Web novel

Chương 01: Giúp đỡ con thú nhỏ

Chương 01: Giúp đỡ con thú nhỏ

Tôi bắt gặp một con thú nhỏ ở trước máy bán hàng tự động.

“Cô ấy đang làm gì thế nhỉ?”

Có lẽ tôi diễn đạt không đúng lắm, nhưng ít nhất đó là những gì tôi nghĩ vào khoảnh khắc đó.

Tôi đảo mắt nhìn quanh xem có ai cùng cảnh ngộ với tôi không, nhưng không có ai nán lại căng tin trường sau giờ ăn trưa cả. Ngoài ra, giữa tiết năm và tiết sáu có thời gian nghỉ rất ngắn, thường thì không ai rời xa lớp học đến thế này chỉ để đến chỗ máy bán hàng tự động.

Trừ khi người đó cũng ghét nơi đông người như tôi thì đó là một câu chuyện khác.

Quay lại với con thú nhỏ, có vẻ cô ấy không nhận ra tôi đang đứng ngay sau chỉ một vài mét. Đến bây giờ cơ thể tí hon ấy vẫn đang loay hoay trước chiếc máy.

Có vẻ trong lúc mua nước cô ấy đã đánh rơi tiền xuống dưới chiếc máy bán hàng tự động. Tôi vừa mới nghe thấy tiếng tiền rơi, và cô ấy cũng đang cố cúi xuống nhìn bên dưới.  

“Có vấn đề gì sao?”

Nếu cứ mặc kệ thì có thể tôi sẽ rơi vào tình huống nhìn trộm nữ sinh cùng khóa từ phía sau trong lúc cô ấy đang nhặt tiền.

Đứng ở vị trí này, xét tới việc đối phương đang mặc váy làm tôi có linh cảm xấu. Sẽ rất tệ nếu như những tin đồn kì lạ bắt đầu phát sinh.

Tôi hít một hơi thật sâu, siết chặt nắm tay lại, sau đó bước về phía trước. Ngay sau khi đến bên cạnh cô ấy, tôi lên tiếng.

“Kohinata đúng không nhỉ? Cậu làm rơi tiền à?”

Họ của con thú nhỏ ấy là Kohinata. Do chưa từng có việc gì phải liên quan đến cô ấy nên tôi cũng không rõ tên lắm.

Tôi và cô ấy cùng là học sinh trường Ousei[note82377]. Sau buổi lễ bế giảng ngày mai và kì nghỉ xuân, chúng tôi đều sẽ là học sinh năm hai. Sở dĩ tôi biết tên cô ấy mặc dù chúng tôi học khác lớp là do cô ấy đặc biệt nổi tiếng đối với các bạn cùng khóa... À không, cả trường thì đúng hơn.

Phản ứng lại lời tôi, Kohinata ngước đầu lên. Tôi không đọc được bất kì biểu cảm gì từ khuôn mặt cô ấy, tạo ấn tượng ban đầu lạnh lẽo như một cỗ máy vậy. Khuôn mặt xinh đẹp hệt như búp bê càng làm tăng thêm cảm giác lạnh lùng.

“Cậu làm rơi bao nhiêu vậy?”

Tôi hỏi nhưng không nhận được bất kì phản hồi nào. Sau một hồi im lặng, cô ấy như mất hứng thú với tôi mà chuyển ánh nhìn sang cái máy bán hàng. 

Tôi có nghe đồn rồi nhưng mà... Cô ấy thật sự không hề nói chuyện.

Lý do Kohinata trở nên nổi tiếng ở ngôi trường này, thứ nhất là từ thân hình nhỏ nhắn quá mức của mình.

Chiều cao của Kohinata chỉ rơi vào khoảng 140cm, so với tôi thì cách biệt lên tới hơn 30cm. Khi tôi đứng đối diện, chênh lệch lớn đến mức tôi có thể thấy rõ đường xoáy tóc của cổ.

Khi nhìn thấy dáng người nhỏ bé cùng với mái tóc Short bob nhạt màu, dù có là từ đằng sau, miễn là học sinh trường này thì sẽ xác định được đó là Kohinata.

“Là 10 yên sao? Hay 50 yên?”

Tôi tiếp tục hỏi. Cô ấy vẫn giữ nguyên ánh nhìn vào máy bán hàng tự động mà lắc đầu.

Việc cô ấy trở nên nổi tiếng còn nhờ một nguyên nhân quan trọng khác. Chưa có một ai từng được nghe giọng cô ấy cả. Hệt như một truyền thuyết đô thị vậy.

Dựa theo những gì tôi nghe được từ người bạn Keiichi, có vẻ Kohinata mặc dù chưa từng mở miệng, nhưng nếu được đặt câu hỏi yes-no thì sẽ trả lời bằng cách gật hay lắc đầu. Tình cờ nhớ ra câu chuyện này, tôi thử áp dụng và thành công nhận được câu trả lời.

“Vậy 100 yên?”

Tôi tiếp tục thăm dò, và vẫn nhận được một cái lắc đầu.

“Là 500 yên sao.”

