Ở một góc sân trường nơi đang nhộn nhịp các học sinh lớp 11 và 12, chúng tôi thưởng thức bữa trưa mà mình mang theo.
Đại khái thì nội dung bữa trưa của chúng tôi bao gồm ―― Tôi có cơm nắm, Keiichi mang bánh mì ngọt, còn Kohinata và Saejima thì đã chuẩn bị cơm trưa. Mỗi người ngồi một góc trên chiếc bạt cỡ lớn mà Saejima đã chuẩn bị.
“Đừng có để ý tới mấy ánh nhìn bên ngoài, ăn mất ngon đấy.”
Tôi cầm nắm cơm chứa nhân cá hồi và nói thế trong lúc nhìn xung quanh.
“Mày nói vậy nhưng không phải là vẫn đang bận tâm à?... Đừng có lo, đúng là Kohinata nổi tiếng thật, nhưng mà mày đâu cần phải đề phòng đến mức đó chứ? Đây không phải là truyện tranh, sẽ chẳng có ai xuất hiện xong rồi nói mấy câu như ‘Cậu mà lại gần Kohinata thì biết tay tôi’ hay kiểu kiểu vậy đâu.”
“Mày đi mà nói với người ngồi ngay trước mặt mày kìa.”
Tôi phản ứng lại cái giọng điệu nhăn nhở của Keiichi bằng cách hướng ánh nhìn về phía cô bạn đang ngồi nghiêm chỉnh ở phía chính diện.
Người vừa bị kéo vào câu chuyện là Saejima chỉ có thể làm ra một gương mặt khó xử mà cười khô khốc “Hahaha…”
“Tớ thật lòng xin lỗi về vụ đó… Cơ mà so với Sugino-kun và Karakusa-kun thì tớ chẳng có gì đặc biệt đâu. Karakusa-kun đang làm người mẫu đúng chứ?”
Đúng là khi cô ấy nói vậy thì tôi cũng nhận ra.
Tôi chưa từng đào sâu vào chuyện tình cảm cậu ta. Keiichi cũng không muốn nói nhiều về chủ đề đó. Nhưng mà tôi có nghe cậu ta kể rằng cậu ta cũng đã từ chối kha khá lời tỏ tình rồi.
Tuy cợt nhả, nhưng ai cũng có thể thấy được cậu ta cũng khá là đào hoa.
“À… hỏi sao lượng ánh nhìn ác ý không nhiều như tớ tưởng. Keiichi với Kohinata có lẽ đều nổi tiếng như nhau nên mọi người không phản đối lắm với việc họ tương tác cùng nhau.”
Do đó họ không phải là vấn đề.
Cả cô gái ngây thơ, hòa đồng và ngoại hình tốt là Saejima thì tôi đoán là cũng được mọi người chấp nhận.
Còn kẻ với khuôn mặt u ám và những lời đồn không tốt đẹp gì là tôi đây ngồi cùng nhóm với họ có ổn không nhỉ…? Không hợp một tí nào hết đúng không?
Khi tôi một lần nữa cảm thấy tuyệt vọng về bản thân, Keiichi nuốt ực cái miệng đầy bánh ngọt, rồi đột nhiên trở nên nghiêm túc.
“Người xung quanh họ nói gì họ nghĩ gì thì cũng có sao đâu? Giữa chúng ta không có vấn đề gì với nhau là được rồi. Với lại những người chỉ biết ghen tị mà nói xấu người khác như thế, tao cũng không muốn làm bạn với họ.”
Sau khi dứt khoát bày tỏ quan điểm, Keiichi một lần nữa cho đầy bánh vào miệng.
Thằng này… thật sự đã trở nên mạnh mẽ hơn trước rồi. Thằng Keiichi mít ướt thời tiểu học đi đâu mất tiêu rồi nhỉ.
“… Thì đúng là vậy. Nhưng mà Kohinata với Saejima có gặp chuyện gì thì cứ bàn bạc với bọn tớ nhé. Dù gì thì tớ cũng có tiếng xấu, có lẽ sẽ có ai đó nói ra nói vào những điều không hay.”
So sánh với Keiichi thì đó là một sự thật mà khiến tôi cũng cảm thấy thất vọng khi tự mình nói ra. Muốn khóc quá đi.
Phản ứng lại với giọng điệu thảm hại đó của tôi là,
“Ahaha, cậu không cần phải bận tâm đến mức đó đâu. Ít nhất thì cậu không phải lo về mấy bạn lớp E nữa. Tớ đã giải thích với họ rằng lời đồn về cậu đều là nói dối rồi.”
“Cả lớp C nữa. Tao nghe nói Takada cũng tích cực giải quyết hiểu lầm giúp mày đấy. Mấy bạn nữ cũng hay hỏi tao nữa.”
Saejima và Keiichi nói thế với tôi.
Trường hợp của lớp C thì tôi đã chứng kiến tận mắt rồi... Còn Saejima, cô ấy đã làm việc đó ở lớp của mình sao. Tôi hoàn toàn không biết gì hết.
“Saejima giúp tớ đến tận mức đó sao... Cảm ơn cậu.”
“Không cần đâu~ Mặc dù khởi đầu có hơi chút sóng gió, nhưng mà tớ rất vui vì đã làm quen với Karakusa-kun và Sugino-kun. Hai cậu thú vị lắm đó! Nhưng dù sao đi nữa, buổi sinh con liên tục ngày hôm qua là nhất.”
“OI! Đừng có đào chuyện đó lên! Không chỉ có mỗi tớ phải nhận sát thương đâu!”
