Âm Thầm Nhìn Lén (52-88)

Chương 79: Tài khoản

Chương 79: Tài khoản

Bạch Trà nhập tin nhắn rồi gửi đi.

[gbx: Tớ có một linh cảm, chỉ cần tìm ra tên hắn, có lẽ mọi chuyện sẽ kết thúc. Nếu không, sẽ không có chuyện ai cũng quên mất hắn tên gì.]

[Vương Tư Dao 9.1: Cậu nói rất có lý.]

[Vương Tư Dao 9.1: Cứ chờ đó, tớ sẽ tiếp tục giúp cậu dò hỏi tin tức, ít nhất cũng phải tìm ra được địa chỉ chi tiết hơn. Những kiểu thông tin thế này hình như vẫn có người nhớ.]

[Vương Tư Dao 9.1: Sáng mai tớ sẽ tới thẳng trường tìm cố vấn học tập, tớ không tin là trong hồ sơ của trường lại không ghi!]

Bạch Trà lập tức nảy ra một suy nghĩ.

Đây đúng là một cách.

Sau một thoáng suy nghĩ trong lòng, cô liền gửi đi một tin nhắn.

[gbx: Ngày mai tớ cũng đi!]

[Vương Tư Dao 9.1: Được!]

[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Mai tớ cũng xin nghỉ để qua đó luôn.]

[Trương Lệ Ninh 6.7: Đm, không xin nghỉ được, mai tớ có một dự án rất quan trọng.]

[gbx: Không cần tất cả cùng đi đâu, chỉ cần Tư Dao đi với tớ là đủ, hoặc tớ tự đi một mình cũng được.]

Gặp một người bạn cùng phòng thì còn được, chứ gặp nhiều quá thì khả năng bị lộ sẽ càng cao.

Thật ra cô cũng có thể không cần gặp mặt, chỉ việc để các bạn cùng phòng đi tìm manh mối là được.

Nhưng cô luôn có cảm giác rằng, có lẽ một số manh mối vẫn phải do chính người chơi tự mình đi tìm.

Nếu NPC có thể cung cấp nhiều sự trợ giúp đến vậy, thì người chơi chỉ cần lấy lòng NPC là được rồi.

Hơn nữa…

Nếu không tiếp xúc, qua lại với những người bạn cũ, thì làm sao có thể khiến ba tiếp tục tin tưởng được?

Đúng là chẳng dễ chút nào.

Sau khi hẹn xong địa điểm gặp mặt, cô mới có thời gian xem lại tài khoản của bạn trai cũ.

Cố Bách Tuyết đã hủy kết bạn với tài khoản đó từ lâu, nên lúc tìm lại bây giờ, trên mặt cô không giấu được một chút ghê tởm.

Sợ hãi là một chuyện, nhưng hành động của thằng bạn trai cũ này đúng là ghê tởm thật sự.

Giống như mấy đứa bạn cùng phòng cũng đang điên cuồng chửi rủa hắn vậy, trên đời sao lại có loại người như thế chứ?

May mà tài khoản của đối phương không cài đặt chế độ ẩn đối với người lạ.

Bạch Trà bấm vào ảnh đại diện của đối phương trước, nền đen đó… thật sự chỉ là một màu đen thôi sao?

Hình ảnh load có hơi chậm.

Khi thanh tải chạm mức 100%, nền đen ban đầu đột ngột biến đổi, bật ra một khuôn mặt người méo mó, dữ tợn.

Bạch Trà hét lên một tiếng, rồi ném văng chiếc điện thoại ra xa.

Trong đầu cô đang ra sức nhớ lại khuôn mặt vừa rồi.

Tên bạn trai cũ đó từ đầu đến cuối trong giấc mơ vẫn chưa từng lộ mặt.

Khi diễn trong mơ, cô đã rất nghiêm túc phân biệt diện mạo của từng người, chỉ tiếc là gương mặt nào cũng méo mó đến mức không thể nhận ra.

So với những khuôn mặt trong mơ thì dường như không khớp, mà lại như có thể khớp.

Đều xấu như nhau.

Chậc.

Thứ quái quỷ gì vậy.

Bạch Trà ngồi trên ghế sofa, mãi lâu sau mới hoàn hồn lại.

Hơi nước lạnh lẽo tỏa ra từ phía sau lưng khiến cô dần cảm thấy yên tâm hơn.

Cô quay đầu lại, mím môi.

“Ba có thể xem với con không?” Cô dè dặt hỏi.

Giữa làn hơi nước mờ ảo, bóng dáng ba Cố hiện lên, lặng lẽ đứng yên tại chỗ.

Gương mặt tái nhợt của Bạch Trà cuối cùng cũng có chút huyết sắc trở lại, cô nở một nụ cười rồi nhặt điện thoại lên.

Trên màn hình điện thoại vẫn là tấm ảnh đó, khuôn mặt quỷ dường như vẫn đang cười với cô. Bạch Trà đưa điện thoại ra xa một chút, bấm quay lại rồi tiếp tục xem.

Trong đó toàn là ảnh ma quỷ.

Bạch Trà nhíu mày, hít sâu một hơi, rồi mở tấm ảnh đầu tiên ra.

Cả bức ảnh chìm trong bóng tối, chỉ khi tăng độ sáng màn hình điện thoại lên mức cao nhất thì mới có thể miễn cưỡng nhìn thấy được.

Bóng quỷ lờ mờ khắp nơi.