Cô ấy không thể hiện bất kì biểu cảm gì mà gật đầu liên tục. [note82274]

Ừm, tôi hiểu rồi.

Nếu là 500 yên thì tôi cũng sẽ ít nhiều nén hết sự xấu hổ lại mà nhặt nó lên. Hoàn toàn thông cảm với lí do này, tôi khoanh tay và gật gù giống hệt cô ấy.  

Tôi lấy ví từ trong túi và rút ra một đồng 500 yên.

“Hôm nay tớ phụ trách vệ sinh ở đây cho nên tớ sẽ thay cậu nhặt đồng 500 yên đó. Đây...”

Tôi dùng ngón trỏ và ngón cái cầm đồng 500 yên hướng về phía Kohinata.

Khi tôi làm thế, cô ấy hướng khuôn mặt vô cảm về phía tôi.

“Không đưa tay ra nhận thì tớ không đưa đâu đấy.”

Thấy Kohinata còn đang ngơ ngác, tôi bèn nói thêm. Sau khi nghe xong, cô ấy liền đưa tay ra về phía tôi.

Dù Kohinata đã đưa cả hai lòng bàn tay ra, diện tích của chúng vẫn quá nhỏ. Tôi nhẹ nhàng thả đồng 500 yên vào đôi bàn tay ấy.

Tạm bỏ qua việc Kohinata đang nhìn chằm chằm vào đồng tiền trên tay, cũng đã đến lúc giải quyết lý do mà tôi đến đây. Dĩ nhiên là mua nước rồi. Dạo gần đây tôi đang thích món nước ép nho được quảng cáo là 100% làm từ trái cây.

Tôi bỏ món nước ép vào túi giấy rồi nhét vào túi đồng phục của mình, sau đó lập tức quay về lớp. Thời gian không còn nhiều nữa.

“Cậu cũng mau mua đồ rồi trở về lớp đi. Trễ tiết học đấy.”

Kohinata sau khi nghe tôi nói thì gật đầu.

Tôi không biết Kohinata nghĩ gì về những việc vừa diễn ra. Từ đầu đến cuối cô ấy chẳng nói gì cả.

Nhưng tôi cũng không bận tâm lắm việc cô ấy nghĩ gì về mình.

Bởi vì một Kohinata không nói chuyện vô tình lại trở nên cực kì phù hợp cho quá trình khắc phục điểm yếu của tôi.

☆☆☆☆☆

“Vậy là đã lấy lại được đồng 500 yên.”

Giờ tan trường, sau khi dọn vệ sinh khu vực căng tin, tôi đã lấy lại được đồng tiền mà Kohinata đánh rơi. Tôi không nghĩ rằng cô ấy nói dối, tuy vậy việc lấy lại được tiền đã làm tôi an tâm phần nào.

Đối với học sinh thì 500 yên là một món tiền lớn. Mặc dù tôi có thu nhập từ việc làm thêm, một bữa ăn vẫn là rất lớn đối với tôi.

Trong khi tôi cố dùng chổi quét bên dưới máy bán hàng tự động, cô đầu bếp Akane-san ở phía cửa sổ nhìn tôi và nhẩm “Hmm” như đang phân vân có nên để ý tới việc đó hay không.

“Tomoki-kun, cuối cùng cháu cũng đã nói chuyện được với con gái rồi sao. Chúc mừng cháu~”

Cách nói gì đây, không mang một tí cảm tình nào cả. Ít nhất thì dì nên dùng cảm xúc chân thành để mà chúc mừng người khác chứ!

“Đâu phải là cháu không thể nói chuyện hẳn đâu. Đối phương bắt chuyện thì cháu vẫn có thể trả lời bình thường. Dì quên là cháu đang làm thêm ở quán cà phê sao?”

“Vậy sao, mà đúng là cháu đang nói chuyện với dì nhỉ.”

Akane-san vừa cười “funfun” vừa gật gù, sau đó tựa má lên thành cửa sổ mà tiếp tục nói chuyện. Tôi phớt lờ cách dì ám chỉ mình là “con gái”. Akane-san là em gái của mẹ tôi, không thể nào nằm trong độ tuổi được gọi là “con gái” được.

“Miễn là cháu cứ tiến về phía trước là được. Mẹ cháu chắc chắn sẽ cổ vũ cho cháu. Về thù lao dọn dẹp hôm nay, dì sẽ cho cháu một phần Hamburger kết hợp với Katsudon, Ramen và Donburi đặc biệt.”

“Đừng có trộn chúng với nhau, bà dì ngốc ạ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Kokukoku
Kokukoku
[Lên trên]
Ở bản EN và trans cũ đều dùng "Sakurasei" cho 桜清, tuy nhiên tôi thấy cách đọc khá kì do sử dụng cả hai cách đọc âm nhật (桜: Sakura) và âm hán (清: Sei), nên tôi đã sửa lại về âm hán toàn bộ.
Ở bản EN và trans cũ đều dùng "Sakurasei" cho 桜清, tuy nhiên tôi thấy cách đọc khá kì do sử dụng cả hai cách đọc âm nhật (桜: Sakura) và âm hán (清: Sei), nên tôi đã sửa lại về âm hán toàn bộ.