Bạch Trà lắc đầu, làm ra vẻ có điều khó nói rồi đáp: “E là không còn tác dụng nữa rồi.”
Thấy vậy, Vương Tư Dao cũng không tiện hỏi thêm.
Đã lừa qua được chuyện này.
Họ gặp được thầy cố vấn. Thực ra lúc này trường đang nghỉ đông, nhưng vì vẫn có nghiên cứu sinh và tiến sĩ ở lại trường nên việc ra vào vẫn diễn ra bình thường.
Thầy cố vấn là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi. Thầy đã biết mục đích Vương Tư Dao đến đây, chỉ là Vương Tư Dao nói rằng Bạch Trà bị người ta theo dõi, báo cảnh sát cũng không tra ra được là ai, nghi ngờ là bạn trai cũ nên tới hỏi thăm.
“Hồ sơ thì chắc chắn tôi không thể cho các em xem được. Nhưng chuyện của các em tôi đã nói với mấy thầy cô khác rồi. Chủ nhiệm lớp của bạn trai cũ em có thói quen giữ lại các bảng đăng ký thông tin sinh viên, tôi đã giúp các em mượn được chìa khóa.”
Thầy cố vấn dùng chìa khóa mở cửa văn phòng, rồi mở một ngăn tủ của bàn làm việc, lấy ra mấy tập hồ sơ.
“Chắc là ở trong này…”
【Được đấy, NPC mà cũng cung cấp được nhiều thông tin thế à?】
【Không biết nữa, chắc chưa ai chơi tới đoạn này đâu.】
【Đây là lần đầu tôi thấy NPC cung cấp thông tin một cách dễ dàng như vậy.】
【Cảm giác phó bản này chỉ cần diễn tốt là không có vấn đề gì nhỉ?】
【Cười chết, mấy người nói nghe dễ thật. Trước giờ chẳng lẽ chưa từng có streamer diễn xuất giỏi sao? Không nhìn ra à, những tương tác tưởng như bình thường này là vì cô ấy diễn quá tự nhiên. Chỉ cần cô ấy sơ sẩy một chút thôi, thử đoán xem NPC có đột nhiên biến thành quái vật giết người không?】
【Đúng thế, việc xuất hiện NPC thân thiện trong phó bản cũng không phải hiếm gặp, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc chúng là vô hại.】
【Vậy thì sao? Dù gì cũng chỉ là NPC có chút kinh nghiệm, chú ý một chút là được. So với mấy NPC hung hăng thì chẳng phải dễ hơn nhiều à?】
Trong lúc Bạch Trà đang lật tìm hồ sơ, khu bình luận đã bắt đầu cãi nhau.
Cô giả vờ đưa tay lên vuốt tóc rồi tiện tay tắt luôn bình luận.
Bình luận đã chẳng còn tác dụng gì nữa.
Những người chơi khác đều đã chết hết, giờ chỉ còn lại một mình cô.
Khi tiến vào giấc mơ, bình luận sẽ không thể theo vào, bên ngoài lúc này còn có ba Cố.
Muốn cãi thì cứ cãi, đừng làm phiền cô.
Khi streamer tắt bình luận, trong phòng livestream sẽ hiển thị thông báo rằng streamer hiện không nhìn thấy bình luận.
【…】
【Đấy… mấy người tự dưng cãi nhau làm gì, vốn dĩ cô ấy đã chẳng tương tác với bọn mình rồi, giờ còn tắt luôn cả bình luận.】
【Cũng chẳng quan trọng, vốn dĩ cô ấy có tương tác gì đâu, xem hay không cũng vậy thôi.】
Cuối cùng Bạch Trà cũng tìm được tập hồ sơ mình cần. Dĩ nhiên cô không quen những cái tên trong đó, ngoại trừ cái tên Lâm Ngũ trong ảnh chụp màn hình mà Vương Tư Dao đã gửi.
“Có phải ở trong này không?” Bạch Trà vừa nói vừa xem.
Nghe vậy, Vương Tư Dao lập tức nhìn sang.
“Đúng rồi, trường mình phân ký túc xá theo mã sinh viên. Trong đây tuy không có số phòng, nhưng mấy người đứng cạnh Lâm Ngũ chắc đều là bạn cùng phòng của cậu ấy nhỉ?”
Vương Tư Dao vừa nói vừa gửi tin nhắn cho Lâm Ngũ, hỏi tên những người còn lại trong phòng của cậu ấy.
Bên kia trả lời rất nhanh.
Trong ba cái tên, có một cái tên nổi bật hơn cả.
Tề Văn Toàn.
【Ting—— Chúc mừng bạn đã tìm được manh mối then chốt. Xin lưu ý, khoảnh khắc bạn tìm ra tên hắn, hắn cũng đã biết bạn đang tìm mình. Hắn đã chuẩn bị xong và đang chờ đợi bạn…】
Âm thanh thông báo bất chợt vang lên bên tai, nhưng nét mặt Bạch Trà không hề thay đổi.
Cô thầm nhẩm lại cái tên ấy.
Tề Văn Toàn và Tề Liên Nhạc có quan hệ gì với nhau?
