Trước tiếng hét của tên hải tặc gác tiêu, mọi ánh mắt trên boong tàu đồng loạt đổ dồn về một hướng.
Tôi cũng nương theo ánh nhìn đó.
Thế nhưng, lọt vào tầm mắt tôi lúc này chẳng có gì khác ngoài đường chân trời trải dài vô tận.
Một vùng biển êm ả mang đến sự bình yên cho tâm hồn.
“Cái gì đang tới cơ?”
Nghe tôi hỏi, đám hải tặc xung quanh cũng nghiêng đầu khó hiểu.
Có vẻ như bọn chúng cũng chẳng phát hiện ra thứ gì.
Biết đâu tên gác tiêu lại nhìn nhầm cũng nên.
Thế nhưng, Teach đang đứng ngay cạnh tôi thì lại khác.
Anh ta chằm chằm quan sát hướng tôi vừa nhìn bằng ánh mắt dò xét.
Rất nhanh, sắc mặt anh ta đanh lại.
“Chết tiệt, không ngờ lại xuất hiện sớm đến vậy….”
Anh ta buông lời chửi thề rồi quay sang nói với tôi.
“Tân thuyền trưởng? Ngài đừng nhìn trên mặt nước, hãy nhìn xuống dưới ấy.”
“Bên dưới?”
Nghe vậy, tôi bèn bước tới mép boong tàu.
Vì lan can khá cao nên tôi phải trèo lên một cái thùng gỗ gần đó mới có thể ngoó xuống dưới đáy tàu.
Vùng biển xanh thẫm.
Tít sâu dưới đó, tôi lờ mờ thấy những cái bóng đen sì đang chuyển động.
Những cái bóng ấy đang ngày một áp sát về phía con tàu.
Nhìn lướt qua cũng phải lên tới hàng chục.
“Cá à? Hay cá heo?”
“Không phải đâu. Ngài nhìn kỹ lại xem.”
Ban đầu tôi cứ ngỡ đó là một đàn cá khổng lồ.
Nhưng nhìn kỹ lại thì không phải vậy.
Một kẻ trong số đó ngóc đầu lên.
Gọi là cá thì lại mang dáng dấp con người một cách gớm ghiếc, mà gọi là người thì lại đích thị là quái vật cá.
Đặc sản của nơi này, bọn Ngư Nhân.
“Hèn chi mãi mà chưa thấy qua tầng, hóa ra là còn có Phase 2 cơ à.”
Ngay khoảnh khắc tôi nhận ra điều đó.
Vút!
Cùng với tiếng xé gió, một thứ gì đó xuyên thủng mặt nước lao vút lên.
Là một cây lao.
Nó nhắm thẳng vào cái đầu đang ló ra ngoài boong tàu của tôi mà phóng tới.
“Ở đây cá cũng biết phóng lao cơ đấy….”
Cái thứ vũ khí vốn dĩ phải găm vào thân cá, nay lại chĩa thẳng vào con người.
Tôi theo phản xạ ngả người về phía sau.
Dĩ nhiên, việc đó là thừa thãi.
Cây lao còn chưa kịp chạm tới người tôi, lớp cát đã tự động dựng lên thành một chướng ngại.
Phập.
Cây lao vô lực va vào bức tường cát rồi rơi cạch xuống sàn.
“Xin ngài hãy lùi lại phía sau đi, tân thuyền trưởng.”
Nghe theo lời anh ta, tôi lùi lại thêm vài bước.
Phán đoán của Teach hoàn toàn chính xác.
Lấy cây lao đầu tiên làm phát súng khai màn, từ tứ phía, hàng chục cây lao phóng tới tấp như mưa rào.
“Chuẩn bị chiến đấu!”
Cùng tiếng gầm của Teach, đám hải tặc răm rắp hành động.
Bọn chúng rút thanh kiếm giắt bên hông, kiểm tra lại súng ống rồi tản ra đúng vị trí.
Trên gương mặt lũ hải tặc tuyệt nhiên chẳng mảy may hiện lên sự sợ hãi.
Chỉ có sự điềm tĩnh và quen thuộc in hằn.
