Không ai hỏi nhưng mà hôm qua tôi sủi để thử chơi Stella Sora :>
――――――――――
Đã hai ngày trôi qua.
Suốt thứ năm và thứ sáu, cả Kohinata và Saejima đều không hề đụng chạm gì tới tôi.
Khi tôi hỏi Keiichi xem có phải là do cậu ta làm không thì cậu ta chỉ trả lời bằng tràng cười hợm hĩnh “Fufufu”. Cách mà hành động đó lại trông hợp cái bản mặt điển trai của cậu ta càng khiến tôi khó chịu.
Nếu việc này liên quan đến câu nói “cứ để đó tao lo” hôm trước, thì hẳn là cậu ta đang làm gì đó để giúp đỡ tôi rồi. Thời tiểu học tôi là người bảo vệ cậu ta, vậy mà từ trung học trở đi tôi toàn được cậu ta cứu giúp.
“Chắc lần sau mình khao cậu ta bữa trưa vậy”. Tôi nghĩ thế trong lau dọn ở tiệm cà phê nơi tôi làm thêm “Ikoi”. Vừa hay tiếng chuông báo khách của quán vang lên.
“Chào mừng quý――”
――khách. Não tôi trong khoảnh khắc dường như đã ngừng hoạt động trước khi kịp nói hết câu. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.
Trước mắt tôi là hai cô gái mà tôi đã quen mặt, cùng với một tên con trai mà chắc tôi không cần phải giới thiệu thêm.
“…Mày nghĩ cái gì vậy hả Keiichi.”
“Có sao đâu mà. Bọn tao ngồi ở ghế trống nào cũng được đúng không?”
“Chậc… Mày phải giải thích đàng hoàng cho tao đấy… Các cậu cứ tự nhiên ngồi đi.”
Tôi nhún vai tỏ vẻ phiền phức, sau đó hướng dẫn nhóm Keiichi ngồi vào bàn như một nhân viên mẫu mực.
Keiichi mặc quần jean nhạt màu cùng với chiếc áo phông trắng. Mặc cho cách phối đồ đơn giản, các chỉ số khác vẫn quá cao, làm cho chừng đó là quá đủ để cậu ta thu hút ánh nhìn của người khác.
Tiếp theo là hai cô gái. Đầu tiên là cô nàng ồn ào.
Saejima mặc một chiếc quần ống rộng màu be, cùng với áo trắng bên trong và chiếc áo sơ mi quá cỡ khoác ngoài màu xanh lá. Một tông màu mùa xuân với chiếc túi xách tay kẻ sọc làm điểm nhấn.
Về cô nàng ít nói thì…
Cô ấy mặc một chiếc váy dài màu nâu sẫm có đính nút trang trí tạo cảm giác bồng bềnh, kết hợp với chiếc áo thun dài tay màu ngà. Trang phục này gợi tôi nhớ đến món Tiramisu, trông rất hợp với Kohinata.
Tôi vừa rót nước ra ly vừa tiếp thu hình ảnh hai người bạn nữ lần đầu tiên tôi thấy mặc thường phục. Sau khi đặt chúng lên khay và mang ra ngoài, những gì tôi nhìn thấy khiến mặt tôi cứng đờ ra.
“…Rốt cuộc mày đang tính làm gì vậy hả”
Lý do là bởi, mặc dù họ đi nhóm 3 người nhưng Kohinata lại ngồi một mình. Nhân tiện thì bàn của Keiichi và Saejima là bàn 4 người.
May mắn là bây giờ đã hơn 4 giờ chiều, lượng khách ghé quán vào giờ này là không đáng kể. Nếu như đông người thì tôi đã phải yêu cầu họ ngồi cùng nhau để đảm bảo đủ chỗ ngồi, nhưng mà sự im lặng bao trùm quán lại không cho phép tôi làm điều đó.
Cơ mà suốt một năm làm việc ở đây tôi chưa từng gặp tình trạng khách ngồi kín quán bao giờ.
Hẳn là doanh thu của quán phải chạm mức đỏ chót rồi.
“Tao đã không muốn lộ nơi tao làm thêm với người cùng trường rồi vậy mà.”
