Bạch Trà ngồi thẫn thờ trên giường.
Không biết đã ngẩn người bao lâu, rốt cuộc cô cũng hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn quanh căn phòng.
Trong căn phòng mờ tối, không có một bóng người.
Dù thông qua tơ hồng vàng cô vẫn cảm nhận được đối phương đang đứng bên cạnh giường, nhưng mắt lại không thể nhìn thấy.
Bạch Trà mím môi, trên mặt thoáng hiện lên vẻ tủi thân.
Cô do dự rất lâu, mấy lần mở miệng rồi lại thôi, cuối cùng mới khó nhọc phát ra được một âm thanh từ cổ họng.
“Ba?”
Không có ai đáp lại cô.
Nước mắt Bạch Trà lập tức trào ra.
Vừa khóc lại vừa nghĩ rằng mình không được khóc, nên cô cố gắng nhịn lại, rốt cuộc lại thành khóc đến thở không ra hơi.
Cuối cùng, cô mặc kệ tất cả mà khóc òa lên.
“Con xin lỗi… Con xin lỗi!”
“Con không cố ý nói những lời đó với ba đâu… con không biết… con không biết đó là ba…”
Bạch Trà vừa nấc vừa nói, lời lẽ lộn xộn.
“Con không có ý… con… xin lỗi… con không biết… tại sao ba không nói… tại sao ba lúc nào cũng không chịu nói gì cả…”
“Huhuhu… ba đến thành phố A rồi, sao ba không đến tìm con? Bao nhiêu năm rồi, nếu ba thật sự chịu đến trước mặt con mà giải thích…”
Tất cả những uất ức và bất mãn tích tụ bấy lâu, nỗi đau và bi thương khi hay tin ba mình qua đời, khi biết được tình yêu mà ông dành cho mình, cùng với cảm giác day dứt vì đã hiểu lầm ông, tất cả đều được trút ra hết.
Rõ ràng, đây là một màn bùng nổ cảm xúc cực kỳ tốn sức.
Sở dĩ tối qua Bạch Trà nhất định phải ngủ là vì cảm xúc cần phải tích tụ, đồng thời cô cũng muốn thăm dò thái độ của đối phương.
Ngoài ra còn một lý do nữa là cô thật sự cần phải hồi phục sức lực, nếu không thì đến khóc cũng chẳng còn sức mà khóc.
May mà đây hẳn là màn bùng nổ cảm xúc cuối cùng rồi.
Bạch Trà khóc đến mức suýt thì ngất đi.
Cuối cùng bên cạnh cũng có động tĩnh.
Mặt đất bắt đầu rỉ nước, rồi dần dần ngưng tụ thành một bóng người mặc áo mưa, lặng lẽ đứng đó.
Dáng vẻ ông vẫn mờ mịt, toàn thân bị bao trùm trong chiếc áo mưa đen, chỉ có mùi tanh của nước và đất tỏa ra từ người ông.
Khi nhìn thấy ông, tiếng khóc của Bạch Trà khựng lại một thoáng, rồi bật khóc dữ dội hơn nữa.
Cô đưa tay ra muốn chạm vào đối phương nhưng lại không dám.
Ba Cố chậm rãi đưa tay ra, đặt một chiếc hộp bên cạnh cô.
Vẫn là hộp quà đó.
Bạch Trà sững người trong chốc lát.
Lần này, cô cuối cùng cũng cầm lấy chiếc hộp ấy, tay run rẩy, chẳng còn chút sức lực nào, phải mất một lúc rất lâu mới mở được hộp ra.
Bên trong là một viên kẹo bạc hà.
【Tinh—— Chúc mừng bạn đã nhận được đạo cụ dùng một lần: Một viên kẹo bạc hà. Sau khi sử dụng, bạn sẽ cảm nhận được một chút ấm áp mát lành trong môi trường lạnh giá.】
Bạch Trà nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống, đây là lần đầu tiên kể từ khi cô bước vào trò chơi.
À, cũng phải thôi, vốn dĩ cô là người mới mà.
Đạo cụ thì vẫn là đạo cụ, hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến việc cô khóc.
“Đừng khóc.” Người bên cạnh cuối cùng cũng lên tiếng, vẫn là giọng trầm thấp ấy, khiến người nghe cảm thấy rờn rợn.
Nhưng lần này, Bạch Trà chỉ nắm chặt lấy viên kẹo, cúi đầu vùi mặt vào chăn, khóc đến khản cả giọng.
“Đừng khóc…” Ba Cố dường như khẽ thở dài, ông đưa bàn tay lạnh lẽo ra, định chạm vào người đang khóc trên giường, nhưng cuối cùng lại rút tay về.
Ông không thể chạm vào cô.
Làm vậy sẽ khiến con gái sinh bệnh.
Khác với thái độ khi trò chuyện qua điện thoại, ba Cố lúc này không nói được lời nào, chỉ có thể lặng lẽ nhìn con gái.
