Chúng tôi thảo luận xem nên chọn game nào.
Không phải tôi tự mãn, nhưng mà ở nhà tôi có đủ mọi thể loại game khác nhau.
Từ RPG là tất nhiên, cho đến battle royale, đua xe, giả lập, board game đều đủ cả. Số lượng nhiều đến mức hầu như bao quát toàn bộ các thể loại luôn rồi, ít nhất là tôi nghĩ vậy.
Nguyên nhân là do tôi luôn mua những món đồ cũ đã qua sử dụng mà tôi thích, với mấy thằng bạn thân cũng thường hay mang game đến nhà tôi để cùng chơi. Chính thằng Keiichi cũng đã mang qua một số lượng kha khá.
“Có khá nhiều thể loại, nhưng mà những game cho bốn người cùng chơi thì không được nhiều lắm. Hai cậu có ghét thể loại nào không?”
“Ưm... Không hẳn. Chỉ có những game yêu cầu phải ghi nhớ nhiều thao tác thì có lẽ tớ sẽ làm vướng chân mọi người.”
Kohinata gật đầu, tỏ ý đồng tình với Saejima.
Nếu vậy thì những game yêu cầu kĩ năng người chơi bị loại khỏi danh sách. Một game nào đó yêu cầu may mắn vừa phải để giành chiến thắng có lẽ sẽ ổn hơn để cả bốn người cùng cảm thấy vui vẻ.
“Vậy ‘Mê cung cuộc đời’ thì sao? Thao tác đơn giản, mấy cái mini game cũng khá là vui nữa.”
“Ô! Được đó! Tớ cũng thích ‘JinMei’ lắm.”
“Mê cung cuộc đời”, gọi tắt là “JinMei”. [note84671]
Giải thích đơn giản thì đây là một trò chơi theo cơ chế gieo xúc xắc. Đây là một cú hit lớn ở cả trong và ngoài nước, hiện tại đã phát hành đến hơn 10 phiên bản. Từ trẻ em đến người lớn đều thích nó nhờ vào thao tác đơn giản, dễ tiếp cận.
Phiên bản mới nhất dù là đồ đã qua sử dụng vẫn rất là đắt đỏ do đó tôi đã không mua. Thay vào đó tôi đang có phiên bản trước đó của nó.
“Kohinata và Keiichi cũng chốt nhé?”
Trong khi tôi lục lọi trong ngắn kéo, tôi hỏi hai người còn lại.
“Được chứ! Thành viên tham gia hôm nay khác hẳn mọi khi, có vẻ thú vị đấy. Kohinata cũng đồng ý này.”
Tôi không thấy được Kohinata từ góc này, nhưng “đồng ý” ở đây có vẻ lại là một cái gật đầu rồi.
“Đã rõ. Vậy Keiichi giúp tao chuẩn bị máy đi.”
“Oke!”
Keiichi trả lời tôi bằng giọng điệu vui vẻ, sau đó tháo lắp các dây cáp một cách thành thục.
Chơi game này thì bọn tôi có thể nhẹ nhàng tám chuyện với nhau mà không cần quá để ý đến đối phương.
Trước mắt thì nhờ cái game này mà chuyến thăm nhà đột ngột ngày hôm nay có thể trôi qua trong yên bình rồi.
Đúng là đã có lúc tôi suy nghĩ viển vông như thế.
“À này, Kohinata… Cái này không phải là tớ cố tình đâu nhé, là do cái “Vòng quay ác quỷ” đó hết… Từ từ, không phải là tớ ghét Kohinata hay gì đâu.”
Tôi cố gắng phân trần một cách thảm hại.
Trong khi tôi vừa đổ mồ hôi lạnh vừa tìm mọi cách giải thích, Keiichi và Saejima chỉ tủm tỉm cười trông có vẻ thích thú.
Làm người ngoài cuộc thích nhỉ? Suy nghĩ cho đương sự một chút đi chứ. Tôi đang khó xử lắm đây này!?
“...”
Kohinata, người vừa bị bàn tay ác quỷ của tôi bắt đi, đang tránh nhìn về phía người ngồi bên cạnh là tôi. Cô ấy cả buổi chỉ cúi gằm xuống nhìn điều khiển, hoặc liếc lên để nhìn về phía tivi mà thôi.