Rõ ràng đây chẳng phải lần đầu bọn chúng đối mặt với tình cảnh này.
Ì oạp! Ì oạp!
Nước biển tung bọt trắng xóa quanh mạn tàu.
Chính là đám Ngư Nhân mà tôi vừa chạm trán trên đảo lúc nãy.
Bọn chúng kéo cái thân hình sũng nước trơn tuột, bò lổm ngổm lên boong tàu.
Mùi tanh tưởi hòa lẫn với mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.
“Giết!”
Đám hải tặc và lũ Ngư Nhân lao vào nhau chém giết.
Boong tàu phút chốc hóa thành chốn tu la ngập ngụa máu me.
Tiếng binh khí va chạm chát chúa, tiếng súng nổ đoàng đoàng cùng những tiếng thét gào thảm thiết lấp đầy không gian.
“Đánh đấm cũng ra gì đấy chứ….”
Lũ hải tặc chiến đấu ngoan cường hơn tôi nghĩ.
Chúng chia thành từng nhóm hai ba người, phối hợp nhịp nhàng để đối phó với bầy Ngư Nhân.
Thế nhưng, về mặt số lượng thì chúng hoàn toàn lép vế.
Bầy Ngư Nhân vẫn không ngừng từ dưới biển trồi lên.
Cứ cái đà này, chuyện toàn diệt chỉ là vấn đề thời gian.
Xem ra cuối cùng tôi vẫn phải ra tay.
Dù sao thì tôi cũng chẳng thể trơ mắt nhìn con tàu và đám thuyền viên của mình bị thương được.
“Đến lượt Captain Byul xuất chiến rồi.”
Hừm, nghĩ lại thì, giá mà tôi cũng có một cái biệt danh nào đó thật ngầu thì tốt biết mấy.
Chứ không phải ba cái danh xưng quái gở do lá cờ gán cho.
Tự dưng tôi lại muốn được đám hải tặc tôn xưng bằng một danh hiệu nào đó.
Chắc lát nữa phải bảo Teach vắt óc nghĩ ra vài cái tên mới được.
Tôi hắng giọng rồi hét lớn.
“Tất cả nằm rạp xuống!”
Trước mệnh lệnh đường đột của tôi, đám hải tặc đang say máu chiến đấu bỗng khựng lại.
Bọn chúng ngoái đầu nhìn tôi bằng vẻ mặt ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Nhìn mấy cái bản mặt đần thối đó, tôi bất giác buông một tiếng thở dài.
Teach lập tức tiếp ứng.
“Mấy thằng ranh này, còn đứng đực ra đó làm gì! Lời thuyền trưởng nói bộ chúng mày để ngoài tai hả!”
Chẳng biết Teach có thấu hiểu ý đồ của tôi hay không, nhưng anh ta đã không chút chần chừ phi thân nằm rạp xuống sàn tàu rồi gầm lên.
Thấy vậy, đám đàn em cũng cuống cuồng vứt liêm sỉ mà nằm rạp xuống theo.
“Đứa nào ngóc đầu lên dính đạn ráng chịu. Tôi cảnh báo rồi đấy.”
Sau khi xác nhận toàn bộ đám hải tặc trên boong đã yên vị sát mặt đất.
Tôi dang rộng hai tay.
Lớp cát dưới chân trỗi dậy, tụ lại thành hình dạng của những viên đạn.
Hàng trăm hạt cát xoay tít quanh tôi tựa như những vệ tinh.
“Đi.”
Cùng với mệnh lệnh ngắn gọn, hàng loạt viên đạn cát bắn xối xả ra tứ phía.
Đoàng đoàng đoàng đoàng!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc hệt như một khẩu súng máy đang nhả đạn điên cuồng.
Những viên đạn cát xuyên thủng lớp áo giáp vỏ sò của bầy Ngư Nhân.
[Kẹc?!]
Bụp bụp bụp bụp!
Máu và thịt văng tung tóe khắp nơi.
Chỉ với một đòn duy nhất.
