Sau khi dọn dẹp xong, tôi giải thích lý do với dì Akane và xin phép được mang đồ ăn về nhà. Nếu như chỉ có Keiichi đợi tôi như mọi khi, tôi sẽ kêu cậu ta đến căng tin rồi vừa nói chuyện vừa hoàn thành bữa ăn của mình. Nhưng hôm nay thì tôi không thể làm thế.
Tôi không đủ can đảm để bắt hai bạn nữ chờ đợi trong khi tôi thong thả tận hưởng đâu.
…Nhưng mà thật sự tôi đã không thể đoán trước được tiến triển này.
Việc Saejima và Kohinata không tiếp xúc với tôi suốt một tuần qua chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn thôi. Khá lắm Keiichi ạ.
Sau khi cất dụng cụ dọn dẹp và chào hỏi với các nhân viên ở căng tin, tôi cho phần Katsudon đã được đóng gói bởi dì Akane vào cặp, rồi rảo bước về căn phòng học nơi mà những người bạn của tôi đang đợi.
☆ ☆☆☆☆
Khi tôi mở cửa lớp C năm hai ra, có vẻ các bạn học khác đều đã ra về hoặc đến chỗ câu lạc bộ của mình, chỉ còn lại ba người tôi đã quen mặt ở trong lớp. Vì một lý do nào đó mà Keiichi đang đứng trên bàn giáo viên, còn Saejima và Kohinata đang ngồi ở dãy bàn đầu. Bộ đang trong giờ học à?
“Mày vất vả rồi!”
“C-Cậu vất vả rồi.”
Ngay khi tôi vừa vào lớp, Keiichi chào tôi bằng khuôn mặt tươi cuời, còn Saejima vẫn giữ biểu cảm bối rối đó. Kohinata thì vẫn giữ vẻ mặt vô cảm mà đưa điện thoại về phía tôi, cơ mà tôi không thấy rõ lắm.
“Etto… ‘Cậu vất vả rồi’ sao.” [note84218]
Khi tôi lại gần và đọc to dòng chữ đó, Kohinata trông có vẻ vui mà gật đầu. Cơ mà làm cách nào mà tôi lại vô thức nghĩ rằng cô ấy đang thấy vui nhỉ. Tốc độ gật đầu chăng?
“Đã để mọi người đợi rồi. Nhưng mà tớ sẽ rất cảm kích nếu các cậu chịu nói trước cho tớ biết để tớ có thể sắp xếp công việc đấy.”
Như là dọn căng tin vào ngày khác rồi hôm nay chỉ cần nhận đồ ăn thôi chẳng hạn.
Tôi cũng bày tỏ sự bất mãn của mình trước cách mà ba người họ cứ lên kế hoạch sau lưng tôi.
Cả đời tôi chưa từng có một bạn nữ nào đến nhà mình đâu đấy.
Kể cả tôi đã từng có hiềm khích với họ đi chăng nữa, khi có bạn nữ cùng khóa đến nhà, ít nhất tôi cũng cần phải chuẩn bị bánh kẹo, mua chất khử mùi, kiểm tra và cất đi những món đồ không phù hợp nữa.
“Nào nào, người yêu cầu giữ bí mật chuyện này là tao đây. Với lại hai người họ cũng không muốn làm phiền mày quá nhiều nữa.”
“Quả nhiên thủ phạm là mày sao Keiichi!”
“Hahaha, bữa sau tao lại khao mày tiếp nên là mày tha tao lần này nhé.”
Tên này tính mua chuộc tôi bằng một bữa ăn khác sao... Ờ thì cảm ơn.
“Một suất đặc biệt.”
“Thật sự không có một chút do dự luôn! Mà kèo hôm trước cũng chưa khao được nữa.”
Vậy là thành hai suất ăn đặc biệt. Có vẻ tiết kiệm được kha khá nên tôi cảm thấy vui hẳn.