Gần như ở mỗi góc, chỉ cần liếc nhìn bất chợt, là sẽ thấy một khuôn mặt dữ tợn đang nhe răng cười với cô.

Ở chính giữa bức ảnh, phía xa xa, dường như có một bàn thờ.

Bạch Trà vừa xem, vừa thỉnh thoảng liếc mắt sang người đứng phía sau để lấy thêm can đảm rồi mới dám tiếp tục nhìn vào ảnh. Đồng thời, ngón tay cô khẽ chạm vào bàn thờ ở chính giữa, phóng to lên.

Vút——

Trong ảnh bỗng có một bóng quỷ lướt qua.

Nhưng rõ ràng đây chỉ là một bức ảnh tĩnh.

Bạch Trà lại hoảng sợ hét lên một tiếng, suýt chút nữa là ném luôn điện thoại đi.

Đến khi trấn tĩnh lại rồi nhìn sang lần nữa, cô phát hiện những bóng quỷ kia đều đã tiến sát màn hình điện thoại hơn.

Hơn nữa, vì Bạch Trà đã phóng to phần trung tâm bức ảnh, nên những bóng quỷ vốn co rút ở các góc cũng đều tụ lại giữa ảnh.

【Đm, cái quái gì vậy?】

【Dị vl.】

【Đm, sợ vãi, tao cũng la lên theo luôn!】

【Đừng xem nữa, xem tiếp nhỡ đâu nó nhảy ra khỏi điện thoại thì sao?】

Bạch Trà cũng có chút không dám nhìn.

Cô nuốt nước bọt, cố gắng nhìn thêm lần nữa.

Trên bàn thờ, có một pho tượng Phật ngồi trên đài sen đang nhìn thẳng vào ống kính.

Pho tượng Phật này có thể nói là vô cùng quen mắt.

Trong phó bản trước, pho tượng Phật cũng có dáng vẻ như thế này, chẳng lẽ đây lại chỉ là trùng hợp sao?

Cô nhìn thêm vài lần nữa, những bóng quỷ ấy lại áp sát gần hơn.

Cuối cùng Bạch Trà cũng không chịu nổi nữa, bấm quay lại rồi ném điện thoại lên bàn. Phải một lúc lâu sau sắc mặt cô mới dần ổn định lại, nhưng ánh mắt vẫn đầy hoang mang và nghi ngờ.

Tượng Phật…

Tà thần này e là thật sự đã để mắt tới cô rồi.

Hơn nữa, ngay từ phó bản trước, cô đã đắc tội với mấy thứ đó.

Nếu tà thần có liên quan đến bạn trai cũ, thì lại càng khó hiểu vì sao hắn lại biến thành thứ như vậy.

Kể cả việc hắn khao khát giết Cố Bách Tuyết, cũng chưa chắc không có sự chỉ dẫn của tà thần.

Nguyên nhân là gì?

Cốt truyện vốn khá đơn giản và rõ ràng, giờ bỗng nhiên rối tung lên.

Bạch Trà liếc nhìn ba Cố đứng phía sau.

Cái chết của ông… thật sự chỉ là một tai nạn sao?

Sức mạnh của ba Cố lớn đến vậy, chẳng lẽ chỉ vì chấp niệm bảo vệ con gái sao?

Cô không hiểu rõ hệ thống sức mạnh của quỷ quái vận hành ra sao, nhưng dựa theo những truyền thuyết dân gian mà cô từng nghe, thì chỉ khi ôm giữ oán niệm, hoặc chấp niệm cực lớn, mới có thể hóa thành một lệ quỷ mạnh mẽ.

Trường hợp đầu tiên thì có vẻ không giống với ba Cố, vậy nguyên nhân hình thành của trường hợp sau là gì?

Điều gì đã khiến ông tin rằng con gái mình cần được bảo vệ, đến mức khao khát sức mạnh và khiến bản thân trở nên mạnh mẽ như vậy?

Hơn nữa… mỗi lần phó bản mở ra, thực lực của ba Cố đều cố định, không hề thay đổi sao?

Nếu mỗi lần phó bản mở ra, ba Cố đều mang theo ký ức.

Vậy giả sử nơi này thực chất là một thế giới nhỏ, dù có luân hồi, nhưng đối với nhân vật chính mà nói, nếu vẫn giữ được ký ức của mỗi vòng luân hồi thì sao?

Hết lần này đến lần khác, ông nhìn thấy vô số người đóng vai con gái mình liên tục xuất hiện, rồi bị giết chết.

Như vậy thì có thể giải thích được vì sao ông có thực lực như bây giờ.

Nhưng quay lại câu hỏi ban đầu, cái chết của ông thật sự chỉ là một tai nạn thôi sao?

Cố Bách Tuyết… chẳng lẽ chỉ vì bị bạn trai cũ để mắt tới, nên mới rước họa sát thân?

Hay là ngay từ đầu đã bị nhắm tới, nên bạn trai cũ mới chết?

Hai mối quan hệ nhân quả này về bản chất hoàn toàn khác nhau.

Có lẽ vì cô nhìn quá lâu, lại lộ rõ vẻ đang suy nghĩ, nên cuối cùng ba Cố cũng lên tiếng.

“Con đang nghĩ gì vậy?”

Bạch Trà hoàn hồn, mím môi.

“Ba… ba thật sự là chết do tai nạn sao? Bức ảnh trong điện thoại lúc nãy… kỳ lạ quá. Ba có biết bạn trai cũ của con rốt cuộc là thứ gì không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!