Quá nửa số lượng Ngư Nhân đang lúc nhúc trên boong tàu đã bốc hơi không còn một mảnh xác.
“Vẫn còn sót lại kha khá nhỉ.”
Tôi lại một lần nữa vận chuyển ma lực.
Định bụng dọn dẹp sạch sẽ nốt những kẻ còn sống sót.
Đúng ngay lúc đó.
“Mẹ kiếp? Thuyền trưởng, xin ngài hãy bình tĩnh lại đã!”
“Gì, sao thế?”
Teach đang nằm rạp dưới sàn bỗng thét lên như lên cơn co giật.
Ngón tay anh ta chỉ thẳng vào những lỗ thủng lỗ rỗ trên lan can và vách tường tàu, tàn tích do đạn cát của tôi để lại.
Những cái lỗ thủng lỗ chỗ.
Ở vài cái lỗ, nước biển đang bắt đầu ồ ạt tràn vào.
“Chết tiệt, ngài định đục thủng luôn con tàu cho nó chìm nghỉm đấy à?”
Bấy giờ tôi mới sực nhận ra sai lầm của mình.
Ngẫm lại thì, nơi này là trên tàu chứ có phải trên đảo đâu.
Rõ ràng không phải là một môi trường lý tưởng để xả ma pháp bừa bãi.
“Ối….”
Tôi gãi gãi gáy, cảm thấy hơi ngượng.
Thôi thì đành phải dùng cách khác vậy.
Thay vì dùng sức mạnh áp đảo, tôi chọn một phương pháp thông minh hơn.
Tôi dứt khoát tháo lìa một cánh tay của mình rồi vứt thẳng vào đống cát đang chất đống trên boong tàu.
“Hítt!”
Đám hải tặc có lẽ chưa từng thấy cái tay nào tháo lắp được như vậy nên trố mắt kinh hãi.
Xưa nay toàn xài mấy cái móc sắt rẻ tiền, nay thấy cái tay xịn xò của tôi nên chắc bọn chúng cũng thèm khát lắm đây.
Tôi vươn tay, điều khiển lớp cát trải dài trên boong.
Lớp cát nhúc nhích rồi dần định hình thành nhân dạng.
Những phân thân cát mang hình hài của chính tôi, được chế tạo bằng cách ứng dụng kỹ năng Totem Cát.
Một, hai, ba….
Chỉ trong chớp mắt, hàng chục binh sĩ cát đã thành hình.
Đứa nào đứa nấy mặt mũi đều toát lên vẻ chán chường tột độ, tay lăm lăm giáo mác và khiên làm từ cát.
Dẫn đầu đội hình là Unit-01 đã phóng to kích thước, đang ưỡn ngực đứng hiên ngang.
“Xử lý đi.”
Theo mệnh lệnh của tôi, đội quân cát và Unit-01 đồng loạt lao về phía bầy Ngư Nhân.
Bầy Ngư Nhân có vẻ hoảng loạn trước sự xuất hiện đường đột của đám kẻ thù mới nên vung kiếm chém loạn xạ.
[Khẹc khẹc!]
Nhưng những đòn tấn công của chúng chẳng có chút tác dụng nào.
Phân thân cát dựng nên một đội hình lá chắn kín kẽ không một kẽ hở, cản phá mọi đợt tấn công.
Luồn lách giữa kẽ hở đó, Unit-01 điên cuồng xông xáo, mỗi một nhát giáo đâm ra là xuyên thủng luôn hai ba con Ngư Nhân.
Thậm chí, dẫu có bị chém trúng hay đâm xuyên qua, phân thân cát cũng chỉ tan ra thành cát bụi trong chốc lát rồi lại hợp thể nguyên vẹn như cũ.
Chỉ cần có cát, đó đích thị là một đội quân bất tử và vô tận.
Trước sức mạnh áp đảo ấy, bầy Ngư Nhân hoàn toàn bó tay chịu trói, bị quét sạch không thương tiếc.
Con tàu không hề hứng chịu thêm bất kỳ tổn thất nào.
Tùm!
Cái đầu của con Ngư Nhân cuối cùng bị chặt đứt lìa rồi rơi tõm xuống biển.