Sau khi xử lý thằng Keiichi, tôi hướng ánh nhìn về hai cô gái đang tỏ ra bối rối rồi nhún vai.
“Các cậu cứ quên những gì đã xảy ra cũng được mà. Đây là vấn đề của riêng tớ thôi.”
Hai cô gái, đặc biệt là Saejima, có vẻ vẫn còn hối hận về sự việc hiểu lầm tôi lần trước, do đó tôi cố tình hạ tông giọng của mình xuống để nghe nhẹ nhàng hơn.
Mặc dù tôi muốn cô ấy chịu lắng nghe người khác hơn, nhưng cô ấy không cần phải ôm cảm giác tội lỗi ấy đến tận bây giờ. Tất nhiên là cô ấy cũng không cần đến chỗ làm của tôi hay đến nhà tôi làm gì cả.
Tuy nhiên sau khi nghe lời tôi nói, khuôn mặt cô ấy không hiểu sao trở nên có chút ngượng ngùng.
“Đúng là tớ vẫn còn cảm thấy hối hận. Nhưng mà đây là lần đầu tớ đến nhà con trai, tất nhiên tớ cũng có chút mong chờ.”
Hiểu rồi… Vậy là có thêm yếu tố tò mò ở đây. Nhưng mà việc Saejima chưa từng đến nhà con trai bao giờ thì đúng là bất ngờ thật đấy.
“Saejima không có bạn trai sao?”
“Ừm... Tớ không có hứng thú với mấy chuyện đó cho lắm.”
Cô ấy trả lời câu hỏi có phần vô ý tứ của tôi một cách lúng túng.
Với ngoại hình và tính cách này, tôi đã nghĩ là cô ấy có được nhiều người tỏ tình đi chăng nữa cũng không phải chuyện gì kì lạ. Có lý do nào đó chăng? Yêu cầu ngoại hình của cô ấy khá cao chẳng hạn?
Tôi thấy lạ nhưng cũng không có ý định hỏi thêm. Tôi quay sang Kohinata. Ngay khi thấy tôi làm thế, cô ấy gật đầu.[note84219]
Có vẻ ý cô ấy là cô ấy cũng không có hứng thú trong chuyện tình cảm giống như Saejima. Phần này thì đúng với những gì tôi tưởng tượng.
Thay vào đó, tôi có lẽ sẽ ngạc nhiên hơn nếu như Kohinata có bạn trai.
――Sao tôi có cảm giác suy nghĩ của mình giống như một ông bố đang bảo vệ con gái của mình vậy ta!? Không thể nào đâu nhỉ?
“Kohinata cũng lần đầu đến nhà con trai sao?”
Tôi hỏi Kohinata trong khi đấu tranh với những suy nghĩ vẩn vơ của mình, và nhận được một cái gật đầu.
“Tớ nói trước là nhà tớ thì không có gì để chơi ngoài game đâu đó. Ít ra thì tớ có 4 cái tay cầm, vừa đủ cho tất cả mọi người ở đây. Thế có được không? Tớ không rõ con gái thường chơi cái gì cho lắm.”
Việc tôi có sẵn 4 cái tay cầm là do tôi còn hai người bạn đang đi học ở trường cấp ba khác, thỉnh thoảng họ vẫn qua nhà tôi chơi.
“Tất nhiên rồi! Tớ cũng thích game nữa, thỉnh thoảng tớ vẫn chơi ở nhà Asuka.”
“Thế thì được. Vậy thì chúng ta sẽ chơi game, Kohinata không có ý kiến gì chứ?”
Khi tôi xác nhận với Kohinata, cô ấy gật đầu một cách dứt khoát. Rồi dúi vào tay tôi viên kẹo y như lần trước tôi nhận từ cô ấy.
Viên kẹo không lớn lao gì, nhưng mà tôi cũng không ghét nó. Đây có vẻ cũng là một cách giao tiếp của Kohinata.
0 Bình luận