Tôi tiến đến bàn của Keiichi và Saejima trước, đặt hai ly nước lạnh xuống rồi nói nhỏ giọng với cậu ta. Vậy mà cậu ta lại,
“Chủ quán ơi! Tên này đang nói chuyện riêng này!”
Tên này dám giỡn mặt với tôi.
“Tao đánh mày bây giờ đấy Keiichi!”
“Ahaha, chị chủ quán đâu có cấm mày nói chuyện riêng đâu chứ. Với lại mày mới là người làm lớn chuyện trước đấy.”
“Tao không phủ nhận… Trước hết thì Keiichi cũng dùng Spirytus[note82511] pha cùng Spirytus như mọi khi đúng chứ?”
“Cái đó là nguyên chất còn gì!? Mà tao đã đủ tuổi uống rượu đâu!? Cái tiệm này đang cho trẻ vị thành niên uống cái gì đấy!?”
“Sao quý khách nỡ lòng nào... Tôi chỉ đang cố gắng đáp ứng nhu cầu của quý khách mà thôi.”
“Sao tự dưng mày lại tỏ ra nghiêm túc thế hả? Cơ mà trông tao giống như một người có tửu lượng tốt lắm sao? Mong chờ tương lai ghê.”
“Không hẳn, tôi chỉ nghĩ quý khách cần được khử trùng bằng cồn.”
“Mày coi tao như con vi khuẩn không hơn không kém!? Đối xử với khách hàng như thế này không phải là quá tàn nhẫn sao?”
Cảm thấy thỏa mãn sau khi nhìn biểu cảm sốc nặng của Keiichi, tôi chuyển sự chú ý về Saejima, người đang theo dõi cuộc trò chuyện của bọn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên. Khi cô ấy để ý thấy ánh nhìn của tôi, cô ấy cúi đầu xin lỗi vì đã “làm phiền trong lúc tôi làm việc”.
“… Tớ vẫn cảm thấy không thoải mái với Saejima, nhưng mà cậu vẫn là vị khách quý giá của quán. Tớ sẽ không cản cậu đến đây đâu, làm thế thì chị chủ quán sẽ thanh toán tớ luôn đấy.”
“Ahaha… có vẻ vất vả nhỉ.”
“Thật đó. Người gì đâu mà đang giữa lúc làm việc hay là trước mặt khách cũng có thể nhảy vào khóa cổ người ta xong rồi đưa ra lý do là ‘Chị đọc manga thấy nên muốn làm thử ấy mà’”.
“Thật sự vất vả cho cậu rồi.”
Tôi vừa nhăn mặt vừa kể lại, còn Saejima thì làm vẻ mặt nghiêm túc rồi lựa lời an ủi tôi. Tôi khá vui vì cô ấy trông có vẻ hiểu những gì tôi nói. Keiichi thì chỉ cười như là việc không liên quan đến cậu ta vậy.
“Cơ mà chị chủ quán dù sao cũng là một người phụ nữ chưa chạm mốc 30 tuổi đó. Cứ tiếp xúc cơ thể như vậy thì một Tomoki đang trong tuổi dậy thì hẳn phải thấy khó xử lắm nhỉ.”
“Thứ duy nhất tồn tại trong đầu tao vào những lúc như thế chỉ có cảm giác đau đớn thôi!”
Mặc dù có nhiều điểm phiền phức, nhưng chị ấy là một trong số ít những người biết tôi không thể nói chuyện với nhiều phụ nữ cùng một lúc, khi đó chị ấy sẽ chủ động giúp tôi tiếp khách. Có lẽ chị ấy thấy bọn họ có vẻ là người quen của tôi nên lần này mới ở lại bếp mà không ra giúp tôi.
Nếu được hỏi là công việc này có tốt hay không, tôi chắc chắn sẽ chọn phương án đầu tiên. Cơ mà khả năng cao là tôi sẽ bị trêu chọc nên tôi sẽ không nói trước mặt chị ấy.
Sau khi nhắc “Hai cậu quyết định xong món thì gọi tớ”, tôi hướng về phía người bạn cùng lớp còn lại.