Một trận chiến kết thúc chớp nhoáng.
Ngoại trừ Unit-01, tôi thu hồi toàn bộ phân thân trở lại thành cát.
Để Unit-01 vừa thu nhỏ lại kích thước yên vị trên vai, tôi đưa mắt quan sát xung quanh.
“….”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm khắp boong tàu.
Đám hải tặc vẫn đứng trơ ra đó, hồn xiêu phách lạc, dường như chưa dám tin vào cảnh tượng vừa phơi bày trước mắt.
Ánh mắt bọn chúng cứ đảo liên hồi giữa cái boong tàu ngập ngụa bầy nhầy máu thịt và tôi - kẻ đang đứng thản nhiên ngay giữa trung tâm.
Những ánh nhìn đan xen giữa sự kính sợ và nỗi kinh hoàng.
“…Ngài quả nhiên phi thường.”
Kẻ đầu tiên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng ấy chính là Teach.
Nhổm dậy từ dưới sàn, anh ta đăm đăm nhìn đống cát chất cao bằng một ánh mắt kỳ lạ.
“Tân thuyền trưởng, tôi có một thắc mắc….”
“Chuyện gì?”
“Ngài có thể triệu hồi đám binh sĩ ban nãy ra lần nữa được không?”
“Nếu cần thì được thôi?”
“Thời gian duy trì thì sao?”
“Chắc là không có giới hạn đâu…?”
Hồi tổng lượng ma lực còn èo uột, số lượng phân thân cũng như thời gian duy trì đều bị giới hạn nghiêm ngặt.
Thế nhưng bây giờ, nếu cần, tôi dư sức duy trì bọn chúng trong nhiều ngày trời.
Unit-01 cũng đang được tôi duy trì suốt mấy tháng nay rồi đấy thôi.
“Thế thì có vẻ ngài chẳng cần đến hạng người như chúng tôi nữa rồi.”
Teach hất cằm về phía lũ hải tặc xung quanh rồi nói.
“Thay vì chứa chấp cái đám phá gia chi tử này, ngài cứ giao việc giong buồm cho đám binh lính cát kia chẳng phải xong chuyện sao? Không ăn, không ngủ, trên đời làm gì có thuyền viên nào hoàn hảo hơn thế.”
Nghe cũng có lý đấy chứ.
Chỉ ngoại trừ một vấn đề.
“Bọn này ngu ngơ lại còn lười biếng lắm, không làm được đâu.”
Nghe câu trả lời của tôi, Teach bộc lộ vẻ thắc mắc.
“Ngu ngơ á? Nói thế chứ ban nãy bọn chúng chiến đấu cừ lắm mà.”
“Anh đâu biết tôi phải mất bao nhiêu lâu mới nắn bọn chúng đánh đấm cho ra hồn người đâu.”
Tôi nhún vai.
Ký ức về những ngày đầu giao phó nhiệm vụ chiến đấu cho lũ nhóc này lại ùa về.
Hồi đó có đứa còn tự vấp chân ngã nhào nữa cơ.
Vậy mà giờ đây, tôi đã có thể yên tâm giao trọn chiến sự của một tầng Tháp cho chúng nó.
Tự dưng tôi thấy mấy đứa phân thân cát và Unit-01 đáng khen đáo để.
Thế nhưng, dù tôi đã giải thích vậy, Teach có vẻ vẫn chưa thủng ra.
Anh ta nở nụ cười khổ, đưa mắt nhìn quanh đám thuộc hạ rồi thở dài:
“Bọn này thì cũng ngu dốt kém gì đâu thưa ngài. Quá nửa chữ bẻ đôi không biết, ngoài đâm chém ra thì toàn một lũ bất tài vô dụng.”
“Bọn tao không có ngu nhé!”
“Ngài thấy rồi đấy?”
“Hừm….”
Mặc kệ tiếng hừm ngán ngẩm của tôi, Teach vẫn tiếp tục.
“Lẽ nào đám binh lính ấy lại còn đần độn hơn cả lũ này sao?”