Ngay khi vừa nói thế, tôi quay sang nhìn Kohinata, người đang chuẩn bị đưa món xúc xích cắt hình bạch tuột dễ thương vào cái miệng bé xíu của mình. Cô ấy từ từ khép miệng mình lại, rồi đặt miếng xúc xích về hộp cơm của mình.
Rồi cô ấy từ từ đưa tay ra và――bộp, đánh vào đầu gối của tôi.
“Ể!? Vừa rồi là lỗi của tớ á? Không phải vô lý quá sao?”
Khi tôi đưa ra những lời phản đối theo bản năng, Kohinata quay mặt đi chỗ khác.
Không rõ là cô ấy đang giận hay đang cố che giấu sự xấu hổ, nhưng việc cô ấy dễ thương chắc chắn là không thể nhầm lẫn được.
Sau khi dùng xong bữa trưa, chúng tôi dành thời gian nghỉ còn lại trên chiếc bạt. Và rồi một sự cố xảy ra.
“――Rồi nhé, từ đó là các senpai lúc nào cũng cưng chiều Asuka hết đó. Mà, sự dễ thương của Asuka chắc chắn là không ai mà không nhận ra được. Rồi dần dần mấy đứa năm nhất cũng sẽ biết tới Asuka thôi.”
Sự cố… thì có hơi phóng đại chút nhưng mà, đó là việc Saejima có khả năng nói chuyện một cách khủng khiếp. Cô ấy thật sự nói quá khỏe.
Tôi không có cố chen vào cuộc trò chuyện, cũng không phải là cô ấy không chịu lắng nghe ai. Những gì cô ấy nói cũng không mang tính áp đặt hay công kích ai cả.
Mặc dù tôi vẫn tương đối ổn, nhưng mà rốt cuộc vẫn bị lạnh sống lưng cả lên.
Keiichi đang chú ý tới tôi để đề phòng, nhưng mà hẳn đây cũng là một phần trong kế hoạch khắc phục tình trạng của tôi. Tạm thời thì tôi thấy chưa cần đến sự can thiệp.
Tôi tự nhủ trong lòng rồi tiếp tục lắng nghe câu chuyện của Saejima, bất thình lình…
“Rồi nữ――Ưm mư.”
Kohinata, nãy giờ đang ngồi bên cạnh Saejima, đột nhiên đưa tay lên bịt miệng Saejima lại mà không hề báo trước.
Saejima cứ phát ra những âm thanh như thể đang cố nói gì. Mắt cô ấy mở to, thể hiện sự bất ngờ.
Nhưng rồi cô ấy nhìn về phía tôi, trong nháy mắt biểu cảm của cô ấy trở nên giống như một con cún vừa bị chủ mắng vậy.
Saejima gỡ tay Kohinata ra, rồi hướng về tôi với khí thế chùng xuống hẳn.
“Xin lỗi, tớ nói nhiều quá.”’
“…Không đâu, cậu đừng để ý. Saejima không làm gì sai cả, đây là vấn đề thể trạng của riêng tớ mà thôi.”
Tôi cười gượng và nói vậy. Keiichi cũng dùng tông giọng vui vẻ mà thêm vào.
“Đúng đó. Tớ cũng hiểu nên đã không dừng cậu lại. Nhưng mà có vẻ cũng sắp đến giới hạn của cậu ta rồi, Kohinata dừng đúng lúc lắm đấy. Nice!”
V-Vậy sao? Nhưng mà ngạc nhiên hơn cả, đó là việc Kohinata đã hành động giúp tôi.
Thứ dừng lại tràng luyên thuyên của Saejima không phải là sự kiềm chế của cô ấy, cũng không phải là do Keiichi lên tiếng, mà là nhờ Kohinata đã bịt miệng cô ấy lại.
Bằng cách nào đó cô ấy vẫn nhớ được lời tôi đã nói lúc trước “Chỉ cần bịt miệng là được” thì phải.
Tôi từ từ hít thở thật sâu, sau đó nói lời biết ơn với Kohinata.
“Cảm ơn cậu nhiều Kohinata. Nhờ cậu mà tớ cảm thấy khá hơn rồi.”
Tôi đang không ở trạng thái tốt nhất, nhưng vẫn có thể mỉm cười bình thường.
Kohinata nghe thấy thế thì gật đầu một cái thật mạnh, rồi thở phì bằng mũi “Fusu-“.
Rồi cô ấy bắt đầu làm vài cử chỉ kì lạ mà tôi không hiểu lắm.
“…S-Sao vậy Kohinata?”
Cô ấy ngọ nguậy một lúc, khi cô ấy trông như chuẩn bị chạm mặt tôi thì lại như chợt bừng tỉnh dậy. Xong cô ấy lại “Fusu-“ một cái. Rồi cô ấy lại ngọ nguậy, chạm mặt tôi, rồi lại bừng tỉnh và thở phì “Fusu-“.
Chuỗi hành động ấy lặp lại liên tục vài lần. Tôi thấy hơi có lỗi, nhưng mà tôi vẫn không hiểu ý nghĩa của những hành động đó.
Keiichi nhìn Kohinata như thể đang nhìn một món đồ thú vị, còn Saejima có vẻ hiểu ý Kohinata mà nở một nụ cười dịu dàng.
Tôi tính hỏi Saejima, nhưng mà mong muốn được tiếp tục ngắm nhìn sinh vật dễ thương này đã lấn át sự tò mò của tôi.
Khi đó tôi đã suy nghĩ như thế.
―――Lời bạt của tác giả―――
Tuyệt kĩ tất sát của Kohinata-san: “Sột soạt sột soạt, phì~” (Muzumuzu, fusu-)
Có khi nào những hành động đó sẽ dẫn đến cú húc đầu của cô ấy chăng?
0 Bình luận