Cô ấy đang cầm menu hình ảnh của quán bằng cả hai tay mà chăm chăm nhìn vào món nào đó.
“Chào cậu, Kohinata. Bị ép đi theo hai người kia, khó khăn cho cậu quá nhỉ.”
Tôi đặt ly nước xuống rồi bắt chuyện với cô ấy từ bên cạnh. Kohinata trả lời tôi bằng một cái lắc đầu.
Không biết là cô ấy phản đối với phần “bị ép đi theo” hay là “khó khăn” nữa... mà hẳn là vế sau rồi nhỉ. Đâu có lý do gì để cô ấy đến chỗ làm thêm của tôi đâu.
“Cậu đã quyết định món mình muốn chưa?”
Để thử nhìn chung một hướng với Kohinata, tôi di chuyển đến vị trí thẳng hàng với Kohinata và nghiêng người xuống. Khi tôi làm thế, Kohinata phấn khích chỉ vào menu. Khí thế của cô ấy như muốn nói rằng: “Chỉ có thể là món này!” thôi vậy.
“…Cậu nên bỏ ý định đó đi thì hơn. Ít nhất thì một nhóm năm người mới ăn hết được. Nếu bỏ thừa thì chủ quán sẽ nổi giận đấy.
Món mà cô ấy vừa chỉ vào có tên là “Ultra Hyper Deluxe Special Mega Parfait”. Đi cùng với cái tên hệt như do học sinh tiểu học đặt, nó còn có một cái giá sau thuế là 5000 yên. Nhân tiện thì cái tên là do chị chủ quán đặt.
“Nếu cậu muốn parfait, tớ khuyên cậu nên chọn món parfait theo mùa này. Hiện tại đang là mùa dâu đấy.”
“Vậy thì cho tớ món đó!”. Kohinata làm biểu cảm như vậy trong khi trượt ngón tay trên menu sang phần parfait mà tôi đề xuất.
“Tuân lệnh, còn đồ uống thì sao?”
Sau khi trải qua quá trình tương tự, kết cục thì Kohinata chọn một cốc cà phê au lait nóng.
Sau khi tôi đút tờ giấy ghi order vào trong túi, Kohinata bắt đầu hí hoáy[note82512] với cái điện thoại. Trông cô ấy có chút cô đơn, như thể cô ấy thật sự đến quán một mình vậy.
Tôi rất muốn hỏi tại sao cô ấy lại ngồi một mình một bàn như thế, nhưng nghĩ lại thì hỏi đám Keiichi sẽ nhanh hơn. Với lại tôi có cảm giác nếu hỏi thì sẽ cuộc trò chuyện sẽ trở nên dài hơn mức cần thiết.
“Phải làm việc đàng hoàng thôi”, tôi nghĩ vậy trong khi dự định đến bàn của Keiichi để hối thúc gọi món. Đúng lúc đó, có thứ gì đó kéo vạt áo của tôi lại.
“Áo mình bị vướng cái gì vậy ta?”, tôi quay lại để kiểm tra và nhìn thấy Kohinata đang dùng ngón tay giữ vạt áo của tôi lại.
“Hửm? Cậu muốn đổi món à?”
Tôi thử hỏi thì cô ấy lắc đầu[note82515].
Thay vào đó cô ấy đưa điện thoại lên trước mặt tôi. Mắt tôi tập trung vào nội dung được ghi trên đó.
“Máy bán hàng tự động, cảm ơn.”[note82513]
Những từ đơn giản đó được viết trên giao diện của một ứng dụng ghi chú.
Kohinata không nói nhiều, và điều đó cũng áp dụng ngay cả khi cô ấy dùng điện thoại.
Cơ mà dòng chữ đơn giản chỉ chứa hai từ đó, tôi nghĩ là rất giống những gì cô ấy sẽ nói.
“Không có chi.”
Cô ấy vẫn giữ khuôn mặt vô cảm như mọi khi mà gật đầu[note82516].
Tôi thấy má của cô ấy hơi đỏ lên, có vẻ là do điều hòa thì phải.
0 Bình luận