Anh ta lấy nắm đấm đập đập vào ngực mình rồi dõng dạc:
“Con người ai cũng có thể học hỏi thưa ngài. Ban đầu có ngu muội đến mấy, thời gian mài giũa rồi cũng thành những thủy thủ lành nghề. Vì tiềm năng con người là vô hạn mà. Đám binh lính ban nãy cũng vậy thôi, phải không?”
“….”
Tôi lặng lẽ lắng nghe những lời Teach nói.
Một câu trả lời đầy tính triết lý.
Tôi gật gù đồng ý.
“Nghe cũng có lý.”
Trong đầu tôi chợt nảy ra ý định dạy thuật đi biển cho đám binh lính cát.
Bắt chúng nằm vùng trên tàu vài ngày, kèm cặp 1-1 biết đâu lại mang đến thành tựu ngoài mong đợi.
Nhưng rồi tôi nhanh chóng gạt suy nghĩ ấy đi.
Đằng nào rời khỏi tầng này rồi thì còn cơ hội nào lênh đênh trên biển nữa đâu.
Tội tình gì phải rước cái mệt vào người cơ chứ.
“Hiệu suất cùi bắp quá.”
“Thì tôi cũng chỉ nói đùa vậy thôi. Ngài mà cho tụi này ra rìa thật thì toang. Bọn tôi cạp đất mà ăn à? Giữa cái biển khơi này thì lấy đâu ra công ăn việc làm nữa.”
Teach tỉnh bơ đáp lời tôi.
Trong khi đó, Unit-01 yên vị trên vai tôi dường như lại đang dồn sự chú ý vào một thứ khác.
Nhóc há hốc miệng, mắt chữ O mồm chữ A dán chặt vào vùng biển khơi và cảnh đám thuyền viên chạy đôn chạy đáo làm việc.
Lắng nghe cuộc trò chuyện giữa tôi và Teach, nhóc tỳ dường như ngộ ra chân lý, bất thình lình giật ngược tóc tôi lại.
Dĩ nhiên tôi thừa biết nhóc này đang âm mưu trò gì.
“Nhóc muốn học cách đi biển à?”
Tôi chìm vào trầm tư đôi chút.
Có nên tạo điều kiện cho Unit-01 theo học không nhỉ?
Vứt nó ở lại đây một thời gian sao?
Ngay lập tức, tôi nhận ra đó là một ý tưởng bất khả thi bèn lắc đầu.
“Không được.”
Việc học thì chẳng có vấn đề gì.
Nhưng vứt nó lại chốn này thì tuyệt đối không.
Lỡ lúc tôi không có mặt mà xảy ra biến cố gì thì lấy ai ra bảo vệ nó đây.
Bị từ chối thẳng thừng, đôi vai nhỏ bé của Unit-01 rũ rượi hẳn.
Nó tụt khỏi vai tôi, đi thẳng ra góc tàu, ngồi thu lu xoay lưng lại vẻ dỗi hờn.
“Bây giờ chưa được, để lần sau quay lại rồi học. Khi nào cái nghề đi biển này bớt nguy hiểm thì ta cho nhóc học thoải mái.”
Nghe vậy, nhóc tỳ uể oải ngoái đầu lại, vẻ mặt phụng phịu miễn cưỡng gật gù.
Chứng kiến một màn tương tác của chúng tôi, Teach bật cười lên tiếng:
“Cái nhóc này không trở lại thành cát mà vẫn hiện diện ở đây. Là thú cưng của ngài sao? Báo cáo ngài, tôi cũng đang nuôi một con vẹt đấy.”
“Thú cưng? Hoàn toàn không.”
Tôi giật thót mình trước lời phán đoán của Teach bèn lên tiếng phản bác.
Nhưng ngẫm lại thì, tôi cũng chẳng biết định nghĩa Unit-01 là cái giống gì nữa.
Thuộc hạ? Người nhà? Hay một phần cơ thể tôi?
Dùng từ nào cũng không thể lột tả trọn vẹn được mối quan hệ này.
Tôi đành lảng sang chuyện khác.