【Haizz…】
【Thảo nào ông ta giết người chơi dứt khoát như vậy, nghĩ thử xem, con gái mình lại biến thành người khác, ai không biết còn tưởng là quái vật gì nữa.】
【Nhưng tôi không hiểu… chẳng phải ông ấy chết do tai nạn sao? Vì sao lại có thực lực mạnh đến vậy? Có chấp niệm thì tôi còn hiểu được, nhưng…】
【Đúng vậy, hẳn là ông ấy không có oán niệm gì, sao lại biến thành một lệ quỷ mạnh đến vậy chứ?】
【Cảm giác vẫn có vấn đề.】
【Streamer khóc làm tôi cũng muốn khóc theo huhuhu.】
【Nói thật thì đây là diễn xuất hay nhất tôi từng thấy. Nếu tôi là ba Cố tôi cũng xót, ngoài đời cô ấy là diễn viên à? Tên là Bạch Trà đúng không? Để tôi đi tìm xem có diễn viên này không.】
【Tôi tìm rồi, không có đâu.】
【Tiếc vậy.】
Bạch Trà cứ khóc mãi rồi cuối cùng cũng co người lại trên giường, chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ vì trong giấc mơ trước, ba Cố đã giết chóc khá nhiều, nên lần này cô không bị kéo vào giấc mơ nữa, mà là thật sự được nghỉ ngơi một lần.
Thật đáng mừng.
Khi cô tỉnh lại thì đã là tối ngày 30.
Cô bước vào trò chơi vào tối ngày 27, đến giờ đã trôi qua tròn ba ngày.
Còn bốn ngày nữa.
Nếu tính thời gian theo số ngày tròn.[note87745]
Còn nếu không tính theo 24 giờ, thì bây giờ đã có thể xem là ngày thứ tư rồi.[note87746]
Sau khi tỉnh lại lần nữa, Bạch Trà cảm thấy cơ thể mình khá hơn nhiều.
Dù vẫn vô cùng tệ và mệt mỏi.
Nhưng tất cả đều đáng giá.
Việc đầu tiên cô làm khi mở mắt ra là nhìn sang bên cạnh.
Lần này, ba Cố đứng ngay bên cạnh, không còn ẩn mình nữa, chỉ là đứng cách cô xa hơn một chút, nép ở góc phòng, có lẽ là sợ làm phiền cô.
Thấy có người, Bạch Trà trước tiên thở phào nhẹ nhõm, rồi khẽ động môi.
“Ba…”
Ba Cố khẽ cử động, dường như từ trong bóng tối nhìn sang.
Bạch Trà lại có chút muốn khóc, nhưng may mà lần này cô không quá kích động, chỉ vô thức rơi vài giọt nước mắt rồi vội vàng lau đi.
Sau đó cô lại chạm vào viên kẹo bạc hà.
Đây là một đạo cụ, cô chắc chắn không thể ăn nó ngay bây giờ.
Cô dùng ánh mắt trân trọng và hoài niệm, cẩn thận kẹp viên kẹo giữa các ngón tay, rồi siết chặt lại, áp sát vào trước ngực, sau đó ngước nhìn người đàn ông đứng trong bóng tối.
Không còn nghi ngờ gì nữa, viên kẹo này chắc chắn là thứ mà Cố Bách Tuyết thích ăn, và hồi nhỏ, đối phương cũng thường xuyên dùng kẹo để dỗ dành cô ấy.
Rất có khả năng là mỗi lần Cố Bách Tuyết khóc, đối phương sẽ lấy ra một viên kẹo bạc hà.
Cũng không hẳn là lúc khóc, mà có thể là những chuyện khác, nói chung hễ cần an ủi thì sẽ dùng đến.
Giống như khi ở trong thang máy vậy.
Hơn nữa, đây còn là một đạo cụ.
Tạm thời vẫn chưa biết là thuộc cấp độ nào, dù sao nó cũng chưa được cất vào túi đồ nên khó mà kiểm tra được.
Nhưng đối với hai người họ mà nói, đây tuyệt đối là một món đồ vô cùng quý giá, nên mới được xếp vào loại đạo cụ, đó là cách hiểu riêng của cô.
Cô hé môi như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cẩn thận cất viên kẹo vào túi của mình.
Sau đó cô mới đứng dậy, do dự một chút rồi thận trọng tiến lại gần người đứng trong bóng tối.
“Đừng lại gần.” Ba Cố lên tiếng.
Bạch Trà dừng bước, có chút tủi thân nhìn ông.
“Quanh người ba lạnh, còn con thì đang cảm.” Ba Cố giải thích ngắn gọn.
Bạch Trà lại rưng rưng bật khóc.
Ba Cố theo phản xạ đưa tay ra, rồi cuối cùng lại bất lực thu về.
“Con đừng khóc.”
Dừng một chút, ông lại bổ sung: “Ba xin lỗi.”
Bạch Trà càng khóc to hơn.
Ba Cố lại càng thêm luống cuống nhìn cô.
Mãi đến khi Bạch Trà ngừng khóc, ông mới thở phào một hơi, nhưng lại không biết nên nói gì.
Hai người cứ thế lặng lẽ đứng đối diện nhau.
Mãi đến khi bụng Bạch Trà ục ục kêu đói.
Bạch Trà ôm lấy bụng mình, lần đầu tiên cô cảm thấy vui vẻ như vậy, cơ thể này đúng là biết phối hợp thật đấy.
Phân cảnh lúc này ấm áp đến mức hơi quá đà, mà đến đây cũng vừa đủ rồi. Nếu tiếp tục nữa sẽ phải nhắc lại những chuyện cũ năm xưa, trong khi cô lại không phải là Cố Bách Tuyết.
Cuối cùng ba Cố cũng tìm được chủ đề để nói.
“Con ăn cơm trước đi.” Nói xong, bóng dáng ông biến mất, dù thực ra ông vẫn đứng ở đó.
0 Bình luận