Cô ấy hoàn toàn không gật hay lắc đầu như mọi khi. Đôi khi đầu cô ấy chỉ nhúc nhích khoảng 5mm, gần như không tạo ra bất kì chuyển động nào đủ lớn để có thể miêu tả.
“Ây dà, hai người con đàn cháu đống đáng ghen tị quá ta~”
“Tao đập mày bây giờ đấy Keiichi! Đó là do game mà!?”
Đúng như lời Keiichi, giữa tôi và Kohinata hiện tại đang có rất nhiều đứa con. Ngay mới đây là đứa thứ 7 vừa chào đời.
Lúc chơi 4 thằng con trai với nhau thì trong trường hợp kết hôn, game sẽ sắp đặt ngẫu nhiên với nhân vật nữ tạo sẵn trong game, nhưng tôi hoàn toàn quên mất rằng khi có nhân vật nữ cùng chơi, họ cũng có thể trở thành mục tiêu hôn nhân.
Không phải là quá khó cho tôi sao? Tôi chưa từng chơi cùng với bạn nữ bao giờ cả, việc quên mất là không thể nào tránh được!
Khi tôi đưa ánh mắt về phía Kohinata một cách e ngại, mặt cô ấy được nhuộm một màu đỏ trong khi toàn thân run rẩy.
Kể cả là trong game đi nữa, việc kết hôn với người bạn cùng lớp vẫn là một việc cực kỳ xấu hổ. Đã vậy còn phải sinh con với người đó nữa. Hiện tại bầu không khí trở nên cực kì khó xử.
Tôi chỉ mong cảm xúc của cô ấy hiện tại không phải là “nhục nhã” mà thôi.
Khi đến lượt Keiichi quay vòng quay, tôi thì thầm với Kohinata.
“Này, cậu giận à Kohinata? Nếu tớ lỡ khiến cậu cảm thấy khó chịu thì cho tớ xin lỗi.”
Kohinata chỉ khẽ lắc đầu.
Cử động đó nhỏ đến mức chỉ cần mất tập trung là tôi sẽ bỏ lỡ nó, nhưng có vẻ cô ấy muốn phản đối với những gì tôi vừa nói. “Không sao đâu”, hẳn là như vậy.
“V-V-Vậy sao? Nếu cậu cảm thấy chán thì cứ nói cho tớ biết. Với lại, trong trường hợp tớ có lỡ làm cậu sinh thêm đứa nữa thì cho tớ xin lỗi trước.”
Ngoài đời thật thì đây là lời thoại của một tên đàn ông vô trách nhiệm và tồi tệ khủng khiếp.
Ở trong game thì việc sinh con này có thể giúp ta nhận tiền chúc mừng từ các người chơi khác, đồng thời đóng góp vào kết quả chung cuộc ở cuối màn chơi. Tuy nhiên khi đối phương là bạn nữ cùng lớp thì tôi không thể chỉ chăm chăm nhìn vào phần lợi ích đó được.
Tôi chẳng quan tâm việc đứng chót nữa đâu, làm ơn kết thúc trong yên bình giúp tôi đi.
Tôi đang vừa cầu nguyện, vừa theo dõi event của Saejima thì bỗng dưng――
“――Ể?”
Bộp[note84672]――Kohinata dùng bàn tay nhỏ bé đánh vào khuỷu tay phải của tôi. Thật ra nó nhẹ đến mức dùng từ “chạm” thì hợp lí hơn, cơ mà do quá bất ngờ nên trong khoảnh khắc ấy não tôi đóng băng mất.
Cái gì đây ―― Rốt cuộc hành động vừa rồi là sao vậy hả? Ý nghĩa của nó là gì hả?
Phản ứng của tôi khi bất ngờ bị đánh lại không hề mang chút cảm xúc tiêu cực nào.
Thay vào đó, trong đầu tôi chỉ còn sự hoảng loạn khi vừa được con gái chạm vào.
Tôi quay về phía Kohinata với cử động của một cỗ máy gỉ sét.
“…”
Vẫn vô cảm như mọi khi. Tuy nhiên, khuôn mặt cô ấy có vẻ còn đỏ chót hơn cả trước đó nữa.
Rồi Kohinata quay mặt sang bên phải, như để tránh ánh mắt của tôi.
0 Bình luận