]

“Không phải thế đâu. Những người khác chắc cũng chẳng mặn mà gì với việc đầu quân đâu…. Chậc, hay là không phải nhỉ?”

Tôi thử ngẫm nghĩ về những người dùng khác trên Gallery Pháp sư.

Ma Pháp Là Hỏa Lực đằng nào cũng có bang hội riêng rồi nên tuyệt đối sẽ không đến đâu.

Tủ Lạnh cũng là nghiên cứu viên nên chắc chẳng việc gì phải đến.

Bọ hung thì với thân phận là người đứng vị trí top 1, chắc chắn sẽ thấy bất tiện khi phải trực thuộc một nơi nào đó.

…Có lẽ là vậy nhỉ?

“Tóm lại thì, lần này là một trường hợp cực kỳ đặc thù thôi.”

[Chính xác thì hai người có quan hệ như thế nào vậy?]

“Là bạn bè.”

[Bạn bè…? Không lẽ là người bạn qua mạng mà đại diện nhắc đến lần trước đó hả?]

Một giọng nói ngập tràn sự hoài nghi.

Cái giọng điệu hệt như đang gặng hỏi ‘Bạn bè á? Cô á? Thật luôn?’ ấy khiến tôi bất giác phải lên tiếng thanh minh.

“Gì vậy chứ? Tôi cũng có bạn ngoài đời thực mà?”

[Hừm.]

“…Thì, đúng là bạn qua mạng thật. Nhưng bạn qua mạng thì không phải là bạn chắc? Đều là bạn bè như nhau cả thôi. Không được phân biệt đẳng cấp giữa bạn bè với nhau thế đâu nhé.”

[Tôi có nói gì đâu.]

“….”

Chú môi giới chìm vào im lặng một lát, rồi dè dặt lên tiếng hỏi.

[Mấy cái người mà đại diện bảo là quen trên mạng ấy…. Họ là pháp sư thật đúng không? Lỡ đâu lại là lừa đảo hay gì đó….]

“Trời ạ, chú coi tôi là con nít thật đấy à. Chút chuyện đó mà tôi còn không phân biệt nổi sao?”

[Họ có bắt đại diện làm ba cái trò kỳ quái gì không đấy?]

“Trò kỳ quái? Ví dụ như gì cơ?”

[Thì kiểu như, tự dưng bảo chụp ảnh hay quay video gửi cho họ chẳng hạn…. Bọn họ đâu có lý do gì để tự dưng đối xử tốt với đại diện đúng không?]

“Ây, không có mấy chuyện đó đâu.”

Tôi bật cười rồi đáp.

“Chúng tôi cũng gặp nhau vài lần rồi. Bọn họ đều là người tốt cả thôi. Chú đừng lo.”

Tôi cố nói thêm vài câu để chú môi giới an tâm.

Chú ấy có vẻ vẫn còn bán tín bán nghi nhưng cũng không gặng hỏi thêm nữa.

[Tôi hiểu rồi. Dù sao thì, tôi cũng đã trình bày thẳng thắn hoàn cảnh của chúng ta với thợ săn Shin Seha. Rằng công ty vẫn còn non trẻ, và chưa có đủ tiềm lực để hỗ trợ cho một thợ săn Hạng A.]

“Thế cô ấy nói sao?”

[Cô ấy bảo đằng nào thì trước mắt cũng chưa có ý định leo tháp lại ngay, nên sẽ từ từ chờ đợi. Nhưng có vẻ như ý nguyện đầu quân của cô ấy là hoàn toàn chân thành đấy.]

“Cũng phải, chẳng còn cách nào khác nhỉ?”

Nghĩ lại thì đúng là như vậy thật.

Đội của Shin Seha đã bị toàn diệt.

Càng lên các tầng cao thì việc tìm kiếm thành viên mới cho tổ đội lại càng khó khăn tựa hái sao trên trời.

Bởi vì trước hết số tầng leo được của mọi người phải ăn khớp với nhau đã.

Để tìm được tổ đội mới, cô ấy buộc phải đợi có một đội nào đó cày cuốc từ dưới lên tận Tầng 40.

Chắc chắn sẽ phải tiêu tốn một khoảng thời gian khá dài.

Kết thúc cuộc gọi với chú môi giới, tôi quay lại với công việc đang dở dang.

Vừa mở cửa tủ lạnh ra, đập vào mắt tôi là bình hồ lô chứa thứ "tinh chất" của tên Hắc Pháp Sư.

