Từ trường hướng về phía nhà ga khoảng 10 phút đi bộ là đến căn hộ tôi đang ở. Nếu muốn đến nhà ga từ nhà tôi thì mất thêm khoảng 15 phút nữa.
Dù nằm trong một khu phố không ra thành thị cũng không phải nông thôn, nhờ vào vị trí tiện lợi mà giá thuê nhà ở đây cũng khá cao.
Về phần Keiichi thì cậu ta đi lại bằng tàu điện, quãng đường đi bộ từ ga đến trường mất gần 30 phút. Tuy nhiên có vài chuyến xe bus vào buổi sáng nên cậu ta dùng chúng để đến trường.
“Hể, vậy Saejima và Kohinata cũng sống ở khu này sao. Nhớ chỉ mấy quán ngon ít người biết cho Tomoki nữa nhé.”
Keiichi vừa đi lùi vừa nói. Sao tên này không cụng đầu vào cái cột điện nào đó luôn đi nhỉ.
Một cách tự nhiên, vị trí của tôi và Keiichi trở thành phía trước, trong khi hai cô gái đi theo ngay sau.
“Được thôi. Cơ mà tớ cũng không rành lắm đâu. Tớ chưa từng nghe đến chỗ làm thêm của Sugino-kun luôn. Cả Asuka cũng thế đúng chứ?”
Khi thấy Saejima hướng câu chuyện về phía mình, Kohinata trả lời bằng một cái gật đầu.
“Chỗ đấy cũng được tính là quán ít người biết nhỉ.”
“Tớ chỉ may mắn tìm được tấm áp phích của quán thôi.”
Trong khoảng thời gian tìm chỗ làm thêm, tôi không chỉ thăm dò internet hay mấy tờ rơi mà còn tự đi ra ngoài tìm kiếm nữa. Do muốn tìm được chỗ làm lâu dài cho nên tôi thấy tự mình tham khảo bầu không khí của quán cũng là một cách hay.
Tôi vừa đi vừa suy nghĩ, trong khi Keiichi nở một nụ cười gian xảo.
Và rồi――,
“Dù sao thì hai cậu cũng sống ở gần Tomoki nên là cứ thoải mái đến chỗ cậu ta chơi nhé.”
Cậu ta nói không một chút ngần ngại.
“Oi oi, ý kiến của chủ nhà thì sao hả?”
“Nhưng mà sau giờ học hôm nào mày cũng rảnh đúng chứ?”
“Tao không phủ nhận chuyện tao rảnh, nhưng mà họ là con gái đó. Đâu thể thản nhiên đến nhà con trai được. Những lúc như thế tao sẽ cần phải chuẩn bị. Hai người họ cũng có kế hoạch riêng của mình chứ.”
Trong lúc bối rối, tôi cảm nhận được có ai đó đang kéo áo [note84347] tôi về phía sau.
Người làm việc này ngoài cô ấy thì tôi không nghĩ ra ai khác, do đó tôi bỏ qua bước xác nhận mà hỏi thẳng “Sao vậy Kohinata?”
Cô ấy lắc đầu. Ý cậu là sao đây hả?
“…Hm... Cậu thấy ổn sao?”
Kohinata gật đầu một lần nữa.
À, tôi nghĩ tôi hiểu rồi. Kohinata không quan tâm đến mấy chuyện tình cảm, nên trong nhận thức của cô ấy có lẽ không xem tôi là một đứa con trai.
Lúc nào cô ấy cũng được vây quanh bởi nhiều người khác nhau, khả năng cao cô ấy chỉ xem tôi cũng chỉ là một trong số đó. Cơ mà cô ấy đã bỏ công đến tận chỗ làm thêm của tôi, nên dù chỉ một chút, tôi nghĩ mình có phần đặc biệt hơn không chừng…
☆ ☆☆☆☆
“Về rồi đây~”
“Xin lỗi vì đã làm phiền!”
“… (cúi đầu)”
Mỗi người dùng một cách chào khác nhau trước khi bước vào nhà tôi.
Cơ mà Keiichi, nghĩ kiểu gì thì “Về rồi đây!” không phải là quá kì lạ rồi sao. Cơ mà tôi đành mặc kệ vậy.
Tôi để mọi người đợi ở cửa ra vào, sau đó tức tốc thông khí cũng như kiểm tra lại tình trạng của căn phòng. Mặc dù tôi không nghĩ là căn phòng khách có vấn đề gì quá nghiêm trọng, việc có bạn nữ đến nhà quả nhiên vẫn khiến tôi cảm thấy hồi hộp. Kể cả khi tôi không giỏi nói chuyện với con gái, tôi vẫn là một nam sinh cấp ba khỏe mạnh bình thường.
“Tớ sẽ mang máy chơi game ra phòng khách, còn Keiichi lấy trà từ tủ lạnh ra nhé. Nhớ lấy đủ cho mọi người.”
“Tuân lệnh~, dùng cốc nào cũng được đúng không?”