Trước đó cô cũng không phải chưa từng nghĩ đến liệu bạn trai cũ có phải là Tề Liên Nhạc hay không, nếu không thì vì sao hắn cứ quanh quẩn ở tòa nhà đó?
Còn cái tên này…
“Hình như là cái tên này. Thoạt nhìn thì có cảm giác quen quen, nhưng nghĩ kỹ thì lại không quen.” Vương Tư Dao ở bên cạnh lẩm bẩm, tiện tay gửi luôn vào nhóm chat.
Cảm giác của mọi người đều giống nhau.
Dường như có nhớ, mà lại như không, nên cũng không thể xác định được.
Nhưng trong hồ sơ có ghi số điện thoại.
Sau khi nhờ Lâm Ngũ kiểm tra lại, cuối cùng cũng xác định được rằng số điện thoại này chính là của bạn trai cũ.
“Vậy xem ra chính là thằng chó đó rồi, mẹ nó!” Vương Tư Dao khạc một tiếng.
Cô ấy rất nhanh lại nhíu mày: “Nhưng mà không biết địa chỉ.”
“Tớ biết rồi. Cậu đừng đi cùng tớ nữa, để tớ tự đi xem.”
Bạch Trà đặt tập hồ sơ lại lên bàn.
Thầy cố vấn đứng bên cạnh muốn nói gì đó rồi lại thôi, dù sao thì thầy ấy cũng chỉ biết đây là một vụ theo dõi trả thù.
Vì vậy thầy ấy vốn định hỏi xem có nên báo cảnh sát hay không.
Bạch Trà để ý thấy vẻ mặt của thầy cố vấn, liền liếc mắt ra hiệu cho Vương Tư Dao.
Vương Tư Dao gật đầu, ra vẻ đã hiểu.
“Thầy Viên, thầy có muốn đi cùng bọn em không ạ?”
Bạch Trà: “…”
Ý cô đâu phải như vậy.
“Dù sao thì em cũng không thể để Tiểu Tuyết đi một mình. Nhưng hai đứa con gái bọn em thì đúng là chẳng có lợi thế gì, thầy xem có muốn đi cùng bọn em một chuyến không?”
“Không phải… chuyện này chẳng lẽ không phải là nên…”
“Suỵt!” Vương Tư Dao cắt ngang lời thầy ấy.
“Chuyện này không đơn giản như thầy nghĩ đâu, thầy nghe em nói đã…”
Vương Tư Dao kể lại toàn bộ sự việc, thầy cố vấn nghe xong mà chỉ biết ngơ ngác.
Thầy ấy không thật sự tin.
“Các em…”
“Tóm lại là nếu thầy không tin thì cứ đi cùng bọn em. Thật ra bọn em đã báo cảnh sát rồi chứ không phải không muốn báo đâu, chỉ là chuyện này…”
Thầy cố vấn có vẻ đau đầu, xoa xoa giữa trán, cuối cùng nói: “Thầy có thể đi cùng các em, nhưng vẫn phải báo cảnh sát, gọi họ đi chung.”
Bạch Trà: “…”
Số người bỗng dưng tăng lên.
Nhưng vấn đề là có tác dụng không?
Có ích hay không thì chưa biết, nhưng ít nhất Bạch Trà đã thu được thêm thông tin.
Đó là thông tin về hoàn cảnh gia đình Tề Văn Toàn do phía cảnh sát điều tra được.
Trong đó còn có cả quan hệ giữa Tề Liên Nhạc và Tề Văn Toàn.
Hai người này là anh em họ.
Cha mẹ của Tề Văn Toàn đang ở nước ngoài, theo hồ sơ thì bản thân Tề Văn Toàn cũng đã theo họ ra nước ngoài, và không hề có thông báo tử vong của hắn ta.
Còn Tề Liên Nhạc thì sau khi chết vào năm ngoái, do còn liên quan đến một vụ án mạng, cha mẹ hắn vì kích động mà đã lần lượt qua đời trong vòng một năm.
Và khu chung cư mà Bạch Trà tra được, quả thực chính là nhà của Tề Văn Toàn.
Tề Liên Nhạc không ở đó, chỗ hắn từng ở trước đây là khu vực gần tòa nhà kia.
Vì cả gia đình Tề Văn Toàn đều không có mặt, nên hiện tại vẫn chưa xác định được trong nhà có còn người khác hay không.
Nếu không có ai thì chắc chắn không thể xông vào, phải liên hệ trước đã.
Tóm lại, quá nhiều thông tin cứ thế bị đẩy thẳng vào tay, khiến Bạch Trà lần đầu tiên trong phó bản này cảm nhận được một nỗi bất an, cảm giác mọi thứ không còn nằm trong tầm kiểm soát.
Ờ thì… với cái vận may của cô…
Tóm lại là từ trước đến nay cô luôn tin vào định luật bảo toàn năng lượng, có được thì nhất định sẽ mất đi.
Vì thế, bình thường dù có xui xẻo, cô cũng chẳng thấy sao cả.
Có lẽ là vì có quá nhiều người từng giúp cô, mà cô lại khó lòng trả hết, nên mới phải dùng vận rủi để thanh toán bớt những món nợ ấy.
Nên với tình hình hiện tại thì…
Cô có cảm giác mình sắp gặp xui xẻo rồi.
0 Bình luận