Để đề phòng hắn tính bài chuồn, tôi đã rắc một lớp Cát Thần Thánh xung quanh y hệt như rắc muối vậy.

“May quá, xem ra vẫn ngoan ngoãn nằm im ở đây.”

Thấy chiếc bình hồ lô im lìm không động tĩnh, tôi bèn lôi nó ra rồi lắc mạnh.

[Ư… Đây là đâu…?]

Tên Hắc Pháp Sư như thể vừa trải qua một giấc ngủ đông, bị tôi lắc cho vài cái mới khó nhọc lấy lại nhận thức rồi rên rỉ bằng cái giọng yếu xìu như sắp chết.

“…”

Unit-01 đứng cạnh tôi lấy chân đá thốc vài cú vào cái bình hồ lô to ngang ngửa cơ thể nhóc tỳ.

Xem chừng nhóc vẫn còn ôm hận vụ bị tên Hắc Pháp Sư hạ gục chỉ bằng một đòn ở Tầng 40.

Và có vẻ như Sandworm đang quấn trên ngón tay tôi cũng có chung suy nghĩ ấy.

[Sandworm khuyên chủ nhân nên nốc sạch thứ đó cho khuất mắt.]

“Hả? Mày xúi tao uống cái thứ này á?”

[Tên Hắc Pháp Sư đó cũng là một tồn tại có Cách không tồi đâu. Sandworm chắc chắn rằng hắn sẽ giúp ích rất nhiều cho sự trưởng thành của chủ nhân.]

“Không được, tính kiểu gì thì cái đó cũng hơi….”

Một lời đề nghị đi ngược lại với cả luân lý lẫn sinh lý.

Kẻ kinh hồn bạt vía trước lời đề nghị ấy chẳng phải chỉ có mỗi mình tôi.

[Đ, đang nói cái quái gì thế hả! Đám dã man các ngươi, định ăn tươi nuốt sống ta sao?]

“Gì cơ, ngươi cũng nghe được tiếng của Sandworm à?”

[Giờ chuyện đó đâu có quan trọng!]

Tên Hắc Pháp Sư bên trong bình hồ lô hoảng loạn hét lên, trông bộ dạng có vẻ như đã tỉnh táo lại hoàn toàn rồi.

[Dừng tay lại mau! Ngươi muốn có gì thì cứ việc nói, ta sẽ ngoan ngoãn hợp tác hết!]

“Hừm.”

Tôi liếc mắt nhìn sang cái máy xay siêu tốc và máy ly tâm đang để lăn lóc bên cạnh.

Xem ra mấy món đồ tôi tốn cả đống tiền rước về nay lại chẳng còn đất dụng võ nữa rồi.

Cứ thấy tiếc nuối kiểu gì ấy.

Tôi còn đang háo hức muốn nghe tiếng hắn gào thét tuyệt vọng khi nếm mùi thất bại trước khoa học kỹ thuật tiên tiến cơ mà.

‘Thôi để sau này lấy hắn làm dụng cụ tập thể dục cũng được. Giống cái bánh xe chạy của bọn chuột hamster ấy.’

Tôi thầm gật gù đắc ý. Tên Hắc Pháp Sư chắc cũng khoái trò này lắm cho xem.

Tuy có thể hắn sẽ rên la kêu đau chút đỉnh, nhưng quy luật từ xưa đến nay là một huấn luyện viên xuất chúng thì tuyệt đối không được chớp mắt trước tiếng gào thét của học viên.

[Sao, sao ngươi lại nhìn ta bằng ánh mắt đó…?]

“Nên chọn lịch tập full body hay chia theo nhóm cơ nhỉ?”

[Nghĩa là sao cơ?]

Dù sao thì, tôi cũng đã dễ dàng giành được sự hợp tác toàn diện của hắn mà chẳng tốn chút công sức nào.

Mục tiêu cần tra khảo tôi cũng đã chốt sẵn rồi.

Chính là cuộn giấy Papyrus có công dụng đóng Gate mà hắn từng sở hữu.

“Thứ tôi muốn bây giờ chỉ có một thôi. Phương pháp để đóng Gate.”

[Gate sao? À à, ra là cái đó….]

“Sử dụng cuộn giấy của ngươi thì cái Gate đã bị đóng lại. Giờ có thể kiếm thêm mấy cuộn giấy giống vậy nữa không?”

[Tất nhiên rồi. Thứ đó là do đích thân ta chế ra mà. Muốn làm bao nhiêu mà chẳng được.]

Quả nhiên là thế sao.