“Cứ tự nhiên. Etto... Hai người cứ ngồi ở đây nhé. Để bọn tớ chuẩn bị cho.”
Tôi nói thế và giục hai cô gái ngồi vào Kotatsu.
Tiết trời đang ấm dần lên cho nên tôi không cắm điện, nhưng mà đệm Kotatsu thì tôi vẫn để đó. Hai cô gái nghe lời tôi liền làm theo, mặc dù trông vẫn còn một chút do dự.
Tôi về phòng, bỏ lại cặp và treo áo khoác lên móc, rồi mang máy chơi game đến phòng khách nơi ba người còn lại đang đợi. Đến nơi, tôi đứng hình.
“Vậy sao… Ra là còn cái tình huống này nữa…”
Trước khung cảnh trong phòng, tôi không kịp suy nghĩ mà thốt ra những lời đó.
Chiếc Kotatsu dài được đặt ở phòng khách, ở gần đó là chiếc tivi màn hình mỏng được đặt trên một chiếc kệ.
Khi bốn người cùng chơi game, một bên của Kotatsu sẽ không thể ngồi được, bởi vì nó nằm ở hướng của chiếc tivi. Vừa chắn tầm nhìn của người khác, vừa ngược hướng nữa.
Lúc những người bạn thân đến nhà tôi, hai người sẽ ngồi hai bên trái phải, còn hai người sẽ cùng ngồi ở cạnh dài của Kotatsu.
Tuy nhiên hôm nay lại có hai bạn nữ lần đầu đến chơi, tạo ra một vấn đề nan giải.
“Tớ thì không sao, nhưng mà hai cậu không có ý kiến gì về chỗ ngồi chứ?”
Lí do cho câu hỏi đó là bởi vì chỗ trống duy nhất còn lại đó là chỗ bên cạnh Kohinata.
Bên trái màn hình là Keiichi, bên phải là Saejima. Còn ở hướng chính diện màn hình, Kohinata đang ngồi ở bên phải của cạnh bàn. Kohinata sau khi nghe tôi nói thì ngước đầu từ dưới lên nhìn tôi và gật đầu. [note84348]
“Xếp thế này thì cả tớ và Sugino-kun đều dễ nói chuyện với Asuka hơn đúng chứ? Cho nên thế này là hợp lí nhất rồi.”
“Ehehe”, Saejima cười với chút ngượng ngùng. Có vẻ cả ba người họ đều đồng ý, và chỗ ngồi được sắp xếp để tôi cảm thấy thoải mái. Nếu từ chối thì thật không phải.
Nhưng mà!
Mặc dù tôi đã tỏ ra thật ngầu và nói “Không sao” đi chăng nữa, ngay lập tức để tôi ngồi cạnh con gái như thế này… Thậm chí còn không phải là tình huống ngồi trên tàu hay cái gì đó tương tự mà là kotatsu luôn đấy! LÀ KOTATSU ĐẤY! Làm sao mà tôi có thể giữ bình tĩnh được cơ chứ!?
Đã vậy đối phương còn là một Kohinata siêu dễ thương từ ngoại hình cho đến cử chỉ nữa. Tôi có chút chạnh lòng khi cô ấy không hề xem tôi là một thằng con trai, nhưng mà việc tôi có ý thức về cô ấy hay không thì là một vấn đề khác hoàn toàn.
“C-Cảm ơn vì đã giúp tao lấy trà nhá Keiichi.”
“――phụt, haha―― Không cần khách sáo đâu.”
Tôi dùng cả tâm trí để giữ bộ mặt bình tĩnh trong khi ngồi vào Kotatsu, còn Keiichi thì làm bản mặt như là đang cố hết sức để nhịn cười.
Mày được! Tao sẽ đòi thêm một suất ăn đặc biệt nữa.
“C-Có hơi chật nhỉ? Bọn mình xích lại gần nhau một chút nhé?”
Bình tĩnh bình tĩnh bình tĩnh tôi ơi~~ Tôi vừa thì thầm trong lòng, vừa hỏi Kohinata bên cạnh. Khoảng cách giữa chúng tôi hiện tại không cách nhau quá 5cm.
Kohinata giữ nguyên hướng nhìn xuống cái bàn mà quay sang tôi. Trong một khoảnh khắc cô ấy nhìn chằm chằm vào mắt tôi, nhưng rồi cô ấy ngay lập tức lảng đi.
“…V-Vậy sao?”
Có khi nào, Kohinata cũng đã nhận ra sự bối rối của tôi như Keiichi rồi đang cười thầm trong lòng chăng...? Tai của cô ấy trông có vẻ đỏ. Dưới khuôn mặt vô cảm ấy, thật ra cô ấy đang cố hết sức nhịn cười đúng không? Nếu là thế thật thì buồn lắm. Mong rằng đó chỉ là do tôi tưởng tượng thôi.
Còn nếu không phải thế, thì tôi cũng chẳng hiểu lí do được đâu.
―――Lời bạt của tác giả―――
Kohinata-chan, không phải quá dễ thương sao...?
1 Bình luận