“Nhắc mới nhớ, vẹt á? Đã thấy tăm hơi đâu. Trong phòng thuyền trưởng còn chẳng có nổi cái lồng chim nữa là.”
“Nó vốn là một linh hồn yêu tự do mà ngài. Nhốt vào lồng thì tội nghiệp lắm.”
Teach huýt sáo một hơi dài.
Phuy y y y y y~
Tiếng huýt trong trẻo vang dội khắp không gian.
Ngay lập tức, từ trên đỉnh đầu có thứ gì đó rơi bộp xuống.
Lớp lá chắn cát tự động được kích hoạt.
“Cứt chim?”
Trong khi gương mặt tôi nhăn rúm lại vì kinh tởm, một con vẹt đã khoan thai hạ cánh đậu chễm chệ trên vai Teach.
“Con chim này trông xấu xí quá.”
“Đó mới là mị lực của nó chứ ngài. Hải tặc mà bảnh bao quá thì thành trò cười cho thiên hạ mất.”
Một con vẹt gầy gò ốm yếu, lông lá rụng tơi tả, nói thẳng ra là chẳng có chút giá trị thẩm mỹ nào.
Chợt, con vẹt nghe thủng lời tôi liền bô bô cái miệng:
[Xấu xí! Xấu xí!]
“….”
“Khục khục…. Xin ngài đừng để tâm. Nó chỉ lặp lại những gì vừa nghe được thôi.”
“Ừ nhỉ? Thú thực thì nhan sắc tôi đâu có đến nỗi nào.”
[Đồ ngốc! Đồ ngốc!]
“…Hình như nãy giờ chúng ta đâu có xài từ ‘đồ ngốc’ nhỉ?”
[Thiên tài! Thiên tài!]
“Cái con chim khốn kiếp này….”
Mang cái não chim nhưng khả năng chọc điên người khác thì đỉnh của chóp.
Đúng lúc ấy.
Con vẹt đột nhiên sà xuống chỗ Unit-01 đang ủ rũ dưới sàn.
“Hả?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Con chim khốn nạn đó đã dùng vuốt quắp chặt lấy vai Unit-01 rồi vút thẳng lên không trung.
“Này!”
Tôi kinh hoảng gào lên.
“Anh làm cái quái gì thế! Mau gọi nó thả nhóc xuống đi!”
Tôi cuống cuồng gắt lên với Teach.
Thế nhưng, phản ứng của Unit-01 lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
Bị treo lơ lửng trên không trung, nhóc chẳng mảy may hoảng sợ mà còn ngó nghiêng xuống dưới bằng ánh mắt vô cùng thích thú.
Hai tay giang rộng, bộ dạng hệt như đang đắm chìm vào chuyến bay tuyệt đỉnh.
“Cái quái gì thế….”
Xem chừng nhóc này hoàn toàn miễn nhiễm với chứng sợ độ cao, trái ngược hoàn toàn với tôi.
Có vẻ như nó vô cùng mãn nguyện với chuyến trải nghiệm bay lượn đầu đời này.
Nhìn cảnh đó, Teach cười khùng khục rồi lại huýt sáo thêm bận nữa.
Con vẹt lượn vài vòng trên không trung rồi xà xuống boong tàu, thả Unit-01 ra.
Vừa chạm chân xuống mặt đất, nhóc tỳ đã nhảy tưng tưng vì sung sướng.
Ra chiều muốn được ké thêm chuyến bay nữa vậy.
“Haizz….”
Nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi chỉ biết buông một tiếng thở dài.
Dẹp cái mớ hỗn độn này sang một bên, tôi vào luôn chủ đề chính.
“Vậy tóm lại là bao giờ mới tới Quần Đảo Vòng Xoáy?”
Nghe vậy, Teach liếc mắt nhìn mặt trời và hướng gió một thoáng rồi đáp.
“Nếu cứ giữ nguyên tốc độ này thì chắc mất tầm ba ngày nữa mới đến nơi thưa ngài.”
Ba ngày.
Ngay khi nghe thấy khoảng thời gian đó, tôi lờ mờ đoán được việc cày ải tầng này sắp đến hồi kết thúc.