Thế nhưng, nếu cuộn giấy đó thực sự là do hắn chế tạo thì lại nảy sinh một mối bận tâm.

“Ngươi có thể nhân tạo mở Gate ra được không?”

Nếu chuyện đó là thật, và những kẻ như hắn không chỉ có một.

Thì thế giới này có diệt vong vào ngày mai cũng chẳng có gì lạ.

Lúc đó thì tôi không thể mềm mỏng thế này được nữa rồi.

[Đáng tiếc là chuyện đó thì không thể. Đối với ta, việc đóng Gate đã là giới hạn cực điểm rồi. Vốn dĩ trên đời này làm gì có kẻ nào đủ sức tùy ý mở Gate cơ chứ.]

“Sao ngươi dám chắc như thế?”

[Hứ, ngươi nghĩ có bao nhiêu pháp sư xuất chúng hơn ta tồn tại trên cõi đời này? Nếu ta đã không làm được thì chẳng một ai có thể làm được cả.]

“Hửm? Ngươi vừa bị ta đập cho tơi bời hoa lá cơ mà.”

[Đó đâu phải là toàn bộ sức mạnh của ta…! Chết tiệt, nếu không phải tại cái cơ thể này thì cái loại tép riu như ngươi….]

“Thôi dẹp mấy lời ngụy biện hèn nhát của kẻ thua cuộc đi.”

[Hừ, hừ…!]

Tôi nghe rõ mồn một tiếng tên Hắc Pháp Sư nghiến răng ken két.

Thật là cạn lời mà.

Rõ ràng là đã dày công chuẩn bị bài vở kỹ lưỡng để tóm gọn tôi rồi cơ mà.

Đánh thua rồi thì còn cái mặt mũi nào mà bao biện nữa?

“Thôi bỏ qua chuyện đó, thế thì ngươi làm thêm mấy cuộn giấy đó xem nào.”

[Cần rất nhiều nguyên liệu đấy.]

“Thì đương nhiên rồi. Cần những gì?”

[Giấy Papyrus làm từ da người, mực chứa đựng oán hồn của mười vạn kẻ bỏ mạng….]

“Dẹp đi, điên à? Kiếm nguyên liệu khác mà làm.”

Chẳng để hắn nói hết câu, tôi đã thẳng thừng cắt ngang.

Đúng là Hắc Pháp Sư có khác, toàn lôi mấy thứ nguyên liệu nghe thôi đã thấy rợn tóc gáy.

Lẽ nào cái cuộn giấy tôi xài ở Tầng 40 cũng được làm từ mấy thứ tởm lợm đó sao.

Tự dưng tôi thấy sởn gai ốc.

[Thế nhưng đó là cách hiệu quả nhất. Và cũng là phương pháp nhanh gọn nhất.]

“Xem ra nói mồm với ngươi không ăn thua rồi.”

Thật may vì ngày được lôi đồ nghề ra xài lại đến sớm hơn tôi tưởng.

Tôi đứng dậy, lôi cái máy xay từ trong chạn bếp ra rồi cắm phích điện.

[Khoan, khoan đã! Ngươi định làm cái trò gì vậy!]

Tôi mở nắp bình hồ lô, rồi trút sạch thứ "tinh chất" bên trong vào máy xay.

[Không được! Dừng tay lại mau!]

Rè rè rè rè rè!

Tôi không chút chần chừ mà ấn ngay nút khởi động.

Lưỡi dao máy xay điên cuồng băm vằm thứ chất lỏng bên trong.

Tiếng thét gào kinh hoàng dội thẳng vào tâm trí, vang vọng khắp gian bếp.

[D, dừng lại đi!]

“Thế nào, giờ thì đã có hứng thú tìm kiếm phương pháp khác chưa?”

[…Phải cho ta thời gian chứ. Hiện tại ta hoàn toàn mù tịt về những nguyên liệu có sẵn ở thế giới này!]

“Ngươi đang định câu giờ đấy à?”

[Ta xin lấy linh hồn mình ra để thề. Tuyệt đối sẽ không buông nửa lời dối trá với ngươi. Và chắc chắn sẽ chế tạo cuộn giấy đóng Gate cho ngươi. Nhất định đấy!]

“Thề thêm một điều nữa đi.”

Tôi không thể để hắn chừa lại bất kỳ lỗ hổng nào để luồn lách được.

“Tuyệt đối không được sử dụng bất cứ phương thức tởm lợm nào để làm cuộn giấy đó. Phải chế tạo bằng một phương pháp lương thiện theo tiêu chuẩn của ta.”

[….]

Tên Hắc Pháp Sư bỗng im lặng như đang cân nhắc điều gì đó.

Chính sự câm lặng ấy đã chọc điên tôi.

Tôi lại dứt khoát ấn nút máy xay thêm một lần nữa.

Rè rè rè rè!

[Được rồi! Được rồi! Ta xin thề tuân thủ cả điều kiện đó nữa!]

Bấy giờ tôi mới chịu rút tay khỏi cái nút bấm.

[Nhưng chuyện cần thời gian là thật. Ta phải biết rõ nguyên liệu của thế giới này thì mới tìm được vật thay thế chứ. Ta chẳng hề biết lấy một tí thông tin gì về thế giới của ngươi cả.]

“Hừm…. Tạm thời thì ta hiểu rồi.”

[Vậy nên, trước mắt cứ cung cấp cho ta chút tài liệu để tìm hiểu về thế giới này đi đã. Mọi chuyện sẽ bắt đầu từ đó.]

Thôi thì tôi đành nhượng bộ chấp nhận lời biện minh của hắn.

[Này! Ngươi đang làm cái trò gì thế! Không chịu đâu! Ta không muốn quay lại cái chỗ đó nữa đâu!]

Mặc kệ hắn la ó, tôi tống cổ hắn trở lại bình hồ lô rồi nhét vào tủ lạnh, trong đầu bắt đầu phác thảo những kế hoạch tiếp theo.

Trước tiên, có lẽ tôi phải thu thập một danh sách liệt kê toàn bộ những nguyên liệu rớt ra từ tháp và những thứ chỉ có thể thu hoạch được từ các Gate rải rác khắp nơi trên thế giới.

“Chắc cũng đến lúc phải mò lên Tầng 41 xem sao rồi.”

Đã lâu lắm rồi tôi mới lại có dịp đặt chân vào tháp.

...

[Bạn đang tiến vào Tầng 41 (CỰC HẠN) của Tháp.]

“Mùi mặn mặn…?”

Mùi mằn mặn của muối biển xộc thẳng vào mũi hòa quyện cùng ánh nắng mặt trời chói chang đang rót xuống.

Trải ra trước mắt tôi là một bãi cát trắng trải dài tít tắp cùng vùng biển xanh ngọc bích trong veo như pha lê.

“Oa….”

Tôi bất giác buông một tiếng cảm thán.

Một khung cảnh hệt như khu nghỉ dưỡng, khác xa hoàn toàn với cái bầu không khí u ám ngột ngạt của mấy tầng trước.

Và trên hết là lớp cát mềm mịn đang lấp đầy dưới chân tôi.

“Cuối cùng thì tháp cũng lòi ra một bãi đáp cát rồi.”

Tôi khẽ nhếch mép cười.

Nơi này quả thực chẳng khác nào sân nhà của tôi vậy.

Bỗng dưng tôi thấy sự tự tin dâng trào tột độ.

“Hồi xưa mình từng đi biển rồi định xây hẳn một lâu đài cát khổng lồ cơ mà….”

Từ bấy đến nay đúng là đã xảy ra biết bao nhiêu biến cố.

Biết đâu hôm nay tôi lại hiện thực hóa được cái giấc mơ thuở nào.

Ôm ấp chút kỳ vọng nhỏ nhoi, tôi đưa mắt đảo quanh một vòng.

“Kia là tàu thuyền sao?”

Phía xa xa tít ngoài đường chân trời, một chiếc thuyền buồm khổng lồ đang dập dềnh trên sóng nước.

Ở một góc bãi cát, thấp thoáng bóng dáng một nhóm người đang nhóm lửa trại nghỉ ngơi.

Đám người ấy đang cười đùa rôm rả, chén chú chén anh.

Nhìn kiểu gì cũng thấy rõ mười mươi bọn họ là thủy thủ đoàn của chiếc thuyền kia rồi.

“NPC à?”

Nhưng tôi chưa từng nghe nhắc đến NPC nào kiểu này cả.

Theo như tôi biết thì các Tầng 40 lấy bối cảnh là con tàu trên biển khơi, và hoàn toàn không có NPC có tên tuổi nào cả.

Đại đa số chỉ đóng vai trò là những cái bóng hỗ trợ cho công cuộc giong buồm mà thôi.

Tôi vô cùng thận trọng tiến lại gần đám người đó.

Sẽ thật may mắn nếu đó là NPC phe thiện, nhưng tôi cũng không dám khinh suất đưa ra nhận định vội vàng.