Thường thì việc chinh phục một tầng tháp đâu mất nhiều thời gian đến vậy.
Quãng thời gian từ giờ cho đến lúc rời khỏi tháp có lẽ chỉ đóng vai trò như một phân cảnh chuyển giao, hay một màn kết mà thôi.
Nếu vậy, thời khắc này hẳn là chút thời gian dư thừa trước khi hệ thống xác nhận hoàn thành.
“Vậy thì tôi phải dứt điểm mọi chuyện trước đã.”
Tôi rút từ trong ngực áo ra một lá cờ.
Lá cờ mang biểu tượng chiếc đồng hồ cát bằng vàng rực rỡ của riêng tôi.
Chuẩn xác hơn thì đây là một trong những bản sao của nó.
Tôi quăng lá cờ cho Teach rồi căn dặn:
“Tìm chỗ nào khuất khuất cắm lá cờ này lên đi. À, đừng cắm ở chỗ nào cao quá nhé.”
“Thứ này là gì thưa ngài?”
Teach đỡ lấy lá cờ với vẻ mặt đần thối chẳng hiểu gì.
“Lá cờ mới để thay thế cho cái cờ hải tặc đằng kia chứ gì nữa.”
Tôi hất cằm về phía lá cờ hải tặc đen sì đang phấp phới trên cột buồm.
“Hạ cái cờ đen đó xuống rồi thay bằng cờ mới đi. Nhớ in biểu tượng của tôi lên đó.”
Mắt Teach trợn tròn xoe.
Tôi vỗ vỗ vai anh ta rồi buông lời cảnh cáo:
“Chắc lát nữa tôi phải đi rồi. Nhưng tôi có thể quay lại bất cứ lúc nào đấy. Yên tâm, ít nhất là trước khi cập bến tôi sẽ có mặt.”
Tôi đưa mắt quét một vòng toàn bộ hải tặc trên boong rồi gằn giọng:
“Vậy nên, khôn hồn thì đừng có thừa dịp tôi đi vắng mà giở trò mèo mả gà đồng. Liệu bề mà cư xử cho phải đạo.”
Teach ôm chặt lá cờ vào ngực, đáp lời đầy kiên định:
“Tôi xin ghi lòng tạc dạ, thưa thuyền trưởng.”
Quả nhiên, ngay khi anh ta vừa dứt lời, dòng thông báo hệ thống quen thuộc đã hiện lên trước mắt tôi.
[Chúc mừng bạn đã hoàn thành Tầng 41 Độ khó Cực hạn.]
[Thưởng hoàn thành lần đầu được áp dụng!]
[Bạn nhận được 'San Hô Sinh Mệnh'.]
Một rạn san hô nhỏ màu trắng xuất hiện trên lòng bàn tay tôi.
[San Hô Sinh Mệnh]
[Hiệu ứng: Có thể thở dưới nước trong lúc ngậm san hô vào miệng.]
[Thời gian giới hạn: 1 giờ]
“Ồ, món này xịn xò phết.”
Đối với một kẻ có thuộc tính kỵ nước bẩm sinh như tôi thì đây đích thị là vật phẩm chân ái.
Từ giờ có rớt xuống nước cũng khỏi lo chết đuối nữa rồi.
Dòng thông báo vẫn chưa dừng lại ở đó.
[Thưởng hạng 1 được áp dụng!]
[Bạn nhận được 'La Bàn Của Nhà Thám Hiểm'.]
[La Bàn Của Nhà Thám Hiểm]
[Hiệu ứng: La bàn nhận được khả năng cảm biến địa điểm ẩn giấu và những sự kiện đặc biệt.]
Tôi nở nụ cười mãn nguyện.
Thưởng của tầng này món nào cũng cực kỳ thiết thực.
Teach và đám hải tặc dường như định nói thêm gì đó, nhưng đã quá muộn.
Cảm giác trôi nổi quen thuộc bao trùm lấy toàn thân.
Tầm nhìn vụt chốc trắng xóa, mùi muối biển và làn gió lồng lộng biến mất trong chớp mắt.
0 Bình luận