Khi cự ly thu hẹp đến mức có thể nhìn rõ mặt nhau, vài kẻ trong đám đã phát hiện ra tôi và chỉ tay về phía này.

“Ê, nhìn kìa bây.”

Ánh mắt của toàn bộ thủy thủ đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Tôi toan giơ tay lên vẫy chào nhẹ nhàng.

Nhưng khi vô tình nghe được cuộc đối thoại tiếp theo của lũ người ấy, tôi sững sờ chôn chân tại chỗ.

“Là gái kìa!”

“Hờ, cơ mà nhìn con nhãi đó chẳng phải nhỏ quá rồi sao?”

Một gã đàn ông nở nụ cười gian tà rồi liếm mép.

“Nhỏ thì làm sao? Anh em ta giờ còn ở cái thế kén cá chọn canh được à?”

“Hơn nữa càng non thì lại càng có cái thú riêng của nó chứ. Khì khì khì.”

Rõ ràng đây không phải là thứ đối thoại thường tình của một đám thủy thủ chân chất.

Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Tôi tức tốc lia mắt quan sát xung quanh.

Một lá cờ đen tuyền in hình đầu lâu đập thẳng vào mắt tôi.

“…Ra là hải tặc.”

Lũ hải tặc đồng loạt đứng dậy rồi lăm lăm tiến về phía tôi.

Tôi lập tức vận chuyển ma lực, tiến vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Một tình huống đối đầu đầy bất ngờ với lũ cướp biển.

Có vẻ như bọn chúng đích thị là đám quái vật chứ chẳng phải NPC gì.

Ngay chính khoảnh khắc đó.

Ầm ầm ầm ầm!

Mặt đất dưới chân bắt đầu rung chuyển nhè nhẹ, rồi vùng biển vốn đang êm đềm bỗng chốc sục sôi dữ dội.

“C, cái quái gì thế này!”

“Mẹ kiếp, đến ‘giờ’ rồi! Rút về tàu mau lên!”

Nét cười cợt nhả trên mặt đám hải tặc lập tức tan biến.

Lũ khốn cuống cuồng vắt chân lên cổ mà cắm đầu chạy thục mạng về phía con tàu.

Bọn chúng thi nhau nhảy lên những chiếc thuyền con neo trên bờ rồi điên cuồng chèo như thể ngày mai không bao giờ đến.

Thoáng chốc, chúng đã cập mạn chiếc thuyền buồm khổng lồ rồi hối hả bu bám vào chiếc thang dây đu lên boong tàu.

“Cái quái gì vậy….”

Tôi đứng đờ ra nhìn cái cảnh hỗn loạn ấy, mất một lúc mới định thần lại toan rượt theo.

Thế nhưng tôi lại chẳng thể làm thế.

Ào ào ào!

Thủy triều bất chợt dâng lên cuồn cuộn.

Chỉ trong nháy mắt, nước biển đã mấp mé tới tận mắt cá chân.

“Chết tiệt…!”

Chẳng mấy chốc, bãi cát nơi tôi đang đứng đã bị thu hẹp đáng kể.

Cứ như thể bản thân hòn đảo này đang từ từ chìm nghỉm xuống đáy đại dương vậy.

[Khặc khặc.]

Cùng lúc đó, từ phía chân trời ngập ngụa nước khơi xa.

Có một bầy sinh vật lạ hoắc đang dầm dề lội nước tiến lại.

Bì bõm, ì oạp.

Mang cái đầu hình dạng như cá với đôi mắt lồi to tướng.

Dọc lưng và hai cánh tay tua tủa những hàng vây sắc nhọn như dao cạo.

Bọn chúng đích thị là đám quái vật Ngư Nhân đang cầm đinh ba trong tay.

“Ọe, mùi tanh rình….”

Cái mùi tanh tưởi đặc trưng của cá chết xộc lên khiến tôi suýt nữa thì ngất ngư.

Nhẩm đếm sơ qua cũng thấy bầy Ngư Nhân này chắc bèo cũng phải trên dưới trăm con.

“Chơi trò rượt đuổi thời gian đấy à?”

Làn nước lạnh buốt đã vượt qua mắt cá chân rồi mấp mé tới tận đầu gối.

Có vẻ như tôi phải dọn dẹp sạch sẽ mớ cặn bã này trước khi hòn đảo hoàn toàn chìm vào biển sâu.

Tôi bật cười một tiếng.

Xét theo tình thế hiện tại thì có vẻ như đang bất lợi cho tôi.

Nơi đặt chân ngày càng thu hẹp, trong khi kẻ địch thì đông như kiến cỏ đang bủa vây tứ phía.

Nếu là một thợ săn thông thường thì chắc hẳn đã tuyệt vọng cùng cực rồi.

Nhưng đây là bờ biển mà.

Và bên dưới chân tôi là dải cát trải dài vô tận.

“Giờ có muốn thua cũng khó.”

Tôi khẽ búng ngón tay một cái.

Ngay lập tức, phản ứng với ý niệm của tôi, vùng biển dưới chân bỗng chốc lật nhào.

Àoooooo!

Một cơn sóng thần bằng cát khổng lồ rẽ sóng đại dương rồi trỗi dậy mạnh mẽ.

Bọn Ngư Nhân chưa kịp định thần lại đã bị cơn sóng thần cát nghiền nát và cuốn phăng đi.

[Kha ácccc?!]

[Khoe écccc!]

Tiếng la hét thảm thiết của lũ quái vật vang dội khắp bốn bề.

Hàng triệu triệu hạt cát chà xát, bào mòn lớp vảy và da thịt của bọn chúng hệt như giấy nhám.

Chỉ với một đợt sóng đầu tiên, hàng chục con Ngư Nhân ở phía trước đã tan thành mây khói, chẳng để lại lấy một hạt bụi.

“Thế mà vẫn còn dư đến cả một nửa cơ à?”

Thế nhưng số lượng tàn dư của bọn chúng vẫn không hề ít ỏi gì.

Những kẻ may mắn thoát chết khỏi đợt sóng vừa rồi gào thét phẫn nộ, phi những cây lao về phía tôi rồi hùng hổ lao đến.

Tôi vẫn đứng trơ ra đó, khẽ vung tay vào không trung.

Một Chướng Ngại Cát khổng lồ trồi lên, cản phá hoàn toàn mọi đợt tấn công chớp nhoáng của chúng.

Những chiếc đinh ba cắm phập vào lớp cát mềm mại mà chẳng mảy may tạo được chút sát thương.

“Trả lại cho bọn bây đây.”

Tôi khẽ bật ngón tay.

Hàng loạt chiếc đinh ba đang găm trên bức tường cát đồng loạt bắn ngược trở lại với tốc độ kinh hồn.

Phập! Phập! Phập!

Những mũi lao đâm xuyên thấu qua sọ não và trái tim của bầy Ngư Nhân không thương tiếc.

[Khẹcc….]

Đến tiếng hét cuối cùng cũng chẳng kịp thốt ra, cả lũ Ngư Nhân ngã rạp xuống rồi chìm lỉm, hòa quyện làm một với biển xanh sâu thẳm.

Tôi không để cho cơn thịnh nộ dừng lại ở đó.

“Địa Ngục Cát.”

Nhận được lệnh triệu tập, Sandworm uốn éo vươn mình đứng dậy.

Ngoại trừ mảnh đất nhỏ xíu dưới chân tôi, toàn bộ khoảng không phía trước bỗng chốc biến thành một cái phễu cát tử thần.

Đám Ngư Nhân chưa kịp tiếp cận tôi đứng phía sau kinh hoàng tột độ khi thấy lớp cát dưới chân đang vô tình nuốt chửng lấy sinh mạng của chúng.

[Khẹc! Khoẹc khoẹc!]

Càng ra sức quẫy đạp hòng trốn thoát, Địa Ngục Cát lại càng siết chặt lấy chúng, lôi tuột chúng xuống tầng sâu thẳm.

Chẳng tốn mấy công sức, chiến trường đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Tôi giữ nguyên sắc mặt lạnh tanh mà ngắm nhìn khung cảnh ấy.

Cho đến tận khi con mồi cuối cùng chui lọt thỏm vào miệng Sandworm.

Mặt biển lại một lần nữa trở nên yên ả như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nước biển dâng cao khi nãy cũng bắt đầu lùi bước, rút lui dần.

Trả lại một bờ biển với bãi cát thơ mộng, tuyệt mĩ y hệt như lúc ban đầu.

“Vẫn chưa nhổ neo à?”

Tôi phóng tầm mắt ra tít ngoài đường chân trời phía xa.

Chiếc tàu hải tặc vẫn đậu ngay vị trí cũ.

Trông bộ dạng cứ cuống cuồng chạy tới chạy lui, có vẻ như chúng vẫn chưa sẵn sàng để nhổ neo tẩu thoát.

Tôi sải bước chân về phía lũ hải tặc ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!